PHÁP THỞ
ĐƠN GIẢN
Cư
sĩ Nguyên Giác dịch từ nguyên tác Anh ngữ
“A
Simple Breathing Meditation”
(Bắt
đầu bản văn)
Giai
đoạn đầu tiên của thiền là ngưng loạn tâm, và làm tâm
chúng ta trong trẻo hơn, sáng tỏ hơn. Điều này có thể thành
tựu bằng cách tập pháp thở đơn giản. Chúng ta chọn một
nơi im vắng để thiền tập, và ngồi trong một tư thế thoải
mái. Chúng ta có thể ngồi trong tư thế tréo chân truyền thống,
hay trong bất kỳ tư thế nào khác mà mình thấy thoải mái.
Nếu muốn, chúng ta có thể ngồi ghế. Điều quan trọng nhất
là giữ lưng cho thẳng để giữ tâm khỏi bị buồn ngủ hay
trì trệ.
Chúng
ta ngồi với hai mắt khép một chút thôi, và chú tâm vào hơi
thở. Chúng ta thở tự nhiên, tốt nhất là thở qua lỗ mũi,
đừng tìm cách kiểm soát hơi thở, và chúng ta chú tâm vào
cảm thọ về hơi thở khi hơi thở vào và ra hai lỗ mũi. Cảm
thọ này là đối tượng thiền tập của chúng ta. Chúng ta
nên cố gắng tập trung vào nó, và gác bỏ mọi thứ khác.
Thoạt
tiên, tâm chúng ta sẽ rất bận rộn, thậm chí có thể cảm
thấy rằng thiền tập đang làm cho tâm chúng ta bận rộn hơn,
nhưng trên thực tế chúng ta chỉ đang ý thức hơn về mức
độ bận rộn biến chuyển mà tâm chúng ta đang thực sự
hiện hành. Sẽ có một sức lôi cuốn lớn để dẫn [chúng
ta] theo các niệm khác nhau khi nó hiện khởi, nhưng chúng ta
nên chống lại [lôi cuốn đó] và cứ tập trung nhất tâm
vào cảm thọ về hơi thở. Nếu chúng ta thấy là tâm chúng
ta lang thang và chạy theo các niệm, chúng ta nên tức khắc
trở về với hơi thở. Chúng ta hãy làm thế liên tục khi
cần thiết, cho tới khi tâm an trú vào hơi thở.
Nếu
chúng ta kiên nhẫn tập cách này, dần dần các niệm lung tung
sẽ lắng xuống và chúng ta sẽ kinh nghiệm một cảm thọ
về sự an tĩnh trong tâm và sự thư giãn. Tâm chúng ta sẽ
cảm thấy sáng rõ và như rộng lớn bát ngát, và chúng ta
sẽ cảm thấy như được tươi mới. Khi biển dậy sóng, cặn
sẽ cuốn lên và nước sẽ đục ngầu, nhưng khi gió êm thì
bùn dần dần lắng xuống và nước nhìn rõ trong suốt. Tương
tự, khi dòng niệm không ngừng tuôn của chúng ta được an
tĩnh nhờ tập trung vào hơi thở, tâm chúng ta sẽ trở thành
trong suốt và sáng tỏ dị thường. Chúng ta nên ở trong trạng
thái an tĩnh tâm thức này một thời gian.
Mặc
dù thiền tập hơi thở chỉ là bước đầu thiền tập, nó
có thể rất là mãnh liệt. Chúng ta có thể thấy từ pháp
tu này là chúng ta có thể đạt được an tĩnh nội tâm và
sự an lạc chỉ bằng cách kiểm soát tâm, mà không dựa vào
bất kỳ điều kiện bên ngoài nào. Khi dòng niệm lắng xuống,
và tâm chúng ta tịch tĩnh, một niềm hạnh phúc sâu thẳm
và sự an lạc tự nhiên khởi lên. Cảm thọ về sự an lạc
và sự sung mãn giúp chúng ta đối phó với sự bận rộn và
khó khăn của đời sống thường nhật. Quá nhiều căng thẳng
thường đến từ tâm chúng ta, và nhiều vấn đề chúng ta
trải qua, kể cả bệnh hoạn, gây ra hay bị làm trầm trọng
thêm bởi sự căng thẳng này. Chỉ bằng cách thiền tập hơi
thở trong 10 hay 15 phút mỗi ngày, chúng ta sẽ có thể giảm
sự căng thẳng. Chúng ta sẽ kinh nghiệm một cảm thọ tịch
tĩnh, bao la bát ngát trong tâm, và nhiều vấn đề thường
gặp của chúng ta sẽ biến mất. Các hoàn cảnh gian nan sẽ
dễ dàng hơn để đối phó, chúng ta sẽ tự nhiên cảm thấy
nồng ấm và cởi mở với người khác, và quan hệ của chúng
ta với người khác sẽ dần dần thăng tiến.
(Hết
bản văn)