Giữa
Xã Hội
Tất
Đạt tìm đến Vạn Mỹ, người thương gia, và được chỉ
vào một biệt thự giàu có. Gia nhân đưa chàng qua những tấm
thảm rộng, vào một phòng, ở đấy chàng ngồi đợi người
chủ nhà.
Vạn
Mỹ đi vào, ông ta là người hoạt bát, dẻo dai, tóc hoa râm,
đôi mắt thông minh khôn khéo và cái miệng đầy nhục cảm.
Chủ, khách thân mật chào nhau. Người thương gia bắt đầu:
- Tôi
được nghe nói ngài là một người Bà La Môn học thức, nhưng
muốn đi tìm việc với một thương gia. Vậy thì ngài túng
thiếu lắm sao, nên đi kiếm việc làm?
Tất
Đạt trả lời:
- Không,
tôi không thiếu, và chẳng bao giờ thiếu gì. Tôi đến từ
những vị Sa Môn mà tôi đã chung sống từ lâu.
- Nếu
ngài ở trong đoàn Sa Môn, làm sao ngài lại không thiếu thốn?
Các vị Sa Môn há không hoàn toàn vô sản?
- Tôi
không có gì cả, -- Tất Đạt nói -- hiểu theo ý ông. Dĩ nhiên
là tôi vô sản, nhưng do tôi tự nguyện, vì thế tôi không
thiếu thốn.
- Nhưng
làm sao ngài sống nếu không có tài sản?
- Tôi
chưa bao giờ nghĩ đến điều ấy, thưa ông. Tôi không có
gì cả đã gần ba năm nay, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ về
việc phải sống bằng cách nào.
- Nghĩa
là ngài sống trên tài sản của kẻ khác?
- Bề
ngoài thì như thế. Người thương gia cũng sống trên tư hữu
của kẻ khác.
- Cũng
đúng, nhưng người thương gia không lấy không. Họ cho lại
hàng hoá của họ để trao đổi.
- Điều
đó thành như định luật. Mọi người đều có cho, có nhận.
Cuộc đời là như vậy.
- Ồ,
nhưng nếu ngài không có gì, thì làm sao mà cho?
- Mỗi
người cho cái mà mình có. Người lính cho sức mạnh, người
thương gia cho hàng hoá, người thầy cho kiến thức, người
làm ruộng cho lúa, người chài lưới cho cá.
- Phải
lắm, nhưng ngài có thể cho gì? Ngài đã học được gì để
cho?
- Tôi
có thể suy tư, chờ đợi và nhịn đói.
- Chỉ
có thế?
- Tôi
nghĩ chỉ có thế.
- Nhưng
những thứ ấy dùng để làm gì? Ví dụ như nhịn ăn, để
làm gì?
- Nó
có giá trị lớn lắm, thưa ông. Khi một người không có gì
để ăn, nhịn đói là điều khôn ngoan nhất. Chẳng hạn nếu
tôi không học cách nhịn, thì tôi phải tìm việc làm hôm
nay, hoặc với ông, hoặc nơi khác, vì cơn đói hướng dẫn
tôi. Nhưng bây giờ, tôi có thể chờ đợi một cách bình
thản. Tôi không vội vàng, không thiếu thốn, tôi có thể
nhịn rất lâu và xem thường sự đói. Vì thế mà nhịn đói
là hữu ích, thưa ông.
- Thưa
Sa Môn, ngài dạy rất phải. Xin ngài đợi cho một lát.
Vạn
Mỹ đi ra, và trở vào với một cuộn giấy trao cho khách,
đoạn hỏi:
- Ngài
có thể đọc cái này không?
Tất
Đạt nhìn vào cuộn giấy và bắt đầu đọc bản giao kèo
về thương mãi. Vạn Mỹ bảo:
- Tốt
lắm. Bây giờ xin ngài viết cho tôi một câu gì trên tờ giấy
này.
Ông
ta trao cho chàng giấy bút. Tất Đạt viết rồi trao trả tờ
giấy. Vạn Mỹ đọc: “Viết lách rất tốt, nhưng suy nghĩ
còn tốt hơn. Sự khôn khéo rất hay, nhưng kiên tâm còn hay
hơn”. Người thương gia ngợi khen:
- Ngài
viết hay lắm. Chúng ta sẽ còn bàn luận nhiều, nhưng hôm
nay tôi mời ngài làm vị khách và ở trong nhà tôi.
Tất
Đạt cám ơn ông ta và nhận lời. Người ta đem đến cho chàng
áo quần, giày dép, và một gia nhân sửa soạn đồ tắm cho
chàng mỗi ngày. Họ dọn cho chàng những mâm cơm ngon lành
mỗi ngày hai dạo, nhưng chàng chỉ ăn có một buổi, và không
dùng rượu thịt. Vạn Mỹ nói cho chàng nghe về việc mua bán,
chỉ cho chàng xem hàng hoá, kho chứa hàng và sổ kế toán.
Chàng học nhiều điều mới lạ, nghe nhiều và ít nói. Và
nhớ đến lời Kiều Lan dặn, chàng không bao giờ hạ mình
trước người thương gia mà buộc ông ta đối với chàng như
một người ngang hàng hoặc cao hơn. Vạn Mỹ điều khiển
công việc cẩn thận say mê, nhưng Tất Đạt xem chúng như
một trò chơi mà luật lệ thì chàng học thuộc nên chúng
không làm chàng bận tâm.
Ở
nhà Vạn Mỹ chưa được bao lâu, chàng đã dự phần trong
công việc kinh doanh của ông ta. Tuy thế, hàng ngày chàng vẫn
đến thăm Kiều Lan vào giờ nàng mời, ăn vận tề chỉnh,
đi giày bóng và mang quà đến tặng nàng. Chàng học hỏi được
nhiều nơi đôi môi đỏ khôn khéo của nàng. Bàn tay mềm dịu
của nàng dạy chàng rất nhiều. Vốn còn là một đứa con
trai khờ dại trong tình yêu, chàng thường đắm mình trong
ái ân một cách mù quáng không biết chán chê, không bao giờ
thoả mãn. Nhưng nàng dạy cho chàng rằng không ai có thể hưởng
thụ khoái lạc mà không đồng thời ban bố nó, và mỗi cử
chỉ, mỗi sự mơn trớn, mỗi cái nhìn, mỗi phần trong cơ
thể đều có bí quyết riêng của nó để đem khoái cảm cho
người biết thưởng thức. Nàng dạy cho chàng rằng những
người yêu đương không nên rời nhau sau khi âu yếm mà không
cảm phục nhau, không chinh phục người yêu và bị chinh phục,
để cho không có cảm giác ngấy chán hay cô đơn nào phát
sinh, và nhất là không có cái cảm giác khủng khiếp là mình
đã lạm dụng hay bị lạm dụng. Chàng trải qua những giờ
thần diệu bên người kỹ nữ khôn khéo xinh đẹp, và trở
thành học trò của nàng, người yêu của nàng, bạn quí của
nàng. Giá trị và ý nghĩa của cuộc đời chàng hiện tại
ngưng đọng nơi cuộc gần gũi Kiều Lan, chứ không phải trong
công việc kinh doanh với Vạn Mỹ. Người thương gia giao cho
chàng viết những bức thư và ngân phiếu quan trọng và dần
dần có lệ hỏi ý chàng về những việc hệ trọng. Chẳng
bao lâu ông ta đã nhận thấy rằng Tất Đạt ít hiểu biết
về lúa gạo, len, về việc chuyên chở hàng hoá và mậu dịch,
nhưng chàng lại có một năng khiếu tự nhiên và vượt hẳn
ông ta về sự trầm tĩnh và thản nhiên, trong nghệ thuật
nghe và làm cho người lạ có cảm tưởng tốt đẹp về chàng.
Ông ta nói với một người bạn:
“Người
Bà La Môn này không phải là một thương gia thực thụ và
sẽ không bao giờ thành một thương gia cả, hắn không bao
giờ say sưa với công việc ấy. Nhưng hắn có cái bí quyết
của những người mà sự thành công tự đến với họ một
cách dễ dàng, không biết vì hắn ra đời dưới một ngôi
sao tốt, hay vì phép lạ, hay vì hắn đã học điều ấy nơi
các Sa Môn. Hắn luôn luôn có vẻ thư thái trong công ăn việc
làm, công việc chẳng bao giờ làm hắn bận tâm nhiều, hay
chi phối hắn. Hắn chẳng bao giờ sợ thất bại và chẳng
bao giờ lo mất mát”. Người bạn khuyên thương gia: “Hãy
chia cho hắn một phần ba lợi tức của công việc hắn điều
khiển, nhưng bắt hắn chịu cùng một tỷ lệ ấy nếu thua
lỗ. Như vậy hắn sẽ hăng hái hơn”.
Người
thương gia theo lời khuyên ấy, nhưng Tất Đạt không mấy
lưu tâm. Nếu làm có lời chàng nhận nó một cách bình tĩnh;
nếu lỗ, chàng cười lớn và nói: “Ồ! Thì ra chuyến buôn
này tệ thật!”.
Quả
thế, chàng hầu như thờ ơ với việc thương mãi. Một hôm,
chàng đi đến một làng nọ để mua một mùa lúa lớn. Khi
chàng đến đấy, lúa đã bán cho một thương gia khác. Tuy
vậy, chàng vẫn ở lại trong làng rất lâu, giao du với những
người chủ trại, cho trẻ con tiền bạc, dự một đám cưới
và trở về một cách thoả mãn. Vạn Mỹ trách chàng đã không
về ngay, để phí thời giờ và tiền bạc. Tất Đạt trả
lời:
- Bạn
ơi, đừng có trách móc. Không việc gì thành tựu bằng lời
khiển trách cả. Nếu có sự tổn thất nào, tôi sẽ
chịu. Tôi rất bằng lòng chuyến du lịch này. Tôi đã được
quen rất nhiều người, thân với người Bà La Môn, trẻ con
đã ngồi trên gối tôi, những người chủ trại đã chỉ
cho tôi xem những cánh đồng của họ. Không ai xem tôi là một
thương gia cả.
- Tất
cả điều đó rất hay, Vạn Mỹ chấp nhận một cách miễn
cưỡng – nhưng trên thực tế ngài là một thương gia. Hay
là ngài chỉ đi vì sự ham vui của ngài thôi?
Tất
Đạt cười:
- Dĩ
nhiên tôi đi vì ham vui. (Chàng cười lớn). Sao lại không?
Tôi đã quen với nhiều người và nhiều vùng mới. Tôi đã
được tình bạn và lòng tin cậy. Nếu tôi là Vạn Mỹ, tôi
đã bực bội bỏ ra về ngay khi thấy mình không mua chác được,
mà lại tốn thì giờ, tiền bạc. Đằng này tôi đã trải
qua những giờ tươi đẹp, học thêm nhiều điều, hưởng
nhiều thú vui và không làm hại chính tôi cũng như kẻ khác
vì sự bực dọc hay vội vàng. Nếu có dịp nào đến lại
chỗ ấy, những người thân sẽ đón tiếp tôi, và tôi sẽ
sung sướng vì lần trước tôi không tỏ ra vội vã và bất
bình. Dù sao, hãy gác câu chuyện ấy lại, ông bạn ạ, và
đừng tự dày vò mình với những lời trách móc. Nếu có
ngày ông nghĩ rằng Tất Đạt này hại ông, hãy chỉ nói một
lời và Tất Đạt sẽ đi khỏi nơi đây. Cho đến ngày đó,
giờ chúng ta hãy là những người bạn tốt của nhau.
Người
thương gia cố làm cho chàng nhận chân được rằng chàng đang
ăn cơm của ông ta, nhưng vô hiệu. Tất Đạt ăn cơm của
riêng chàng. Hơn nữa, họ đều ăn cơm của người khác, cơm
của mọi người. Tất Đạt không bao giờ bận tâm về những
lo lắng của Vạn Mỹ, và Vạn Mỹ thì rất nhiều lo lắng.
Khi một công việc có vẻ sắp thất bại, khi một chuyến
hàng bị mất, khi một con nợ không chịu trả, Vạn Mỹ không
bao giờ có thể làm cho người đồng nghiệp của mình tin
rằng điều đó có thể làm điên tiết lên, làm cho trán nhăn
lại và giấc ngủ trằn trọc. Một hôm, khi Vạn Mỹ nhắc
rằng chàng đã học được mọi sự từ nơi ông ta, Tất Đạt
trả lời:
- Đừng
nói đùa chứ. Tôi đã học được của ông giá tiền rổ
cá bao nhiêu, và cho vay tiền có lời bao nhiêu. Đó là kiến
thức của ông. Nhưng tôi không học của ông cách suy tư, ông
Vạn Mỹ thân mến, ông nên học ở tôi điều đó.
Quả
thế, tâm hồn chàng không ở trong công việc thương mãi. Nó
hữu ích cho chàng vì nó đem lại tiền để chàng biếu Kiều
Lan, và chàng được nhiều tiền hơn là chàng cần. Hơn nữa,
cảm tình và trí tò mò của chàng chỉ hướng về những con
người, mà những công việc, lo âu, lạc thú và sự điên
rồ của họ thật xa vời và lạ lùng đối với chàng hơn
cả mặt trăng. Mặc dù chàng cảm thấy rất dễ dàng nói
chuyện với mọi người, sống với mọi người, học hỏi
mọi người, chàng ý thức sâu xa một điều rằng có một
cái gì đó ngăn cách chàng với họ, và điều này do ở thực
trạng chàng đã là một Sa Môn. Chàng thấy mọi người sống
một cách trẻ con và như thú vật, điều làm cho chàng vừa
cảm thương vừa khinh bỉ. Chàng thấy họ lao nhọc đau khổ
và bạc đầu về những chuyện mà đối với chàng thật không
đáng một đồng xu, -- tiền bạc, lạc thú nhỏ nhoi và những
danh vọng hão huyền. Chàng thấy họ đánh mắng, chửi nhau,
than vãn về những nổi khổ cực mà sẽ làm cho một vị Sa
Môn bật cười, và họ khổ đau vì những thiếu thốn mà
một vị Sa Môn không cảm thấy.
Chàng
nhận lấy tất cả những gì người ta mang lại cho chàng.
Người thương gia đem đến hàng vải để bán cũng được
đón tiếp, con nợ đến vay cũng được đón tiếp y hệt,
kẻ ăn xin cũng được tiếp đón, có khi ở lại hàng giờ
để kể lể nỗi nghèo nàn với chàng mặc dù hắn không nghèo
khó bằng bất cứ một Sa Môn nào. Chàng tiếp đãi không chút
phân biệt, từ người thương gia giàu xa lạ đến người
tôi tớ cạo râu cho chàng, và những anh hàng rong mà chàng
mua chuối và đã đánh cắp những đồng xu lẻ của chàng.
Khi Vạn Mỹ đến kể cho chàng nghe những nỗi lo lắng và
trách cứ về một vụ thua lỗ, chàng lắng nghe một cách tò
mò chăm chú, và há hốc mồm, cố gắng để hiểu ông ta,
nhượng bộ ông ta một tí khi cần, và tảng lờ ông ta để
đến với người cần chàng hơn. Và rất nhiều người đến
với chàng, người thì đến vì công việc mua bán, người
thì để lừa gạt chàng, người để nghe chàng nói, người
để nghe chàng cảm thông, người cần chàng chỉ bảo. Chàng
giúp họ ý kiến, cảm thông với họ, cho chác họ, để cho
họ lừa gạt chàng một ít, và để tư tưởng chàng bận
rộn vì trò chơi này cũng như trước đấy chàng đã bận
rộn vì thần linh và Đại ngã.
Thỉnh
thoảng chàng nghe trong tâm tư một tiếng nói yếu ớt, nhẹ
nhàng, nhắc nhở chàng một cách âm thầm, phàn nàn một cách
lặng lẽ đến nỗi chàng khó có thể nghe thấy. Rồi đột
nhiên chàng thấy rõ rằng chàng đang sống một nếp sống
quái gở, rằng chàng đang làm việc chỉ đáng giá như một
ván bài, rằng chàng cũng vui vẻ đấy và đôi khi hưởng khoái
lạc nữa, nhưng sự sống chân thật đang trôi qua mà không
động chạm đến chàng. Như một cầu thủ chơi với quả
cầu, chàng chơi với công việc kinh doanh, với những người
chung quanh, ngắm nhìn họ, thích thú vì họ, nhưng tâm hồn
chàng, bản tính chân thật của chàng thì không có ở đấy.
Bản ngã thực của chàng đang đi phiêu lưu một nơi nào khác
rất xa, âm thầm đi qua và không dính líu gì đến sự sống
hiện tại của chàng. Đôi khi chàng sợ hãi những ý nghĩ
ấy và ước sao được chia xẻ công việc hàng ngày trẻ con
của họ một cách hăng hái, tham dự vào đời sống thực
sự, thụ hưởng và sống đời sống của họ thực sự, thay
vì chỉ ở đấy như một khách bàng quan.
Chàng
đến thăm Kiều Lan thường xuyên, học nghệ thuật yêu đương
trong đó cho và nhận trở thành một. Chàng nói chuyện với
nàng, học ở nàng, chỉ bảo nàng và nhận những lời chỉ
bảo. Nàng hiểu chàng hơn Thiện Hữu ngày xưa hiểu chàng,
nàng giống chàng hơn là Thiện Hữu đã giống chàng.
Một
hôm chàng bảo nàng:
- Em
thật giống tôi, em khác hẳn mọi người. Em là Kiều Lan và
không giống ai khác, và ở trong em có sự bình lặng, một
nơi thiêng liêng ở đấy, em cũng như tôi, có thể lui về
bất cứ lúc nào và trở thành chính em. Ít người có khả
năng ấy, trong khi mọi người đều có thể có.
- Không
phải mọi người đều khôn ngoan cả, Kiều Lan bảo.
- Điều
ấy không can hệ gì, Kiều Lan. Vạn Mỹ cũng khôn như tôi,
nhưng ông ta không có nơi thiêng liêng ấy. Nhiều người khác
có nhưng lại chỉ là những trẻ con về kiến thức. Hầu
hết đều giống như những chiếc lá rơi phiêu bạt, quay cuồng
trong không rồi rơi xuống đất. Nhưng một số ít người
khác thì giống như những vì sao, đi một con đường đã định:
không một cơn gió nào có thể chi phối họ, họ có sẵn trong
mình kim chỉ nam và lối đi. Trong tất cả những người khôn
ngoan – tôi biết nhiều người – có một người hoàn toàn
về phương diện này. Tôi không bao giờ quên được người
ấy. Ngài là Cồ Đàm, đấng Giác Ngộ. Mỗi ngày có hàng
ngàn thanh niên nghe giáo lý của Ngài và theo lời Ngài mỗi
giờ phút, nhưng họ đều là những chiếc lá rơi; họ không
có trong họ sự khôn ngoan và hướng đạo.
Kiều
Lan mỉm cười nhìn chàng:
- Anh
lại nói về ông ấy rồi. Anh lại có những tư tưởng Sa
Môn.
Tất
Đạt im lặng, và họ chơi trò yêu đương. Thân nàng mềm
mại như chiếc cung của một nhà thiện xạ, kẻ nào học
tình yêu nơi nàng sẽ học được nhiều lạc thú, nhiều bí
quyết. Nàng đùa giỡn với Tất Đạt một lúc, xua đuổi
chàng làm chàng đê mê, chiếm đoạt chàng, và thích thú vì
sự chế ngự của mình cho đến khi chàng chịu thua, kiệt
sức nằm bên cạnh nàng.
Người
kỹ nữ cúi xuống nhìn rất lâu vào mặt chàng, vào đôi mắt
chàng đã mệt mỏi.
- Anh
là người tình tài giỏi nhất mà em gặp, nàng nói một cách
trầm ngâm. Anh khoẻ mạnh hơn những người khác, dẻo dai
hơn, hăng hái hơn. Anh đã học hỏi rất giỏi nghệ thuật
của em, Tất Đạt. Một ngày kia, khi em lớn tuổi hơn, em muốn
có một đứa con với anh. Nhưng anh ôi, anh vẫn còn là một
Sa Môn. Anh không thực sự yêu em – Anh không yêu ai cả. Có
phải thế không?
- Có
lẽ, Tất Đạt mệt mỏi đáp. Tôi cũng như em, em cũng không
thể yêu. Nếu không, làm sao em có thể luyện tập về yêu
đương như một nghệ thuật? Có lẽ những người như chúng
ta không thể yêu đương. Những người thường tình kia, mới
có thể yêu đương được -- đấy là bí quyết của họ.
WP:
Dannyviet