|
|
c
CẨM
NANG TU ÐẠO
Hòa
Thượng Quảng Khâm
Việt
Dịch: Ban Phiên Dịch Vạn Phật Thánh Thành
Chương
V: Việc Làm Ba-La-Mật
1.
Thẳng Thắn
Làm việc
thế nào mới tốt?
Mọi người cần
cùng nhau chung sức làm. Không phải bạn nói ngoài miệng, sai
khiến kẻ khác làm; đó là thái độ cần tránh. Hãy từ tốn,
ôn hòa giải thích cặn kẽ công việc, cách làm, cho người
nghe hiểu rõ ràng. Ví như giải thích việc trồng hoa mà y
không hiểu, bạn hãy làm cho y thấy; nếu không vậy thì công
việc sẽ không thông suốt, cả bạn và y đều sanh phiền
não.
Khi sư-huynh, sư-đệ
làm việc chung, hay khi phân phối công tác, các bạn phải dựa
vào tinh thần Phật Pháp mà làm--phải lịch sự, lễ độ.
Ðừng nên lớn
tiếng ra lệnh, sai cái này, chỉ cái nọ... như là cha sai con,
chủ sai tớ; đó là cách thế tục, không tốt!
Ðừng sợ mích
lòng kẻ khác.
Bạn làm quản
lý thì phải ráng làm cho tốt. Hễ điều gì cần nói thì
phải nói; chớ vì tình cảm riêng tư (việc cần nói mà không
nói), để tránh mắc cái lỗi trồng nhân sai lầm.
Làm quản lý
không phải dễ. Do đó hễ Thầy Quản-lý giao phó bạn chuyện
gì--bất kể tốt, xấu--bạn hãy vui vẻ tiếp nhận, đừng
nổi nóng. Như vậy, đầu óc mới sáng suốt.
Ðiều tốt thì
lượm về học, điều xấu thì vất một bên. Trong lòng thấu
suốt rõ ràng là đủ. Cứ theo đây để tu hạnh Nhẫn-nhục
Ba-la-mật.
Khi tu hành, bạn
đừng hỏi "đúng" hay "sai", cũng đừng quan tâm "có lý" hay
"vô lý." Ðó là điểm khác biệt giữa người xuất gia và
tại gia.
Các bạn hãy
nỗ lực tu hành. Có vấn đề khó khăn thì hỏi Sư-Phụ, tôi
sẽ giải đáp cho.
Thầy Quản-lý
nói bạn làm sao, bạn cứ làm vậy. Với thái độ này, đầu
óc bạn sẽ không nghĩ ngợi lăng xăng; và như thế, sẽ dễ
dàng tu hành.
Nếu Thầy Quản-lý
nói bạn làm việc mà Thầy lại làm sai, thì bạn chớ tranh
cãi, cứ thuận theo ý Thầy mà làm; tự nhiên bạn sẽ thể
hội được chân lý chuyện này.
Việc gì không
rành rẽ, bạn nên hỏi Sư-Phụ hay sư-huynh.
Ðừng vì sợ
mất mặt, rồi tự mình đặt bày làm càn.
Mục đích bạn
làm việc là để tiêu trừ nghiệp chướng của chính mình,
không phải làm cho kẻ khác. Khi nhiều người làm chung, hễ
ai không biết, bạn hãy chỉ bảo cho người ấy. Nếu y làm
không giỏi, bạn hãy tận tình giúp đỡ y.
Ðừng nên phân
chia ranh giới giữa mình và người quá rõ rệt (đây là việc
"của tôi", kia là việc "của anh"). Hễ người nào không làm,
bạn chớ nổi nóng, bực dọc, mà nên vui vẻ làm thay cho người
ấy. Hãy luôn luôn có lòng từ bi (độ lượng, biết tha thứ)!
Khi làm việc
gì, bạn chớ tính toán lợi hại riêng tư.
Hễ thấy việc
gì làm chưa xong chưa tốt, bạn hãy tới làm. Ðừng nói gì
tới kẻ khác (chỉ trích, cật vấn sao anh không chịu làm...),
vì công đức của việc làm là thuộc về bạn. Nếu bạn
cứ nói tới người khác thì chỉ tạo thêm khẩu nghiệp.
Làm việc là
cách để mình tiêu trừ nghiệp chướng của chính mình, chứ
không phải làm giùm ai khác.
Làm việc gì
mình cũng sẵn lòng tình nguyện (không phải bị bắt buộc
mới chịu làm), thì trí huệ sẽ phát triển.
Việc làm công
quả ở chùa hoàn toàn "vô điều kiện" (không ai bắt ép,
không ai yêu cầu, bạn muốn thì tình nguyện làm); do đó,
khi đã làm bạn chớ oán than, trách móc.
Việc của mình
thì mình cố gắng làm; đừng sai kẻ khác, khiến họ bực
dọc. Làm cho người ta bực bội, khó chịu, thì mình sẽ không
có công đức gì cả. Trường hợp người ta tự ý đặc biệt
tới giúp mình thì khác.
Ðừng chấp trước
gì cả, chuyện gì cũng tùy duyên.
Khi có Thầy hay
sư-huynh lại giúp bạn, nếu bạn cảm thấy e ngại, sợ rằng
tổn phước, hoặc nghĩ là không xứng đáng để người ta
giúp đỡ, hoặc bạn sợ để người ta giúp mình thì họ
sẽ hưởng hết phước đức; những ý tưởng như thế đều
là chấp trước.
Muốn kẻ khác
có phước, trước hết, mình phải có phước thì mới nhường
cho họ được chứ!
Thầy Quản-lý
vì có lòng quan tâm lo lắng cho mình, nên Thầy mới quở trách
mình, vạch rõ lỗi làm của mình cho mình biết.
Thầy ấy chính
là bậc Thiện-tri-thức--người chỉ đường tu.
Ðừng vì bị
mắng một tiếng mà liền khó chịu, bực dọc, sinh phiền
não.
Bạn hãy luôn
vui vẻ tiếp nhận lời chỉ bảo, khuyên lơn, khuyến khích
(hay phê bình, chỉ trích) của người khác. Ðừng bao giờ
phản kháng, ương ngạnh, bất phục; rồi kết đảng phân
phái, kình chống, thù hằn nhau.
Ví dụ bạn lau
chùi bàn ghế, Sư-Phụ nói bạn hãy lau chùi lại lần nữa,
bạn có thể nghĩ rằng: "Tôi đã chùi sạch như vầy rồi,
sao Thầy còn bắc tôi chùi lại nữa?" Ðó là thứ suy tư của
người đời, thế tục.
Tu hành thì bạn
cần có tâm thẳng thắn: "Dạ! Con sẽ lau lại ngay!" Ðây cũng
là một thứ thử thách lòng bạn, xem bạn có tu tâm hay không.
Do đó, tu hành quý ở trực tâm--tâm thẳng thắn. Ðây chính
là cách làm việc của người xuất gia.
Nếu bạn biết
làm việc, thì đi đâu bạn cũng tự tại.
Hãy tận tình
với trách nhiệm.
Nếu cứ ăn no
rồi làm biếng, không tròn bổn phận, thì khi phước báo cạn
hết, nghiệp chướng ập tới, tự nhiên bạn sẽ không thể
ở chùa nổi (tức là phải hoàn tục)!
2.
Nhẫn Nại
Làm việc
lao tác là để rèn luyện chính mình. Do đó, chỉ cần bạn
làm, là biết bạn như thế nào. Khi làm việc mà bạn biết
bạn như thế nào. Khi làm việc mà bạn chuyên tâm, thì đến
lúc học Phật, niệm Phật, bạn cũng chuyên tâm; bạn sẽ
tự thấy thấu suốt. Ví như khi quét dọn, ở đâu chưa sạch,
dù là còn chút xíu bụi, bạn cũng tự biết, chẳng cần ai
nói ra. Nhờ tánh chuyên tâm chú ý, nên bất kỳ việc gì,
chỉ cần nghe qua một lần là bạn tự biết cách làm, và
làm tốt.
Làm việc lao
tác, bạn cần biết nhẫn nại.
Ví như khi quét
dọn lau chùi, bạn làm thật sạch sẽ; thì đó cũng giống
như bạn đã lau chùi tâm mình sạch sẽ, thanh tịnh vậy.
Hãy vừa làm
vừa niệm Phật, không nên lơ là, phóng dật.
Ðừng để ý
thức, tâm tư, chạy lăng xăng thì thân, miệng, ý mới thanh
tịnh.
Khi làm gì, bạn
hãy cẩn thận làm cho chu đáo, hoàn hảo việc ấy. Ðừng
nên tham lam, việc gì cũng làm, rồi kết quả là không việc
nào xong cả!
Việc gì cũng
phải nhẫn nại; niệm Phật cũng thế. Cứ từ từ tu thì
tâm sẽ hết phiền não; sau này sẽ không khác gì Ðức Phật
A-Di-Ðà; vô cùng tự tại!
Làm gì cũng chớ
có lòng chấp trước, cố chấp.
Có lúc gặp phải
chuyện gì đó, mình muốn làm cho thật hoàn mỹ, thật lý
tưởng; rồi quên bẵng người khác, không để ý tới họ.
Ðó là mình quá chấp trước vào công việc, quá truy cầu
(thành công).
Mỗi ngày làm
việc gì, hãy làm cho rõ ràng, với tâm lúc nào cũng hướng
về Phật, cũng trên đường Ðạo. Như vậy thì quét rác bạn
cũng có thể ngộ Ðạo, vì tâm bạn lúc ấy chính là đang
quét bụi bặm vô minh!
Các bạn làm
việc biên chép sổ sách giấy tờ (tại văn phòng của chùa)
thì kết được thiện-duyên rất lớn với chúng sanh; khác
hẳn với người đời khi họ cũng làm việc ở văn phòng
hay công sở. Công đức của bạn cũng bằng với công đức
tụng công-phu buổi chiều vậy; cho nên bạn chớ so sánh rồi
sanh lòng bực bội, phiền não.
Ðừng nên chấp
trước vào hình sắc, tướng trạng; cũng đừng câu nệ chuyện
ăn mặc, không vừa ý cái này, chẳng ưng ý cái kia. Nếu không,
rốt cuộc bạn đã chẳng làm được việc gì giúp chùa mà
lại còn bị áo quần, ăn mặc lôi cuốn.
Mình cần xả
thân làm bất kỳ việc gì cho chùa.
Nếu quá lo lắng
gìn giữ cái thân này, thì khó mà tu phước đặng; ngược
lại, còn bị cái "túi da" thối tha này lừa mình nữa.
Cứ theo lời
tôi mà tu hành; vừa làm vừa niệm Phật.
Trừ hết chấp
ngã và chấp pháp, thì trí huệ mới khai mở. Trí huệ thì
không có sắc tướng gì cả, không thể sờ mó, cầm nắm
nó đặng. Song, nếu trí huệ khai mở, tuy mình không biết,
nhưng hễ gặp việc gì, nhìn qua là mình thấu triệt, biết
phải làm gì ngay. Ðó là trí huệ thật vậy!
Việc niệm Phật
phải được phối hợp với việc làm. Niệm Phật cho đến
lúc tâm yên tĩnh, thì lúc ấy chính là tự tánh mình niệm,
tức là nhất tâm rồi đó. Khi làm việc, cũng cứ niệm Phật;
mà kẻ khác thì không biết là mình đang niệm. Cứ chuyên
tâm làm việc, đừng khởi vọng tưởng hay nghĩ ngợi gì khác,
thì đó mới là nhất tâm, cũng là tâm Phật, hợp với Phật
Ðạo vậy.
Chỉ khi có chánh
niệm thì điều gì mình biểu hiện hay làm ra mới mang tánh
cách từ bi; quan điểm mình có cũng tự nhiên là chín chắn,
đúng đắn. Ðây cũng là tâm Phật vậy.
3.
Khéo Léo
Hỏi: Sư-phụ
nói rằng chúng con không nên chấp trước. Nhưng nếu không
chấp trước, thì công việc làm sao làm tốt đặng?
Ðáp: "Không chấp
trước vào công việc" không có nghĩa là chểnh mãng, lơ là,
thiếu trách nhiệm, bê bối, cẩu thả; cũng không phải là
làm thục mạng, cắm đầu cắm cổ làm quá trớn; mà nghĩa
là làm việc gì xong rồi thì coi như không có gì xảy ra cả.
Khi lòng bạn
còn để ý, còn quái ngại, lo nghĩ về công việc, không buông
xả được; thì đó là chấp trước. Khi làm việc với thái
độ không chấp trước, thì mới làm tốt đặng. Hễ chấp
trước, việc làm sẽ không tốt được; vì chấp trước thì
thiếu trí huệ, mà làm việc cũng còn cần phải có Ðịnh-lực,
cần phải có sự tập trung, chuyên chú nữa!
Làm việc gì
cũng cần dùng trí óc, suy tư cho thấu triệt; chứ không phải
ai nói sao thì mình cứ y lời mà làm theo một cách cứng ngắc
(câu nệ, không biết uyển chuyển vận dụng).
Cần phải có
năng lực phán đoán, biện biệt; đừng như con chó ngu dốt,
thấy người ta quăng cục đá, nó không biết là quăng cái
gì mà cũng chạy theo tha về!
Làm gì cũng phải
định trước kế hoạch; chớ có bê bối cẩu thả, làm qua
loa lấy lệ rồi thôi!
Phải xử lý
những công việc và những đồ đạc trong chùa thật thích
đáng, viên mãn. Như trồng một khóm cây, nếu bạn không quyết
định kịp thời để trồng cho đúng lúc, thì cây sẽ chết
khô; lúc ấy, lỗi lầm là ở bạn.
Bớt dùng trí
óc--nhưng không có nghĩa là đừng suy nghĩ về công việc,
mà có nghĩa là việc gì tới tay, làm xong rồi thì thôi!
Ðừng nên khởi
tâm phân biệt (bàn bạc, khoe khoang, than vãn...), làm sanh ra
đủ chuyện thị phi (tranh chấp, cãi cọ, lý luận...).
Ðối với công
việc thì như vậy; đối với người khác thì cũng lại như
thế!

|