|
|
c
CẨM
NANG TU ÐẠO
Hòa
Thượng Quảng Khâm
Việt
Dịch: Ban Phiên Dịch Vạn Phật Thánh Thành
Chương
II: Khổ Hạnh
1.
Vững Lòng Tin, Tu Khổ Hạnh
Nhân sinh
có Bát Khổ--Sanh, Lão, Bệnh, Tử, Cầu bất đắc (khổ do
mong cầu mà không được toại ý), Ái biệt ly (khổ vì phải
xa lìa người mình yêu thương), Oán tằng hội (khổ vì phải
gần gũi người mình oán ghét), và Ngũ-ấm xí thạnh (khổ
do bị tấm thân Ngũ-ấm này khống chế).
Nếu bạn có
nguyện lực tu Khổ-hạnh thì sau này sẽ có chút thần thông,
sẽ biết được chuyện này chuyện nọ. Lúc ấy, tự mình
cảm biết, tự mình làm chủ.
Nếu ai ai cũng
có nguyện tu Khổ-hạnh, thì ai ai cũng có thể thành Phật,
có thể được vãng sanh Tây Phương, được hóa sanh từ hoa
sen. Các vị xuất gia thì tấm cà-sa chính là y áo Tây Phương
đấy.
Cơm của kẻ
xuất gia phải đạm bạc; coi đây chính là một Khổ-hạnh.
Tu hành cần phải
chịu cực khổ. Càng chịu cực khổ thì càng có điều tâm
đắc.
A. Khuyến Khích
Tu Hành
Việc tu
thì dựa vào sự thực hành của mình. Như uống nước, khi
chưa uống thì bạn không biết mùi vị của nó; uống xong
rồi mới biết mùi vị. Có thực hành mới đảm bảo được
việc tu là chân thật.
Ði, đứng, nằm,
ngồi--bạn phải dùng nó để thể hội Phật Pháp. Ngày tháng
qua mau như tên bắn, chớ phóng dật!
"Một ngày
đã qua,
Mạng cũng
giảm dần,
Như cá cạn
nước,
Thử hỏi gì
vui?"
Mạng người
vô thường--một hơi thở ra mà không vào lại, đời người
tức hết! Bởi vậy, mau mau dũng mãnh, tinh tấn; chớ buông
lung, lơi lỏng! Hãy coi việc niệm Phật là gấp rút, khẩn
trương nhất!
Gia tài, của
cải--mọi thứ ta chẳng đem theo khi sanh ra và cũng sẽ không
mang theo lúc chết đi:
"Mọi thứ
chẳng đem đặng,
Chỉ có nghiệp
tùy thân."
Ðừng
nên vì những thứ ở ngoài thân mình mà lãng phí quãng đời
trân quý của mình. Phải mau, sớm tu hành!
B. Hạnh Nguyện
Thứ niệm
thiện, nghiệp thiện mình đem theo (từ kiếp trước) thì ít,
mà niệm ác thì nhiều. Bởi vậy, nay mình cần phải tu Khổ-hạnh
để tiêu trừ nghiệp chướng. Vì thế, không nên tham ngủ,
tham ăn...; phải quét cho sạch những thứ niệm xấu ấy! Có
chánh niệm thì sẽ ít phiền não.
Khổ-hạnh là
hạnh nguyện của lịch đại Tổ-Sư, của Ðức Phổ-Hiền,
Văn-Thù, Quán-Âm, Ðịa-Tạng, các Ðại Bồ-tát. Ngày nay mình
bắt chước, học theo gương các Ngài.
Khi Hòa-Thượng
Hư-Vân đi ba bước một lạy triều sơn, Ngài một mình, một
gậy, một bao ăn tạm qua ngày. Ngày nào lạy tới đâu thì
tính tới đó; chuyện ngày mai thì để hôm sau tính. Tâm Ngài
hoàn toàn không chấp trước vào đâu cả. Do đó Long, Thiên,
Hộ-Pháp đều bảo vệ Ngài. Chúng ta thì chẳng có nguyện
gì cả; nếu có nguyện thì việc gì cũng có thể làm tới
nơi tới chốn!
Tu Khổ-hạnh
là để nuôi dưỡng cái nguyện; xem bạn có hay không có nguyện.
Kẻ ít nghiệp chướng thì mới có thể phát nguyện tu Khổ-hạnh.
Chư Phật, Bồ-tát thành Ðạo cũng bởi do nhờ nguyện.
Hỏi: Song tôi
không thể phát đặng nguyện Khổ-hạnh?
Ðáp: Nguyện
không phải là "tôi muốn như thế này, thế nọ"; bởi như
vậy thì vẫn còn cái "ngã", cái "tôi." Nguyện cần phải được
phát một cách tự nhiên, và phải vì lợi ích của chúng sanh.
Như bản thân
tôi, tôi có hề nói tôi ra sao, ra sao đâu? Ngày nay dù có thành
tựu, tôi cũng không biết được!
2.
Làm Sao Tu Khổ Hạnh
Thế nào
là tu Khổ-hạnh? Tức là không so đo, tính toán mọi sự. Ðối
với chuyện hằng ngày, chớ khởi tâm phân biệt.
Tu Khổ-hạnh
tức là rửa sạch đầu óc, thay đổi chủng tử.
Khổ-hạnh không
phải là việc giản dị, vì tu Khổ-hạnh là tu tâm.
Khổ-hạnh không
phải là việc đơn giản, là cứ làm "bừa." Làm "bừa" không
phải là biện pháp đúng. Nếu làm "bừa" thì dù có đến
hết kiếp, rồi đầu thai trở lại cũng chẳng tới đâu!
Việc làm Khổ-hạnh
không có nghĩa là làm cho nhiều.
Làm việc là
để rèn luyện đầu óc suy nghĩ của bạn.
Làm việc thì
phải thong thả; không được quá gấp gáp, hấp tấp.
Làm việc lâu
ngày thì sẽ quen tay; khi ấy, bạn có thể khai trí huệ. Bấy
giờ, công việc cần làm ra sao, bạn chỉ cần nhìn qua là
tự nhiên biết ngay; không cần phải bóp trán, suy đi nghĩ
lại mới biết.
Muốn tu Khổ-hạnh,
cần phải rèn luyện xem mình có khả năng xả bỏ thân này
hay chăng.
Thân này là giả
tạm, nhất định sẽ bị hủy hoại; dù muốn cứu vãn cũng
không có cách gì khôi phục.
"Xả bỏ thân
này" là thế nào? Tức là ăn cơm đạm, mặc áo thô, đắp
ba lớp cà-sa; chẳng kể gì đến ăn ngon, mặc đẹp!
Tôi dạy các
bạn dựa vào Pháp-môn Niệm Phật mà tu.
Xưa, tôi ở trên
núi tu hành thì chỉ tùy duyên. Hễ thức gì mọi chúng sanh
ăn được thì loài người cũng có thể ăn được; đó gọi
là đồ cúng dường tự nhiên của trời đất.
Nếu quá đói
mà bạn cứ bướng bỉnh nhẫn chịu, thì thân thể sẽ hư
hoại. Tu hành thì cần phải dụng tâm; không nên tu luyện
những thứ cực đoan như không ăn uống như vậy.
Tôi tu đến ngày
nay, lòng cảm thấy rằng nếu vạn nhất, chẳng may mà tu trật
tu sai, thì thật nguy hiểm. Duy có môn Niệm Phật là tốt nhất.
Thế nào là "mặc
áo thô, ăn cơm đạm"?
Không phải là
chẳng ăn cơm đâu! Mà là ăn để no, chứ chẳng phải ăn
cho ngon; mặc đủ ấm đủ che thân, chứ chẳng phải mặc
cho đẹp. Ngủ vừa để có đủ tinh thần là tốt rồi; chớ
ham ngủ. Ngủ nhiều rất dễ bị hôn trầm, dật dờ, nặng
nề.
Nếu bạn bày
đặt không ăn cơm, nhịn đói, thì sẽ khiến thân thể suy
nhược, rồi khó an tâm tu đặng. Vậy là uổng phí cho bạn
tới đây tu hành.
Tôi xưa kia đã
từng làm qua việc ấy (nhịn đói); nay già rồi mới biết
là sai lầm.
Rèn luyện ngủ
ngồi là việc đòi hỏi thiện căn; nó không giản dị đâu.
Ðừng nói tới phương pháp, cách thức luyện tập nó, làm
sao đối trị, v.v... Nói ra, các bạn thêm chấp trước.
Ðây là việc
mà kẻ có thiện căn có lòng muốn tu. Khi thực hành, hễ có
chánh niệm thì tự nhiên sẽ thành công. Song le, nếu lầm
đường trật bước, thì "thân người mất đi, khó phục hồi!"
Ðã có rất nhiều người lầm lẫn rồi đấy!
Hỏi: Hòa-Thượng
thường dạy chúng con học theo gương các lịch đại Tổ-Sư.
Song le, nếu hoàn cảnh quá tốt đẹp: ăn, mặc, ở đều không
thiếu thốn gì, thì làm sao học gương chư Tổ?
Ðáp: Các bạn
không nên tham lam, đắm trước vào mọi thứ (ăn, mặc, ở);
chỉ cần có thể sống qua ngày là tốt rồi.
Ðừng nói rằng
có thức ăn cúng dường nhiều, rồi cắm đầu cắm cổ ăn,
tự làm nô lệ cho cái miệng. Song le, cũng không được ăn
quá ít, để bụng đói lả. Bạn phải lượng bụng mình mà
ăn, ăn đủ vừa no là tốt rồi--chớ phân biệt đồ ngon
đồ dở!
Hiện tại, thực
phẩm đều có chất hóa học, hoặc đã bị nhiễm hóa chất,
thuốc sát trùng... Khi thức ăn thật sự là không thể ăn
được, hoặc là hư hoại rồi, thì chớ ăn. Cứ ăn bừa,
ăn cho nhiều vào, thì có thể chết đấy!
3.
Buông Xã Túi Da Thối Này!
Túi da
thối này là để ta mượn mà tạm ở. Song le, cũng vì nó
(thân này) mà ta tạo vô lượng vô biên nghiệp.
Chúng ta, ai cũng
do mang nghiệp mà sinh ra, do đó đầy dẫy bệnh khổ. Bớt
sát sanh, niệm Phật nhiều, thì mới có thể tiêu nghiệp đặng.
Khi thân thể
có bệnh mà uống thuốc gì cũng chẳng lành, hãy niệm Phật
thì bệnh sẽ lành, bởi Ðức Phật A-Di-Ðà là vị "Vô Thượng
Y Vương" (vị vua thầy thuốc cao tuyệt nhất).
Con người phải
chăng có thể trốn được kiếp số và bệnh khổ?
Thí dụ có kẻ
bị đau tim; nếu y chuyên tâm niệm Phật thì bệnh tim chắc
chắn sẽ lành. Nếu y tuy niệm Phật mà vẫn còn muốn đi
bác sĩ kiểm tra bệnh tình, thì niệm Phật trả về niệm
Phật, bệnh không thể lành nổi (thiếu thành tâm). Nếu y
có thể chuyên tâm trì niệm Phật hiệu thì bệnh sẽ lành,
mà chính y cũng không hay biết nữa!
Thân thể này
giống như cái nhà; chắc chắn sẽ hư sụp. Lúc ấy dù có
sửa chữa đến cách nào nó cũng sụp. Do đó chúng ta phải
buông bỏ sự chấp trước vào thân thể giả dối này; đừng
nên quá chăm sóc, lo lắng cho nó.
Xét cho cùng,
thân này là thứ huyễn hóa; song le, chúng ta phải khéo léo
lợi dụng nó để tu hành.
Không nên quá
quý tiếc thân này. Khi sanh bệnh, chớ quá quan tâm; vì đó
là một thứ thử thách. Quá quan tâm thân này nên mới bị
thử thách.
Khi bệnh, bạn
phải càng thể hội sự vô thường của đời người. Khó
ai tránh nổi sanh, già, bệnh, chết, và khổ; do đó, càng phải
nỗ lực, tăng sức tu hành!

|