PHẦN
2
NHỮNG
GIÁO HUẤN VỀ ẨN TU
7
CHUẨN
BỊ SẴN SÀNG
CHO
VIỆC ẨN TU
Các
tiêu chuẩn đáp ứng với việc ẩn tu
Một
người cần những tiêu chuẩn nào để ẩn tu theo yoga maha-anuttara
về Vajrasattva ? Yêu cầu cơ bản là bạn là một hành giả
chân thật, nghiêm túc, thiết tha kiên định muốn có sự chứng
đắc giác ngộ vĩnh viễn, an lạc, và bạn không phải là
kẻ đạo đức giả. Và bạn phải nên thực hành những gì
người thầy chỉ cho bạn – không có sự hiểu sai, lý giải
lệch lạc bởi tâm thức ý niệm sai lầm của riêng bạn.
Kinh
nghiệm của các thiền giả nam và nữ trong truyền thống Tây
Tạng như thế này : như là một tiêu chuẩn chung, bạn phải
đã nhận được những giáo huấn về “con đường có thứ
bậc để đạt tới giác ngộ” và bạn phải hiểu biết
trọn vẹn, và đã, đang thể hiện những hiểu biết đó vào
thực hành. Còn đối với tiêu chuẩn đặc biệt, bạn phải
đã được quán đảnh nhập môn vào tantra yoga maha-anuttara
của Vajrasattva. Nếu bạn đã có được các tiêu chuẩn đó,
bạn có thể thực hiện sự thực hành này.
Kiến
thức và kinh nghiệm của “con đường có thứ bậc đưa tới
giác ngộ” là rất cốt lõi, tối quan trọng bởi vì ba phạm
trù chính yếu của nó là buông bỏ, phát Bồ đề tâm và
thấu hiểu đúng đắn về tánh Không, là những tiên đề
không thể thiếu được để đạt đến những chứng ngộ
về Kim Cương thừa. Không có ba tiên đề này, việc thực
hành phương pháp yoga sẽ không có hiệu quả. Nó chỉ thuần
trí thức và cạn cợt và sẽ không bao giờ nhập một được
với tâm của bạn. Với ba tiên đề đó và nếu bạn nhận
được quán đảnh cần thiết từ một vị thầy đạo hạnh
toàn mỹ thì bạn được trang bị đầy đủ để thực hiện
thành công việc ẩn tu theo Heruka Vajrasattva, và như vậy bạn
rất may mắn để có thể làm được điều ấy.
Ẩn
tu ở đâu ?
Một
người đã thỏa đáng các tiêu chuẩn rồi, thì nên ẩn tu
ở đâu ? Có phải là nơi nào cũng được hay không ? Không.
Phải tu ở nơi sẽ khiến bạn có cảm giác về thực tại,
chứ không phải nơi rất mê ảo, một phóng chiếu ô nhiễm
của tâm mê lầm.
Đôi
khi chúng ta không khôn ngoan ; chúng ta cố gắng thiền định
ở một nơi như, chẳng hạn, trước lò sưởi và chúng ta
than phiền là không thiền định được lâu. Nếu bạn cho
ngón tay vào lửa, ngón tay sẽ bị bỏng. Bạn không thể bực
mình nói : “ngón tay tôi bị bỏng rồi.” Bản chất của
lửa làm làm bỏng. Tùy bạn chọn một mạn đà la thích hợp
cho cách mà bạn muốn triển khai… y như việc chọn đôi giày
vừa với chân của bạn.
Dĩ
nhiên nếu bạn có được sự điều phục tốt cái tâm thì
bạn có thể đi bất cứ nơi nào cũng được và những rung
động được kiểm soát tốt của bạn thậm chí sẽ có ảnh
hưởng đến người khác. Nhưng nếu bạn yếu, thì rung động
không thể kiểm soát được của những người xung quanh sẽ
ảnh hưởng đến bạn, ngay cả tia sáng trí huệ như một
đèn cầy nhỏ sẽ bị thổi tắt, và bạn sẽ kết thúc như
trong một siêu thị tạp nhạp luân hồi sanh tử. Thực tế
khi ẩn tu chúng ta cố kiểm soát được tâm chúng ta – nhưng
chúng ta là những “đứa bé” khi chúng ta đến nơi ẩn tu,
chúng ta cần phải có thời gian dài để tu tập. Và, tâm “đứa
bé” đòi hỏi các điều kiện lý tưởng.
Theo
kinh nghiệm của các vị lama nơi lý tưởng là một vùng thiên
nhiên, đẹp, ở đó có bầu không khí yên tĩnh, thanh bình,
dễ thư giãn, bạn có thể trông thấy núi tuyết, có hoa dại,
những cây thuốc tỏa mùi hương thiên nhiên khoan khoái và
có nước mát, sạch. Bạn phải nên tránh những nơi dơ bẩn,
gần đường cái, xe cộ, con người, hoặc nơi nguy hiểm, hay
nơi có những cây chất độc đang mọc. Bạn không nên ẩn
tu nơi mà bạn dễ bị căng thẳng thần kinh, hay cảm thấy
không an toàn.
Những
nơi có các vị thánh nhân sống thì tuyệt vời nhất, các
vị có rung động tốt mà tôi chắc chắn các bạn Tây phương,
những người rất nhạy cảm, có thể sẽ cảm thấy được.
Những nơi lý tưởng như vậy thường rất xa vắng, cô tịch.
Ở Tây Tạng, chúng tôi trước đây đã từng nghiên cứu kinh
điển trong các tu viện và trau dồi để phù hợp với những
tiêu chuẩn ẩn tu nói ở trên, và rồi đi đến một nơi cô
quạnh để thiền định. Những nơi này hết sức đơn giản,
chứ không phải những “nơi ẩn cư” rất sang trọng của
người Tây phương khi các triệu phú đến đó để lánh mặt
không muốn tiếp xúc ai cả. Người Tây phương thực sự biết
thưởng thức cuộc sống, ngay cả trong đơn độc ! Tuy nhiên,
điều đó chỉ được làm do từ sự yêu chuộng bản thân
mình. Những chỗ ẩn tu khổ hạnh chắc chắn là cái đối
nghịch lại.
Bạn
cũng có thể ẩn tu tại tu viện hay ở một trung tâm học
pháp. Ở Đông phương, nhiều thiền giả đã từng ẩn tu gần
nghĩa địa. Ở nghĩa địa thì thường yên tĩnh. Bạn dựng
một cái chòi xa nghĩa địa một ít để khỏi có ai đến,
và bạn ẩn tu trong sự thấu hiểu sâu sắc về sự vô thường
và cái chết. Nơi mà bạn đã chọn để ẩn tu rất quan trọng.
Không
phải bất kỳ ai cũng phải cần thiết chọn một nơi ẩn
tu thích hợp, nhưng đối với chúng ta, nơi ẩn tu hết sức
quan trọng. Tâm chúng ta giống như tâm của một đứa bé :
các điều kiện bên ngoài ảnh hưởng đến rất dễ. Thực
ra tâm chúng ta còn tệ hơn tâm đứa bé. Đứa bé chỉ biết
chộp lấy bất cứ cái gì nó thấy, còn chúng ta không chỉ
chộp lấy cái gì chúng ta thấy mà chúng ta cũng còn trí thức
hóa nó nữa. Trí huệ của chúng ta bị giới hạn. Do đó,
chúng ta phải tự đặt mình vào một môi trường thích hợp.
Nếu tâm chúng ta thoát khỏi mê muội, nhầm lẫn thì chúng
ta không cần thiết lo đi chọn môi trường, điều kiện sống…
; thậm chí chúng ta cũng chẳng cần ẩn tu theo Vajrasattva nữa
!
Do
đó việc suy nghĩ cẩn thận để tìm một nơi cho việc ẩn
tu là hết sức quan trọng – nơi đó không chỉ cho bạn sắp
ẩn tu nhưng cũng còn là nơi bạn sắp sống ở đó. Hãy quyết
định xem bạn muốn học hỏi điều gì và hãy sống nơi bạn
được dạy điều đó. Trong các thành phố Tây phương bạn
có thể chọn nơi sinh sống cho bạn một cách dễ dàng. Nếu
bạn muốn dành thời gian cho phim ảnh, bạn có thể sống gần
rạp chiếu bóng. Bạn có quyền tự do để làm điều đó.
Nói cách khác bạn kiểm soát, điều khiển được phần nào
các nghiệp quả của bạn, tức là cái cách mà cuộc sống
của bạn đang phát triển. Bạn không thể nói rằng bạn bất
lực không thể chọn lựa gì cả vì tất cả đều tùy thuộc
vào nghiệp. Chính bạn tạo ra nghiệp. Hoàn cảnh sống của
bạn tùy thuộc vào nghiệp của bạn và bạn có khả năng
hướng dẫn nó. Chẳng hạn, nếu bạn muốn đi ẩn tu bạn
sẽ thu xếp các ngoại cảnh, các điều kiện sinh hoạt ra
sao cho bạn có thể đi ẩn cư. Đó là việc tạo nghiệp. Và
kết quả là, bạn có được cơ hội để ẩn tu và phát triển
trí huệ.
Kết
luận lại, bạn phải chọn nơi ẩn tu hết sức cẩn thận.
Nơi tốt nhất là nơi mà theo sự hiểu biết của bạn, bạn
cảm thấy an tâm từ lúc khởi sự đến khi kết thúc đợt
ẩn tu, và không có điều gì làm phân tán tâm bạn. Dĩ nhiên
trong cuộc sống luân hồi sanh tử này chẳng có nơi nào thực
sự an ninh nhưng trong một chừng mực nào đó, bạn nên cảm
thấy rằng nơi bạn chọn là tốt nhất trong khả năng của
bạn và rằng bạn sẽ ẩn tu ở đó có hiệu quả tốt.
Khi
nào bắt đầu ẩn tu
Nói
chung, loại hình và mục đích của đợt ẩn tu quyết định
thời điểm khởi sự. Bởi vì Heruka Vajrasattva là một tantra
mẹ (mother tantra) nên việc ẩn tu theo hóa thần bổn tôn này
phải bắt đầu vào ngày mười hay ngày hai mươi lăm của
lịch Tây Tạng. Hai ngày này trong tháng là những ngày đặc
biệt tốt lành đối với yoga Kim Cương thừa vì có nhiều
sự di chuyển của daka, dakini và hệ thần kinh của bạn dễ
nhận được ân phước ban cho. Vì năng lực daka-dakini trong
hai ngày đó rất mạnh, nên bạn có thể khám phá năng lực
phúc lạc vĩnh cửu trong các luân xa của hệ thần kinh của
bạn một cách trọn vẹn thông qua việc bắt đầu ẩn tu vào
một trong hai ngày đó. Và cũng vì lý do đó, tốt nhất bạn
khởi sự ẩn tu về các vị hóa thần đó của dòng tantra
mẹ vào buổi tối sau mặt trời lặn.
Một
số chuẩn bị chung
Nếu
bạn ẩn tu một mình, bạn có thể cần một người giúp bạn
đi chợ và nấu thức ăn. Người giúp đỡ bạn phải hoàn
toàn thiện cảm với bạn và với việc bạn đang làm, và
bạn nên có mối quan hệ tốt với người này. Nếu người
đó nghĩ rằng bạn là người kỳ quặc hoặc bạn đang làm
việc xấu, thì như vậy bạn sẽ phân tán tâm bạn. Tương
tự, nếu bạn ẩn tu với một nhóm, thì đừng nên có người
bạn không hợp ở trong nhóm đó. Điều rất quan trọng là
bạn tạo nên những điều kiện tốt nhất theo khả năng cho
việc ẩn tu.
Nếu
bạn không có người giúp đỡ hoặc không ở trong một nhóm
có người lo nấu, đi chợ, thì bạn nên cố gắng để dành
được phần lớn thức ăn mà bạn cần trong thời gian ẩn
tu trước mắt. Đừng để dành quá nhiều ; thà là bạn tự
giới hạn đối với những thứ cơ bản càng nhiều càng tốt.
Đó là cách chúng tôi đã từng áp dụng ở Tây Tạng.
Trước
khi khởi sự ẩn tu bạn nên cắt đứt mọi liên lạc với
thế giới bên ngoài và buông bỏ tất cả những mong đợi
ở nó. Mặc dù bạn đang ẩn tu để đoạn tận vô minh, nhưng
việc cắt đứt ở nội tâm này là một tiến trình từng
bước bắt đầu từ việc bạn tách mình khỏi thế giới
bên ngoài. Do đó bạn phải từ bỏ mọi mong đợi được
bạn bè thăm viếng, mong thư, hay mong nhận chô-cô-la từ gia
đình, hay đại loại như vậy. Thêm vào đó, trước khi ẩn
tu bạn phải quyết định rằng ai là người mà bạn sẽ trực
tiếp gặp, và từ chỗ ẩn tu đến chỗ gặp là xa bao nhiêu.
Như vậy, có lẽ bạn quyết định : “Trong suốt đợt ẩn
tu này tôi chỉ nói với cha mẹ mà thôi” hay “Trong suốt
đợt ẩn tu này tôi chỉ đi xa nhất là tới dòng suối để
rửa ráy mà thôi.” Những quyết định như thế rất có ích
lợi cho tâm bạn. Ở Tây Tạng gọi kiểu đó là tsam war gyu
(sắp xếp ẩn tu), có nghĩa là bạn sẽ chỉ gặp một vài
người đã định trước, khi cần ngoài ra không gặp ai khác.
Nếu bạn gặp càng nhiều người từ thế giới bên ngoài
thì bạn càng thu nhập nhiều thông tin của vòng sanh tử, và
như vậy bạn sẽ bị ô nhiễm tâm linh thay vì có trí huệ.
Tương
tự, bạn phải ngưng mọi việc viết thư và mọi công việc
khác, trước khi bạn bắt đầu ẩn tu, nếu không việc ẩn
tu của bạn sẽ không ngừng bị loạn động bởi những tâm
niệm phân tán, như : “Tôi phải làm việc này,” “Thực
ra tôi nên làm việc kia…” Phải bảo đảm rằng trong khi
thân của bạn ở trong phòng ẩn tu, tâm của bạn không đi
lang thang trên đường trở lại quê nhà.
Nhiều
hành giả Du-già (yogis) Tây Tạng rời bỏ thế giới bên ngoài
trong nhiều năm – thậm chí cả đời – để tự mình đảm
bảo được có những điều kiện ẩn tu hoàn mỹ. Một số
tự giam mình trong những hang động không có cửa, chỉ nhận
thức ăn nhờ vào một cái lỗ nhỏ ở tường.
Một
trong những sự chuẩn bị quan trọng nhất là việc bạn cương
quyết đạt tới thành công. Bạn nên cảm nhận : “Tôi rất
may mắn đã có được cuộc sống con người hoàn hảo này,
và trong đời người này tôi có cơ hội nhận được những
chứng ngộ của Heruka Vajrasattva phúc lạc và vĩnh cửu. Do
đó, trong suốt kỳ nhập thất này cho dù tôi có kinh qua những
chuyện thuộc luân hồi sanh tử, dù cái đó tốt hay xấu,
tôi cũng sẽ kiểm soát điều khiển được tâm tôi.” Do
vậy, nếu bạn có kinh qua việc vui sướng hay khó khăn có
tính luân hồi sanh tử, bạn cũng không phản ứng quá đáng
mà bạn chọn cách “trung đạo.”
Chẳng
hạn vào một buổi sáng bạn thức dậy thấy đau đầu, bạn
nghĩ bị đau thế này chắc không thể thực hiện thời khóa
được. Một cơn đau đầu nhẹ không thể giết chết bạn
được ! Bạn ở nơi này để nhập thất ẩn tu. Điều đó
có nghĩa rằng bạn phải thực hiện sự điều tâm. Bạn có
thể thiền định trong khi bị đau đầu. Hoặc có lẽ một
món quà đẹp, kích lộ ra cái ngã, món quà đó từ cha mẹ
bất thần hiện diện trước mặt làm cho bạn bỏ mất sự
điều tâm và bạn quá phấn khởi : “Tôi đã chờ đợi cái
này hơn một năm nay, tôi phải dùng nó ngay.” Bạn không nên
làm như vậy. Bạn đừng phấn khởi. Nó chẳng là gì cả.
Bạn hãy tự điều phục.
Bạn
ăn gì
Khi
bạn thực hiện một cuộc nhập thất tantra theo kriya, thì
sự kiêng cữ thức ăn hoàn toàn nghiêm ngặt. Trong cuộc nhập
thất tantra maha-anuttara bạn có hơi tự do hơn, nhưng bạn phải
nên tránh dùng những thức ăn gọi là “đen” – thịt (nhất
là thịt gà, heo, cá), trứng, tỏi, hành và củ cải. Tỏi
rất nặng trược và làm xáo trộn hệ thần kinh của bạn
vì làm cho thần kinh bị “đầy” hoặc gây ra quá nhiều
sự chuyển động trong hệ thần kinh. Nếu hành không quá hăng
thì được. Trở ngại ở củ cải là nó tạo ra “hơi”
nhiều và làm cho bạn rối loạn khí. Trái cây và rau thì tốt
và cũng được gọi thức ăn “trắng,” cũng như sữa, gia-ua,
phô-ma, vì chúng được coi là tinh khiết. Bạn cũng có thể
dùng muesli, chô-cô-la, và vegemite dù màu của chúng không phải
là thức ăn “trắng.” Tôi khuyên bạn hãy tự giữ bản
thân càng khỏe mạnh càng tốt. Có người nghĩ rằng : “Ồ
! Tôi đang tu tập Pháp ; tôi chẳng cần cái gì cả.” Như
vậy là sai. Khi bạn nhập thất ẩn cư để cố gắng phát
triển trí huệ Pháp thì việc nuôi dưỡng thân thể cho tốt
hơn lúc thường là một việc làm có ý nghĩa – và bạn biết
bạn thường bỏ ra bao nhiêu công sức để chăm sóc cái thân
sanh tử của bạn.
Đôi
khi người nhập thất kinh qua một sự lạc và hỷ trong thời
thiền đến nỗi họ họ chỉ muốn tiếp tục thiền và không
muốn ngưng lại để ăn uống. Đó là ý muốn của “tâm
đứa bé” của bạn. Đừng tin vào nó. Hãy ăn uống như theo
lịch trình sẵn. Trong khi bữa sáng, bữa trưa không có gì
phải nói, thì bữa ăn chiều vẫn còn là vấn đề có nên
hay không nên. Tốt hơn bạn đừng ăn bữa chiều vì khi bao
tử no sẽ cản trở việc tập trung. Việc này tùy thuộc vào
từng cá nhân. Mỗi người chúng ta đều khác nhau. Người
nào quen ăn ít ở mỗi bữa ăn thì có thể phải ăn thêm ở
bữa chiều. Người nào có thể ăn nhiều ở bữa sáng, bữa
trưa thì nên ăn nhẹ vào bữa chiều hay không ăn bữa chiều.
Hãy hết sức linh động uyển chuyển. Thức ăn không phải
quan trọng hơn tất cả. Chỉ việc giữ sao cho thân thể khỏe
mạnh.
Đôi
khi người ta giữ tám điều giới Đại thừa trong khi nhập
thất.(6) Vào những ngày giữ giới đó, dĩ nhiên bạn không
thể ăn sáng và ăn chiều. Bạn có thể chọn hoặc giữ giới
tất cả các ngày hay là không, việc này tùy thuộc ở bạn.
Theo ý của tôi, những ngày giữ giới tốt nhất là trăng
tròn và ngày bắt đầu có trăng. Giữ giới sẽ cho bạn năng
lực lớn, và là một cách để thể hiện việc tịnh hóa
bằng hành động.
Dọn
dẹp sạch sẽ nơi ẩn tu
Bởi
vì bạn sắp sửa tự dọn sạch nội tâm mình, nên bạn cũng
phải dọn sạch bên ngoài. Nơi nhập thất của bạn phải
hết sức sạch, và sắp xếp gọn ghẽ thứ tự. Đừng treo
hay vứt bừa bãi đồ đạc khắp mọi nơi. Rung động lộn
xộn lung tung của đồ đạc chỉ làm xáo động tâm bạn mà
thôi. Bạn không nên làm phân tán tâm của bạn vì những thứ
gây bám luyến ở nơi ẩn tu. Không cho súc vật, kể cả chó,
vào trong đó. Sau khi dọn sạch sẽ phòng bạn có thể rắc,
vẩy cây nghệ tây (saffron), trầm hương (sanda-lwood), nước
hoa hồng, hay bất kỳ loại nước hoa nào chung quanh phòng sao
cho nó bốc mùi thơm và không còn mùi hôi nào cả. Thay vì
bạn xức nước hoa dính vào người bạn, bạn hãy vẩy nước
hoa quanh phòng sao cho khi bước chân vào, bạn cảm thấy được
một kinh nghiệm phúc lạc hoàn toàn. Bạn cũng nên lấy nước
cam lồ đã cúng khi thực hiện sự “cúng dường bên trong,”
rắc vẩy quanh phòng. Hãy làm như vậy trước khi bạn khởi
sự nhập thất và mỗi buổi sáng sớm.
Chỗ
ngồi thiền định
Việc
kế tiếp là chuẩn bị một chỗ ngồi thiền. Nó phải được
thuận lợi càng nhiều càng tốt tới mức bạn cảm thấy
rằng bạn có thể ngồi ở trên nó suốt hai mươi bốn giờ
không hề ngắt quãng, chỉ trải nghiệm phúc lạc. Chỗ ngồi
không được xẹp lép, bạn phải có một cái gối nhỏ kê
dưới mông sao cho mông phải cao hơn đầu gối (khi ngồi).
Điều này giúp cho lưng được thẳng đứng và khiến cho bạn
không thấy như có kim đâm vào chân (bị tê chân). Không phải
cần một chỗ ngồi gồ ghề, không êm, không có đệm lót
để chứng tỏ sự buông bỏ.
Ngay
dưới chỗ ngồi phải nên vẽ hình chữ vạn, vẽ lên trên
nền nhà bằng phấn hay gạo, hay vẽ lên tờ giấy. Chữ vạn
là dấu hiệu của người Ấn Độ cổ, biểu tượng sự tốt
lành thịnh vượng. Nó có nguồn gốc tiếng Sanskrit “svasti,”
có nghĩa thịnh vượng. Nó cũng biểu hiện cho chỗ ngồi không
thể hủy hoại được, như kim cương mà Đức Phật đã ngồi
ở Bồ đề Đạo tràng (Bodhgaya) khi Ngài giác ngộ. Thật không
dễ để đạt tới giác ngộ. Bạn không thể có được giác
ngộ ở bất cứ nơi nào. Các vị Phật ở kiếp may mắn này
đạt được giác ngộ ở Bodhgaya. Bởi vì chúng ta đang nhập
thất để đạt tới giác ngộ, chúng ta cũng phải có một
chỗ ngồi vững như kim cương chứ không phải chỗ ngồi bất
thường, nay chỗ này mai chỗ khác. Nếu chúng ta ở trên thuyền
bạn cũng sẽ bị dồi lên tụt xuống với sóng biển. Chỗ
ngồi thiền của bạn không thể giống như vậy. Vì chúng
ta không thể để kim cương thực sự ở dưới chỗ ngồi,
chúng ta phải sử dụng dấu hiệu bằng phấn vẽ này. Sự
kết hợp một chỗ ngồi không thể hủy hoại được với
thái độ sáng tỏ, trong sạch, không thể hủy hoại, sự kết
hợp đó làm cho việc nhập thất có giá trị thực sự.
Bạn
cũng đặt hai loại cỏ ở dưới chỗ ngồi. Một loại là
kusha, người Ấn Độ dùng làm cây chổi. Cần phải đặt
phần gốc nhánh cỏ ở dưới trung tâm chữ vạn, phần ngọn
quay ra ngoài. Ở Bodhgaya, Đức Phật đã ngồi trên một tấm
đệm bằng cỏ kusha. Việc dùng lại cùng thứ cỏ kusha để
nhắc cho chúng ta nhớ lại những kinh nghiệm thiền định
của Đức Thế Tôn, đặc biệt là Ngài đã quyết định ngồi
trên nệm cỏ cho đến khi nào đạt được giác ngộ bất
chấp mọi khó khăn chướng ngại mà Ngài đã phải vượt
qua. Cỏ kusha có hình dáng rất nhiều cọng nhỏ, mảnh mai
nằm song song, rất đều đặn, sát lại với nhau hướng về
một phía. Nó biểu tượng cho sự thiền định tập trung quyết
liệt vào một điểm và sự quán tưởng rõ ràng – tất cả
năng lực của bạn đang tuôn theo một hướng.
Một
loại cỏ khác là cỏ tsa dur-wa tiếng Tây Tạng. Nó giống
cỏ kikuyu. Việc sắp đặt loại cỏ này giống như loại đầu,
phần nối nhánh hướng về tâm chữ vạn. Nên tìm cỏ này
thứ có nhiều mắt. Loại cỏ này tượng trưng cho sự tốt
lành sống lâu.
Một
khi bạn đã xếp đặt xong chỗ ngồi, bạn không thể vì lý
do gì mà dời đổi chỗ ngồi đó. Người Tây phương luôn
luôn muốn giũ đập bụi cái nệm lót mông hay đem ra phơi
nắng, nhưng ở trong chỗ ẩn tu bạn không được làm thế.
Bạn cũng không được dời chỗ ngồi một khi việc ẩn tu
bắt đầu. Bạn phải kiểm soát, điều khiển “tâm thức
mang bệnh phân liệt” của bạn.
Ở
trong việc ẩn tu cả nhóm, phải nên có khoảng hở rộng giữa
chỗ ngồi của hai người kế tiếp nhau. Bạn đừng ngồi
chen chúc nhau như trong buổi lễ puja ở Tây Tạng. Tôi nhớ
có một hành giả nhập thất đã gặp trở ngại vì ông ta
đã chọn chỗ ngồi trên một nơi ẩm ướt của nền nhà
và tấm nệm bị mốc meo và rữa mục. Bởi thế bạn phải
cẩn thận lúc bắt đầu, phải biết nên đặt chỗ thích
hợp để đặt tấm nệm lót ngồi.
Ở
nhà cũng vậy bạn nên có một chỗ ngồi thiền định riêng
biệt, tốt hơn đừng ở trong phòng ngủ vì thường có xu
hướng có những rung động luân hồi sanh tử rất mạnh. Nếu
bạn lập được một bàn thờ ở trong một phòng riêng, hay
ở một nơi nhất định trong nhà chỉ để dùng thiền định
thì như vậy sẽ có lợi cho bạn. Con đường Đạo Pháp và
con đường luân hồi sanh tử hoàn toàn khác nhau, hai nẻo đường
này không thể đi cùng với nhau trừ phi bạn có được sự
đại chứng ngộ về Bồ đề tâm.
Ở
trước mặt bạn nên có một cái bàn nhỏ để đặt (chày)
kim cương, chuông, damaru, cái tách “kapala” và nếu cần một
bản văn sadhana. Kapala chứa đựng chất nước đã được
cúng dường bên trong, đó thường là nước trà đen với một
viên thuốc đặc biệt được ban phước bởi cúng dường
bên trong, hòa tan trong nước trà. Tuy nhiên nếu ẩn tu theo
nhóm thì không cần mọi người đều có những thứ này. Chỉ
một hay hai người trong nhóm có những thứ đó thôi. Nếu
bạn không có kim cương thật và chuông thật thì bạn vẽ
hình những thứ đó.
Xâu
chuỗi
Bạn
nên có một xâu chuỗi tràng hạt đặc biệt mà bạn chỉ
dùng ở các nơi nhập thất và không được để người khác
thấy. Một số nhập thất đòi hỏi bạn sử dụng xâu chuỗi
tràng hạt làm bằng xương hay chất liệu đặc biệt khác.
Xâu chuỗi cần được sử dụng với sự kính trọng, không
được mang quanh cổ tay hay cổ. Một khi đợt nhập thất bắt
đầu bạn không thể mang xâu chuỗi ra khỏi phòng, bạn phải
để lại trên bàn. Bạn không được mang xâu chuỗi vào phòng
tắm, vệ sinh. Trước khi bắt đầu nhập thất xâu chuỗi
nên được một vị lama chú nguyện, và vào mỗi buổi sáng
trước khi bắt đầu thời thiền đầu tiên bạn tự chú nguyện
xâu chuỗi với câu chú OM RUTSIRA MANI PRAWA TAYA HUM. Bạn đọc
bảy lần và thổi vào xâu chuỗi.
Xếp
đặt bàn thờ
Sau
khi bạn đã dọn sạch phòng, bạn hãy sắp xếp bàn thờ.
Hãy để tượng Heruka Vajrasattva trên bàn thờ, nếu là bức
tranh, thì treo lên tường. Bạn không nên đặt tượng nào
khác lên bàn thờ. Trong suốt kỳ nhập thất, Heruka Vajrasattva
là vị Thánh thần quan trọng nhất – đó là sự biểu lộ
của thực tại vũ trụ của bạn – và bạn không cần bất
cứ hình tượng nào khác.
Lý
tưởng nhất là bạn nên dùng ba loại bánh cúng dường (tormas).(7)
Ở Tây Tạng chúng tôi đã từng dùng bột lúa mạch rang để
làm bánh (bột tsampa), nhưng ở Tây phương các bạn có thể
dùng chô-cô-la, kẹo, bánh bít-quy, hay các loại thức ăn khác.
Bánh
cúng dường (torma) chính là vật cúng dường của bạn cho
Heruka Vajrasattva. Bạn chú nguyện nó với trí huệ siêu việt
hỷ lạc của Heruka Vajrasattva thông qua các phương pháp yoga
Kim Cương thừa và để nó ở trên bàn thờ cho đến cuối
kỳ nhập thất.(8) Khi chúng tôi làm bánh bằng bột tsampa chúng
tôi thường thêm một ít rượu, bản chất của rượu có
năng lực thấm lan tràn mạnh và làm nảy nở ra, mục đích
là để tượng trưng cho sự nảy nở năng lực kundalini của
thiền giả thông qua phương pháp yoga.(9) Bánh torma chính này
được để giữa bàn, trên cao nhất. Bánh torma thứ hai (để
ngay dưới bánh thứ nhất) là cúng dường cho vị hộ pháp
phẫn nộ đặc biệt của Heruka, hạnh của ngài là làm tĩnh
lặng tất cả năng lực không được kiểm soát. Một khi bạn
đặt bánh đó lên bàn thờ bạn đừng lấy nó đi cho đến
khi bạn kết thúc kỳ nhập thất.(10)
Cái
bánh thứ ba, bất kể bạn nhập thất ở đâu cũng đều có
các thần thổ địa, các linh hồn (shi-dak), họ chiếm giữ
và cai quản vùng đó, để cho họ không chống đối việc
bạn xâm nhập vào vùng của họ và để cho họ đừng hãm
hại bạn, bạn nên cúng dường họ. Không nhất thiết bạn
phải làm kiểu torma Tây Tạng, có thể dùng gạo hay những
thứ thực phẩm đã nói ở trên. Bạn đặt bánh – phần
torma thứ ba – này ở bên phải của bánh thứ hai. Bánh đó
cũng để lại trên bàn thờ suốt kỳ nhập thất.(11) Bạn
hãy quán tưởng lễ vật cúng dường y như mọi thứ mà các
hữu tình (được bạn dâng cúng) cần và sẽ hưởng thụ
được và sẽ cảm thấy rằng bạn cũng đang cúng dường
thân và khẩu của bạn cho các hữu tình đó, cũng như bạn
đang hiến dâng bản thân mình vì lợi lạc của tất cả chúng
sanh.
Trong
khi bạn cúng dường các bánh torma, bạn hãy nghĩ như thế
này : “Làm ơn, xin để cho con được làm ở nơi này những
việc con phải làm là : tịnh hóa thân tâm con và dành được
trí huệ và lòng từ bi vì lợi lạc cho tất cả chúng sanh.
Con không phải đang cố ý giật lấy nơi này khỏi tay các
ngài, con chỉ dùng nơi này một thời gian ngắn thôi. Do đó,
xin các ngài đừng ưu phiền hay tức giận, ganh tức, hay e
ngại. Xin vì lòng từ bi, hãy giúp đỡ con và đừng gây trở
ngại cho con. Xin hãy nhận lễ vật cúng dường này cũng như
bất kể những gì các ngài cần.” Bạn hãy quán tưởng rằng
các thần linh nhận lễ vật cúng dường, các ngài rất vui
và hài lòng và cho phép bạn được sử dụng nơi này một
cách an toàn. Trong kinh điển Tiểu thừa, Đức Phật giảng
giải rằng, trước khi muốn xây một tu viện cần phải xin
phép các vị thần thổ địa, thần cây cỏ, và các vị thần
khác ở nơi đó. Nếu chúng ta không dâng lễ vật cúng dường
các thần có thể tức giận và hãm hại chúng ta bằng tinh
thần và vật chất. Thậm chí nếu các thần không thể hãm
hại chúng ta vào ban ngày, họ cũng có thể gây cho chúng ta
có những cơn ác mộng hay họ quấy nhiễu chúng ta bằng những
cách khác vào ban đêm.
Các
lễ vật cúng dường như chén, đèn cầy, đèn đốt bằng
bơ, hay các vật cúng thắp sáng khác, hoa, thực phẩm đặt
lên bàn thờ. Thay nước cúng và thắp nhang đốt đèn trước
các thời thiền. Ánh sáng bạn cúng dường tượng trưng ánh
sáng bên trong của trí huệ mà bạn đang cố gắng triển khai,
nhang hương sẽ tượng trưng cho đạo đức trong sạch của
bạn.
Tại
sao bạn dâng cúng nhiều nước ? Dĩ nhiên không phải vì ngài
Heruka lúc nào cũng khát nước. Không có chuyện là một bổn
tôn thực sự ăn uống các vật cúng dường như vậy đâu.
Vấn đề là tại tính keo kiệt bủn xỉn của chúng ta. Chúng
ta thường cho đi nhưng lại với tính khí tham luyến, và tính
khí “giấu mặt” này, một cách nào đó, hòa hợp trọn
vẹn với vật dâng tặng của chúng ta. Cho nên khi bạn dâng
cúng nước, tự nhiên bạn không bám luyến gì và nhờ vào
việc dâng cúng nước, bạn sẽ tập quen với việc cho đi
mà không có ý tham tiếc hay mong cầu. Do đó, việc cúng dường
bằng nước, rất có ích lợi ; bạn chẳng tốn kém gì cả,
bạn sẽ có được lợi lớn bằng một công việc nhỏ nhặt
như vậy. Thêm vào đó, nước có phẩm chất quý báu, và nó
chứa đựng năng lực của tất cả các loại trang sức quý
hiếm ở trong.(12) Bạn hãy chú nguyện nước cúng với câu
chú OM AH HUM, biểu thị thân, khẩu, tâm giác ngộ của Vajrasattva.
Do đó, mặc dầu bạn đang đặt tách nước cúng lên bàn thờ,
nhưng thực ra, nhờ vào sự chuyển hóa bằng câu chú nguyện
bạn đang dâng cúng cam lồ phúc lạc của trí huệ và lòng
bi siêu việt.
Như
tôi đề cập ở trước, việc dâng cúng các lễ vật thì
rất có lợi lạc nếu được thực hiện rất thường xuyên,
càng nhiều lần càng tốt. Khi tâm lười biếng, bạn nghĩ
rằng : “Sự cúng dường thực sự chính là ở trong tâm nên
tôi không cần phải làm các nghi lễ dâng cúng các lễ vật
cụ thể lên bàn thờ.” Hãy đừng chịu thua tâm lười biếng
– việc bạn dâng cúng các lễ vật là tốt hơn nhiều, trừ
phi bạn đã hoàn toàn trong đại định (samadhi) – tôi có
thể nói như vậy. Chỉ khi nào thường hằng trong đại định
mới không làm sự cúng dường thường xuyên. Dùng thì giờ
để đắm mình trong tập trung nhất tâm có thể quan trọng
hơn. Nhưng khi bạn có đầy đủ thì giờ để làm những việc
khác mà không có thì giờ sửa soạn cho một bàn thờ được
tươm tất thì điều ấy nói lên những xét đoán giá trị
của bạn đã sai lầm như thế nào.
Lại
nữa, một phần nhỏ các thức ăn thức uống của bạn nên
được chú nguyện và được cúng dường trước khi bạn dùng.
Hãy cúng một ít nước trà buổi sáng trong một chén nhỏ,
một phần bữa ăn trưa trong một cái dĩa. Việc làm như vậy
rất có ích lợi để giảm bớt sự tham luyến, ích kỷ và
để phát triển sự độ lượng, rộng rãi.
Vào
cuối ngày, bạn lấy thức ăn đã cúng, đem đi khỏi bàn thờ,
và bạn sẽ ăn nó vào ngày hôm sau. Bạn có thể dâng cúng
những thứ khác ngoài những thứ mà tôi đã nói. Và, bằng
tâm mình, bạn chuyển hóa những thứ dâng cúng thành ra những
lễ vật cúng vô lượng, những thứ tốt nhất của các loại
như cam lồ, hoa, nhang, đèn, nước hoa, thức ăn, âm thanh và
những thứ khác nữa và cùng với những thứ dâng cúng này,
mọi thứ trong vũ trụ cũng được chuyển hóa thành ra những
lễ vật cúng phúc lạc tối thượng như chúng ta làm khi chúng
ta dâng cúng mạn đà la.
Tất
cả những việc làm này chưa hẳn là việc quan trọng nhất
mà bạn có thể làm nhưng chúng rất có ích trong sự phát
triển tâm linh của bạn.
8
CÁC
THỜI THIỀN ĐỊNH
Lịch
trình hàng ngày
Nói
chung, tốt nhất là nên bắt đầu kỳ nhập thất với đa
số các thời thiền định ngắn kéo dài một tiếng đồng
hồ. Kinh nghiệm đúc kết như vậy vì nếu thực hiện thời
thiền định ngắn, bạn sẽ làm tốt. Nếu trong các thời
thiền định mà bạn giữ được tỉnh táo và bạn tập trung
tâm được mãnh liệt thì hiển nhiên tốt hơn những thời
thiền định trong đó bạn bị mệt mỏi và buồn ngủ. Chúng
ta đã ngủ say trong không biết bao nhiêu kiếp, bây giờ chính
là lúc để thức dậy !
Người
ta nói rằng thời gian của những thời thiền định có hình
dạng giống như hạt lúa, hẹp ở đầu và cuối, nhưng rộng
ở đoạn giữa. Khi kỳ nhập thất đang diễn ra và sự thiền
định của bạn có được ở mức độ mạnh thì lúc đó
bạn tăng dần khoảng thời gian của mỗi thời thiền định
lâu hơn. Đến gần cuối kỳ nhập thất, khi bạn sắp trở
về thế giới cũ thường ngày thì bạn rút ngắn thời gian
mỗi thời thiền định lại. Nếu bạn không rút ngắn, nếu
bạn vẫn duy trì thời thiền định lâu, với mức tập trung
mạnh thì có sự nguy hiểm là bạn có thể bị khó chịu hay
phát bệnh vì chuyện thế gian thường ngày khi bạn rời nơi
ẩn cư về nhà. Rung động sẽ quá khác biệt với những gì
bạn đã kinh nghiệm qua nơi ở ẩn cư.
Các
thời thiền định ngắn sẽ cho bạn nhiều năng lực. Bạn
không cần chấm dứt ngay thiền định khi thời khóa đã hết
giờ. Nhưng bạn nên ngưng đi. Vì, nếu bạn chỉ dứt sự
tập trung khi nào bạn thấy mệt thì bạn không còn hào hứng
với thời thiền định kế tiếp. Lúc đó bạn có thể phát
ớn khi thấy cái nệm ngồi. Và như vậy thì không tốt. Hoặc
như tôi đã nói trước, đôi khi bạn thấy hỷ lạc và tràn
đầy sinh lực đến nỗi bạn chỉ muốn duy trì thiền định
cả ngày. Nhưng nếu làm thế, chắc chắn hôm sau bạn có cảm
giác ngược lại, bạn không muốn thiền tí nào cả. Việc
bạn tăng dần thời gian cho mỗi thời thiền sẽ giúp cho bạn
vẫn giữ được sự tỉnh táo khi chấm dứt thời thiền và
giữ được sự mong muốn cho thời thiền kết tiếp. Bạn
hãy biết cách xử sự với “tâm trẻ con” của bạn một
cách khôn ngoan.
Một
Lama Tây Tạng đã khuyên nên có mười tám thời thiền mỗi
ngày ! Chúng ta có lẽ nên sắp xếp bắt đầu với tám thời
thôi. Hãy dậy sớm sao cho khi bạn dứt thời thiền đầu trước
khi rạng đông. Uống trà, cà-phê giải lao rồi thực hiện
thời thiền thứ hai trước khi ăn sáng. Từ bữa ăn sáng đến
bữa ăn trưa, bạn thu xếp hai thời thiền nữa, hai thời thứ
ba và thứ tư cách nhau mười lăm phút nghỉ giải lao. Sau khi
ăn trưa bạn có thể nghỉ ngơi, làm việc, nghiên cứu giáo
pháp lam-rim hay kinh luận về Heruka Varasattva hay các công việc
riêng. Rồi bạn thực hiện hai thời thiền cách nhau mười
lăm phút, hai thời này trước trà chiều. Sau khi uống trà
chiều bạn thực hiện thời thiền thứ bảy, rồi ăn cơm
chiều và sau đó thực hiện thời thiền cuối trong ngày. Thời
điểm tốt nhất để tổ chức tọa đàm của nhóm là sau
cơm trưa đến trước thời thiền thứ năm. Không thể tổ
chức tọa đàm sau thời thứ tám hay bỏ thời thứ tám và
thế vào giờ tọa đàm. Vì lúc đó là thời điểm không tốt
vì sẽ phát sanh những ý tưởng tản mạn. Dĩ nhiên những
gì đã nói ở đây chỉ là những hướng dẫn đại thể,
chung chung. Khi các thời thiền định kéo dài lâu hơn thì số
lần thiền định trong ngày sẽ ít đi.
Vào
giữa kỳ nhập thất bạn có thể chỉ có bốn thời mỗi
ngày, lần đầu trước rạng đông, lần hai giữa ăn sáng
và ăn trưa, lần ba giữa ăn trưa và ăn chiều và lần chót
sau ăn chiều. Tuy nhiên bạn đừng vào thiền ngay lúc rạng
đông, ngay ban trưa, lúc hoàng hôn và nửa đêm. Vào các thời
điểm đó, các sự thay đổi rung động của môi trường bên
ngoài sẽ ảnh hưởng hệ thần kinh của bạn, làm bạn dễ
bị phân tán tâm. Bạn phải tránh thiền vào những thời điểm
đó.
Các
tăng Tây Tạng thường dậy lúc hai hay ba giờ sáng khi đang
ẩn cư, nhưng ở các nước có thời tiết nóng rất khó thức
sớm và bạn cũng không quen lề lối dậy thật sớm. Nếu
bạn cố dậy thật sớm, bạn sẽ dễ bị mệt mỏi và điều
đó sẽ làm hỏng việc thiền định. Bạn nên giữ gìn sức
khỏe tốt và nên ngủ trên giường chứ không phải ở cái
nệm ngồi thiền ! Bất kể là công việc gì bạn cũng nên
làm tốt công việc đó.
Để
kết luận, cách tốt nhất là bạn từng tự hối thúc một
cách bất hợp lý. Bạn không thể bắt chước Milarepa – và
cũng đừng cố làm như vậy. Hãy thoải mái, thư thả ! Hãy
làm sao cho kỳ ẩn tu được thoải mái và đáng giá.
Ngay
trước khi thiền
Rửa
ráy : Trước khi thiền bạn phải đánh răng và lau sạch thân
thể. Nếu bạn không thể rửa toàn thân thì ít nhất bạn
phải rửa mặt, cổ, tay, nách và bàn chân. Điều này giúp
tâm bạn khỏi lề mề và buồn ngủ trong thời thiền. Khi
được lau rửa sạch, bạn sẽ tỉnh táo, cảm thấy thuận
lợi và có khả năng tập trung thiền định với trí huệ
hoàn toàn tỉnh táo.
Vào
thiền đúng giờ : Bạn phải vào phòng thiền trước năm phút
tối thiểu so với giờ bắt đầu, nhất là khi bạn phải
sắp xếp bàn thờ. Đừng có vội vội vàng vàng vào phòng
thiền, thở hổn hển và mồ hôi toát ra vì làm không kịp,
giờ thiền sắp bắt đầu. Hãy đi vào từ tốn, nhẹ nhàng,
sụp lạy ba lạy và dịu dàng ngồi xuống. Tâm bạn tập trung
lại và tĩnh lặng. Bạn hãy nghĩ thầm : “Trên tấm nệm
ngồi này, tôi sẽ tự tịnh hóa một cách trọn vẹn để
nhận được trạng thái giác ngộ của Vajrasattva vì lợi lạc
của chúng sanh hữu tình.” Rồi thì, với sự tỉnh táo đó,
hãy tịnh hóa hệ thần kinh của bạn với vật cúng dường
bên trong đã chú nguyện. Nhúng đầu ngón tay đeo nhẫn của
bàn tay trái vào vật cúng bên trong cái tách kalapa của bạn,
chạm tách vào đầu lưỡi và cảm thấy nguồn năng lực được
ban đang chảy xuyên suốt hệ thần kinh, tẩy sạch hệ thần
kinh khỏi các điều bất thiện và bạn đang được trí huệ
hỷ lạc tràn ngập trong người.
Đừng
làm phiền người khác : Đừng nói chuyện với những người
sắp tọa thiền ở trong phòng, hay quấy rầy họ dưới hình
thức khác. Nên giữ cho phòng thiền được im lặng trong suốt
thời gian nhập thất. Nếu bạn phải làm một việc gì đó
trong phòng như lau chùi phòng thiền, sắp xếp bàn thờ, thì
hãy làm trong yên lặng đừng làm phiền người khác.
Sắp
xếp bàn thờ : Như tôi đã nói trước, hãy thay đổi để
dâng cúng lễ vật mới mỗi khi bắt đầu thời thiền. Tôi
đề nghị nếu trong một nhóm ẩn tu bạn dâng cúng năm đèn
cầy hay đèn bơ cho mỗi thời thiền. Hãy cúng dường với
ý nghĩ chân thật, trong sạch, bạn nghĩ rằng : “Con dâng
cúng lễ vật này, cầu xin trí huệ siêu việt hỷ lạc vĩnh
cửu của ngài Heruka Vajrasattva nảy nở trong con sao cho con có
khả năng dẫn dắt tất cả chúng sanh hữu tình để cùng
khám phá được sự chứng ngộ này ở trong tâm của họ.”
Bắt
đầu thời thiền
Trước
thời thiền tôi đã lưu ý là cần giữ yên lặng. Và ngay
khi thời thiền bắt đầu, phải tuyệt đối không nói chuyện.
Bạn bắt đầu bằng việc quy y và phát Bồ đề tâm với
những câu kinh trong sadhana nhưng như tôi đã nhấn mạnh trước
đây, quy y và phát Bồ đề tâm là những trạng thái của
tâm siêu việt khỏi lời nói ; phải chắc chắn có được
trạng thái tâm bạn nhập làm một với việc quy y và phát
Bồ đề tâm. Khi câu kinh dứt, bạn đừng thực hiện ngay
cách thiền giữ hơi thở, nên giữ một lát ở trong sự thiền
định về quy y và Bồ đề tâm. Nếu bạn kết hợp nhuần
nhuyễn giữa cách làm này với tâm của bạn ở ngay khi bắt
đầu thời thiền thì năng lực của sự kết hợp đó sẽ
hiện diện trong suốt thời thiền, lan tỏa khắp toàn bộ
việc tu tập của bạn và như vậy sẽ làm cho việc tu tập
có nhiều lợi lạc hơn.
Nói
chung về các thời thiền
Tôi
đã nhấn mạnh về sự quan trọng của phép thiền tập trung
nhất tâm. Phép thiền này rất quan trọng suốt thời gian tụng
chú. Sự nhấn mạnh không phải quá đáng đâu. Đã từ lâu
rồi, tâm ta bị ngập tràn bởi những sự mê tín, những vọng
niệm và chúng ta tạo nghiệp theo sự chi phối của chúng.
Nên điều quan trọng nhất là, ít ra trong thời gian nhập thất,
chúng ta không cho phép các mê lầm đó, các vọng niệm đó
nổi lên dù chỉ một giây phút, nếu không chúng ta sẽ không
đạt được sự chứng ngộ mà chúng ta tìm kiếm. Do đó,
hãy thận trọng để bảo đảm rằng, trong suốt kỳ nhập
thất, những vọng niệm ảo tưởng đó không nổi lên trong
tâm bạn. Điều này không chỉ quan trọng trong thời thiền
mà còn có tính sống còn trong khi tụng chú.
Bạn
cũng tránh những sự quấy nhiễu khác đối với các thời
thiền như là nói chuyện, ăn uống, đứng lên ngồi xuống,
đi vào phòng vệ sinh hay những gì khác nữa. Bạn phải nên
đi vào phòng vệ sinh trước khi vào thời thiền.
Ngài
Phadampa Sanggye một vị yogi nổi tiếng xưa kia đã nói rằng
bạn phải hết sức chú ý đến năm điều nếu bạn muốn
đạt được kỳ nhập thất hoàn hảo. Và nếu bạn không
chú ý đến năm điều này thì kỳ nhập thất của bạn sẽ
gần như vô ích.
Điều
đầu tiên là lực của thân. Trong suốt thời thiền bạn phải
duy trì liên tục sự quán tưởng về vị bổn tôn (deity).
Nếu bạn mất sự quán tưởng đó, nếu bạn để cho các
phóng chiếu luân hồi sanh tử của những khởi niệm lầm
lạc của bạn nổi lên như : “Tôi như thế này ; tôi đói
và khát.” Thì như vậy bạn đã mất đi lực của thân. Điều
thứ hai là lực của khẩu. Nếu bạn nói trong khi thời thiền
diễn ra, bạn trực tiếp đã làm gián đoạn lực của khẩu.
Kế tiếp là lực của tâm. Bạn để mất nó ngay khi sự tập
trung nhất tâm bị phá vỡ. Điều thứ tư là lực của tín
hiệu. Trong suốt kỳ nhập thất có những tín hiệu xuất
hiện trong tâm bạn. Nếu bạn tiếp xúc với những người
không ở trong kỳ nhập thất, lực tín hiệu sẽ bị mất.
Cuối cùng là lực của năng lực : sẽ có những hậu quả
xấu nếu để người ngoài chỗ ẩn tu thấy được tranh tượng
hóa thần bổn tôn của bạn hay thấy được cách chú nguyện
vào những đồ ăn của bạn. Do đó bạn đừng để họ thấy
những sự việc đó.
Chúng
ta cũng đề cập tới sự ẩn tu về thân, khẩu, ý. Ẩn tu
thân có nghĩa là bạn cắt đứt mối liên kết với những
phóng chiếu ảo tưởng về thân bạn. Và, trong suốt kỳ nhập
thất bạn cũng không để cho mất đi lực của thân bạn.
Ví dụ : khi bạn thiền định về một người nữ đại định
bạn không được để xuất tinh.
Ẩn
tu khẩu có nghĩa là bạn tránh bất kỳ những trò chuyện
như thường lệ vì nó sẽ đưa tới sự kích động xáo trộn
trong tâm bạn. Bạn phải duy trì lực của khẩu mà bạn sẽ
được giải thích khi chúng ta thảo luận về việc trì chú.
Bạn cũng không được phép khạc nhổ.
Ẩn
tu tâm ý có nghĩa là bạn cắt đứt mọi sự mê tín – đó
là nghiệp của tâm mê lầm. Bạn giữ lực của tâm bằng
cách đừng để cho những khởi niệm mê tín, mê lầm, nổi
lên trong tâm.
Sadhana
Quyển
sách này có kèm theo sadhana Heruka Vajrasattva (Xem phụ lục 1)
mà tôi đã biên tập cho việc ẩn tu. Bạn có thể đọc bằng
tiếng Anh hay tiếng Tây Tạng. Nếu bạn đọc bằng tiếng
Tây Tạng phải đảm bảo việc phiên dịch phải chuẩn xác
để bạn có thể hiểu được nghĩa rõ ràng. Bạn có thể
đọc bằng tiếng Anh, nhưng bằng cách nào đó, tiếng Tây
Tạng có một cảm giác tốt, và một loại năng lực ban phước
kết hợp trong đó.(13)
Trì
chú
Thần
chú Heruka Vajrasattva mãnh liệt vượt bậc. Chỉ đọc một
lần cũng đã làm lay động các điều bất thiện của bạn
đến tận gốc. Tuy nhiên để có hiệu quả, bạn phải đọc
câu chú cho rất rõ ràng : bạn đọc một lần với việc phát
âm hoàn hảo thì có hiệu lực hơn trăm lần đọc lí nhí
không rõ ràng. Tôi muốn nói âm hoàn hảo có nghĩa mỗi âm
phải được phát âm từng âm tiết phân biệt hẳn, một cách
trong sáng dứt khoát, rõ ràng, êm tai với một nhịp điệu
và cao độ đồng đều nhau. Không được đọc luyến, phát
âm sai, không đều với một số cụm âm nhanh rồi một số
cụm âm chậm lại, cũng không được cao ở âm này rồi lại
thấp ở âm kia. Phải chú ý điều này nữa. Khi bạn trì chú,
bạn đọc như thì thầm, đủ để tự bạn nghe được rõ
âm phát ra của mình nhưng người ngồi bên cạnh không nghe
được. Phải làm sao việc trì chú của bạn không quấy phiền
người lân cận.
Nếu
bạn trì chú một cách thích hợp – trong sự tập trung nhất
tâm và quán tưởng rõ ràng thì nó thật sự trở nên siêu
việt và chuyển hóa thân bạn thành ra thân thiêng liêng có
phúc lạc lan ra khắp thân, nó cũng chuyển hóa lời nói của
bạn thành ra lời nói thiêng liêng phúc lạc. Nếu, ngược
lại, tâm bạn bị chiếm cứ bởi năng lực bất thiện thì
sẽ không đạt năng lực nhiều trong kỳ nhập thất và mọi
sự cũng y như khi ngoài đời. Do đó bạn phải biết, ngoài
việc trì chú không rõ ràng, thì các yếu tố nào ngăn cản
không cho thần chú không trở nên siêu việt.
Bạn
đừng nên đọc chú quá lớn tiếng, hay đọc quá nhỏ, quá
nhanh, hay quá chậm. Bạn phải ở trong trạng thái tỉnh táo,
và phải đảm bảo rằng tổng số những câu chú bạn tính
đã được đọc đúng cách, và còn có một số hình phạt
bạn phải chịu khi có một số lỗi lầm làm gián đoạn thời
thiền. Do đó nếu bạn rời khỏi phòng thiền, hay dù chỉ
đứng lên khỏi nệm ngồi hay nói chuyện khác giữa thời,
thì bạn không thể tính câu chú nào (bạn đã trì tụng) của
thời thiền đó. Lý tưởng nhất là một khi thời thiền bắt
đầu bạn không thể di chuyển chân của bạn tí nào cả.
Nếu bạn chợt ngủ gục, đánh rơi xâu chuỗi, mất tập trung,
bực mình, hay biết mình tụng sai câu chú, thì bạn không thể
tính bất kỳ câu chú nào bạn đã tụng trong cái vòng (chu
kỳ) xâu chuỗi đó. Bạn phải quay trở lại hạt chuỗi đầu
tiên và tụng lại. Mất tập trung là một trong những lỗi
tồi tệ nhất. Bất chợt bạn nhận ra rằng tâm bạn đã
đi lang thang về nhà, vào siêu thị, gặp bạn bè… Bạn phải
không được cho phép loại sự việc này xảy ra.
Nếu
bạn bị ngắt hơi thì bị phạt bảy chú : bạn phải quay
trở lại bảy hạt chuỗi và bắt đầu đọc tiếp từ đó.
Tương tự, cũng sẽ bị phạt năm chú nếu bạn ho, hắt hơi,
khạc cổ cho thông cổ, khịt mũi, nấc cục, ợ… trong khi
tụng chú. Mật chú ban phước cho lời và hơi thở cho bạn
và bạn không nên lãng phí năng lực quý báu này. Điều này
có nghĩa rằng bạn không nên lãng phí hơi sức của bạn như
thổi tắt đèn cầy đèn bơ, thổi lửa, huýt gió… trong thời
gian ẩn tu.
Có
hai cách quyết định thời gian ẩn tu : bằng thời gian hay
bằng số câu chú. Thời gian ẩn tu theo Vajrasattva thường là
ba tháng hay số thời gian để bạn trì một trăm nghìn câu
chú. Trên thực tế bạn phải cộng thêm mười phần trăm
số câu chú bạn đã tự hứa tụng trong kỳ nhập thất để
bù cho những câu bạn tụng sai. Do đó một thời ẩn tu thường
thì bạn tụng một trăm mười ngàn câu chú.(14) Như vậy thường
cần thời gian ba tháng.
Một
vấn đề thường xảy ra khi bạn tự cam kết tụng một số
lượng nhất định các câu chú là bạn vì bị ám ảnh bởi
con số và chính số lượng này đã làm bạn không an tâm khi
ẩn tu. Tốt hơn thà cam kết đọc ít mà trì một cách nghiêm
túc còn hơn trì tụng nhiều nhưng cẩu thả, đọc cho đủ
số. Và bạn tính vào tổng số chú chỉ những câu chú trọn
xâu chuỗi và những câu chú được đọc trong thời thiền
chứ không tính đến những câu chú đọc ở ngoài thời thiền.
Tôi
nhớ một lần ở trong một nhóm ẩn tu có đến một trăm
tăng trong trại tỵ nạn của chúng tôi ở Tây Bengal. Chúng
tôi cam kết sẽ trì đọc một số lượng câu chú nhất định
và đến khi nào từng mỗi tăng hoàn tất đủ số lượng
câu chú đó thì khóa nhập thất mới xong. Có một vị tăng
đã gặp khó khăn rất nhiều trong khi phát âm câu chú nên
khi chúng tôi hoàn tất đủ số lượng, ông vẫn còn số lượng
lớn các câu chưa đọc. Ông bối rối quá, ông không muốn
ai thấy mình nên ông ngồi đọc chú mà lấy áo tràng che mặt
lại. Chúng tôi đã phải ở lại đó thêm năm ngày để chờ
ông đọc xong. Tôi cho rằng ông không nên phản ứng như vậy.
Đích thị việc tính số lượng câu chú không phải là trọng
tâm. Bạn có thể thực hiện một loại thiền khác cũng được.
Điều quan trọng là bạn tận dụng hoàn cảnh ẩn tu để
làm những gì thích hợp với các mong cầu của bạn.(15)
Hoàn
tất thời thiền
Ở
cuối thời sadhana, ngay trước khi hồi hướng, Heruka Vajrasattva
tan vào trong bạn và bạn trở nên là một với ngài. Vào lúc
này, bạn nên thực hiện một sự thiền định ngắn – có
tính cách lướt qua – về con đường thứ bậc (lam-rim) như
là các giáo pháp của Lama Tsong Khapa : Ba nguyên tắc của con
đường, Ý nghĩa súc tích của các giai đoạn của con đường,
hay là Nền tảng của mọi Tuyệt diệu, các bạn tìm thấy
những bài giảng này trong sách của Geshe Wangyel có tên là
Cánh cửa giải thoát. Ở trong nhóm ẩn tu người trưởng nhóm
đọc lên bài thiền định và từng mỗi người thiền định
về nó. Sau đó bạn hồi hướng công đức. Sự hồi hướng
ở mỗi thời thiền sau cùng ở mỗi ngày phải mãnh liệt
một cách đặc biệt. Rồi thì hãy ngồi lại trên tấm đệm
ngồi khoảng ít phút thêm nữa, hãy nhất tâm, nghĩ đến sự
hợp nhất của bạn với thân, khẩu, ý thiêng liêng của Heruka
Vajrasattva và đừng để một ý niệm vọng tưởng nhị nguyên
nào nổi lên trong tâm.
9
THÊM
MỘT SỐ KHUYẾN CÁO
VỀ
SỰ ẨN TU
Giữa
các thời thiền
Đối
với những hành giả ẩn tu nghiêm túc, thời gian giải lao
ngắn giữa các thời thiền đích thực cũng quan trọng như
thời gian trong thiền. Thực ra thời gian nghỉ giải lao phải
nên coi là một thời thiền. Bạn đặt rất nhiều nỗ lực
trong việc tạo nên một hoàn cảnh xung quanh tốt đẹp trong
phòng thiền và bạn phát triển tâm thức trong suốt thời
thiền ; bạn hãy bảo đảm rằng vào thời gian nghỉ giữa
hai thời thiền, bạn không phá hủy mọi điều mà bạn đã
có được. Trong khi thiền bạn đã có sự tập trung tâm rất
tốt và bạn cảm thấy hỷ lạc, nhưng khi bạn đứng dậy
ra ngoài bạn trở nên không tỉnh táo và trở lại kiểu tâm
mê muội như lúc thường, giống như có người đi bộ dọc
theo bãi biển có cát, ông ta cố gắng khỏa bằng dấu chân
trong khi đi, trong khi đó lại đồng thời tạo ra những dấu
chân khác trong suốt đường đi. Bởi thế, anh đừng cảm
thấy thời gian thiền là thiên đường còn thời gian nghỉ
là địa ngục.
Trong
suốt thời thiền, trong khi bạn chú tâm rất tốt vào vị
bổn tôn nên những ý nghĩ thuộc thế gian không thể xâm nhập
được, do đó trong thời gian thiền định tâm của bạn giải
thoát được những vọng niệm thế tục đó. Nên bạn phải
duy trì sự tỉnh thức tập trung đó sau khi thiền. Bằng cách
này bạn có thể loại bỏ toàn bộ tâm luân hồi sanh tử
của bạn. Cái thói quen cũ vẫn ở đó chờ cơ hội để nổi
lên, nên bạn phải chú ý đừng có nhượng bộ chúng.
Thời
giải lao nên kéo dài ít nhất mười lăm phút sao cho bạn có
cơ hội cử động thể dục, đi bộ, duỗi chân, thư giãn
cái lưng. Tuy nhiên đừng có thư giãn sự tỉnh giác êm dịu,
cố giữ cho tâm của bạn ổn định và bằng phẳng ở mức
độ mà bạn đạt được trong thời thiền. Việc duy trì như
vậy tương đối dễ trong lúc giải lao ngắn nhưng sẽ rất
khó trong những lúc nghỉ giải lao dài – như thời gian ăn
cơm trưa và ban đêm. Cho nên bạn phải lợi dụng cơ hội
các lúc nghỉ ngắn để thực hành loại “thiền định lúc
nghỉ giải lao” này.
Như
tôi đã nói ở trước, vào cuối thời thiền, Heruka Vajrasattva
tan biến vào trong bạn, bạn trở nên là “một” với ngài,
và trước khi bạn đứng lên, rời phòng, bạn nên ngồi lại
một chốc lát để thiền định về sự hợp nhất phúc lạc
này, thân khẩu ý của bạn làm thành một với thân khẩu
ý thiêng liêng của Heruka Vajrasattva. Bạn phải nên có hình
tướng rõ ràng của bản thân bạn như vị bổn tôn và sự
kiêu hãnh thiêng liêng được là chính Vajrasattva. Điều này
là sự tập trung mà bạn phải duy trì giữa hai thời thiền.
Bạn đừng bao giờ nghĩ rằng : “Tôi như vậy như vậy, như
thế như thế, chỗ này chỗ nọ” như cái “tôi” của bạn
thường có thói quen phóng chiếu. Ngay khi bạn bắt đầu nghĩ
như vậy thì các chuyện rắc rối bắt đầu. Nếu bạn không
thể duy trì ý nghĩ : “Tôi là Heruka Vajrasattva” thì ít nhất
bạn cũng nên nghĩ rằng : “Tôi phải đạt được trạng
thái thiêng liêng của Heruka Vajrasattva càng nhanh càng tốt chỉ
vì một mục đích duy nhất là giác ngộ tất cả chúng sanh
hữu tình.”
Suốt
kỳ nhập thất bạn nên cảm thấy rất may mắn có cơ hội
tu tập phương pháp yoga Kim Cương thừa tối thượng này và
biến sáu ba la mật siêu việt (lục độ) thành hiện thực
vì lợi ích của tất cả chúng sanh. Hãy hoan hỷ nhận thức
rằng đây là lần đầu tiên trong đời, bạn đang làm một
việc có ý nghĩa thực sự. Nếu bạn phân tích một cách chân
thật cuộc đời bạn, bạn sẽ thấy rằng đa số thời gian
của cuộc sống đã trôi qua trong nỗ lực thỏa mãn tâm tham
lam, giả dối của bạn với các đối tượng huyễn hóa của
các giác quan. Các vọng tưởng nhị nguyên của bạn chưa bao
giờ để yên cho bạn được một thời khắc không gian nhỏ
để bạn tu tập trí huệ.
Từ
lúc thức dậy buổi sáng, ham muốn thưởng thức một ly cà
phê, hay nhiều thứ khác để thỏa mãn các khẩu vị cảm
giác, cho đến khi đi ngủ, cũng ham muốn dục lạc mê muội,
như vậy trong suốt một ngày đêm bạn đã làm toàn là những
việc mà động cơ chính là sự tham lam bám víu mê muội. Thiếu
tỉnh giác, bạn thọ hưởng vài thứ dục lạc nhỏ nhoi mà
bạn tìm được rồi bạn tin rằng những đối tượng huyễn
hóa của tâm nhị nguyên của bạn cũng như những phóng chiếu
của các thức hư dối của bạn là chính thực tại. Không
có lấy một giây phút nào bạn để cho trí huệ của bạn
làm việc. Đó, như vậy đó, cuộc đời bạn trôi lăn cho
đến khi chấm dứt trong khốn khổ.
Giờ
đây, bạn có cơ hội may mắn để làm được một điều
gì cho tất cả cuộc đời này, đó chính là mệnh lệnh rằng
bạn không được lãng phí một giây phút nào nữa. Do đó,
bạn phải duy trì sự tỉnh thức suốt trong ngày đêm, chứ
không chỉ trong thời thiền mà thôi. Nếu bạn cho rằng thời
gian trong thời thiền là Pháp và thời gian bạn ăn uống là
lúc bạn đang ở trong vòng sanh tử, vậy là bạn hiểu sai.
Điều làm cho pháp yoga Kim Cương thừa rất mãnh liệt chính
là điều nó làm cho hành giả không có lấy thời gian ở trong
luân hồi sanh tử. Không có cách nào để một hành giả Kim
Cương thừa thực hành đúng pháp mà có thể nói, lúc này
“Tôi đang tu tập Pháp,” lúc khác lại nói “Ô ! hành động
của tôi thuộc về luân hồi sanh tử.” Kim Cương thừa có
đủ mọi phương pháp cần thiết để chuyển đổi bất kỳ
một nghiệp nhỏ nhoi nào cũng thành ra trí huệ Pháp.
Nếu
bạn tin rằng thiền định là Pháp còn ăn, uống, đi mua sắm…
là việc luân hồi sanh tử, thì như vậy bạn sẽ không bao
giờ đạt tới giải thoát. Vì số thời gian bạn dành cho
thiền định – điều mà bạn tin là Pháp – con đường đi
tới giải thoát – sẽ quá ít ỏi nếu so với số thời gian
còn lại trong ngày. Nhưng nếu bạn thiện xảo trong việc áp
dụng trí huệ và phương tiện thì mọi điều bạn làm, kể
cả những việc mà bạn cho là trần tục cũng có thể trở
thành con đường đưa tới giác ngộ. Do đó, toàn bộ cuộc
sống của bạn trở thành yoga Kim Cương thừa và sẽ không
có chỗ cho sanh tử. Và một khi bạn chấm dứt được tâm
sanh tử khỏi tác động thì làm sao bạn không thể nhanh chóng
đạt được sự giải thoát hoàn toàn ?
Trong
thừa Ba la mật đa, ước muốn được coi là xấu. Giới Vinaya
quy định : “Bạn không được làm việc này, bạn không được
chạm đến cái kia.” Đôi khi bạn cảm thấy rằng bạn không
thể có được ngay cả một giọt nước. Các phương pháp
mãnh liệt của yoga Kim Cương thừa lấy sự tham muốn làm
một trong những nguồn lực để đạt tới giác ngộ nhanh
chóng. Bạn chuyển hóa bất kỳ dục lạc nào bạn có thành
ra các thể nghiệm của trí huệ phúc lạc của bổn tôn. Bạn
không nên cảm thấy tội lỗi vì bạn đang hưởng thụ những
thứ bạn có hay bởi vì những người khác không có. Điều
đó chẳng giúp được ai.
Hãy
hưởng thọ những gì bạn làm với niềm hỷ lạc. Khi bạn
ăn hay uống, hãy chú nguyện thức ăn, thức uống bằng câu
thần chú OM AH HUM, bằng cách đó, bạn chuyển hóa thức ăn
đồ uống thành ra bản tánh của thân, khẩu, ý thiêng liêng
của Heruka Vajrasattva và dâng nó đến bản thân bạn đã được
đồng hóa như là bổn tôn. Hãy cảm thấy năng lực phúc lạc
của những chất đã được chú nguyện lan tỏa toàn bộ hệ
thần kinh của bạn. Nếu bạn làm điều này với trí huệ,
nó có thể nhanh chóng giúp đem đến cho bạn những chứng
ngộ về phúc lạc siêu việt. Nhưng nếu bạn ăn, uống chỉ
với ham muốn và thể hiện kinh nghiệm trong kiểu cách thông
thường thì bạn chỉ có được một kinh nghiệm rất trói
buộc, rất sanh tử. Tất cả việc đó đều tùy thuộc vào
tâm của bạn. Khi bạn đi ngủ, bạn đừng để cho phóng chiếu
về chính bạn của cái “tôi” nổi lên, nhưng hãy ngủ với
cảm giác hợp nhất rất hỷ lạc với Heruka Vajrasattva. Khi
bạn rửa mặt, hãy tự quán tưởng mình như là Vajrasattva
và nghĩ rằng : “Thân thiêng liêng của Heruka Vajrasattva hoàn
toàn không có một chút nhiễm ô nào cả, nhưng tôi đang rửa
để tịnh hóa tâm nhị nguyên của tôi.”
Cái
nhìn thường ngày về bản thân mình của bạn được phóng
chiếu bởi cái “tôi” của bạn. Thay vì vậy, giữa các
thời thiền bạn phải tự nhận ra mình như là sự biểu lộ
của Heruka Vajrasattva – trí huệ siêu việt phúc lạc. Như
thế, bất cứ cái gì bạn thấy biết đều là cái thấy của
tâm bất nhị này và ở trong bản tánh bất nhị. Trong cảnh
giới bất nhị này, toàn bộ thế giới diễn qua. Bạn cảm
thấy rằng nó giống như một màn trình diễn trên ti vi. Thế
giới không còn có vẻ bề ngoài cụ thể như thường lệ
và do đó không thể quấy phiền bạn nữa. Nó giống như một
cơn mơ, một ảo ảnh. Do vậy, bạn nên khẳng định bất
cứ cái gì xuất hiện trước các giác quan của bạn cũng
đều không có thực, ngược với điều mà trước đây bạn
luôn tin tưởng. Bất cứ khi nào bạn thấy những thứ gì
khác bạn nên coi chúng không phải ở trong hình thức thông
thường mà là sắc thân Heruka Vajrasattva và bạn cư xử chúng
với sự kính trọng tối đa.
Sự
ẩn tu nói chung
Bạn
rất có thể đã nghĩ rằng việc ẩn tu quá dễ. Ngay giờ
đây, tôi chắc chắn rằng bạn có thể thấy nếu thực hiện
một cách thỏa đáng thì việc ẩn tu không dễ. Tuy nhiên,
việc ẩn tu xứng đáng được thực hiện một cách nghiêm
túc. Bạn càng tu tập nghiêm túc thì càng có kết quả tốt
hơn. Việc ẩn tu là cách duy nhất để chuyển hóa thực sự
tâm của bạn, bởi vì trong khi ẩn tu bạn đang đưa các lời
giảng vào hành động chứ không phải thuần túy thu thập
thêm thông tin. Các giải pháp để giải quyết các vấn đề
của bạn sẽ xuất hiện cùng với sự chuyển hóa này. Tự
bản thân bạn thực hiện thiền định theo pháp Heruka Vajrasattva
thay vì như kiểu bạn ở đây, nhìn sadhana in trên sách ở
kia kìa. Khi có cái kiểu tách biệt này, thì có nguy cơ tâm
bạn sẽ khởi niệm rằng : “Ngươi là người Tây phương,
còn đây là Tây Tạng… tại sao ngươi đang làm điều này
?” Tất cả những loại nghi ngờ sẽ khởi lên. Nhưng khi
bạn ẩn tu và đạt được kết quả thì sẽ không có sự
nghi ngờ nào cả.
Do
đó bạn nên thực hiện sự ẩn tu của bạn càng nghiêm túc
tới mức tối đa có thể được và giữ tâm bạn một cách
liên tục trong cảnh giới của tiến trình siêu việt. Ngồi
trong hang động mà tâm lại lang thang về nhà thì không thể
gọi là ẩn tu. Thân, khẩu, ý của bạn phải nên tập trung
vào cùng một sự việc. Trong đời thường đa số thời gian
tâm bạn bị phân tán bị kích động, và bạn không thể ở
trong trạng thái tỉnh giác cao khi đang làm những việc trần
tục. Khi ẩn tu bạn phải học cách làm sao hợp nhất hai điều
đó lại – trần tục và siêu phàm.
Tâm
của chúng ta có phần nào điên khùng và “nổi loạn,” bởi
thế chúng ta cần cư xử tâm ta một cách kiên định. Nhưng
sự rèn luyện kiên quyết của đợt ẩn tu thì hoàn toàn khác
biệt với cách kiểm soát bề ngoài thường ép buộc cho những
người ở phương Tây bị xáo trộn về tâm thần. Bạn không
thể đem lại một sự thay đổi tận cơ bản ở trong tâm
thần con người thông qua việc tổ chức thể chế hóa hay
dùng điện tạo cú sốc, hay chữa bằng thuốc hay bằng sự
truyền bá giáo dục. Thay vì vậy, nó phải được làm một
cách tự nguyện, chân thật, và thiện xảo. Đôi khi các hành
giả tu ẩn đã không được khéo léo. Họ tưởng tượng rằng
họ là những thiền giả tu khổ hạnh, vĩ đại, và họ muốn
trở nên nổi tiếng như vậy đấy. Họ thay đổi vẻ bề
ngoài của họ và tự thúc ép mình cho đến khi hệ thần kinh
của họ bị nổ tung. Bạn không thể thay đổi tâm bạn bằng
cách chỉ đơn giản thay đổi màu áo, đem nhuộm áo quần
đi. Hãy tự rèn luyện mình một cách khôn ngoan.
Do
đó nếu bạn muốn sự ẩn tu được thành công bạn nên có
một thái độ đúng đắn về sự ẩn tu. Bạn đừng nên cảm
thấy nó như thể là một loại bị phạt ở tù trong đó bạn
bị khóa nhốt lại trong một thời gian nào đó, không thể
đi xem xi nê, thăm bạn bè, trò chuyện tự do… Ngược lại,
bạn nên cảm thấy như được tận hưởng, được may mắn
rằng cuối cùng bạn có được cơ hội làm điều lợi lạc
cao quý cho bản thân và cho người khác, một cơ hội hiếm
có mà trước đây bạn chưa từng có được và có thể trong
tương lai sẽ không còn có được lại nữa. Nhưng bạn cũng
đừng mong những chuyện như : “Ồ ! Thật không thể tin được
! Ngài Heruka Vajrasattva sắp sửa xuất hiện trước mặt tôi
và nói : ‘Con trai của ta ơi… !’” Mong ước này không
thực tế và sẽ trở thành một trở ngại cho việc thiền
định của bạn. Bạn nên thư giãn, nhưng phải có một quyết
tâm mãnh liệt rằng : “Trên tấm nệm ngồi này tôi sắp
sửa hiện thực hóa pháp yoga của Heruka Vajrasattva. Tôi sẽ
không ngưng việc ẩn tu này cho đến khi nào tôi nhận được
tín hiệu thành công.”
Để
cho mình cơ hội tốt nhất đạt kết quả, bạn phải giảm
bớt các sự phân tán tâm đến mức nhỏ nhất. Bạn phải
tạo ra một hoàn cảnh xung quanh sao cho thích nghi được các
điều bạn bạn cần. Khi làm các công việc làm ăn bạn thiết
lập văn phòng theo một phương pháp nhất định nào đấy.
Giờ đây công việc của bạn là ẩn tu và bạn phải hành
động tương ứng. Phòng thiền phải nên tiện lợi, sạch
sẽ, ngăn nắp. Tương tự, cái phòng bạn ngủ phải không
nên treo những bức tranh hay đặt những đồ đạc có thể
kích động những điều hư dối xấu xa của bạn. Bạn nên
tránh gặp, nói chuyện với những người bên ngoài càng ít
càng tốt. Những tin tức họ mang đến và những rung động
của họ chỉ quấy nhiễu sự tập trung của bạn mà thôi.
Tốt nhất đừng nói chuyện dù đó là người cùng ẩn tu
với bạn cho tới khi ăn trưa – và trong bữa ăn nếu có nói
chỉ nên nói về Pháp, chứ chẳng nên nói về kinh nghiệm
quá khứ, kế hoạch trong tương lai hay những chuyện tầm phào.
Nếu bạn cảm thấy quá căng thẳng và cần nói chuyện để
thư giãn – như loại chữa bệnh – như vậy có lẽ cũng
có thể chấp nhận được ; nhưng bạn phải nên cẩn thận
đừng lãng phí năng lực của bạn và của người khác.
Bạn
đừng nên viết thư hay nhận thư. Ngay cả khi bất ngờ người
bạn tốt nhất không dự trù trước, tự nhiên xuất hiện
thì bạn cũng đừng nên gặp họ ; hãy nhớ rằng trước khi
bắt đầu ẩn tu bạn phải quyết định trước là bạn sẽ
gặp ai và sẽ không gặp ai, cố giữ ít liên lạc với những
người bên ngoài đến mức tối thiểu. Nếu có điều gì
khẩn cấp hay quan trọng cần nói thì bạn có thể viết một
miếng giấy nhỏ gửi ra. Nếu có quà đẹp đến bạn không
nên nhận nó cho tới khi đợt ẩn tu chấm dứt. Bạn phải
hết sức cẩn thận đối với những kinh sách đọc trong thời
gian ẩn tu, và tránh không đọc toàn bộ các ấn phẩm đời
thường như báo chí, tạp chí, tiểu thuyết, sách kỹ thuật,
thơ ca, thiên văn…
Ngay
cả kinh sách Phật Pháp cũng nên tránh dùng trong thời ẩn
tu. Những kinh sách thuộc về thuyết, luận thì quá khô khan
và thuần lý trí và có lẽ làm cho bạn thêm nhầm lẫn, mê
tín thay vì giúp bạn thêm sức trong việc tu tập tâm linh như
mục đích cuộc ẩn tu đang nhắm tới. Nhưng bạn có thể
đọc những sách thuộc về “Con đường có thứ bậc đưa
tới giải thoát – lam-rim”, hay những sách luận về phép
yoga ; tuy nhiên dù là những thứ sách này thì cũng không nên
đọc nhiều. Hãy chỉ đọc những sách giúp đỡ cho bạn.
Cũng sẽ có lợi cho bạn nếu trong giờ nghỉ bạn thực hiện
“sự thiền định lướt qua” về “lam-rim” bởi vì điều
đó sẽ dẫn dắt năng lực của bạn vào đúng đường. Đôi
khi trong khi ẩn tu tâm bạn có thể xoay hướng về những cực
đoan thì “Con đường có thứ bậc – lam-rim” sẽ mang tâm
bạn trở lại trọng tâm.
Có
nhiều quy định ràng buộc khác nữa đã thấy là có ích cho
bạn trong việc bảo tồn năng lực của việc ẩn tu. Bạn
đừng mang cái gì ở ngoài vào phòng ẩn tu hay mang ra khỏi
phòng, đặc biệt là xâu chuỗi và các dụng cụ thực hiện
nghi lễ như chuông, chày, và người ngoài cũng như súc vật
thì không nên vào phòng ẩn tu. Bạn đừng cho ai được ngủ
trên giường bạn hay ngồi trên cái nệm lót ngồi của bạn.
Bạn cũng không được đem giặt, phơi cái nệm lót ngồi đó,
bạn chỉ việc phủi bụi nó thôi. Bạn không được chạm
tay vào vũ khí như súng, bom, cũng không được đưa vào miệng
các thứ như con dao, mũi tên… Bạn không nên dùng các vật
dụng để ăn như dao, thìa, muỗng, chén dĩa của người khác,
cũng không để ai dùng đồ vật đó của mình. Và nếu bạn
đánh nhau với người khác trong nhóm ẩn tu sẽ là điều tệ
hại nhất ; vì như vậy có nghĩa là bạn thực sự phá vỡ
cuộc ẩn tu.
Cũng
có nhiều việc bạn có thể làm trong khi ẩn tu. Nếu đang
tu theo nhóm thì “Karma yoga” là tốt. Mỗi người đều có
công việc nhỏ để làm để giúp trung tâm Pháp hay phục vụ
các người trong nhóm. Tuy nhiên, tất cả những việc phân
công này phải được hoạch định trước khi khởi sự ẩn
tu, và sổ phân công này phải phổ biến rõ cho mọi người
biết để khỏi có sự bàn bạc quá nhiều trước khi ẩn
tu. Ai là người sẽ lo sắp xếp dọn sạch bàn thờ, quét
sạch phòng thiền trước mỗi thời thiền. Cũng cần giúp
đỡ trong công việc bếp núc và phục vụ thức ăn. Có vài
người thích chăm sóc vườn. Những người khác có thể dịch
băng nghe hay sách giáo pháp. Những việc làm này cũng tốt
để giúp bạn thăng bằng đầu óc, nhưng trong khi làm, bạn
phải duy trì sự quan tâm chú ý đến những gì tôi đã mô
tả ra rồi.
Trong
thời gian không thiền bạn có thể làm những việc khác :
công việc thường hàng ngày, hay lạy… Bạn cũng có thể
trì chú Vajrasattva nhưng hãy nhớ là không được tính vào
tổng số câu chú trong đợt nhập thất.
Một
trong những điều quan trọng nhất bạn có thể làm để bảo
đảm sự thành công cho việc ẩn tu là giữ cho sức khỏe
tốt. Vài người coi việc ẩn tu ngang với những gì họ tưởng
tượng về sự khổ hạnh như là điều kiện sống không được
thuận lợi, môi trường không thích hợp cho sức khỏe, thức
ăn tồi tệ, luôn bị đói và khát, không ngủ, ăn mặc rách
rưới… Điều này hoàn toàn sai. Trước hết, đây không phải
tu khổ hạnh. Thứ hai, như tôi đã nói trước, yoga Kim Cương
thừa có những phương pháp chuyển hóa tất cả những thứ
tiện nghi, những dục lạc của bạn thành ra con đường nhanh
chóng đưa đến giác ngộ. Bởi thế bao lâu mà bạn biết
sử dụng nó một cách khôn ngoan thì bạn có thể có những
gì bạn thích. Bạn nên ở trong một nơi vệ sinh, sạch sẽ,
có một phòng đẹp, sáng sủa, một cái nệm lót ngồi hay
cái ghế tiện nghi, một nơi tốt để ngủ và nhiều thức
ăn tốt.
Hãy
đối xử bản thân mình với sự trân trọng – vì rốt lại
bạn là Heruka Vajrasattva ! Hãy cung cấp cho mình quần áo thích
hợp và thức ăn bổ. Điều này không có nghĩa là bạn phải
ăn cho nhiều. Nếu bạn ăn quá nhiều bạn sẽ không khả năng
thiền định được. Thức ăn bạn dùng phải nên sạch sẽ,
có lợi cho sức khỏe. Bạn đừng dùng thức ăn chung với
các người đang bị bệnh lây nhiễm, như lao phổi. Và như
tôi đã nói trước, hãy tránh dùng thức ăn “đen” như thịt,
trứng, hành, tỏi, củ cải, nhất là khi bạn ẩn tu theo bậc
kriya của tantra (bậc đầu trong bốn bậc tantra). Về mặt
khác, không có nhiều giới hạn về thức ăn. Vài người thích
ăn chay trong kỳ ẩn tu. Trong đợt ẩn tu lâu, bạn nên ăn
chay với mức độ vừa phải.
Nếu
bạn ăn uống không thỏa đáng thì sẽ có nguy cơ là hệ thần
kinh của bạn và khí lực của cơ thể bạn sẽ bị xáo trộn.
Một sự ẩn tu mãnh liệt tự bản thân có xu hướng tạo
nên sự xáo trộn, và nếu việc ăn uống tồi tệ sẽ tăng
thêm việc rủi ro. Những xáo trộn như thế thường biểu
hiện như những suy sụp thần kinh, như thể “trống trải
ra,” hay những cơn đau thể xác, đặc biệt trong luân xa tim.
Đôi khi bạn thấy đau ở tim bởi vì việc bạn quán tưởng
cam lồ chảy từ tim Vajrasattva xuống vào kinh mạch trung ương
của bạn, việc quán tưởng đó quá ư cụ thể, hình tướng.
Bạn đang tập trung mạnh ở tim bạn và bạn nghĩ rằng một
cái gì đó cụ thể đang đụng chạm vào tim bạn. Đây là
một lỗi cơ bản, những hiện tượng này dễ xảy ra và tăng
lên nếu bạn không để ý chăm sóc sức khỏe bạn.
Hãy
tỏ ra tử tế với chính mình. Khi bạn thực hiện một thời
thiền tốt, hãy vỗ nhẹ vào lưng và tự chúc mừng cho mình.
Tự thưởng cho mình một bữa ăn ngon. Nếu bạn thực hiện
một thời thiền tồi tệ, hãy tự la mắng mình một cách
nhẹ nhàng và tự hứa là sẽ làm tốt hơn. Phải bảo đảm
ngủ đủ giờ. Nếu được ngủ thỏa đáng vào ban đêm để
rồi tập trung mãnh liệt trong thiền định thì tốt hơn bị
ngủ gà ngủ gật trong khi thiền định.
Nếu
bạn vướng phải nhiều chướng ngại trong khi nhập thất
ẩn tu bạn có thể làm một lễ cúng dường (puja) thần thủ
hộ Mahakala hay đặc biệt thiền định về tánh Không, nó
thực sự là sự che chở tốt nhất. Bạn phải nên nhận định
rằng những tín hiệu xấu, những cơn ác mộng đều chỉ
là huyễn hoặc và như vậy bạn chẳng nên coi trọng những
sự việc đó. Nhưng dù sao bạn cũng nên ghi chép những tín
hiệu, những cơn mơ đó vào một quyển sổ, hãy ghi tất cả
những gì đã kinh qua dù tốt hay xấu. Sau này quyển sổ đó
rất có lợi không chỉ cho bản thân bạn – để nhớ lại
những gì tự mình kinh nghiệm được – mà cũng còn có ích
cho những người khác khi họ dự định ẩn tu.
Nếu
bạn thực hành việc ẩn tu một cách tận tâm, tuân theo một
cách nghiêm túc các điều kiện đã đặt ra ở trên, thì có
thể bảo đảm rằng bạn sẽ nhận được các tín hiệu chứng
ngộ. Các phần khác nhau của sadhana đã được sắp xếp một
cách đặc biệt để hướng dẫn tâm bạn một cách tuần
tự sao cho khi bạn đến thời điểm trì chú, nó sẽ được
tập trung một cách tự nhiên. Bạn không thể nhảy thẳng
vào sự thiền định tập trung nhất tâm, bạn phải xây dựng
dần đưa đến chỗ đó. Nếu bạn thực hành việc này được
thỏa đáng, tuân theo tất cả những điều kiện rèn luyện
đã mô tả, thì sẽ có những tín hiệu – nếu không phải
trong thời gian ban ngày thì cũng trong giấc mơ của bạn vào
ban đêm. Không phải bạn nên mong đợi những tín hiệu đó
! Như tôi đã nói ở trước, bạn chỉ việc hãy thoải mái
trong sự kiên định rằng sẽ có một thời điểm bạn trích
ra được tinh túy của cuộc sống con người quý báu này,
và bạn cảm thấy mình rất may mắn vì đang làm một việc
không dành cho những dục lạc sanh tử. Rồi thì bạn hãy làm
hết mình nhưng không thúc ép mình. Và khi các tín hiệu đến
bạn hãy không bám níu, không dao động, tự kiềm chế, đừng
chộp bắt chúng theo cảm xúc. Đừng nói với ai, đừng trình
bày cho ai biết những chứng ngộ của bạn. Hãy tỏ ra giản
dị, khiêm tốn, hạ mình thấp xuống đất và hãy thực tế.
Theo cách này, cuộc sống sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Ẩn
tu theo nhóm
Tôi
quan sát nhiều người phương Tây tu tập qua nhiều đợt tu
ẩn, và tôi thấy rằng khi họ tu ẩn theo nhóm họ dễ đạt
thành công hơn là khi tu một mình. Điều khám phá này không
hẳn đúng cho tất cả nhưng chắc chắn đúng với đa số.
Đặc biệt khi họ là những tân hành giả và khi thời gian
ẩn tu là lâu, chẳng hạn ba tháng thì việc tu tập nhập thất
theo nhóm tốt hơn. Khi bạn ẩn tu một mình thì rất dễ làm
khác lịch trình đặt ra. Ngày này bạn có thể thiền định
rất tốt nên bạn cố thiền định cả ngày mà không theo
đúng các thời thiền. Nhưng ngày kế tiếp bạn bị suy sụp
và không thể thiền định được. Hay vào một buổi sáng
bạn cảm thấy mệt nên bỏ đợt thiền đầu tiên để ngủ
tiếp. Hoặc chân hay đầu bạn bị đau nên bạn tự miễn
thứ cho mình mà không thiền. Những việc này sẽ không xảy
ra nếu bạn ở trong một nhóm, vì bạn tự có trách nhiệm
với những người khác là phải tham dự các thời thiền.
Trong
nhóm người hưởng lợi từ việc chia xẻ năng lực cho nhau
: các bạn giúp lẫn nhau. Nếu bạn thấy thất vọng bạn hỏi
ý kiến bạn bè trong nhóm và những góp ý rất cảm thông
của họ giúp bạn hưng phấn trở lại. Khi có ai đang gặp
khó khăn mà bạn đã gặp phải và đã có kinh nghiệm vượt
qua, bạn có thể giúp giải thích họ nên làm gì. Chúng ta
không hoàn toàn mê muội và có thể khá hơn để giúp người
khác. Bởi thế, tôi khuyến cáo nên ẩn tu theo nhóm cho đến
khi nào bạn đủ kinh nghiệm để ẩn tu một mình.
Kết
luận
Nếu
bạn có cơ may – hoặc sắp xếp được thời gian để ẩn
tu, bạn thật là người may mắn. Có ít việc gì lợi lạc
cho bằng ẩn tu. Với sự từ bỏ quyết liệt vòng sanh tử
(samsara) bạn đã nhận thức được rằng bạn đã ở khắp
mọi nơi, đã làm đủ mọi việc và sự làm đi làm lại hoài
hoài những công việc y như vậy thì thật là vô ích vì chắc
chắn chẳng đưa mình đi đến đâu cả. Nhận thức đó ngăn
chặn tâm bạn khỏi phải đi lang thang. Nếu đang khi ẩn tu,
bạn mơ thấy mình trở về lại phố cũ hay ở một nơi đã
mong ước, thì bạn có thể tự nhủ : “Tôi biết chắc tôi
sẽ làm gì nếu tôi trở lại nơi ấy. Tôi đã từng làm như
vậy suốt cả đời. Điều cốt lõi là, chẳng có gì mới
ở đó cả. Tại sao cứ say mê đuổi bám cuộc hành trình
luân hồi sanh tử xưa cũ và không kiềm chế đó ?”
Bởi
thế nhờ vào việc nhận ra bản chất của vòng sanh tử và
nhờ vào việc có được sự tha thiết quyết tâm cắt đứt
toàn bộ gốc rễ của vòng sanh tử đó, bạn sẽ không còn
mong đợi những thứ vui dục lạc đến từ thế gian. Thậm
chí nếu người bạn thân nhất chợt xuất hiện nói : “Thôi
mà, hãy đi ra ngoài hưởng thụ đi !” thì bạn có thể nói
: “Xin lỗi bạn. Tôi đã có đủ mọi thứ đó rồi.”
Bạn
không cần phải bị kích động rồi tự ép mình trong một
căn chòi tranh nhỏ và khóa chặt cửa lại. Tốt hơn, bạn
nên thực sự buông bỏ vòng sanh tử luân hồi với một trí
huệ vững chắc. Bạn từng biết sự chìm đắm trong gia đình,
bè bạn đã là một loại vô nghĩa, bè bạn nên bạn phát
sanh một động cơ mãnh liệt : “Tôi sẽ không ngưng ngang
kỳ ẩn tu này cho đến khi tôi hợp nhất được thân khẩu
ý của tôi với thân khẩu ý của ngài Heruka Vajrasattva.”
Chúng
ta thường làm công việc không được nhiệt tình. Đó là
vì tâm chúng ta bị chia chẻ. Khi có một cuộc xung đột bởi
các xu hướng tâm thức chống đối nhau, chúng ta rất dễ
bị đưa tới sự suy sụp thần kinh. Nên bạn thực sự cần
biết rõ tại sao bạn đang nhập thất và bạn phải chắc
chắn là động cơ của bạn là mãnh liệt. Bạn phải nên
cảm thấy được việc ẩn tu là rất cần thiết và đáng
được làm và bạn là người may mắn, cực kỳ may mắn có
cơ hội ẩn tu. “Tôi rất được diễm phúc có cơ hội được
ẩn tu vài tháng coi như được một lần trong đời, làm việc
trong sự ảnh hưởng mạnh mẽ của trí huệ mà không phải
liên tục bám theo việc này việc nọ để nhúng tay vào mật.”
Bạn có biết tôi ám chỉ gì khi nói nhúng tay vào mật ? Khi
bạn đụng vào mật nó sẽ dính vào tay bạn và vào mọi thứ
khác mà bạn đụng tới, khiến cho tạo nên sự lộn xộn,
lộn sòng, và rất khó thoát ra. Các hành động trong vòng luân
hồi sanh tử rất giống như vậy.
Bởi
thế hãy bắt đầu ẩn tu với một quyết tâm cao và đừng
có mong đợi nào cả. “Tôi có nhận được mọi sự chứng
đắc giác ngộ hay không, điều đó không thành vần đề.
Có thể nói là đủ nếu tôi cố kiểm soát tâm tôi và thư
giãn được trong một bầu không khí yên bình tĩnh lặng này.”
Thật là một kết quả may mắn lớn lao để đạt tới một
kết luận như vậy. Tất cả dòng đời trong vòng luân hồi
sanh tử chỉ là sự lãng phí thời gian vì chỉ tạo ra càng
lúc càng nhiều rắc rối chướng ngại. Nếu bạn nhận thức
được sâu sắc về bản chất của cuộc sống sanh tử luân
hồi, bạn sẽ không còn chướng ngại hay phân tán tâm trong
suốt kỳ nhập thất. Nhưng nếu bạn giải đãi do dự, thì
tâm bạn sẽ đi lang thang và gây phiền cho bạn luôn. “Ồ
! Nếu phải chi tôi đã ở nhà tôi có thể ra tiệm ăn cơm
tối hay đi xem phim với bạn gái…”
Đối
với cách suy nghĩ trong vòng sanh tử, thì đó là thời gian
chơi bời thỏa thích nhưng thực ra, đó chỉ là mê lầm. Hãy
kiểm tra lại bằng trí huệ xem ! Mặc dù bạn nói : “Tôi
đã chơi bời thỏa thích,” nhưng nếu bạn tỏ ra trung thực
bạn sẽ thừa nhận đó chỉ là một vòng đời sanh diệt
như kiếp trước. Chúng ta từng trải qua những kinh nghiệm
như thế trong vô số bao nhiêu kiếp, nhưng rồi tâm chúng ta
vẫn cứ mê muội, bất trị, không rèn luyện được, không
kiềm chế được.
Bởi
vậy bạn đừng do dự lưỡng lự. Hãy cắt đứt tâm mê lầm
lang thang đó bằng việc phát sanh một động cơ mãnh liệt,
thiết tha : “Tôi thật sự may mắn, ít nhất là trong đời
này, đã rút ra được quyết định rằng việc quý giá hiện
nay là điều phục thân, khẩu, ý của tôi và có được cơ
hội để kiên quyết đặt mình trên con đường đạo đưa
tới sự an bình toàn vẹn.”
Rồi
thì, khi bạn ngồi xuống tấm nệm trước mỗi thời thiền,
bạn có thể nghĩ rằng : “Tôi phải đạt được giác ngộ
vì lợi lạc của tất cả chúng sanh hữu tình là mẹ của
tôi, ngay trên chỗ ngồi này. Tôi sẽ không rời chỗ này cho
đến khi nào tôi là “một” với Guru Heruka Vajrasattva.”