Hương
Sơn là một khu vực rộng lớn thuộc xã Hương Sơn, huyện
Mỹ Đức, tỉnh Hà Tây, ven bờ phải sông Đáy. Nhiều chùa
ở Hương Sơn được xây dựng với quy mô lớn vào thời Hậu
Lê, nổi tiếng nhất là chùa Thiên Trù. Đến đầu thế kỷ
XX, đã có hơn một trăm ngôi chùa và động ở khu vực này.
Chùa Thiên Trù hay chùa Ngoài nằm gần bến Trò trên dòng suối
Yến, được ngài Trần Đạo Viên Quang chân nhân dựng vào
năm 1686 và được trùng tu, phát triển thành ngôi đại già
lam ở các thế kỷ kế tiếp. Bom đạn chiến tranh đã phá
hỏng ngôi chùa vào các năm 1947, 1948 và 1950. Di tích xưa nay
chỉ còn lại tháp Thiên Thủy, tháp Viên Công - một công trình
nghệ thuật đất nung thế kỷ XVII và bia đá. Năm 1985, chùa
đã xây gác chuông 8 mái ở sân Thiên Trù. Từ năm 1989, Thượng
tọa Thích Viên Thành cùng Ban xây dựng chùa Hương đã thực
hiện công việc quy hoạch và tôn tạo toàn vùng, xây dựng
chùa Thiên Trù ngày nay trên nền móng chùa cũ. Hàng năm, hội
chùa Hương kéo dài từ đầu tháng giêng đến giữa tháng
ba (âm lịch), là một trong những lễ hội lớn ở nước ta,
thu hút hàng vạn Phật tử, du khách trong nước, nước ngoài
đến tham quan, chiêm bái. Thắng cảnh chùa Hương đã được
Bộ Văn hóa công nhận là Di tích lịch sử - văn hóa quốc
gia và đã đệ trình Hội đồng Di sản, Văn hóa và Thiên
nhiên thế giới xét công nhận Di sản văn hóa thế giới.
CHÙA
HƯƠNG
Võ
Văn Tường - Huỳnh Như Phương
Ngày
trước có một người con gái, mùa Xuân theo cha mẹ đi trẩy
hội chùa Hương đã phải lòng chàng trai tài hoa phong nhã...
Tâm
tình của cô gái ấy với những lời e ấp vụng dại đã
được nhà thơ Nguyễn Nhược Pháp ghi lại qua một thiên ký
sự bằng thể thơ năm chữ nổi tiếng trên đất Việt hơn
nửa thế kỷ qua. Ngày nay cảnh vật Hương Sơn có khác đi
ít nhiều, nhưng hành trình đến chùa Hương vẫn là một cuộc
hành trình trở về thiên nhiên và cội nguồn. Chúng ta hãy
lần theo dấu chân cô gái ngày trước mà tìm đến với "Nam
thiên đệ nhất động" (Ðộng đẹp nhất trời Nam).
Chùa
Hương nằm trên địa bàn xã Hương Sơn, huyện Mỹ Ðức,
tỉnh Hà Tây, cách Hà Nội 60km. Thật ra chùa Hương không phải
là một ngôi chùa mà là một hệ thống chùa chiền, đền
thờ và hang động nằm trong khu vực có những ngọn núi đá
vôi và rừng nhiệt đới, diện tích tất cả khoảng chừng
6km2.
Theo
truyền thuyết, vùng núi có hang động này được tìm thấy
cách đây hơn hai nghìn năm và đã dược đặt tên Hương Sơn
- lấy tên một ngọn núi ở phía Bắc Tuyết Sơn trong dãy
Himalaya (Ấn Ðộ), nơi Ðức Phật đã ngồi tu khổ hạnh suốt
6 năm ròng rã. Ðời Lê Thánh Tông (1460- 1497) đã có am thờ
Phật dựng trên mảnh đất Thiên Trù. Theo sách Hương Sơn
Thiên Trù thiên phú thì chùa Hương được xây dựng từ
đời Lê Hy Tông niên hiệu Chính Hòa (1680-1705). Bia tại chùa
Thiên Trù có ghi rằng việc xây dựng nền đất, bậc đá
và tôn tạo Kim Dung bảo điện của chùa được thực hiện
vào năm 1686; còn pho tượng chính trong chùa - tượng Bồ Tát
Quan Âm - xưa kia vốn bằng đồng được đúc năm 1767.
Hàng
năm, hội chùa Hương mở từ ngày mồng sáu tháng Giêng đến
rằm tháng Ba Âm lịch, trải dài trên ba tuyến chính: tuyến
động Hương Tích, tuyến chùa Tuyết và tuyến chùa Long Vân.
Trên thực tế, suốt trong tháng Giêng và tháng Hai cảnh chùa
luôn luôn đông vui tấp nập, và khách thập phương chủ yếu
vãn cảnh chùa theo tuyến động Hương Tích.
Từ
Hà Nội, đi xe vào thị xã Hà Ðông, lên thị trấn Vân Ðình,
qua gần 20km nữa là tới Bến Ðục, nằm bên bờ sông Ðáy.
Ðây là cửa ngõ vào khu danh lam thắng cảnh. Từ Bến Ðục,
khách đi bộ gần 1km sẽ đến bến đò để lên thuyền xuôi
theo một dòng suối có tên là Yến Vĩ (đuôi con chim én).
Thuyền
đi, Bến Ðục qua
Mỗi
lúc gặp người ra
Thẹn
thùng em không nói
"Nam
Mô A- Di- Ðà !"
Thuyền
đưa du khách lướt bên những ngọn núi đá nên thơ như núi
Voi, núi Rồng... cùng với nhịp cầu ở phía xa gợi lên khung
cảnh non tiên nước Phật:
Réo
rắt suối đưa quanh
Ven
bờ, ngọn núi xanh
Dịp
cầu xa nho nhỏ
Cảnh
đẹp gần như tranh.
Ðến
đền Trình, thuyền ghé vào để du khách"trình diện" với
thần linh trước khi đặt chân lên cõi Phật. Ðền nằm dưới
chân một quả núi được đặt tên là Quan Lớn, thờ một
bộ tướng của vua Hùng.
Rời
đền Trình, du khách tiếp tục cuộc hành trình bằng đường
thủy ngắm cảnh hai bên dòng suối:
Sau
núi Oản, Gà, Xôi
Bao
nhiêu là khỉ ngồi
Tới
núi con Voi phục
Có
đủ cả đầu đuôi.
Thuyền
dừng ở Bến Trò cho du khách bước lên khu vực chùa Thiên
Trù (Bếp Trời), tức là chùa Ngoài. Ngày xưa chùa được
xây khuất trong bốn vách núi, có đến vài chục gian, nhưng
đã bị tàn phá trong chiến tranh. Nam Thiên môn được xây
dựng dưới triều Vua Gia long (năm 1809) cũng bị phá hủy.
Một kiến trúc cổ còn lại là Viên Công bảo tháp được
xây dựng từ thế kỷ XVII, nơi đặt xá lợi Thiền sư Viên
Quang, người có công trùng tu chùa Hương sau nhiều năm hoang
phế. Nhìn từ xa, tháp như cây bút hồng ngọn vút cao lên
trời. - đây còn có Thiên Thủy tháp là một mỏm đá mọc
ngược thành một cây tháp thiên tạo, nước mưa trên núi
theo tháp chảy xuống. Năm 1986, chùa Thiên Trù đã phục dựng
lại gác chuông và đến năm 1989 thì xây xong nhà Tam bảo hai
tầng theo kiểu chữ "Ðinh". Ðầu năm 1994, chùa đã xây dựng
lại Nam thiên môn (cửa trời Nam) theo nguyên mẫu xưa.
Từ
khu vực chùa Ngoài, du khách lần theo con đường dốc trên
các sườn núi đá để ghé thăm chùa Tiên Sơn xây trong động
giữa lòng một quả núi, có bốn pho tượng quý bằng hồng
thạch. Tiếp đó là chùa giải Oan, nơi có giếng nước trong
vắt gọi là "Thiên nhiên thanh trì" hay còn gọi là giếng Long
Tuyền. Trước chùa có suối chín nguồn gọi là suối Giải
Oan. Gần chùa là động Tuyết Kinh và am Phật Tích. Cách đó
không bao xa, du khách bước chân đến núi Chấn Song để thăm
đền cửa Võng.
Ðích
xa nhất mà du khách vãn cảnh chùa muốn đạt đến là Ðộng
Hương Tích nằm sâu ở phía trong. Du khách bước qua một cổng
lớn ở phía trên, rồi theo những bậc đá rộng đi xuống
động. Cửa động trông như hàm rồng, phía trong có năm chữ
Hán "Nam thiên đệ nhất động" tạc vào đá, tương truyền
là bút tích của Tĩnh Ðô Vương Trịnh Sâm khắc vào năm 1770.
Hai hàng cây cổ thụ tầng cao bóng cả chen cành kết lá phủ
lên cửa động. Ánh nắng lọc qua lá cây tạo nên một thứ
ánh sáng mờ ảo trải trên các bậc đá, cộng với khói hương
từ lòng động bay lên tạo thành một không gian huyền diệu
như lời ca trong bài hát " Chùa Hương" của nhạc sĩ Hoàng
Quý: "Chùa Hương khói trầm ngút bay những khi nắng tàn, phút
giây chìm đắm trong mơ màng".
Vào
trong động du khách chiêm ngưỡng tượng Bà Chúa Ba (Bồ Tát
Quan Thế Âm) cùng nhiều tượng phật Bồ Tát... Trên vách
động thạch nhũ rũ xuống muôn hình vui vẻ, màu sắc biến
ảo: hình Ðụn Gạo, Ðụn Tiền, Cây Vàng, Cây Bạc, Buồng
Tằm, Nong kén, Hòn Cậu, Hòn Cô... Trên trần động thạch
nhũ còn nhô ra thành hình chín đầu rồng sinh động gọi là
Cửu Long. Ngắm nhìn những dáng hình kỳ tú đó của thiên
nhiên , cô gái trong thơ Nguyễn Nhược Pháp đã thốt lên:
Ôi!
Chùa Trong đây rồi!
Ðộng
thẳm bóng xanh ngời
Gấm
thêu trần thạch nhũ
Ngọc
nhuốm hương trầm rơi.
Còn
nhà thơ Chu Mạnh Trinh ở thế kỷ trước thì cảm tác thành
bài Thú Hương Sơn nổi tiếng: Bầu trời cảnh bụt
Thú
Hương Sơn ao ước bấy lâu nay
Kìa
non non, nước nước, mây mây
"Ðệ
nhất động" hỏi rằng đây có phải!
Nhác
trong lên ai khéo họa hình
Ðá
ngũ sắc long lanh như gấm dệt
Thăm
thẳm một hang lồng bóng nguyệt
Gập
ghềnh mấy lối uốn thang mây...
Như
trên đã nói, ngoài động Hương Tích, du khách còn có thể
rẽ qua rừng mơ thăm chùa Hinh Bồng, theo suối Tuyết vào đền
Mẫu Hạ rồi đến núi Thuyền Rồng, núi con Phụng, hòn đầu
sư Tử, vách đá Kỳ Sơn Tú Thủy và sau đó đến bến Tuyết
Sơn vào chùa Bảo Ðài. Leo núi Bạch Tuyết Môn, vào điện
Cô, du khách tới thăm chùa Tuyết Sơn còn có tên là Ngọc
Long Ðộng. Nơi đây, vào năm 1770, Trịnh Sâm có làm bài thơ
Ðăng Tuyết Sơn hữu hứng.
Ở
hướng khác, một nhánh của dòng suối Yến đưa du khách qua
núi Ông Sư Bà Vãi, lên thuyền vào thăm chùa Long Vân, leo núi
thăm chùa Cây Khế và hang Sũng Sàm, một di chỉ khảo cổ
ghi dấu tích người xưa.
Giã
từ cảnh đẹp Hương Sơn, du khách có thể mang về làm kỷ
vật một cây gậy trúc đã chống trên đường hành hương,
và mảnh gốc mơ già để pha nước uống, những quả mơ dày
cùi nhỏ hạt và mấy mớ rau sắn nấu canh hương vị thơm
ngon. Nhưng cái quý nhất mà người đi chùa Hương có được
là một tâm hồn đã tẩy sạch bụi trần, lâng lâng một
niềm vui thoát tục với những ấn tượng không phai mờ về
một chốn Thiên Thai ngay trên trần gian như ca dao đã miêu
tả:
Một
vùng non nước bao la
Rằng
đây Lạc quốc hay là Ðào nguyên
Hương
Sơn là chốn non tiên
Bồng
lai mà thấy ở miền nhân gian.
ĐI
CHÙA HƯƠNG KHỔ VÌ CÁP TREO
Thứ
hai, 6/2/2006, 19:45 GMT+7
4h
sáng trời mùa đông, người ngồi sát nhau không nhìn rõ mặt,
vậy mà trên dòng bến Đục (chùa Hương), hàng trăm chiếc
đò vẫn hăm hở chèo. Đôi chân không còn mỏi vì đã có
cáp treo, ý nghĩ đó đã khiến lượng du khách đến với lễ
hội chùa Hương tăng vọt.
Không
chờ đến ngày khai hội, ngay từ mùng 2 Tết (30/1), số lượng
du khách trảy hội chùa Hương đã nhiều đến mức ngạc nhiên.
Anh Hùng, chủ nhà nghỉ kiêm nhà đò Hùng Tình, với thâm niên
đón khách hơn 10 năm, cho biết: "Suốt từ mùng 2 tới giờ,
ngày nào tôi cũng phải dậy từ 3h sáng đón khách. Mệt nhưng
mà sướng. Khách đông, chúng tôi cũng được nhờ". Anh
Hùng nguyên là giáo viên một trường tiểu học của huyện,
nhưng 3 tháng hội chùa, anh tình nguyện xin nghỉ không lương
để ở nhà lo toan việc đón khách. Hết hội, anh lại trở
về với công việc gõ đầu trẻ. Không chỉ riêng anh Hùng,
người lớn và cả con trẻ đang tuổi học hành nơi đây đa
số đều nghỉ hết những công việc hằng ngày khác, chỉ
để tập trung nhân lực vào "kiếm 3 tháng ăn cả năm"
này.
Nguyên
nhân khiến lượng khách trảy hội chùa Hương bùng nổ có
lẽ là nhờ dịch vụ cáp treo, bắt đầu đưa vào sử dụng
từ mùa hội năm nay sau thời gian dài hứa hẹn. Cáp treo giúp
đôi chân đỡ mỏi, nhưng trên thực tế, để có được 4
phút ngồi trong buồng cáp treo, du khách sẽ phải chờ đợi
thời gian còn lâu và mệt hơn cả 1 tiếng đồng hồ leo bộ
như trước kia.
Đầu
tiên là công đoạn mua vé. "Còn khổ hơn thời bao cấp", anh
Quỳnh, một khách đến từ Hà Nội, than thở. To, khỏe, nặng
chừng 80 kg, vậy mà anh Quỳnh đã suýt gãy tay khi dại dột
thò vào ô cửa phòng bán vé. Bị đè đau, anh Quỳnh đã kêu
thật to với hy vọng được ưu tiên mua trước đôi vé cho
mẹ già và cô con gái 5 tuổi. Cô bán vé liếc đôi mắt lá
răm nhìn anh Quỳnh, sau đó không nói một lời, tiếp tục
ngồi nhìn lơ đãng những cánh tay vẫy tới tấp ngoài ô cửa.
Mãi
rồi cũng xong. Nhưng xếp hàng để được vào cổng lại là
cả vấn đề. Hàng dài người đứng chờ, ai nấy miệng "nam
mô" mong cho thời gian qua nhanh. Chiếc cầu thang duy nhất dành
cho khách lên tầng vào cáp treo chiều rộng khoảng 1 m, không
có cổng, được chặn lại bởi hai bảo vệ. Cứ 15 phút một
chuyến, 4 cánh tay ấy mới mở ra cho khách vào. Cũng bởi thế,
việc kiểm soát vé ở cổng này chỉ được xem như "làm phép",
bởi đội bảo vệ không có nổi biện pháp nào soát vé cho
tới gần 300 khách mỗi lượt, chầu chực đứng chờ chỉ
để thực hiện mỗi việc là lao thật nhanh ngay khi bảo vệ
nới khóa tay.
Cảnh
tượng người người chen chúc, giẫm lên nhau chạy qua cổng
soát vé như ong vỡ tổ. Mặc kệ người già, trẻ con, ai nhanh
chân vào trước, dù rằng trước hay sau thì rồi cũng sẽ
vào tới nơi. Quệt mồ hôi, bà Dần - 60 tuổi - dự định
đi chùa Hương lần cuối trước khi mừng thọ và cũng để
"thử cáp treo như thế nào", vừa thở vừa nói: "Thế này
thà tôi leo bộ còn hơn. Chưa lên đến cáp đã tưởng đứt
hơi rồi". Ở bên cạnh, cậu sinh viên Tuấn Anh nhìn bà Dần
cười: "Phải chịu thôi bà ơi. Lười leo núi thì chấp nhận
đau thương".
Đoạn
đường rẽ vào khu bán vé cáp treo, người đứng chật cứng
đến nghẹt thở. 32 toa, 6 người một toa, 4 phút một lượt
lên hoặc xuống, mỗi ngày 48 lượt mở cửa, mỗi lượt chừng
200-300 khách, vé khứ hồi dành cho trẻ con 30.000 đồng, còn
người lớn là 60.000 đồng, tính nhẩm mỗi ngày cũng khoảng
hàng chục nghìn lượt khách có nhu cầu đi cáp treo. Nhìn cảnh
hàng nghìn người đứng im một chỗ lắc lư, những du khách
định lên động Hương Tích (dù bằng con đường leo bộ cũng
vẫn phải đi qua đoạn có cáp) cũng lắc đầu lè lưỡi,
quay trở xuống dù con gà và mâm xôi vẫn còn nguyên trong giỏ.
Mất
cắp vẫn là chuyện muôn thuở ở những nơi đông người.
Khách đang bận giơ hai tay ôm mâm lễ, kẻ cắp phía dưới
cứ ung dung móc điện thoại. Chị Bích - quê Bắc Ninh - vừa
mới "tậu" được con Nokia láng coóng, trong lúc mải xếp mâm,
bị tên ăn trộm thò hẳn tay vào túi áo. Chỉ đến khi bước
ra ngoài cửa động, chị Bích mới biết điện thoại đã
không cánh mà bay. Dù xung quanh lối đi công an đứng khá đông,
nhưng chị vẫn không biết nhờ ai tìm đồ đã mất.
Chùa
Hương mỗi năm lại mở hội, và những phật tử vẫn đến
dù sau đó không ngớt lời kêu than.
Bài
và ảnh: Lê Bảo
CHÙM
ẢNH CHÙA HƯƠNG MÙA LỆ HỘI
Thứ
năm, 9/2/2006, 07:30 GMT+7
Vừa
leo vừa thở, miệng niệm nam mô mong tới nơi... là hình ảnh
quen thuộc của những phật tử trảy hội chùa Hương. Đôi
chân đau buốt, chen chúc đổ mồ hôi, mọi nỗi khổ ấy cũng
không ngăn nổi khát khao được sống trong không khí linh thiêng,
nơi giao hòa Thiên - Địa - Nhân, của những người con đất
Việt.
Đội
lễ lên chùa Thiên Trù.
Nam
mô a di đà... cầu cho năm mới phát tài phát lộc.
Xếp
hàng đi cáp treo. "Mẹ ơi bế con cao lên kẻo bẹp".
Cáp
treo thẳng tiến Hương Tích, vừa ngồi vừa... run.
Động
Hương Tích luôn trong tình trạng tắc nghẽn.
Tranh
thủ chợp mắt trước khi tiếp tục lên đường.
Đò
ơ... Mau ra để về nào.