Ðây
là một câu chuyện thật đau lòng xẩy ra trong cuộc chiến
tranh Việt Nam.
Chuyện
kể về một người lính trẻ Hoa Kỳ trở về nhà sau khi tham
chiến tại Việt Nam. Từ thành phố San Francisco người lính
trẻ gọi điện thoại về nhà cha mẹ. "Cha mẹ ơi, con đang
trở về nhà, nhưng con có một điều xin cha mẹ. Con có đem
theo một người bạn thân."
"Ðược",
cha mẹ người lính trẻ trả lời bên kia đầu giây điện
thoại, "Cha mẹ thích nó đi cùng con về đây và muốn được
gặp nó."
"Nhưng
có một điều con muốn thưa với cha mẹ," người con nói
tiếp, "bạn con bị thương tích trầm trọng trong lúc giao
chiến. Nó dẫm phải mìn, mất một cánh tay và một cẳng
chân. Nó không có nơi nào để ở, và con muốn nó về ở
chung với gia đình ta."
"Con
ơi! cha mẹ rất tiếc khi nghe điều đó. Chúng ta có thể giúp
nó tìm một nơi nào đó cho nó ở."
"Không,
con muốn nó về ở với con, với gia đình ta."
"Con,"
người cha nói, con không biết con đang nói cái gì. Một người
tàn tật sống với gia đình chúng ta, sẽ trở thành gánh nặng
cho gia đình. Chúng ta có một đời sống riêng, và chúng ta
không thể để việc đó ảnh hưởng đến đời sống chúng
ta. Cha mẹ nghĩ rằng con nên về nhà và quên đi người bạn
này. Bạn của con sẽ có thể tự tìm cuộc sống cho chính
nó."
Nghe
đến đây người con chết lặng người, không thể nào nói
thêm được điều gì nữa và cúp máy điện thoại. Người
cha không còn nghe thấy gì nữa.
Vài
ngày sau đó, cha mẹ người lính trẻ nhận được điện thoại
từ sở cảnh sát San Francisco báo tin người con của họ đã
chết sau khi rơi từ trên lầu một cao ốc. Cảnh sát tin là
nạn nhân đã tự tử. Cha mẹ người con đau khổ đáp máy
bay đến San Fransisco, vào thẳng nhà quàng thành phố nhận
diện xác con. Họ xác nhận nạn nhân chính là đứa con trai
yêu quý của họ, mà họ mới nói chuyện với nó vài ngày
trước đây. Nhưng đau đớn thay, họ đã khám phá ra một
điều mà họ đã không biết, đứa con trai của họ chỉ có
một chân và một cánh tay!!
Dưới
đây là lời bàn của người kể lại chuyện này:
Cha
mẹ người lính trẻ trên đây cũng giống như số đông chúng
ta. Chúng ta chỉ thích yêu những người đẹp đẽ, khỏe mạnh,
cơ thể lành lặn hay những cái gì vui thích chung quanh chúng
ta. Chúng ta không thích những người có thể gây rắc rối
và phiền phức đến chúng ta. Chúng ta thích xa lánh những
người bệnh hoạn, ốm đau, tật nguyền, ngu xi, đần độn.
Cảm ơn đến những người không có tâm như vậy. Có những
người mở rộng vòng tay thương yêu đón nhận chúng ta vào
gia đình họ, không điều kiện, không màng đến hậu quả
có thể xảy ra sau đó. Ðêm nay, trước khi đi ngủ, hãy nguyện
cầu cho chúng ta có khả năng chấp nhận những hoàn cảnh
tương tự, và giúp chúng ta thấu hiểu những người khác
biệt hoàn cảnh với chúng ta...
Dưới
đây là lời bàn của Ban Biên Tập:
Theo
tinh thần đức Phật dạy về "vô duyên từ", nếu như người
cha trong câu chuyện trên xem người bạn của con trai mình như
con mình, mà đưa vòng tay ra đón nhận, thì sẽ không đưa
đến cái chết thảm khốc cho người con.
Ðối
với đạo Phật, cái chính là tinh thần từ bi bình đẳng.
Từ bi bình đẳng là một trong những đặc điểm nổi bật
và quan trọng nhất trong Phật Giáo. Theo tinh thần này thì
tất cả mọi chúng sinh hữu tình đều bình đẳng, đều có
giác tánh, và sẽ thành Phật trong tương lai . Quả vậy, người
Phật tử phải có tâm từ bi bình đẳng với mọi loài chúng
sinh hữu tình, xem chúng như là chính mình, như là cha mẹ anh
em thân bằng quyến thuộc của mình, không nên có bất luận
sự phân biệt kỳ thị nào, không thấy có sự khác biệt
giữa mình và chúng sinh khác, dầu đó là một con vật hay
một người câm điếc, hoặc một kẻ tàn tật xấu số. Người
Phật tử không có kẻ thù nghịch hay kẻ xa lạ, không có
người thân và kẻ sơ. Do vậy trong bất cứ hoàn cảnh nào,
đối với bất cứ ai, bất cứ con vật gì bị khó khăn hoạn
nạn, chúng ta vẫn luôn luôn giúp chúng, gần chúng để chia
vui bớt khổ, để san sẻ tình thương.