CHƯƠNG
BA
NHỮNG
QUÁN ĐẢNH
VÀ
GIÁO HUẤN
Bấy
giờ Retchung nói, “Bạch Đạo sư, ngài đã được Tổ Marpa
chấp nhận làm một đệ tử như thế nào ?”
Mila
kể tiếp :
Sau
khi những sư huynh chạy tới chạy lui nhiều lần giữa thầy
và lama, ngài phá tan sự im lặng. Bấy giờ ngài có vẻ bình
thản, cho gọi sư mẫu Dakmema vào.
Lama
hỏi bà, “Ngok Choku Dorje và những sư khác đi đâu rồi ?”
“Theo
lệnh của ngài, Lama Ngokpa lập tức đi đem về những viên
ngọc và xâu chuỗi hồng ngọc của Tổ sư Naropa, và bây giờ
đã về tới.”
Bà
thuật lại chi tiết Đại Phù Thủy van xin Ngokpa cứu giúp
và Ngokpa đã an ủi anh ta như thế nào. Lama chảy nước mắt
và nói, “Những đệ tử của con đường bí mật phải là
như vậy ; và quả thật họ đang như vậy. Thầy bi mẫn với
họ. Hãy tập hợp tất cả những đệ tử của ta.”
Một
nhà sư được gởi đi mời Ngokpa nói, “Bây giờ Lama đã
bình lặng. Ngài nói tôi mời ngài đến.”
Thầy
kêu lên, “Hạnh phúc thay những người có nghiệp tốt ! Còn
phần tôi, một kẻ tội lỗi đầy nghiệp, dù cho lama có bình
thản, tôi cũng sẽ không có phước đức được thấy ngài.
Nếu tôi đến, ngài chỉ chửi mắng và đánh đập tôi.”
Khóc
lóc, thầy ở lại. Ngokpa nán lại với thầy, nói với nhà
sư, “Hãy đi và nói với Lama tình trạng của Đại Phù Thủy.
Hỏi xem anh ta có thể diện kiến ngài hay không. Nếu tôi không
ở lại bên anh ta lúc này, tôi e rằng con người này sẽ làm
cái gì đó thật kinh khủng.”
Nhà
sư thuật tất cả những biến cố này cho Marpa. Marpa trả
lời, “Trước đây thì Ngokpa nghĩ như vậy là đúng. Nhưng
hôm nay, ta sẽ không làm như xưa nữa đâu. Đại Phù Thủy
là khách mời chính. Hãy để cho sư mẫu đi đem nó vào đây
!”
Sư
mẫu vừa mỉm cười vừa lo sợ, nói với thầy, “Này sư
đệ Đại Phù Thủy, bây giờ lama có vẻ xem con như là đệ
tử. Ngài hình như đã thay đổi sâu xa vì lòng đại bi. Ngài
nói rằng con là vị khách chính, và bảo ta đến mời con.
Ngài đã không nói lời nặng nề với ta. Chúng ta hãy vui sướng
mà đi vào.”
Thầy
tự hỏi điều này có thật hay không và đầy lo ngại, thầy
đi vào.
Bấy
giờ lama nói :
“Nếu
xem xét mọi sự cẩn thận, thì không ai trong chúng ta đáng
trách cả. Ta chỉ thử thách Đại Phù Thủy để làm sạch
sẽ tội lỗi của nó. Nếu công việc xây tháp là có ý định
cho ích lợi riêng của ta, chắc ta hẳn nhẹ nhàng dịu ngọt
khi ra lệnh mới phải. Ta luôn luôn chân thành. Là một phụ
nữ, sư mẫu cũng đúng khi không thể chịu đựng nổi sự
việc ấy cho dù lòng bi mẫn thái quá của bà trong việc lừa
dối với những vật thiêng liêng và bức thư giả mạo là
một hành động nghiêm trọng. Ngokpa, con là đúng trong cách
làm của con. Tuy nhiên hãy đi bây giờ và đem về những đồ
vật thiêng liêng ấy cho thầy và sau đó thầy sẽ cho con những
cái ấy. Đại Phù Thủy thì cháy rực tham muốn đạo pháp,
và nó đã đúng khi dùng bất cứ phương tiện nào để có
được pháp. Ngokpa không biết rằng sư mẫu đã gởi người
đi với tư cách giả mạo. Bởi thế, ông ta đã ban cho Đại
Phù Thủy quán đảnh và giáo huấn. Như vậy thầy làm sao
trừng phạt ông ta được.
Dù
sự tức giận của thầy có khởi lên như thác lũ, nó cũng
không giống như sân giận thế gian. Cho dù chúng có xuất hiện,
những hành động của thầy bao giờ cũng đến từ những
cân nhắc thuộc về đạo pháp, chúng trong bản chất tương
ưng với Con Đường Giác Ngộ. Khi phần lớn các con còn chưa
ngập mình trong Đạo, chớ có để niềm tin của các con bị
lay chuyển.
Nếu
đứa con này của thầy hoàn thành được chín đại thử thách,
thì sự Giác Ngộ hoàn toàn của nó được thành tựu, không
còn tái sanh tương lai, không để lại tàn dư của thân xác.
Nhưng vì sự yếu đuối của Dakmema mà điều đó đã không
xảy ra, vẫn còn một phần nhiễm ô dơ bẩn yếu ớt trong
nó. Tuy nhiên những đại tội ác nghiệp của nó đã được
xóa sạch bởi tám đại khổ đau của tâm thức và bởi nhiều
cơn hấp hối nhỏ của tâm thức. Giờ đây, thầy nhận con
và sẽ cho con giáo pháp của thầy, nó thân thiết với thầy
như chính trái tim thầy. Thầy sẽ giúp những lương thực,
con hãy thiền định và được hạnh phúc.”
Khi
ngài nói những lời này, thầy tự hỏi, “Đây là mơ hay
tỉnh ? Nếu nó là một giấc mộng, tôi muốn không bao giờ
thức dậy nữa.” Nghĩ như vậy, hạnh phúc của thầy thật
vô biên. Chảy nước mắt vì sung sướng, thầy đảnh lễ
ngài. Sư mẫu, Ngokpa và những người khác nghĩ, “Lama quả
là có phương tiện thiện xảo và thần lực biết bao khi ngài
muốn nhận một đệ tử ! Bản thân Lama là một Phật Sống.”
Và tín tâm của họ càng kiên cố. Từ tình thương cho thầy,
tất cả đều hân hoan lễ lạy trước lama.
Sau
đó mọi người tụ hội vui vẻ tham dự cử hành một tiệc
lễ. Chiều tối hôm đó, ngay ở chỗ đại chúng tụ hội,
các đệ tử đặt những lễ vật trước bàn thờ. Marpa nói
với thầy, “Ta làm lễ xuất gia, truyền thọ giới giải
thoát cho con.” Và ngài cạo tóc cho thầy.
Khi
thầy đã mặc y áo của một ông tăng, lama nói, “Pháp danh
của con là Mila Vajra Ngọn Cờ Chiến Thắng, đã được đức
Naropa phát lộ cho thầy ngay cả trước khi con đến đây.”
Ngài
truyền thọ giới Sa di và giới Bồ tát cho thầy. Qua thiền
định ngài chú nguyện rượu với sự cúng dường bên trong
trong một cái chén sọ người của sự giải thoát.(1) Mọi
người đều thấy rượu sủi bọt với ánh sáng năm màu.
Marpa cúng dường cho lama của ngài và cho yidam, rồi ngài uống.
Ngài trao cho thầy cái chén và thầy uống cạn.
Lama
nói, “Đây là một điềm tốt. Chỉ nếm rượu cúng dường
bên trong của thầy tự nó đã cao hơn nhận lãnh quán đảnh
trọn bộ của dòng phái khác. Sáng sớm mai, thầy sẽ ban cho
con Quán Đảnh Chuyển Hóa theo con đường Mật thừa.
Rồi
một mạn đà la tỉ mỉ, mạn đà la Chakrasamvara,(2) với sáu
mươi hai vị thần, được tạo thành cho lễ quán đảnh. Khi
ban lễ quán đảnh, ngài chỉ vào mạn đà la bằng bột màu.
Ngài nói, “Cái này chỉ là một biểu tượng của mạn đà
la. Mạn đà la thật sự ở trên kia.” Ngài chỉ tay lên bầu
trời và chúng ta thấy rõ ràng Bổn Tôn Chakrasamvara bao quanh
bởi những daka và dakini của hai mươi bốn cõi thiêng liêng,
ba mươi hai thánh địa, và tám địa điểm chính để trà
tỳ.(3) Cùng lúc và với một giọng, lama và những thần của
mạn đà la ở trên ban cho thầy pháp danh quán đảnh là Pal
Zhepa Dorje (Kim Cương Vinh Quang Cười).
Đưa
cho thầy bản văn Tantra đầy đủ, lama chỉ cho thầy chi tiết
những cách thức thực hành phù hợp với giáo huấn sâu xa.
Rồi đặt hai tay lên đầu thầy, ngài nói :
“Con
của ta, ngay từ phút giây đầu tiên ta đã biết con là một
đệ tử có khả năng nhận lãnh giáo pháp. Đêm hôm trước
khi con đến đây, thầy đã biết từ một giấc mộng rằng
con được tiền định để phụng sự Phật pháp. Sư mẫu,
trong một giấc mộng tương tự nhưng còn đáng chú ý hơn,
đã thấy hai nữ hộ pháp giữ gìn một cái tháp, chỉ ra rằng
những dakini sẽ bảo vệ cho giáo pháp của dòng chúng ta. Như
thế, lama của thầy và bổn tôn thủ hộ đã gởi con đến
làm một đệ tử của thầy. Thầy giả trang làm người cày
ruộng để gặp gỡ con.(4) Con đã uống hết số bia thầy
đưa cho con. Bia này và công việc hoàn tất chỉ ra rằng trong
việc thâm nhập vào lòng Phật pháp, con sẽ nắm được toàn
bộ giáo lý. Cái nồi đồng có bốn tay cầm con dâng cho thầy
chỉ cho thấy bốn đại đệ tử của thầy lần lượt đến.
Mặt nồi không tì vết nghĩa là tâm thức con sẽ thoát khỏi
tì vết và trong thân thể con, con sẽ có quyền lực đối
với cái lạc của lửa Tummo.(5) Cái nồi trống không tượng
trưng cho sự thiếu thốn lương thực trong thời gian con thiền
định lâu dài ở chốn hoang vu. Nhưng để gieo trồng những
hạt giống cho tuổi thọ của con, cho sự tốt đẹp của nhiều
đệ tử của con, và cho việc con sẽ làm tràn đầy những
đệ tử của con với vị ngọt ngào của Pháp, thầy đã ban
phước đổ đầy cái nồi với bơ từ những ngọn đèn thờ.
Thầy lắc nó nghĩa là sự danh tiếng trong tương lai của con.
Để tịnh hóa con khỏi bóng tối của ác hạnh, thầy đã
chồng chất lên con công việc kinh khủng và không ngừng là
xây dựng những cái tháp. Bốn cái tháp tượng trưng cho bốn
hoạt động : làm bình an, làm tăng trưởng, thần lực và
hàng phục.
“Mỗi
khi thầy thô bạo đuổi con khỏi hàng ngũ những đệ tử
và làm con chìm đắm trong đau buồn, con đã không có những
tư tưởng xấu về thầy. Điều này nghĩa là những đệ tử
của con sẽ trước hết có tất cả sự nhiệt tâm, kiên trì,
trí huệ và đại bi cần thiết cho mỗi người đệ tử. Tiếp
theo, họ sẽ bền bỉ thiền định trong núi non qua kỷ luật
khổ hạnh và nghị lực mà không tham muốn sự sung túc của
thế gian. Sau rốt, qua kinh nghiệm bên trong, nghị lực tâm
linh, trí huệ và đại bi, tất cả họ sẽ thành những lama
hoàn thiện. Sự truyền thừa của giáo pháp này sẽ càng ngày
càng sáng tỏ như mặt trăng càng đến ngày rằm. Thế nên
hãy vui mừng !”
Đó
là tất cả những điều ngài nói trước. Khuyến khích chúng
đệ tử, ngài gây cảm hứng cho bọn thầy và cho bọn thầy
niềm hoan hỷ. Đây là sự bắt đầu của hạnh phúc của
thầy.
Milarepa
nói như thế. Đây là chương thứ ba, nói về ngài có được
quán đảnh và giáo huấn trong con đường Mật thừa.