Có
một dòng sông rất đẹp chảy qua núi đồi và đồng cỏ
xanh tươi. Dòng sông ca hát nhảy nhót tung tăng từ trên núi
xuống đồng bằng. Xuống đồng bằng, dòng sông chảy chậm
lại, mặt nước trong xanh êm mát. Lúc ấy dòng sông còn trẻ
lắm, và dòng sông muốn chảy mau ra biển cả. Dòng sông càng
lớn càng đẹp ra, lượn khúc yêu kiều ven đồi và bờ lúa.
Một
ngày kia dòng sông chú ý đến sự có mặt của những đám
mây trong lòng nước. Mây đủ màu sắc, hình thể, đẹp quá
chừng, nên suốt ngày dòng sông cứ miệt mài chạy đuổi
theo những đám mây, mong bắt được một đám mây cho riêng
mình. Nhưng mây cứ lơ lửng tầng cao khó mà bắt được,
nhất là mây cứ thay hình đổi dạng không ngừng. Vì mây
vô thường như vậy nên dòng sông rất đau khổ. Chạy đuổi
bắt theo mây thì vui nhưng sau đó thì dòng sông đầy thất
vọng, u sầu và tức giận.
Một
ngày kia, một cơn gió lớn đi qua, quét sạch mây trên trời.
Bầu trời trở nên quang đãng không còn một bóng mây. Dòng
sông não nề tuyệt vọng, không còn muốn sống nữa. "Không
còn mây để chạy theo, ta sống để làm gì?" Tối hôm đó,
lần đầu tiên trong đời, dòng sông quay trở về tiếp xúc
với chính mình. Lâu nay dòng sông chỉ đuổi theo những cái
bên ngoài mà không bao giờ thấy được chính mình. Tối hôm
đó, lần đầu tiên dòng sông nghe tiếng mình khóc, âm thanh
sóng vỡ vào bờ. Dòng sông lắng nghe tiếng của mình và khám
phá ra một điều rất quan trọng.
Dòng
sông nhận ra rằng cái mà lâu nay mình theo đuổi đã nằm
sẵn trong lòng mình. Tưởng mây là gì, đâu ngờ mây cũng
chỉ là nước. Mây sinh ra từ nước và bây giờ mây trở
lại thành nước. Và dòng sông tự bao giờ cũng vẫn là nước
như một đám mây.
Sáng
hôm sau, khi mặt trời lên cao, dòng sông khám phá ra thêm một
điều thật đẹp. Ðây là lần đầu tiên dòng sông thấy
được bầu trời xanh thẳm. Lâu nay dòng sông chỉ chú ý đến
mây, không chú ý đến bầu trời. Bây giờ sông mới hiểu
rằng bầu trời là quê hương của các đám mây. Mây luôn
luôn thay đổi nhưng bầu trời không bao giờ thay đổi. Và
bầu trời cao đã có mặt trong lòng sông tự thuở nào. Cái
thấy này đem lại cho dòng sông một nguồn an lạc lớn. Dòng
sông hiểu rằng bao giờ bầu trời xanh còn có mặt, niềm
an lạc của dòng sông sẽ mãi mãi vững bền.
Trưa
hôm đó, các đám mây lại lục tục trở về nhưng dòng sông
không còn có nhu yếu muốn đuổi bắt nữa. Ðám mây nào đi
qua, dòng sông cũng thấy đẹp và cũng vẫy tay chào. Dòng sông
không còn thấy buồn tủi hay lưu luyến. Bởi đám mây nào
cũng là một dòng sông, chẳng còn phải chọn lựa. Một niềm
an vui hài hòa đã kết hợp mây và sông.
Tối
hôm đó một điều thật tuyệt diệu đã xảy ra. Dòng sông
mở rộng lòng đón mặt trăng rằm -- mặt nguyệt tròn vành
vạnh và sáng rực rỡ như một viên bảo châu trong dòng nước
trong vắt. Có một bài kệ miêu tả hình ảnh đẹp đó :
Bụt
là vầng trăng mát
đi
ngang trời thái không
hồ
tâm chúng sanh lặng
trăng
hiện bóng trong ngần
(Bồ
tát Thanh Lương nguyệt
Du
ư tất cảnh không
Chúng
sanh tâm cấu tận
Bồ
đề ảnh hiện trung)
Dòng
sông trong vắt đã làm hiện rõ bóng trăng và trăng đã cùng
mây nước dắt tay nhau đi thiền hành về biển cả.
Chẳng
có gì phải chạy đuổi theo. Chỉ cần trở về với mình,
trở về với hơi thở và nụ cười, trở về nơi mình ở,
nơi có thông reo, chim hót và nắng ban mai, còn nơi nào đẹp
hơn nữa?
Thích
Nhất Hạnh (1995)