CHƯƠNG
8
CƯ SĨ VỚI
VẤN ĐỀ TỬ VI BÓI TOÁN
Đạo
Phật là đạo giác ngộ giải thoát. Việc coi bói
toán tử vi, lên đồng nhập cốt không có mặt trong giáo lý
nhà Phật. Trong kinh Chuyển Pháp Luân, ngay sau khi Đức Phật
giác ngộ và kinh Di Giáo ngay trước khi Đức Phật Niết-bàn,
Ngài khuyên các đệ tử của Ngài là không nên xem bói toán,
xem quẻ, xem sao và xem tướng số. Trong năm môn học được
giảng dạy ở các trường đại học Phật giáo trước đây
ở Ấn Độ không có môn tướng số và bói toán tử vi, tuy
có dạy các môn thế học như là Ngôn Ngữ Học, Thủ Công
Nghệ Học, Y Học và Luận Lý Học.
Theo
quan điểm Phật giáo thì vấn đề tai họa hay sung sướng,
khổ đau hay bất hạnh, giầu có hay nghèo khổ đều do nhân
thiện ác mà chúng ta gieo trồng từ nhiều đời sống trước
rồi đời này hay đời sau chịu quả báo. Lại cộng thêm
sự nỗ lực hay lười biếng trong đời sống hiện tại mà
có thể thay đổi hoặc ảnh hưởng đến vận mạng của đời
này hay đời sau. Do việc gieo nhân khác nhau trong đời trước
mà tiếp nhận hoàn cảnh khác nhau trong đời này. Cái gọi
là hoàn cảnh cũng bao gồm cả di truyền của cha mẹ, bối
cảnh văn hóa, văn minh, nuôi dưỡng và giáo dục, anh em, họ
hàng, thầy bạn và đồng nghiệp. Tất cả đều ảnh
hưởng đến vận mạng của cả một cuộc đời. Dù cho nhân
tạo ra ở đời trước là xấu, dẫn tới hoàn cảnh hiện
tại nhưng nếu có sự tu tập về mặt nội tâm và luyện
tập thân thể tốt, trau dồi thêm ý thức, mở mang trí tuệ
thì vận mạng cũng sẽ biến đổi theo chiều hướng tốt.
Phật
Giáo quan niệm, con người không phải do một đấng nào
đó tạo ra, có thể bị sai sử, bị thưởng phạt,
cho sống hay cho chết. Người Phật giáo không tin vào cái gọi
là "định mệnh" an bài. Phật giáo cho rằng, sự
vận hành biến hóa của vũ trụ và sự lưu chuyển của sinh
mạng, là do nghiệp lực của chúng sinh tạo nên. Tiến
trình nhân và quả không do một nhân vật toàn năng nào điều
khiển và định đoạt mà do hành động qua thân, khẩu và
ý của chúng ta hằng ngày. Ðó là một định luật tự nhiên.
Chúng ta trách nhiệm về những hành động chúng ta làm, thì
chúng ta cũng phải gánh trách nhiệm về hậu quả của những
hành động ấy. Việc chấp nhận ở đây không có nghĩa là
tự mãn hay cam chịu với cái gọi là "Số Mệnh" an bài, bởi
vì chúng ta có tự do làm thay đổi và khắc phục những sự
việc hay kết quả mà chúng ta không ưa thích. Như chúng ta
thi rớt, chúng ta phải cố gắng luyện thi lại, thế nào cũng
đạt được. Chúng ta làm chủ tạo nhân, chính chúng ta làm
chủ thọ quả. Chỉ cần sáng suốt khi tạo nhân, chịu khó
chăm sóc tốt cho nhân tăng trưởng, thì quả chín ngon ngọt
sẽ đến tay chúng ta một cách dễ dàng. Ðó là lý nhân
quả, nếu chúng ta tin sâu và tin chắc lý này, chắc chắn
sẽ không còn mê tín mà đi coi bói toán tử vi hay đi xin xăm
cầu đảo.
Một
nhà Sư người Trung Hoa là Trí Khải Đại Sư, trong bài tựa
cuốn "Đồng Mông Chỉ Quán", kể trường hợp một chú
Sa-di trẻ ở cùng chùa với một vị trụ trì đã chứng quả
A-la-hán. Vị trụ trì biết trong vòng một tuần nữa học
trò mình sẽ chết bệnh, không thể tránh khỏi, bèn lẳng
lặng cho học trò mình về thăm nhà. Anh học trò lên đường
về nhà thấy một ổ kiến trên bờ đê đang bị một dòng
nước xoáy đe doạ cuốn trôi đi. Chú Sa-di trẻ động lòng
thương lũ kiến đang nháo nhác, bèn cởi quần áo nhảy xuống
sông, ra sức đắp lại chỗ đê có thể bị vỡ để cứu
ổ kiến. Cứu được ổ kiến, chú Sa-di tiếp tục lên đường
về thăm nhà và sau một tuần trở lại chùa. Vị Thầy trụ
trì thấy học trò mình trở lại chùa an toàn, khí sắc lại
còn hồng hào hơn xưa, rất lấy làm lạ, bèn hỏi chú Sa Di,
tuần lễ vừa qua đã làm những gì. Sau một hồi nhớ
lại chú Sa di đã tường thuật cặn kẽ đầu đuôi chuyện
cứu ổ kiến thoát chết. Vị trụ trì kết luận là do chú
Sa-di phát tâm từ bi rộng lớn cứu ổ kiến cho nên đã chuyển
nghiệp, đáng lẽ phải chết trong vong một tuần lại vẫn
sống an toàn và còn tiếp tục sống thọ trong nhiều năm nữa.
Do
câu chuyện trên, chúng ta thấy rằng không có một cái
gì là cố định, không có một cái gì là định
pháp hay định mệnh, tâm thức chúng ta biến
chuyển từng sát na và do đó nghiệp thức lẫn nghiệp quả
cũng thay đổi từng sát na. Nếu các ông thầy bói toán tử
vi tướng số nói những gì xảy ra trong tương lai mà chúng
ta tin, tức là chúng ta tin rằng muôn sự muộn việc là thường
chứ không phải là vô thường và là định pháp chứ không
phải là bất định pháp, tức là chúng ta mù quáng mà phủ
nhận định luật nhân quả và giáo pháp vô thường
của Phật dạy.
Tóm
lại, đối với việc coi tử vi bói toán, cũng như việc xin
xăm cầu đảo là những việc làm có tính cách mê tín,
không có chỗ đứng trong Phật Giáo. Người Phật Giáo
được khuyên bảo cẩn trọng đừng để rơi vào hố sâu
mê tín dị đoan khiến tâm bị rối loạn bởi sự sợ hãi
không cần thiết. Một thời tọa thiền hay niệm Phật
hằng ngày giúp ích rất nhiều để tự thanh lọc tư tưởng
bất thiện trong tâm. Tâm được thanh lọc tự động dẫn
đến một thân thể trong sạch và khoẻ mạnh. Pháp Phật
là liều thuốc chữa khỏi các loại tâm bệnh này. Một
phút giây tâm được tịnh là ngưng tạo bao nhiêu nghiệp,
ngưng gieo bao nhiêu nhân và xa bao nhiêu dặm khổ ải.
Trong
Kinh Pháp Cú, Ðức Phật có dạy:
“Không
trên trời, giữa biển,
Không
lánh vào động núi,
Không
chỗ nào trên đời,
Trốn
được quả ác nghiệp.” [20]
Nếu
như con người hàng ngày không làm các việc lành thiện, chỉ
lo tạo tội, tạo nghiệp, trong cuộc sống đấu tranh giành
giựt, khi quả báo đến, không ai có thể tránh được, dù
cho có lên non xuống biển hay trốn vào hang núi.