III.
GIÁO SƯ H.N. BANERJEE
Giáo
Sư H.N. Banerjee là một Giáo Sư nổi tiếng Khoa Trưởng Khoa
Tâm Linh của Ðại Học Ðường Rajasthan, Jaipur, Ấn Ðộ. Ông
chuyên khảo cứu về các vụ luân hồi tại Âu cũng như Á.
Hàng trăm chuyện luân hồi đã được giáo sư điều tra tại
chỗ. Hồ sơ các vụ đó hiện còn đang lưu trữ tại Trường
Ðại Học này.
Sau
đây là hai vụ điển hình: Chandgari và Necati trong cuốn Reincarnation
East and West của tác giả do nhà Xuất Bản Double Day, New York,
Garden City phát hành năm 1974.
-ooOoo-
-20-
CHANDGARI
Tác
Giả: H.N. Banerjee
Chandgari
là một làng nhỏ có dân số hơn 1 ngàn người nằm trên Thượng
Lưu Sông Hằng, Ấn Ðộ. Từ Ðại Lộ Chính đường dẫn
vào làng là những con đường nhỏ, thế mà một câu chuyện
luân hồi xảy ra đã khiến cái làng bộ nhỏ xa xôi này trở
thành nổi tiếng trên thế giới làm cho tất cả các Trung
Tâm Tâm Lý, Siêu Linh Học đều phải chú ý.
Câu
chuyện nghịch lý bằng sanh mà cũng là tử nữa. Câu chuyện
không xảy ra chỉ riêng ở làng Chandgari mà cũng còn liên quan
đến làng Itarni thuộc Quận Aligarth cách Chandgari chừng ít
dậm.
Vào
đầu năm 1960, một thanh niên làng Itarni tên là Bhajan Singh,
21 tuổi bị chết sau một cơn sốt cấp tính.
Cũng
khoảng thời gian trên một đứa bộ được sanh ra tại Chandgari
và được cha mẹ đặt tên là Munesh. Từ khi chào đời đến
lúc lên 3 tuổi mọi việc đều bình thường, không có gì
đáng kể. Nhưng khi được 4 tuổi, trong lúc chơi với các
bạn đồng trang lứa, em thường nhắc đến cái làng Atharni
và nói rằng em đã từng ở nơi ấy. Các bạn em đều chế
nhạo, cho rằng em nói đến một cái tên xa lạ không có trên
thực tế.
Một
hôm người mẹ đang tắm cho em thì em la lối om sòm. Bà giận
dữ tát em một bạt tai. Em hờn dỗi nói: "Mẹ à, nếu mẹ
đánh con nữa, con sẽ đi khỏi nơi đây ". Bà thắc mắc hỏi
em định đi đâu. Với một giọng tự nhiên em trả lời: "Con
sẽ trở về làng con, làng Atharni mới thật sự là làng của
con, con không phải người thuộc làng này ". Người mẹ chưa
bao giờ nghe thấy làng Atharni cả, nhưng sau vài phút nghĩ ngợi
bà cho rằng có lẽ em muốn nói đến làng Itarni, một làng
cách xa Chandgari vài dậm. Bà la rầy và cấm em không được
nói đến chuyện ngớ ngẩn ấy nữa. Em cãi lại là chuyện
này không ngớ ngẩn và còn cho biết tên em không phải là
Munesh mà la Bhajan Singh, người làng Atharni chứ không phải
làng này.
Em
còn nói em có một căn nhà, một cái giếng, một thửa vườn
và một nông trại. Em nói thêm: "Con có một người vợ, một
người anh, một người mẹ và một người con gái".
Người
mẹ mắng em và bảo em đừng bao giờ kể chuyện của đứa
trẻ nít ban ngày mê ngủ, nhưng ngược lại em nói đó là
sự thực. Giận quá, bà đánh em một trận nên thân và bắt
em phải im ngay.
Khi
bắt đầu đi học, Munesh kể cho bạn bè ở trường về gia
đình em ở làng Atharni. Mọi người đều chế nhạo chê cười
câu chuyện của em. Song không bao giờ Munesh thay đổi và cả
quyết chính em là Bhajan Singh, em có thể nhớ lại tất cả
những chuyện thật của em ở kiếp trước. Không một ai trong
gia đình cũng như trong bạn bè của em tin tưởng vào câu chuyện.
Tuy nhiên trong gia đình em có ông nội em là người thương
em nhiều nhất. Ông cô quyết định điều tra vụ này xem thực
hư ra sao. Ông cô nghỉ rằng sau khi tìm được sự thực, tất
nhiên Munesh không còn nói bậy nữa. Ông cô có biết một người
láng giềng quê ở Itarni, do đó ông cô đã tìm đến người
này. Người láng giềng này đã có tuổi nên có nhiều ký
ức về quá khứ. Ông cô hỏi: "Có bao giờ ông nghe thấy ở
Itarni có một người tên là Bhajan Singh không? Người này đã
chết sau một cơn sốt, để lại một người vợ và một
người con gái?"
Sau
một hồi suy nghĩ, người láng giềng cho biết: "Tôi có nhớ
một người ở Itarni có cái tên như vậy, và người ấy đã
chết rồi để lại một người vợ và một người con gái.
Hiện nay người vợ và đứa con gái đang sống tại Itarni".
Sau
khi nghe được tin này, ông cô viết thơ cho gia đình Bhajan
Singh và cho biết cháu nội ông tên Munesh ở Chandgari là hiện
thân của Bhajan Singh.
Ít
ngày sau, người anh của Bhajan Singh và người em rể của Bhajan
Singh đã đến Chandgari để tìm hiểu sự việc. Khi hai người
đến thì Munesh còn đang đi học. Munesh được người nhà
đón về. Khi gặp hai người này thì Munesh nhận ra một trong
hai người là anh của mình. (Từ lúc sanh ra đến nay, Munesh
chưa bao giờ được gặp người này cả) Munesh nói: "Anh là
anh tôi tên là Bhure Singh"
Chắp
hai tay như cầu nguyện với vẻ kính cẩn em lại trước người
lạ và gọi người này là anh. Người này không phải là người
nhẹ dạ chấp nhận ngay mà liên tiếp hỏi Munesh về nhà cửa,
về gia đình tại Itarni và về vợ con ra sao. Munesh đã trả
lời đúng những câu hỏi của người anh không chút ngập
ngừng. Munesh còn cho ngừời anh biết ở tiền kiếp em có
một người bạn thân ở gần nhà. Người anh hỏi tên người
đó thì Munesh cho biết tên là Bhagwati. Ông Bhure Singh xác nhận
"Ðúng như vậy, Bhajan Singh và Bhagwati trước đây cùng lứa
tuổi và hai người rất thân với nhau. Chúng là đôi bạn
thân cho đến ngày Bhajan Singh từ trần lúc 21 tuổi.
Khi
người anh và người em rể lên đường về nhà thì Munesh
hết sức buồn bã, cố giữ lấy người anh và năn nỉ người
anh đừng về. Người anh đã phải dỗ dành Munesh như sau:
"Em cứ an tâm, trong ít ngày nữa anh sẽ trở lại, khoảng
một tuần thôi anh sẽ đến đây mang Munesh về thăm Itarni".
Vài
ngày sau có hai người đàn bà tới làng Chandgari. Một người
là Ayodhya Devi, vợ của Bhajan Singh và người thứ hai là chị
dâu của em. Ðể tìm hiểu sự thực cũng như bán tín bán
nghi về tin tức một đứa trẻ tự nhận là chồng luân hồi
trở về, nên người vợ đã cùng người chị dâu tìm đến
làng Chandgari để gặp Munesh.
Hai
người đàn bà này vóc dáng hao hao giống nhau, cũng cao và
mảnh khảnh; 2 người đều che mạng kín mặt. Nghe tin có 2
người đàn bà lạ tới làng để tìm Munesh, một số dân
làng đã đổ xô đến nhà Munesh. Khi gặp Munesh và ông nội,
hai người đàn bà này vẫn che mạng và không giới thiệu
mình là ai. Ông nội Munesh muốn thử cháu nên hỏi: "Này Munesh
trong hai người đàn bà này, một người là mẹ con đấy,
con có nhận được ai là mẹ con không?". Không chút ngập ngừng,
Munesh trả lời không ai là mẹ của Munesh cả, chỉ có vợ
và chị dâu. Ngay lập tức Munesh chạy lại cầm tay Ayodhya
Devi và nói rằng: "Ðây là vợ tôi".
Vừa
sợ hãi vừa nghi ngờ có thể đây là một cái bẫy nên bà
ta đã vội vàng rút tay ra khỏi bàn tay của Munesh. Tuy nhiên
khóe mắt của bà ta và Munesh nhìn nhau chứa chan tình cảm.
Người đàn bà dịu dàng nói với Munesh: "Lại đây tôi hỏi
vài câu". Rồi người góa phụ hỏi Munesh nếu quả thật Munesh
là hiện thân của người chồng có thì hãy cho biết những
chuyện bí mật riêng tư giữa hai người mà người ngoài không
ai biết được.
Munesh
trả lời: "Ðúng vậy tôi có đánh vợ tôi bằng hai cái cây
dùng để xay bột. Sau khi dự cuộc thi ở Agra, tôi trở về
Itarni thì gặp vợ tôi đang cãi nhau với mẹ tôi. Tôi đã
đánh vợ tôi và làm cánh tay phải của vợ tôi bị chảy
máu".
Người
góa phụ vô cùng sửng sốt, và xác nhận việc bất hạnh
đó quả có xảy ra. Rồi Munesh còn cho góa phụ biết thêm
nhiều chi tiết về sự thân mật giữa hai vợ chồng mà chỉ
có hai người biết được mà thôi. Lúc nói những điều bí
mật này Munesh đã không cho mọi người nghe thấy.
Góa
phụ Ayodhya Devi xác nhận những gì Munesh nói đều đúng sự
thực và xin phép cho Munesh cùng về Itarni. Bấy giờ gia đình
Munesh mới tin đây không phải là một chuyện ngớ ngẩn mà
là một chuyện có thực. Munesh cùng ông nội đi Itarni. Khi
đến nơi thì một đám đông người đã chờ sẵn, trong đám
đông này, Munesh đã nhận đươc Bhagwati Prasad, người bạn
thân ở tiền kiếp. Bhagwati nhận rằng anh đã chơi rất thân
với Bhajan Singh xưa kia, để thử thách Bhagwati có hỏi Munesh
nhiều câu, Munesh trả lời rất chính xác, có những sự kiện
mà chỉ hai người biết được với nhau mà thôi. Tới Itarni
Munesh không cần người hướng dẫn, tự mình tìm được nhà,
và nhảy lên lòng mẹ Bhajan Singh. Munesh ôm chầm lấy bà, y
như một đứa con mới tìm lại được mẹ sau nhiều năm xa
cách. Mọi người chứng kiến nhìn thấy nước mắt đầm
đìa trên gương mặt Munesh. Sau đó Munesh thăm nhà cửa chỉ
cho biết những gì đã thay đổi so với hồi tiền kiếp.
Qua
những sự kiện trên, Munesh quả là hiện thân của Bhajan Singh,
đã từ trần vào năm 1960, lúc 21 tuổi tại Itarni.
-ooOoo-
-21-
NECATI
Tác
Giả: H.N. Banerjee
Necati
Unlustaskiran là một gia đình Ả Rập nghèo tại Thành Phố
Adana, Thổ Nhĩ Kỳ. Khi mới chào đời em được đặt tên
là Malik. Nhưng hai ngày sau, trong một cơn mộng, người mẹ
đã thấy đứa con của mình yêu cầu được đổi tên là
Necip.
Vì
trong gia đình đã có người mang tên Necip rồi, nên theo tục
lệ không thể hai người cùng một giòng họ cùng mang một
tên nên gia đình đã quyết định đổi Necip thành Necati.
Khi
bắt đầu biết nói, Necati thường kể những chuyện lạ lùng.
Em nói những tên và những điều rất lạ mà gia đình em chưa
hề thấy bao giờ cả. Em nói đến kiếp trước của em, em
kể tên những người em quen biết và tên của những người
em đã từng sống chung Em mô tả em lớn lên như thế nào,
và ở tiền kiếp em đã bị một người bạn thân giết.
Em
bảo ở tiền kiếp tên em là Necip Budak và em sống ở Mersin,
Thổ Nhĩ Kỳ, vợ em tên là Zehara và có ba đứa con. Em nhớ
lại là em rất sung sướng khi bồng bế đứa con trai tên Najak
đi thăm người bạn thân Ahmed Renkli. Necip và Renkli là đôi
bạn chí thiết.
Một
việc bất hạnh đã xảy ra với đôi bạn này. Một hôm Ahmed
Renkli báo cho Necip biết là Renkli sẽ qua thăm Necip và mang biếu
anh một ít trà, nhưng khi Renkli đến lại quên mất trà. Necip
phàn nàn và hai người to tiếng cãi nhau..., đi đến ẩu đả.
Cuối cùng Renkli đã quá giận rút con dao nhíp sẵn có trong
người và đâm túi bụi vào Necip. Necip đã chết thê thảm
trên vũng máu.
Những
người ở trong thị trấn thấy Necati quả là hiện thân của
Necip Budak bị giết trước đây nên đều gọi Necati bằng
tên Necip.
Những
dữ kiện sau đây do Necati cho biết đã được kiểm chứng
và xác nhận:
1.
Zehara, vợ của Necip còn đang sống, chồng của Zehara tức
Necip bị thảm sát. Zehara cùng Necip có ba người con.
2.
Khi mang Necati đến nhà người chồng đã chết, Necati đã nhận
được ngay ra được người vợ Zehara, nói được cả tên
những đứa con, ngoại trừ đứa con thứ ba sanh sau khi Necip
chết.
3.
Một sự việc Necati nói là trong một cuộc cãi vã Necip đã
lấy dao đâm vào đùi vợ. Ðúng như Necati đã nói, khi khám
nghiệm Zehara có thấy một vết sẹo khá lớn trên đùi Zehara
do Necip đâm.
4.
Adana là nơi sanh của Necati. Adana cách xa Mersin là nơi trú ngụ
bị đâm chết khoảng chừng 75 cây số. Gia đình Necati hiện
tại và Necip-Zehara đều không có liên hệ và không hề quen
biết nhau.
Phải
chăng Necati chính là Necip Budak đã luân hồi nên mới có thể
nhận được nào là vợ, nào là con và nhất là chỉ được
vết thẹo trên đùi vợ mà chính Necip đã đâm trong khi nóng
giận?