Cầu
Trời có được gì không?
Trời
ơi, tại sao tôi khổ quá vậy nè? Tôi ăn hiền ở lành, tôi
cầu xin van vái hoài, tại sao trời không giúp đỡ gì hết?
Còn cái bà hàng xóm gian ác, chưa bao giờ cầu xin gì cả,
mà trời lại giúp bà ta được buôn may bán đắt, gia đình
hạnh phúc, con cái đỗ đạt? Tại sao lại có chuyện bất
công quá vậy, hả trời?
Trong
đời sống hằng ngày, không nhiều thì ít, chúng ta đã từng
nghe qua những câu than thở, trách móc "trời" như vậy, do những
người chung quanh nói ra miệng, hoặc cũng có lúc do chính chúng
ta nghĩ thầm như vậy trong bụng. Khi gặp chuyện không may
trong cuộc sống, hay gặp nghịch cảnh trong cuộc đời, hầu
như mọi người đều kêu "trời" cứu giúp, nếu như người
đó không theo tôn giáo nào. Hoặc là van xin, khấn vái, cầu
nguyện "đấng thiêng liêng" cứu độ, cứu rỗi, cứu vớt,
phù hộ, độ trì cho được tai-qua-nạn-khỏi.
Trên
thực tế, có những người cầu nguyện được tai qua nạn
khỏi, có những khi cầu nguyện được tai qua nạn khỏi. Nhưng
có biết bao nhiêu người cầu nguyện, không được tai qua
nạn khỏi, biết bao nhiêu khi cầu nguyện, không được tai
qua nạn khỏi. Những lúc cầu nguyện nhưng không được tai
qua nạn khỏi, con người bèn tự an ủi, hoặc nghe người
khác giải thích là: Tại vì cầu nguyện chưa khẩn thiết
lắm, chưa chí tâm chí thành lắm, hoặc là lúc đó trời bận
đi cứu giúp người khác, cho nên không nghe lời van vái, lời
nguyện cầu của mình. Lời giải thích có tính cách tiêu cực
như vậy, thực tế chẳng giúp ích gì cho cuộc sống tâm linh
của con người.
Cầu
nguyện hay van xin chỉ giúp con người cảm thấy được bình
an trong nhứt thời đau khổ mà thôi, chứ không giúp con người
thực sự giảm bớt hay thoát ly được phiền não và khổ
đau. Cũng giống như miếng thuốc cao dán, chỉ trị được
phần ngoài da, chứ không dứt trừ được căn bệnh trầm
kha. Cuộc sống của con người cứ quanh đi quẩn lại những
chuyện đau khổ khổ đau như vậy nhiều đời nhiều kiếp,
không có lối thoát. Tại sao vậy? Muốn có câu trả lời chính
xác, chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu: "Nguyên nhân nào thực
sự gây ra những sự khổ đau này?".
* *
*
Thực
sự, nguyên nhân của những chuyện khổ đau đau khổ như vậy,
không phải do trời nào gây ra cả, mà chỉ vì con người quá
ích kỷ, thường hay suy nghĩ đến "cái ta" hay "cái bản ngã"
quá nhiều. Chuyện gì có lợi cho mình, cho vợ chồng mình,
cho con cái mình, cho gia đình mình, cho dòng họ mình, cho tổ
chức mình, cho tôn giáo mình, cho dân tộc mình, cho quốc gia
mình thì được, bằng như ngược lại thì dứt khoát là không
được! Bất cứ chuyện gì xảy ra trên đời nầy, con người
cũng đều nghĩ là "vì mình, cho mình". Chẳng hạn như trời
nắng tốt là để cho mình, gia đình mình, bạn bè mình và
hội đoàn mình đi chơi vui vẻ! Trời mưa lớn là để cho
mình khỏi tốn tiền rửa xe! Ra đường gặp đám tang, cho
là người ta xui xẻo thì mình gặp hên! Hoa quỳnh nở trong
nhà mình cho là điềm may mắn, điềm tài lộc đến với mình,
đến với gia đình mình! Sở công chánh thấy gia đình mình
dọn nhà tới khu vực nầy, liền mở con đường mới băng
ngang khu đất trống để cho mình đi làm tiện lợi hơn trước!
Từ hồi dân mình qua Canada nhiều, trời thương dân mình, nên
thời tiết cũng ấm áp hơn trước! Cái gì cũng đều nghĩ
là "vì mình, cho mình" trước tiên hết trơn!
Con
người có sự suy nghĩ như vậy cho nên đau khổ lại hoàn
khổ đau! Chính vì con người có tâm ích kỷ như vậy, cho
nên gây phiền não và khổ đau cho mọi người chung quanh, có
liên hệ với họ về phương diện gia đình hay xã hội. Không
có trời nào có thể giúp con người được hết khổ đau,
nếu chính con người không chịu từ bỏ lề lối suy nghĩ
như vậy. Thậm chí ngay trong gia đình, nếu người vợ hay
người chồng có nếp suy nghĩ ích kỷ, cái gì cũng "vì mình,
cho mình" trước tiên như vậy, thì gia đình đó khó có hạnh
phúc được. Nếu người con nào cũng chỉ biết suy nghĩ cho
chính bản thân mình mà thôi, thì người con đó rất dễ bất
mãn với cha mẹ và anh chị em trong gia đình. Cái gì cũng đòi
hỏi phần tốt, phần hơn, phần lợi cho mình, không cần đếm
xỉa gì đến những người chung quanh, dù là ruột thịt, thì
làm sao có thể sống chung với người khác được? Nhẹ thì
bất hòa, gây gổ triền miên trong gia đạo. Nặng hơn thì
bỏ nhà ra đi, hoặc gây đau khổ cho những người thân thuộc,
nhưng vì mê muội, lại xem như kẻ thù.
Còn
đối với mọi người khác ngoài gia đình, các con người
có tâm ích kỷ như vậy, lúc nào cũng nghĩ đến mình, vì
mình, cho mình, thường dễ trở nên gian ác đối với đồng
chủng, đồng loại, tàn nhẫn đối với đồng bào, đồng
hương, hay đồng đạo. Những con người như vậy chỉ biết
có đồng tiền mà thôi. Chẳng hạn như vì muốn được hưởng
lợi nhiều, ở không lãnh tiền, cho nên con người sẵn sàng
vu oan giá họa cho người khác, kiện tụng người khác đòi
bồi thường thiệt hại tưởng tượng do họ tự tạo dựng
ra, mặc kệ người khác đau khổ thế nào, gia đình của người
khác ra sao cũng mặc kệ. Miễn là họ thắng kiện dù phải
dùng đủ mọi thủ đoạn để hại người lợi mình. Những
người như vậy lại thường hay nói chuyện nhơn nghĩa, phải
quấy, nhưng họ nhìn ai cũng thấy quấy, chỉ có họ là phải,
nhìn ai cũng thấy nguy hiểm đáng ghét, chỉ có họ là hiền
từ dễ thương!
Trong
thời đại văn minh, khoa học tiến bộ hiện nay, những sự
tin tưởng nơi trời, như là một đấng đầy quyền lực,
một đấng toàn năng, một đấng sáng tạo ra muôn loài, một
đấng có quyền thưởng phạt tùy ý, đã và đang dần dần
tan biến, ít người còn tin như thế. Chẳng hạn trước kia,
con người tin tưởng có thần sấm sét, thần sông, thần núi,
thần nước, thần gió, thần mưa, rồi đặt tên là: thiên
lôi, hà bá, sơn thần, thủy thần, phong thần, vũ thần.
Thực
ra đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng của con người
trong sách vở truyện mà thôi. Những người yếu bóng vía,
yếu tim, yếu gan, nhẹ dạ, ngây thơ, lại tưởng là thiệt!
Ngày nay, con người đã hiểu được là nước bốc hơi thành
mây, mây tụ lại thành mưa. Khi mưa có thể có sấm sét, do
các luồng điện chạm nhau trên không trung. Ðó là bài khoa
học thường thức đã và đang được dạy ở bực tiểu học
từ bao lâu nay.
Mưa
có ở trong đất liền, mưa có ở trên rừng núi, mưa có ở
ngoài biển khơi. Mưa do đủ "nhân duyên" mà có. Mưa không
vì thương người dân làm ruộng đang cần nước tưới, mưa
không vì ghét dân đô thị muốn được khô ráo sạch sẽ,
mưa không vì thương hay ghét một ai, mưa không do trời nào
làm ra cả. Thậm chí, từ lâu nay các khoa học gia còn có thể
làm được mưa nhân tạo. Có đủ "nhân duyên" thì có mưa.
Chỉ có con người khôn ngoan biết dùng nước mưa để làm
ruộng, hứng nước mưa để làm nước uống.
Ai
ai cũng biết rõ ràng hột cam là "nhân" sinh ra cây cam và cây
cam sinh ra "quả" cam. Luật nhân quả đã quá rõ ràng như vậy.
Khoa học cũng đã công nhận như vậy. Thế mà cho đến ngày
nay, vẫn còn có người không chịu tin, lại thích tin tưởng
những chuyện linh thiêng huyền bí, càng mơ hồ khó hiểu,
khó giải thích chừng nào, lại càng tin nhiều chừng ấy!
Nếu con người chịu khó suy tư sâu rộng hơn một chút, thì
sẽ không còn những lời oán than trách móc trời như trước
đây nữa. Hể đã có "nguyên nhân", cộng thêm "trợ duyên"
đầy đủ thì chắc chắn sẽ có "kết quả hay hậu quả".
Thí dụ như hột cam là nguyên nhân chính, cộng thêm trợ duyên
như đất tốt, nước tưới, phân bón, công chăm sóc, kỹ
thuật trồng trọt thì kết quả sẽ là cây cam và quả cam.
Luật
nhân quả không chỉ áp dụng cho riêng một ai, cho riêng một
sắc dân nào, cho riêng tín đồ của một tôn giáo nào cả.
Luật nhân quả là một lẽ thực, là chân lý, không lệ thuộc
thời gian hay không gian, luôn luôn áp dụng, bất cứ lúc nào,
bất cứ nơi nào. Sách có các câu về luật nhân quả như:
cây nào sinh quả nấy, có lửa mới có khói, gieo gió thì gặt
bão, sinh sự thì sự sinh. Về phương diện tâm linh, về phương
diện tinh thần, những việc con người tạo tác, những việc
con người nói ra, những việc con người suy nghĩ, từ thân
khẩu ý, chính là những nguyên nhân, gây ra những kết quả
hay hậu quả, mà con người sẽ thừa hưởng, sẽ nhận lấy,
hay sẽ gánh chịu.
* "Gieo
nhân nào thì gặt quả nấy". Thí dụ như khi còn nhỏ chăm
học, lớn lên cố gắng làm việc và biết tiết kiệm là
các nguyên nhân. Kết quả là đời sống vật chất sau nầy
khá giả, sung túc. Nghiện ngập, rượu chè, say mê cờ bạc
là các nguyên nhân, hậu quả là sự tán gia bại sản về
sau. Tham tiền, tham sắc, tham danh, tham ăn, tham ngủ là các
nguyên nhân của những việc làm sai trái, xấu xa, độc ác,
bất chấp thủ đoạn, chẳng những gây đau khổ cho chính
mình, còn gây khổ đau cho thân nhân và cho những người chung
quanh nữa.
Những
cơn nóng giận không tự kềm chế được là nguyên nhân của
những thất bại, khổ đau, hối hận sau nầy. Sách có câu:
"Nhất niệm sân tâm khởi, bách vạn chướng môn khai". Nghĩa
là một khi tâm niệm tức giận, sân hận khởi lên mà chúng
ta không tự kềm chế, không tự khắc phục được, thì biết
bao nhiêu, trăm ngàn vạn chuyện khó khăn, đau khổ, chướng
ngại tiếp nối theo sau đó. Những giây phút ngu si, lầm lẫn
là nguyên nhân của những sự hối tiếc, đau khổ sau đó,
có khi kéo dài triền miên suốt cả cuộc đời.
Những
sự cố gắng tu tâm dưỡng tánh, tìm học để hiểu ra chân
lý là các nguyên nhân đem lại kết quả là đời sống an
lạc và hạnh phúc ngay tại thế gian này cho mình và cho những
người chung quanh. Như vậy, nếu con người hiện đang sống
khỏe mạnh, làm ăn phát đạt, gia đình hạnh phúc, con cái
nên thân, đó là đang thụ hưởng "kết quả" của phước
báo nhiều đời nhiều kiếp trước, do chính mình tạo tác,
chứ không do trời nào ban phước cho hết, cũng không do cầu
nguyện van xin, nhắc nhở kêu gào mà được, nếu như mình
không thực sự xứng đáng được thụ hưởng những điều
tốt đẹp đó. Còn nếu như con người hiện đang gặp nghịch
cảnh, gặp khổ đau, đó là đang gánh chịu "hậu quả" của
nghiệp báo nhiều đời nhiều kiếp trước, do chính mình tạo
tác, chứ không do trời nào giáng họa cho hết, cũng không
do cầu nguyện van xin, rên la thảm thiết, mà tránh khỏi được.
Trời,
nếu là đấng chí công vô tư, tại sao lại có lòng thương
ghét, ban phước giáng họa tùy tiện, theo lời van xin cầu
nguyện được? Trời, nếu là đấng linh thiêng, tại sao lại
để cho tội ác xảy ra, rồi mới giáng họa trừng phạt?
Trời, nếu là đấng toàn quyền, tại sao lại không chịu
ngăn ngừa, ngăn chận trước các tội ác trên thế gian? Trời,
nếu là đấng vạn năng, tại sao lại chịu thua loài yêu ma
quỉ quái, chỉ biết hành phạt loài người? Trời, nếu là
đấng đầy lòng bác ái, tại sao lại sáng tạo ra cuộc đời
đầy đau khổ cho nhân loại? Hiểu được lý lẽ này, biết
rõ ràng trời không có thực, chỉ là sản phẩm tưởng tượng
của con người mà thôi. Hiểu thấu đáo tường tận sự công
bằng của luật nhân quả, con người sẽ giảm bớt khổ đau,
sẽ không còn "than-trời-trách-đất" nữa. Trái lại, con người
sẽ không còn bi quan yếu đuối, sẽ mạnh mẽ hơn, can đảm
hơn, mạnh dạn hơn, dám nhận lãnh "hậu quả" do chính mình
tạo tác, hay an nhiên thụ hưởng "kết quả" do chính mình
tạo tác và tiếp tục làm những việc thiện để có phước
báo, tránh những việc bất thiện để tránh nghiệp báo, quả
báo.
Thực
ra, chỉ có những phước báo do tạo tác việc phước thiện
là có thể giúp con người được "tai-qua-nạn-khỏi" mà thôi,
không có trời nào làm chuyện bất công bằng, đến giúp đỡ
mình theo lời van xin, cầu nguyện cả. Vì thế cho nên, thay
vì cầu nguyện, van vái trời, con người hãy tích phước,
tạo phước, bằng cách làm các việc thiện, nói các lời
thiện, nghĩ các điều thiện, tức là giữ gìn ba nghiệp thân
khẩu ý được thanh tịnh. Làm được như vậy, nhưng cũng
đừng chấp rằng mình đã làm được bao nhiêu việc thiện,
để giữ gìn tâm ý luôn luôn trong sáng và yên tĩnh, là chúng
ta đang giảm thiểu nghiệp báo đã tạo, bớt phiền não và
khổ đau của đời mình một cách tích cực vậy.
Chúng
ta thử xét thí dụ: Nếu một người bị bắt buộc phải
ăn một nắm muối thì quả thực là khó khăn và đau khổ.
Nhưng nếu người đó có thể bỏ nắm muối vào trong tô nước
rồi uống, thì có lẽ dễ chịu được một chút. Nếu người
đó có thể bỏ nắm muối vào trong lu nước rồi uống, thì
sẽ dễ chịu hơn chút nữa. Nếu người đó có thể bỏ nắm
muối vào trong hồ nước lớn rồi uống, thì chuyện sẽ không
còn thành vấn đề lớn nữa. Nắm muối kia tượng trưng cho
những nguyên nhân tội lỗi, những nghiệp nhân bất thiện
do chính mình đã tạo tác trước đây, bây giờ phải gánh
nghiệp quả, phải chịu nghiệp báo, phải lãnh quả báo, không
thể né tránh được, không thể đổ trút cho trời nhờ chuộc
tội thế cho mình được, hay là nhờ các vị đại diện trời
tuyên bố tha tội cho là hết sạch được đâu! Còn tô nước,
lu nước hay hồ nước tượng trưng cho phước báo ít hay nhiều
có được từ những nguyên nhân phước thiện do chính mình
đã tạo tác trước đây, bây giờ có thể thụ hưởng kết
quả tốt đẹp. Nhờ có phước báo hóa giải được ít nhiều
những nghiệp quả, nghiệp báo, quả báo phải gánh chịu.
Chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, chính là nghĩa
đó vậy.
Người
đời thường nói: "Con người hại thì còn tránh được. Trời
hại thì khỏi tránh!". Sách cũng có các câu: "Chạy đàng trời
không khỏi nắng", hay: "Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà
không lọt". Chữ "trời" trong các câu nói này nên được hiểu
là "nghiệp quả, nghiệp báo", nói chung là "quả báo", theo
quan điểm của Phật giáo, chứ đâu có trời nào lại nỡ
lòng hại con người khơi khơi, vô cớ, vô lý, vô lẽ như
vậy. Thực ra khi nghiệp quả, nghiệp báo, quả báo đến ngày
giờ phải lãnh, phải gánh chịu, dù con người có chạy lên
non, lên núi, chui vào hang, trốn trong nhà, ra ngoài đường,
xuống dưới biển, bất cứ đi đến đâu, cũng không thể
nào tránh được. Nghiệp quả, nghiệp báo, quả báo, cũng
như phước báo, do con người tạo ra và theo con người từ
kiếp này sang kiếp khác như hình với bóng vậy. Chúng ta cũng
đã thấy có những người xông pha ngoài chiến trận, hiểm
nguy vô cùng, giữa lằn tên mũi đạn, nhưng không hề hấn
gì. Ðến khi nằm ở trong nhà, lại tử thương vì đạn pháo
kích!
Chúng
ta thử xét thí dụ khác: Một cục sỏi rớt xuống nước
sẽ chìm lĩm ngay. Nếu cục sỏi đó được đặt trên một
chiếc xuồng, dù nhỏ và bằng giấy, thì cục sỏi đó cũng
không chìm được. Cũng như một người gây tội, mà không
có phước báo, sẽ lãnh đủ hậu quả, quả báo, nghiệp báo.
Nhưng nếu người đó có phước báo, do đã tạo tác nhiều
việc phước thiện trước đây, thì tội nghiệp sẽ được
giảm khinh. Một chiếc máy bay rớt xuống biển sẽ chìm ngay.
Nhưng một chiếc hàng không mẫu hạm có khả năng chuyên chở
được hàng trăm, hàng ngàn chiếc máy bay, vượt qua biển
lớn. Theo luật pháp trên thế gian này cũng vậy, người nào
gây tội sẽ phải đền tội tương xứng. Nhưng người nào
có làm công lao gì đó, tội nghiệp sẽ được giảm khinh.
Sách có câu: "Lấy công chuộc tội" hay "Ðoái công chuộc tội",
chính là nghĩa đó vậy. Ðó mới thực sự gọi là công bằng
vậy.
* *
*
Tóm
lại, qua những tư duy chân chính này, chúng ta hiểu ra rằng
cuộc đời dù có khổ đau, cay đắng, nhưng không vì thế
mà bi quan chán đời, không tiêu cực, yếu đuối, van xin, cầu
nguyện "ông Trời" do chính mình tưởng tượng ra, để tự
dối mình, chính vì muốn chạy tội, muốn tránh né hậu quả,
nghiệp báo do chính chúng ta tạo tác. Trái lại, tinh thần
của chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn, tích cực hơn trong cuộc sống
hằng ngày. Chúng ta nhứt định làm tất cả việc phước
thiện, dù lớn dù nhỏ, quyết tâm tránh tất cả việc bất
thiện, dù nhỏ dù lớn. Chúng ta luôn luôn kiếm cách tìm dịp,
giúp người giúp đời, trong phạm vi khả năng của mình, để
cố gắng đem lại an lạc và hạnh phúc cho chính mình và cho
những người chung quanh. Chúng ta luôn luôn giữ gìn tâm ý
thanh tịnh, không bao giờ bận tâm nhớ nghĩ đến các việc
phước thiện đã làm.
Hiểu
được như vậy, làm được như vậy, chắc chắn cuộc đời
của chúng ta sẽ giảm bớt khổ đau, tâm tư của chúng ta
sẽ giảm bớt phiền não, tinh thần được khinh an, trí óc
được thanh thản và những người chung quanh chúng ta chắc
chắn cũng sẽ cảm nhận được niềm an lạc hạnh phúc cùng
với chúng ta vậy. Do đó, cuộc đời vui tươi và đẹp đẽ,
an lạc và hạnh phúc, cửa thiên đàng cõi cực lạc rộng
mở kể từ đây./.