71.
Quả Quyết Hoàn Thành Việc Nhân
Trần
Tinh Viên thường kể cho mọi người nghe về một câu chuyện
ngày trước của ông như sau:
Một
lần nọ, ông cùng các bạn bè thi rớt kéo nhau đến thư viện
Tây Hồ uống rượu giải sầu. Trong lúc ông đi bách bộ ngoài
thư viện, bỗng thấy một người dắt trâu đi, anh ta đánh
con vật liên tục, nhưng con trâu không chịu cất bước. Khi
trông thấy Tinh Viên, mắt nó đổ lệ đầm dề. Tinh Viên
hiểu rằng con trâu này tự biết rằng tính mạng mình không
thể nào bảo vệ được, nhất định bị lôi đến lò mổ,
vì thế nó không chịu đi tới. Chứng kiến cảnh ngộ ấy,
Tinh Viên động lòng trắc ẩn, liền đến hỏi người dắt
trâu: "Con trâu này giá bao nhiêu vậy?". "Mười lăm quan". -
Người đàn ông ấy quay lại đáp.
Thế
là ngay lập tức Tinh Viên trở vào trong thư viện nói với
bạn bè: "Số tiền chúng ta chi trả tiền chúng ta chi trả
còn thừa vì sao không dùng nó làm một thiện nhỉ? Hay là
chúng ta xuất ra để mua trâu phóng sinh".
"Không
được đâu, số tiền mà chúng ta góp được hôm nay là nhằm
mục đích để dành đến ngày thi năm sau chúng ta tìm một
nơi rộng rãi mát mẻ để mọi người tụ họp lại liên
hoan đấy nhé!" - Một người bạn học đáp.
"Nhưng
mà sự tiêu khiển chẳng qua nhất thời, còn việc này liên
quan đến sinh mạng của một con trâu. Cân nhắc nặng nhẹ,
thiết nghĩ nên làm việc này thì hơn". - Tinh Viên bàn như
vậy, rồi tiếp: "Các bạn móc tiền đưa đây nào! Đến kỳ
thi sau này, các khoản chi phí thưởng hoa đãi rượu để một
mình tôi chi trả cho, nhất định không khi nào thất tín".
Mọi
người thấy tâm ý của anh ta đã nhất quyết, bất đắc
dĩ phải móc tiền ra, đi mua con trâu đang chảy nước mắt
đầm đìa kia đem đến chùa Tây Thiền phóng sinh.
Sau
đó, vì để giữ chữ tín với các bạn học, Tinh Viên bèn
đem bán một ít quần áo và đồ dùng của mình mà khoản
đãi bạn bè. Mọi người đều khen ngợi anh là một bậc
quân tử giữ chữ tín. Qua năm sau, anh được đậu cao, rồi
làm Tri huyện về sau được thăng lên chức Tư mã đến trấn
nhậm Hải Môn.
72.
Xương Cốt Nát Bấy Vì Bị Đánh
Trước
đây tại Việt Đông có một viên quan Tổng Nhung văn võ toàn
tài, họ Trương tên Thần Đạo. Tính tình ông thô lỗ cang
cường, có sức mạnh không ai địch nổi. Nhưng ông có học
thức uyên thâm, ngọn bút tài hoa, chẳng kém gì tiền nhân.
Mỗi khi các danh sĩ đề thi nơi các bức họa thì đều có
ông tham dự. Danh tiếng văn chương của ông vang lừng bốn
biển, chỉ có điều là ông rất thích món thịt chó, tựa
hồ trong nhà bếp không có ngày nào là không nấu món thịt
chó, đến nỗi nó đã trở nên chuyện bình thường như người
ta ăn thịt gà, thịt heo vậy. Thế nên, mỗi lần ông đi qua
một nơi nào, thì các con chó ở địa phương đó chạy theo
sau ông sủa vang trời. Hình như bầy chó biết rằng đó chính
là kẻ oan gia đang đối đầu với lũ chúng.
Hoạn
trường của Trương Thần Đạo khá hanh thông. Lúc đầu ông
đang trấn nhậm tại trấn Kiến Ninh, nhân khi đi tuần tra
trên núi Võ Di, trời đã về chiều, bèn neo thuyền tại một
khúc sông để nghỉ ngơi. Thuộc hạ biết rõ thị hiếu của
ông nên giết chó làm món ăn dâng lên, ông nhấm nháp trông
có vẻ rất khoái trá. Sáng hôm sau, nghe thiên hạ đồn rằng
Thiên Du Quán ở trên núi là một thắng cảnh rất nổi tiếng,
bèn đến đó tham quan.
Khi
hai chân của Trương Thần Đạo vừa bước vào tới cửa điện,
thì bỗng thấy một luồng kim quang chói mắt, đôi mắt ông
trở nên tối sầm, liền lảo đảo nằm xuống đất. Những
kẻ thuộc hạ vội vã đỡ ông dậy, thì không những ông
không nói năng gì được mà toàn thân trở nên mềm nhũn tựa
hồ không còn một chút khí lực nào, chẳng khác gì một cây
thịt mềm mại không có xương. Mọi người hoảng kinh xem
xét lại thật kỹ thì thấy hai mắt ông khép kín, trên trán
lạnh như băng, khí tuyệt, tắt thở mà chết.
Ngay
lúc mọi người đang kinh dị không thể hiểu nổi, thì vị
đạo sĩ trong đền là Thái Nguyên Oánh nói với mọi người:
"Tòa Vương Linh Quan mà đạo quán này thờ phụng thường hay
hiển hiện uy linh. Phàm những kẻ nào ăn thịt chó đều không
dám đi vào điện này, để tran1h sự mạo phạm đến thần
thánh. "Rồi ông tiếp: "Nhân vì Trương Thần Đạo là bậc
người quý hiển, trọng vọng cho nên tôi không dám ngăn cản,
chính vì vậy nên đại nhân mới chuốc lấy thảm họa mạng
vọng".
Thế
nhưng tại sao toàn thân lại biến thành một hối thịt không
có xương, há chẳng phải là chuyện thần kỳ?" - Có người
hỏi. Thái Đạo sĩ liền đáp: "Sở dĩ toàn bộ xương trên
thân Trương Đại nhân nát bấy là vì bị Vương Linh Quan đánh
bằng roi". Do thế, mọi người đều phát sinh niềm tin sâu
sắc, không còn nghi ngờ gì nữa.
73.
Bị Chó Cắn Một Cái Mà Chết
Một
người dân ở trấn Nam Tường Gia Định là Thái Lục, lâu
nay lấy nghề giết chó làm kế sinh nhai. Vào thời gian cuối
năm chính là lúc thịt chó trở nên rất đắt đỏ.
Vì
ông giết chó đã nhiều năm nên phương pháp sát sinh của
ông trở nên điêu luyện, ra tay một cách nhẹ nhàng và nhanh
chóng. Một ngày kia, vào lúc hoàng hôn, Thái Lục giết một
con chó rồi đem bỏ vào trong một cái thùng, đoạn dùng nước
sôi rưới lên mình chó để cạo lông, thì đột nhiên cảm
thấy mắt mờ, tai ù, tâm hồn hoảng loạn, biết là có một
điều gì khác thường. Là vì ngay trong lúc ông sơ ý, con chó
đang nằm thở thoi thóp sắp chết kia từ trong thùng vùng dậy,
dùng hết sức lực còn thừa ngoạm cho ông một phát, ông
kêu la ơi ới.
Thế
là nhanh như chớp, ông nằm lăn ra đất, và con chó ấy cũng
nghiêng mình theo tư thế nằm của ông, đồng thời đôi hàm
răng của nó cũng dính chặt vào trong cánh tay không hề nhúc
nhích. Con chó dùng sức đôi hàm răng quá mạnh khiến ông
đau đớn dữ đội kêu la thất thanh.
Tiếng
kêu bi thảm của ông kinh động đến nhà hàng xóm, thế là
có người cầm gậy gộc chạy tới đánh con chó để cho nó
nhả ra. Thế nhưng, kỳ quái thay đôi hàm của nó vẫn bám
chặt trên cánh tay của Thái Lục như định đóng, làm bất
cứ cách nào cũng không buông ra. Không ai có thể tưởng tượng
được một con chó sắp chết mà có sức lực mạnh mẽ đến
như thế!
Răng
chó vốn có chất độc nên để một hồi lâu, chất độc
ấy từ cánh tay dần dần thâm nhập vào tim. Do vậy, Thái
Lục đau đớn nằm lăn qua lăn lại trên mặt đất, nước
mắt đầm đìa, cứt đái bắn ra, toàn thân rũ riệt, cất
mình lên không nổi nữa. Đoạn sắc mặt biến đổi từ xanh
sang trắng, hai tròng mắt trợn ngược, trông bắt phát khiếp.
Thế rồi ông kêu rú lên một tiếng đặc sệt, trút hơi thở
cuối cùng, chết một cách tức tưởi vì bị chó cắn. Khi
ông chết rồi, con chó mới chịu nhả hai hàm răng ra, rồi
tự nhiên cũng nằm lăn ra chết. Từ đó, câu chuyện Thái
Lục bị chó cắn một cái mà chết dần dần được truyền
đi khắp nơi, những người trong trấn khi nói đến chó đều
biến sắc mặt, do vậy không còn ai dám ăn thịt chó nữa.
74.
Lúc Lâm Chung Làm Chó
Trấn
Phong Kinh là một thị trấn nhỏ, dân chúng ở đây chất phác
hiền làm, phần lớn làm nghề nông, hơn nữa mọi người
ai cũng siêng năng cần kiệm lo chu toàn bổn phận của mình.
Vì vậy, dân chúng trong trấn này hằng ngày sống trong cảnh
thanh bình vô sự.
Chỉ
duy nhất một người dân tên là Trần Nhị Đích vốn là một
tiểu thương, do buôn bán có tay nghề, cho nên cũng tích lũy
được một ít tiền lẻ. Ông thích nhất là cùng bạn bè
chén tạc chén thù, nên thường mua thịt chó về nướng cháy
sém sém, rồi mới nhấm nháp với rượu.
"Mùi
thịt chó thơm phưng phức mà kết hợp với vị rượu cay
cay thì thực là một điều cựu kỳ thú vị trên cõi đời
này". - Ông hớn hở nói với mọi người như thế. Thường
thường ông rủ rê một số bạn hữu quen thân cùng nhau tổ
chức nhậu nhẹt thịt chó với rượu để thưởng thức cái
lạc thú khoái khẩu này, cho nên bình sinh từng giết hại
vô số con chó.
Vào
năm Bính Tý niên hiệu Càn Long, ông cảm thấy cơ thể dần
dần hao mòn, rồi cuối cùng ngã bệnh. Bệnh tình của ông
không một thầy thuốc nào tìm ra nguyên nhân.
Thế
rồi, không bao lâu chứng bệnh ấy trở nên trầm trọng, thường
nằm hôn mê bất tỉnh nhân sự. Nhưng trong lúc mê sảng, ông
chỉ nói:
- Lại
mọt con chó mực, mầy hung dữ thế hả?
- Một
con chó đốm ở đâu chạy tới táp vào tôi!
- Chó!
Hai con, ba con, bốn con… vô số chó, chúng nó đến đòi mạng!
Cứu mạng nha! Cứu mạng!
Vợ
con lớn nhỏ đều không ai thấy được một con chó nào cả
mà chỉ thấy ông dùng tay quơ tren hư không rồi múa tay đập
chân, trông dáng vẻ rất sợ hãi, đồng thời lắc đầu lia
lịa, nói: "Đáng sợ nhất là chó điên kìa!".
Đến
lúc chết, ông tự chui đầu xuống gầm giường, hai tay quào
quào trên đất, giả tiếng chó sủa trong khoảnh khắc rồi
tắt thở.
75.
Bắn Chim, Chim Trả Thù
Trán
rộng, trên đầu chỉ lưa thưa vài sợi tóc, cặp mắt ưa
nhìn ngang liếc dọc, đôi nhãn cầu trắng nhợt thường thường
lộ ra, còn chót mũi thường quắp vào như mỏ chim ưng, hai
môi xệ xuống, răng cỏ thì lểnh khểnh không đều, dáng
người tuy nhỏ thó nhưng trông có vẻ vạm vỡ khỏe mạnh,
đó chính là Lý Phúc Tài ở Bảo Sơn mà người người đều
biết, nhà nhà đều tường.
Lý
Phúc Tài tính không đoan chính, dục vọng đầy ắp, bẫm tính
tàn nhẫn không ai bằng. Gia cảnh anh ta cũng khá giả, nhà
ở gần ven biển nên bốn phía trồng toàn những tre để ngăn
ngừa những cơn sóng dữ. Do thế chim chóc thường đến lót
ở trên lùm tre để cư trú. Phúc Tài từ bé đã thành thạo
việc săn bắn, chuyên nghề bắn chim. "Tôi bắn rớt xuống
rồi". Nhìn con chim rừ trên ở rơi xuống, anh ta cao hứng vừa
vỗ tay vừa hoan hô.
Đến
lúc trưởng thành anh ta lại càng ưa săn bắn, lấy việc đó
làm thú tiêu khiển hằng ngày.
Thì
giờ thấm thoát không đợi một ai, Lý Phúc Tài giờ đây
đã ngoài năm mươi tuổi, tóc bạc phau phau. Vào một buổi
sảng nọ, người nhà trông thấy anh ta đứng tựa bên cửa
sổ, hai tay giơ lên cao, rồi dùng tay che trán, miệng nói liên
hồi: "Cắn ta đau quá!"
Thế
rồi lấy tay che ở cổ, tiếp đó đặt trên vai, rồi trên
cánh tay, phía sau lưng, hai bắp đùi, gót chân, nói chung là
tay chân cử động lia lịa, miệng kêu ơi ới: "Ôi chao, ôi
chao! Chim, chim, chim!". Thần sắc anh ta kinh hoàng tựa hồ chuột
nhắt vừa trông thấy mèo già. Thế nhưng, mọi người trong
nhà không một ai trông thấy hình bóng một con chim nào cả.
"Tôi
không đi đâu!". Anh ta hốt nhiên kêu lên như thế. Thế rồi
tứ chi cứng đờ không có cách nào duỗi thẳng ra được,
đầu cổ thì hướng lên phía trước, thân hình hơi cong xuống,
giống như hình dạng một con chim lớn đang bay trên hư không.
Người nhà thấy tình trạng anh ta như vậy đều lắc đầu
than thở, biết là không còn cách nào cứu được nữa. Quả
nhiên, sau vài hôm, anh chàng chuyên môn giết chim này đã chấm
dứt cuộc đời trong tình trạng khốn khổ.
76.
Cứu Vật Vật Trả Ơn
Ông
lão Châu Bình bản tính nhân từ, rất yêu thương loài động
vật. Một hôm ông đến thăm nhà một người bà con, trông
thấy bốn con chó sắp bị người ta đem vứt; nhân vì dân
chúng ở vùng này thường có thói mê tín, họ cho rằng một
con chó mẹ mang thai một lần mà sinh đến bốn con chó là
điềm chẳng lành, nuôi chúng vô ích. Châu Bình ngỏ ý xin
chúng và được người bà con đồng ý, ông bèn mang bốn con
chó con ấy về nhà nuôi dưỡng. Ngày tháng trôi qua rất nhanh,
bốn con chó kia dần dần khôn lớn, lanh lợi hoạt bát, chạy
nhảy nhanh nhẹn, Châu Bình thường thường chơi đùa với
chúng nó.
Vào
một buổi chiều gần cuối năm, bỗng nghe có tiếng kêu lắc
cắc từ trong bụi cây phát ra, càng lúc âm thanh càng lớn,
tựa hồ trận cuồng phong đang thổi gấp, làm rung động núi
non. Động tính hiếu kỳ, Châu Bình bước ra khỏi cửa, từ
từ đi tới, thì bỗng thấy một con trăn to lớn dễ sợ,
thân hình thô kệch giống như chiếc bánh xe, hai con mắt màu
đồng đen long lanh, phát ra ánh sáng làm cho người ta phải
khiếp đảm, miệng mở to như đọi máu, lưỡi lè ra đỏ
chót, hướng thẳng về phía Châu Bình phan tới nhanh như tên
bắn. Châu Bình thấy thế kinh hoàng tháo lui được mấy bước,
thì đôi chân luống cuống đứng không vững, cơ hồ muốn
ngã quuống đất. Ngay lúc hồn kinh phách tán chưa biết
tính sao thì bốn con chó đã được nuôi dưỡng từ bấy lâu
kia phóng đến nhanh như tia chớp, bủa vây bên trái, bên phải,
phía trước phía sau, dũng cảm xông vào tấn công con trăn
to tướng hung hãn ấy một cách quyết liệt. Hành động anh
dũng bảo vệ chủ của chúng làm cho Châu Bình lấy được
bình tĩnh, đồng thời ông nghe có tiếng chân của những người
hàng xóm chạy đến. Bản ý của con trăn này là muốn nuốt
Châu Bình, ai ngờ nửa chừng Trình Giảo Kim bỗng dưng xuất
hiện. Do động tác của các con chó linh hoạt, hai con khỏe
mạnh nhất đeo sát lên đầu của con trăn, dùng hàm răng bén
nhọn cắn một cái thật mạnh vào yết hầu con trăn, ngay
lập tức máu tươi phun ra như suối, chảy lai láng khắp mặt
đất. Thế là con trăn kiệt sức nằm giãy giụa một lát
rồi chết, còn Châu Bình thì bình an vô sự.
Lúc
đầu thì Châu Bình cứu bốn con chó con, nhiều năm sau đó,
bốn con chó ấy lại hợp sức cứu chủ mình, đây chẳng
phải là tấm gương cứu giúp lẫn nhau rất có ý nghĩa hay
sao?
77.
Giết Heo Bị Quả Báo Khốc Liệt
Tại
trấn Bài Dầu, huyện Hợp Phì, tỉnh An Huy có một người
tên là Tuyên Tứ. Anh ta làm nghề mổ lợn đã hơn hai mươi
năm, góp nhóp tiền bạc cũng đã khá nhiều. Anh ta có ba căn
nhà, một căn dùng để ở, còn hai căn cho người ta thuê;
lại có ruộng tốt khoảng một trăm mẫu. Theo lẽ, gia cảnh
như thế anh ta có thể nghỉ tay được rồi, nhưng mà lòng
người không bao giờ thỏa mãn, hơn nữa sự hiếu sát của
anh ta cũng thành thói quen, cho nên ngày nào cũng mài dao soèn
soẹt, giết heo vô số kể. Một ngày kia vào lúc canh năm,
anh thức dậy nấu nước sôi chuẩn bị mổ heo, thì bấy giờ
bà vợ đi vào cầu tiêu, bỗng dưng bà trông thấy có hai người
đàn bà đang nằm trong chuồng heo. Bà ngạc nhiên, liền đến
tận nơi xem cho kỹ, thì quả thật mình chẳng nhìn lầm chút
nào. Thế là bà vội vàng đem chuyện ấy đến mách với ông
chồng, rồi đề nghị: "Ông không nên giết heo nữa đấy
nhá!". Tuyên Tứ cười lớn nói: "Như vậy nhất định là
bà bị hoa mắt rồi, chẳng lẽ lại có chuyện đó thật sao?"
Bà
vợ ông bèn lấy con dao giết heo ném vào trong cầu tiêu. Do
thế, ngày hôm ấy Tuyên Tứ không thể giết heo, thế nhưng
chung cục ông không hề có chút mảy may hối hận nào. Hôm
sau, bà mời những người thân bên gia đình bà chứng kiến,
rồi bà nói rạch ròi với Tuyên Tứ: "Nếu anh vẫn một mực
duy trì cái nghề này thì nhất định tôi phải chia ly với
anh". Thế nhưng, Tuyên Tứ cố chấp, chẳng đoái hoài gì đến
tình nghĩa của người vợ đã bao năm chung sống với mình,
nói nhát gừng: "Chia ly thì chia ly, để xem bà mong muốn cái
gì?".
Thế
là hai người đem tất cả ruộng đất của cải ra chia hai
mỗi bên một nửa, bà vợ bồng một đứa bé mặt mũi khôi
ngô đem về ở với mình, còn Tuyên Tứ vẫn giữ nghề nuôi
heo như trước. Rồi ông lần lượt đem giết thịt hết những
con heo nuôi trong chuồng, lúc ấy lại nghe đứa con thân yêu
của mình bị bạo bệnh mà chết, khiến bà vợ đã ly thân
kêu khóc thống thiết. Bấy giờ, trong lòng Tuyên Tứ mới
hơi nao núng hối hận một chút. Sau sự kiện bị chấn động
này, bất đắc dĩ ông lao vào cờ bạc để tiêu sầu giải
muộn. Thế rồi say mê cái thói đỏ đen, cả ngày lao vào
sòng bạc, nhưng mà không có lúc nào gặﰠvận hên, lại bị
ma đưa lối quỷ đưa đường, Tuyên Tứ đánh keo nào thua
keo ấy, càng muốn gỡ gạc thì càng bị thua đậm. Chung cục,
ông đem bán hết phần ruộng đất của mình để chạy theo
canh bạc, hòng kiếm lại ít nhiều, nhưng tất cả đều tan
theo mây khói. Thế là ông quyết định xây dựng lại sự
nghiệp, bèn mua vài con heo đem gửi cho bà vợ đã chia ly nhờ
bà nuôi giúp. Nhưng chưa đầy một tháng thì mắc một chứng
bệnh kỳ quái, miệng mũi lúc nào cũng tuôn ra máu mủ, đau
đớn tột cùng, sớm chiếu cứ nằm trên giường kêu la bi
thảm như tiếng heo bị thọc huyết. Tình trạng ấy kéo dài
chừng một năm, rồi chết một cách thê thảm.
78.
Sét Đánh Kẻ Tham Tàn
Trong
bộ sách Pháp Uyển Châu Lâm có thuật lại một câu chuyện
xưa như sau: Vào đời Đường có một nhân sĩ ở Trường
Hà Bột Hải tên là Phong Nguyên Tắc, anh ta vốn là một đồ
tể chuyên nghiệp. Có lần ông được Quan Lộc Tự Đại phu
mời trông coi việc đầu bếp. Bấy giờ gặp lúc Vua Vu điền
của Tây Phiên là Quý Tân đến triều cống, Quan Lộc Tự
đại nhân thiết yến đãi khách. Sau khi đãi yến còn dư gần
một trăm con dê, vua Vu Điền bèn bảo Nguyên Tắc đem chúng
đến chùa phóng sinh.
Nguyên
Tắc nhận lời uỷ thác của người lẽ ra phải thực hiện
một cách trung thực, không ngờ bỗng nhiên anh ta khởi lên
lòng tham, nghĩ rằng những con dê mập này đã đến tay ta
thì lẽ đâu lại đem thả một cách khơi khơi. Do thế, liền
bí mật đem gần một trăm con dê ấy đem đến lò mổ bán
cho đồ tể để nhận một món tiền ngoài dự kiến, cho nên
trong lòng cảm thấy rất phấn khởi.
Sự
việc ấy trải qua đã mấy năm, Nguyên Tắc đã quên bẵng
nó từ lâu, không còn nhớ một chút nào nữa. Ông còn được
các bậc đạt quan quý nhân giao trách nhiệm trông nom công
việc đầu bếp, cho nên thu nhập cũng không đến nỗi tệ,
sinh hoạt tương đối thoải mái.
Vào
mùa hạ tháng sáu năm Long Sóc nguyên niên, trong lúc Nguyên
Tắc đang đi bộ ở bên ngoài cửa Tuyên Nhân thì trời bỗng
nổi cơn gió lớn, trên không mây đen tụ lại, sấm chớp
dữ dội, mưa đổ xuống như cầm chĩnh trút.
Một
tiếng sét nổ chát tai, làm kinh động toàn thành; khi ấy mọi
người từ xa trông thấy một kẻ chạy trốn sét không kịp
là Nguyên Tắc đang quỳ bên đường, hai tròng mắt lồi ra,
tóc phủ xuống hai tai, đầu ngoẻo xuống hình như đã bị
đứt. Người ta tiến lại gần xem, thì quả nhiên bộ phận
cổ của anh ta đã bị cất gần đứt, nửa cái đầu tựa
hồ đang bị dao chém, máu me chảy ra lênh láng.
"Đây
há không phải là Phong Nguyên Tắc xưa nay rất nổi tiếng
là gì?" - Người quen biết thấy anh ta bị chết thảm hỏi
như thế.
Đa
số người khác vừa chứng kiến thảm cảnh đau thương ấy,
đều kinh ngạc thốt chẳng ra lời.
Không
biết một người nào đó từ đâu lên tiếng: "Tôi biết hắn
ta, đây chính là kẻ bất nhân bất nghĩa, vì lòng tham trộm
đàn dê đem đi bán, cho nên chung cục rơi vào cảnh huống
này vậy!"
79.
Giết Dê Biến Thành Dê
Tiền
Mai Khê viết quyển Nghiệt Đàm thuật một sự thật nhân
quả báo ứng như sau:
Tiết
Khánh Quan là môt người chuyên môn sống bằng nghề giết
dê. Anh ta mở một cái quán nhỏ bán thịt dê và nước cốt
dê. Nhân vì anh ta có nghệ thuật nấu xương thịt dê, nước
cốt dê hương vị ngon ngọt, gần xa đều biết tiếng, cho
nên cửa hàng này rất nhộn nhịp, có người ở từ các phương
rất xa cũng tranh thủ đến thử một lần cho biết.
Sinh
hoạt mỗi ngày mỗi phát đạt, thu nhập càng ngày càng gia
tăng, chẳng bao lâu anh ta trở nên giàu có.
Trong
số bạn bè của y có người vốn là phật tử thuần thành,
thường khuyên y: "Anh đã giàu có như thế rồi, ngàn vạn
lần không nên tham lam chi nữa. Nên biết rằng gây nghiệp
sát càng nặng thì chịu quả báo càng thê thảm, sao bằng
sớm thức tỉnh nhanh chóng rửa tay đổi sang nghề khác, ngoài
ra cũng phải làm một ít việc thiện, để bù lại những
tội lỗi đã qua, mới mong tránh khỏi những tai họa truyền
lại cho con cháu".
Lời
ngay thì trái nhĩ, những lời khuyên chân thành của bạn bè
đều không lọt vào tai, trái lại anh ta còn tỏ ra vênh váo,
hỉnh mũi cười nhạt nói: "Cứ đợi xem sao! Tôi không hề
tin nghiệp báo, cũng như các luận điệu nhân quả mơ hồ
ấy!"
Đến
năm TiêᴠKhánh Quan hơn bốn mươi tuổi bỗng nhiên phát sinh
một chứng bệnh, chỉ thấy mũi y ngước về phía trước,
râu mép mọc ra giống như râu dê, hai mắt không thần sắc,
tinh thần tê liệt.
"Mặt
của Tiết Khánh Quan đã biến thành mặt dê!". Tin tức này
không có chân mà truyền đi rất xa. Những kẻ hiếu kỳ vô
sự đều đến nhìn xem cho tận mắt. Thế là mọi người
đều chắc lưỡi cho là chuyện ly kỳ, còn anh ta thì sầu
bi ảo não. Thế rồi, anh ta mang theo một túi tiền nặng trịch,
đi tìm kiếm danh y khắp nơi, nhưng không một thầy thuốc
nào có thể làm thay đổi được bộ mặt dê của anh ta trở
lại thành diện mạo con người; thôi thì cứ phó mặc cho
số phận.
Một
hôm, nhân có công việ, anh ta đi đến tỉnh An Huy, vì bất
cẩn nên bị rơi xuống sông. Đến khi có người biết được
báo cho nhà chức trách, thế là họ bủa nhau đi mò tìm, nhưng
chung cục thi thể của anh ta hoàn toàn không tìm thấy đâu
nữa.
80.
Bắn Nai Bắn Nhầm Con Mình
Phong
cảnh đường núi cực kỳ đẹp đẽ, trông ở đâu cũng xanh
biếc một màu. Có thể nói anh chàng Ngô Đường này không
những đến đây để thưởng ngoạn phong cảnh núi rừng,
mà hai cha con anh còn là du khách thường xuyên của ngọn núi
này, vì anh đế⮠đây với mụch đích săn bắn.
Lưng
của Ngô Đường đeo cung tên nếu bảo anh ta là một tay thần
tiễn thiết nghĩ cũng không sai mấy. Vì lẽ anh ta không khi
nào bắn trật mà còn là một tay "Bách bộ xuyên dương" (Đứng
xa hàng trăm bước mà bắn trúng lá dương liễu); nghĩa là
trong tâm tương ứng với cánh tay buông ra. Bất cứ loài mãnh
thú nào gặp phải anh ta thì coi như đã gặp phải khắc tinh,
khó mà tránh được đại nạn.
Lúc
bấy giờ, thấy từ nơi xa xa một con vật có sừng, à, thì
ra đây là một con hoẵng. Khi thấy con nai con dễ thương này,
Ngô Đường đã không sinh lòng thương cảm mà anh còn lập
tức rút lên lắp vào cung, rồi buông dây. "Phặp" một cái
trúng đích, con ai con ấy lăn quay xuống đất, tắt thở ngay
lập tức. Ở phía trái có một con nai lớn chứng kiến cảnh
tượng ấy, mặc dù thấy con chết đau thương đứt ruột,
nhưng phát hiện có bóng người, nên chỉ kêu lớn một tiếng
rồi tìm đường lẩn tránh.
Thế
là Ngô Đường cùng con ẩn núp trong một bụi rậm, đứng
rình đợi con nai kia xuất hiện trở lại, đến khi thấy nó
dùng lưỡi liếm con nai con, liền lập tức buông tên. Con nai
mẹ ấy cũng kết thúc số phận một cách bi thương, nằm
quuống đất. Hạ liên tiếp hai con nai một lúc mà trong
tâm ý của Ngô Đường vẫn chưa cho là đủ, bèn đứng chờ
một lát, thì hình như có một con nai nữa xuất hiện ở bên
cạnh đó, liền giương cung buông tên, con nai ấy cất tiếng
kêu rồi ngã lăn ra. Nhưng mà tiếng kêu thê thảm ấy hình
như không phải là tiếng nai kêu mà là tiếng người. Vội
vàng chạy đến nơi xem kỹ, thì hóa ra con nai mình vừa bắn
chết lại chính là con mình! Ôi thôi, phục xuống ôm chầm
lấy tử thi của con đau đớn tột cùng.
Lúc
bấy giờ bỗng có tiếng văng vẳng trên không trung truyền
đến: "Này Ngô Đường, ngươi đã biết nỗi đau thương khi
con mình chết chưa? Ngươi không hiểu rằng tình thương con
của con nai với tình thương con của người nào có khác gì?"
Đoạn
anh ta tựa mình xuống đất trông lên trời, trong lúc không
đề phòng, thì bỗng dưng một con mãnh hổ hung dữ từ trong
bụi rậm phóng đến nhanh như tia chớp, cắn lìa cánh tay mà
Ngô Đường dùng để bắn; vậy là Ngô Đường nằm trên
vũng máu mà chết.