41.
Giết Rắn Hại Đến Con
Ở
vùng đất phía Nam thành Giang Sơn có một nông dân, tính ưa
sát sinh. Ông đã hơn bốn mươi tuổi mà bên mình chỉ có
một mụn con.
Vào
một ngày trong tháng năm, năm Đồng Trị thứ sáu, người
nông dân ấy vác cày ra ruộng, bỗng thấy một con rắn lớn.
Con rắn ấy thấy người nông dân, liền trừng mắt, le lưỡi,
trông vừa có vẻ sợ hãi, vừa có vẻ muốᮠ?ầu cứu.
"Thế
này thì nhất định phải giết thôi". - Người nông dân ấy
tự bảo thế. Rồi trong chớp nhoáng, ông buông cày xuống,
dùng cuốc chặt con rắn đứt làm hai đoạn, không một chút
xót thương.
Thế
là con rắn kia trở thành một thây chết bất động. Anh ta
tỏ ra cao hứng a hát vang trên đường trở về nhà.
Năm
ấy, đứa con cưng của y khoảng chừng bảy, tám tuổi. Kể
từ ngày y giết con rắn, đứa bé ban đêm thường mộng thấy
một con rắn lớn đến cắn rất đau đớn. Rồi một buổi
sáng sớm, sau khi kinh hoàng tỉnh dậy, nó phát nóng lạnh,
lại bị giấc mộng vừa rồi hành hạ, nó kêu la inh ỏi:
"Con đau lắm, đau lắm!"
Người
nông dân hoảng hốt không biết vì sao, lòng đau như cắt.
Chính lúc đang chuẩn bị mời thầy thuốc đến chữa trị
thì thấy đứa con cưng độc nhất le lưỡi ra dài chừng hơn
một tấc tựa hồ như hình ảnh con rắn hôm trước, rất
đáng sợ.
"Con
ôi, con của ta ôi!" - Người nông dân đau đớn kêu la thất
thanh. Nhưng mà chỉ trong chốc lát thì đứa bé đáng thương
ấy hồn lìa khỏi xác.
42.
Bầy Lươn Báo Thù
Ở
một vùng đất nọ tại tỉnh Quý Châu có một ông họ Lục
rất thích ăn thịt lươn; không có bữa cơm nào là không có
thịt lươn hầm nơi bàn ăn.
"Phải
nói là thịt lươn ngon hết biết". - Hôm nào có bạn bè cùng
ngồi ăn thì Lục Mỗ thừơng cao hứng bảo như thế. Năm
tháng đưa dần con người đến cõi già, thấm thoát mà Lục
Mỗ đã sáu mươi tuổi. Một hôm ông ra chợ định mua một
mớ lươn mập.
"Ông
muốn mua lươn phải không? Lươn của tôi đều còn sống cả
lại rất mập mạp". - Đó là mời khách của người bán lươn.
Lục
Mỗ liền xắn tay áo, đưa tay mò vào trong chậu lươn, có
ý chọn những con lươn vừa mập, vừa lớn. Theo kinh nghiệm
riêng của ông thì chỉ cần rờ vào mình lươn là có thể
biết được con nào mập nhất.
Bỗng
nhiên nghe tiếng kêu kinh hãi, sắc mặt của Lục Mỗ xanh ngợt,
giộng kêu bi thảm như trâu rống. Người bán lươn quày đầu
nhìn lại, chợt thấy những con lươn trong chậu nhất loạt
bắn mình lên, bám chặt vào cánh tay của Lục Mỗ, tranh nhau
rỉa thịt.
Lúc
ấy, những người trong chợ vây quanh y đề xem. Trong số đó,
có người tốt bụng vội chạy về nhà gọi con ông đến.
Rồi họ đêm ông về nhà, ddùng dao bén chặt đứt các con
lươn. Nhưng lạ thay, thân chúng tuy bị chặt đứt mà đầu
chúng vẫn cắn chặt vào cánh tay Lục Mỗ, không một mảy
may nào chịu nhả ra, nên không dễ gì rứt chúng ra được.
Rốt cuộc, cánh tay của Lục Mỗ bị rỉa hết thịt, ông
kêu vang một lát rồi từ trần.
43.
Hãn Độc Bị Cụt Lưỡi
Ở
ngoài thành Thường Châu có một người họ Vương, biệt hiệu
Hãn Độc, ông vốn là người Hoành Lâm.
Tại
đất Hoành Lâm này có một ít đám ruộng lau, chim sẻ thường
đến đậu ở đây. Vương Mỗ vốn là một tay giăng lưới
rất thiện nghệ, thường bủa lưới trong đám lau lách, lại
nuôi một chú chim ưng thả vào rừng lau. Do chim ưng đuổi
bắt khiến chim sẻ hoảng loạn, bay tứ tung, sa vào trong lưới.
Đoạn Vương Mỗ dùng một hòn đá lớn, đè lên bầy chim
sẻ, rồi nhặt những con chết đem ra chợ bán trước. Y rất
tự hào về lề lối sinh kế của mình, cho rằng không ai có
thể làm được. Chẳng hiểu làm nghề này trải qua bao nhiêu
năm.
Do
đâu mà người ta gọi y là Hãn Độc? Vì bình nhật, tính
tình của y hung hãn, dã man, vô lý. Nếu có ai sơ ý động
chạm đến việc bủa lưới bắt chim sẻ của y, thì nhất
định y phẫn nộ, thốt ra những lời nguyền rủa độc địa,
hạ cấp rất chói tai. Y sẽ lầm bầm suốt cả ngày như vậy.
Do đó mà người trong làng, ngoài làng không ai là không ngán
y.
Về
sau, Vương Mỗ mắc một chứng bệnh kỳ quái, khắp cả thân
thể đau đớn không chịu nổi, nằm trăn trở trên giường,
kêu la ú ớ. Các thầy thuốc đều bó tay, vô phương cứu
chữa. Do dó cho nên cái tên Vương Mỗ hung bạo có biết danh
là Hãn Độc này không những mất đi cái oai phong ngày thường,
mà hễ gặp ai thì y đều bảo: "Xin thương xót tôi, cứu giúp
giùm tôi!" Tiếng nói của y phát ra y hệt như tiếng kêu đau
thương của chim sẻ không khác tí nào. Chỉ sau mấy ngày mắc
chứng bệnh kỳ quái thì người ta phát hiện ra y đã cắn
dần đầu lưỡi của mình gần hết. Thất khiếu xuất huyết,
y nằm chết rũ rượi, trong một trạng thái rất đáng kinh
sợ.
44
Quét Óc Nhồi Gieo Mầm Phước
Vào
năm Đinh mão niên hiệu Long Khánh, Hàn Thế Long ở Trường
Châu ban đêm nằm mộng, thấy một vị thần mặc giáp vàng
đến bảo: "Ngươi sắp đựơc hưởng vinh lộc của một viên
quan nhất phẩm, ta đến chúc mừng ngươi".
Thế
Năng chưa dám tin, tỏ ra nghi ngờ, hỏi: "Do nguyên nhân gì
vậy?".
Đoạn,
vì thần mặc giáp vàng bèn trình bày một sự kiện công đức
như sau: Nhân vì ông nội của ngươi là Hàn Vĩnh Thung gia thế
tuy bần hàn, nhưng ưa phóng sinh. Mỗi buổi rạng đông, ông
cầm chổi quét gom những con ốc nhồi ở 2 bên bờ một dòng
suối nhỏ trước nhà, rồi đem thả chúng vào trong nước,
để khỏi bị người ta giẫm đạp mà chết uổng mạng. Có
hôm, ông nhịn đói, quét hơn mười dặm đường, rồi đem
vô số kể những con ốc nhồi đi phóng sinh.
"Ôi!
Ngươi that là một đứa ngốc nghếch! Tuổi còn non trẻ mà
nhàn rỗi, vô sự đến thế ư?".
Đại
khái đó là những lời đùa cợt, đàm tiếu của thế nhân,
nhưng ông đều nhẫn nhục cả. Ông chỉ biết mình đang làm
việc tốt là được, còn đối với những lời chê bai của
thiên hạ thì chẳng màng để ý làm gì. Huống nữa, trong
lúc ông đem hàng trăm con ốc nhồi thả vào trong dòng suối
thì tự nhiên cảm thấy lòng mình dâng lên một niềm khoái
lạc không gì sánh nổi. Niềm khoái lạc này thực sự không
có tiền bạc nào có thể mua được.
Ông
nội của ngươi vui thú trong việc làm ấy không biết mỏi
mệt, trải qua như thế hơn bốn mưoi năm trường. Chính nhờ
công đức phóng sinh ấy mà mấy đời đều quý hiển, âm
đức này còn đượm nhuần cho đến nhà ngươi".
Vị
thần giáp vàng nói xong thì biến mất. Từ sau giấc mộng
ấy, Hàn Thế Năng càng gắng sức làm nhiều việc tốt hơn
nữa; quả nhiên ngày sau làm quan đến nhất phẩm, có lần
được vua cử đi sứ sang Triều Tiên. Về sau, con cháu ông
đều hiển đạt cả.
45.
Bắt Ếch Bị Quả Báo
Vào
năm Đạo Quang thứ 16, quan phủ tại Giang Âm ra cáo thị nghiêm
cấm nông dân bắt ếch, vì giống ếch xanh vốn là loài động
vật bảo vệ lúa má, đối với ngũ cốc đã không có hại
mà còn có ích. Những người có lòng tốt liền đem lời cáo
thị kia bảo cho Trương A Hỷ - một anh chàng không biết chữ
- biết. Nhưng y đáp một cách vô lễ "Hừ! Tôi cứ việc bắt
thì đã sao nào?"
Người
bàng quang tốt bụng kia nghe thế hết cả hứng thú. Vì vậy
về sau không còn ai muốn đem những lời trung thực bảo cho
y nữa. Tên Trương A Hỷ bắt ếch này đã không biết chữ
mà tính tình lại quê mùa, thô kệch, nói năng lỗ mãng, lòng
dạ ác độc. Mỗi năm, chính tay y bắt rồi đem bán vô số
kể những con ếch.
"Bắt
ếch thì có gì là không tốt? Hừ! Chẳng phải tôi đã dùng
việc này làm kế sinh nhai rất thuận lợi đó là gì?". Đại
loại, đó là lời tuyên bố huênh hoang của y.
Từ
ngày y bắt ếch đem bán, cứ mỗi lần tu vài xị rượu, có
chút hơi men chui vào dạ dày rồi, thì y đắc ý bảo với
người khác như thế.
Y bất
chấp cả lẽ phải, nói: "Ổ! Làm trái mệnh lệnh của quan
phủ chẳng tốt lắm ru? Hừ! Có gì bảo là không tốt nào?
Trong năm này, những việc làm trái lệnh của quan phủ xảy
ra cũng không nhiều lắm! Vả lại, cũng chẳng phải mỗi mình
Trương A Hỷ này vi phạm lệnh quan".
Vào
một đêm kia, Trương A Hỷ đột nhiên mất tích. Hôm ấy trời
không gió, không mưa, rất nhiều người dân ở hai bên bờ
sông đổ xô đi tìm y, than thở: "Kỳ quái nhỉ! Vậy chứ
hắn đi đâu?".
Đến
khi họ tìm thấy tử thi của A Hỷ dưới dòng sông, thì có
vô số ếch xanh vây quanh trên xác của y rỉa thịt. Những
người trông thấy cảnh tượng ấy không ai là không tán đởm
kinh hồn, bản nhau: "Phải chăng đây là quả báo về sự bắt
ếch của hắn?".
46.
Kẻ Hung Tàn Bị Ác Báo
Trong
quyển sách Quảng Ái Lục của Mãnh Bình Am tiên sinh có kể
một câu chuyện như sau:
Chủ
nhân của quán "Thiên Ngư Miến" ở vùng Tô Châu chính là Đới
Đại Phan. Y vốn là một con người tự tư tự lợi, tàn nhẫn,
ưa giết hại. Sự kinh doanh ở hàng quán của y sở dĩ đắc
khách hơn so với người khác là vì y có một nghệ thuật
nấu nướng rất độc đáo. Y đem lươn bỏ vào một cái nắp
bằng sắt rồi đặt cái nắp ấy lên trên nồi, bắc lên
bếp chưng, thế rồi y dùng máu đó trộn với mì, hương vị
thật thơm ngon.
Đới
Đại Phan vừa tính toán vừa cười khanh khách, nói: "Thu nhập
càng ngày càng khấm khá nhỉ!"
"Ba
ơi, chúng ta đổi nghề khác đi ba. Cái nghề này sao mà tàn
nhẫn quá!" Đó là lời nói của Đới Hỷ Tín con trai của
y.
"Cái
thằng nhỏ u mê kia! Chẳng phải tiền vô nườm nượp là
gì? Còn mong thứ gì nữa? Đi đi, đổi nghề gì nào? Đổi
nghề khác thì có được nhiều lợi như thế này không? Toàn
là ăn nói hồ đồ!" Đới Đại Phan vung tay ra nói với con
như vậy.
Thế
rồi, năm tháng trôi qua. Một ngày kia, người cha đi đâu không
thấy về, Đới Hỷ Tín men theo bờ sông đi tìm kiếm.
"Ôi,
cha ôi!". Hỷ Tín đau đớn kêu thất thanh.
Thế
là người ta chỉ thấy cái thây của Đới Đại Phan trôi
tấp vào bờ, trên thân hàng vạn con lươn đeo bám xung quanh.
Trên
bờ sông dần dần vô số người kéo nhau đến xem, không ai
là không kinh hãi, cùn nhau bàn tán xôn xao.
47.
Dùng Đồng Tiền Oan Nghiệt, Bị Quả Báo
Triệu
Dụng là một người chuyên bắt của đem bán để làm kế
sinh nhai. Nhưng ông lại là một người con hiếu thảo. Mỗi
ngày bắt cua đổi được tiền, ông liền đi mua dầu gạo
và các vật dụng cần thiết khác để cung phụng cho cuộc
sống của mẹ già.
Bà
cụ già đã không biết dạy con hướng về đường thiện
mà còn đem tất cả số tiền do con bắt cua kiếm được tiêu
phí hết sạch.
Một
hôm, vào lúc hoàng hôn, ánh đèn trong nhà leo lét như hạt
đậu. Bà cụ bị bệnh nằm trên giường rên hì hì không
dứt.
Triệu
Dụng vừa về đến nhà, đi thẳng vào phòng, bỗng một sự
kiện xảy ra không khỏi làm ông kinh hồn. Nguyên do, mẹ ông
tựa hồ như đang bị bệnh thần kinh, lấy cái dây cỏ mà
hằng ngày ông dùng để cột cua, nuốt vào trong bụng, thính
mệnh sắp dứt. Triệu Dụng thấy thế kinh hoảng, chạy đến
ngăn lại, thì bà cụ đưa tay ra cự tuyệt. Trong chốc lát,
bà nuốt hết sợi dây cỏ vào bụng, rồi lại kéo ra, kéo
ra rồi lại nuốt vào. Cứ như thế trở đi trở lại hoài
hoài.
Sự
kiện quái dị ấy làm kinh động những người hàng xóm lân
cận, khiến họ vây đến xem đông như kiến.
Bỗng
có tiếng kêu kinh hãi phát ra từ trong đám người đó: "Ôi,
ôi!". Thế rồi, người ta chỉ thấy máu bẩn từ trong gan
phổi của bà theo dây cỏ tuôn ra đầy miệng, từng đợt,
từng đợt, tanh tưởi, nồng nặc, ác hình, ác trạng, khiến
cho ai nấy đều ghê rợn.
"Những
đồng tiền oan nghiệt của con ta, ta đã tiêu pha lãng phí,
vì thế mà ta phải chịu quả báo này chăng? Nếu không thế
thì ta đâu phải chịu cảnh tượng này!". Bà ấy rơi nước
mắt kêu than như thế.
Triệu
Dụng ảo não đau xót không thể kể xiết, hai mắt đẫm lệ,
ngồi bên cạnh mẹ. Tình trạng bi thương ấy kéo dài không
được mấy hôm, thì cuối cùng bà ta cũng vĩnh biệt cuộc
đời.
48.
Tội Lỗi, Chết Cũng Không Che Đậy Được
"Mình
ơi, bệnh của mình có bớt không?" - Vợ của Tạ Mỗ sốt
ruột hỏi y như thế.
Thế
nhưng, người chồng lắc đầu không nói.
Nguyên
vì trên lưng Tạ Mỗ bỗng nhiên mọc một mụt nhọt bự,
bốn phía có vô số những mụt nhọt nhỏ, đắp bất cứ
loại thuốc gì cũng đều không có hiệu quả.
"Đó
là chứng bệnh "bách điểu triều vương", (trăm con chim chầu
một vì vua), một chứng bệnh ký quái!". - Một vị danh y lắc
đầu thở ra, nói.
Lại
một thầy lang khác xem bệnh rồi cũng phụ họa: "Thực ra
chứng bệnh này dù tốn hao tiền bạc bao nhiêu đi nữa cũng
không thể nào cứu chữa được".
Tạ
Mỗ vốn là một thợ mộc, tính tình cần mẫn, sinh kế lương
thiện, tay trắng mà làm nên sự nghiệp. Chỉ có điều anh
ta chuyên môn khảo cứu cvề kỹ thuật ăn uống. Do đó, bất
luận là dùng để đãi khách hay tự mình thưởng thức, y
đều sắm sửa cực kỳ xa xỉ.
Anh
ta khoái nhất là dùng cái thực đơn đặc biệt được gọi
là "bách điểu triều vương". Món ăn này dùng nhiều chim sẻ
nhồi vào bụng con vịt, khi ăn dùng đũa tách bụng vịt ra,
sẽ thấy la liệt những con chim sẻ, hương vị rất thơm ngon.
Chính và ngày thường chỉ chăm lo cung phụng cho cái miệng
và bụng, giết hại vô số chim sẻ mà ngày nay phát sinh chứng
bệnh "bách điểu triều vương" này. Nghĩa là mụt nhọt lớn
ví như vì vua, những mụt ghẻ ví như đàn chim.
Thế
rồi, mụt nhọt ấy vỡ ra, đau noun, khiến y rên rỉ suốt
ngày.
Một
tháng, rồi hai tháng trôi qua… cho đến nhiều tháng, khắp
mình máu mủ túa ra, hôi thối không thể ngửi nổi. Dù gia
tài Tạ Mỗ có hàng vain quan tiền, chung cục cũng đành bó
tay, mang quái bệnh đau đớn ấy cho đến khi lìa đời.
49.
Sát Sinh Bị Quả Báo Nhãn Tiền
Trần
Văn Bảo là một nhân sĩ đất Thái Hồ. Bình sinh ông thích
làm việc thiện, cả nhà đều vun bồi công đức, siêng năng
bố thí, thường thường phóng sinh.
"Cứ
vào buổi trưa đến nhà thợ săn mua được con chim nào đều
đem phóng sinh hết cả sao?" - Có người hỏi thế.
"Đúng
vậy, lâu nay thường phóng sinh bằng cách ấy". - Bà của y
đáp.
"Có
làm như thế thì giờ đây bọn chúng mới được tự do, tự
tại bay bổng trên bầu trời bao la, hoặc nhởn nhơ nơi rừng
sâu núi thẳm được chứ". - Trầm Văn Bảo tỏ ra cao hứng,
dương mi chớp mắt, nói một cách tự hào.
Một
xóm dân cư ở đất Thái Hồ này phần nhiều làm nghề bủa
lưới, cắm câu, chỉ độc nhất nhà họ Trầm không những
không ngửi đến mùi thịt cá mà còn thường đến nhà những
người kia mua chim về phóng sinh. Vì thế phần lớn người
ta đều cho rằng gia đình họ Trầm dùng tiền của vào việc
phóng sinh là ngu không thể tưởng tượng được.
"Điều
đó có gì là tốt nào?" - Có người cười nhạo bảo như
thế.
Thế
rồi, vào một đêm tối nọ, Lý Mỗ là người duy nhất rong
làng chưa ngủ. Trong lúc mơ màng, ông bỗng thấy hai con quỷ
ôn dịch hình trạng rất đáng sợ, mỗi con cầm một lá cờ
nhỏ đang đi vào trong xóm; lắng tai nghe thì dường như chúng
bảo nhau: "Trừ nhà họ Trầm ra - vì ông ta htường hay phóng
sinh - còn các nhà khác thì đều theo thứ tự cắm mỗi nhà
một là cờ".
Mấy
hôm sau, hơn ba trăm gia đình ở làng Thái Hồ bị bệnh dịch
truyền nhiễm, chết hơn phân nửa.
Nói
ra thì cũng kỳ, Trầm Văn Bảo và người nhà của ông vẫn
khỏe mạnh như thường, bình an vô sự, chẳng hề hấn gì
cả.
"Chung
cục, hễ ai làm việc tốt sẽ có sự báo ứng tốt". Có người
đã tỉnh ngộ bảo như vậy.
Về
sau, Trầm Văn Bảo hưởng thọ rất cao, không bệnh mà mất
một cách an nhiên.
50.
Ếch Đòi Mạng
Tại
tỉnh An Huy, huyện Vô Vi có một người làm nghề hớt tóc
tên là Lương Gia Thọ. Khi lớn lên, ông có hình dạng đầu
cheo, mặt chuột, tướng mạo dị kỳ. Y là người tính toán
từng đồng từng cắc, phẩm hạnh không tu dưỡng, và rất
thích ăn thịt ếch. Mỗi bữa ăn hằng ngày của y không thể
nào thiếu thịt ếch được. Về kỹ thuật bào chế thịt
ếch đều do một tay y làm, hoặc ram hồng, hoặc chưng xanh.
Đám bạn bè chồn cáo chó lợn của y, khi chứng kiến chính
tay y biến chế thịt ếch, không ai là không tấm tắc khen
ngợi. Kết quả, được khen ngợi càng nhiều thì y càng giết
bạo, tựa hồ loài ếch kia là kẻ thù số một của y. Tập
quán ưa ăn thịt ếch được duy trì mãi cho đến năm bốn
mươi tuổi mà y vẫn chưa hề chấm dứt.
Mỗi
hôm, vào lúc xế chiều, trong lúc y đang ngủ ngon giấc thì
bỗng nhiên cảm thấy toàn thân ngứa ngày, mơ màng thấy trên
mền, trên chiếu, trên tay áo toàn là ếch. "Thật là kỳ quái
xiết bao!" - Y lầm bầm nói. Thế rồi, y bắt tất cả những
con ếch đó bỏ vào trong nồi nấu ăn. Xong xuôi, y bèn leo
lên giường trở lại, thì lại thấy ếch đầy cả giường.
Bị quấy nhiễu như thế suốt cả buổi tối, không thể nào
chợp mắt được.
Ngày
hôm sau, y mời vài người láng giềng đến nhà, rồi đem chuyện
kỳ quái khi hôm kể cho họ nghe. Trong lúc đang đàm đạo cao
hứng thì bỗng nhiên y đưa tay rờ sau lưng, nói: "Ếch lại
đến nữa rồi!". Trong chốc lát lại kêu: "Ếch nằm trong
lông mi của tôi. Ếch ở trên đầu tóc của tôi". Thế rồi,
y dùng dao cạo tóc và lông mày sạch nhẵn. Tuy nhiên, mọi
người không ai thấy ếch đâu cả. Họ thầm nhủ: "Thằng
cha này bị điên mất rồi!".
Từ
đó trở đi, ròng rã suốt sáu năm trường không lúc nào là
y không bị chứng bệnh kia hành hạ đau khổ. Cuối cùng y
phát bệnh điên thật rồi chết. Việc này có người thật,
việc thật hẳn hoi, chứ không phải là chuyện bịa đặt.