Khổ
Đau
Trong
một thời gian khá lâu, Tất Đạt sống nếp sống của thế
tục mà không dự phần vào thế tục. Những giác quan mà chàng
đã kiềm chế suốt những năm dài say mê sống đời khổ
hạnh, bây giờ lại được vùng dậy. Chàng đã nếm mùi của
cải, đam mê và thế lực, nhưng chàng vẫn còn là Sa Môn một
thời gian rất lâu trong tâm khảm. Nàng Kiều Lan khôn khéo
đã nhận thấy điều này. Đời chàng luôn luôn được hướng
dẫn bởi nghệ thuật suy tư, đợi chờ và nhịn đói. Những
con người của thế tục, những thường nhân, vẫn còn xa
lạ đối với chàng cũng như chàng cách xa họ.
Năm
tháng trôi qua. Tất Đạt không buồn để ý đến thời gian,
vì được vây quanh bởi những hoàn cảnh thuận tiện dễ
dãi, chàng đã trở nên giàu có. Từ lâu chàng đã làm chủ
biệt thự có tôi tớ, có một khu vườn ở ngoại ô cạnh
dòng sông. Mọi người đều yêu thích chàng khi cần tiền
bạc hay lời chỉ bảo. Tuy thế, trừ Kiều Lan ra, chàng không
có bạn thân.
Sự
thức tỉnh huy hoàng mà chàng đã hơn một lần chứng nghiệm
lúc thiếu thời, vào những ngày sau khi nghe đức Cồ Đàm
thuyết pháp, sau khi từ giã Thiện Hữu, sự thức tỉnh bén
nhạy kia, lòng kiêu hãnh được đứng độc lập không cần
thầy hay thuyết lý, lòng hăm hở nghe tiếng diệu âm nội
tại . . . tất cả đã dần trôi qua và trở thành ký ức.
Dòng
suối linh thiêng đã một lần gần gũi chàng và hát ca trong
lòng chàng, bây giờ thì thầm rất nhẹ xa xa. Tuy nhiên, nhiều
điều chàng học ở các vị Sa Môn, ở đức Phật, ở cha
chàng, ở các vị Bà La Môn, chàng vẫn còn nhớ rất lâu:
một cuộc sống điều độ, lạc thú của tư duy, những giờ
thiền định, tri thức huyền nhiệm về Tự ngã, về cái Ta
vĩnh cửu không phải thân thể cũng không phải ý thức. Nhiều
điều chàng còn giữ lại, nhiều điều đã chìm xuống dưới
làn bụi bao phủ. Như một cái bánh xe đã tắt máy còn quay
một lúc lâu, quay rất chậm rồi ngừng, bánh xe khổ hạnh
cũng vậy, bánh xe tư duy, bánh xe phân biệt còn quay rất lâu
trong tâm hồn Tất Đạt, nó còn chuyển động nhưng chậm
chạp, và ngập ngừng, sắp đứng lại. Chầm chậm, như chất
mục nát len dần vào thân cây đang chết, len dần và làm cho
thối rữa dần, thế tục với sự trơ lì vô cảm giác cũng
len lỏi dần vào tâm hồn Tất Đạt, dần dần lấp đầy
tâm hồn chàng, làm cho nó trầm trệ, mệt mỏi, ru ngủ nó.
Nhưng mặt khác, những giác quan chàng lại được tỉnh thức
hơn, chúng học được rất nhiều, kinh nghiệm được rất
nhiều.
Tất
Đạt học được cách điều hành những việc kinh doanh, thi
hành quyền lực của mình đối với người, chơi với đàn
bà, chàng đã biết mặc đồ sang trọng, sai bảo tôi tớ,
tắm mình trong nước thơm. Chàng đã biết ăn những thức
ăn thịnh soạn, cá thịt, bồ câu hầm và những thứ gia vị
tinh xảo, những của ngon vật lạ. Chàng đã biết uống rượu,
làm cho chàng lười biếng và chóng quên. Chàng đã biết chơi
tài xỉu, đánh cờ, ngắm vũ nữ, ngồi kiệu, ngủ trên chiếc
giường êm dịu. Nhưng chàng luôn luôn cảm thấy mình khác
và cao hơn mọi người; chàng luôn luôn nhìn họ với một
cái nhìn khinh khỉnh, chế giễu ngạo nghễ, sự ngạo nghễ
của một Sa Môn đối với người thế tục. Khi Vạn Mỹ nổi
cuồng lên, khi ông ta tự thấy mình đã bị lăng nhục hoặc
khi ông bị rối rắm vì việc kinh doanh, Tất Đạt luôn luôn
nhìn ông ta đầy chế giễu. Nhưng dần dà, và một cách thầm
lặng, sự chế giễu và mặc cảm hơn người của chàng vơi
đi cùng thời gian. Dần dà, cùng với những của cải tăng
thêm, Tất Đạt cũng cho thu thập thêm ít đặc tính của những
con người thường tình, thêm một ít lo âu của họ, một
ít tính trẻ con của họ. Tuy nhiên chàng vẫn thèm thuồng
số phận họ, càng giống họ bao nhiêu chàng càng ganh tị
họ bấy nhiêu. Chàng ganh họ ở một điều độc nhất mà
chàng thiếu, ấy là tầm quan trọng họ sống cuộc đời họ,
bề sâu của khoái lạc cũng như đau khổ của họ, hạnh phúc
xao xuyến nhưng êm đềm, ở mãnh lực liên tục của họ trong
tình yêu. Những con người ấy luôn luôn mê say chính họ,
con cái họ, danh vọng, tiền tài, kế hoạch và niềm hy vọng.
Nhưng những điều này chàng không học được của họ, những
khoái lạc trẻ con và những sự điên rồ; chàng chỉ học
được ở họ những điều khó chịu, những điều mà chàng
khinh bỉ. Sau một buổi chiều miệt mài trong cuộc truy hoan,
thường thường là sáng hôm sau chàng cảm thấy vô cùng chán
chường mệt mỏi. Chàng trở nên bực bội nóng nảy khi Vạn
Mỹ quấy rầy chàng với những lo âu của ông ta. Chàng thường
cười quá lớn khi thua bạc. Nét mặt chàng vẫn còn thông
minh trí thức hơn những kẻ khác, nhưng chàng ít khi cười,
và dần dần nét mặt chàng nhiễm lấy những vẻ thường
thấy nơi những người giàu -- vẻ bất bình, mệt mỏi, chán
nản, nhàn hạ và vắng bóng yêu thương. Dần dần căn bệnh
nội tâm của những người trưởng giả nhiễm vào trong chàng.
Như
một tấm màn, một dải mù sương mong manh, sự mệt mỏi chán
chường trùm lên Tất Đạt mỗi ngày một dày nặng, mỗi
tháng một đậm màu, mỗi năm một trầm trọng. Như một chiếc
áo dần cũ theo thời gian, mất dần vẻ chói sáng, bạc màu
và nhăn nheo, viền áo nứt rạn, đường chỉ bị sờn, đời
sống mới mà Tất Đạt bắt đầu sau khi từ giã Thiện Hữu
cũng trở nên cũ dần. Nó cũng mất dần sắc màu theo năm
tháng: lằn xếp và vết bẩn dồn dập thêm, ảo tưởng cùng
sự ngấy chán buồn nôn đã chực sẵn, nấp kín hoặc ló
dạng ở vài nơi. Tất Đạt không chú ý đến. Chàng chỉ
để ý rằng tiếng nội tâm trong sáng đã từng thức tỉnh
chàng và luôn luôn dìu dắt chàng trong những giờ phút tốt
đẹp nhất, bây giờ tiếng ấy bỗng im bặt.
Nếp
sống thế tục đã tóm lấy chàng; lạc thú, tham lam, lười
biếng và cuối cùng cả đến tính dồn của, thói tục mà
chàng vẫn xem thường, khinh bỉ vì nó điên rồ nhất. Tài
sản, vật sở hữu và của cải, cuối cùng đã bẫy chàng.
Chúng không còn là một trò chơi, một cuộc đen đỏ; chúng
đã trở thành một dây xích, một gánh nặng. Qua ván đỏ
đen, Tất Đạt đã đi hoang theo con đường quái gở cong quẹo,
xuống cái dốc cuối cùng thấp nhất. Từ lúc chàng thôi còn
là một Sa Môn trong tâm hồn, chàng bắt đầu chơi bạc vì
tiền và vàng, càng ngày càng hăng hái, một cuộc đỏ đen
mà như mọi người thường khác: đầu tiên chàng cũng ngồi
vào một cách tươi cười và dễ dãi. Chàng là một tay cờ
cừ khôi, ít ai dám chơi với chàng vì chàng đặt tiền quá
cao và liều lĩnh. Chàng cảm thấy một say mê, một khoái cảm
trong sự phung phí tiền vào cờ bạc, một thứ tiền khốn
nạn. Chàng không thể bằng cách nào khác, bày tỏ một cách
rõ rệt và ngạo nghễ hơn lòng khinh bỉ của chàng đối với
của cải, thần tượng sai lạc của những thương gia. Bởi
thế chàng đặt tiền rất cao, không dè sẻn, tự ghét mình,
tự chế nhạo mình. Chàng được hàng nghìn và ném ra hàng
nghìn, thua tiền, thua đồ nữ trang, thua một ngôi nhà ở thôn
quê, lại được, rồi thua lại. Chàng say mê nỗi phập phồng
ấy, nỗi phập phồng ghê gớm nặng nề mà chàng trải qua
trong những ván bài, trong sự hồi hộp nín thở, với những
món tiền cọc rất cao. Chàng yêu thích cảm giác này và liên
tiếp tìm kiếm nó lại, tăng nó thêm lên, kích thích nó, vì
chỉ trong cảm giác này chàng mới cảm thấy được một thứ
hạnh phúc, một thứ phấn khởi, một đà sống nồng nàn
hơn trong cuộc đời tẻ nhạt, vô vị, chán chường của chàng.
Và sau mỗi trận thua bạc lớn, chàng lại tận tuỵ kiếm
thêm của, hăm hở theo đuổi việc kinh doanh và hối thúc con
nợ, vì chàng cần chơi lại, cần phung phí lại, cần phơi
bày nỗi khinh miệt của chàng đối với tiền trở lại. Tất
Đạt trở nên nóng nảy khi thua bạc, chàng mất bình tĩnh
trước những con nợ dây dưa, chàng không còn tử tế với
những kẻ ăn xin nữa, chàng không còn muốn cho người nghèo
mượn tiền hoặc bố thí nữa. Chàng, người đặt cọc hàng
mười nghìn vào ván bài rồi cười lớn, bây giờ trở nên
khắt khe và bủn xỉn hơn trong việc kinh doanh, và đôi khi
về đêm lại nằm mộng thấy tiền. Và mỗi khi tỉnh dậy
từ cái bùa chú khả ố này, khi chàng nhìn thấy bóng mình
trong gương treo ở tường phòng ngủ, nét mặt già hơn và
xấu hơn, mỗi khi hổ thẹn và sự buồn nôn xâm chiếm chàng,
chàng lại chạy trốn, trốn vào trong một ván đen đỏ khác,
bối rối trốn vào dục lạc, vào men rượu và từ đó, trở
lại với lòng hăm hở dồn chứa thêm tài sản. Chàng để
mình hao mòn trong vòng luân chuyển vô tri ấy, và già đi, rồi
bệnh hoạn.
Rồi
bỗng một hôm, một giấc mơ làm chàng nhớ lại. Chàng ở
lại với Kiều Lan trong buổi chiều, trong khu vườn chơi xinh
đẹp của nàng. Họ ngồi nói chuyện dưới một gốc cây.
Kiều Lan đang nói một cách nghiêm trọng, sự buồn rầu và
mệt mỏi ẩn sau lời nói của nàng. Nàng bảo chàng nói cho
nghe về đức Phật, và nghe bao nhiêu cũng không đủ đối
với nàng, nào là mắt Ngài sáng trong làm sao, nào là chiếc
miệng xinh đẹp và bình an, nụ cười huyền bí, tư thái Ngài
đầy vẻ thanh tịnh làm sao. Rất lâu chàng phải thuật cho
nàng nghe về đấng Giác Ngộ, và Kiều Lan đã thở dài và
bảo:
- Một
ngày kia, có lẽ không lâu, em cũng sẽ đi theo đức Phật ấy.
Em sẽ dâng Ngài khu vườn chơi của em và qui y theo giáo lý
của Ngài.
Nhưng
đoạn nàng quyến rũ chàng, và hết sức nồng say, nàng vồ
lấy chàng trong một cuộc ân ái vừa cuồng nhiệt vừa đầy
nước mắt, tuồng như nàng muốn ép lấy giọt ngọt ngào
cuối cùng của thứ khoái lạc phù du kia. Chưa bao giờ Tất
Đạt thấy rõ một cách lạ lùng rằng dục lạc đắm say
gần giống cảnh chết chóc như thế. Chàng nằm bên cạnh
nàng, mặt nàng kề sát mặt chàng, và chàng đọc thấy trong
đôi mắt nàng, ở khoé miệng nàng lần đầu tiên những dấu
hiệu nhắc nhở mùa thu của cuộc đời, những đường nhăn
của tuổi tác. Chính chàng, chỉ đang độ tứ tuần, cũng
đã thấy xuất hiện những sợi hoa râm trong mớ tóc đen của
mình. Sự mỏi mệt đã in dấu trên gương mặt xinh đẹp của
Kiều Lan, do bởi tiếp tục một con đường dài không mục
đích tươi vui. Sự mệt mỏi và tuổi già đang lộ liễu,
cùng với một nỗi sợ hãi đang tiềm ẩn chưa được nói
ra, có lẽ chưa được ý thức, nỗi lo sợ mùa thu của cuộc
đời: sợ hãi, già, chết. Thở dài, chàng từ giã nàng, lòng
nặng khổ đau và nỗi lo sợ âm thầm.
Tất
Đạt đã ở lại nhà nàng đêm đó với men rượu và vũ nữ,
tự cho mình cao hơn đồng bọn, mặc dù kỳ thực chàng không
còn hơn gì họ. Chàng uống nhiều rượu và rất khuya mới
vào giường, mệt mỏi nhưng trằn trọc, gần muốn khóc và
tuyệt vọng. Chàng cố ngủ nhưng vô hiệu. Tim chàng quá đau
khổ, tưởng chừng không thể nào chịu đựng được nữa.
Chàng cảm thấy một cơn buồn nôn xâm chiếm lấy chàng như
một thứ rượu vô vị, một thứ nhạc quá ẻo lả và vô
duyên, nụ cười quá nhạt nhẽo của những vũ nữ hay mùi
hương quá nồng của mái tóc họ, của ngực họ. Nhưng trên
tất cả, chàng buồn nôn vì chính chàng, vì mái tóc tẩm hương
của chính chàng, vì mùi từ miệng chàng, vì làn da bệu bạo
của chính chàng. Như một người đã ăn uống quá nhiều và
nôn ra một cách khó nhọc nhưng rồi cảm thấy dễ chịu,
con người bứt rứt của chàng muốn một cách quyết liệt,
vứt bỏ hết những lạc thú, những thói quen, vứt bỏ cuộc
sống hoàn toàn vô nghĩa này.
Chỉ
khi trời sáng và khi mọi hoạt động ngoài thành phố bắt
đầu, chàng mới sực thiếp đi, hơi khuây khoả, và ngủ yên
trong chốc lát. Chính trong lúc ấy chàng đã mơ một giấc
chiêm bao.
Kiều
Lan nuôi một con chim lạ nhỏ trong chiếc lồng con bằng vàng.
Chàng nằm mơ về con chim ấy. Con chim, thường hót về ban
sáng, bỗng nhiên câm hẳn; và chàng ngạc nhiên đi đến chiếc
lồng con nhìn vào. Nó đã chết và nằm cong queo trên sàn.
Chàng đem nó ra, cầm trên tay một lúc rồi ném ra đường.
Chính lúc ấy chàng bỗng sợ hãi và đau đớn như chàng đã
vứt đi cùng với con chim ấy tất cả những gì tốt đẹp
và giá trị trong đời chàng.
Khi
tỉnh dậy, chàng cảm thấy lòng tràn ngập một nỗi buồn
sầu ghê gớm. Chàng mường tượng mình đã hoang phí một
cách vô vị vô nghĩa; chàng đã không giữ lại được một
điều gì của sự sống, một điều gì quí báu và xứng đáng.
Chàng đứng cô độc như một kẻ đắm tàu đứng trên bờ.
Buồn
bã, Tất Đạt đi vào khu vườn chơi của chàng, chàng đóng
cổng, ngồi dưới một cây xoài, và cảm thấy đầy chết
chóc rùng rợn trong tâm khảm. Chàng ngồi và cảm thấy mình
đang chết dần, đang héo mòn, đang chấm dứt. Dần dần, chàng
tập trung lại tư tưởng và ôn lại cả cuộc đời, từ những
ngày trẻ thơ nhất mà chàng còn nhớ. Khi nào thì chàng đã
thực sự hạnh phúc? Khi nào chàng đã thực nếm trải niềm
vui? Ừ, chàng đã trải qua điều này nhiều lần. Chàng đã
vui trong những ngày niên thiếu, khi chàng được những người
Bà La Môn khen ngợi, khi chàng vượt xa những người đồng
thời, khi chàng đọc những thánh thư, trong những cuộc tranh
biện với những bậc trí thức, khi dự những cuộc tế thần.
Lúc đó chàng đã nghĩ: “Một con đường đang trải trước
mắt. Những vị thần linh đang chờ đợi ngươi”. Và khi
còn là một thiếu niên, khi lý tưởng mãi bay lượn thúc giục
chàng đi theo rồi từ giã những người cùng đi tìm kiếm
như chàng, khi chàng cố hết sức để mình hiểu những lời
dạy của người Bà La Môn, khi mỗi kiến thức mới thu được
chỉ lôi kéo theo một niềm khao khát mới, và trong niềm khát
khao của chàng, trong những cố gắng của chàng, chàng đã
tự nhủ: “Tiến lên đi, tiến lên! Đây là con đường của
ngươi”. Chàng đã nghe tiếng nói ấy khi chàng rời nhà và
chọn đời sống Sa Môn, và khi chàng rời những vị Sa Môn
để đến đức Phật, và khi chàng rời đức Phật để tiếp
tục con đường vô định. Đã bao lâu rồi từ khi chàng nghe
tiếng ấy, từ khi chàng bay bổng trên bất cứ chiều cao nào?
Thật vô vị và buồn thảm làm sao, con đường chàng đã đi
qua! Qua bao nhiêu năm dài rồi, chàng không có một mục đích
nào cả, không một niềm khát khao, không một niềm hân hoan,
mà chỉ bằng lòng với những lạc thú nhỏ hẹp, là vẫn
không thực thoả mãn! Không biết rõ điều đó, chàng đã
cố gắng và khao khát mấy năm rồi, để được giống như
mọi người khác, như những con người trẻ thơ kia, mà đời
chàng vẫn khốn đốn và nghèo nàn hơn họ, bởi mục đích
của họ không phải là mục đích của chàng, nỗi sầu muộn
của họ cũng không phải là nỗi sầu muộn của chàng. Cả
thế giới những người như Vạn Mỹ này chỉ là một ván
bài trước mặt chàng, một cuộc khiêu vũ, một hài kịch
để nhìn ngắm. Chỉ có Kiều Lan là yêu quí đối với chàng,
là có giá trị đối với chàng. Nhưng nàng có còn yêu quí,
giá trị hay không? Chàng có thực cần thiết đến nàng chăng?
Họ lại không đang chơi một ván bài không dứt đó sao? Có
cần thiết sống vì ván bài ấy hay không? Không. Ván bài này
gọi là Sanh Tử, một trò chơi trẻ con, một trò chơi mà có
lẽ chơi một, hai, mười lần cũng thú vị đấy, nhưng có
đáng để chơi liên tục mãi mãi không?
Tất
Đạt biết ngay rằng trò chơi đã chấm dứt, rằng chàng không
thể chơi thêm được nữa. Một cơn rùng mình thoáng qua thân
thể chàng, chàng cảm thấy một cái gì đó đã chết.
Chàng
ngồi suốt ngày hôm đó dưới gốc xoài, nghĩ đến cha chàng,
đến Thiện Hữu, đến đức Phật. Có phải chàng đã từ
bỏ tất cả những người này để trở nên một Vạn Mỹ
không? Chàng ngồi đấy cho đến khi đêm xuống. Khi chàng ngẩng
lên thì thấy những vì sao, chàng nghĩ: ta vẫn còn ngồi đây
dưới gốc xoài trong vườn chơi của ta. Chàng hơi mỉm cười.
Có cần thiết không, có đúng không, có phải điên rồ không,
nếu chàng lại làm chủ một cây xoài và một khu vườn?
Chàng
đã quá chán ngán với những điều ấy. Chúng cũng đã chết
ở trong lòng chàng. Chàng đứng dậy, chào từ biệt cây xoài
và khu vườn chơi. Chàng chưa ăn gì cả ngày hôm đó, và chàng
thấy đói cồn cào, nghĩ đến ngôi biệt thự của chàng trong
thành phố, phòng và giường của chàng, chiếc bàn đầy thức
ăn. Chàng mệt mỏi mỉm cười, lắc đầu và chào giã biệt
tất cả những thứ ấy.
Cũng
đêm đó, Tất Đạt rời thành phố và không bao giờ trở
lại. Vạn Mỹ cố đi tìm chàng một thời gian khá lâu, tin
rằng chàng đã rơi vào tay bọn cướp. Kiều Lan thì không
cố tìm chàng. Nàng không ngạc nhiên khi nghe tin Tất Đạt
đã biến mất. Nàng đã vẫn chờ đợi điều đó lâu nay.
Chàng không phải là một Sa Môn không nhà, một người lữ
hành đó sao? Nàng cảm thấy điều ấy rõ rệt hơn bao giờ
hết trong buổi gặp gỡ cuối cùng với chàng, và trong sự
buồn khổ vì mất mát, nàng vui sướng vì đã được ôm siết
chàng trong dịp cuối cùng ấy, và đã cảm thấy hoàn toàn
được chàng chinh phục.
Khi
nàng nghe những tin đầu tiên về việc Tất Đạt biến mất,
nàng đi đến cửa sổ ở đấy nàng nuôi con chim hiếm trong
chiếc lồng vàng. Nàng mở cửa lồng, lấy chim ra thả cho
nó bay đi. Nàng đứng nhìn theo chim khuất dạng một lúc lâu.
Từ hôm đó, nàng không tiếp khách nữa và đóng kín cửa
nhà. Sau một thời gian, nàng nhận ra mình đã có thai sau lần
gặp gỡ cuối cùng với Tất Đạt.
WP:
Dannyviet