Người
xuất gia nếu không dựa vào Phật lý mà hành trì, mười người
tu có đến chín kẻ sai.
Kẻ
tu học Phật Pháp, không phải rằng:
"Thứ
gì tôi cũng chẳng cần!" Như thế là đi lệch lạc rồi vậy.
Hãy đọc
Kinh Kim-Cang cho nhiều, bạn sẽ không còn quá chấp trước.
Nên
đọc cho nhiều sách, truyện nói về Phật, Bồ-tát, lịch
đại Tổ-Sư, chư Cao-tăng, Ðại-đức. Mình phải học hỏi
gương các ngài, tìm hiểu kinh nghiệm quá trình tu hành đã
khiến các Ngài thành Phật.
Con
người là kẻ ở vị trí tu hành tốt nhất; bởi vì thành
Phật hay đọa địa ngục đều từ nơi lúc làm người này
định đoạt.
Sau
khi thọ Giới, học Phật Pháp, các bạn có gương tu hành của
chư Tổ, lại có kinh điển để tham khảo - hãy xem thử bạn
có tìm được cho mình một con đường tu chăng.
Sách
vở thế tục ở đời, các bạn đã đọc cả rồi (lúc chưa
tu, còn ở ngoài xã hội); do đó chớ nên vì nó mà trở lại
luân hồi trong cõi Ta-Bà này!
Khi
có thời giờ rảnh rỗi, bạn hãy coi kinh điển. Xem kinh là
để thấu hiểu, rồi dựa vào kinh điển mà tu trì, thực
hành; chứ không phải xem xong rồi đi tán dóc.
Có
kẻ (xuất gia rồi) còn đi học (trường ngoài đời); thật
chẳng khác gì kẻ thế tục cả! Khi y không có trụ cột tu
hành để nương tựa, thì y càng học chỉ càng thêm loạn.
Các
bạn cần phải nắm lấy thời gian; đừng để ngày giờ trôi
qua uổng phí. Hãy dành thời giờ để xem kinh, lạy Phật,
niệm Phật, ngồi Thiền, tụng Kinh!
Kinh-điển
là con đường. Khi phiền não đến, hãy theo "con đường" này
mà thông thoát. Nếu bạn biết dùng kinh điển thì khi phiền
não tới, phiền não tức là Bồ-đề. Nếu bạn không biết
vận dụng, thì phiền não tức là vô minh.
Nếu
phiền não tới mà bạn không biết giải thoát, thì bạn sẽ
mắc cứng vào phiền não; như thế thì cũng như uống lầm
thuốc, hay uống phải thuốc độc vậy. Thuốc là tùy ý mình
uống hay không uống. Bạn phải uống cho đúng thuốc; chớ
uống lầm độc dược! Nghĩa là sao? Nghĩa là bạn phải biết
"hồi quang phảng chiếu", xoay tâm lại để tự soi cõi lòng
(nhìn phiền não theo cái nhìn của chư Phật và Bồ-tát trong
kinh điển).
Toàn
bộ Tam Tạng Kinh là ở trong tâm ta. Giới, Ðịnh, Huệ cũng
chỉ ở trong tâm này.
Giới,
Ðịnh, Huệ chẳng phải là thứ để đem đi nói đi giảng
- đó là thứ dùng để thực hành, để tu (phá) Ngũ Ấm. Tụng
Kinh không phải đọc oang oang là xong đâu. Bạn phải thể
hội cho được ý nghĩa của Kinh; nếu không thì uổng cho bạn
đã xuất gia đấy!
Thuyết
Pháp chỉ là nói miệng. Bạn cần phải tu sao cho mình nhìn
tới đó. Mình phải liễu ngộ mọi sự; nếu không, bạn sẽ
chấp trước nặng nề vào kinh điển!
Kinh
giấu ở đâu? Kinh giấu ngay trong tâm chúng ta, song cần mở
khai trí huệ thì mới biết được chúng. Nếu bạn không khai
trí huệ thì xem Kinh, bạn sẽ mơ mơ hồ hồ. Khi trí huệ
khai mở, lúc xem Kinh bạn sẽ cảm thấy rất thành thục, rành
rẽ; đồng thời bạn sẽ lĩnh ngộ được những chân lý
khác nữa.
Khi
một lý thông suốt, mọi lý đều thấu triệt!
2.
Công Phu Khuya và Tối
Bây
giờ, khi còn ở cảnh động, bạn hãy học cho rành nội dung
cuốn Thiền Môn Nhật Dụng Khóa Tụng (tức là Kinh đọc hằng
ngày, hai thời công phu). Sau này, khi bạn ở cảnh tĩnh, bạn
sẽ dùng đặng nó.
Khi
công quả, lao tác xong rồi, nếu còn dư thời giờ thì bạn
hãy xem Kinh. Xem Kinh gì? Chỉ cần bạn liễu giải, thể hội
hai thời công-phu, rồi theo đó thực hành, thì nhất định
bạn sẽ liễu thoát sanh tử.
Bạn
hãy khéo mà thể hội Tam Quy-y; xem mình đã làm đặng tới
nơi tới chốn chăng.
Như
"Tự quy y Pháp, nguyện rằng chúng sanh, hiểu sâu Kinh Tạng,
trí huệ như biển." Trí huệ bạn thế nào mới sâu rộng
như biển? Người ngoài nhìn một cái là họ biết ngay!
Chẳng
phải kinh điển là ở nơi giấy trắng mực đen vuông vức
đâu; vì cứu cánh, chúng không phải là vật của (chân-tánh)
bạn.
Bạn
phải xem bộ Kinh "Vượt Ra Ngoài Hình Tướng Trong Kinh Ðiển"
- kẻ biết đọc nó thì nhìn là biết ngay; ai không biết xem
nó thì không thể biết đặng. Do đó, hễ niệm Phật, niệm
tới một trình độ nào đó thì tự nhiên Kinh Tạng sẽ ở
tại tâm bạn!
3.
Gõ Chuông
Hỏi:
Phật là gì?
Ðáp:
Phật không là gì cả. Ở đời (xã hội) mới có vật hình
sắc, tướng mạo. Học Phật thì chẳng có vật gì cả.
Thứ
"không sắc tướng" tức là sắc chẳng khác không, không chẳng
khác sắc; và cũng tức là chân không diệu hữu. Ý nghĩa của
nó là bên ngoài tuy nói có vật đó, song trong tâm không có
(quan niệm, hình bóng) vật đó.
Tâm
là "không". Nếu trong tâm còn những thứ có sắc có tướng,
thì phiền não sẽ từ đó nổi dậy.
Hỏi:
Thế nào là "không"?
Ðáp:
Nếu bạn nhìn xuyên thủng được (mọi sự vật), thì đó
là "không".
Tu
hành, cần trong ngoài (tâm tư, hành động) phải nhất trí;
không được"khẩu thị tâm phi" (miệng nói một đằng, tâm
nghĩ một nẻo).
Thấy,
nghe, cảm, biết, là tác dụng của Sáu Căn - mắt, tai, mũi,
lưỡi, thân, ý. Tự tánh của mình thì ở đằng sau sáu căn
này. Hằng ngày, tự tánh luôn ở ngay với mình.
Làm
thế nào để lòng được an ổn? Bạn cần phải vô tâm (không
có tâm). Tâm (chỉ chân-tánh) vốn không dựa vào đâu, và
cũng không thể tìm nó ở đâu. Song tâm này (chân-tánh) vốn
bao trùm hư không, biến khắp Pháp-giới.
Cái
tâm ở hiện tại: không thể nắm bắt được.
Cái
tâm ở vị lai: cũng không thể nắm bắt được.
Cái
tâm đã qua rồi: cũng không sao nắm bắt được.
Khi
nổi phiền não, khi lòng tức giận, bạn chớ chấp chặt,
truy cứu, đeo đuổi chúng, hoặc tìm xem chúng từ đâu lại.
Một khi chấp chặt vào chúng thì lòng bạn sẽ không thể
khai mở; rồi vì thế chẳng thể yên lòng tiến tu được.
Bất
cứ việc gì tới, bạn phải nhìn xuyên thủng chúng, đừng
chấp trước vào chúng. Quan trọng nhất vẫn là cột bốn
chữ "A-Di-Ðà-Phật" nơi miệng mình!
Hỏi:
Con có đọc sách nói rằng: "Kẻ đã giác ngộ thì đã đoạn
dứt những thứ ác tự mình tạo ra; song y không đoạn trừ
tánh ác." Làm sao để thể hội câu này cho đúng đắn?
Ðáp:
Phải tu phước đức. Thí dụ gặp kẻ không có cơm ăn, thì
mình cho người ấy chút cơm ăn. Phải luôn tìm cách giúp đỡ
người hoạn nạn, khốn khổ; như vậy mới là phước huệ
đều tu (tức là đoạn dứt mọi thứ ác bằng cách tăng trưởng
việc thiện). Và do đó, mình sẽ không còn làm việc ác nữa
(nhờ vậy, tánh ác tự nó tiêu tan, tâm không khởi ác niệm
nữa).