81.
Tham Thực Cực Thân
Tính
khẳng khái của Trần Thái Thú mọi người ai ai cũng biết.
Vấn đề tiền bạc thì ông không cần để ý, và đem sử
dụng có đúng chỗ hay không ông cũng chẳng quan tâm. Bản
tính ông vốn hào phóng, rất ưa thích đãi bạn bè, những
người quen thân mang ân huệ của ông không ít.
Về
sự xa xỉ của ông thì khỏi phải nói. Bất luận trấn nhậm
địa phương nào ông cũng đều trang trí chỗ ở giống như
hoàng cung, y phục thì hoa lệ, phẩm vật sự dụng hàng ngày
thì tinh xảo, toàn là những thứ mà người thường không
bao giờ dám mơ tưởng. Trần Thái Thú rất thích ăn uống,
ba bữa ăn hằng ngày hoặc là óc vịt, hoặc là chân gấu,
hoặc là vi cá, hoặc là mề gà, hoặc là khô nai, nói chung
là những thức ăn rất cầu kỳ và rất quý giá. Cứ thế
mỗi ngày, mỗi ngày trôi qua, không biết là đã sát hại hết
mấy trăm, mấy nghìn sinh vật vô tội.
Sau
khi về hưu, ông bèn mua một biệt thự sang trọng, rồi trồng
các giống danh hoa dị thảo; trong khuôn viên nhà thì cho xây
những hòn non bộ có đá chất cheo leo, nước chảy róc rách,
khiến cho ai đi vào đó cũng tưởng mình lạc vào chốn bồng
lai tiên cảnh. Hơn nữa, về nghệ thuật ẩm thực thì ông
lại càng đệ tâm kháo cứu một cách tinh tường.
Ông
thường nói với mọi người: "Đời con người ta chắc chi
sống được lâu dài? Nếu như khi đang sống không biết tận
hướng những thức cao lương mĩ vị, thì cuộc đời như thế
kể như vô nghĩa!"
Những
bậc thức giả đều không đồng tình với quan điểm của
ông, thậm chí có người nói: "Để rồi xem! Chung cục một
ngày nào đó chắc chắn ông ta sẽ chuốc lấy quả báo!"
Quả
nhiên, trải qua hơn mười năm, gia cảnh lần lần suy sụp,
còn ông thì mang một chứng bệnh điên. Khi cơn bệnh phát
tác, thì bất luận là thức ăn dơ hay sạch hễ trông thấy
thì ông liền đưa tay cầm lấy rồi cho vào miệng nhai ngấu
nghiếm một cách điên cuồn giống như quỷ đói. Thậm chí
những lý trà, tách nước bị vỡ bể, ông cũng lấy bỏ vào
miệng nhai bừa. Những người nhà thấy thế đều rơi mắt.
Và cũng vì vậy mà ông mang thương tích, rồi chết. Phải
chăng đó là hậu quả của sự tham thực?!
82.
Làm Điều Nhân, Con Vinh Hiển
Vào
dịp tiết Lập Xuân, Uông Lương Bân gọi ông lão bộc đến
hỏi: "Ông mua ốc đồng được mấy ký vậy?"
- Thưa
ông chủ, dạ mua được hai trăm ký.
- Thế
có mua được chim không?
- Thưa
ông, có ạ. Mua được hơn sáu mươi con.
- Có
đủ tiền hay không?
- Dạ
đủ, thưa ông.
Uông
Lương Ban ngày thường tiêu dùng rất kiệm, xưa nay chưa từng
phung phí một đồng nào, có thể nói tiền bạc của ông hầu
hết mua động vật để phóng sinh, việc làm này đã trở
thành một tập quán thích thú của ông.
Một
hôm, đến ngày lễ mừng thọ của ông, các người thân trong
gia đình chuẩn bị làm lễ chúc thọ. Ông biết được tin
ấy, liền gọi họ đến nghiêm nét nặt nói: "Tấm lòng tốt
của các người ta rất cảm động, nhưng theo ta, chi phí vào
việc sát sinh sao bằng chuyển sang chi phí vào việc phóng sinh?
Nếu như các người quả thật tôn trọng ta thì hãy đem tất
cả số tiền chuẩn bị làm lễ chúc thọ mua tất cả các
loài động vật phóng sinh, làm như thế thì ta mới vui lòng
hả dạ".
Qua
lời nói của ông làm cho con em trong nhà ai nấy đều cảm
động, do vậy, họ y theo đó mà thực hiện. Vì thế trong
năm này số động vật mà ông phóng sinh so với năm trước
nhiều hơn gấp bội.
Đến
lúc tuổi già, có một lần, một người hàng xóm định đem
con trâu già đến bán cho lò thịt, thì bỗng dưng nó xổng
chuồng, chạy đến trước cửa nhà ông, quỳ mọp xuống đất.
Thấy cảnh tượng ấy, ông liền xuất ra mấy nghìn mua nó
đem về nuôi, thế là cứu sống sinh mạng một con trâu già.
Có thể nói, không bao giờ ông phải lo lắng về cuộc sống
trong lúc tuổi già có sung túc hay không, bởi vì con trai của
ông rất mực hiếu thảo, từ trước tới n ay chưa từng làm
điều gì trái lời cha dạy. Vả lại, người con ông cực
kỳ vinh hiển, làm đến chức Binh Bộ Thị Lang; đúng là con
nhờ âm đức của cha, cha được tôn quý nhờ con.
Mạng
sống của Uông Công có thể nói là khá trường thọ. Khi chết
ông không hề đau đớn một tí nào, mà nhẹ nhàng thanh thản
giống như một vị lão Tăng nhập định.
83.
Công Đức Ăn Chay
Cố
Thuận Chi là một nhân sĩ hiền đức, chuyên ăn chay, từ trước
đến nay chưa bao giờ ăn mặn. Một hôm ông ngằm nhắm mắt
ngủ, rôì ngủ luôn một giấc suốt bảy ngày đêm, khiến
cho người nhà phải một phen âu lo cuống quít.
Sau
khi tỉnh giấc, ông thuật lại với mọi người trong nhà:
"Quả thực là một cuộc hành trình vô cùng ý nghĩa! Đêm
ấy, ta đang nằm ngủ thì mơ màng thấy có người đến gọi:
"Ôi chao! Đã ngủ rồi sao?"
Hóa
ra đó là pháp sư Đạo Quang, vị đại sư mà bình nhật ta
hằng kính trọng. Ngài nói: "Cố cư sĩ, chúng ta hãy đi nghe
kinh nhé!". Tự nhiên ta cảm thấy vô cùng thích thú, liền
đáp: "Đi thì đi!"
Thế
là chúng ta cùng đi đến một đạo tràng rất quy mô rộng
rãi. Đạo tràng này trang nghiêm nhã khiết, tại đó đã có
khá đông thính chúng đến để nghe kinh. Pháp đường phía
trước thì giảng kinh Kim Cương, còn pháp đường phía sau
thì giảng kinh Báo Ân.
Vị
Cao Tăng giảng kinh Báo Ân đến lúc kết thúc dạy rằng: "Các
cư sĩ tại gia ăn thịt thì điều cần nhất phải giữ giới
sát sinh, một là để siêu độ cho cha mẹ, hai là để tiêu
trừ tội nghiệp của chình mình. Còn những phật tử có đạo
tâm từng ăn chay thì phải cố gắng giữ gìn kiên định".
Kế
đến pháp sư Đạo Quang dẫn ta đi đến một nơi mà vừa
mới chạm mắt đã phải kinh hồn, đó là một cái hồ máu!
Ở
chính giữa hồ máu có một người đàn bà khóc la thảm thiết,
trên thân bà thì vô số những con ốc, con giun đang bò qua,
bò lại. Pháp sư giảng giải một cách rõ rằng: "Thân mẫu
hiện tại của ngươi nhờ công đức ăn chay, làm phước của
ngươi nên được cứu độ, còn người trong hồ ấy chính
là mẫu thân trong đời quá khứ của ngươi, vì bà ta thích
ăn thịt vịt nên ngày nay mới ra nông nỗi ấy! Nếu ngươi
muốn cứu độ bà thoát khỏi khổ báo thì hãy cố gắng tụng
Đại Bi và Vãng Sanh".
"Đó
chính là giấc mộng vừa rồi của ta".
Từ
đó, Cố Thuận Chi càng tin công đức của việc trì trai là
rất lớn, và lòng tin ấy ngày càng kiên cố.
84.
Làm Lành, Chuyển Họa Thành Phúc
Dưới
ánh đèn lờ mờ, một người đang nằm trên chiếc giường
sạch, rên rỉ, lăn qua, lăn lại. Anh ta dùng tay xoa bóp liên
tục phía bên trái của bụng và kêu la ơi ới: "Ôi chao đau
quá! Đau chết tôi mất!"
Trong
cảnh tượng mơ mơ linh hồn thoát ra khỏi xác, rồi chạy
đi, nhưng không phải chạy trên đường mà chạy trên hư không,
càng lúc càng nhanh. Anh ta không hiểu vì sao mình mắc mướu
đến tận cõi thượng giới như thế.
Càng
đi lên cao, đến một cõi bao la thăm thẳm, khiến anh ta sợ
bắt phát khiếp.
Thế
rồi anh ta được đưa đến một cung điện cựu kỳ trang
nghiêm, rộng rãi. Tại đây, anh bị các quỷ tốt xấu xí
dữ tợn lôi kéo vào trong. Bấy giờ anh mới biết là mình
đến cõi âm phủ, thì hóa ra vừa rồi mình tưởng thăng thiên
là một sự tưởng tượng sai lầm.
Ở
đây, anh thấy một vị đội mũ vua, tướng mạo bệ vệ lại
rất uy nghiêm khiến người ta trông thấy phải sợ hãi. Ngài
đang ngồi nghiêm trang ở chính giữa, và bên phải ngài là
một vị phán quan đang đứng. Vị vua đang ngồi ở giữa điện
ấy cất tiếng hỏi anh: "Ngươi có biết là số mạng của
ngươi đã hết rồi không? Và tổ phụ của ngươi cũng mắc
phải chứng bệnh đau bụng như ngươi mà chết, ngươi có
biết không?" Anh ta khiếp sợ quá không dám trả lời.
"Này
Mạnh Triệu Tường, ta nói thật cho ngươi biết, tổ phụ
của người lúc còn ở đời đã sát hại quá nhiều sinh mạng
cho nên mới bị quả báo như vậy. Ta thấy ngươi có căn lành
phước lộc từ nhiều đời quá khứ, chơ nên ta mở cho ngươi
một sinh lộ, cho ngươi được sát hại mà phải phóng sinh,
đồng thời phải đem những lời ta dạy bảo trong giấc mộng
này in ra phổ biến để khuyên bảo người đời, có như thế
thì mới mong chuộc lại được những tội lỗi của nhà ngươi
trước đây; vậy ngươi đã rõ chưa?"
Mạnh
Triệu Tường sau khi hồi dương tỉnh mộng, liền đi tới
trước bàn Phật phát nguyện từ bỏ sát sinh, đồng thời
ghi chép lại một thiên bút ký trong giấc mộng đem in ấn
tống cho mọi người, cựu lực khuyên mọi người làm lành.
Về sau không những đỗ Tiến sĩ, làm quan to mà còn sống
rất trường.
85.
Nguyên Nhân Của Sự Chết Chóc
Tại
vùng Phủ Dương có mười người bị cướp của, đồng thời
họ còn bị bọn thổ phỉ chặt đầu, cắt tay hết sức thê
thảm khiến ai trông thấy mắt chẳng dám nhìn. Ngoài ra, tại
miền Tương Dương chỉ một đêm mà hàng trăm ngôi nhà của
dân cư bị nước thủy triều cuốn đi, khiến họ mất hết
tài sản cửa nhà, không còn nơi nương tựa. Thậm chí hàng
mười người hoặc mất tích, hoặc bị tử thương.
Tin
tức ấy dồn dập được truyền đi, khiến một người có
từ tâm là Lý Bồi Đức nghe được rất hoang mang. Ông là
một giáo đồ của Đạo gia, xưa nay được tiếng là người
có lòng từ thiện. Ông suy nghĩ: "Vì sao mà bao nhiêu tai ách
liên tục xảy ra khiến cho dân chúng không biết nương tựa
vào đâu?"
Thế
rồi, bỗng nhiên ông nghĩ đến một vị có đạo hạnh cao
thâm là Lâm Đạo Trưởng: "Hay là ta hãy đến hỏi ngài để
hiểu rõ nguyên nhân chính xác?"
Đoạn,
ông chuẩn bị hành trang rồi đi thẳng đến Nhị Tiên Quán,
vào tham vấn Lâm Đạo Trưởng. Ngay lúc ấy, Lâm Đạo Trưởng
đang ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn để luyện công. Trong thấy
Lý Bồi Đức, ngài hỏi:
- Lý
Tú Tài, ông mạnh khoẻ đấy chứ? Có việc gì mà lặn lội
đến đây vất vả như thế?
- Xin
hỏi Đạo tưởng, những vùng lân cận nơi đây thiên tai nhân
họa xảy ra rất nhiều, nhất là bọn thổ phỉ nổi lên như
ong, giết người phóng hỏa, thật là đáng sợ, chẳng hiểu
ngài có nghe được những tin tức ấy không?
- Bần
đạo ít khi ra khỏi cửa núi, thật là chẳng hiểu mô tê
gì cả.
- Vì
sao mà sinh linh gặp phải cảnh điêu linh khốn khổ như thế
này? Đạo trưởng có thể chỉ rõ cho kẻ ngu này biết được
nguyên ủy hay chăng?
- Ôi
chao!
Lâm
Đạo Trưởng cất tiếng than như thế rồi nói tiếp:
- Người
đời tàn nhẫn đã thành tập khí, ví như việc sát sinh ăn
thịt tích lũy lâu ngày đã quá sâu dày, mà oan nghiệt sát
hại càng nặng thì càng ảnh hưởng đến sự điều hòa của
tự nhiên, khiến cho thiên tai đói kém và nạn đao binh xảy
ra, cướp đi mạng sống của con người để bồi thường
cho sinh mạng của loài vật. Đó là sẽ báo ứng tự nhiên
của trời đất vậy.
86.
Loài Nhái Báo Ân
Trương
Tá nhận chức quan Quận Thừa ở Thiệu Hưng. Một hôm, ông
đi tuần tra, đến một nơi kia, bỗng nhiên thấy vô số con
nhái kêu inh ỏi ở hai bên đường; đồng thời chúng cứ
nghểnh cổ lên tựa hồ như muốn tố cáo một điều gì.
Ông cảm thấy có việc khác thường, liền xuống kiệu, thì
bầy nhái vừa kêu, vừa nhảy tưng tưng ở đàng trước như
có ý dẫn đường. Đến một góc ruộng kia, ông cúi đầu
nhìn kỹ thì thấy rõ mồn một ba cái tử thi nằm chồng chất
lên nhau.
Trương
Quận Thừa vốn có võ nghệ và sức mạnh, liền dùng tay dở
lên hai cái tử thi ở trên, thì thấy cái tử thi thứ ba ở
cuối cùng vẫn còn động đậy và trước ngực còn hơi thở
thoi thóp. Lập tức ông bảo binh lính tùy tùng đỡ cái xác
ấy ngồi dậy, lấy nước ấm chườm vào mình và cho xuống,
rồi xoa bóp, thì trong chốc lát, người ấy tỉnh lại.
Người
đó liền hướng đến Quận Thừa cảm tạ và nói: "Tôi vốn
là một người đi buôn, đang đi trên đường cách đây chừng
vài dặm, bỗng thấy có hai người đang mang những cái trúm
ở sau lưng. Họ vốn là những kẻ chuyên bắt nhái đem ra
hợ bán. Nhà tôi từ trước tới nay từng tin Phật, cho nên
đối với việc phóng sinh làm điều phước thiện thì tôi
làm một cách vui vẻ nhiệt tình. Do thế, tôi đến nói với
họ: "Bán cho tôi cả hai trúm nhái này để tôi đem chúng đi
phóng sinh". Hai người ấy nói: "Ở đây nước cạn, nếu ông
đem thả thì chúng cũng sẽ bị người khác bắt lại mà thôi;
chi bằng ông đem tới cái đầm nước sâu ở trước kia thả
chúng xuống đó là tốt nhất".
Tôi
nghe họ nói thế rất là hợp lý, bèn cùng họ đi thẳng đến
đấy. Ai ngờ khi đến chỗ này, liền bị kẻ sát nhân vác
búa xông ra đập tới tấp. Tôi ngã quuống bất tỉnh, còn
hai người kia máu tươi bắn ra, rồi nằm quay xuống chết
ngay lập tức.
Nhân
vì có hai kẻ cướp tàn bạo, chúng thấy hai người ấy mang
vậtt gì kềnh càng ở sau lưng, chúng tưởng là có đồ gì
quý giá nên tìm cách tiếp cận, rồi giết họ để lấy tiền.
Hóa ra hai người ấy chỉ là kẻ đi bán nhái. Mặc dầu họ
không có tiền, nhưng bản chất của bọn cường đạo là
hễ không ra tay thì thôi mà đã ra tay thì chúng làm tới cùng,
vì giết người là thủ đoạn của bọn thổ phỉ kia mà.
Nghe
tôi kể đến đó, Trương Quận Thừa biết là bọn cướp
chưa đi xa, lập tức ra lệnh cho thuộc hạ truy bắt. Quả
nhiên chỉ trong chố lát quân lính đã tóm cổ được bọn
chúng, Quân Thừa liền tống giam chúng vào ngục.
87.
Cứu Gà Thành Ra Cứu Mình
Trên
sảnh đường, hai người đang nói chuyện râm ran, chủ nhân
liền nói với Liên Ngọc Thành: "Khó mà có dịp anh từ xa
đến thăm, nhất định phải thết đãi anh một bữa!"
Liên
Ngọc Thành vội vàng nói: "Chỗ thân thích với nhau mà bày
vẽ làm chi như thế!"
Đoạn,
Ngọc Thành nghe người thân bàn bạc định giết một con gà
để làm bữa cơm trưa, liền vội vã đến nói với chủ nhân:
"Tôi đang ăn chay, xin anh đừng sát sinh!"
"Đã
ăn chay, thì thôi vậy". Chủ nhân không còn cách nào khác đành
phải nói thế.
Sau
khi dùng bữa cơm thanh đạm xong, ngồi nói chuyện được một
lát thì Ngọc Thành cáo từ: "Người nhà đang trông đợi,
cho phép tôi được cáo lui! Hết lòng cảm tạ sự chiêu đãi
hôm nay của anh".
Thế
rồi ông từ biệt ra về, đi đến một bến sông, thì thấy
con đò sắp rời bến, liền vội vã bước lên đò. Hốt nhiên,
ông thấy trên bờ có một ông lão đầu tóc bạc phơ nói
lớn lên rằng: "Trên thuyền có một người không ăn chay mà
nói dối là mình ăn chay, nhất định đừng có chở y!"
Những
người trên đò nghe thế lấy làm kỳ quái, liền cật vấn
nhau xem chung cục người đó là ai. Bấy giờ Ngọc Thành bèn
lên tiếng: "Đúng đó! Chính tôi đây! Chẳng qua là gặp việc
cấp bách bất đắc dĩ tôi phải nói dối như vậy, nhưng
mà sự dụng tâm không phải là xấu! Nhân vì người bà con
chuẩn bị giết gà để khoản đãi, cho nên tôi mới nói dối
là mình đang ăn chay để tránh sự sát hại không cần thiết".
Thế
nhưng mọi người trên đò không lượng xét tình cảnh của
ông mà tha thứ, họ bèn hè nhau lôi ông lên bờ.
Lúc
ấy, ông bèn để ý tìm xem ông già đầu bạc lắm chuyện
kia là ai thì không còn thấy bóng dáng của ông ta đâu nữa.
Thế rồi, ngoái nhìn lại chiếc thuyền vừa rời bến, thì
lúc này nó đã ra đến giữa dòng sông, bỗng nhiên một trận
cuồng phong nổi lên, vì gió thổi quá mạnh nên chiếc đò
ấy liền bị lật úp.
Cứu
một con gà, nhưng nghiễm nhiên thành ra tự cứu tính mạng
mình, đây quả thật là một việc làm mà lúc đầu không
thể ngờ tới.
88.
Nghe Kinh Được Sinh Lên Trời
Trong
quyển hai mươi của kinh Hiền Ngu có kể rằng: Ngày xưa, trong
khi đức Phật Thích Ca Mâu Ni đang ở tại thành Xá Vệ, có
một Tỷ-Kheo thường ngồi thiền và đi kinh hành trong rừng;
đôi khi thầy lại tụng kinh. Nhân vì âm thanh tụng kinh của
thầy thánh thoát thanh tao rất truyền cảm, cho nên có một
con chim thường thích thú lắng nghe. Rồi một hôm, trong khi
con chim này đang lắng nghe tiếng tụng kinh của thầy Tỷ-Kheo
một cách mê mẩn, thì bất hạnh thay, một tên thợ săn đã
man liền bắn chết.
Thế
rồi, do thiện căn nghe kinh nên thần thức của con chim này
được vãng sinh về cung trời Đao Lợi, thành một vị thiên
nhân có tướng mạo trang nghiêm, hình dung thanh tú, lại được
túc mạng thông. Khi đã biết được nguyên nhân vì sao mình
sinh lên cõi trời, từ đó trở đi, thiên nhân thường đem
hoa đến chỗ thầy Tỷ-Kheo tụng kinh ấy dâng lên cúng dường
rồi đảnh lễ vấn an. Thầy Tỳ-Kheo sau khi biết rõ nguyên
uỷ, bèn giảng giải Phật pháp cho thiêu nhân nghe; và khi được
nghe Phật pháp nhiệm mầu, thiên nhân liền chứng được thánh
quả Tu-đà-hoàn, rồi ung dung cáo từ thầy Tỷ-Kheo mà trở
lại thiên cung.
Hết