Cốt
tủy của đạo Phật
Không
hạnh phúc nào hơn an tịnh tâm
Mục
đích cứu kính của đạo Phật là giúp đỡ con người giải
thoát khỏi phiền não và khổ đau, xây dựng cuộc sống an
lạc và hạnh phúc ngay hiện đời. Muốn đạt được
điều đó, chúng ta phải hàng phục tâm của mình và an trụ
tâm của mình, phải nương nhờ chánh pháp, học hiểu giáo
lý và đem thực hành, áp dụng vào trong cuộc sống hằng ngày.
? Chư
Phật và chư Tổ giảng giải tam tạng kinh điển cũng nhằm
mục đích này mà thôi. Chánh pháp được ví như chiếc
thuyền, thường gọi là thuyền bát nhã, chở chúng ta từ
bến mê, đầy dẫy những chuyện bất trắc, bất như ý, phiền
não và khổ đau, qua đến bờ bên kia, được gọi là bờ
giác ngộ và giải thoát.
Ỉ
Con người đạt được giác ngộ, giải thoát mọi khổ đau,
trói buộc, dính mắc của chuyện thế gian, hàng phục được
vọng tâm, vọng tưởng, vọng thức, vọng niệm, tâm liền
được an trụ. Từ đó, tuy vẫn sống tại thế gian,
nhưng tâm an nhiên tự tại, bình tĩnh thản nhiên trước mọi
sóng gió của cuộc đời. Ngay đó, cảnh giới niết bàn
hiện tiền.
? Không
hạnh phúc nào hơn an tịnh tâm.
? Nếu
như các cơ sở Phật giáo như chùa chiền, niệm Phật đường,
thiền viện, trung tâm văn hóa Phật giáo, ngoài việc chăm
lo phát triển tầm mức hoạt động, phát triển qui mô của
cơ sở, ngoài các hình thức nghi lễ cần thiết của một
tôn giáo, ngoài các phương tiện thiện xảo dĩ huyễn độ
chơn giúp người sơ cơ, với tâm đại từ đại bi, tận tâm
tận tình, tận sức tận lực, truyền bá chánh pháp, giảng
dạy giáo lý, giúp đỡ mọi người sáng tỏ chân lý, thấu
hiểu mục đích cứu kính của đạo Phật, cốt tủy của
đạo Phật, thì thực là phước báu lắm thay, hạnh phúc lắm
thay!
Người
Phật Tử chân chính đến các chùa chiền, hay các cơ sở Phật
giáo, chỉ nên cầu học Chánh Pháp, để tự mình cứu độ
chính mình, theo lời dạy của chư Phật, chuyển hóa phiền
não thành bồ đề, loạn tâm thành an tâm, tâm phan duyên thành
tâm thanh tịnh, không cầu bất cứ điều gì khác, nhứt là
những điều chư Phật khuyên dạy nên bỏ, chẳng hạn như:
tiền tài, sắc đẹp, danh vọng, ăn uống, ngủ nghỉ, và các
sự hưởng thụ sung sướng, cùng những điều mê tín dị
đoan: dâng sớ cầu an, cúng sao giải hạn, xin xăm bói quẻ,
coi ngày tốt xấu. _
Biết
Mình Có Phước
Trên
thế gian này, nếu ngước nhìn lên chúng ta sẽ thấy không
biết bao nhiêu người giàu sang hơn mình, học thức hơn mình,
khỏe mạnh hơn mình, sung sướng hơn mình, đẹp đẽ hơn mình,
địa vị hơn mình, quyền thế hơn mình, may mắn hơn mình,
nhàn nhã hơn mình, bình yên hơn mình, thông minh hơn mình, sáng
suốt hơn mình, nhứt là không biết bao nhiêu người tu tập
giác ngộ hơn mình, được an lạc và hạnh phúc hơn mình.
Những người như vậy chính là những người "có phước"
hơn mình.
Trái
lại, khi nhìn xuống chúng ta sẽ thấy không biết bao nhiêu
người nghèo hèn hơn mình, dốt nát hơn mình, yếu đuối hơn
mình, khổ sở hơn mình, xấu xí hơn mình, thấp kém hơn mình,
cô thế hơn mình, xui xẻo hơn mình, cực khổ hơn mình, hoạn
nạn hơn mình, đần độn hơn mình, tối tăm hơn mình, nhứt
là không biết bao nhiêu người không được sống an lạc và
hạnh phúc như mình. Những người như vậy chính là những
người "bạc phước" hơn mình.
Như
vậy, rõ ràng chúng ta được gọi là "có phước", hay đang
thọ hưởng "phước báo", nếu như chúng ta có đủ tay chân,
mắt mũi vẹn toàn, cơm ăn áo mặc, khỏe mạnh ít đau, sống
lâu trăm tuổi, tâm trí bình thường, gia đình hạnh phúc,
cuộc sống tương đối đầy đủ, cuộc đời tương đối
bình yên, không gặp hoạn nạn, không gặp hiểm nguy, không
gặp tai biến, không gặp chiến tranh, không gặp đói khát,
không gặp kẻ thù, không gặp thiên tai, hỏa hoạn động đất,
bão lụt cuồng phong.
Khi
nào bị đau mắt, không còn nhìn thấy được gì nữa cả,
chúng ta mới thấy giá trị của đôi mắt, giá trị của thị
giác, mà hằng ngày chúng ta không lưu tâm. Đến khi gặp
thầy gặp thuốc, được chữa lành bệnh, đôi mắt trở lại
như xưa, chúng ta mới thấy là mình đang "có phước"!
Hoặc khi nào bị bệnh bại xụi cả hai chân, không còn đi
đứng được bình thường, phải dùng xe lăn. Đến khi khỏi
bệnh, được bình phục như xưa, chúng ta mới thấy là mình
đang "có phước"! Hoặc khi bị nghẹt mũi, khó thở, chúng
ta mới thấy thở ra hít vô bình thường là "có phước"!
Thí
dụ như trên một chuyến máy bay, một chuyến tàu thủy hay
một chuyến xe lửa gặp tai nạn, hằng trăm người thương
tích tử vong, những người được sống sót chính là những
người "đại phước" vậy. Họ là những người theo đủ
mọi tôn giáo, thuộc đủ mọi sắc dân, thuộc đủ mọi thành
phần trong xã hội, gồm đủ mọi lứa tuổi, nhưng điểm
quan trọng là: chính họ đã "tu nhơn tích phước" nhiều đời
nhiều kiếp trước, mới được sống còn như vậy, chứ không
phải do họ cầu nguyện van xin thánh thần thiên địa gì cả,
dù là chí thành và khẩn thiết lắm, trong lúc ngộ nạn, mà
được đâu!
Chúng
ta thử suy nghĩ: trong khi lâm nạn, người thì cầu Đức Mẹ
cứu giúp, người thì cầu Bồ Tát Quán Âm cứu tai, cứu khổ,
cứu nạn. Vậy, khi cả hai người cùng thoát được nạn,
vị nào thực sự đã tế độ họ?
Thực
sự chính "phước báo" của mỗi người đã cứu chính họ
mà thôi.
Người có "phước báo" nhiều hơn, thoát nạn một cách an
ổn hơn, gọi là có phước!
Người
có "phước báo" ít hơn, thoát nạn với một chút sây sát,
gọi là số hên!
Người
hết "phước báo", không "phước báo", thì đã vong mạng, gọi
là tới số!
Thậm
chí trong số những người tử vong trong các tai nạn, nhiều
trường hợp có cả các chức sắc thuộc các tôn giáo, có
cả những người đã từng đại diện thượng đế tha tội
cho nhiều người khác! Còn chính họ có tội nghiệp,
đến lúc phải trả, vẫn phải đền trả quả báo, nghiệp
báo như mọi người khác vậy!
Chúng
ta đọc báo cũng thấy có những chuyến hành hương cầu nguyện
của các tôn giáo, bị lật xe trên đường đi, hoặc trên
đường về, gặp nạn hỏa hoạn tại thánh địa, tại khu
vực hành lễ, khiến cho hàng trăm người, hàng ngàn người
tử vong thương tích. Điều này giúp cho chúng ta nhận
định rất rõ ràng rằng: con người tạo nghiệp báo, dù vô
tình hay cố ý, cho đến lúc quả báo chín muồi, lại không
có phước báo che chở, thì cầu nguyện van xin cũng chẳng
ích lợi gì, chẳng có hiệu quả gì.
* *
*
Trong
Kinh Pháp Cú, Đức Phật có dạy:
"Dù
cho lên non, xuống biển vào hang,
nghiệp báo đã mang, vẫn theo con người,
như hình với bóng, không ai có thể,
tránh
được thoát được".
Nghĩa
là nếu như con người không biết tu nhơn tích phước, chỉ
lo tạo tội tạo nghiệp, trong cuộc sống đấu tranh giành
giựt hằng ngày, cho đến khi quả báo thuần thục, không ai
có thể tránh được, dù cho người đó là bất cứ ai trong
thế gian này, không phân biệt vua quan, chức quyền hay thường
dân, giàu sang hay nghèo hèn, học thức hay bình dân, nam phụ
lão ấu, tín đồ hay chức sắc!