…những
lúc mình tự biết mình, biết người; giữa thiện và ác được
phân bày tự tâm một cách quang minh chánh đạt, vượt lên
đứng trên bản ngã cao vợi. Những lúc đó mình chính là
PHẬT vậy. Nhưng rất tiếc đó lại là những giây phút ngắn
ngủi, rất ngắn; so với cả một cuộc đời thọ nghiệp.
Và đó cũng là những khoảnh khoắc ngắn ngủi không phải
cuộc đời ai cũng một lần có được…
{
Tôi
tuy không được học hành tới nơi tới chốn, với chúng chỉ
là lớp nhứt, biết đọc, biết viết, chẳng có tí gì làm
lợi ích chứng nhận cho sự “hiểu biết” của mình. Nhưng
qua quá trình lăn lộn với bạn…nhậu! Một thứ trường
đại học trên đại học, đã giúp tôi có đủ “can đảm”
hiên ngang ngẩn mặt, đối mặt với bất kỳ ai chủ trương
học hoài cả đời vẫn thấy thiếu. Tôi tự hào như thế
đấy, và tôi cũng lấy đó làm phương tiện xã giao với đời
một cách khoái trá! Các bạn biết sao không? Nếu chỉ vậy
thôi thì chưa đủ; ngoài cái “chứng chỉ thất học” ấy
tôi còn được trang bị hào nhoáng bằng cái nghề thợ bạc
cha truyền con nối của gia đình tôi. Tôi tự hào vì chính
tay tôi nhào nắn vo tròn, bóp méo hay làm ra bất cứ con vật
nào từ cục vàng thô kệch, và những thứ tôi làm ra dĩ nhiên
nó được đeo trên tay các bà mệnh phụ, các người đẹp
lộng lẫy, những kẻ dư thừa tiền của. Nói chung lại, nghề
của tôi là phục vụ cho sự thể hiện giàu có, hay chí ít
cũng là cho kẻ có tiền. Vinh dự quá đi chứ! Nếu không thì
các bạn nhìn những kẻ nghèo khổ ắt sẽ rõ. Nghề thợ
bạc muôn năm! Bản thân tôi nhờ đó mà tăng thêm giá trị
ở đời. Chưa hết, khoái nhất là trong lãnh vực giao tiếp
với người khác phái, với bọn con gái thích mode, ăn diện,
bọn này dễ câu dính hơn ai hết mà không hề tốn công sức
hay dùng lời lẽ tỏ tình trăng hoa. Nghề thợ bạc đã giúp
tôi đi tắt ngỏ vắng tình yêu. Mới quen nhau một vài ngày
làm tặng nàng chiếc nhẫn; quen nhau lâu hơn chút; làm tặng
đôi bông tai…thế là chiếm ngay được trái tim nàng chứ
gì! Bởi vậy, tuy mới hai mười lăm tuổi đầu mà tôi đã
có hơn hai đời vợ kèm theo danh sách dài thòng các cô bồ
dự khuyết! Đã quá đi chứ, bởi vậy Ông Bà mình chẳng
đã từng nói “lấy chồng thợ bạc vàng đeo đầy người”
đó sao? À nói đến đây tôi lại nhớ có lần tôi bị chỉnh
và thách đố về ý nghĩa câu ngạn ngữ đó. Sức mấy mà
tôi thua lý lẽ họ, mặc dù họ cho rằng đó là tục ngữ
chớ không là ngạn ngữ. Họ nói rằng câu ấy được ra đời
ngay trong thời kỳ thực dân Pháp “bảo hộ” xứ An Nam ra
sức vơ vét cũng như thực hiện kế sách ngu dân hóa nước
mình. Nếu nói cho đủ câu ấy thì như thế này: “Thầy Thông,
Thầy Ký, Thầy Lục, em chẳng màng. Lấy chồng thợ bạc vàng
đeo đầy người”…Xí! Biết nhiều hiểu rộng mà nghèo
xác xơ như họ thì biết làm chi ? Nói cho hay, cho đủ để
rồi được ai nể, ai phục mà làm phách? Đấy, trước mắt
họ nói như thế mà có được tôi nể đâu. Thế là họ đành
“chịu thua” tôi mà lặng thinh…cứng họng đấy. Điều
tôi bực tức nhất ở họ thà để cho bọn người không nắm
được thoi vàng, tức tối ra sức chưởi bới nghề thợ bạc,
đàng này họ cũng chính là người cùng nghề, có người tay
nghề đáng bậc thầy tôi chứ không vừa. Họ quên rằng mình
làm giàu cho người, cho cả bản thân kể cả ra đường ai
ai cũng đều buộc phải lé mắt, nhờ đó những kẻ sống
thực dụng mới hồ hởi phấn khởi hãnh tiến chứ. Đàng
này, họ còn nói tôi là con sâu làm rầu nồi canh, nghề nghiệp
không làm đẹp bản thân (nhất nghệ tinh, nhất thân vinh),
bản thân phải làm đẹp cho nghề. Họ còn nói tôi là thằng
người chuyên liếm láp bụi vàng, cắt xén của người khác
để làm giàu cho mình v.v… Hứ ! Hèn chi bọn họ sống “chân
chính” quá nên cứ mãi nghèo hoài, mãi đi xe đạp cọc cạch
trường kỳ. Chính họ mới làm cho tôi hổ thẹn về nghề
nghiệp chứ chẳng ai khác. Đấy, cứ như tôi sống ung dung
tung hoành ngang dọc, chẳng cần biết sợ hay khuất phục ai.
Với tay nghề “tinh xảo” (bọn nó cho tôi là Xảo-quyệt)
sẵn sàng biến một thành hai, bốn số 9 thành năm hoặc hơn
cũng được, mấy đời tam đại cụ “Ác-si-mét” có sống
lại, đo lường cách mấy cũng không sao phát hiện được.
Nhờ thế tôi mới mua được tất cả, kể cả cái gọi là
nhân nghĩa lẽ phải ở đời, để bù cho thời niên thiếu
đói nghèo, từng lặn ngụp dưới rạch ao mò cua bắt cá,
căn bệnh sôt rét tồn biến da mặt tôi tái nhợt hôm nay là
kết quả di chứng của thời cơ cực đáng ghét đó…
À,
các bạn hỏi tôi cái thời gian đốn mạt đó hả? Khoan, để
tôi uống hết ly này rồi sẽ kể tiếp. Khà… Chà rượu
đã quá ta ! Hả? Xưng mầy tao cho bình đẳng hả? Ừa, TAO
cũng chờ có vậy…
Số
là giai đoạn đó bà nội tao vì thương các cô hơn nên nghe
lời đuổi gia đình ba má tao tìm đất khác mà ở. Chẳng
là lúc này các cô chú tao đang làm ăn có tiền mà. Và cần
nói rõ hơn là riêng ông già tao chẳng theo nghề thợ bạc,
thích thợ mộc thôi, nên từ nhỏ không được bà nội ưa
cho lắm. Rồi làm ăn thất bát. Ông già tao xoay sở trăm phương,
thiếu thêm túng, nên lại bán đứng căn nhà vào sâu trong
ruộng cạnh chùa làng cất cái nhà lá nhỏ để ở. Tiền
không có, gạo không đủ no lấy đâu mà ăn với học nên
anh em tụi tao nghỉ học. Riêng tao thì làm đủ thứ “nghề”,
bất luận mò lặn, leo trèo…miễn sao có tiền là được.
Sức mấy mà tao “cho” bà già tao, chủ yếu là để ăn chơi
hay mua sắm cho chẳng thua chúng bạn, có chăng là những lúc
nhà không có thức ăn tao lặn lội xuống ao rạch mò cua bắt
ốc về cho “bả” yên lòng hầu có cái để báo cáo cho
ông già tao, đừng rầy la chưởi bới. “Ổng” với tao đâu
có hợp nhãn với nhau, gặp là mạnh ai nấy lánh cho êm chuyện.
Bởi vậy tuy ở chung nhà mà quanh năm suốt tháng tao với ổng
gặp mặt nhau chẳng mấy lần. Ổng thì hay đay nghiến bà
già sao không biểu tao làm gì ra tiền phụ giúp, lêu lỏng
miết. Tao nghĩ thôi số mình trước sau gì cũng “bay” khỏi
gia đình nên cóc sợ ổng, cứ lánh mặt là thượng sách.
Chừng khi có tiền nhiều về liệng trước mặt ổng bả cho
biết tài thằng này. Tao biết tính tình ông bà già tao mà,
thích tiền hơn thích tao. Và tao chờ thời cơ đó. May mắn
cho tao, những đêm hết tiền đi nhậu hay uống cà phê cùng
mấy con nhỏ cùng xóm, tao hay vô ngôi chùa gần đó chơi với
mục đích ghé mắt xem có “ghẹ” nào hợp nhãn là kết
liền. Không hiểu sao cái chùa này có thanh niên nam nữ thường
xuyên đi lễ rất đông, nhưng con gái thì tuy hiền đó nhưng
chẳng đứa nào dám nói chuyện với tao. Còn cánh con trai thì
càng lánh xa hơn nữa? Sao này mới biết là họ “sợ” tao
về thành tích quậy và nhất là hay đệm tiếng…Đan Mạch
! Duy chỉ có tay Tâm, anh chàng này có lẽ là đàn anh trong
nhóm họ, luôn gợi và nói chuyện với tao. Thế là tao được
anh ta kết và giao du rất thân khiến nhóm đàn em anh ta vì
rất nể nên tao cũng được nể lây! Ban đầu tao thấy anh
ta cũng hay dùng tiếng “Đan Mạch” với tao, có chết ai đâu,
cũng như anh ta lắm lúc theo tao la cà nữa chứ! Vậy đó mà
anh ta chỉ yêu cầu tao có mỗi một việc là “ráng đi chùa”.
Bù lại anh ta sẵn sàng giúp đỡ tao, nếu yêu cầu. Yêu cầu
quá đi chớ, ngoài việc ăn uống, quần áo cho tao, anh ta còn
vay tiền để khuyến khích tao học nghề thợ bạc của các
chú. Thế là tao có tiền mua sắm đồ nghề và thực hiện
ước vọng “làm cho ông bà già tao lé mắt”. Dĩ nhiên
thời gian đó tao cũng làm bộ theo anh ta đi lễ chùa, thậm
chí may cái áo tràng để cùng đi hộ niệm nữa chứ, lấy
điểm mà ! Chớ sao nữa. Nếu anh ta “tuỳ thuận” thì tao
cũng có độc chiêu khác để …thuận tuỳ vậy! Chính bà
già tao cũng lấy làm ngạc nhiên tại sao con trai mình nhanh
chóng thay đổi tính tình như vậy, lại còn biết đi chùa
nữa chứ. Không thể nào tiết lộ bí mật kế hoạch cho dù
đó là mẹ mình. Có đôi lần anh ta đến thăm bà già tao và
như để bả hiểu, anh ta nói “Chị an tâm, tui lo cho em cháu,
tính khí tuổi trẻ khác thường lắm, hơn nữa thằng này
em thấy coi bộ dễ chịu phục thiện. Vì vậy để tránh cho
nó khỏi ngại ngùng, mỗi buổi sáng em vờ nhờ nó lấy báo
dùm tiện thể để cùng ăn sáng luôn”. Dĩ nhiên bà già tao
cám ơn rối rít và sau này chính câu nói đó của anh ta, bà
già tao “dạy” phải lấy đó để kết án anh ta…kể ơn!
Chà, bà già tối ngày quanh quẩn xó bếp không ngờ có “sáng
kiến” coi bộ còn “thông minh” hơn tao. Đúng là bà già
tao hay thiệt, khi mọi nhu cầu tiến thân đầy đủ, tao thực
hiện y lời quả đúng anh ta cứng họng thiệt. Và thế là
với nghề thợ bạc trong tay tao đi lên, đi lên cho đến hôm
nay. Còn chùa hả ? Xí ! Và cũng từ “thắng lợi” đó, tao
thực hiện kế hoạch tiếp theo là xa lìa cái nhà này như
trước đây đã định, tao nhanh chóng khăn gói ra đi. Với
nghề nghiệp này trong tay tao không sợ đói, và tay nghề cao
cỡ như tao các tiệm vàng mời gọi không ngớt. Nếu nơi nào
trả lương cao ở lâu lâu, không thì mỗi nơi tao chỉ làm
chừng 2,3 tháng là bay, mặc cho chủ tiệm mời gọi khẩn khoản.
Tuy vậy, phần lớn tao thường chọn các tiệm nhỏ, làm ăn
ít ít, nhất là các tay chủ tiệm mới vào nghề buôn bán
vàng… Sự có mặt nơi bàn nhậu nhà anh Tiên hôm nay là do
thằng Nhung rủ về trước là làm quen qua tiệc rượu sau đó
là…
- Dô!
Dô đi mày, rồi nói tiếp, Mẹ nó, lý lịch gì mà dài quá,
nghe nảy giờ rượu cũng muốn chua. Dô!
- Dô!
Không chừa “long đền” à nghen.
- Chăm
phần chăm! Dô!
Bọn
nó không muốn đợi thêm tôi nói hết phần lý lịch trích
ngang âý, cứ hôi nhau uông hêt ba lít rượu Củ Chi nặng đô.
Bọn chúng làm như rượu tiếp xúc với không khí dễ bị
Oxy hoá vậy. Dù sao tôi vẫn phải phục tùng vì hiện tại
tôi đang là khách.
- Khà!
Chú em mày có thể cho biết tiếp Ông bà già có thái độ
ra sao khi chú em mầy bỏ nhà đi?
Tay
Tiên này rõ đúng hàng anh chị, hiểu ý đàn em vì đó còn
là điều cần thiết trước khi cho tôi nhập môn. Tôi nhờ
đó nói tiếp về ông bà già, dù sao bọn họ cũng cần biết
về điều này để phần nào hiểu sự “bạc phước” của
tôi mà mạnh dạn chấp nhận chiến hữu mới. Sau khi nốc
cạn ly cối rượu trắng từ tay anh Tiên đưa, tôi tiếp tục:
- Nhắc
ổng bả thêm phiền. Ổng bả sanh tao ra nhằm cái năm Canh
Tuất đáng ghét, đó là lỗi tại hai người chớ tao có muốn
ra đời như vậy đâu! Vậy đó mà cứ chụm năm chụm bảy
với mấy bà hàng xóm, than vãn và nguyền rủa tao đủ điều
này nọ. Đã vậy còn nghe lời mấy cha thầy bói nào là
cái tuổi CANH-CÔ-MỒ-QUẠ, cái chữ Canh hỏng có bền bỉ
với ai hết. Lại còn quả quyết cái tuổi Tuất của tôi
là thứ lừa thầy phản bạn, bởi sách tử vi ghi “Trai bất
nhân, phá quân: THÌN-TUẤT; gái bạc tình, tham sát: DẦN-THÂN”.
Đã biết tin vậy thì đừng mong tìm kiếm tao mất công. Tao
thề là một đi không trở lại mà…
Anh
Tiên cầm ly rượu vỗ vai tôi nói:
- Nhân
danh chủ xị, nhân danh chủ nhà, nhân danh đàn anh. Tao hoan
hô tính khí anh hùng của chú em. Đây là ly rượu chứng nhận
cho sự đầu quân hôm nay, chú em đã là chiến hữu.
Cả
bọn vỗ tay hoan hô ầm ĩ, tôi tự hào uống cạn một hơi
liền. Khi buông ly xuống cũng là lúc miếng mồi đã được
tay Nháng đưa kề sẵn nơi môi, hắn nói :
- Thưởng
cho mày – Tôi hả họng nuốt gọn, hắn nói tiếp – Khoái
nhất hồi nảy mầy nói bọn nhậu chúng mình là trường đại
học “chênh” đại học. Chỉ một buổi nhậu thôi mà mình
có thể thông suốt tất cả mọi lãnh vực khoa học, xã hội,
kinh tế và cả chính trị. Hí, Hí, Hí…
- Mầy
nói như vậy tao thử đố mây “Ba-Lê” là thủ đô của
nước nào? - Thằng Ngọc trổ tài đi vào môn địa lý nhân
văn trước. Thằng Nháng nhanh nhẩu đáp :
- Ối
! Chuyện con nít. Ba-Ri chứ hỏng phải Ba-lê. Còn mầy hỏi
thủ đô của nước nào hả? Hứ, giỡn với tao. Ba-Ri là thủ
đô của nước Ai-Cập! – Không đợi thằng Ngọc phản ứng,
nó vồ lấy cơ hội “thừa thắng xông lên” trả đũa -
Vậy tao hỏi mầy Hoa-Thịnh-Đốn là thủ đô của nước nào?
Thằng
Ngọc nhanh miệng chứng tỏ tài làu thông :
- Xí!
Hoa-Thịnh-Đốn là thủ đô của nước Lào! Mà nước Lào
là nước chuyên sản xuất…thuốc lào…
Thấy
tình thế có chiều lấn sang lãnh vực “kinh tế”, và nhận
thấy đám đàn em bấy nhiêu đó cũng đủ thể hiện…sự
thông thái. Anh Tiên lấy quyền chủ xị và là đàn anh nghiêm
nghị phán.
- Thôi
thôi các cha ơi! Bây giờ hãy quay về thực tế với chiến
hữu mới gia nhập này. Tụi bây nói riết tao thấy xấu hổ…
Anh
ta chưa nói hết câu đã thấy gia đình anh ta khiêng vô 3 thùng
bia Sàigòn. Hoá ra bọn họ giục uống hết nhanh để chuyển
qua màn hai cảnh hai của vở tuồng NHỮNG NGƯỜI CON NGỌC
HOÀNG BIẾT ĂN NHẬU. Như vậy tốt quá đi chứ, trúng tủ
tôi nữa vì “Đô” của tôi dư sức qua cầu cả ngày. Lần
đầu tiên, cuộc hội ngộ này, tôi đã gặp được chính
những người biết nhậu và chan hoà thân thiết mà trong đời
lang bạt kỳ hồ của tôi ắt được dịp học hỏi. Những
điều đó chưa bao giờ thấy và có được ngay cả với hai
con vợ cũng như ông bà già tôi ở nhà. Xem kìa! Ba má họ
đều lăn xả vào phục vụ các “con trời” ăn nhậu, râm
rấp tuân phục như người hầu, người ở. Hai thùng bia vừa
mang vào đã thể hiện điều tôi nói, ba má họ sao mà hiểu
ý, biết điều đến thế! Tôi đâm ra buồn tức và thầm
ghen với họ về mặt thua thiệt này. Họ hạnh phúc quá nhỉ?
Ông bà già tôi mà chứng kiến được cảnh này chắc rằng
phải nhanh chân tìm kiếm tôi về để phục vụ. Cũng như
để tự hào về một thằng con – À không, Quý Tử chứ mà
ổng bả từng cho rằng hư đốn!
- Dô!
Sao ngồi thừ người đó vậy?
Lại
tiếng hối thúc của anh Tiên. Anh chủ nhà này lúc nào cũng
chứng tỏ mình bản lĩnh cầm chịch cuộc nhậu. Tôi vội
vã cầm ly nốc một hơi đến cạn, với dụng ý chạy kịp
theo bọn họ để cho mau qua đợt “nước mát quê hương”,
bước sang 3 thùng bia đang chực chờ quyến rũ. Nhưng khi tay
tôi vừa đặt ly cối trở về vị trí cũ, anh chàng Tiên cầm
lên xâm soi, chưởi một tiếng văng tục rồi nói:
- Đành
rằng sẽ đến chầu bia, nhưng uống phải có “chình độ”.
Tụi bây cứ nóng nảy hèn gì tiếng đời không chưởi là
“bợm” cũng uổng. - Rồi anh ta xoay qua bên vách nhà nói
lớn – Con Hoa đâu! (anh ta thường gọi vợ mình như vậy).
Đem đồ nhấm của bia lên, dẹp những thứ thừa mứa này
qua một bên. Còn Má, Má ơi! Má! – Bà già anh ta tất tả
chạy lên hai tay còn dính những sợi cải nồi bào mỏng –
Má biểu thằng Tùng chạy qua nhà chú Hai Hộc, mời chú qua
đây!...
Cứ
thế, anh ta ra lệnh đầy quyền uy, như thể lôi kéo tất cả
vào cuộc nhậu, hay nói đúng hơn là có trách nhiệm trực
tiếp với cuộc nhậu thường xuyên tại nhà, kể cả ba má
anh ta. Tiếc là ông già anh ta đang đi ruộng chưa về nên tôi
chưa thể thấy anh ta sẽ phân trách nhiệm cho ông ta như thế
nào. Dù sao chỉ bấy nhiêu diễn biến từ đầu cuộc tới
giờ, thử hỏi là dân nhậu ai lại chẳng thèm được như
thế. Một hồi lâu sau bà già anh ta quay về, kề tai nói nhỏ
điều gì đó khiến anh ta cười mỉm nhẹ nhưng cặp mắt
luôn dán nhìn vào tôi ráo hoảnh. Tiếp theo đó nữa thằng
Tùng chạy về, cũng tương tự như vậy và nhanh chân chạy
ra sau bếp, chừng như biết tôi bắt gặp khoảnh khắc vừa
rồi anh ta vỗ vai tôi:
- Nè,
Chú em mầy cứ yên chí đem đồ đạc qua nhà tao luôn đi,
đừng gởi ai hết. Cùng nghề với nhau cả mà. Hà hà…
Anh
ta cười để lộ đôi răng cửa…trống huếch! Thằng Nhung
nảy giờ im lặng bỗng nhiên nói góp vào:
- Anh
Tiên là đại ca của tao, tay nghề xứ này đố ai qua nổi
ảnh. Tao biết hiện nay mày kẹt vốn, lại đang thua mấy độ
nên tao mới dẫn về đây, ảnh dư sức xoay vốn cho mầy.
Chà!
Tôi nghe mà tưởng như trên đời là người đại phước,
vừa được gặp bạn nhậu tâm đầu ý hợp, vừa gặp người
cho giúp làm ăn, khỏi còn phải trôi nổi lang bạt kiểu mấy
thằng mới học nghề với công đoạn “phân kim, kéo chỉ”.
Tôi hăng hái chìa tay ra bắt cả hai vừa đem cho tôi sự lạc
quan đó, sau đó tuần tự bắt tay hết những “chiến hữu”
có mặt trong bàn nhậu. Thế là tôi nhờ thằng Nhung trở qua
nhà chú Hai Hộc lấy hành lý và túi đồ nghề của tôi đem
qua nhờ vợ anh Tiên cất giữ. Chưa hết, anh Tiên còn thể
hiện vai trò hoàn hảo đối với đàn em, tâm lý hết ý khi
hứa rằng nếu tôi đồng ý ở lại và làm việc cho anh ta
thì anh ta sẽ lo cho tôi vài “em” để có mà “bầu bạn”
với người ta. Tôi khoái chí tử bởi kinh nghiệm dạy tôi
rằng ngoài rượu-vàng ra thì “bầu bạn” là điều không
thể thiếu. Tôi muốn nhảy cỡn lên để tỏ lòng tri ân,
tôi có thể từ nay sẽ cột chặt cuộc đời nơi đây, không
cần bất cứ điều kiện nào. Tôi ngất ngưởng, sung sướng
trong men say:
- Cảm
ơn anh, anh là người tốt nhất mà em chưa hề gặp. Vậy chầu
nhậu này em xin bao hết, khỏi phiền gia đình anh tốn kém.
Vậy kể từ ngày mai, em xin nhận má anh làm mẹ em, ba anh là
tía em, nhà anh là nhà em, vợ anh là…
Ngay
giữa lúc “cao trào” ấy bỗng con chó dưới gầm bàn phập
vào gót chân tôi nghe “sật”, đau điếng hồn! Có lẽ tôi
múa máy quàng xiên mà không biết nó có đang chờ gặm xương
bên dưới bàn, vô tình đạp dẫm lên. Nhưng vì hơi men và
“sĩ diện” tôi bặm môi xem như chẳng có gì thì cũng ngay
lúc ấy anh Tiên quát lớn:
- Mầy
im đi! Chưa chi đã ăn nói tầm bậy…
Rồi
cũng bỗng nhiên anh bỏ dở câu nói khi thằng Nhung giở tấm
trải bàn nhìn xuống và la lên:
- Anh
Tiên ơi! Nó bị con phèn cắn!
Tưởng
anh ta dịu giọng đổi “ton” sang phèn, nào dè anh ta sẵn
trớn:
- Hứ!
Cái thứ ăn nói không đầu đuôi, chó cắn là phải!
Thằng
Nhung khẩn khoản:
- Anh
Tiên à! Nó bị con phèn cắn, vết cắn sâu lắm, máu ra nhiều
quá. Bây giờ muốn gì thì muốn nhưng phải lo cầm máu, lấy
nọc. – Anh ta có hơi chột dạ nhưng vẫn làm như tỉnh ra
lệnh kẻ cả:
- Nhung,
mầy khỏi cần lo. Mau trói gô con phèn lại, đem ra nhà sau
biểu con Hoa làm thịt, lấy máu cho nó uống là khoẻ re!
- Anh
Tiên ơi! – Nhung ái ngại - Cầm máu, lấy nọc gì kỳ vậy?
thưở giờ em mới nghe. Mà lỡ con phèn này đang mắc bệnh
dại thì kẻ uống máu, người ăn thịt, ăn uống vô là điên
luôn cả đám! – Nói đến đó Nhung có vẻ rưng rưng - Hở
hở cái làm thịt chó hoài vậy anh Tiên?
Anh
ta tức giận chỉ thẳng mặt thằng Nhung:
- Mầy
dạy đời tao đó hả! Cái thứ ếch ngồi đáy giếng! Biết
gì.
Anh
ta lấy lon bia giựt nút khui, tu một hơi rồi liếm mép nói
tiếp - Mấy thằng nhậu là con Ngọc-Hoàng, cung mạng rất
lớn, nọc độc nào dăm xâm nhập? Còn con phèn, nó phạm tội
cắn ẩu, xử tử ngay tức khắc là đúng tội, đúng luật…tao
ban ra. Nếu con phèn có chết cũng là con thứ năm phạm cái
tội tương tự…
- Nhưng
mà… - Nhung tức tối.
Anh
ta đập bàn:
- Bây
giờ mầy cãi tao phải không? Đứa nào…
Mỗi
người nói vào một câu, chủ yếu là đồng tình với thằng
Nhung, chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa khiến anh Tiên
đã tức tối càng thêm tức tối. Sau đó tiếng đập bàn,
tiếng quát tháo cãi vã ầm ĩ! Lúc này chẳng ai còn nghe ai,
riêng tôi, vì mất máu quá nhiều do vết thương con phèn cắn,
ngất đi mê man tự hồi nào chẳng hay…
*
*
*
Ầu
ơ! Bạc chục không vay, bạc mười vội lấy
Đoạn
trường trải lên trang giấy nợ người đời.
Chứ
ầu ơ! Bây giờ nặng túi, mà nặng lãi chơi vơi
Ăn
không dám, tiêu chẳng mạnh tay. Muốn để lên trang mà thờ…ờ.
Lạy
lia lạy lịa như giả vờ chẳng ai hơn…
Buổi
trưa oi nồng tiếng ai đó ru con nghe văng vẳng, và đó là
lần đầu sau bốn ngày mê man, tỉnh lại. Như vậy đã bốn
ngày rồi tôi nằm đây.
Nơi
tỉnh lẻ này bác sĩ hiếm hoi, huống hồ người biết chuyên
khoa ngăn ngừa và tiêm phòng chống bệnh dại. Bởi thế sau
lần tỉnh đầu tiên ấy, mắt tôi lừ đừ mở nhẹ thì đã
thấy trước nhất hình ảnh vị bác sĩ…thú y! Thôi thì cũng
được, có còn hơn không. Biết đâu phước chủ may thầy
và vái ông trời con phèn nhà anh Tiên đây không mắc bệnh
dại. Rất tiếc là nó đã bị “xử tử” theo đúng cái
luật gì đó của anh ta đề ra, cho nên không có điều kiện
để theo dõi, cũng như không biết cả nhà anh ta có xơi tái
hết thịt nó không! Tôi rùng mình khi nghĩ đến đó.
Mười
lăm ngày sau đó nữa trôi qua trong chập chờn mê man thất
thường. Tôi bắt đầu biếng ăn và hay lên cơn sốt, có nhiều
biếng chứng khả nghi cộng vào khiến tôi vẫn nghĩ mình đã
mắc bệnh dại. Mọi sự chăm sóc cần thiết đối với một
bệnh nhân dại hầu như không có, chỉ có tiếng chưởi bới
nhau giành lấy phần hưởng túi hành trang của tôi mà gia đình
họ đang cất giữ. Túi hành trang ấy tôi đã mang đi từ sự
bất hiếu ở gia đình; từ sự vong ơn bội nghĩa với thầy,
bạn và những người chung quanh trước kia! Một quãng đời
thanh xuân của tôi coi như đã đến hồi “đứt bóng” khi
nghe họ cãi vã nhau thay vì chăm sóc cho tôi. Mà làm sao chăm
sóc được khi đống thịt này đã trở thành của nợ, chỉ
có tống khứ đi, nhanh chừng nào tốt chừng ấy…
Ầu
ơi!...
Lại
tiếng ru ban nãy vọng về! Trong tôi giờ đây hình như thức
A-Lại-Da được dịp trỗi dậy và bay là đà trên xác thịt
đang chờ ngày huỷ hoại. Có lẽ do vậy mà tôi có được
sự tỉnh táo bên ngoài da thịt, không nghe đau đớn, không
cảm thấy va chạm, nhưng vẫn thấy, thấy rất rõ những diễn
biến chung quanh, và đặc biệt không còn cảm thấy sợ sệt!
Hay tại do bản chất tự hào muôn thuở là “con Ngọc-Hoàng”
nên mọi đe doạ không hề nao núng? Ôi! Với tâm trạng nầy,
những ai nằm đây trong hoàn cảnh như tôi hiện giờ mới
thấu hiểu được những điều tôi vừa nói.
Vậy
là tôi hoàn toàn bị mắc bệnh chó dại rồi! Tôi biết chắc
điều đó khi năm ngày tiếp theo sau vị bác sĩ thú y nọ đến
lần thứ hai rồi không trở lại nữa. Thầy chạy! Dù là
bác sĩ thú y thế mà trong tôi vẫn muốn được ông ấy rờ
mó…định bệnh, một chút an ủi, ấm áp.
Trong
thời gian này, thần thức của tôi làm việc cật lực khiến
lúc nào cũng tỏ ra tỉnh táo nhất. Tôi nghe những người
trong nhà bàn tán với nhau rằng nên đưa tôi liệng vào một
nơi nào đó để lỡ có chết cũng rảnh tay. Nhân đạo hơn
thằng Nhung vừa ghé thăm nghe vậy bàn rằng nên đưa tôi vào
nhà thương điên của Tỉnh! Thế mà sự “nhân đạo” tối
thiểu đó lẽ ra còn rớt lại nơi một thằng người bèn
bị cú đá trời giáng của thằng Tùng con anh Tiên! Nó cho
rằng “chú” Nhung điên thì có, bệnh chó cắn - ủa quên
- bệnh chó dại cắn này nhà thương điên nào chứa? Cái thằng
rõ hỗn láo, đánh cả người đáng cha chú mình, lại còn
doạ sẽ tiếp tục “vớt” nếu chen vô chuyện này. Ba má
nó phát lương hằng ngày cho mọi người mà! Nó dựa vào định
luật vô địch ấy đấy, nếu không tại sao trước sự việc
như vậy ba má nó đứng chứng kiến lại tỏ ra hài lòng về
hành động kịp thời, lại thông minh của con mình? Vì vậy,
thằng Nhung lủi thủi ra về không hề dám hở môi thêm một
lời nào. Chén cơm hằng ngày đang nằm trong tay người ta mà!
Hôm
sau nữa, anh Tiên đi đâu về, vừa vào đến cửa vội chạy
xộc xuống nhà bếp, nơi tôi đang nằm, oang oang:
- Mẹ
nó! Của cải cái gì! Trong gói hành trang của nó toàn là vàng
giả. May mà hỏng nhờ mớ đồ nghề của nó bán thế chấp
kèm theo cái thẻ căn cước của tôi là giờ này bị người
ta còng tay đưa vô nhà đá rồi. Đồ cái thứ lường gạt,
láo khoét!
Chưởi
xong anh ta đá hất cái chỏng tre tôi đang nằm lật nhào, úp
mặt tôi xuống đất, mùi đất ẩm xông lên tanh tưởi.
BO..O..NG..!
Tiếng
chuông chùa? Phải rồi, lâu lắm rồi tôi mới nghe lại được
tiếng chuông chùa êm đềm thanh thoát, giữa lúc này tâm hồn
tôi như mát rượi. Tôi cố ngoi tầm mắt qua khe hở các vạt
tre của chiếc chõng. Ơ kìa! Trước mắt tôi là một đống
xương sọ của chó! Có lẽ nào con phèn cũng chung cùng số
phận trong đống xương sọ này? Thôi rồi! Cả gia đình họ
đã ăn thịt hay đem cho ai đó nữa rồi! Làm sao đây, làm
sao nói cho họ biết và ngăn chặn căn bệnh dại sắp sửa
hoành hành? Làm sao? Làm sao?... B.. OO.NG.. ! Lại thêm một tiếng
chuông đưa vọng đến, kịp thời nhắc nhở tâm thức tôi
những riêng phần định nghiệp ở mỗi con người. Tôi chợt
bình tâm lại. Thôi thì cầu mong sao cho chóng chấm dứt hơi
thở nơi xác thân đang nằm kia. Vừa lúc đó chị Hoa cầm
cây đèn dầu đi xuống tới, đưa chân phải hất nhẹ cằm
tôi trở lên, thằng Tùng cũng vừa kịp theo sau. Chị ta nói
với con rằng:
-Thằng
cha mầy biểu ngay đêm nay phải bỏ của nợ này vô bao bố,
tìm khúc đường cái nào vắng vẻ liệng quách cho xong. Bây
giờ hơn sáu giờ chiều, chùa trong xóm vừa công phu. Lo đi
ngủ sớm đi, khi mấy ông thầy công phu khuya tao kêu dậy.
Thằng
Tùng gãi gãi đầu:
- Trời
ơi! Tối nay con mắc xuống triền Ông Sáu Lục tâm sự với
con nhỏ Ngọc, nó thương con dữ lắm…
Chưa
để nó nói dứt câu chị Hoa đớp cho nó cái tát nảy lửa
vào mặt.
- Đồ
con nít quỷ! Mới 15, 16 tuổi…
Nó
cũng chẳng thua gì, vội đớp lại ngay:
- Vậy
chớ ba má hồi đó lấy nhau bao nhiêu tuổi mà…
- Bà
nội cha mầy! Mầy hỏi ba mầy với bà nội mầy đó…
Vừa
nói, tay chị vừa lò dò tìm khúc cây kề bên định phang cho
nó một trận nhưng nó nhanh hơn, vội biến mất khi chị vừa
quay lại. Vừa bực tức cho thằng con vừa la hét mệt lả,
chị ta lấy hơi thở mạnh rồi buông khúc cây xuống ngay cạnh
mặt tôi nghe cái rầm, làu nhàu:
- Con
với cái! Rồi chì ta lại nhìn xuống tôi không quên nhổ nhổ
khoẹt một bãi nước bọt hôi hám trước khi bỏ đi - Hứ,
ráng nằm như vậy một đêm nay nữa đi!
Những
giọt nước mắt muộn màng của tôi bây giờ mới thật sự
tuôn trào, đau lòng hơn khi chính những giọt nước mắt ấy
hiện giờ là của một người mang bệnh dại! Khó có ai tin
được nó được tuôn ra tự cõi lòng tôi. Thôi, có lẽ số
phận mình sẽ được định đoạt ngay đêm nay. Ôi! Cái thể
xác vô nghĩa này sao nặng chịch những đau thương đột biến
đến không ngờ. Bây giờ ngoài trời đang mưa tí tách, những
giọt mưa đầu mùa oi ả khô khan, những hạt mưa đưa tiễn
tôi đây mà! Tôi nhẩm tính…À, đã bước sang ngày thứ hai
mươi mốt. Dù cặp mắt đã đứng tròng, miệng bắt đầu
cất lên những giọng tru tréo nghe rợn người, nhưng thần
thức vẫn cho phép tôi chứng kiến đầy đủ mọi diễn biến
chung quanh “Cái rừng tập trung tất bệnh” của mình. Tôi
cố gắng ngoảy đầu lại cho dễ thở thì…ơ kìa! Đống
xương chó đang cử động và đùn nhô lên như xảo thuật
điện ảnh rồi từ từ biến dạng, thay vào đó là nguyên
bản thân hình con phèn đã cắn tôi mấy mươi ngày trước!
Nó đang cử động, rủ lông và rùng mình đứng lên! Tôi chưa
hết ngạc nhiên thì chính nó – con phèn đã cất lời nhỏ
nhẹ kèm theo đôi mắt…biết ơn!
- Chào
anh bạn! Trước hết tôi xin cảm ơn anh đã giúp tôi gián
tiếp từ bỏ nghiệp dĩ của mình. Hôm nay có thể tôi sẽ
được hoá sanh để nhường vị trí ấy lại cho anh. Chúc
anh mau chóng tiêu trừ nghiệp chướng…
- Ơ
khoan, ơ khoan! Hãy nghe tôi nói, phèn ơi! – Tôi khẩn khoản
khi nó định quẫy đuôi quay đầu đi. Nó nhìn lại lần nữa
và ân cần hơn:
- Tôi
thành thật khuyên anh bạn trong giây phút này không nên nói
nhiều anh bạn ạ, bởi tiếng nói của bạn giờ đây kẻ
khác nghe được chính là tiếng tru của tôi đó. Thôi, chào
bạn.
- Anh
ban! Phèn ơi!...phèn ơi…
Tôi
kêu gào tuyệt vọng đến khi bóng con phèn không còn thấy
nữa. Cả nhà anh Tiên đều thức giấc, người cầm đèn,
kẻ cầm gậy xồng xộc chạy xuống nhà bếp. Chị Hoa bực
bội:
- Bà
nội cha nó! Hồi hổm biểu thằng Tùng đem liệng phức cái
cho rồi, để nửa đêm nửa hôm tru tréo như vầy nghe mà lạnh
tóc gáy hà. - Rồi chị kêu lớn – Tùng ơi Tùng!
- Nó
đi tò tí với con bồ nó chưa về - Anh Tiên vừa ngái ngủ
vừa trả lời.
Chị
Hoa bực thêm tức:
- Bây
giờ hỏng ấy anh qua nhà thằng Nhung dựng đầu nó dậy, biểu
nó lôi cái thây này đi đâu đó cho khuất mắt.
Đúng
là con phèn nói có lý. Tiếng nói của tôi bây giờ là tiếng
tru tréo, gây tai hoạ sớm cho tôi, cho dù không muộn, trước
sau gì tôi cũng chết! Tôi không dám hở môi nữa, vì biết
đâu trong cơn bực bội họ chẳng bổ cho tôi một khúc cây
vào đầu, càng chết đau điếng hơn! Tôi chỉ còn biết van
xin bằng ánh mắt cứng đờ, ngây dại rằng hãy thương tình
cố nán đợi thêm vài hôm, khi nào cơn co giật cúi cùng kêt
liễu. Hay ít ra mong họ chờ cho đến sáng, dứt tạnh cơn
mưa đêm đầu mùa đang hâm hấp báo hiệu những điều không
may cho một kẻ cô thân viễn xứ… Những ước muốn nhỏ
nhen, rất tầm thương, kể cả cái trở mình hiện nay đối
với tôi sao mà lớn lao, to tát và khó khăn vô vàn. Phải đâu
tôi không còn biết thương-yêu-thù-giận hoặc lý trí tê liệt.
Tôi chợt nhớ những cái mà tôi từng tự hào cho rằng người
ta “cứng họng” thua tôi trong mọi đối kháng trước kia.
Nhưng người ta còn có vị trí, còn có cơ hội sống trong
ánh hào quang của lẽ phải. Còn tôi đã tuyệt lộ cùng đồ!
Tôi lại chợt nhớ lại những cô bác ngày xưa từng khuyên
tôi sửa đổi tâm tính và thường xuyên đi chùa đọc kinh,
nghe giảng, chừng sau này có muốn cũng không được. Tôi cho
rằng đi chùa hễ muốn là bước tới nơi, làm gì đi không
được? Còn đọc kinh thì cứ giở trang sách ra đã có chữ
đọc, dễ dàng quá! Vâng, dễ dàng như ý nghĩ là thế. Nhưng
mà hỡi ôi! Giờ đây nghe tiếng chuông chùa, muốn mấp máy
đôi câu niệm Phật và muốn đưa hai cánh tay lên chắp búp
hoa sen thôi…nào phải dễ dang! Nếu tôi cất tiếng đọc?
hay nếu tôi chắp tay được thì đó cũng chỉ là tiếng tru
tréo và quynh tay quynh chân khiến thiên hạ lo sợ mà thôi.
Làm sao họ biết được trong tôi hiện giờ đang có những
suy tư ấy, những suy tư lạ lẫm nhưng chính chắn nhất mà
thuở nhỏ tới giờ tôi chưa lần…động não! Tôi muốn niệm
Phật, muốn chắp tay để sám hối, hoàn toàn bất lực. Nào
có phải lội suối băng đèo, xuyên rừng hay xuống biển,
thế mà tại sao tôi chẳng thể chủ động được và đi qua
được? Những điều khi còn đầy đủ sức lực mình luôn
ỷ lại hoặc đôi khi kích bác. Giờ đây, hình ảnh các anh
chị Tâm, Tài, Hậu, Nga, Dũng, Minh, Quý, Nghĩa, Tú v.v…ngày
xưa từng dẫn tôi len lõi vào các xóm nghèo, nơi thị tứ
phồn hoa đọc những lời kinh hộ niệm cho các gia đình, dù
lúc ấy ý thức tự giác còn nằm dưới mưu đồ toan tính
của tôi, và chỉ là ham vui, trêu chọc nữ giới… Nó như
đang chập chờn lơ lửng giống một cảnh giới an lành nào
đó, ẩn hiện man mác trong tôi. Làm sao tôi có thể còn dịp
nào nữa để trở lài cùng anh chị ấy như thuở ban đầu.
Tuy vậy, nhờ những lần đi hộ niệm ấy, nhất là với những
nơi có người đang hấp hối; ít nhiều tôi cũng cảm nhận
được ý nghĩa của Sinh Tử Luân Hồi mà ranh giới là một
xác xuất khó có thể nhìn thấy được. Và cũng qua đó, tôi
được biết với những người hấp hối, người ta sẽ chẳng
thấy hoặc cần gì ngoài vọng niệm đến chư Phật. Tiền
tài, của cải, gia quyến, kể cả xác thân trở nên vô nghĩa
trong lúc này… Đó là những gia sản bằng vàng bằng bạc
đã một lần tôi sờ mó được nhưng không biết nắm giữ
để vuột mất khỏi tay, không nhìn lại được lần thứ
hai. Xin cảm ơn các anh chị, những người tốt chung quanh đã
cho tôi cơ hội bằng vàng đó, nếu nay mai tôi có đi rồi
vẫn xin các anh chị cứ nghĩ rằng tôi luôn mang theo những
ý niệm tốt lành này và xin cầu chúc, hồi hướng công đức
ấy đến với anh chị…!
RỘT,
ROẸT, RẦM, R.. ẦM..!
Họ
đã đến, những âm thanh đáng ghét đó là tiếng phản hồi
của chuỗi hành động lục soạn cây gậy, bao bố để đẩy
thân xác tôi trở ngửa và cho vào bao chuẩn bị đem đi…
- Ngày
mai có ai hỏi, nói nó bị chó cắn chết, trước khi đến
nhà tao. Chỉ vậy thôi. Phần mầy, tao cho mầy nghỉ đi giao
hàng một ngày, nhưng cho ăn lương ba ngày. Nè, tao đưa trước
cho phân nửa…
Tay
Tiên ra lệnh cho thằng Nhung và chi tiền cho nó, tôi không biết
bao nhiêu nhưng thấy cả một xấp dày cộm. Như vậy trên
đường đi nảy giờ họ đã toan tính cặn kẽ sẽ liệng
tôi nơi đâu vừa kín đáo vừa bặt tông tích. Thằng Nhung
vẫn như muôn thuở, im lặng hành động theo lời căn dặn
của tay Tiên. Nó xốc tôi lên vai – lúc này đã gọn nằm
trong bao bố - và đi bằng cửa sau. Từ xa vẫn nghe tiếng vợ
chông anh Tiên cự cãi rồi lại cười nói hô hố. Đây là
những lời cuối cùng tôi nghe được từ họ:
- Mẹ
bà nó! Cái con phèn, tại nó mà mình mất tay thợ bạc thuộc
hàng cao thủ “chế tác”, có thể giúp mình đánh quả mấy
kẻ dư tiền ăn diện. Cơ hội làm ăn to bị gãy đổ, tiếc
quá! – Anh chồng nói.
- Ối!
Tiếc gì cái con phèn, nuôi chó thì phải bắt nó giữ nhà,
sủa ban đêm, chứ ai lại sủa ban ngày lại còn cắn người
khác làm mình phiền luỵ hàng tháng trời. May mà anh cho giết
nó để thủ tiêu chớ không rồi đây tai hoạ còn đổ ập
vào gia đình mình nữa. – Bà vợ đắc ý thêm vào. Anh Tiên
thở ra như để trút hết bao phiền luỵ thời gian qua đã
không lợi lại còn suýt tai bay hoạ gởi, nói:
- Dù
sao cũng cám ơn con phèn. Không nhờ nó thì biết có bảo đảm
cái thằng này sẽ trung thành với mình như lý lịch nó kể
nghe đầy giọng quẹt mỏ, phủi đít quá! mớ đồ nghề trong
hành trang nó đó, toàn là giả dối…Mình thì – Anh ta hơi
mỉm cười – kín đáo hơn, “sâu sắc” hơn, ai như nó…
{
Thằng
Nhung đặt nhẹ thân xác tôi xuống một bờ dốc nào đó để
thở lấy hơi. Có lẽ đã đi khá xa, xa cái căn nhà đầy mưu
ma chước quỷ nọ mà nếu không bị “chó cắn” còn sống
chắc tôi sẽ là một trợ thủ tầm cỡ góp phần vào đội
quân lường gạt. Mưa lúc này cũng bớt nặng hạt, mùi đất
nóng hực lên nghe nồng nặc bởi cơn mưa đầu mùa. Thằng
Nhung thều thào trong tiếng thở:
- Mầy
nằm đây, chờ tao chút xíu, tao chạy vô xóm tìm xem có manh
chiếu rách hay cái mền cũ nào đó, quấn mầy lại cho đàng
hoàng. Tao đây còn lạnh huống hồ…
- Nói
xong, nó chạy đi rất nhanh và không quên phủ tấm nylong mà
nãy giờ nó dùng làm áo mưa, lên người tôi. Tôi cảm nhận
được tấm lòng của nó qua câu nói và nghĩa cử này, mặc
dù nó những ngỡ rằng tôi như vậy đã chết, cũng như nó
nói không biết rằng tôi có nghe được không. Nó nói như
thuở còn ngồi nhậu với nhau vậy, có lẽ trong nó tôi vẫn
sống. Cái thứ tình người cỏn con ở một góc nào đó của
trái tim.
Điều
không ngờ xảy ra là chỗ thằng Nhung vừa để tôi nằm cách
đó không xa là nơi thằng Tùng và con nhỏ Ngọc đang ngồi
tò tí tâm sự! Từ đầu hôm cho đến giờ này không hiểu
hai đứa nhỏ này đã nói những gì không biết, nhưng lúc
tôi thoáng nghe được nhờ làn gió đưa lại là những câu,
những lời thô tục thằng Tùng dành cho ba má nó, sau đó là
những toan tính của kế hoạch nó dẫn con Ngọc bỏ nhà ra
đi tìm xây tổ uyên ương… Trời ơi! Làm sao tôi có thể
ngăn cản hay ít ra khuyên lơ nó trước những điều manh động
ấy, bởi đó là bản sao photocopy của cuộc đời tôi khi xưa
mà hậu quả mức đến là thảm trạng này đây! Làm sao để
khi chân lý, lẽ phải ở đời mình vừa thẩm thấu bằng
cả sinh mạng được truyền trao cho người khác, giúp họ
chuyển hoá và rút ngắn bớt con đường mình đi qua? Phải
chi tôi còn là một con người như bao con người lành mạnh
khác, nói năng, đi đứng bình thường… Ôi chân lý sao mà
nhiêu khê truyền thụ đến vậy? !... Nhưng ô kìa! Tai tôi
lại vừa nghe tiếng thằng Tùng khoe với con bồ nó rằng hồi
chiều nhà ở xóm dưới có đập chết một con chó cắn ai
đó nữa rồi đem cho nhà ông Hai Thành, ông ta xào nấu đủ
thứ và bày cuộc mời cả xóm, trong đó nó là chủ chốt
trong việc chế biến các món từ thịt chó! Vì vậy nó đang
cảm thấy khó tiêu mà từ đầu hôm ngồi nói chuyện tới
giờ thỉnh thoảng nó kêu đau không ít! Thôi rồi! như vậy
không kịp nữa rồi, nó, ông Hai Thành và cả xóm… Tôi la
lên: Đừng! Đừng!... Nhưng tôi quên bẵng đi tiếng la của
mình lại là tiếng tru tréo giữa bụi lùm đêm khuya vắng
lặng, khiến đôi tình nhân non choẹt kia sợ hú vía chạy
thục mạng.
Ai
khôn, ai dại, hai chữ dại khôn
Kéo
nhau cả phồn đi học chữ ngu,
Đèn
hết dầu, tim bất lụn nên mới lu
Chữ
khôn không kịp châm dầu, tiếp hơi!
{
Ngày
thứ một trăm, Bàn tay vị Hoà Thượng trụ trì rất nhiều
lần vuốt nhẹ vừng trán lấm tấm mồ hôi của tôi. Không
biết Ngài ngồi niệm Phật bên thân xác tôi đã bao ngày rồi
nhưng ba ngày nay lúc nào mở mắt tôi đã thấy Ngài ngồi
đó. Lúc này cơn co giật không thể kềm chế được nữa
và nước dãi từ hai bên mép cứ chực trào liên tục. Ngày
cuối cùng rồi đây! Thỉnh thoảng vị Hoà Thượng còn đưa
mắt dõi ra phía cổng tam quan xa tít ngoài đầu lộ có nhiều
vết bùn lầy lội, như để mong ngóng ai.
Hơn
hai tháng qua tôi được đưa về đây nhờ lòng trắc ẩn từ
bi của những người Phật tử đi buôn bán sớm. Họ phát
hiện tôi nằm cạnh xác chết tím bầm của thằng Nhung. Nó
bị rắn độc căn chết trên đường đi tìm manh chiếu rách
đắp cho tôi khuya hôm ấy. Vậy mà nó cũng ráng chạy, rồi
bò, lết về đến gần chỗ tôi nằm, trên tay còn ôm chặt
nửa mảnh chiếu tả tơi! Hoà Thượng trụ trì nhiều lần
răng dạy chúng điệu và Phật tử có nhắc đến chi tiết
này và kết luận: Khi nghiệp dĩ đổ ào vào thân phận, đến
người ân cuối cùng cũng không giúp gì được. Ngài còn đem
sự kiện của tôi liên tưởng đến những lời kinh gần nhất,
dễ dàng đọc nhất và được phần đông Phật tử thuộc
làu nhất: Đó là kinh Báo Phụ Mẫu Ân Kinh. Trong đó có những
câu khi đọc lên, Tăng chúng và Phật tử ai cũng thương cảm
nhìn vào thể xác co quắp của tôi…
Sanh
con bất hiếu phải mang tiếng đời…
Bỏ
bạn lành theo cùng chúng dữ…
Làm
sự trái ngang…
Nghe
lời dụ dỗ quân hoang
Bỏ
cha bỏ mẹ trốn sang quê người..
…Bỏ
thân ngoài đồng.
…
Những
lời kinh không rắc rối biện chứng, dễ nghe, dễ thuộc nhưng
có ai dễ làm được đâu! Hoá ra Hoà Thượng gởi chút hy
vọng mỏng manh chờ thân nhân tôi đến, một hy vọng của
bậc thềm tuyệt vọng, bởi giấy tờ tuỳ thân tôi không
có, do muốn giữ kín tông tích nhân thân trong việc làm ăn
gần như lường gạt trước đây. Nói thì toàn là tru tréo,
làm sao biết được thêm những gì nơi tôi!
Những
Ân-Oán, Vay-Trả rồi Trả-Vay…đã hiện bày qua đoạn đời
ngắn tôi hiện tại, trước khi giã từ một mẫu đời khốn
đốn. Đó là việc thằng Nhung thay vì liệng tôi xuống con
rạch gần đó hoặc đặt vào ổ kiến lửa, hang rắn độc,
vẫn biết rằng nó phải tuân lệnh chủ bằng mọi cách tống
khứ tôi, lại cố ý đặt giữa đường để cầu mong một
sự nhân từ chuyển tiếp nào đó, hay ít ra không muốn tự
tay trực tiếp giết chết tôi bằng cách nào đó? Bởi vì
đồng tiền của tay Tiên bỏ ra là thứ đồng tiền trả công
và hàm chứa bao nộc độc; còn trước kia, trong những lần
môi giới cho công việc làm ăn của tay Tiên, Nhung đã gặp
tôi, đã từng túng quẫn mỗi lần tay Tiên trừ hoặc “phạt”
nó do sơ sẩy (anh ta cho nó là Ngu), tôi đã giúp đỡ nó vượt
qua những lần ấy. Dù không gọi là trả nghĩa đi nữa, thằng
Nhung thừa biết trách nhiệm của mình do giới thiệu, môi
giới tôi về đây mới ra nông nỗi. Nó nông cạn nghĩ rằng
khi đưa tôi về đây chỉ vì muốn tôi dừng bước chân lang
bạt kỳ hồ… Những điều ấy đơn cử cho nét vi tế, vi
trần của nhân quả bào ứng. Còn sự việc tôi đang được
nằm đây, được vị Hoà Thượng cao cả trực tiếp chăm
sóc, hằng đêm được nghe kinh…chính là nhờ phước báu
ngày xưa đi lặn lội hộ niệm với các anh chị Phật tử
quê nhà…và nhiều điều nữa…khi tôi đã nhận ra cũng là
lúc tôi sắp sửa không còn! Bởi vậy hằng đêm nằm đây
nghe kinh, nhìn những em bé mẹ đến chùa ê a đọc kinh và
lễ Phật, tôi cảm phục họ vô cùng, thầm ghen tỵ với họ
vì họ có nhiều may mắn hơn tôi. Tôi thầm mong sao mai đây
họ đừng để như tôi, một mẫu đời vô phước, khi đạo
đã được trao tận tay lại phủi đi. Tất cả chỉ vì tham
vọng và thực dụng để hôm nay cay đắng dù một phân vàng,
một hạt ngọc quý giá nào để tận tay cũng không sao nắm
lấy, thậm chí có một cảm giác được.
Dẫu
sao, Do chủng giống Bồ đề đã một lần được hé nụ,
mặc dù không còn được dịp vươn lên, nhưng trước cơn
co giật liên hồi, nước dãi nhỏ dài, cặp mắt trắng dã,
tất cả đã không làm cho thần thức tôi chùng bước định
tỉnh. Nhờ đó tôi không lâm vào tình thế Hốt Nhiên Thọ
Sanh, tôi sẽ được thoát sanh về một cảnh giới nhất định,
vừa vặn của tạo tác để thọ nghiệp bản thân, để hoá
sanh, dù Thai-Noãn-Thấp sanh, với hành trang dẫy đầy một
đời tạo tác, nhờ chủng giống Bồ đề ấy, ít ra tôi cũng
đoán được sẽ đoạ vào cảnh giới nào rồi. Tất cả quá
khứ, tương lai đang bắt đầu được quyết định.
Kìa!
Thân xác tôi chợt uốn mình ghê rợn, kèm theo tiếng tru dài
não lòng. Hai tay bắt đầu buông thòng xuống mặt giường
nghe rất mạnh; kế tiếp đó lưng tôi từ từ ngay thẳng trả
về vị trí tương song với mặt giường! Tôi đã dứt nghiệp.
Diễm
phúc sao trong phút cuối trong một đời kẻ vô nghì như tôi
với quá nhiều tội lỗi lại được Hoà Thượng trụ trì
ngồi niệm hồng danh Phật tiếp dẫn. Các Tăng chúng trong
chùa và một vài vị Phật tử có mặt đã bắt đầu công
việc tẩn liệm cho tôi, tẩn liệm một quá khứ tiền kiếp
đen tối.
Thần
thức tôi lui dần về sinh ấm, trạng thái trung hoà. Sự im
lặng từ đây bắt đầu nơi ý nghĩa đó. Một tiền kiếp
qua rồi./.
Vi
tính: THÍCH ĐỨC TUẤN