PHẦN
MỘT
Kể
về tên bên họ nội, Mila, nguồn gốc của tổ tiên ngài,
và lúc sinh ra đời.
Như
thế nào trong thời nhỏ tuổi, sau cái chết của cha, những
bà con gần nhất khởi lên thù địch với ngài ; và như thế
nào, khi bị tước lột tất cả mọi sở hữu cả ngoài lẫn
trong, ngài hiểu biết những bề sâu thăm thẳm của toàn bộ
khổ đau. Cuối cùng, như thế nào, trước sự khẩn khoản
của mẹ, ngài đã hủy diệt những kẻ thù bằng hành vi pháp
thuật.
Đó
là ba chương đầu của câu chuyện kỳ diệu này.
CHƯƠNG
MỘT
RA
ĐỜI
Câu
chuyện được bắt đầu bằng lời mở đầu sau đây :
Ôi
kỳ diệu ! Một lần khi ở trong động Dopapuhk (Động Như
Cái Bao Tử) vùng Nyanang, Đạo sư danh tiếng Mila Zhepa Dorje
(Kim Cương Cười), một Heruka tối thượng giữa mọi thiền
giả,(1) được các đại đệ tử và tín đồ, những thiền
giả chứng ngộ và những Đại Bồ tát vây quanh : Retchung
Dorje Drakpa (Kim Cương Danh Tiếng), Shiwa OŠ Repa (Ánh Sáng Bình
Yên), Ngandzong Repa, Seban Repa, Khira Repa (Người Thợ Săn), Digom
Repa, Len Repa, Sangye Kyab Repa (Người Che Chở Giác Ngộ), Shengom
Repa (Ẩn Sĩ họ Shen), Dampa Gyalpuhwa (vị Thánh họ Gyakpuh),
Đạo sư Shakyaguna và những vị khác. Cũng có những nữ tín
đồ : Legse Bum (Trăm Ngàn Công Đức) và Shen Dormo (Kim Cương
họ Shen) cùng với những đệ tử cư sĩ khác. Trong chúng hội
cũng có Tshering Chenga (Năm Sư Tỷ Bất Tử) và những dakini
khác đã thành tựu thân vi tế. Vẫn còn những vị khác –
chư thiên, đàn ông và đàn bà – tụ hội ở đây. Đạo
sư đang chuyển Bánh Xe Thánh Pháp phù hợp với giáo lý Đại
thừa.
Vào
thời gian đó Retchung đang thiền định trong cốc của mình.
Một đêm nọ, ông có giấc mộng thế này : Trong một xứ
sở thú vị gọi là Ugyen (Nơi Chốn của những Dakini), ông
đi vào một đô thành lớn, nhà cửa xây dựng và lợp bằng
chất liệu quý giá. Cư dân của đô thành ấy đẹp đẽ lạ
lùng, mặc áo tơ lụa và trang sức bằng xương và đá quý.
Họ không nói gì, mà chỉ mỉm cười vui vẻ và trao đổi
những cái nhìn.
Trong
số đó có một nữ đệ tử của Lama Tepuhwa, tên là Bharima,
người mà Retchung đã quen biết trước kia ở Nepal. Bà mặc
y phục màu đỏ và có vẻ là người cầm đầu của họ.
Bà nói với Retchung, “Này con, con đã đến ! Xin chúc mừng
!” Nói rồi, bà dẫn ông đến một cung điện làm bằng đá
quý và đầy những kho tàng châu báu làm giác quan thích thú.
Bà đối xử với ông như một vị khách danh dự và cho dọn
trước mặt ông một đại tiệc.
Rồi
bà nói, “Vào lúc này, đức Phật Bất Động đang thuyết
pháp ở Ugyen. Này con, nếu con muốn đến nghe pháp ta sẽ xin
phép Ngài.”
Tha
thiết muốn được nghe Ngài, Retchung trả lời, “Vâng, vâng
!” Và họ cùng đi.
Ở
trung tâm đô thành, Retchung thấy một cái ngai vĩ đại cao
lớn bằng các châu báu. Trên ngai đức Phật Bất Động đang
ngự rực rỡ và cao hơn ông đã quán tưởng trong thiền định.
Ngài đang dạy pháp giữa một đại dương mênh mông những
đệ tử. Trước cảnh tượng này, uống say với niềm vui,
Retchung ngỡ là đã bị ngất đi. Bấy giờ, Bharima nói với
ông, “Con hãy ở đây một lát, ta sẽ xin phép đức Phật.”
Bà
tiến lên và ý nguyện được chấp thuận. Do bà dẫn dắt,
Retchung lễ lạy dưới chân Phật. Ông xin được ban phước
và ở trước Ngài lắng nghe giáo pháp.
Phật
nhìn vào ông một lúc miệng mỉm cười, và Retchung thầm nghĩ,
“Ngài nghĩ đến con với lòng bi mẫn.” Khi nghe về lịch
sử đản sanh và đời sống của chư Phật và chư Bồ tát,
lông tóc trên thân Retchung rung động, và lòng tin hứng khởi
sâu xa.
Cuối
cùng, Phật kể câu chuyện của Tilopa, Naropa và Marpa,(2) còn
lạ lùng hơn cả những vị trước. Và mọi người đều cảm
thấy lòng tin tràn ngập.
Khi
chấm dứt, Phật nói, “Ngày mai Ta sẽ kể câu chuyện của
Milarepa, một tiểu sử còn kỳ diệu hơn những vị Ta đã
vừa kể. Mọi người hãy đến nghe.”
Bây
giờ một số đệ tử nói rằng, “Nếu có những công hạnh
còn kỳ diệu hơn những vị chúng ta đã được nghe, thì sự
kỳ diệu ấy phải vượt mọi giới hạn.” Những người
khác nói, “Những đức hạnh vừa được hiển lộ là kết
quả của những công đức tích tập qua vô số kiếp và sự
diệt trừ mê vọng và tham luyến. Còn Milarepa, trong một đời
và trong một thân, lại đạt đến một sự hoàn thiện tương
đương.” Những người trước lại nói, “Quả thật, nếu
chúng ta không thỉnh cầu một lời dạy kỳ diệu như vậy
để cho sự tốt đẹp của chúng sanh, chúng ta sẽ là những
đệ tử không xứng đáng. Chúng ta phải cố gắng toàn tâm
và toàn lực để có được tiểu sử ấy.”
Người
khác hỏi, “Hiện giờ Milarepa ở đâu ?” Có người trả
lời, “Ngài đang ở trong cõi Phật Ngonga hay Ogmin.”(3) Bấy
giờ Retchung nghĩ, “Hiện thời, Đạo sư đang sống ở Tây
Tạng. Tất cả những nhận xét này chắc không có mục đích
nào ngoài việc đánh thức sự sốt sắng của mình, bởi thế
chắc chắn ta phải hỏi chính thầy về cuộc đời của Đạo
sư để cho lợi lạc của tất cả chúng sanh.” Khi Retchung
nghĩ như vậy, Bharima nắm tay ông lắc nhẹ và nói, “Này
con, con đã hiểu !”
Retchung
thức dậy khi bình minh ló dạng. Ông cảm thấy chưa bao giờ
tri giác bên trong rõ ràng hơn và sự tham thiền vững chắc
hơn. Hồi tưởng lại giấc mộng, ông tiếp tục suy nghĩ,
“Tôi đã được nghe Phật Bất Động thuyết pháp giữa hội
chúng dakini ở Ugyen. Điều đó quả là kỳ diệu. Nhưng còn
kỳ diệu hơn là gặp Đạo sư tôn quý của tôi, ngài Mila.
Đã được nghe Phật Bất Động là một ban phước từ Đạo
sư tôn quý. Có nói rằng Đạo sư đang sống ở Ngonga hay Ogmin.”
Và Retchung tự trách mình, “Ngu ngốc làm sao khi nghĩ rằng
Đạo sư đang sống ở Tây Tạng ! Đó là chính ngươi tự
đặt mình vào mức độ của ngài và như vậy là đã tỏ
ra thiếu tôn kính. Trước hết, bởi vì Đạo sư là Phật
trong thân, ngữ, tâm, thì những hành động của ngài rộng
lớn và sâu xa không thể nghĩ bàn. Và ngươi một kẻ ngốc
nghếch vô minh, đã quên rằng Đạo sư ở bất cứ nơi nào
thì nơi ấy luôn luôn là cõi thanh tịnh Ngonga và Ogmin. Ngài
đã dạy pháp trong giấc mộng của tôi và những người đã
nghe ngài, Bharima và những người khác, đã chỉ cho biết rằng
tôi cần hỏi Đạo sư về câu chuyện đời ngài. Và tôi sẽ
đi hỏi.”
Tràn
ngập lòng tôn kính phi thường đối với Đạo sư, ông cầu
nguyện ngài từ sâu thẳm của lòng mình và từ tinh tủy của
xương cốt. Trong khi đắm chìm trong tham thiền ít phút, trong
một trộn lẫn giữa giấc ngủ và sự minh bạch, ông thấy
năm thiên nữ xinh đẹp đội vương miện và mặc y phục của
cõi Ugyen với năm màu trắng, xanh, vàng, đỏ và lục đứng
trước ông. Một cô bảo, “Câu chuyện của Milarepa sẽ được
kể vào ngày mai, chúng ta hãy đến nghe.”
Cô
thứ hai nói, “Ai sẽ thỉnh cầu việc ấy ?” Một cô khác
trả lời, “Những đứa con tâm linh vĩ đại sẽ thỉnh cầu
việc ấy.” Cùng một lúc, mắt các cô mỉm cười với Retchung.
Cô
gái trẻ nói thêm, “Ai cũng sẽ hạnh phúc khi được nghe
một giáo lý kỳ diệu như vậy, thế nên mỗi chúng ta nên
thỉnh cầu với những lời cầu nguyện.” Và một cô khác
tiếp lời, “Những đại đệ tử thỉnh cầu tiểu sử của
ngài thì hợp hơn. Công việc của chúng ta là phổ biến và
bảo vệ giáo lý.” Nói xong những cô gái biến mất như một
cầu vồng.
Bấy
giờ Retchung thức dậy. Mặt trời đã lên rực rỡ trong bầu
trời. Ông nghĩ trong lòng, “Tôi hiểu giấc mơ là một mệnh
lệnh của Năm Sư Tỷ Bất Tử đưa ra.”
Trong
một trạng thái tỉnh giác sinh động, Retchung sửa soạn bữa
ăn. Khi đã no, ông phấn khởi đi tìm Đạo sư và thấy ngài
đang bao quanh bởi những tăng, đệ tử và cư sĩ làm thành
một đám đông đầy màu sắc. Retchung đảnh lễ và vấn an
Đạo sư. Rồi vẫn quỳ trên hai đầu gối và chấp hai tay,
ông bạch với Đạo sư rằng :
“Bạch
Đạo sư tôn quý, ngày xưa vì lợi lạc cho chúng sanh chư Phật
đời quá khứ đã kể lại câu chuyện mười hai công hạnh
của đời các ngài và những việc không thể nghĩ bàn khác
của sự giải thoát. Theo cách đó, giáo lý của Phật đã
phổ rộng khắp thế gian. Ngày nay, những người cầu đạo
may mắn có khả năng được hướng dẫn trên con đường giải
thoát bởi vì chư Tổ Tilopa, Naropa, Marpa và những vị thánh
khác đã kể lại câu chuyện của chính các ngài.
“Ôi
Đạo sư quý báu, vì sự vui sướng của hàng đệ tử, vì
những người có phước đức sẽ làm đệ tử của Thầy
trong tương lai, và cuối cùng vì sự dẫn dắt những chúng
sanh khác trên đường giải thoát, xin ngài nói cho chúng con,
ôi Đạo sư Bi mẫn, nguồn gốc của gia đình Thầy, xin nói
cho chúng con câu chuyện cuộc đời và những việc làm của
ngài.” Ông đã cầu xin như thế.
Bấy
giờ, với khuôn mặt tươi cười, Đạo sư trả lời, “Bởi
vì con hỏi, hỡi Retchung, ta sẽ chấp thuận lời thỉnh cầu
của con.”
“Tên
họ của thầy là Khyungpo, tên gia đình của thầy là Josay,
và tên thầy là Milarepa. Vào thời trẻ tuổi thầy đã phạm
vào những hành vi đen tối. Lúc trưởng thành thầy đã thực
hành sự trong trắng. Giờ đây, thoát khỏi cái thiện và ác,
thầy đã hủy diệt gốc rễ của hành động gây nghiệp và
không còn nguyên nhân cho hành động nghiệp trong tương lai.
Nói nhiều hơn thế thì chỉ làm chảy nước mắt và bật
lên tiếng cười. Có lợi lạc nào khi nói điều đó với
các con ? Ta đã là một lão già. Hãy để cho ta yên ổn.”
Retchung
lại lễ lạy và nói lời cầu xin này :
“Ôi
Đạo sư Quý báu, ban đầu qua khổ hạnh kinh khủng và quyết
tâm tràn trề, Thầy đã thâm nhập những chân lý ẩn kín.
Bằng cách đem toàn bộ thân tâm trọn vẹn vào thiền định,
Thầy đã đạt được tỉnh biết về thật tánh của mọi
sự và về trạng thái tánh Không. Giải thoát khỏi những
ràng buộc của nghiệp, Thầy vượt khỏi khổ đau tương lai.
Đây là điều hiểu biết chung cho tất cả chúng con. Nhưng
chúng con đều rất quan tâm đến dòng dõi của Thầy từ họ
Khyungpo, đến gia đình Josay của Thầy, đến lý do Thầy được
gọi là Mila, và tại sao những hành vi hắc đạo Thầy đã
phạm lúc ban đầu và những hành vi thiện lành khi Thầy trưởng
thành lại tạo ra nước mắt và nụ cười. Nghĩ đến tất
cả chúng sanh với lòng đại bi và không ở trong những chiều
sâu của định, xin hãy nói cho chúng con toàn bộ câu chuyện
cuộc đời Thầy. Tất cả các bạn, những người anh người
chị trên đường đạo và những đệ tử cư sĩ đến đây
vì lòng tin vào Ngài, xin hãy cùng tôi thỉnh nguyện.”
Nói
thế rồi Retchung lễ lạy. Và khi những đệ tử cao nhất,
những đứa con tâm linh, và những tín đồ đã lễ lạy, tất
cả đều cất lên lời thỉnh nguyện như Retchung, cầu xin
Đạo sư chuyển Bánh Xe Pháp.
Bấy
giờ Đạo sư Tôn quý nói rằng :
Vì
các con khẩn khoản hỏi ta, ta sẽ không che dấu gì trong cuộc
đời của ta, mà sẽ phát lộ nó bây giờ. Bộ tộc thầy
từ một dòng dõi lớn làm nghề chăn nuôi gia súc trong miền
trung tâm phía Bắc có họ là Khyungpo. Tổ tiên của thầy là
một thiền giả có tên là Josay, con của một lama Nyingma.(4)
Được hóa thần bổn tôn của ông cảm ứng, ông đắc những
thần lực lớn lao nhờ thần chú (mantra).(5) Ông cũng đã viếng
thăm những thánh địa và danh lam của đất nước.
Ở
miền Bắc, trong vùng thượng Tsang, ông được chào đón ở
làng Chungpachi. Trong vùng này ông đã hàng phục ma quỷ. Ông
rất hay giúp ích bằng những thần lực của mình, đến nỗi
ảnh hưởng và sự quan trọng trong những công việc của ông
lớn dần. Ông có tên là Khyungpo Josay và sống ở vùng ấy
nhiều năm. Người nào có bệnh đều kêu cầu ông.
Một
lần nọ, có một con quỷ hung dữ nó không thể đến gần
Josay, nhưng không ai chống lại nó nổi. Con quỷ hành hạ một
gia đình ít tin tưởng vào Josay. Gia đình đã mời nhiều vị
lama đến để thực hiện việc trừ tà. Nhưng con quỷ chỉ
cười và chế nhạo, tiếp tục quấy phá họ.
Vào
lúc này một người bà con tin Josay âm thầm khuyên nhủ gia
đình nên mời ông. Người ấy dẫn câu tục ngữ “Để chữa
lành vết thương thì dù mỡ chó cũng dùng.” Và họ đi mời
Khyungpo Josay.
Khi
ông đến gần con quỷ, Josay giữ cung cách nghiêm nghị và
kêu lớn : “Ta, Khyungpo Josay đã đến. Ta sẽ ăn thịt và
uống máu của tất cả ma quỷ. Đứng lại !” Vừa nói ông
vừa lao tới. Con quỷ quá kinh hoàng và khủng khiếp la lên,
“Cha ơi, người ! Cha ơi, người !” (Apa Mila ! Apa Mila !)(6)
Khi Josay đến gần, con quỷ nói, “Tôi luôn luôn tránh đường
ngài đi, thế nên xin tha mạng cho tôi.” Josay bắt nó thề
sẽ không bao giờ làm hại ai rồi tha cho nó đi.
Từ
lúc đó, mọi người gọi ông là Mila (người !) để tán dương
những đức hạnh của thần lực ông, và Josay giữ cái tên
Mila làm tên gia đình. Từ đó con quỷ không làm hại ai nữa,
người ta cho rằng nó đã sinh vào một cõi khác.
Sau
chuyện đó, Khyungpo Josay lấy vợ và có một đứa con trai.
Người con này có hai con trai và đứa con đầu được gọi
là Mila Dhoton Senge (Đạo Sư như Sư Tử của Kinh Điển). Người
này có một con trai tên là Mila Dorje Senge (Sư Tử Kim Cương).
Từ đời này trở đi, mỗi đời chỉ có một người con trai.
Mila
Sư Tử Kim Cương là một người chơi xúc xắc rất giỏi và
có thể thắng nhiều. Bấy giờ trong vùng có một người xuất
thân từ một gia đình quyền thế, một người đánh bạc
bịp cũng rất giỏi đánh xúc xắc. Một hôm, để thử tài
của Mila Sư Tử Kim Cương, anh ta bắt đầu chơi một ván nhỏ
để đo lường đối thủ. Trong ngày đó, anh ta dùng cách để
thắng. Không bằng lòng, Mila Sư Tử Kim Cương nói với y, “Ngày
mai ta sẽ thắng anh.”
“Tốt
lắm”, người kia trả lời.
Kẻ
lừa bịp đặt tiền cược, tự để thua ba lần, rồi nói,
“Nào, bây giờ tôi phải thắng ông.” Cả hai đồng ý đặt
cược toàn bộ ruộng vườn, nhà cửa và tài sản. Họ viết
với nhau một giao kèo và chơi bài. Người lừa bịp kia thắng
và sở hữu tất cả ruộng vườn, nhà cửa và tài sản.
Thế
rồi hai ông Mila, cha và con, bỏ đi khỏi vùng. Đến làng Kya
Ngatsa, trong vùng Gungthang gần Mangyul, họ định cư ở đó.
Người cha, Mila Đạo Sư như Sư Tử của Kinh Điển, được
mời đến nhà dân trong vùng để tụng những sách kinh, tạo
hình thờ,(7) che chở họ khỏi mưa đá và cứu trẻ em khỏi
những vong hồn xấu. Được mời thỉnh nhiều, ông có được
nhiều tặng vật. Vào mùa đông, Sư Tử Kim Cương đi buôn
ở nam Nepal ; vào mùa hè, ông theo những người chăn gia súc
của miền bắc. Những chuyến buôn nhỏ, ông đi lại giữa
Mangyul và Gungthang. Bằng cách ấy hai cha con thu thập nhiều
của cải.
Vào
thời gian đó, Mila Sư tử Kim Cương yêu một cô gái và lấy
nàng. Họ có một đứa con trai mà họ đặt tên là Mila Ngọn
Cờ Trí Huệ. Khi đứa con trai này sắp lớn, ông nội của
nó là Mila Đạo Sư như Sư Tử của Kinh Điển, chết. Sau khi
xong tang lễ, Mila Sư Tử Kim Cương tăng thêm buôn bán và giàu
hơn trước.
Vùng
lân cận Tsa,(8) có một người tên là Worma có một miếng
đất phì nhiêu, hình tam giác. Sau khi cung cấp vàng và hàng
hóa từ miền nam và miền bắc, Mila Sư Tử Kim Cương mua miếng
đất đó và đặt tên cho nó là Tam Giác Phì Nhiêu.
Kế
miếng đất này, có một nền nhà cũ, Mila Sư Tử Kim Cương
mua luôn và xây một ngôi nhà lớn. Trong thời gian xây dựng
ngôi nhà, Mila Ngọn Cờ Trí Huệ được hai mươi tuổi.
Ở
Tsa, trong một gia đình sang quý họ Nyang, có một thiếu nữ
rất đẹp tên là Bạch Ngọc. Cô giỏi việc nội trợ và
cực đoan trong việc thương bạn bè cô cũng như ghét những
kẻ thù của cô. Mila Ngọn Cờ Trí Huệ cưới cô và gọi
là Nyangtsha Kargyen (Bạch Ngọc họ Nyang).
Sau
đó sự xây dựng ngôi nhà tiếp tục. Trên tầng thứ ba họ
xây một cái sân trong với một vựa thóc và một cái bếp
dọc một bên. Ngôi nhà này khang trang nhất vùng Kya Ngatsa.
Bởi vì nó có bốn cột và tám xà, nó được gọi là Bốn
Cột và Tám Xà. Người cha và con sống ở đó, hạnh phúc
và danh tiếng.
Không
lâu sau đó, nghe danh tiếng của cha và con, một người cháu
trai của Mila Đạo Sư như Sư Tử của Kinh Điển tên là Yungdumg
Gyaltshen (Ngọn Cờ Chiến Thắng Vĩnh Cửu) với vợ, các con
và em là Khyung Tsha Peydon (Đấu Thủ Vinh Quang họ Khyung) ở
Chungpachi bỏ quê để đến Kya Ngatsa.
Mila
Ngọn Cờ Trí Huệ đã mua nhiều thứ từ phương nam đi lên
phía bắc gần Điểm Cọp để bán và xa nhà một thời gian
lâu. Bạch Ngọc bấy giờ mang thai. Giữa mùa thu năm Con Rồng
Thủy(9) dưới sao Chiến Thắng của chòm sao thứ tám, ngày
hai mươi lăm âm lịch, mẹ thầy sinh thầy ra. Bà gởi một
bức thư cho cha thầy. Bức thư nói : “Ở đây đang mùa gặt,
tôi đã sinh một đứa con trai. Hãy về nhanh để đặt tên
cho nó và làm lễ ngày đặt tên.” Khi đưa lá thư, người
mang thơ nói với ông tất cả câu chuyện.
Cha
thầy ngập đầy niềm vui. Ông kêu lên, “Kỳ diệu thay !
Con ta đã có tên rồi. Trong gia đình ta không bao giờ có hơn
một đứa con trai trong mỗi thế hệ. Đứa con trai này được
sinh ra cho ta, ta sẽ gọi nó là Tin Lành, vì những tin tức
này mang đến niềm vui. Bây giờ ta đã xong công việc, ta sẽ
rời đây.” Và ông về nhà. Đấy là như thế nào thầy được
đặt cho cái tên Tin Lành. Lễ đặt tên được tổ chức vào
một ngày vui vẻ hân hoan.
Thầy
được nuôi dưỡng lớn lên với tình thương, và khi chỉ
nghe những tiếng nói êm dịu, thầy cũng vui vẻ. Bởi thế
mọi người nói, “Thằng bé Tin Lành này quả là khéo được
đặt tên.”
Khi
lên bốn tuổi, mẹ thầy cho ra đời một bé gái có tên là
Gonkyi (Người Che Chở Vui Vẻ). Vì tên trong nhà của nó là
Peta, nó được gọi là Peta Gonkyi (Peta Người Che Chở Vui Vẻ).
Thầy vẫn còn nhớ mái tóc mượt của hai đứa nhỏ anh em
thầy, tóc nó kẹp với đồ bằng vàng, còn tóc thầy với
ngọc bích, rũ xuống trên vai.
Trong
vùng ấy gia đình thầy được nghe lời với sự kính trọng
và có nhiều quyền thế. Bởi thế những nhà quyền quý là
những người kết thân và những nông dân là những người
phục vụ. Dù gia đình thầy có những ưu thế như vậy, những
người dân làm vẫn thường nói nhỏ với nhau, “Những người
khác xứ này là những người nhập cư đến vùng này và bây
giờ họ bề thế và giàu có hơn bất kỳ ai trong chúng ta.
Nhà cửa trang trại và nông cụ và châu báu của đàn ông
đàn bà trong đó xem thật sướng mắt.”
Mọi
ước muốn của mình đã trọn vẹn, Mila Sư Tử Kim Cương
chết. Lễ an táng của ông được cử hành hậu hỹ.
Milarepa
nói như thế, và đây là chương thứ nhất, nói về sự sanh
ra đời của ngài.