VI.
TIẾN SĨ RAYMOND A. MOODY
Ca
Sĩ Elvis Presley, một nghệ sĩ siêu đẳng Hoa Kỳ chết ngày
16 Tháng 8 Năm 1977 tại nhà riêng ở Graceland, Memphis, Tennessee,
Hoa Kỳ đã khiến hàng triệu người trên thế giới bòng hoàng
xúc động. Ảnh hưởng tâm linh của Elvis đối với quảng
đại quần chúng Hoa Kỳ rất rộng lớn Tiến Sĩ Raymond A.
Moody đã bỏ ra trên 9 năm để sưu tầm, điều tra, nghiên
cứu và viết cuốn sách "Elvis Presley After Death "( Elvis Presley
Sau Khi Chết)
Tiến
Sĩ Raymond A. Moody Jr. tốt nghiệp Ðại Học Ðường Virginia
với văn bằng B.A., M.A., và Ph. D. (Tiến Sĩ). Sau khi dạy triết
cho Ðại Học Ðường East Carolina, ông lại tốt nghiệp Y khoa
Bác Sĩ Ðại Học Ðường Georgia vào năm 1976 và là Bác Sĩ
Nội Trú của Y Khoa Ðại Học Ðường Virginia. Ông đã xuất
bản những cuốn sách nổi tiếng như Life After Life, Reflections
on Life After Life, có cả hàng triệu độc giả trên thế giới.
Chúng tôi xin trích dịch một vài chuyện có thật trong cuốn
Elvis Presley After Death do nhà Xuất Bản Peach Tree phát hành năm
1987.
-ooOoo-
-28-
JEREMY
MORGAN, HIỆN THÂN CỦA ELVIS
Tác
Giả: Raymond A. Moody
Vào
mùa đông năm 1985, tôi đến thăm Nancy Morgan và Jeremy, con trai
nàng tại căn nhà nhỏ của nàng tại miền đồng quê Oregon
Lúc đó nàng 33 tuổi và Jeremy thì 6 tuổi rưỡi. Hai tuần
lễ trước đây, Nancy gọi điện thoại báo cho tôi biết nàng
có nhiều chứng nghiệm bất thường với Elvis. Nàng không
chịu tiết lộ bằng điện thoại và nghĩ là tôi nên đến
gặp nàng thì thuận tiện hơn cho việc nghiên cứu của tôi.
Nàng mời tôi đến nhà và tôi nhận lời.
Tôi
tới nơi Nancy và Jeremy ra cửa chào tôi và dẫn tôi vào phòng
khách. Tôi nhận thấy có mấy bức tranh của Elvis treo trên
tường. Lò sưởi xây bằng loại gạch cổ khá đẹp với
cái hầm đựng củi. Nancy, người dáng cao, tóc nâu duyên dáng,
với cặp mắt xanh, tươi cười cho tôi biết nàng đã ly dị
chồng từ khi Jeremy chưa sanh ra đời và chồng nàng là một
dân chài. Nàng không nghe tin tức gì về người chồng từ
khi ly dị và nàng nuôi Jeremy một mình. Nàng cho biết nàng
là người ái mộ Elvis từ lâu. Nàng có rất nhiều dĩa nhạc
của Elvis và xem tất cả các phim do Anh đóng.
Ðến
đây nàng đi ngay vào vấn đề, nàng tuyên bố với một một
luận điệu rất thành thực và cả quyết là Jeremy Morgan,
con nàng là hiện thân của Elvis. Tôi đang ngồi tại ghế sô-pha
và ngạc nhiên sao nàng có thể đi đến một kết luận lạ
kỳ như vậy, nàng nói nhanh và mạnh dạn.
" Khi
Elvis chết, tôi cảm thấy như mất đi một người bạn thân
nhất. Tôi lấy Willie, chồng tôi ngay khi học hết trung học,
ngoài việc Elvis chết, tôi chống đối chồng tôi suốt cả
năm 1977. Khi Elvis chết tôi quá thất vọng và lâm bệnh. Tôi
tưởng tôi sẽ chết.
Willie
và tôi bắt đầu đến gặp vị mục sư của chúng tôi vào
tháng 10 năm 1977. Chúng tôi đến gặp vị mục sư hai lần
mỗi tuần để nói về chuyện hôn nhân của chúng tôi. Vào
mùa Giáng Sinh năm đó, tôi có đi lại với chồng tôi và tôi
mang thai. Tôi nới với Willie, chồng tôi, anh hết sức giận
giữ. Anh la tôi và bảo tôi không cẩn thận và cho là lỗi
tại tôi. Tuy nhiên anh cũng ở với tôi thêm vài tháng và sau
đó anh bỏ đi và từ đó tôi không còn nghe tin gì về anh
nữa. Người anh em họ của anh cho tôi biết anh đi biển làm
nghề chài lưới.
Tôi
nhớ thương Elvis hơn là tôi nhớ thương chồng tôi. Trong khi
mang thai, nhiều đêm không ngủ tôi đã khóc vì nhớ thương
Elvis. Tôi khóc lóc: "Elvis bây giờ Anh ở đâu, sao Anh nỡ bỏ
mẹ con tôi?" Nhiều đêm tôi mơ thấy Anh. Một đêm tôi mơ
thấy Anh, khi tỉnh dậy tôi tưởng Elvis vẫn ở trong phòng
ngủ với tôi.
Trong
lúc mang thai Jeremy không có gì xảy ra để tôi tin đứa nhỏ
trong bông tôi là Elvis cả. Một lần tôi nghĩ là sau khi sanh,
tôi sẽ đặt tên đứa nhỏ là Elvis, nhưng tôi lại nghĩ:
"Không,tôi không tài nào chịu đúng được mỗi khi gọi con
tôi lại nghĩ là Anh đã chết."
Tôi
được biết là tôi sẽ sanh ngày 12 tháng Tám,nhưng tôi tưởng
rằng tôi sẽ sanh vào ngày 16 tháng Tám tức đúng một năm
sau khi Anh chết. Ðến ngày 12, tôi vẫn chưa sanh, tôi yên chí
sẽ sanh vào ngày 16. Ngày 16, vẫn chưa sanh. Ðến ngày 18, tôi
đau bông, em tôi và chồng nó chở tôi đi bệnh viện đêm
đó và tôi sanh lúc 7 giờ 30 chiều tức một năm 2 ngày sau
khi Elvis chết.
Khi
sanh Jeremy sanh tôi chưa bao giờ có ý nghĩ Jeremy là Elvis. Jeremy
là một đứa trẻ ngoan thực sự tinh khôn. Nó ngủ nhiều.
Không có vấn đề gì khó khăn với nó. Nó thích chơi với
đồ chơi của nó trong nôi. Tôi thường nói chuyện với nó
trong khi tôi ủi đồ. Tôi thường vặn nhạc Elvis cho nó nghe
và nó thích lắm, thường nhảy cỡn lên, khi nghe nhạc và
mỉm cười.
Giáo
Phái Baptist (Tẩy-Lễ) của một nhà thì đã dậy dỗ tôi.
Mẹ tôi nói nhiều về truyền thống và tôi được rửa tội
thánh thần khi lên 14 tuổi. Luân hồi không bao giờ được
dạy hay nói đến trong nhà thì và tôi cũng không bao giờ tin
tưởng hãy nghĩ về luân hồi cả.
Khi
tôi biết Jeremy là hiện thân của Elvis là lúc Jeremy gần 18
tháng. Một hôm tôi đang chơi với nó, tôi nhìn thấy có cái
gì trong cặp mắt nó. Ðúng là cặp mắt của Elvis. Tôi nghĩ:
"Phải chăng Jeremy là hiện thân của Elvis và Elvis đã trở
lại?" Tôi bòng hoàng, và tôi không biết tại sao. Jeremy lúc
nào cũng thích nhạc Elvis. Mắt nó giống như Elvis. Tôi nghĩ
rất nhiều đến Elvis trong lúc mang thai và một đêm tôi có
cảm giác Elvis ở trong phòng tôi.
Rồi
tôi nhìn thẳng vào mắt Jeremy và hỏi: "Jeremy, có phải con
là Elvis không?" Nó cười, tôi chắc chắn nó hiểu tôi nói
gì. Nó trả lời "Ờ hử" gật đầu. Tôi xúc động những
muốn kể cho mọi người cùng biết, song tôi bỏ ý định
ấy vì nghĩ là khi tôi nói ra chắc mọi người cho tôi là
mất trí. Tôi chỉ kể cho người duy nhất là em gái tôi nghe
mà thôi. Tối hôm đó tôi với Jeremy đến nhà cô em gái. Chúng
tôi ngồi trong nhà bếp. Tôi hỏi em tôi: "Ruth à, em có thấy
Jeremy có gì đặc biệt không?"
Em
tôi trả lời: "Em không biết, nhưng đôi khi em thấy Jeremy
giống như Elvis, có thể Elvis tái sanh thành Jeremy."
Tôi
thở dài nhẹ nhỏm khi nghe em tôi nói. Em tôi cũng thấy giống
như tôi. Em tôi còn cho biết có một tối em tôi và chồng
nó giữ Jeremy giúp tôi vì tôi đi vắng, Jeremy nói:
"Elvis
thích đậu phọng và chuối." Chính chúng tôi đã không biết
điều đó cho đến vài tháng sau chúng tôi mới khám phá ra
sự thật này. Elvis thích đậu phọng và bánh kẹp chuối thực.
Tôi đọc được tin này vài tháng sau buổi tối trong bếp
nhà cô em gái tôi. Tại sao Jeremy lại biết về Elvis trong khi
chúng tôi lại không biết?"
Từ
đó về sau trong thâm tâm, tôi lúc nào cũng nghĩ Jeremy chính
là Elvis. Tôi biết Jeremy cũng sẽ làm một cái gì nổi bật
trong đời nó. Nó có thể không phải là một ca sĩ, nhưng
sẽ được nổi tiếng và sẽ được người đời ngưỡng
mộ. Chắc ông không tin, nhưng sự thật sẽ như vậy, rồi
cả thế giới sẽ thấy điều đó.
Năm
vừa qua tôi đến gặp một nhà siêu linh học. Bà này chưa
hề biết gì về tôi mà tôi cũng không để lộ chút nào cho
bà ta biết. Bà ta nắm tay tôi và nói nhiều điều mà chỉ
mình tôi biết. Ðiều cuối cùng của bà ta nói ra là bảo
tôi có một đứa con trai, đứa trẻ này thật đặc biệt,
kiếp trước là một người nổi tiếng. Bà nói hàng triệu
người đã yêu mến người này và thằng nhỏ này cũng sẽ
trở nên lừng lẫy.
Tôi
không nói cho bà ta biết nhưng tôi biết bà ta muốn nói về
chuyện gì. Tôi không kể cho bà ta biết Jeremy chính là hiện
thân của Elvis.
Vì
thế tôi cố gắng hết sức mình để cung cấp cho Jeremy những
gì cần. Một ngày nào đó Jeremy sẽ trở nên một nhân vật
quan trọng và được dân chúng mến mộ."
Khi
Nancy chấm dứt câu chuyện của nàng, nàng đứng dậy và đi
xuống bếp. Một lát sau nàng trở lại với một khay đầy
bánh mì kẹp. Trong khi ba chúng tôi ăn, tôi nói chuyện với
Jeremy. Tôi muốn biết phản ứng của em. Tôi hỏi:
"Này
Jeremy, em nghĩ thế nào về câu chuyện của mẹ em kể cho tôi
nghe? Em có nghĩ em là Elvis không?" Tôi phải nhận là tôi thật
kỳ cục khi đặt câu hỏi này cho một em nhỏ mới 6 tuổi.
Jeremy
không chút ngặp ngừng trả lời:
"Vâng",
tôi chính là Elvis. Tôi chết rồi nhưng tôi đã trở lại.'
Tôi
hỏi: "Em tin tưởng điều này bao lâu rồi?" Em nhớ lúc nào
là lúc đầu tiên khi em nghĩ như vậy?"
"Lúc
nào tôi cũng biết tôi là Elvis ngay từ khi mới sanh". Em bảo
đảm với tôi không chớp mắt.
"Tôi
trở lại để được ở bên mẹ tôi. Mẹ tôi đau khổ vì
tôi, cho nên tôi đã trở về sống với mẹ tôi."
Không
thể nào nhầm lẫn, Jeremy đã nói bằng một giọng giống
như giọng của Elvis. Cách phát âm, nhấn mạnh,chuyển giọng
- tất cả đều như hệt Elvis kẻ cả cái giọng nhừa nhựa
của vị danh ca này. Tôi suy gẫm không thể nghi ngờ gì, Mẹ
em đã dạy con học được tất cả giọng nói của Elvis từ
khi em còn đang nằm trong nôi.
Tôi
hỏi em rằng khi lớn lên em muốn làm gì.
Em
trả lời: "Tôi chưa biết,cũng có thể là một nhạc sĩ, một
diễn viên trên truyền hình, cũng có thể là một phi công."
Trong
khi nói chuyện với em, dần dần tôi thấy hình như em đã
có thể bình tĩnh giữ được sự cảm xúc của em. Em thông
minh trên mức trung bình, em học khá. Không một người bạn
hay một thầy giáo nào biết được sự bí mật lý lịch của
em khi tôi hỏi em cho tôi biết. Mẹ em đã dặn dò em không
nói cho ai hay.
Tôi
nghĩ hẳn là Nancy đã dạy cho em thâm nhập và khuyến khích
em với cách giáo dục em bằng nhạc, cá tính, đời sống của
Elvis. Trong gia đình không có người cha, Nancy đã tạo ra "một
người cha giả tưởng" cho con dưới hình thức một việc
ngông cuồng hoàn chỉnh. Việc này đưa đến kết quả là
cho cho Jeremy thấy hình ảnh một người đàn ông gương mẫu
- người này chính là Elvis.
Khi
tôi sửa soạn ra về, Nancy nói nàng muốn cho tôi xem một việc
nữa.
"Hãy
xem đây!" Nàng vừa nói vừa ra hiệu cho Jeremy và ngay tức
khắc Jeremy thi hành vai trò của mình. Tôi thích thú chăm chú
theo dõi Jeremy; nó bắt đầu hát bản "Don't Be Cruel" (Xin Ðừng
Ðộc Ác) bắt trước y hệt như Elvis từ giọng hát, điệu
bộ, cách đi vòng trong một màn trình diễn gần như hoản
hảo về động tác và kiểu mẫu của người mẹ anh hững.
Khi
màn trình diễn chấm dứt, tôi cảm ơn hai mẹ con nàng về
sự khả ái và lòng hiếu khách trong buổi tối không bao giờ
quên được này. Tôi ra về, lòng bâng khuâng suy nghĩ không
biết rồi đây họ sẽ ra sao?
-ooOoo-
-29-
JACK
MATHEW GẬP THẦN HỒN ELVIS PRESLEY TRÊN ÐƯỜNG MEMPHIS
Tác
Giả: Raymond A. Moody
Ðầu
tiên tôi được nghe Bill Grady, viên quản lý một cơ sở buôn
bán phụ tùng xe hơi tại một thành phố nhỏ ở Alabama kể
về cuộc gặp gỡ rất ngộ nghĩnh của Jack Matthew và Elvis
Presley. Tôi đến đấy để thuyết giảng và tôi cũng có cho
biết là tôi chú trọng đến vấn đề thời sự đó trong
dịp này. Sau đó Bill Grady đến và sẵn sàng cho tôi biết
một chuyện vô cùng lý thú. Bill nói có quen một tài xế lái
xe vận tải cỡ lớn tên là Jack Mathew. Jack nói là ông ta thấy
Elvis Presley trên xa lộ sau khi Elvis đã chết và còn chở Ca
Sĩ này nữa. Bill hỏi tôi có muốn nói chuyện với Jack không,
Jack ở cách xa đây chừng khoảng 8 dậm tại một thành phố
ở Alabama. Tôi trả lời tôi rất muốn gặp Jack, và Bill mời
tôi ghé qua cửa hàng của anh sáng hôm sau để biết địa
chỉ của Jack, cửa hàng của anh có hồ sơ ghi địa chỉ của
Jack.
Tôi
đến cửa tiệm Bill lối 9 giờ sáng. Bill nhìn tôi mỉm cười,
anh đứng sau cái quầy hàng bằng gỗ cây sồi và đưa tôi
một mảnh giấy có ghi địa chỉ và số điện thoại của
Jack Matthew. Bill mời tôi ngồi nói chuyện chơi một lát và
uống cà phê.
Trong
lúc chúng tôi uống cà phê và trò chuyện, Bill cho tôi biết
không biết Jack Matthew có chịu tiếp tôi không vì Jack là một
người sống cô đơn, thầm kín. Anh cũng cho tôi biết sức
khoẻ của Jack không được tốt, Jack đau bao tử và phổi
vì uống rượu và hút thuốc - biết rõ Jack qua Bill, tôi có
thể nói chuyện với Jack dễ dàng hơn.
Khi
trở về nhà, tôi liên lạc với Jack bằng điện thoại ngay.
Bốn tuần qua dù cố gắng điện thoại gặp Jack nhưng vẫn
thất vọng không thể nào gặp được Jack. Tôi có vài lần
dặn dò bà mẹ của Jack nhưng vẫn không được hồi âm. Cuối
cùng tôi đành bỏ qua chuyện Jack và cho là Jack không muốn
tiếp chuyện tôi.
Một
buổi sáng vào khoảng 8 giờ, tôi đang ngồi tại văn phòng
thì điện thoại reo. Một giọng nói khàn khàn như người
ngái ngủ vang lên: "Bác Sĩ Moody phải không, tôi là Jack Matthew".
Hết sức thích thú, tôi cho Jack biết là tôi là một bác sĩ
tâm trí, tôi rất chú trọng đến câu chuyện lạ lùng của
Jack và Elvis mà tôi đã được nghe qua do Bill Grady kể lại.
Tôi đề nghị được gặp Jack để tôi biết rõ ràng hơn.
Jack hỏi tôi nghĩ sao về chuyện này, liệu tôi có gán cho
Jack là một "Thằng Ðiên" hay "Thằng Sạo" chăng. Tôi trả
lời là trong công cuộc khảo cứu của tôi tôi đã gặp rất
nhiều người tâm lý bình thường cho tôi biết những chuyện
thật khó tin về Elvis Presley và cảm nghĩ của tôi là tôi
không có ý kiến "đúng hay sai" về những chuyện đó, nhưng
tôi dám chắc họ là những người rất thành thực với tôi.
Jack
tán thành và anh hẹn sẽ nói chuyện với tôi trong một ngày
gần đây.
Ba
tuần lễ sau, tôi lại nhận được điện thoại của Jack.
Anh báo cho tôi biết hai ngày nữa anh sẽ đến Tennessee. Anh
muốn tôi đến gặp Anh tại một trạm xe vận tải gần thành
phố. Anh sẽ đến đó vào khoảng 5 giờ chiều hoặc muộn
hơn. Tôi nói tôi sẽ đến đó gặp anh và báo anh biết anh
sẽ nhận ra tôi là tôi sẽ mặc một áo ấm mầu nâu và đeo
một máy thâu băng.
Vào
đúng ngày hẹn tôi đến trạm xe vận tải vào khoảng 4 giờ
15 chiều; 5 già, 6 giờ rồi 7 giờ cũng vẫn chưa thấy Jack
đến. Tôi định ra về thì vào khoảng 8 giờ kém 20, tôi thấy
một người tài xế xe vận tải, cao, gầy, tóc hoa râm, bước
vào cửa chính và đang nhớn nhác nhìn quanh. Thấy tôi anh cúi
đầu chào và bước tới. Anh mặc quần Jeans xanh, áo sơ mi
Flannel sọc xanh, và đi đôi giầy òng cao bồi. Cánh tay phải
vắt chiếc áo dạ ngắn sọc đỏ. Có lẽ đã hai ngày anh
chưa cạo râu.
Khi
tới gần bàn tôi ngồi. anh nói vời tôi: "Xin lỗi Bác Sĩ
Moody, tôi đến trễ. Dọc đường cách dây độ 100 dậm, xe
tôi bị hư, trời lại mưa to quá ". Tôi nhìn qua cửa sổ,
trời đang mưa như trút nước đã hơn một tiếng đồng hồ.
Jack
ngồi xuống và chúng tôi gọi cơm chiều. Chúng tôi vừa ăn
vừa nói chuyện. Ðầu tiên Jack cho tôi biết là anh đã cai
rượu và anh dã phải vào nhà thương cả thảy 3 lần. Hiện
giờ anh đã bỏ được rượu khoảng gần một năm nay. Tôi
thầm nghĩ, đôi mắt sâu thẵm và chan chứa tình cảm chứng
tỏ anh là người ghiền rượu.
Sau
khi dùng cơm xong, anh bật lửa châm thuốc hút. Tôi đề nghị
anh nói chuyện về việc chứng nghiệm với Elvis Presley.
"Trở
lại vào Năm 1980, ngày đó là ngày 20 tháng Chạp, tôi nhớ
rõ vì ngày đó là ngày tôi giao động mà còn vì ngày đó
xảy ra trước hai ngày sinh nhật của mẹ tôi ( Ngày 22 tháng
Chạp là ngày sinh nhật của mẹ tôi). Thật khẩn trương làm
sao vì tôi phải trở về nhà tại Alabama cho kịp sinh nhật
của mẹ tôi. Từ miền cực Tây tôi phải chuyên chở và giao
hàng tại Memphis. Tôi lo sợ chẳng may dọc đường xe bị hư
thì tôi không kịp về dự lễ sinh nhật của bà. Tôi dự
định xuống hàng tại Memphis hôm 21 và trở về ngay đêm đó.
Tất cả gia đình tôi đều về nhà dự lễ sinh nhật của
bà và ở lại cho đến ngày Giáng Sinh.
Tôi
rất lo lắng cho mẹ tôi vì bà bị bệnh tim vừa nằm 2 tháng
bệnh viện để điều trị. Tôi sợ có thể đây là lần
sinh nhật cuối cùng của bà. Tôi đang ở với bà. Tôi có
lấy vợ được 5 năm và vợ tôi đã bỏ tôi vào năm 1978;
từ đó tôi vẫn sống với bà.
Ðêm
ấy tôi lên đường. Trời tối đen như mực. Lúc đó vào
khoảng 9 giờ 30, tôi đến cách Memphis chừng một trăm dậm
về phía tây. Tôi biết rõ con đường này và dự trữ đến
Memphis vào đêm ấy. Bấy giờ, có điều là lạ là tôi rất
ít khi cho người đi đường quá giang. Cách nay khoảng sáu
năm có lần tôi cho một gã quá giang ở Nevada, tự nhiên gã
này nổi khùng chửi mắng tôi. Gã đâm tôi nhưng tôi đánh
bật được con dao khỏi tay gã và xô gã xuống lề đường.
Tôi
là một tài xế xe vận tải độc lập nhưng kể từ dạo
đó tôi không cho ai quá giang nữa. Thời buổi này, ông không
thể ngừng xe dọc đường cho khách quá giang.
Nhưng
đêm 20 tháng Chạp lại khác hẳn. Tôi dừng xe lại đổ thêm
xăng. Tôi cảm thấy bồn chồn nên xuống xe và đi bộ vòng
quanh để lấy lại sự thư thái. Tôi uống hết hai ly cà phê.
Chung quanh trạm xăng đèn pha chiếu sáng rúc, nhưng bên kia
đường và phía cánh đồng thì tối om. Phía đường bên kia
có nhiều bụi cây, một vùng toàn cây. Nhìn về phía ấy tôi
thấy một ánh sáng. Không phải ánh sáng của một cây đèn
bấm mà giống như một vầng ánh sáng phát ra từ những lùm
cây. Tôi nghĩ ngợi. Lúc đầu tôi tưởng là đám mây sáng
qua các cành cây, nhưng tôi quả không biết ánh sáng trên từ
đâu phát ra. Tôi đứng bên đường và đăm đăm nhìn chùm
ánh sáng mờ mờ. Rồi bỗng nhiên tôi thấy một người đi
đằng trước ánh sáng này. Anh ta đi dọc theo con đường về
phía xa lộ. Anh ta mặc áo khoác, tay cặp một gói đồ.
Tôi
cho là Anh đang đi dọc con đường và bước qua vùng ánh sáng,
nhưng ngay lúc ấy tôi thấy Anh ta đang đi trên đường. Có
thể Anh từ rừng cây bước ra, Thực tôi không biết Anh từ
đâu tới. Tôi vừa đoán có lẽ Anh đang đi dọc con đường
trước khi tôi thấy Anh nhưng tôi không biết thật.
Thoạt
đầu tiên tôi không nhìn thấy chân Anh. Anh đang đi đằng
sau vài lùm cây thấp nên tôi chỉ trông thấy phần trên từ
hỏng lên tới đầu mà thôi. Hình như Anh nhìn thấy tôi, tiến
tới và băng qua đường. Giờ này không có xe cộ gì cả.
Tôi
đến ngay bên Anh và hỏi: "Anh đi đâu?". Trong lòng tôi cảm
thấy thương hại Anh. Tại sao, tôi không biết. Anh có vẻ
lo âu. Tôi nghĩ là Anh không nghe câu hỏi của tôi vì tôi nói
hơi nhỏ nên Anh không trả lời. Tôi lại nói to hơn: "Anh đi
đâu?"
Lần
này Anh nhìn tôi và nói: "Memphis"
Tôi
hỏi: "Ði nghỉ lễ ở Memphis à?"
Anh
trả lời: "Vâng tôi đi về nhà thăm cha mẹ tôi".
Anh
nói giọng Tennessee rất trầm. Tôi không thấy rõ mặt Anh vì
Anh đội một cái mũ lớn, cũng có thể là loại mũ trùm đầu.
Tôi không hiểu tại sao Anh lại ở trên con đường cách xa
Memphis cả trăm dậm, nên tôi hỏi:
"Anh
đi bằng gì?"
Anh
trả lời: "Tôi ra xa lộ để xin quá giang."
Rồi
Anh tiếp tục đi cho đến khi khuất dạng. Tôi trở về trạm
xăng, lên xe quay trở về xa lộ. Từ trạm xăng ra xa lộ chừng
nửa dậm, nhưng mới đi chừng khoảng một phần tư dậm,
tôi đã thấy Anh đang đi bên lề đường bên trái, tay cắp
gói đồ.
Không
suy nghĩ tôi ngừng xe ngay bên cạnh Anh. Tôi quay kính xe xuống,
thò đầu ra ngoài nói với Anh: "Tôi đi Memphis đây, tôi cho
Anh quá giang".
Anh
cảm ơn tôi, băng qua đường và trèo lên xe. Tôi chạy ra xa
lộ, thẳng đường đi Memphis. Nhìn Anh vừa lên xe, tôi có
thể nói Anh là người lịch lãm. Anh gọi tôi là "Ngài", vậy
"Thưa Ngài' hoặc "Thưa Ngài không". Tôi nghĩ Anh hẳn phải
được giáo dục kỹ lưởng.
Tôi
thật là quá mệt trên suốt quãng đường còn lại đi Memphis
nhưng nhờ có cà phê mà tôi còn tỉnh táo. Chúng tôi nói chuyện
huyên thuyên, tôi không nhớ hết, nhưng tôi còn nhớ có nói
đến âm nhạc mà cả Anh và tôi cùng thích. Anh cho tôi biết
Anh đang mong mái gặp cha mẹ Anh. Tôi nói là Anh nghĩ đến
mẹ Anh cũng như tôi nghĩ đến mẹ tôi. Cha mẹ là những người
gần gủi thực sự. Anh nói với tôi Anh có mấy món quà biếu
cha mẹ Anh trong gới đồ Anh đang mang theo. Anh cũng kể với
tôi có một thời gian Anh làm tài xế xe vận tải và Anh biết
nhiều loại xe. Anh còn nói Anh có vài chiếc Cadillacs, nhưng
tôi không tin. Tôi nghĩ Anh chỉ là một gã nghèo khổ, muốn
làm cho ra vẻ, nhưng tôi không nói với Anh điều đó. Tôi
nghĩ thật là chuyện khó tin, một người có mấy chiếc Cadillacs
lại phải xin quá giang xe giữa đường như thế này.
Chúng
tôi rất tương đắc. Tôi cho Anh biết là tôi ghiền rượu.
Anh tỏ vẻ thông cảm và cho tôi biết Anh cũng nghiện ma túy,
thuốc ngủ, nên rất hiểu tôi. Lúc này trong xe rất tối nên
tôi không thấy rõ mặt Anh. Tôi không thể nói Anh bao nhiêu
tuổi. Tôi nghĩ Anh chừng 30 hay 35, cũng có thể trẻ hơn.
Còn
chừng ít dậm nữa là tới Memphis, những ngọn đèn hai bên
đường giúp tôi nhìn thấy Anh rõ hơn. Tôi trông Anh rất quen
thuộc. Chắc chắn truớc đây tôi đã gặp Anh. Tôi hỏi Anh
muốn xuống đâu. Anh cho tôi địa chỉ, đó là Ðại Lộ Elvis
Presley. Anh bảo Anh xuống gần đây cũng được. Vì muốn biết
Anh là ai nên tôi tự giới thiệu: "Tôi là Jack Matthew". Tôi
nhìn Anh khoảng một giây.
Lúc
tôi vừa nhìn Anh thì Anh quay lại nhìn thẳng vào mặt tôi
và nói: "Thưa Ngài tôi là Elvis Presley".
Tôi
lạnh cũng và cứng đơ. Mồ hôi vã trên trán và lòng bàn
tay... tôi không thể nói được. Tôi lắp bắp hình như câu:
"Anh nói chơi đó chứ!". Còn độ một dậm nữa, tôi sợ quá
và không nói nên lời. Tôi không biết sao tôi còn có thể
lái xe được trong tình trạng này.
Ðúng
là Elvis Presley, hay hồn ma Anh. Trông Anh vẫn giống như xưa,
như những ngày vui của Anh. Chân tôi run rẩy trong đôi giầy
ống.
Cuối
cùng Anh nói Anh muốn xuống xe và tôi đã ngừng lại để
Anh xuống. Tôi đã gặp hồn ma! Tim tôi đập thình thịch.
Tôi
chưa bao giờ đến Graceland cả nhưng hai tuần sau đó, tôi
mạnh dạn trở lại Memphis và chạy qua Graceland. Thật là gần
chỗ tôi đã ngừng xe để Anh xuống.
Ðó
là câu chuyện của tôi. Tôi không uống rượu hôm xảy ra
chuyện đó. Tôi đã bỏ được rượu khoảng một tuần trước
khi chuyện đó xảy ra. Tôi thề tôi không uống một giọt
rượu nào đêm đó cả. Tôi cũng không dùng một loại thuốc
nào đêm đó. "
Sau
khi Jack kể xong chuyện, tôi đã mất cả tiếng đồng hồ
để cật vấn. Tôi muốn biết anh có phải là người ái mộ
Elvis trước đêm 20 Tháng 12 Năm 1980 không. Anh trả lời Anh
có ái mộ Elvis nhưng anh thích loại nhạc dân ca hơn là kích
động nhạc. Những ca sĩ thần tượng của anh là Willie Nelson
và Waylon Jennings.
Tôi
nhận thấy Elvis và Jack có vài điểm tương đồng về cá
tính trong đời sống. Thứ nhất là Elvis và Jack cũng gần
gủi thương yêu mẹ. Cả hai dều lái xe vận tải và đều
thích xe; cả hai cũng ly dị và vương mắc chất độc (rượu,
ma túy). Một điểm nữa là Jack gặp sự xuất hiện của Elvis
trên con đường hoang vắng, sự lo âu của Elvis cũng như sự
băn khoăn lo lắng của Jack trước khi gặp, là làm sao về
nhà kịp để đoàn tụ với gia đình.
Sau
khi nghe tôi trình bầy, Jack rất ngạc nhiên về những sự
trùng hợp và tương đồng tôi nêu lên mà anh không nghĩ tới.
Anh hỏi tôi xem có phải vì nguyên do tâm lý hay bệnh hoạn
mà chuyện xảy ra đêm đó.
"Thú
thật tôi không biết, Jack à. Nếu anh muốn biết tôi giải
thích, tôi sẽ nói anh nghe. Như anh biết tôi đang thử không
chấp nhận chứng nghiệm của anh, tôi chỉ nói sự giải thích
có thể có được chứ không phải là đúng hẳn."
Anh
dục tôi: "Cứ nói đi"
Ðầu
óc tôi quay trở về lúc tôi học y khoa trong thời gian nội
trú và thực hành về trường họp người nghiền rượu bất
thình lình bỏ rượu như Jack nói với tôi anh đã chấm dứt
không uống độ một tuần trước khi câu chuyện kỳ lạ xảy
ra trên đường Memphis. Tôi bắt đầu chậm rãi nói với người
tài xế xe vận tải đang ngồi trước mặt tôi.
"Jack,
anh có bao giờ nghe thấy chứng bệnh mê sảng động kinh không?"
- "Có,
họ nói với tôi rằng mỗi lần tôi đi chữa bệnh ghiền
rượu tại bệnh viện có thể nhìn thấy các con chuột mầu
hồng sau khi bỏ được rượu. Riêng tôi chẳng bao giờ thấy,
nhưng người bạn cùng chữa trị với tôi nói cho tôi biết
là có thấy".
Tôi
nói cho anh biết có trường hợp ít ngày sau khi ngừng rượu,
người ghiền thấy những ảo ảnh linh hoạt. Người đó nhìn
thấy những vật mà thật ra không có. Người đó đổ mồ
hôi, giao động và run rẩy. Những người bị mê sảng động
kinh thường mất ngủ, mệt mỏi và luôn luôn sợ hãi.
Jack
rất chú ý đến điều tôi nói. Tôi ngưng một chút nhìn anh,
anh uống một ngụm cà phê và hít một hơi thuốc lá.
"Vài
triệu chứng của bệnh mê sảng động kinh đã xảy ra với
anh đêm đó". Tôi tiếp tục:
"Anh
nói với tôi anh sợ sệt khi anh ngừng tại trạm xăng. Rõ
ràng anh mệt mỏi và đi tản bộ chung quanh để chấn tĩnh.
Sau này anh nói anh bị ra mồ hôi và lạnh cứng vì sợ hãi.
Tất cả những việc đó xảy ra một tuần sau khi anh ngưng
uống rượu".
Tôi
ngừng lại và thấy anh trầm ngâm nhìn ra phía xa. Trông anh
như mất trí. Chúng tôi im lặng ngồi bên nhau. Tôi bắt đầu
suy nghĩ liệu một người bị mê sảng động kinh có thể
lái được một xe vận tải lớn đi hàng trăm dậm mà không
hề hấn gì như trường hợp của Jack không.
Thật
là ngoài tầm tay, tôi tự hỏi có thể như vậy được không
và óc tôi liên tưởng đến một việc đã xảy ra cách đây
mấy năm cho chính tôi.Một đêm tôi đang làm việc trong phòng
cấp cứu thì có một người, cũng là tài xế xe vận tải,
bị bệnh mê sảng động kinh trầm trọng đến. Anh này là
người ghiền rượu, anh nói với tôi anh lái xe xuyên bang,
đột nhiên thấy nhiều ảo ảnh. Anh bắt đầu thấy các xác
chết và những con vật kỳ quái to lớn nằm dài trên mặt
đường. Tuy nhiên anh vẫn điều khiển được cái xe về nhà,
vào bệnh viện thành phố sau một cuộc hành trình dài. Tôi
đã tìm đuọc câu trả lời: "Có thể một người sau khi cai
rượu bị ảo ảnh vẫn có thể lái một xe lớn trên xa lộ.
Jack
làm tôi tỉnh mộng: những lời anh nói khiến tôi giựt mình
trở về thực tại, tôi đang ở trong một quán ăn của một
trạm xe vận tải miền đồng quê Tennessee.
"Bác
Sĩ Moody, tất cả những gì ông nói đều đúng cả." Jack nói.
"Thật đúng tôi hết sức bị giao động đêm đó. Tôi quên
không nói cho ông biết. Bây giờ tôi mới nhớ lại, đêm đó,
tôi mất bình tĩnh vô cùng."
"Tốt,
sự kiện anh giao động hiển nhiên hơn là việc anh ngưng uống
rượu. Có thể việc anh nhìn thấy Elvis là một ảo ảnh nếu
anh bị chứng mê sảng động kinh."
"Vậy,
có thể là tất cả chỉ trong tưởng tượng mà thôi." Jack
hỏi.
"Ai
biết được, có thể một phần là sự thật mà cũng có thể
một phần là ảo ảnh.Có thể là có một người đã quá
giang xe anh, đi xe cùng anh 100 dậm, và phần cuối anh đã ảo
ảnh người này là Elvis Presley như trong giấc mơ". Tôi trả
lời anh.
Trông
anh do dự. "Tôi không biết Bác Sĩ à" anh nói.
"Tôi
cũng không biết, Jack ạ"
Cả
hai chung tôi đều cười.
Lúc
này trời đã khuya. Jack muốn lên đường đi một quãng rồi
mới nghỉ. Trời mưa cũng đã tạnh. Tôi tiễn đưa anh ra xe
của anh, chúng tôi bắt tay từ giã, anh leo lên xe. Anh quay kính
xuống, nhìn tôi, miệng cười toe toét. Tiếng động cơ bắt
đầu nổ và rú lên.
"Suy
nghĩ, tất cả mọi thứ là do tôi uống rượu", Anh cao giọng
nói để át tiếng nổ của động cơ.
"Vâng
có thể là đúng, mà chuyện kia cũng có thể là đúng"
"Cái
gì, Bác Sĩ Moody?" Anh hỏi lại.
"Có
thể là anh đã thực sự nhìn thấy hồn ma của Elvis Presley"
Tôi nói thật to cho anh nghe.
Cả
hai chúng tôi đều cười rộ, và tôi đứng nhìn theo chiếc
xe vận tải cồng kềnh của anh, với đèn nhấp nháy, kéo
đi vào miền núi lạnh lẽo của Tennessee trong đêm khuya.
-ooOoo-
-30-
CHIẾC
ÁO CHOÀNG BỊ ÁM ẢNH BỞI THẦN HỒN ELVIS
Tác
Giả: Raymond A. Moody
Vào
Năm 1975 khi Elvis Presley cho cô chiếc áo choàng, Janice McMichael
không bao giờ nghĩ nó sẽ là vật lưu niệm. Giờ đây chiếc
áo hình như có một đời sống riêng tư, đôi khi cô lo lắng
có nên giữ hay không. Tôi (Raymond A. Moody) nói chuyện với
Janice tại Hoa Thịnh Ðốn vào mùa hè năm 1986. Lúc đó Cô
39 tuổi và là một thiếu phụ tóc vàng duyên dáng đang làm
thư ký cho một trường đại học. Trước khi bắt đầu vào
đời cô có biết Elvis.
"Tôi
có đi theo Elvis trong những năm đầu của thập niên 70. Về
phần Anh không có gì quan trọng, về phần tôi có những ngông
cuồng cá nhân: Tôi đang thử làm thương mại trong thị trường
ca nhạc thời gian này. Tôi là một diễn viên xinh đẹp,tài
giỏi, nhưng tôi nhận thấy dù có tài năng cũng khó để có
thể biểu diễn kiếm tiền. Tôi người Ohio bỏ nhà năm 21
tuổi đi California tìm việc với ước vọng trá thành một
diễn viên. Thật may mắn nên tôi đã được tuyển chọn trong
vài màn trình diễn. Tuy nhiên vẫn không đủ sống với nghề
này.
Vào
đầu năm 1970 một người bạn đã giới thiệu tôi với Elvis
Presley Anh thật tử tế dễ mến. Khi tổ chức một bửa tiệc,
Anh không yên lòng nếu chưa gặp mặt tất cả mọi người,
Anh thường trò chuyện hỏi về quê quán và đời sống cuả
từng người. Anh thật là dịu dàng. Tôi không biết phải
nói gì thêm nữa về Anh. Tôi không nhớ rõ đã gặp anh bao
nhiêu lần; có thể là 5 hay 6 lần. Tôi không bao giờ gặp
Anh trong chương trình bình thường. Có thể nói rằng tôi là
người tình đặc biệt của Anh, nhưng thực ra không phải
thế.
Thời
kỳ tôi biết Anh, Anh rất sợ chết. Anh có vẻ không được
khoẻ. Nhưng cá tính hiền hòa của Anh vẫn chói sáng. Tôi
và Anh nói nhiều đến sự chết chóc. Anh muốn biết ý tưởng
của tôi về cái chết. Tôi nhớ đã nghĩ:
"Anh
là người giàu có trên thế giới nhưng muốn một thứ, mà
tiền không thể mua được. Anh muốn biết về sự chết."
Ðó cũng là điều tôi quan tâm, vì thế chúng tôi trò chuyện.
Lần cuối cùng tôi gặp Anh khoảng vài năm trước khi Anh chết.
Tôi không nhớ rõ năm nào, tôi nghĩ là năm 1975. Sau khi gặp
Anh tôi ra về. Trời lạnh và mưa. Tôi không mặc áo ấm vì
tôi đến bằng máy bay từ miền Nam California ấm áp. Elvis
choàng cho tôi chiếc áo khoác mầu nâu nhạt của Anh. Tôi nhận
thấy việc tặng đồ đối với Anh gần như tự động. Hầu
như Anh không bao giờ để ý đến.
Trước
khi quen Elvis tôi rất dè dặt. Khi gặp Anh, tôi nhận thấy
nhược điểm này. Anh có lối cư xử làm người ta thấy dễ
chịu. Cách ăn nói của Anh cũng vậy. Elvis làm tôi không còn
dè dặt, chiếc áo là món quà đặc biệt với tôi, gợi cho
tôi nhớ lại lời cổ nhân nói bè bạn có thể cởi áo cho
nhau. Tôi mua một cái túi nhựa để treo áo này trong tủ áo.
Từ khi có chiếc áo tôi đã đổi chỗ ở ba lần và mỗi
lần dãn nhà, chiếc áo đều được tôi đem theo về chỗ
ở mới.
Cái
chết của Elvis như cả tấn gạch đè nặng lên tôi. Tôi được
tin này sau hôm Anh chết. Tôi ở nhà cả ngày hôm đó viết
thư và nghe nhạc của Anh. Buổi sáng khi đồng hồ báo thức
vừa ngừng reo, tôi mới nghe tin loan báo Anh chết hôm qua. Thật
là kỳ dị, trước đây hai ba ngày tôi thoáng có ý nghĩ là
tôi đến gặp Elvis. Tôi biết Anh không được khoẻ. Ý nghĩ
thoáng qua trong đầu tôi Anh không sống mọi được và tôi
nên lại thăm Anh. Ðúng là điều kỳ quặc tôi sợ Anh chết
hai ngày trước khi Anh chết? Elvis chết làm tôi ngơ ngẩn.
Tôi
bị giao động. Thỉnh thoảng đôi tay tôi như run lên. Tôi
lo lắng về sức khoẻ của tôi, tôi sợ hãi cái chết suốt
trong sáu tháng trời. Elvis hình như bất tử. Anh là người
chết đầu tiên mà tôi biết. Bà nội, Bà ngoại tôi vẫn
còn sống. Tôi không được biết ông ngoại ông nội tôi vì
các cô mất trước khi tôi ra chào đời. Elvis là người thứ
nhất tôi biết rõ là chết. Trong khoảng sáu tháng tôi sợ
cái chết đến hết hồn.
Trong
thời gian này chiếc áo choàng ít được tôi dùng đến. Chỉ
một tuần chiếc áo đã hai lần rơi xuống sàn tủ trong lúc
tôi đi làm. Chưa bao giờ áo này rơi như vậy thế mà chiếc
áo rơi hai lần trong một tuần. Tôi không thể biết rõ thời
gian là bao lâu sau khi Elvis chết. Có lẽ chừng một tháng nhưng
chắc chắn không quá hai tháng. Lần đầu thấy chiếc áo rơi,
tôi có cảm giác sợ sệt. Thành thật mà nói tôi đã tự
hỏi có phải Elvis từ bên kia thế giới đang cố làm tôi
chú ý đến không. Sau lần thứ hai tôi lấy túi nhựa ra và
treo áo vào tủ.
Tôi
nhớ rõ là vào tháng 11, cái áo thực sự hoạt động. Áo
rơi khỏi mắc 3 lần thượng tuần tháng 11, một lần tôi
nhìn thấy áo đang rơi, lúc đó tôi đúng cách độ 5 feet.
Lần này là ban ngày. Tôi không thể tưởng tượng nổi làm
sao cái áo có thể rơi như thế. Thật là kỳ dị.
Không
mấy người biết nguyên nhân nào tôi có cái áo kể cả mẹ
tôi và em gái tôi. Tôi hiểu là nếu có người biết xuất
xứ của chiếc áo thể nào họ cũng đánh cắp, tôi chắc
chắn như vậy. Tôi biết có một người khoe trong quán rượu
là ông ta có một tập dĩa gốc của Elvis với nhãn hiệu mặt
trời. Không đầy một tuần lễ sau, nhà ông bị đột nhập
và tập dĩa bị mất trộm. Bạn không thể để cho người
ngoài biết bạn có những vật lưu niệm của Elvis, nếu bạn
muốn giữ.
Trong
túi bên phải của chiếc áo còn sót lại vài mảnh khăn giấy
lau mặt và một đồng xu. Tôi bật cười - một đồng xu trong
túi áo của một ông triệu phú! Khăn giấy và đồng xu vẫn
còn nguyên trong túi. Tôi chưa bao giờ lấy ra.
Tôi
bị khủng hoảng tinh thần từ khi Elvis chết nên tôi đã tìm
một người đến ở chung. Người này tên Mary, quê ở Oklahoma.
Mary đến đây để làm việc cho chánh phủ. Tôi sợ hãi có
người xâm nhập vào phòng tôi và thấy tôi có một mình nên
tôi đã để Mary ở chung và chia bớt tiền nhà với tôi. Ðây
là lần duy nhất tôi cảm thấy sợ hãi sự cô đơn khoảng
6 tháng sau khi Elvis chết.
Mary
dời tới tháng Giêng. Tháng 11, chiếc áo như biết hoạt động,
rơi 3 lần. Ngày 20 tháng 11 tôi tỉnh dậy giữa đêm khuya.
Cái đèn ngủ ở ngoài hành lang phía ngoài phòng ngủ chiếu
ánh sáng thẳng vào cái tủ đóng chìm trong tường để treo
quần áo. Tủ này có hai cánh của kéo, một cánh thì được
kéo hết về một phía, phía tủ mở là phía treo chiếc áo.
Tôi không biết sao tôi lại thức giấc giữa đêm khuya và
nhìn về phía cái tủ. Tôi cố tập trung đôi mắt nhìn vào
cái tủ vì tôi không tin cái gì mà tôi đang thấy. Cái tay
áo của chiếc áo choàng chuyển động, tay áo co lên rồi duỗi
xuống. Ðó là tay áo phải. Tôi biết rõ là tay phải theo cách
treo của áo. Tôi hoảng vía. Tôi cố cử động mà không nổi.
Tôi như bị tê liệt. Tôi không biết là bao lâu. Có thể 10
phút, cũng có thể 30 phút. Thỉnh thoảng cái tay áo co lên
từ từ rồi lại buông xuống. Buổi sáng, thức dậy tôi thấy
chiếc áo vẫn còn treo trên mắc. Lần này chiếc áo không
rơi. Tôi chưa bao giờ thấy chiếc áo chuyển động như lần
đó cả.
Tôi
cũng chưa bao giờ kể cho Mary biết chuyện về chiếc áo. Vào
tháng Hai một người đàn bà đến ở một căn phòng dưới
hành lang của chung cư. Tôi có biết bà ta. Tên Bà là Alice.
Bà là người rất chú trọng đến siêu linh. Bà ta đã đưa
tôi đến dự một cuộc hội về siêu linh tại Hoa Thịnh Ðốn.
Một hôm, ngồi uống trà với bà tại căn phòng của bà tôi
đã kể câu chuyện chiếc áo cho bà nghe nhưng tôi chỉ nói
áo này là do một người bạn có tặng tôi. Tôi không nói
áo này của ai cả. Bà lên căn phòng tôi và nhìn xung quanh.
Bà bảo tôi bà có thể đoán về chiếc áo này. Bà nới áo
này của một người đàn ông tinh thần rất cao nhưng chết
yểu. Tôi rất ngạc nhiên và nói là bà bà đoán trúng. Bà
nói bà nghe thấy nhạc rất hay chung quanh chiếc áo. Tôi thì
không nghe thấy gì cả, chắc chắn như vậy, nhưng bà ta nói
đúng là nhạc này của người đàn ông chết yểu.
Sau
đó một chuyện kỳ lạ nữa lại xảy ra với chiếc áo. Vào
cuối tháng Hai, tôi đẩy chiếc áo qua một bên để có thể
mắc thêm quần áo. Khi tôi cầm nơi cổ áo tôi thấy cổ áo
ướt, cổ áo bị ướt cả. Không có lý cái áo choàng này
chung quanh lại bị ướt. Tôi lo sợ. Mary không thích Hoa Thịnh
Ðốn nên dời đi vào đầu tháng Ba. Tôi lại sống một mình,
lại càng thêm lo lắng, tôi sợ cái chết, tôi vẫn sợ chiếc
áo.
Ngày
21 tháng Ba, một giấc mộng đến với tôi. Tôi mơ thấy tôi
và Elvis đi qua những lùm cây. Ðây là đồng quê, một miền
rất đẹp. Chung quanh là những dẫy núi cao xanh thẳm. Trời
xanh trong tuyệt đẹp. Tôi có thể nhìn thấy các con chim đủ
mầu sắc như mầu sắc của các cầu vồng bay lượn chung
quanh. Chúng tôi tản bộ trên một con đường nhỏ. Chung quanh
chúng tôi đủ mọi loại hoa đẹp muôn mầu sắc đang đua
ní. Elvis cầm tay tôi và chúng tôi đi sát bên nhau. Giấc mơ
này giống như thật. Khi tôi tỉnh dậy tôi liền ghi lại tất
cả. Chúng tôi đi qua một cái cầu đá bắc qua con suối nhỏ.
Elvis nói chuyện với tôi. Tôi đã ghi lại tất cả những
gì Anh nói. Chúng tôi ngồi trên cầu đá. Anh cầm tay tôi và
siết chặt tôi vào lòng Anh. Anh nói:
"Janice
à, em có vẻ ngần ngại, phải không em? Em còn nhớ không chúng
ta đã cùng nhau trò chuyện nhiều lần về cái chết. Chúng
ta có muốn cùng nhau chung sống sau khi chết không. Anh cố gắng
nói em biết qua chiếc áo choàng, em yêu dấu nhưng em quá sợ
hãi. Việc không thành. Anh muốn nói cho em biết chúng ta sẽ
sống cùng nhau sau khi chết. Thôi em đi và sống nhé."
Anh
ôm tôi thật chặt và nói câu từ giã. Rồi Anh mỉm cười,
nụ cười thật dịu dàng vốn dĩ của Anh và cởi chiếc áo
choàng Anh đang mặc trong giấc mộng và đắp lên mình tôi.
Cái áo này làm bằng một loại vải giống như lụa. Áo mầu
vàng thật đẹp. Ðến đây giấc mộng chấm dứt. Tôi tỉnh
dậy và lập tức viết ngay tất cả xuống giấy.
Từ
ngày 21 tháng Ba năm 1978, tôi không còn nghĩ đến cái chết
nữa. Giấc mộng đã làm tôi khoẻ hơn. Chiếc áo choàng vẫn
trong tủ áo. Tôi không còn sợ nó nữa. Tôi sẽ giữ nó mọi
mọi. Elvis Presley lúc nào cũng ở trong thâm tâm tôi."
Vì
tôi chỉ ở Hoa Thịnh Ðốn có hai ngày để dự một cuộc
hội nghị về nghề nghiệp, tôi không có đủ thì giờ để
đến phòng Janice xem chiếc áo. Tôi cảm ơn cô đã cho tôi
chia sẻ chứng nghiệm riêng tư của cô. Tôi chưa bao giờ được
nghe những chuyện như thế trước đây.
Tôi
cũng nói cho Janice biết chứng nghiệm mà cô nằm trên giường
không cục cựa được trong khi nhìn thấy cái áo chuyển động
gợi cho tôi trường hợp y khoa rất hiếm gọi là "tê-liệt
trong khi ngủ". Hiện tượng này rất là hiếm, người trong
trường hợp này là người nhậy cảm đang trong tính trạng
lo âu, đang bị đè nén đúng như tình trạng của Janice. Những
người bị bệnh này lúc thức dậy rất tỉnh táo; tuy nhiên
vẫn thấy bắp thịt như tê liệt và cảm thấy lo âu và sợ
sệt. Ðôi khi tình trạng này cũng liên hệ đến cái gọi
là "thùy miên mộng ảo", những hình ảnh sống động hiện
ra trên thế giới như thật. Có lẽ việc xảy ra cho cô đêm
đó có thể là một giai đoạn của bệnh "tê-liệt trong khi
ngủ" với những hình ảnh sống động của chiếc áo - hậu
quả là một giấc mộng trong khi thức. Tôi không có luận
giải về chiếc áo rơi, tuy nhiên tôi bình luận là rõ ràng
giấc mộng đưa đến quyết định trong việc tiếc thương
Elvis mà cô đang trải qua trong thời gian ấy.
Janice
là một thiếu phụ trẻ, thông minh, và tự tin.
Chứng
nghiệm quả không còn nghi ngờ gì nữa đã khiến Janice thành
một người hạnh phúc hơn. Nàng cả quyết là nàng hàm ơn
nhiều tình bạn mà Elvis Presley đã dành cho nàng.
-ooOoo-
-31-
NHỜ
ELVIS PRESLEY, TÌM THẤY ÐỨA CON BỎ NHÀ RA ÐI
Tác
Giả: Raymond A. Moody
Harold
Welch là cảnh sát viên của một thành phố nhỏ tại Georgia
có hơn 15 năm. Anh là người to lớn lực lưỡng có vẻ bướng
bỉnh. Anh thường nói anh rất hãnh diện được là con trai
của một công nhân hãng dệt. Anh là người lịch lãm, ăn
nói mềm mỏng khó có thể hình dung nơi anh một chứng nghiệm
kỳ lạ về siêu linh. Khi kể lại chuyện kỳ lạ của mình,
anh rất trung thực, mô tả các biến chuyển chính xác, không
thêm bớt mầu mè và rất ít giải thích. Anh nói chuyện với
tôi trong một phòng khách nhỏ, không có cửa sổ của một
tòa nhà gạch vừa dùng làm Tòa Thị Sảnh, vừa dùng làm Trạm
Cảnh Sát.
"Chuyện
xảy ra chắc chắn vào tháng Ba Năm 1982. Thằng con trai út tên
Tony của tôi đã gây cho tôi ít nhiều rắc rối. Nó giao du
với bọn côn đồ và cả bọn đã bị bắt trong một cửa
tiệm dưới phố. Có người tin cho vợ chồng tôi biết nó
hút cần sa. Tôi thì chưa bao giờ gặp. Trước mặt các con
tôi đã thề là sẽ thẳng tay trừng trị nếu bắt gặp đứa
nào phạm tội ma túy và tôi còn muốn pháp luật cứng rắn
với nó như với bất cứ ai khác.
Tony
là một đứa trẻ chưa bao giờ phạm lỗi lầm nào cả. Nó
là một đứa bộ tốt nhưng lại giao du với bọn xấu. Ðôi
khi nó không về nhà. Có một thời gian, chúng tôi không thể
nào kiểm soát nổi nó. Tới đầu tháng Hai Năm 1982, chúng
tôi thật sự phải đương đầu với nó. Nó đang học cấp
II, Trung Học. Ðiểm học tập của nó xuống thấp dưới hẳn
cái khả năng của nó. Năm đó vợ tôi giải phẫu lưng và
nằm điều trị tại bệnh viện 1 tháng, sau đó phải tĩnh
dưỡng ở nhà thêm một thời gian nữa. Cứ mỗi tuần trong
nhà lại xảy ra một hai lần cãi vã đôi khi hòa lẫn nước
mắt về điểm học tập, về sự say sưa và về đám bạn
bè của nó. Ngày 3 hay ngày 4 Tháng Hai, nó đi chơi đến 3 giờ
sáng mới về và say rượu. Vợ chồng tôi lo sợ đi tìm nó
khắp nơi, suốt hai tiếng đồng hồ mà không thấy nó. Khi
nó về, tôi nổi nóng, chửi mắng nó thậm tệ, lẽ ra tôi
không nên nặng lời như vậy. Bất cứ người cha nào cũng
phải làm như tôi thôi.
Bốn
năm ngày sau, nó không nói với chúng tôi một lời. Hễ ở
nhà là vào phòng riêng nghe nhạc. Tony rất thích Elvis Presley
và các nhạc sĩ dân ca. Nó không thích loại kích động nhạc
giật gân như phần đông thanh niên thời nay. Lúc nào nó cũng
chỉ Elvis. Phòng nó treo đầy những bảng quảng cáo Elvis.
Tôi cũng muốn như vậy; thà vậy còn hơn là nghe các băng
nhạc cuồng tấu nặng mùi ma túy.
Tony
biết tất cả về Elvis. Tôi thì không. Lần gần gủi nhất
với Elvis là khi tôi được gọi đến để tăng cường an
ninh cho cuộc trình diễn của Anh tại một thành phố gần
đây. Tôi không bao giờ tìm cách đến gần Anh và cũng chưa
gặp Anh bao giờ.
Tony
có ý định đến California để đóng phim. Nó đã dành dụm
được số tiền trên hai nghìn đồng. Một tuần lễ sau ngày
tôi nổi cơn thịnh né, Tony bỏ nhà ra đi không nói một lời.
Nó đi biệt tăm.
Tôi
đã ở trong nghề cảnh sát 20 năm. Tôi biết các bậc cha mẹ
không thể làm gì hơn được gặp trường hợp như Tony của
tôi. Vợ tôi đau buồn khóc suốt hai tuần lễ. Còn tôi thì
hút thuốc hết điếu này đến điếu khác. Tôi nghiện thuốc
lá từ năm 12 tuổi nhưng tôi đã bỏ vì tôi bị sưng phổi
trầm trọng và khó thở. Khi Tony bỏ nhà đi, tôi hút trở
lại 3 gói một ngày.
Tôi
chắc chắn Tony đi California. Tôi cũng biết những đứa trẻ
lang thang nơi đó khó mà có cơ hội. Tôi hiểu rằng nếu nó
ở đấy lâu, tiền sẽ hết, nó sẽ sa vào chỗ xấu xa. Ðứa
con trai lớn của tôi tên Harold Jr làm ở Nha Cảnh Sát Atlanta,
có nhiều kinh nghiệm tìm những trẻ mất tích. Tôi và Harold
Jr quyết định đi Los Angeles để kiếm Tony.
Tony
bỏ đi Ngày 11 Tháng Hai. Ngày 3 Tháng Ba tôi và Harold Jr đáp
máy bay xuống Los Angeles. Trong thời gian này, Bác Sĩ cho vợ
tôi uống thuốc ngủ vì vợ tôi quá lo lắng cho Tony mà mất
ngủ. Cứ mỗi lần điện thoại reo là vợ tôi lại khổ sở.
Cuối cùng tôi phải ngủ ngoài phòng khách và mang theo cái
điện thoại để vợ tôi có thể ngủ. Tôi ngủ trên cái
ghế sự pha để trả lời điện thoại cho dễ. Phần lớn
là các điện thoại gọi đến cho các đứa khác đang còn
ở chung với chúng tôi. Tôi rất mong Tony gọi về.
Vào
đêm ngày 1 Tháng Ba, tôi đang ngủ trên sự pha trong phòng khách
thì nằm mơ thấy Elvis Presley. Trong giấc mộng, Elvis vào văn
phòng tôi. Anh nói Anh biết vài tin tức về Tony. Tôi nhớ Anh
nói: "Thưa ông, tôi lo lắng cho Tony, Tony rất ái mộ tôi. Tony
đang ở Los Angeles, tôi không thể đến với nó được". Elvis
mặc quần áo thường, khoác ngoài cái áo choàng mỏng của
cảnh sát. Elvis cho tôi xem cái thẻ. Tôi có treo một tấm bản
đồ thành phố trên tường ngay sau bàn giấy, nhưng trong giấc
mộng thì lại là tấm bản đồ thành phố Los Angeles. Anh chỉ
cho tôi vài con đường nhưng chưa bao giờ tôi tới Los Angeles
nên khó mà nhớ được tên các con đường đó. Cố gắng
hết sức tôi cũng không thể nhớ tên một con đường nào.
Elvis
đành chịu. Anh bắt đầu nói với tôi: "Hãy nhìn, Tony đang
ở trong một cái nhà có phòng cho thuê". Rồi Anh chỉ cho tôi
quang cảnh. Một đường phố ngắn có một nhà thuốc tây
ở góc đường và trước mặt là một tiệm ăn nhỏ. Ðột
nhiên tôi và Elvis ở ngay trên con đường phố đó và đi bộ
xuống, Mọi thứ như mờ mịt, tôi không nhìn rõ mấy. Elvis
cố gắng chỉ cho tôi để tôi có thể nhận được. Elvis
nắm cánh tay tôi và lay tôi. Anh nói: "Nhìn đây ông, ông phải
nhìn kỹ. Rất là quan trọng đấy ông". Anh chỉ tôi một căn
nhà có, một căn nhà tồi tệ. Elvis nói: "Ông à, con ông đang
ghiền ma túy đấy, ông phải giúp đỡ nó". Tôi có thể nói
là Elvis cố gắng chỉ cho tôi cái nhà có. Ðó là một căn
nhà hai tầng. Tôi thấy một con mèo trên thềm đang cố vào
nhà. Hình như con mèo của căn nhà ấy. Con mèo mầu vàng có
sọc.
Elvis
cố gắng chỉ cho tôi tên con đường nhưng tôi không tài nào
nhớ được. Elvis vẫn giống như trong hình. Trong giấc mộng
tôi thấy Anh cao chừng khoảng 6 feet và chừng 30 tuổi. Tôi
thấy Anh rõ ràng nhưng chung quanh Anh thì mờ ảo. Tôi cố tập
trung nhận diện căn nhà nhưng tôi chỉ thấy qua làn sương
mù. Tôi cảm ơn Anh vì sự quan tâm của Anh.
Tôi
tỉnh dậy, đầu đau và tai ù. Bấy giờ ông có thể nghĩ
tôi là người mất trí. nhưng tôi, tỉnh dậy, tôi biết tôi
sẽ tìm được Tony. Giấc mộng vẫn ám ảnh tôi cả ngày
hôm sau. Ðiều tôi ngạc nhiên là tấm thẻ cảnh sát. Tôi
vẫn biết Anh rất thích giúp đỡ an ninh cảnh sát. Trước
kia, chưa bao giờ tôi nằm mơ thấy Elvis. Giấc mộng hầu như
thật.
Harold
Jr và tôi đáp máy bay xuống Los Angeles ngày 3 Tháng Ba. Chúng
tôi bắt tay vào việc ngay. Tôi liên lạc với các nhân viên
an ninh cảnh sát địa phương. Họ sẵn sàng cộng tác. Tôi
nới chuyện với một chuyên viên về vụ này. Ông ta chỉ
cho tôi những địa điểm mà các em thường tụ tập. Chúng
tôi đưa hình của Tony, Chúng tôi gặp một số người tại
các chỗ này xong không một ai nhớ là đã nhìn thấy Tony.
Harold
Jr thuê một chiếc xe hơi. Chúng tôi đến tất cả những nơi
do chuyên viên cho biết. Ngày 9 tháng 3 tôi đang lái xe, chợt
nhìn thấy một tiệm bán thuốc tây và trước mặt có một
quán nhỏ bán bánh mờ thịt nướng y như tôi đã trông thấy
trong giấc mộng. Bây giờ chắc Bác Sĩ nghĩ: "ông này mất
trí rồi" phải không, Bác Sĩ Moody? Không đâu! khi nhìn thấy
tiệm thuốc và quán ăn tôi tự nói: "Ðúng là con đường
Elvis chỉ cho tôi trong giấc mộng". Lúc này là 2 giờ chiều.
Tôi
quay sang nói với Harold Jr: "Con à, chúng ta sẽ tìm thấy Tony
tại chỗ này." Harold Jr chắc nghĩ rằng ông già này bí mật.
Tôi dừng xe sát lề đường ngay trước cửa hiệu thuốc.
Tôi sang phía phải con đường và đi xuống chừng nửa quãng
tôi nhìn thấy ba căn nhà 2 tầng có. Con đường này trông
rất quen thuộc. Bây giờ tôi không biết nói với ông thế
nào nhưng đúng là con đường mà tôi và Elvis cùng đi trong
giấc mộng.
Tôi
không biết trong giấc mộng Elvis chỉ cho tôi căn nhà nào.
Tôi nhớ phần rõ nhất là cái cửa chính và mấy bậc thềm.
Tôi lại gần nhìn kỹ hơn thì thấy một căn nhà có cửa
và bậc thềm giống như trong mộng. Tôi liền đi tới nhà
này và gõ cửa. Một bà già chống gậy ra mở. Tôi nhận thấy
cửa trước có kính và phần trên có màn trắng giống như
tê mỏng che bên trong cửa kính. Những màn này được ngăn
ra giống như những màn tôi nhìn thấy trong giấc mộng.
Tim
tôi đập mạnh như muốn ra khỏi lồng ngực khi bà cô mở
cửa. Bà cô nhìn tôi. Hình như bà cô sợ hãi. Có lẽ bà cô
tưởng tôi là người điên chăng. Bà cô hỏi: "Cái gì! Tôi
có thể giúp gì cho ông?" Tôi hỏi: "Thưa Cô, Tony Welch có ở
đây không?" Bà cô trả lời:
"Có".
Tôi
nói với Bà tôi là cha y, y đã bỏ nhà đi. Tôi phải gặp
ngay y. Bà cô chỉ cho tôi phòng của Tony trên lầu trông ra
cầu thang. Ðến đây Harold Jr ngơ ngác như trong sương mù.
Tôi không nói cho Harold Jr biết giấc mộng. Harold Jr có vẻ
bối rối và theo chân tôi lên cầu thang.
Khi
tôi lên đến phòng Tony, tôi gõ của. Tôi nghe thấy y nói "Xin
cứ vào". Tôi mở của bước và o. Thằng nhỏ đang nằm dài
trên giường đọc tạp chí. Tôi nhìn thẳng vào mặt y và
mỉm cười. Mặt y trắng bệch như tấm vải trải giường.
Nó nói "Thưa Ba, Ba làm sao mà tìm được con thế?" Nó òa khóc
và nhảy đến tôi.
Tôi
đứng đấy ôm choàng thằng nhỏ lối một phút. Tôi cũng
khóc. Nó nói: "Thưa Ba, con muốn trở về nhà."
Chúng
tôi xếp đồ dùng cho nó. Tôi trả tiền nhà cho bà cô. Khi
chúng tôi sắp sửa bước ra tôi hỏi bà cô: "Thưa cô, cô
có nuôi mèo không?" Bà cô trả lời "Không, tôi không nuôi
mèo." Tôi hỏi bà cô cô có thấy một con mèo vàng có sọc
ở lối xóm không. Tôi muốn biết về con mèo mà tôi trông
thấy trong giấc mộng. Tôi chắc chắn con mèo đó ở đâu
đây. Bà cô trả lời bà cô không thấy con mèo nào như vậy.
Bà cô không hỏi tôi tại sao tôi muốn biết. Nhưng theo hành
động của tôi và lối nhìn của Harold Jr chắc bà cô tưởng
chúng tôi thuộc loại điên khùng.
Trên
xe về khách sạn, Harold Jr và Tony không hỏi tôi sao tôi lại
biết. Tôi không bao giờ kể cho chúng hay. Thực ra tôi cũng
cảm thấy khó nói với các con tôi là Elvis chỉ đường cho
tôi trong giấc mộng. Tôi giữ kín trong lòng. Harold cho rằng
tôi tìm được là do tin tức của một cảnh sát viên thuộc
Nha Cảnh Sát Los Angeles, và tôi cũng không muốn phổ biến
nguyên do tôi đã thành công. Tôi không nói về Elvis, những
gì Anh đã đến với tôi.
Ðêm
đó tại khách sạn, tôi và Tony suy nghĩ về sự may mắn. Tony
nói: "Thưa Ba, có một điều rất ngộ, con đã nằm mơ thấy
Elvis hai lần. Trong cả hai giấc mộng Elvis bảo con là Ba sẽ
đến đón con về. Anh cũng nói Anh lo lắng cho con và Anh sẽ
giải quyết được."
Tôi
bằt đầu khóc khi nghe thấy vậy, nhưng tôi vẫn chưa nói
cho con tôi về giấc mộng. Tôi vẫn chưa nói đến Anh, nhưng
tôi đã thấy thần kinh căng thẳng. Tôi sẽ nói về Anh một
ngày gần đây.
Quả
là đúng như trong giấc mộng Elvis nói Tony ghiền ma túy. Chúng
tôi đã cố gắng cho Tony bỏ ma túy. Tony đã vượt qua, và
rất khoẻ mạnh. Mọi việc đều tốt đẹp.
Tôi
không hiểu sao tôi lại nằm mộng như vậy. Trước đây cũng
như sau đó không bao giờ có những giấc mơ như thế nữa.
Tôi đâu phải là người không biết suy nghĩ. Tôi phải đứng
trên cương vị việc là m. Tôi chưa bao giờ dính dáng tới
những chuyện siêu linh. Vài năm trước đây. tại một thành
phố gần đây, có một vụ giết người rất sôi nổi. Ðủ
loại giấy tờ. Họ đã mang các nhà siêu linh đến để giúp
đỡ. Tôi tự nghĩ đó chỉ là lường gạt.
Bây
giờ tôi không biết nghĩ sao. Với tôi hình như Elvis Presley
lo âu cho con tôi nên Anh đã đến bằng giấc mộng để giúp
đỡ tôi. Tôi không biết nghĩ gì hơn nữa."
Câu
chuyện của Harold Welch là một câu chuyện khó khăn trở ngại
nhất mà tôi gặp phải. Nếu những dữ kiện mà ông nhớ
lại đúng như ông trình bầy, câu chuyện như thách đố sự
giải thích tầm thường. Harold là một người thành thực
đáng tin cẩn, có lý trí, không phải loại người có khuynh
hướng ngông cuồng.
Chính
giấc mộng là động lực tâm lý quan trọng. Theo cách mà Harold
mô tả Elvis trong giấc mộng, Elvis xuất hiện lo âu cho Tony
cũng như Harold trong lúc nằm mộng là một sĩ quan cảnh sát
lo âu cho nghề nghiệp của mình. Sự khó khăn do Evis ám chỉ
trong giấc mộng là làm sao báo cho Tony biết sự trở ngại
của Harold trong việc liên lạc với con.
Tuy
nhiên, điều huyền bí là chốn xảy ra trong giấc mộng đã
biến thành sự thực ăn sâu vào trí nhớ của Harold. Giống
như Harold, tôi cũng khó biết phải nghĩ gì!
-ooOoo-
-32-
HILDA
WEAVER, NHÀ TÂM LÝ HỌC THẤY THẦN HỒN ELVIS PRESLEY
Tác
Giả: Raymond A. Moody
Hilda
Weaver là một nữ Bác Sĩ Tâm Lý Ðiều Dưỡng 30 tuổi, còn
độc thân. Trong thị xã, Cô được mọi tầng lớp dân chúng
và các đồng nghiệp quý trọng. Cô đã từng nói cô thuộc
loại người "bảo thủ" và không mấy để ý đến các hiện
tượng siêu nhiên cho đến khi cô đã tự mình chứng nghiệm.
Khi Elvis chết được gần 3 tháng, lúc đó cô 28 tuổi Elvis
đến thăm cô, thuyết phục cô.
Sau
đây là lời cô thuật lại:
"Khi
tôi khoảng 10 hay 12 tuổi tôi có gặp Elvis một lần. Tôi nói
"gặp" chứ đúng ra lúc ấy Anh đi bên cạnh tôi. Anh nhìn vào
mặt tôi và nói: "Chào Em Cưng". Tôi nhớ tôi thật là cảm
động. Một em bộ nít như tôi mà tự nhiên được một người
đàn ông có cả nửa số phụ nữ trên thế giới ái mộ âu
yếm nói chuyện. Ôi thật là cảm động biết chừng nào!
Lẽ đương nhiên tôi nghĩ ngay đến việc lấy Anh. (Thật tức
cười) Thật là một ý tưởng ngộ nghĩnh! Tôi nhớ mãi tới
mấy tháng sau đó và đúng ra cả năm sau không chừng. Có lẽ
tôi đã hơi lập dị. Tôi nghĩ "Khi tôi lớn Elvis có thể cưới
tôi, Anh có thể mang tôi theo Anh và chúng tôi sẽ sống bên
nhau hạnh phúc suốt đời. (Thật tức cười) Cuộc hành trình
thú vị biết bao! Chuyện này đã làm cho tôi khúc khích cười
thầm cho đến cả đến bây giờ mỗi lần tôi nhớ lại.
Tôi
chỉ gặp Elvis một lần duy nhất đó. Thực thà mà nói, trước
khi xảy ra việc trên tôi cũng chưa hẳn là người thực sự
ái mộ Anh. Tôi chỉ mới xem 1, 2 cuốn phim Anh đóng. Tôi có
vài dĩa hát của Anh - như Ông (Raymond A. Moody) thấy - chừng
nửa tá tập nhạc của Anh. Tôi không bị Elvis ám ảnh như
những người con gái đồng lứa tuổi. Tôi thuộc loại người
đứng đắn, chỉ biết có học; Ông có thể hỏi bạn hữu
của tôi. Họ sẽ cho Ông biết là tôi đứng đắn hay không.
Ðời tôi chỉ có học đường và sách vở.
Thế
cho nên tôi vô cùng kinh ngạc khi Elvis đến thăm tôi. Bây giờ
Ông thấy việc này như từ trên trời rơi xuống, tuyệt đối
không có liên quan gì đến ma quỷ hay thần giao cách cảm.
Không, bao giờ tôi cũng có thành kiến thiển cận về trí
óc của con người. Tôi nghĩ rằng những chuyện như vậy là
do tưởng tượng hay kỷ thị ám thị mà thôi. Ðó là lý do
khiến không bao giờ tôi kể lại chuyện đó cho các bạn đồng
nghiệp nghe cũng như tôi không bao giờ muốn nói cả. Mọi
người sẽ coi tôi giống như tôi coi các người khác - các
bệnh nhân của tôi đã từng kể cho tôi nghe những loại chứng
nghiệm tương tự như vậy.
Rồi
việc xảy đến làm tôi cứng họng. Vào buổi chiều tôi đang
làm việc trong phòng, tôi viết bài cho một tờ báo chuyên
môn. Bài đó cuối cùng đã được đăng. Tốt hơn tôi không
cho ông biết bài gì và tờ báo nào bái vì nếu mọi người
tìm ra, họ sẽ sợ hãi và chống đối. Họ sẽ không ngạc
nhiên khi biết điều gì xảy đến khi tôi đang viết bài này.
Bấy
giờ, tôi đang trong phòng làm việc, ngày 17 Tháng 11 Năm 1977.
Tôi biết đúng là ngày đó vì sau khi Elvis Presley ra về tôi
lấy bút xanh ghi ngày vào cuốn lịch để bàn với chữ "EP
(Elvis Presley) bất ngờ đến thăm" Hiện nay tôi vẫn còn giữ
cuốn lịch đó.
Cắm
cúi viết trong phòng làm việc, ngẩng lên tôi chợt thấy Elvis
Presley đang ngồi trước mặt tôi trên chiếc ghế bành da mà
bệnh nhân của tôi thường ngồi. Thật là sửng sốt biết
làm gì đây trong trường hợp này. Tôi nhận ra Anh và cảm
thấy bầu không khí chung quanh tràn ngặp yêu thương, hình
như Anh có ý nghĩ không mấy tốt đẹp về tôi. Thật là ngạc
nhiên. Tôi nhớ lại lúc đó tôi là người hạnh phúc nhất
trên đời. Là một nhà tâm lý giỏi, khôn ngoan, không gì ràng
buộc lại giàu có và sống trên mảnh đất đẹp nhất của
trái đất.
Bởi
vậy tôi có thể nói rằng Elvis nhận thấy có cái gì không
ổn trong đời sống của tôi, cái đó mà chính tôi cũng không
biết nên Anh đang thử giúp đỡ tôi. Chúng tôi đến với
nhau, tuy đột ngột nhưng đầy nhiệt tình. Bây giờ nghĩ lại,
tôi thấy lúc đó tôi thật vụng về. Thông thường với các
bệnh nhân mới tới, tôi hay hỏi câu: "Tôi có thể giúp đỡ
gì cho ông (hay bà) đây?" Nhưng khi đối diện với gương mặt
đôn hậu, hào phóng của Elvis presley, tôi lại hỏi: "Anh có
thể giúp đỡ gì cho tôi đây?"
Anh
mỉm cười, hớn hí, và chắc chắn rất hài lòng. Nhìn gần
trông Anh rất trẻ chỉ trạc tuổi tôi vào lúc đó. Anh có
vẻ sung sướng.
Ðến
lúc này thì khả năng phê phán của tôi chợt đến và tôi
ngưng ngay sự phân tích. Tôi nghĩ điều này: "Có thể xảy
ra? Có thực điều này thật đang xảy ra sao?" Dù vậy khả
năng phê phán của tôi chưa lén xén. Tôi vẫn dùng khả năng
này từ hồi nào đến giờ rất hiệu quả. Nói đúng ra tôi
biết có hơi lợi dụng. Thật điên rồ khi dùng khả năng
phán xét để ngờ vực sự thực mà tôi đang nhìn thấy trước
mắt. Tôi thực đang nhìn thấy mà. Tôi thấy Elvis Presley, Anh
mặc bộ đồ mầu xanh với các tua rũ xuống trông hấp dẫn
nhưng tôi không chú ý mấy về y phục. Ðiều tôi muốn nhấn
mạnh là tôi đang nhìn thấy Anh, hơn nữa là đang cùng Anh
hòa hợp, đang cùng Anh tác động, và đang có với Anh một
sự thân ái, một tình bằng hữu. Tôi cảm thấy tôi như một
học sinh, một em gái, một người bạn, tất cả trong cùng
một lúc.
Anh
bắt đầu trò chuyện với tôi, Anh nói "Missy, Cô có hài lòng
với cuộc sống của Cô không?" Khi tôi còn nhỏ, một số
người thân trong gia đình gọi tôi là Missy, nhưng từ nhiều
năm qua, từ khi tôi ra khỏi trường Ðại Học, không còn ai
gọi tôi bằng cái tên này nữa. Câu hỏi này giáng vào tôi
theo tục ngữ như cả một tấn gạch nặng. Câu hỏi như vào
thẳng tim tôi, tôi trả lời: "Anh là nhà tâm lý giỏi hơn
tôi, tuy chẳng bao giờ Anh đến trường." Vừa nói xong, tôi
cảm thấy bối rối và hổ thẹn vì mới gặp Anh lại hạ
Anh. Nhưng Anh mỉm cười và câu trả lời của Anh làm bầu
không khí đang lúng túng trở thành ấm cúng và thuận hòa
ngay. Anh nói: "Tôi đã theo học một nhà trường tốt nhất
". Theo cách Anh nói, tôi nhận là Anh có lý. Sau cùng Anh đã
chết để về nơi Thiên Cảnh! Cái gì đã làm tôi nghĩ tôi
là người tài giỏi, phải chăng mảnh giấy treo trên tường
kia? Tôi hiểu rằng cấp bằng Tiến Sĩ của tôi không còn
nghĩa lý. Tôi không thể núp sau văn bằng đó nữa. Trước
đây đối với bất cứ ai ngồi tại cái ghế này, thì tôi
là Tiến Sĩ, xử dụng văn bằng này để đối phó. Nhưng
giờ đây với một người đã chết và người nay đang hỏi
tôi điều gì đó trong lòng tôi mà chính tôi không biết.
Tôi
trả lời Elvis: "Hài lòng với cuộc sống của tôi à? Ồ!
Anh biết rõ về tôi, chính tôi không biết điều đó, tôi
không biết đối phó phải không Anh?" Anh yên lặng làm thinh
và hiền từ nhìn thẳng vào mật tôi.
Tôi
bắt đầu thổn thức. Anh hiểu ngay và nói: "Hilda à, Cô phải
mở rộng bối cảnh mà Cô đang làm trong đời sống của Cô".
Rồi chúng tôi trò chuyện một lúc hết chuyện riêng tư lại
đến những chuyện vớ vẩn mà từ trước tới nay tôi chưa
hề hé môi cho ai biết cả. Sau khi chấm dứt câu chuyện tôi
hiểu tầm đa hiệu của tư tưởng và trí tuệ con người
nếu biết áp dụng, tôi sẽ đem lợi ích đến cho nhiều người
khác; tôi phải hiểu tư tưởng và trí tuệ trong tôi và biết
khai thác triệt để tối đa.
Khi
tất cả mọi vấn đề đã ăn sâu vào tâm khảm tôi là lúc
Anh phải ra đi, tôi biết là tôi không bao giờ gặp lại Anh
nữa vì tôi đang sống ở trần gian. Và tôi cũng chuẩn bị
kỹ càng để tiễn Anh đi, điều mà tôi không làm trong khi
Anh còn sống - đó là tự mình cái mở nhiều hơn nữa cho
chính mình cũng như cho những người khác. Mặt khác tôi hãy
còn chưa bộc lộ được hết lòng thương yêu của tôi đối
với Anh, và tôi không thể để Anh ra đi một mình. Ðến lúc
này tôi nhớ đến một chuyện làm tôi bối rối. Vài ngay
sau khi Elvis chết, tôi đọc trên một tờ báo có tin hai phụ
nữ trẻ đến chia buồn, đang đứng quanh nhà Elvis, bị xe
đụng chết. Tôi xúc động nhiều vì cái chết của hai người
đàn bà còn quá trẻ. Khi Elvis từ giã, tôi đem chuyện này
nói với Anh và tôi cũng lo lắng phản ứng của Anh hay được
Anh có buồn rầu không. Anh trả lời: "Tôi cũng rất buồn
về chuyện này. Tôi có mặt ở đó để chào họ và sống
với họ khi họ về Thiên Cảnh". Sau đó tôi hết lo lắng,
thêm lần nữa Elvis đã làm cho tôi cảm động với sự hiền
từ của Anh. Tôi liền cúi đầu, chắp hai tay như cầu nguyện.
Khi
tôi ngẩng đầu lên thì Anh không còn nữa. Từ đó tôi không
bao giờ nhìn thấy Anh và cũng chẳng bao giờ nằm mơ thấy
Anh cả.
Trên
đây là chứng nghiệm của tôi. Không có thông điệp vũ trụ,
không có sự thực uyên thâm, không có giấy tờ ghi lại. Tất
cả đều riêng tư - rất đầm ấm và riêng tư. Từ đó tôi
trở nên sung mãn nghị lực. Tôi thương tất cả mọi người.
Ông biết không dù đời có sao đi nữa thì tất cả chúng
ta vẫn cần hợp quần. Chúng tôi còn có rất nhiều thứ mà
không có trong sách vở. Không một người bệnh nào hay một
đồng nghiệp nào của tôi biết tôi có kinh nghiệm này với
Elvis Presley. Mà cũng không ai có thể biết được - vì là
rất riêng tư như ông đã biết. Cái mà tôi hy vọng là họ
nhìn thấy hậu quả nơi tôi. Hậu quả đã giúp tôi cởi mở,
đã làm cho tôi có lại cuộc đời hoạt động. Việc này
đã làm cho tôi có được các điều tốt đẹp đó. Sau khi
Hilda mô tả chứng nghiệm của Cô, Tôi và Cô đã có một
cuộc bàn luận khá lâu. Tôi bầy tỏ ý kiến riêng của tôi.
Một số đặc tính đến với Cô rất phù hợp, chứng nghiệm
đã thức tỉnh tư tưởng thầm kín của Cô, và thật là rõ
ràng Cô cần có một số tình cảm thiết yếu mà từ lâu
Cô không để ý tới. Ðầu tiên, phần Cô, Cô đã không bộc
lộ thương tiếc Elvis Presley. Ðáng lẽ Cô cần bộc lộ tình
cảm ngay từ khi Elvis chứng tỏ trìu mến với Cô lúc Cô còn
nhỏ. Chứng nghiệm với Elvis tại Văn Phòng của Cô có thể
giải thích là sự biểu lộ lòng thương tiếc của Cô với
Elvis.
Thứ
nữa là Cô bầy tỏ lòng tiếc thương và sự bối rối về
thảm kịch của hai người đàn bà trẻ bị xe đụng chết
tại Graceland. Sự xuất hiện của Elvis tại văn phòng đã
an ủi Cô phần nào.
Ðiều
thứ ba Cô nhận xét là Cô giữ tâm tư thầm kín về mọi
mặt của cuộc đời. Ðược biết với các nhà tâm linh học,
một người chối bỏ trạng huống của chính mình, giữ tâm
tư thầm kín, thì trạng huống đó ít nhiều cũng vẫn còn
giữ trong tư tưởng của người ấy. Trạng huống đó có
thể biến thành những giấc mơ như thật, cũng có thể là
những hình thái của các sự khó khăn hoặc là những khuôn
mẫu trong việc giao tế thí dụ như đàn ông cứng rắn lạnh
lùng cưới phụ nữ sôi nổi nhậy cảm như để bổ khuyết
cho nhau khiến cho đời sống được điều hòa. Tôi nghĩ có
lẽ Hilda đã nén tinh thần đau xót nổi dậy trong ảo ảnh
của Elvis, người đã khen ngợi Cô nên hậu quả là làm Cô
thức tỉnh cái quan niệm thiển cận của mình.
Cuối
cùng trước cái ngày định mệnh ấy, Hilda lúc nào cũng sống
với sự suy nghĩ khắc khổ. Cô đã từ bỏ các lạc thú bình
thường của cuộc đời, Cô rất ít khi vui. Ở mức độ nào
đó Cô phải khao khát thú vui. Mặt khác Elvis Presley là một
người nổi tiếng về ăn chơi, mê phim ảnh, trượt tuyết,
cưỡi ngõạ và những trò chơi giả tưởng. Với một số
người, Elvis Presley là hình ảnh của một người yêu đời.
Thật là hợp lý,hình ảnh của Elvis nổi lên từ đầu óc
khép kín của Hilda, để bầy tỏ cho Cô biết Cô cần có thú
vui cho cuộc đời. Và như thế Cô bắt đầu cho phép mình
được hưởng các thú vui sau khi trò chuyện với Elvis.
Hilda
ngồi bình tĩnh, mỉm cười hoan lạc trong khi tôi tóm tắt
lại những sự giải thích có thể có được. Khi tôi nói
xong, tôi nhận thấy - gần như tự động - Hilda thở ra một
hơi dài nhẹ nhỏm. Từ từ rồi mọi sự như qua đi, Hình
như Cô đang đắm mình trong tình trạng nghỉ ngơi thoải mái
và nhìn thẳng và mắt tôi. Tôi có cảm nghĩ Cô đang xâm nhập
tôi. Như thể Cô đang đặt Cô trong hoàn cảnh của tôi. Rồi
Cô trở lại bình thường và nhận xét câu trả lời của
tôi về câu chuyện. Lời phê phán của Cô thật là khôn ngoan,
hiểu biết và lanh lợi, tôi xin ghi nguyên văn:
"Raymond,
Ông đã bỏ ra nhiều năm nghiên cứu các chứng nghiệm bất
thường của một số người, nhưng chính Ông thì chưa có.
Ðó là một thất bại. Hãy xem tôi. Tôi không bao giờ lưu
ý đến việc đó mà nó lại đến với tôi. Hình như Ông
xem có vẻ thèm thuồng và giận tôi. Ông cần phải tìm kiếm
chính nơi Ông để tìm được nguồn cội. Ông sợ hãi đề
cập đến những chuyện đó theo qui ước thông thường vì
nghĩ rằng chuyện đó không thể xảy ra được. Ông cần phải
cởi mở những phần khác của tư tưởng ông. Ông sẽ vui
hơn khi làm như vậy."
Tôi
ngạc nhiên và cảm động về nhận xét của Cô. Rõ ràng là
Cô đã hòa nhập vào lời nói và sắc diện của tôi mà chính
tôi cũng không để ý đến. Dù gì khi Cô nhận xét về cảm
nghĩ day dứt hay khao khát của tôi trong cuộc phỏng vấn với
Cô là đúng.
Cuộc
đàm thoại với Hilda cũng làm cho tôi lưu ý đến cái giới
hạn trong phương pháp giải thích vấn đề siêu linh nếu đơn
thuần dựa trên tính chất tâm lý của người có chứng nghiệm.Cũng
có thể rằng trong một vài trường hợp chứng tỏ trạng
huống của chứng nghiệm đã đưa đến sự đối nghịch không
giải quyết được trong tư tưởng của người chứng nghiệm.
Trong một vài trạng huống đem tâm lý mà giải thích của
một chứng nghiệm bất thường có thể bắt nguồn từ những
đối nghịch bất thường của tư tưởng người giải thích.
Vì vậy nên nếu chối bỏ chứng nghiệm của một ngườì
khác vì cho rằng nó phản ảnh những bối rối về tâm linh,
dường như người đó bắt buộc cũng chối bỏ dự định
của mình để giải thích chứng nghiệm nếu sự giải thích
ấy phản ảnh bối rối tâm linh của chính mình.