Đầu
năm đi chùa
đúng
theo chánh pháp
Đầu
năm đi chùa
đúng
theo chánh pháp
Theo
thông lệ xưa,
cứ
vào dịp Tết,
Nguyên
Đán hằng năm,
nhiều
người Phật Tử,
cũng
như mọi người,
không
phải Phật Tử,
thường
hay đi chùa,
lễ
Phật đầu năm,
hái
lộc đầu xuân,
thắp
hương khấn vái,
cầu
nguyện chư Phật,
chư
vị Bồ Tát,
tổ
tiên ông bà,
phù
hộ độ trì,
năm
mới trọn lành,
bình
yên vô sự,
tai
qua nạn khỏi,
vạn
sự kiết tường,
muôn
sự hanh thông,
mọi
việc như ý.
Đó
là truyền thống,
tín
ngưỡng lâu đời,
chúng
ta giữ gìn,
từ
thế hệ này,
sang
thế hệ khác,
từ
ở trong nước,
ra
đến hải ngoại.
Bất
cứ nơi nào,
người
Việt sinh sống,
trước
hay là sau,
sớm
hay là muộn,
cũng
có cảnh chùa,
cũng
có tu viện,
Phật
đường Thiền đường,
tịnh
thất thiền thất,
đạo
tràng tu học,
dựng
lên phát triển,
công
sức bá tánh,
tịnh
tâm tịnh tài,
để
cho mọi người,
có
nơi lễ Phật,
có
nơi tạo phước,
có
nơi tưởng niệm,
tổ
tiên ông bà,
phát
huy văn hóa,
có
nơi tĩnh tâm,
sau
những tháng ngày,
đấu
tranh tranh đấu,
kiếm
sống vất vã,
trong
suốt cuộc đời,
đầy
dẫy khó khăn,
những
sự bất trắc,
việc
bất như ý,
căng
thẳng muộn phiền,
hệ
lụy trầm kha,
mất
mát vật chất,
cũng
như tinh thần,
thăng
trầm sóng gió,
quan
trọng nhứt là:
có
nơi tu học,
thực
hành Chánh Pháp,
để
đạt mục đích,
giác
ngộ giải thoát,
dứt
trừ những chuyện,
phiền
não khổ đau,
thoát
ly sanh tử,
luân
hồi nhiều kiếp.
Tuy
nhiên như vậy,
con
người đạt được,
cuộc
đời bình an,
như
lời cầu nguyện,
hay
không đạt được,
chuyện
đó không tùy,
các
đấng thiêng liêng,
các
vị thần linh,
ngọc
hoàng thượng đế,
bất
cứ vị nào.
Tại
sao như vậy?
Bởi
vì sự thực,
thánh
thần thiên địa,
các
vị thiêng liêng,
nếu
là các bậc,
chí
công vô tư,
bất
tùy phân biệt,
không
bao giờ làm,
các
chuyện bất công,
thiên
vị kỳ thị,
ban
cho con người,
những
điều van xin,
cầu
nguyện khấn vái,
dù
là thành khẩn,
đến
mức độ nào,
nếu
như người đó,
không
đáng được nhận,
chẳng
đáng được hưởng,
mà
lại không ban,
cho
bao người khác,
xứng
đáng hơn nhiều!
Thực
ra đúng là,
tất
cả những chuyện,
vui
buồn sướng khổ,
hỷ
nộ ái ố,
những
bước thăng trầm,
của
cuộc đời này,
đều
tùy thuộc vào,
nghiệp
duyên mỗi người,
đều
tùy thuộc vào,
phước
báu mỗi người,
tạo
được từ trước,
cho
đến giờ này.
Chẳng
hạn như là:
người
nhiều phước báu,
cuộc
đời của họ,
gặp
nhiều may mắn,
gặp
đủ thuận duyên,
tai
qua nạn khỏi,
chuyện
lớn hóa nhỏ,
chuyện
nhỏ hóa không,
thường
gặp người hiền,
thiện
hữu tri thức,
cầu
gì cũng được,
ít
sóng gió hơn,
ít
phiền não hơn,
ít
cay đắng hơn,
ít
ưu tư hơn,
ít
khổ sở hơn,
ít
gặp người xấu,
ít
gặp hiểm nghèo,
dù
họ đang sống,
bất
cứ cảnh nào,
bất
cứ nơi nào,
cũng
vậy mà thôi.
Trái
lại nên biết,
những
người kém phước,
thường
gặp
xui xẻo,
gặp
sự hiểm nghèo,
thiên
tai địa tai,
thủy
tai hỏa tai,
gặp
người bất thiện,
tổn
hữu ác đảng,
sa
vào nghịch cảnh,
sóng
gió thường xuyên,
khổ
sở triền miên,
cầu
gì chẳng được,
làm
gì chẳng nên,
gia
đạo ly tan,
tán
gia bại sản,
người
thân gặp nạn,
tai
họa liên miên.
Những
người ít phước,
lao
đao lận đận,
khốn
khổ như vậy,
bởi
vì không biết,
tu
nhân tích đức,
không
chịu chăm lo,
tu
tâm dưỡng tánh,
dù
người tuổi già,
hay
là tuổi trẻ,
lại
còn tiếp tục,
tạo
tội tạo nghiệp,
tranh
chấp hơn thua,
mua
gian bán lận,
bận
tâm suy nghĩ,
những
chuyện vu khống,
đặt
điều cáo gian,
hại
người lương thiện,
đòi
tiền bồi thường,
vài
ba triệu bạc,
giựt
hụi quịt nợ,
làm
ăn bất chánh,
lường
người gạt bạn,
xúi
giục mẹ cha,
thưa
kiện người ta,
tán
gia bại sản,
thân
bại danh liệt,
sống
dở chết dở,
thiệt
là tội nghiệp!
Bởi
vậy cho nên,
nhân
dịp năm hết,
tết
đến hằng năm,
chúng
ta cùng nhau,
xét
lại cái chuyện,
đi
chùa đầu năm,
hay
vào dịp khác,
làm
sao thực hiện,
cho
đúng chánh pháp,
làm
sao cho được,
ích
lợi thực tế,
có
thể giúp đỡ,
cuộc
đời hiện tại,
tất
cả chúng ta,
chuyển
hóa tốt đẹp,
được
may mắn hơn,
được
an lạc hơn,
được
hạnh phúc hơn,
gặp
được thiện nhơn,
chỉ
đường dẫn lối,
tìm
thấy chánh đạo,
biết
cách tu tập,
theo
đúng chánh pháp,
tu
tâm dưỡng tánh,
tránh
cảnh chen lấn,
giành
giựt hái lộc,
đi
chùa đầu năm,
giựt
cho bằng được,
trái
cam trái quít,
cành
hoa nén hương,
để
đem về nhà,
gọi
là lấy hên,
đồng
thời tránh được,
thất
vọng não nề,
ngay
khi nhận ra,
những
người đi chùa,
cũng
không khác gì,
những
người ngoài đời,
nhiều
khi tệ hại,
và
nguy hiểm hơn,
cũng
như tránh được,
thất
vọng nãn lòng,
khi
lời cầu nguyện,
không
được đáp ứng,
linh
nghiệm như ý,
và
tránh được cảnh,
mê
tín dị đoan,
tiền
mất tật mang,
bởi
vì tin tưởng,
ông
bà thầy bói,
nói
bậy nói bạ,
phong
thủy địa lý,
hý
ngôn đủ thứ,
tự
nhận bừa bải,
linh
nghiệm như thần,
trúng
trăm phần trăm,
vân
vân vân vân.
* *
*
Trước
hết cần biết,
quan
niệm đi chùa,
không
đúng chánh pháp,
là
như thế nào,
nhưng
có rất nhiều,
Phật
Tử cũng như,
không
phải Phật Tử,
hằng
năm hằng tháng,
vẫn
cứ đi chùa,
theo
như cách đó.
1)
Theo như tín ngưỡng,
ở
trong dân gian,
người
ta đi chùa,
van
xin khấn vái,
xin
xăm xin keo,
xem
bói xem tướng,
xem
ngày tốt xấu,
quan
hôn tang tế,
cầu
cơ điểm nhãn,
lên
đồng lên cốt,
đốt
hình nhân giấy,
đốt
giấy vàng bạc,
đô
la mỹ kim,
xe
hơi nhà lầu,
cầu
khẩn thần linh,
thỉnh
bùa buôn bán,
tình
duyên gia đạo,
thỉnh
tượng thần tài,
dâng
sớ cầu an,
cúng
sao giải hạn.
Những
việc làm này,
không
thuộc phạm vi,
Phật
giáo thuần túy,
nhưng
đã từ lâu,
trộn
lẫn vào trong,
sinh
hoạt chùa chiền,
tạo
nhiều ưu phiền,
tạo
nhiều nghi kỵ,
xa
rời Chánh Pháp,
lạc
sang tà đạo,
cần
phải chỉnh đốn.
Trong
suốt cuộc đời,
năm
nào cũng vậy,
chúng
ta cũng gặp,
những
chuyện may mắn,
vừa
ý vui vẻ,
cùng
với những chuyện,
kém
may không tốt,
khó
chịu buồn phiền!
Ngay
cả cuộc đời,
các
bậc thánh nhân,
các
vị giáo chủ,
trên
thế gian này,
cũng
không ngoại lệ,
có
người tán tụng,
tung
hô khen ngợi,
bái
phục qui ngưỡng,
đồng
thời cũng không,
tránh
khỏi rắc rối,
phỉ
báng mạ lỵ,
vu
khống cáo gian.
Thậm
chí có vị,
bị
bắt bỏ tù,
hay
bị xử chết,
một
cách thê thảm!
Tại
sao như vậy?
Bởi
vì dù là
thánh
nhân hiền nhân,
bậc
đại tu hành,
hay
đã đắc đạo,
tất
cả đều không,
ra
ngoài nhân quả.
Nói
một cách khác,
tất
cả mọi người,
gây
tạo nghiệp nhân,
do
thân khẩu ý,
tốt
có xấu có,
thiện
có ác có,
lành
có dử có,
hiền
có hung có,
trong
vô lượng kiếp,
hay
trong kiếp này,
nếu
biết ăn năn,
sám
hối phát nguyện,
tu
tâm dưỡng tánh,
giác
ngộ chánh đạo,
giải
thoát luân hồi,
tuy
nhiên vẫn phải,
cam
lòng đền trả,
nghiệp
quả đã gieo,
mình
làm mình chịu,
thế
mới công bằng,
chí
công vô tư,
bất
tùy phân biệt,
chứ
đừng lập đàn,
cầu
được bình an,
uổng
công vô ích,
đó
là quịt nợ!
Khi
nào nghiệp quả,
còn
gọi nghiệp báo,
hay
là quả báo,
đến
ngày phải trả,
dù
là thánh nhân,
dù
là giáo chủ,
giáo
phẩm chức sắc,
quyền
cao chức trọng,
giàu
sang danh vọng,
chí
đến thứ dân,
bần
cùng cố nông,
cũng
không tránh khỏi!
Trong
Kinh A Hàm,
Đức
Phật có dạy:
Dù
có lên non,
xuống biển vào hang,
nghiệp
báo đã mang,
vẫn
theo con người
như
hình với bóng,
không
ai có thể
tránh
được thoát được.
Người
ở thế gian
thường
hay thở than:
"trời
đã kêu ai,
thì
người ấy dạ!",
hoặc
là khẳng định
"lưới
trời tuy thưa,
mà
chưa ai lọt",
chính
là nghĩa đó vậy.
Những
chuyện vào chùa,
cúng
chút tiền lẻ,
hoặc
một nén hương,
hay
một nãi chuối,
một
ít trái cây,
một
chút chè xôi,
ôi
thôi khấn vái,
hái
lộc đầu năm,
tay
lắc ống xăm,
mong
được quẻ tốt,
tình
duyên gia đạo,
thảy
đều cát tường,
thường
muốn quẻ thượng,
cầu
khẩn van xin,
khấn
vái thần linh,
cầu
cho trúng số,
cầu
cho thắng kiện,
cầu
cho hơn người,
đấu
tranh thắng lợi,
cửu
huyền thất tổ,
đều
được siêu thăng,
nội
ngoại hai bên,
ông
bà cha mẹ,
con
cháu trong nhà,
bình
yên vô sự,
sung
sướng tấm thân,
sức
khỏe dồi dào,
tai
qua nạn khỏi,
thi
đâu đậu đó,
được
làm quan to,
lúa
gạo đầy kho,
giàu
sang phú quí,
đem
tượng thần tài,
vào
chùa điểm nhãn,
cho
được linh hiển,
phù
hộ làm ăn,
buôn
may bán đắt,
một
vốn bốn lời,
nhứt
bổn vạn lợi,
là
những việc làm,
biểu
tượng tâm tham,
vô
bờ vô bến,
thỏa
mãn tâm sân,
như
hỏa diệm sơn,
tràn
ngập tâm si,
vô
minh muôn thuở!
Tham
sân si là:
cội
nguồn sanh tử,
cần
phải dứt trừ,
chính
nghĩa đó vậy.
* *
2)
Bởi vậy cho nên,
trong
Kinh Pháp Cú,
Đức
Phật có dạy:
Hãy
tự thắp đuốc,
tự
mình bước đi.
Thắp
sáng trí tuệ,
ngọn
đuốc chánh pháp.
Điều
đó nghĩa là:
để
dẹp trừ dứt,
sinh
hoạt mê tín,
hiện
tượng dị đoan,
không
đúng Chánh Pháp,
những
người Phật Tử,
chân
chánh phát nguyện,
tu
tâm dưỡng tánh,
cầu
mong giác ngộ,
chánh
đạo giải thoát,
sanh
tử luân hồi,
đều
cần học hiểu,
thực
hành Chánh Pháp,
ngay
trong đời sống,
ngay
tại thế gian,
tất
cả mọi người,
có
thể làm được.
Chánh
Pháp tại thế gian,
không
phải do trời ban,
chính
mình phải cầu học,
để
có thể áp dụng,
trong
đời sống hằng ngày,
chứ
không phải là những,
pho
kinh điển để thờ,
không
thể học hiểu được.
Đức
Phật thị hiện,
thế
giới ta bà,
giảng
kinh thuyết pháp,
giúp
đỡ chúng sanh,
thoát
ly sanh tử,
phiền
não khổ đau.
Tại
sao chúng ta,
lại
không tìm học,
để
đặng áp dụng,
vào
trong cuộc sống?
Trong
các kinh sách,
chư
Tổ có dạy:
Tu
mà không học,
đúng
là tu mù.
Học
mà không tu,
đúng
là tủ sách.
Người
không phát nguyện,
tu
tâm dưỡng tánh,
dĩ
nhiên gặp nhiều,
phiền
não khổ đau,
mỗi
khi nghịch cảnh,
xảy
đến thình lình.
Người
đã phát tâm,
tu
mà không học,
không
hiểu Chánh Pháp,
chỉ
thực hành suông,
những
điều truyền miệng,
người
trước làm sao,
người
sau làm vậy,
làm
sao tránh được,
những
điều mê tín,
những
chuyện dị đoan,
tam
sao thất bổn,
xa
rời Chánh Pháp,
gọi
là tu mù.
Tam
tạng kinh điển,
là
do chư Phật,
chư
vị Tổ sư,
truyền
lại nhiều đời,
há
chẳng ích lợi,
gì
cả hay sao?
Nếu
cứ đọc tụng,
mà
vẫn không hiểu,
có
thể tìm kiếm,
các
vị chân tu,
các
bậc tôn đức,
thực
học giáo lý,
để
xin nương tựa,
để
xin chỉ dạy.
Làm
được như vậy,
chúng
ta tránh khỏi,
những
kẻ ngoại nhân,
lợi
dụng hình tướng,
tu
sĩ Phật giáo,
lẫn
lộn vàng thau,
hướng
dẫn những điều,
huyễn
hoặc huyền bí,
mê
tín dị đoan,
xa
lìa chánh đạo,
chẳng
ích lợi gì!
Những
người thu thập,
tam
tạng kinh điển,
nghiên
cứu từ chương,
tìm
phương phô trương,
sở
học tri kiến,
cũng
chẳng ích lợi,
cho
việc thoát ly,
sanh
tử luân hồi,
giác
ngộ giải thoát,
chỉ
là tủ sách,
hay
là đãy sách!
Chúng
ta không nên,
quan
niệm sai lầm,
xem
chùa như là,
cái
viện dưỡng lão,
dành
riêng cho người,
gần
đất xa trời,
hay
là dành cho,
những
người chán đời,
thất
bại trên đường,
công
danh sự nghiệp,
hoặc
là dành cho,
những
người chán chê,
tình
duyên gia đạo,
ở
ngoài thế gian.
Bởi
vậy cho nên,
những
người phát tâm,
thay
đổi hình tướng,
vào
tu trong chùa,
bất
cứ tuổi nào,
cần
nên phát nguyện,
ly
thân cắt ái,
dứt
bỏ hồng trần,
lìa
tam giới gia,
xuất
phiền não gia,
tự
độ độ tha,
tự
giác giác tha,
giác
hạnh viên mãn,
cầu
học Chánh Pháp,
tu
tập tinh tấn,
đến
ngày giác ngộ,
thấu
rõ biết rành,
cốt
tủy đạo Phật,
chứ
đừng giải đãi,
tụng
kinh ê a,
lóc
cóc leng cheng,
như
phường hát dạo,
chuyên
chú hình thức,
cúng
kiến lễ lạy,
cúng
sao giải hạn,
quanh
năm suốt tháng,
cầu
này cầu kia,
vía
ông vía bà,
thực
là uổng phí,
cả
cuộc đời này,
lại
còn dẫn dắt,
bao
người lầm lạc,
vì
tin màu áo,
sa
vào tà đạo,
xa
rời chánh đạo,
biết
đến bao giờ,
quày
đầu tỉnh ngộ?
Trong
Kinh A Hàm,
Đức
Phật có dạy:
Không
nên tin ngay,
tất
cả những gì,
người
xưa đã nói,
tất
cả những gì,
người
có thế lực,
đạo
cũng như đời,
tất
cả những gì,
người
bề trên nói,
tất
cả những gì,
nhiều
người tin theo,
có
ghi trong sách.
Chỉ
nên tin theo,
những
gì có thể,
kiểm
nghiệm lại được,
đúng
với chân lý,
đúng
với lẽ thực,
thông
qua trí tuệ,
sáng
suốt thông minh,
thấy
có ích lợi,
cho
bản thân mình,
và
cho mọi người.
Để
tránh sai lầm,
cho
chính chúng ta,
không
tin mù quáng,
bất
cứ lời nào,
do
những người có,
thế
lực ngoài đời,
cũng
như thế lực,
trong
các tổ chức,
tôn
giáo thế gian,
chúng
ta nhứt định,
phải
biết suy xét,
tư
duy nghiền ngẫm,
đối
chiếu so sánh,
với
tam tạng kinh,
tạng
luật và luận.
Hơn
như thế nữa,
ở
trong Phật giáo,
có
"Tam Tuệ Học",
tức
ba môn học,
giúp
đỡ con người,
phát
sanh trí tuệ,
thông
minh sáng suốt,
phân
biệt rõ ràng,
chánh
đạo tà đạo,
có
được chánh kiến
và
được chánh tín,
tránh
được những điều
mê
tín dị đoan.
Ba
môn học đó
là:
"Văn, Tư, Tu".
Trước
hết cần phải,
lắng
nghe lời giảng,
của
thiện tri thức,
phải
học kinh điển,
và
những lời dạy,
của
chư tôn đức.
Xong
rồi sau đó,
chúng
ta phải biết,
tư
duy quán chiếu,
suy
nghĩ nghiền ngẫm,
một
cách kỹ lưỡng,
một
cách tường tận,
một
cách thấu triệt.
Khi
nào nhận thấy,
những
lời dạy đó,
quả
thực đem lại,
an
lạc cho mình,
ích
lợi cho người,
chúng
ta bắt đầu,
tu
tập thực hành,
vào
trong đời sống,
hằng
ngày hằng giờ,
của
chính chúng ta.
Chẳng
hạn như là:
những
lời tiên tri,
về
ngày tận thế,
đã
từng làm cho,
bao
nhiêu con người,
nhẹ
dạ dễ tin,
nơi
đấng thần quyền,
phải
chịu điêu đứng,
tự
sát tập thể,
trước
năm 2000,
biến
động vừa qua.
Chẳng
hạn như là:
những
chuyện phép lạ,
chữa
người tê liệt,
đi
đứng lại được,
chữa
cho người mù,
thấy
được ánh sáng,
đều
là những chuyện,
không
tưởng hoang đường,
chẳng
ích lợi gì,
cho
việc phát nguyện,
tu
tâm dưỡng tánh,
chỉ
đem lợi nhuận,
một
cách kếch xù,
cho
người lợi dụng,
đức
tin mù quáng,
của
mọi người khác.
Tại
sao như vậy?
Bởi
vì nếu thực,
có
vị thánh nhân,
cứu
cho người chết,
sống
trở lại được,
thử
hỏi sau này,
nếu
như người đó,
lại
chết lần nữa,
ai
cứu họ đây?
Lần
này chết thiệt!
Không
sống lại đâu!
Tại
sao như vậy?
Bởi
vì cái vị,
gọi
là thánh nhân,
đã
bị người khác,
giết
chết mất rồi,
ai
mà cứu nổi!
Khi
Phật tại thế,
có
một thiếu phụ,
khẩn
cầu Đức Phật,
cứu
sống người con,
mới
vừa qua đời.
Đức
Phật bèn bảo,
người
thiếu phụ đó,
đi
xin đem về,
cho
được hột cải,
từ
gia đình nào,
không
bao giờ có,
người
đã qua đời.
Dĩ
nhiên rõ ràng,
người
thiếu phụ đó,
không
sao tìm được,
hột
cải như vậy.
Bởi
vậy cho nên,
người
thiếu phụ đó,
liền
giác ngộ được,
"lý
lẽ vô thường"
của
cuộc đời này:
không
có cái gì,
ở
trên đời này,
tồn
tại vĩnh viễn,
không
có người nào,
trẻ
mãi không già,
sống
mãi không chết,
dù
cho người đó,
là
bất cứ ai,
giàu
sang nghèo hèn,
thông
minh ngu dốt,
quan
chức thường dân,
tu
sĩ tín đồ,
da
đen da trắng,
da
vàng da đỏ,
khỏe
mạnh đau yếu,
tất
cả cũng đều,
có
ngày bắt buộc,
từ
giã cuộc đời,
hai
bàn tay trắng,
chỉ
đem theo được,
cả
khối nghiệp báo,
đã
gây tạo nên,
trong
suốt cuộc đời,
sống
trong vô minh,
không
biết chánh đạo.
*
* *
Tóm
lại nên biết,
khi
gặp thuận cảnh,
nhiều
sự may mắn,
cuộc
đời an vui,
chúng
ta nên biết,
đang
hưởng phước báo,
tiếp
tục cố gắng,
tu
tâm dưỡng tánh,
tạo
thêm phước báu,
tránh
xa các việc,
tạo
tội tạo nghiệp,
dù
trong hành động,
dù
trong lời nói,
hay
trong ý nghĩ.
Khi
gặp nghịch cảnh,
khốn
khổ khó khăn,
cuộc
đời sóng gió,
chúng
ta biết ngay,
mình
kém phước báo,
phải
trả nghiệp báo,
không
thể tránh khỏi,
không
thể cầu an,
cho
nên quyết chí,
tu
tâm dưỡng tánh,
giúp
đời giúp người,
làm
việc phước thiện,
nhứt
định chuyển nghiệp,
chuyển
hóa tâm tánh,
tu
theo chánh đạo,
từ
bi hỷ xả,
bình
tĩnh thản nhiên,
trước
mọi sóng gió,
của
cuộc đời này.
Chúng
ta quyết tâm,
từ
đây trở đi,
đầu
năm đi chùa,
chánh
tín lễ Phật ,
mỗi
năm một lần,
hay
thường xuyên hơn,
mỗi
tháng mỗi tuần,
đều
với mục đích:
cầu
học chánh pháp,
gần
gũi bạn đạo,
thảo
luận pháp tu,
thọ
bát quan trai,
hành
thập thiện giới,
trao
đổi kinh nghiệm,
đọc
kinh đọc sách,
thỉnh
băng thuyết pháp,
đem
về tu học,
tinh
tấn thường xuyên,
nội
cần khắc niệm,
tạo
được công phu,
ngoại
hoằng bất tranh,
tạo
nên đức độ,
bên
trong tĩnh lặng,
bên
ngoài an vui,
cho
đến một ngày,
giác
ngộ chân lý,
giải
thoát phiền não,
chẳng
thấy khổ đau,
mặc
dù vẫn sống,
ngay
tại thế gian,
như
bao người khác,
thân
tâm tự tại,
an
lạc hạnh phúc,
cư
trần lạc đạo.