51.
Giết Ba Ba Bị Quả Báo Rục Thây
Ở
vùng Đan Hồ An Cảng có một người tên Trịnh Lão Cát. Bình
sinh, món ăn mà y thích nhất là thịt ba ba. Y cho rằng thịt
ba ba ngon ở mấy điểm: 1. Thịt của nó độ cứng và độ
mềm đều thích hợp; 2. Vị nước dãi của nó rất đặc
biệt; 3. Ăn vào bổ tim và bổ thận. Thế nên trong hầu bao
có bao nhiêu tiền y đều dốc hết mua ba ba đem về nấu ăn
mà không hề tiếc rẻ.
Một
hôm, y nằm mộng thấy một người mặc áo đen đến quỳ
trước mặt xin tha mạng: "Xin ông hãy tha tôi, ông đừng giết
tôi tội nghiệp!".
Điều
kỳ lạ là vợ con y cũng đều thấy một giấc mộng giống
hệt như thế.
Đến
sáng sớm hôm sau, một ngư ông đem tới bán một con ba ba to
tướng, mập mạp. Trịnh Lão Cát vô cùng hoan hỷ, vừa trả
tiền, vừa bảo vợ: "Bà đem nó nấu để tôi đánh chén nhé!"
Vợ
y thản nhiên hỏi: "Tướng công, ông quên giấc mộng khi hôm
rồi sao?"
"Ổ,
cảnh trong mộng là giả, không thể hoàn toàn tin được".
- Y dõng dạc đáp.
Vợ
y nói: "Theo thiếp nghĩ, trong giấc mộng khi hôm thấy người
mặc áo đen ắt hẳn không phải là điềm tốt. Tướng công!
Hay là đem thả nó đi!"
Y cười
nhạt mấy tiếng rồi bảo: "Đã đến tay rồi còn đem thả
đi đâu? Hừ, đúng là kiến thức của đàn bà!"
Không
bàn luận gì thêm nữa, vợ y đem xuống bếp nấu, đến khi
dọn lên đang ăn ngon miệng, thì y đứng dậy đi tắm. Một
hồi lâu không nghe tiếng động tịnh gì, vợ y bèn đến bồn
nước
xem, thì hỡi ôi! Trong bồn tắm toàn là máu, xương
thịt không còn chi cả mà chỉ còn rơi rớt lại một ít lông
tóc mà thôi.
52.
Thay Đổi Số Phận Nhờ Lòng Từ
Tại
địa phương Cối Kê có ngôi chùa Đại Thiện vốn là một
ngôi chùa nổi tiếng, và cũng là một danh lam thắng cảnh
đối với du khách. Vào một năm kia, hai vị sĩ tử là Đào
Thạch Lương và Trương Chi Đình đến ngôi chùa ấy tham quan,
ngoạn cảnh, trông thấy trong hồ phóng sinh của chùa này có
hàng vạn con lươn đang cất đầu loi nhoi trong nước, khiến
hai người sinh tâm thương xót. Thế rồi, Đào Thạch Lương
nói với Trương Chi Đình:
- Tôi
muốn mua tất cả số lươn này đem chúng thả ngoài sông Trường
Giang để chúng được tự do tự tại, ý huynh như thế nào?
- Tốt
quá đi chứ, tôi sẵn sàng tán thành nghĩa cửa cao quý của
huynh.
- Nhưng
mà tôi không có đủ sức, biết làm sao đây? Mong huynh hãy
tích cực ủng hộ để tôi hoàn thành việc thiện này.
- Huynh
đài đất tất phải khách sáo làm gì! Đó là việc mà chúng
ta nên làm, tiểu đệ nguyện tận lực tiếp sức.
Thế
rồi, không lâu sau đó, Trương Sinh tự mình xuất ra một lượng
bạc, lại hướng đến những nhân sĩ có thiện tâm quyên
góp thêm, chung cục được tám lượng bạc. Hai người vô
cùng hoan hỉ, họ bèn thuê một người chuyên môn bắt lươn,
đem theo những trúm, rổ, đến chùa ấy mua tất cả hàng vạn
con lươn kia, rồi đem chúng ra ngoài sông lớn thả ra.
Sau
đó, hai người cũng quên bẵng sự kiện ấy, nhưng vào một
đêm Thu khuya khoắc, cả hai người đều nằm mộng, trong giấc
mộng họ thấy một vị thần minh nói với họ một cách nghiêm
chỉnh: "Bấy lâu nay hai vị thi không đậu, nhưng công đức
phóng sinh vô cùng thù thắng, do thế, hy vọng trong kỳ thi
này hai vị sẽ trúng tuyển, cho nên tôi đến báo tin vui cùng
hai vị".
Qua
giấc mộng lạ lùng ấy, khiến hai người nửa tin, nửa ngờ.
Nhưng quả thực lời mách bảo của thần minh ấy vốn không
hư dối, cho nên vào mùa Thu năm nay, Đào, Trương hai người
hiển nhiên thi đậu.
53.
Bị Nước Cuốn Vì Sát Sinh
Sự
việc này xảy ra vào cuối năm Càn Long.
Dân
chúng tại vùng Nhuận Châu rất hiếu sát, bất luận già trẻ,
trai gái tính tình đều rất tàn nhẫn. Nếu khi sinh con mà
là bé gái, không phải con trai, thì họ liền đem chôn sống
hoặc đem dìm nước, không tỏ ra thương xót một chút nào.
Dân chúng ở vùng này, mỗi ngày đi bắt ốc vặn rất nhiều,
hoặc đem bán hoặc dùng để ăn, lấy đó làm kế sinh nhai.
Đồng thời, họ dạy bọn trẻ đi mò ốc hến, bắt ếch
nhái, rồi đem mổ xẻ chúng. "Xem kìa, thằng con tôi có bản
lĩnh ghê chưa!". Đại loại, khi trẻ em sát hại sinh vật càng
nhiều thì họ càng khen là tài giỏi bằng hình thức đó.
Vì đã được cổ vũ một cách bất lương về tính hiếu
sát từ tấm bé, cho nên khi trưởng thành chúng bị tiêm nhiễm
tập quán hiếu sát, như vậy bảo làm sao chúng không có sát
khí đằng đằng cho được? Thế rồi, một hôm, một người
trong bọn họ ban đêm nằm mộng thấy hai vị quan viên mặc
đồ đen, đứng bên bờ sông, cầm một quyển sách có bìa
màu đen, họ hỏi: "Đó là cuốn sách gì vậy?". Vị quan đáp:
"Đó là sách "Sát báo lục" (Sách ghi chép về sự báo ứng
của sự sát hại), vậy hãy tỏ ra có lòng hiếu sinh".
Quả
nhiên, năm ngày sau đó, toàn thành Nhuận Châu này bỗng nhiên
chìm xuống dòng sông, tựa hồ cư dân ở đây vừa tỉnh dậy
trong một giấc mộng kinh hoàng, bỗng phát hiện nhà cửa đất
đai tất cả mọi thứ đều tựa hồ như mảng lục bình trên
dòng sông cuồn cuộn. Họ vừa định kêu cứu thì thấy mình
đã chìm lĩm, trong một tình trạng rất thảm thương.
Lạ
thay, chỉ có một người may mắn thoát khỏi là Khổng bà.
Bình nhật bà thường khuyên người phóng sinh, nói rằng quét
ốc, cứu kiến là những việc làm công đức. Dân chúng cười
bà, nhưng bà vẫn làm, vẫn thấy vui. Chính trong ngày mà cả
thành bị chìm thì vì đứa con nhỏ nhất của bà bị lên
cơn sốt, nên bà đã bồng nó đến một ngôi am tự của Ni
để đốt hương cầu nguyện, không ngờ, lại nhờ việc đó
mà tính mạng của bà được bảo toàn.
54.
Con Giãi Đến Đòi Mạng
Ngô
Linh vốn là một tay cự phú rất nổi tiếng đương thời
gia tài hàng trăm vạn, sinh hoạt rất xa hoa.
Ngô
Tử bình sinh ưa ăn những món ngon vật lạ. Một hôm nhà ông
chuẩn bị tổ chức một bữa tiệc thịnh soạn, người đầu
bếp ra chợ mua được một con giãi bự, đoạn y vừa cầm
dao vừa nói: "Hương vị thịt của loại này rất là thơm
ngon! Công tử của nhà ta ắt hẳn rất thích!". Nhưng lúc sắp
đem đi giết thịt thì con giãi bỗng nhiên rơi lệ, tỏ vẻ
xin tha mạng. Người đầu bếp liền đem tình huống ấy đến
bẩm báo với Ngô Tử, ông nói: "Thế này thì tôi làm sao hạ
thủ được đây!"
Ngô
Tử nghe thế nổi giận nói: "Nô tài rất là chậm chạp, để
đó ta giết cho!"
Thế
rồi, Ngô Tử nộ khí xung thiên đằng đằng sát khí, tay cầm
con dao bự, xông vào nhà bếp, liền thấy con giãi lớn đang
rơi lệ nằm trên đất, chẳng những ông không khởi lên một
mảy may lòng thương xót nào mà trái lại tay cầm cho chặt
liền một nhát, đầu con giãi rơi ngay xuống đất. Nhưng lập
tức cái đầu ấy liền bay đáp trên đòn dông nhà.
Sau
đó, nhà bếp nấu xong dọn lên, Ngô Tử vừa ăn vừa khen:
"Mùi vị ngọn thật! Mùi vị ngon thật!". Thế nhưng, ăn chưa
được vài miếng thì bỗng nhiên đôi mắt ông tối sầm,
hốt hoảng kêu lên: "Ôi chao! Con giãi đâu mà nhiều thế!
Hay là chúng từ trên đòn dông nhà đáp xuống?"
Ngô
Linh bèn bảao người giúp việc dìu mình vào trong phòng nghỉ.
Thế nhưng ông lại nhìn xung quanh phòng hoảng hốt la toán
lên: "Ở đây cũng đều là… !" Rồi ông kêu vang không dứt:
"Đau! Đau… ôi đau quá!". Người ta hỏi vì cớ gì, thì ông
đáp: "Có hàng trăm con giãi bu đến cắn vào chân tôi!"
Thế
nhưng mọi người không một ai thấy chi cả.
Ngô
Linh kêu vang như vậy ba hôm, rồi phát điên cuồng mà chết.
55.
Ở Hiền Gặp Lành
"Bệnh
của phu nhân có thuyên giảm được chút nào không?
Phạm
Mỗ biết rất rõ bệnh của vợ ông là chứng lao phổi không
dễ gì dùng thuốc trị lành được, nhưng vì tình nghĩa vợ
chồng sâu nặng, cho nên ông dùng lời lẽ dịu dàng để an
ủi bà. Nhân vì bệnh của vợ ông đã kéo dài lâu ngày, tiều
tụy cực độ, trông già đi rất nhiều, nên bà đáp nho nhỏ:
"Xin cảm ơn trướng công rất nhiều".
Một
vị danh y ở đất Kinh Khẩu tên là Trần Thạch vốn có tình
thông gia với Phạm Mỗ, sau khi chẩn đoán, liền kề tai nói
nhỏ với Phạm Mỗ: "Nếu dùng một trăm con chim sẻ chế thuốc
để dùng tong hai mươi mốt ngày rồi tiếp tục ăn não của
chúng thì chứng bệnh này mới có hy vọng thuyên giảm được.
Đây là một phương thuốc bí truyền của tổ sư, không thể
nào sai lầm được! Nhưng nhất định phải đủ một trăm
con, dù thiếu một con cũng không được đấy nhá!".
Trần
Thạch dặn đi dặn lại đến ba lần như vậy. Phạm Mỗ y
theo thầy thuốc bảo đi mua về một lồng chim sẻ, đúng một
trăm con, Chim sẻ nhốt trong lồng kêu ríu rít rất bi thương.
Bà
vợ Phạm Mỗ biết tất cả mọi việc, bèn mời ông vào bên
giường, ôn tồn nói: "Chỉ vì một mạng sống của tôi mà
tàn sát hàng tăm mạng sống sinh vật thì tôi thà chết chứ
không bao giờ cho làm việc đó! Nếu tướng công thật lòng
yêu thương tôi thì hãy nghe lời tôi mở lồng thả hết chúng
ra thì tôi mới yên lòng được!".
Phạm
Mỗ xưa nay vốn thuận chiều ý vợ, không còn cách nào khác
đành phải thả chúng bay đi.
Thế
rồi, sau đó ít hôm, bà ấy không uống thuốc gì cả mà tự
nhiên thuyên giảm. Bấy giờ, có nhiều khách khứa đến đầy
nhà, ai nấy đều bảo là trờ ban phước lành.
Về
sau, không những bà hồi phục sức khỏe bình thuờng mà còn
mang thai, rồi sinh một bé trai, trông kỹ thì toàn thân đứa
bé này da dẻ hồng hào, sáng sủa trông rất khả ái, nhưng
mà trên hai cánh tay của nó đều có nhiều nốt ruồi đen
giống hình những con chim sẻ.
56.
Chim Nhạn Đau Khổ Vì Chia Lìa
Vào
năm Quý Sửu niên hiệu Vạn Lịch, tướng quân Tiền Tham ở
Trấn Giang đốc suất quân sĩ của mình trở về lại thành.
Trong lúc thuyền đang di chuyển từ từ trên sông và Tiền
Tham đang ngồi trước bàn trong căn buồng độc sách thì nghe
trên không trung có tiếng kêu "chiêm chiếp… chiêm chiếp…
" không ngừng của một con chim nhạn, âm thanh rất bi thảm,
thật đáng xót thương. Thuyền đi trên sông chừng một trăm
dặm dặm, mà con nhạn kia vẫn bay qua lại trên đỉnh thuyền
không chịu rời xa. Nhân vì có một con chim nhạn bị quân
sĩ của tướng Tiền Tham bắt nhốt trong lồng. Con nhạn đang
ở trong lồng phía sau đuổi thuyền này cũng cất tiếng kêu
"chiêm chiếp… chiêm chiếp" một cách thảm thương.
Đến
khi thuyền vừa dừng lại bên bờ sông thì con nhạn trong lồng
bỗng dưng ngước đầu lên không trung kêu lớn mấy tiếng.
Lập tức, con nhạn đang lơ lửng trên không kia phóng xuống
nhanh như tên bắn, đáp ngay trên lồng. Bấy giờ, con nhạn
trong lồng liền trương cổ ra, thế là hai con nhạn tựa cổ
vào nhau không rời, tựa hồ như một đội uyên ương đa tình
đang bày tỏ tình cảm mặn nồng không nỡ rời xa bạn. Tình
cảnh ấy không được bọn binh sĩ đồng tình, vì trong bọn
chúng có hai thằng tính tình tàn bạo, đột nhiên tay cầm
con dao đi đến chỗ hai con nhạn, dang tay chém một nhát khiến
hai cái đầu đứt lìa. Hai con nhạn khốn khổ kia chết ngay
lập tức máu chảy đầm đìa, hồn lìa khỏi xác.
Nghe
có tiếng ồn làm kinh động, tướng Tiền Tham liền đi bộ
ra khỏi phòng, tới nơi chứng kiến cảnh tượng ấy, ông
nổi giận xugn thiên, nói: "Hai đứa bay thực quá độc ác,
giết hại một loài sinh linh không thể tự vệ được, quân
lính đâu, đem hai đứa ra đánh mỗi đứa ba mươi trượng
để trừng trị cái tội tàn nhẫn!"
Hai
tên binh sĩ kia bì bị trừng phạt bằng gậy một cách đau
đớn, nên sau đó phát sinh ra bệnh. Cái chứng bệnh quái ác
này không biết gọi là gì, nó kéo dài như vậy hơn một tháng,
không phương cứu chữa, cuối cùng đành phải vong mạng.
57.
Thả Rắn Được Ngọc
"Ổ!
Cái gì thế?". Một tên lính hỏi.
"Đó
là một con rắn!". Một tên lính khác quay lại đáp.
Thế
rồi, hai tên lính liền cầm gậy dài chuẩn bị đập chết
con rắn nhỏ có đóm trên mình, thì ngay lúc ấy, Tùy Hầu
quát họ dừng tay lại. "Thật là tội nghiệp! Nó đang bị
thương". Tùy Hầu hướng mắt nhìn về phía con rằn nhỏ đang
nằm trên hòn đá bên vệ đường, nói như thế. Đích xác,
không hiểu nó bị kẻ nào đánh làm bị thương nơi đầu.
Thế
rồi, ông Tùy Hầu nhân từ này đi tìm hai khúc cây kẹp con
rắn đang bị thương đem thả xuống nước.
Trải
qua thời gian không lâu, con rắn nhỏ ấy sau khi đi dũ lãm
trở về, liền ngậm trong miệng một viên bảo châu đem đến
bỏ tại chỗ mà Tùy Hầu thường lui tới. Tùy Hầu biết
rõ mười mươi là chính con rắn nhỏ kia báo đáp ân huệ
của ông. Nhưng mà tính ông thanh liêm nên không màng để ý
đến viên ngọc ấy. Thế rồi, trong đêm đó, Tùy Hầu hốt
nhiên nằm mộng thấy mình vô ý đạp nhằm một con rắn,
chợt kinh hãi, ông vội vàng nhìn trên chân xem có bị con kia
cắn bị thương hay không…, thì hóa ra đó chỉ là một giấc
mộng. Vậy mà, khi ông vừa tỉnh mộng thì thấy rõ rõ ràng
ràng dưới hai chân mình có vật gì phát ra ánh sáng lấp lánh.
Thì ra, đấy là một đôi bảo châu tuyệt đẹp, là thứ bảo
vật hiếm có trên đời này.
Kỳ
thực, Tùy Hầu không hề hy vọng được báo đáp, thế mà
tự nhiên lại được. Đôi bảo châu ấy rốt cuộc thành
ra phẩm vật kỷ niệm độc đáo nhất trong suốt cuộc đời
của ông. Chuyện thả rắn được ngọc chính là phát xuất
từ đây rồi dần dần được truyền rộng ra, vì thế mọi
người đều bảo nhau hễ làm thiện thì được sự báo đáp
tốt đẹp. Nhân ảnh hưởng câu chuyện này mà phong tục suy
vi lúc bấy giờ được chuyển biến, người ta khuyên nhau
hướng về đường thiện.
58.
Ba Ba Chữa Bệnh Cho Nữ Tỳ
Nhân
có việc phải rời khỏi nhà, vợ chồng Trình Viên ngoại
lúc ra tới cửa bèn căn dặn nữ tỳ ở nhà phải cẩn thận,
bà bảo: "Đem con ba ba ấy rửa cho thật sạch, rồi bắc lên
nấu rục, đừng có sơ suất đấy nhé".
Nữ
tỳ dạ dạ, đợi ông bà chủ ra khỏi cửa, hốt nhiên cô
khởi lên ý nghĩ thương xót một cách mơ hồ: "Ổ! Con ba ba
này thật đáng thương". Cô than thở như thế.
Nhân
vì vợ chồng Trình Viên ngoại ngày thường rất thích ăn
thịt ba ba, tất cả đều sai cô làm thịt, qua tay cô sát hại
hết bao nhiêu thì cô cũng không rõ. Nhưng kỳ quái thay, không
hiểu sao lần này cô bỗng nhiên cảm thấy thương xót con
ba ba ấy. "Chi bằng ta thả quách cho nó sống! Nhưng không,
không thể được! Chẳng lẽ không sợ chủ nhà trở về đánh
đòn hay sao?" Đại loại, trong lòng cô phân vân mâu thuẫn
như thế.
Thế
rồi, cuối cùng cô quyết định đem con ba ba đi phóng sinh
và cam chịu khi chủ nhà trở về trừng phạt. Quả nhiên cô
nữ tỳ có lòng tốt kia bị vợ chồng Trình Viên ngoài đánh
cho một trận nên thân.
Có
một lần, bệnh dịch tả hoành hành, cô nữ tỳ này cũng
mắc bệnh, bệnh tình rất trầm trọng, xem ra không có hy vọng
gì sống sót. Tất cả đều chỉ mong ơn trời và chờ sống
mạng. Không hiểu sao vào lúc nửa đem, trong lúc đang mơ màng
cô cảm thấy như có một vật gì từ trong hồ bò ra, mang
trên mình đầy những bùn, từ từ bò gần đến cô, rồi
lấy vùn ấy bôi lên mình cô. Sau đó, cô cảm thấy thân thể
sảng khoái, sự đau noun dần dần biến mất. Đến hôm sau
thì bệnh tình đã bớt được một nửa.
"Điều
đó thật hết sức kỳ quái". Vợ chồng Trình Viên ngoại
sau khi cật vấn, cô nữ tỳ đã đem tình hình vừa qua thuật
lại đầy đủ, ông bà đương nhiên không tin.
Một
hôm, vào lúc nửa đêm, hai vợ chồng họ Trình lén rình xem,
thì chính mắt trông thấy con ba ba được phóng sinh hôm trước
từ đâu ngậm bùn đến thoa trên thân nữ tỳ, do thế khiến
ông bà không thể không tin được. Sau khi nữ tỳ lành bệnh,
vợ chồng Trình Viên ngoại từ đó trở đi không còn ăn thịt
ba ba nữa.
59.
Loài Thủy Tộc Giải Độc
Lý
Cảnh Văn là một người rất nhân từ, ông thường thường
đi đến bên bờ sông hỏi ngư phủ: "Hôm nay lại bắt được
những thứ gì đó? Tôm chẳng? Hay là ba ba?" Ông vừa hỏi
vừa thọc tay vào túi lấy ra hai hào ung dung đưa cho ngư phủ,
rồi đem tất cả những loài thủy tộc vừa mới mua được
đi phóng sinh. Ông vốn không phải là một người giàu có
gì, mà chỉ vì tính ưa thích phóng sinh lấy đó làm thú tiêu
khiển.
"A,
chúng mày được tự do rồi đấy!" Nhìn thấy những con cá,
cua, ba ba mà mình vừa mới phóng sinh bơi lội tự tại, ông
không thể kiềm chế được niềm hân hoan lộ trên vẻ mặt.
Nhân
vì bấy lâu nay ông thích uống thuốc, luyện đan, trúng phải
chất độc đan sa, nên ung nhọt phát sinh sau lưng, chung cục
không có thuốc nào chữa trị được. Thế rồi, trong khi đang
bị đau đớn ấy, bệnh tình tự nhiên biến chuyển.
Không
hiểu vào lúc nào, trong khi cơn bệnh đang đau đớn hôn mê,
thì ông mơ màng thấy một bầy các loài thủy tộc dưới
biển dùng nước bọt thoa vào mụt nhọt đang đau đớn của
mình, do thế ông cảm thấy mát mẻ, sảng khoái lạ thường
không có bút mực nào mô tả được. Trải qua một thời gian
rất ngắn, cái mụt nhọt đau đớn thấu xương kia giờ đây
không còn có cảm giác gì nữa. Ông phấn chấn đứng bật
dậy khỏi giường, bô lô, ba la nói: "A, tôi có thể chạy
đi chơi được rồi, không còn đau đớn một tí nào nữa!".
Chứng
bệnh ung thư nan y của lý Cảnh Văn bỗng dưng được loài
thủy tộc cứu chữa quả thực là một hiện tượng không
thể nghĩ bàn. Chất độc đã được giải trừ, không những
sức khỏe ông được hồi phục mà thân thể còn có vẻ tráng
kiện hơn xưa.
Thế
rồi, dân cư ở vùng phụ cận ấy, hằng ngày lại gặp mặt
ông ta, ung dung đi lại trên bờ sông, lưng mang túi bạc, dáng
vẻ rất tự tín, đi đến ngư phủ mua tôm cá, với một vẻ
mặt tươi tỉnh, thần sắc sảng khoái, tiếp tục tập quán
phóng sinh của mình.
60.
Ngư Tộc Du Hành
Vào
khoảng năm Gia Tuyên, tại một huyện kia có Phan Huyện Lệnh,
ông không những là một viên quan thanh liêm, mà còn yêu dân,
thương vật, bản tính nhân từ. Ông từng truyền lệnh cho
cư dân thuộc quyền cai trị của ông bất cứ là ai đều
không được vào sông hồ đánh bắt tôm cá. Nếu ai không
tuân lệnh thì sẽ bị luận tội xử phạt. Lúc bấy giờ,
bách tính trong huyện đều được ông yêu thương như con;
hơn nữa, lòng nhân từ của ông làm cho mọi người cảm động,
do vậy phần lớn dân chúng không ai oán trách gì mà còn một
lòng tuân phục. Huyện này lại được bình an vô sự, yên
ổn thanh bình.
Thế
nhưng, mọi việc trong đời này không có điều gì là nhất
định không dị dịch. Mặc dù Phan Huyện Lệnh có nhiều cống
hiến, cai trị có công lao, được dân chúng yêu mến, tiếng
tốt vang dội trong ngoài, nhưng vì thượng cấp đang cần điều
động ông đến chỉnh đốn một huyện khác, do thế nên thăng
chức rồi thuyên chuyển. Tin tức ấy được truyền đi, dân
chúng cả huyện không ai là không thương cảm. Hôm Phan Huyện
Lệnh lên thuyền rời hỏi huyên, dân chúng giả trẻ, lớn
bé dắt díu nhau đi tiễn đưa đông nghẹt cả đường. Đột
nhiên có một người từ trong đám đông bước ra, đến qùy
trước Phan Huyện Lệnh, hai tay cầm dâng lên mười lượng
bạc, nói: "Đây là một chút lòng thành, kính xin đại nhân
vui lòng nhận cho".
Quan
huyện lấy làm ngạc nhiên, thẳng thắn nói: "tôi đã không
từng bảo với các vị là không nên biếu xén tiền bạc hoặc
bất cứ vật gì rồi sao? Vì sao anh không hiểu điều đó?"
Người
ấy nói: "Thưa không phải vậy, vì lẽ trước đây đại nhân
không những tha cho tôi tội ăn trộm mà còn cho tiền, dạy
bảo, thảo dân từ đó rửa tay hồi chánh, làm một người
buôn bán nhỏ, rồi năm tháng đi qua, xây dựng nên gia đình
sự nghiệp, cái vật nhỏ này vốn là ân huệ mà năm ấy
đại nhân đã ban cho thảo dân, cho nên…"
Qua
đó càng thấy rõ lòng yêu quý mà dân chúng đã dành cho Phan
Huyện Lệnh.
Quan
huyện cũ ra đi thì quan huyện mới đến nhậm chức. Không
lâu, trên sông hồ cả huyện, gần xa người ta đều nghe tiếng
than oán của loài thủy tộc hình như cha mẹ vừa chết. Tất
cả các loài ngư tộc đều có linh tính, khiến cho người
ta phải lấy làm kinh ngạc xem là một việc kỳ dị.