Thiền
Định P’howa Mỗi Ngày
Khi
vị đại thành tựu giả Kumaraja sắp rời bỏ thân xác, ngài
mời tất cả môn đồ của ngài tới và ngồi quanh ngài theo
vòng tròn. Vào giây phút ngài thốt lên một tiếng “P’hat!”
đơn độc, thần thức của ngài bắn ra khỏi kênh trung ương,
xuyên qua luân xa đỉnh đầu của ngài, và ánh sáng cầu vồng
rực lên khắp bầu trời ở mọi phương hướng.
Khi
những người Cộng Sản Trung Quốc chiếm Tây Tạng, họ rất
thô bạo, đặc biệt là trước khi họ củng cố quyền lực
chính trị. Nhiều vị sư và hành giả bị tra tấn và sát
hại, nhưng một số vị thầy về pháp môn p’howa đã chuyển
di thần thức trước khi người Hoa có thể tới giết. Họ
làm như thế không phải là trốn đi bằng tự sát, nhưng là
để cho lính Trung Quốc tránh khỏi nghiệp dữ của hành vi
sát nhân.
Một
người mà đã thực sự thuần thục pháp môn p’howa thì không
sợ gì sự chết hay bất cứ gì liên hệ tới sự chết, kể
cả sự đau đớn, sự bạo hành, hay sự đột tử. Nhưng việc
thuần thục tùy thuộc nhiều hơn là chuyện mở kênh [thần
thức] và sức mạnh quán tưởng. Nó tùy thuộc vào việc cắt
lìa sự mê luyến [gắn bó] các ảo giác của luân hồi sinh
tử – thân xác, tài sản, quyền lực và những người thân
yêu của mình. Điều này luôn luôn cần nhắc nhở, bởi vì
mê luyến là trở ngại lớn để đạt giải thoát xuyên qua
pháp môn p’howa.
Thay
vì rời bỏ các đối tượng của sự mê luyến, chúng ta phải
giảm chính sự mê luyến bằng cách thường trực nhìn thấy
rằng không có gì có tự thể (inherent existence, sự hiện hữu
tự thân). Nếu chúng ta khảo sát bất cứ thứ gì, chúng ta
sẽ ít nhất là nhận thấy rằng nó biến đổi, chuyển dịch
từng khoảnh khắc. Nếu chúng ta khảo sát nó tới một mức
độ cực vi, chúng ta sẽ thấy rằng nó trống rỗng, mà chỉ
là một khả thể thôi.
Giữ
cái nhìn về tánh không này thì không phải là cái cớ để
lạnh nhạt hay thờ ơ. Thay vậy, nó cho chúng ta lý do để
mở ngõ cho mọi kinh nghiệm khi nó khởi lên, mà không cần
nắm giữ hay xua đẩy. Nếu chúng ta thâm nghiệm về sự vô
thường và tánh không, và có thể thiết lập cái nhìn này
trong mọi thời, thì ý nghĩa bên trong của đời sống sẽ
khai mở. Nếu chúng ta vững vàng nhìn như thế, chúng ta đã
sẵn sàng chết mà không ân hận gì.
Chết
là một biến cố quan trọng nhất của đời sống, và để
tập dợt cho biến cố này, pháp tu p’howa có năng lực độc
đáo như là một phương pháp luyện tâm. Khi chúng ta thức
dậy vào buổi sáng, chúng ta nên ngừng lại và suy nghĩ, “Tôi
đang sống. Đó là một điều lớn lao. Bây giờ tôi có một
ngày mới trong thân người hữu dụng này để phát triển
phẩm chất tích cực của tâm mình. Hay là ít nhất, tôi sẽ
không gây nguy hại qua việc tạo ra thù hận.”
Suốt
cả ngày, chúng ta tỉnh thức theo dõi thân, khẩu và ý. Là
những người tu theo pháp p’howa, chúng ta nên thường xuyên
quán tưởng Phật A Di Đà, không tách biệt với thầy bổn
sư của chúng ta, ở phía trên luân xa đỉnh đầu và đọc
thầm bài kinh nguyện để sinh vào Cõi Cực Lạc. Chúng ta có
thể làm như thế bất kỳ lúc nào, trong khi làm các sinh hoạt
khác.
Nếu
chúng ta mong muốn cúng dường thân thể cho các tu tập tâm
linh, chúng ta có thể làm các pháp quỳ lạy, đi nhiễu quanh
các đền thánh, tập các tư thế du-già để ổn định pháp
thiền định, hay phụng sự người khác. Việc cúng dường
khẩu của mình thì là việc tụng đọc nghi quỹ và trì thần
chú, và dùng lời nói như một phương tiện trao truyền từ
bi. Còn tâm là nền tảng của chúng ta và cần quan sát kỹ
lưỡng. Cái gì đang khởi lên? Các niệm ám ảnh đang xoay
vòng quanhh các cảm xúc độc hại? Những khái niệm vô
tận đang làm đầy khắp không gian? Cái gì thúc đẩy tiến
trình tâm thức của chúng ta?
Để
quan sát tâm và thuần hóa nó, chúng ta phải thiền định.
Bằng cách bước vào thân trung ấm của thiền định, chúng
ta thấy bản chất các hiện tượng luân hồi hiển lộ như
tuồng diễn thuần túy, sự hiển lộ của hình tướng, lời
nói và tâm thức của vị bổn tôn. Một cách chớp nhoáng,
tiến trình nhị nguyên của tâm ngừng lại, và chúng ta có
thể trực tiếp kinh nghiệm các hiện tượng không hề tách
biệt với tánh không của chúng.
Thân
trung ấm nơi sinh và thân trung ấm giấc mơ thì tương tự
trong bản chất ảo hóa của chúng. Bằng cách vun trồng cái
nhìn về phầm chất như mơ như huyễn của đời sống tỉnh
thức, chúng ta có thể thâm nhập cái hiện thực ảo hóa của
mỗi giai đoạn, và giải phóng sự ràng buộc của tâm đối
với các hiện tướng hư ảo.
Là
những người tu tập pháp p’howa, chúng ta nên nhìn lại mỗi
đêm và xét lại mình trong ngày. Nếu chúng ta sẽ chết
đêm nay, chúng ta có sẽ hài lòng với các thành tựu của
ngày cuối cùng này không? Nếu chúng ta liên hệ trong các việc
tiêu cực, chúng ta cầu nguyện cho được thanh tẩy bằng cách
dùng bốn năng lực của người chứng đã giác ngộ, sám hối,
cam kết không phạm lỗi nữa, và thanh tẩy mình bằng ánh
sáng hay nước cam lồ. Nếu chúng ta đã tạo ra vài công đức
với các việc làm tốt, chúng ta hoan hỉ khi có cơ hội đó.
Không có gì mất đi trong phương trình nghiệp lực. Ngay cả
một hành động tử tế đơn lẻ như cho ăn một con chó đói
hay con chim đói, cũng có ý nghĩa và tác dụng vô lượng, và
sẽ là nhân cho các quả tốt hơn trong tương lai. Để tích
cực tăng trưởng các công đức đó, chúng ta hồi hướng
chúng cho lợi ích của tất cả chúng sinh. Như một giọt mưa
tan trong đại dương, lợi ích mở rộng và sẽ không bao giờ
biến mất.
Nhìn
lại trong ngày theo cách này, chúng ta chiêm niệm về cái chết
của chúng ta. Chúng ta hình dung ra các kịch bản khác nhau:
một tai nạn xe hơi, ung thư, một tên cướp giật vung dao tấn
công, một phát đạn. Chúng ta làm vở kịch này sống động
tới nổi nỗi lo thực sự khởi trong tâm chúng ta. Sau cùng,
không ai trong chúng ta biết cách nào chúng ta sẽ chết, hay
là khi nào. Tất cả các khả thể [làm ta chết] vẫn còn đó,
quẩn quanh bên ta, và một trong chúng sẽ tới lúc xuất hiện
tùy nghiệp lực chúng ta.
Tự
tin tới từ việc tu pháp môn p’howa. Ngay cả khi chúng ta hình
dung sự ngăn cách đau đớn xa lìa bạn hữu và gia đình, sự
trì nặng của thân xác, và các hơi thở hắt cuối cùng, chúng
ta kinh nghiệm sự hòa bình ở mức độ sâu hơn và hồi hướng
tới thầy bổn sư của chúng ta không tách lìa khỏi Phật
A Di Đà. Chúng ta mong muốn sự hợp nhất, và cảm thấy niềm
vui trong viễn ảnh đi tiếp đường đạo của mình trong Cõi
Cực Lạc. Trong khuôn khổ này, chúng ta làm nhiều lần chuyển
di thần thức, làm pháp trường thọ nếu chúng ta muốn, rồi
chúng ta hồi hướng, và rồi chúng at đi ngủ.
