Có
hàng triệu người chơi thể thao trên thế giới. Khi ta xem
một trận đá bóng, ta thường theo phe này hoặc phe kia, có
thể ta mới có thể theo dõi trận đấu một cách hứng thú.
Khi cầu thủ phe ta đá bóng thì ta cũng muốn đưa chân ra để
đá theo. Khi phe ta thắng thì ta cũng nhảy nhót mừng rỡ, khi
phe ta thua, ta cũng thất vọng não nề.
Trong
chiến tranh cũng vậy, ta cũng ưa thích theo phe. Ta thường bênh
vực phe bị áp bức. Ta tranh đấu bằng cách la ó phẫn nộ;
ít khi ta chịu vượt lên trên những tranh chấp để nhìn cho
rõ, như một bà mẹ nhìn đàn con đang đánh nhau.
Việt
Nam có câu tục ngữ: gà một nhà bôi mặt đá nhau. Vì
ta bôi mặt nên ta mới không thấy rõ nhau, tưởng người kia
là người lạ. Vì vậy ta mới bắn vào người kia. Chỉ khi
nào ta thấy được mọi người là anh em một nhà, mỗi người
là một phần của thân thể thì ta mới có thể nhìn nhau bằng
con mắt yêu thương, mới có thể hòa giải.
Trong
cuộc đời, ta phải tự nhủ là mình may mắn khi ta gặp được
những người biết yêu thương cả loài vật và cây cỏ. Có
những người dù sống trong an bình vẫn không quên hàng triệu
người đang đói khổ, bệnh tật. Những người đó đã thấy
được sự liên hệ mật thiết của mọi loài mọi sự với
nhau. Họ hiểu rằng những nước giàu có không thể nào sống
sót nếu không có những nước kém mở mang và nghèo khổ.
Sự nghèo khổ thiếu thốn, sự áp bức bóc lột đưa đến
chiến tranh. Trong thời đại chúng ta, khi chiến tranh xảy ra,
tất cả các nước đều cảm thấy đang lâm chiến. Số phận
của nước này dính líu tới số phận của nước kia.
Ðến
khi nào thì gà nhà mới hết bôi mặt để đá nhau? Ðến khi
nào chúng ta mới thấy rõ chúng ta là anh em, là một phần
của thân thể? Có lẽ mỗi ngày chúng ta phải nhìn nhau mà
nói rằng: "Tôi là em của anh. Tôi là chị của em. Chúng ta
đều là con người. Chúng ta chỉ có một cuộc sống."
Hòa
Giải
Ta
phải làm gì khi ta gây tổn thương cho người khác và khi họ
trở thành kẻ thù của ta? Người đó có thể là một người
thân trong gia đình hay là một người bạn. Ta chẳng cần phải
làm gì nhiều.
Ðiều
trước tiên là ta phải có thì giờ để xin lỗi. Ta nói: "Tôi
rất tiếc về việc đã xảy ra. Tôi thành thật xin lỗi. Tôi
đã thiếu sáng suốt, thiếu hiểu biết. Tôi sẽ cố gắng
thay đổi. Sẽ không bao giờ tôi nói và làm như vậy nữa".
Nhiều khi ta không cố tình làm cho người khác buồn và giận,
nhưng vì thiếu chánh niệm hoặc vì vụng về nên ta đã làm
thế. Cho nên chánh niệm rất cần thiết trong đời sống hàng
ngày. Có chánh niệm ta tránh được những lỡ lầm trong khi
nói và làm.
Ðiều
thứ hai là ta biết khai triển phần hoa trong ta và chuyển hóa
phần rác. Khi ta trở nên nhẹ nhàng tươi mát và dễ thương,
người kia từ từ sẽ thấy và sẽ hiểu rằng ta đã thay
đổi. Lúc đó ta chẳng cần nói gì thêm. Người ấy đã thấy
và đã tha thứ cho ta. Cho nên hãy nói bằng chính cuộc sống
của mình chứ không chỉ bằng lời nói.
Khi
thấy được người kia đang đau khổ là ta đã bắt đầu
có sáng suốt. Và khi trong tâm ta nẩy nở ý muốn làm vơi
bớt nỗi khổ của người kia là ta đã bắt đầu có tình
thương chân thật. Nhưng hãy cẩn thận. Ðôi khi ta tưởng
là ta đã vững vàng rồi. Muốn biết chắc, ta nên tìm đến
người kia, nghe người kia nói thì ta mới biết rõ là ta đã
thật sự thương người kia chưa. Nếu chỉ ngồi đó mà nghĩ
rằng mình đã hiểu và thương người kia thì đôi khi đó
chỉ mới là sự tưởng tượng.
Hòa
giải không có nghĩa là ký kết một hiệp ước với dã tâm
và sự thiếu lương thiện. Nếu còn có tham vọng, còn có
chủ tâm chia phe chia nhóm thì đó không phải là hòa giải.
Phần lớn chúng ta vẫn còn muốn theo phe này hay phe kia khi
có tranh chấp. Chúng ta vẫn còn ưa thiên lệch, phán đoán
đúng sai căn cứ trên những tin đồn nhiều khi thất thiệt,
vẫn còn muốn nuôi dưỡng căm thù để làm động lực hành
động. Lòng bất nhẫn tuy tốt nhưng vẫn không đủ. Xã hội
này không thiếu những người sẵn sàng lao mình vào hành động.
Xã hội này cần những người có từ tâm, không phe phái,
thấy được sự thật một cách toàn diện. Khi nào ta thấy
được một em bé Uganda chỉ còn da và xương là chính bản
thân ta, khi nào ta thấy sự đói khổ đó là sự đói khổ
của chính ta, khi ấy ta mới hiểu được thế nào là tình
thương vô phân biệt. Lúc ấy ta mới thao thức tìm đủ mọi
cách để làm vơi bớt nỗi khổ của muôn loài.
Hãy
Gọi Ðúng Tên Tôi
Ở
Làng Hồng, mỗi tuần chúng tôi nhận được hàng trăm bức
thư từ các trại tỵ nạn gửi về, những bức thư tràn ngập
những đau buồn tủi nhục, đọc mà rớt nước mắt. Chúng
tôi thật sự không biết làm cách nào để làm vơi bớt những
đau thương dù chúng tôi cố gắng hết lòng. Người ta kể
rằng rất đông những người vượt biển đã bỏ thây trên
biển cả. Số còn lại lên được bờ thì sống lây lất
qua ngày trong những trại tỵ nạn.
Không
những phụ nữ mà cả một số các em bé gái cũng bị hải
tặc hãm hiếp. Liên Hiệp Quốc và chính quyền Thái Lan đã
cố gắng can thiệp nhưng nạn hải tặc vẫn hoành hành trên
biển. Có một bức thư kể chuyện một em bé mười hai tuổi
bị hải tặc hãm hiếp phải nhảy xuống biển tự tử.
Khi
nghe tin này, ai mà chẳng tức giận và chỉ muốn xách súng
bắn chết tên cướp biển. Nhưng nếu nhìn sâu hơn ta sẽ
thấy nhiều điều cần thấy. Ta thử đặt mình vào địa
vị tên hải tặc. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo
khổ ở ven biển Thái Lan, không được dạy dỗ, không được
đi học, cha đi biển về chỉ biết uống rượu say, suốt
ngày lêu lổng theo bạn bè xấu, lớn lên trong hoàn cảnh đó
chắc ta cũng sẽ trở thành hải tặc mà thôi. Hàng ngày ở
vịnh Thái Lan có hàng trăm em bị sinh ra trong hoàn cảnh tương
tự và nếu chúng ta, những nhà chính trị, xã hội và giáo
dục không lo tìm cách để thay đổi hoàn cảnh các em thì
hai mươi năm sau, các em đó cũng sẽ trở thành hải tặc.
Do đó, nếu ta xách súng bắn những em đó tức là chúng ta
bắn chính chúng ta vì ta là người có trách nhiệm về tình
trạng này.
Bài
thơ "Hãy Gọi Ðúng Tên Tôi" có ba nhân vật: em bé gái,
tên hải tặc và tôi. Chúng tôi nhìn nhau mà chúng tôi có nhận
ra nhau không? Hãy gọi đúng tên tôi. Tôi có nhiều tên lắm.
Chỉ cần gọi ra một tên là tất cả đều lên tiếng một
lần.
Hãy
gọi đúng tên tôi
đừng
bảo ngày mai tôi đã ra đi
bởi
vì chính hôm nay tôi vẫn còn đang tới
hãy
ngắm tôi thoát hình trong từng phút từng giây
làm
đọt lá trên cành xuân
làm
con chim non cánh mềm
chiêm
chiếp vui mừng trong tổ mới
làm
con sâu xanh trên cuống hoa hồng
làm
gân viên ngọc trắng tượng hình trong lòng đá
tôi
còn tới để khóc để cười
để
ước mong để lo sợ
sự
xuất nhập của tôi là hơi thở
nhịp
sinh diệt của tôi cũng là tiếng đập một lần
của
hàng triệu trái tim
tôi
là con phù du thoát hình trên mặt nước
và
là con chim sơn ca mùa xuân về trên sông đón bắt phù du
tôi
là con ếch bơi trong hồ thu
và
cũng là con rắn nước trườn đi
tìm
cách nuôi thân bằng thân ếch nhái
tôi
là em bé nghèo Uganda, bao nhiêu xương sườn đều lộ ra,
hai
bàn chân bằng hai ống sậy
tôi
cũng là người chế tạo bom đạn
để
cung cấp kịp thời cho các dân tộc Á Phi
tôi
là em bé mười hai, bị làm nhục nhảy xuống biển sâu
tôi
cũng là người hải tặc sinh ra với một trái tim chưa biết
nhìn biết cảm
tôi
là người đảng viên cao cấp cầm quyền sinh sát trong tay
và
cũng là kẻ bị coi là có nợ máu nhân dân
đang
chết dần mòn trong trại tập trung cải tạo
nỗi
vui của tôi thanh thoát như trời Xuân, ấm áp cỏ hoa muôn
lối
niềm
đau của tôi đọng thành nước mắt, ngập về bốn đại
dương sâu
hãy
nhớ gọi đúng tên tôi
cho
tôi được nghe một lần tất cả những tiếng tôi khóc tôi
cười
cho
tôi thấy được nỗi đau và niềm vui là một
hãy
nhớ gọi đúng tên tôi
cho
tôi giật mình tỉnh thức
và
để cho cánh cửa lòng tôi để ngỏ
cánh
cửa xót thương
Khổ
Ðau Là Chất Liệu Nuôi Dưỡng Tình Thương
Ở
Việt Nam, trong bốn mươi năm qua, đạo Phật đã đi vào cuộc
đời. Trong chiến tranh, chúng tôi không thể chỉ ngồi thực
sự thực tập thiền tọa và tụng kinh trong chùa. Chúng tôi
thực tập thiền ở khắp nơi, nhất là những nơi có khổ
đau, chết chóc.
Tiếp
xúc với những khổ đau trong chiến tranh, ta có thể chữa
lành những khổ đau của riêng mình, những khổ đau từ một
đời sống hời hợt, thiếu ý nghĩa. Khi phải đối diện
với chết chóc, với thương tích, với máu chảy, ta nhận
ra rằng ta có thể là nguồn an ủi cho những kẻ đang khổ
đau, ta có thể giúp họ bằng tình thương, bằng niềm vui,
ta không phải là một kẻ vô ích. Cho nên ngay giữa những
khổ đau tột cùng, giữa những gian lao nguy hiểm, ta vẫn thấy
có một niềm vui lớn khi hiểu được rằng thế nào là thực
tập tình thương. Một mùa đông kia, tôi đã cùng một vài
người bạn đi thăm một trại tỵ nạn ở Hong Kong. Ở đó
chúng tôi chứng kiến rất nhiều điều thương tâm. Có những
em bé mới một hay hai tuổi đã phải theo cha mẹ vượt biển
ra đi, trong chuyến đi các em đều mất cả cha lẫn mẹ. Thế
mà bây giờ người ta sắp sửa trả các em về nước vì người
ta cho là các em đã ra đi một cách bất hợp pháp. Khi chính
mình tai nghe mắt thấy những cảnh tượng thương tâm này,
ta thấy những đau khổ của bạn bè ta ở Âu châu hay Mỹ
châu thật chẳng đáng kể.
Sau
mỗi chuyến cứu trợ trở về, tôi thấy thành phố Paris thật
là xa lạ, như ở trong mơ. Tôi thấy hai thế giới sao mà cách
biệt nhau quá, một bên khổ đau tràn ngập, một bên phù phiếm
xa hoa. Tôi tự hỏi tại sao ở đây người ta có thể sống
được như vậy trong khi tình trạng bên kia quá thê thảm?
Nếu bạn chỉ ở Paris suốt mười năm không tiếp xúc gì
hết với thế giới bên ngoài thì bạn sẽ thấy ở Paris người
ta sống như vậy là điều tự nhiên.
Thực
tập thiền là để tiếp xúc. Ðôi khi không cần phải đến
tận nơi có khổ đau mới tiếp xúc được. Ta chỉ cần ngồi
yên một chỗ, theo dõi tình hình đang xảy ra khắp nơi trên
thế giới là ta có thể hiểu và thấy được tất cả. Ta
để tâm đến mọi việc xảy ra chung quanh, nên ta có thêm
hiểu biết, thêm yêu thương và ta bắt tay hành động ngay
tại nơi ta ở mà chẳng cần phải đi đâu xa.