Nửa
tháng trước, 20 pho tượng cổ đã được tìm thấy ở một
con ngòi cũ thuộc làng Gọc (xã Kiến Thiết, Ninh Giang, Hải
Dương). Cách đó một quãng đồng, tại làng Chuông (xã Tân
Phong), một hầm tượng cổ khác, đếm sơ sơ được tới
45 pho, cũng vừa được phát hiện ...
Nhưng
những cổ vật có niên đại 200-300 năm này, hoặc đang được
tu sửa theo cách của những người thợ dân gian như ở làng
Gọc, hoặc để yên một đống lấm lem bùn đất chẳng biết
phải xử lý như thế nào ở làng Chuông mà chưa có một sự
khảo sát nào của ngành văn hóa.
* Đào
lên để cho mục nát!
Bà
sãi chùa Trên, nơi quy tập 45 ông bụt (ảnh trên), đang băm
bèo cho lợn thì nghe tin có khách muốn vào thắp nhang cho các
ngài. Bà tất tưởi chạy ra, trên lưng vẫn cõng đứa cháu
nhỏ. Vừa mở khóa cửa chùa, bà vừa kể lể: "Vực các ngài
dậy có đến cả tháng trời rồi chứ chả ít, mà quần áo
các ngài hãy còn lấm lem, chưa rửa ráy được. Ngài Đức
ông, hồi mới dậy, cặp long nhãn (mắt) còn long lanh như mắt
người; bây giờ rơi đâu mất rồi".
Câu
chuyện làng Chuông khoan giếng dính hầm tượng nghe cứ như
đùa. Kỳ thực mà nói gia đình bà Đoàn Thị Lựu khi làm
cái bể chứa nước mưa ở đầu nhà cũng loáng thoáng rằng
dưới nền đất nhà bà là một cái kho tượng cổ, vốn thuộc
chùa Lắng của thôn (dân làng bảo thế). Bấy nay sinh sống
trên đầu các ngài, bà vẫn có ý tránh không đụng đến
chỗ đất ngự đó. Lần này bà khoan giếng cũng là khoan xa
xa ra. Chẳng biết làm sao mà mũi khoan lại thụp luôn vào thân
thể của các ngài (chắc là phần phạm vào cũng đã mục
từ đời nảo đời nào rồi). Thế là dân làng bàn nhau mang
cuốc đến bới. Ối chao, cuốc được một lỗ vừa đủ
trồng chuối thì thấy một ông bụt hiện lên, 45 ông phật
xếp thành từng lớp phía dưới, vị nào vị nấy vẫn trang
nghiêm như lúc ngồi trên chùa. Tất nhiên là từ chân tay,
đến tòa sen, đế ngồi của nhiều vị đã mủn nát, hoặc
đứt rời khỏi mình... Sau khi đào lên, bà chủ nhà chả hiểu
thế nào lại đem "biếu" mất một pho tượng cho một người
ở Thanh Miện.
Cánh
cửa chùa Trên vừa mở ra. Tôi giật mình sửng sốt, cơ man
nào là các tượng to nhỏ, lớn bé, đứng, ngồi la liệt dưới
nền chùa tối om om. Từ đầu đến chân pho nào cũng lấm
lem bùn đất, nay bùn đã khô đi tạo nên những mảng lấm
tấm chỗ trắng, chỗ đen: có pho mất đầu chỉ còn hai tay
chắp lại giữa khoảng không. Pho khác đầu long ra được
buộc lại bằng một sợi dây gai. Pho nữa ngài ngồi khoanh
chân bệt luôn xuống đất vì mất đế... Chính quyền xã
cho biết đã báo cáo việc này lên phòng văn hóa. Phòng bảo
bà con hãy tự tu bổ mà dùng, từ đấy không thấy ai bảo
thêm gì nữa...
Chưa
có bất cứ một sự khảo sát nào về chuyên môn, cho dù giá
trị của kho tượng cổ này đã làm kinh ngạc cả những người
thợ bình thường. Chỉ cần lưu ý một tý, mọi người đã
tìm ra trên lưng của các pho đều yểm rất nhiều tiền cổ,
toàn là tiền từ đời nảo đời nào, lại có cả tiền thời
Gia Long. Nghĩa là ít ra những pho tượng này cũng đã có niên
đại từ 200 năm trở lên... Những người già trong thôn lần
lượt kéo đến đứng sau chúng tôi, âm thầm chờ đợi và
thành kính như những cái bóng. Một người kể, có anh Nguyễn
Đức Nhuận là thợ tạc tượng, tô sơn làng Tam Lương, Gia
Lộc đã đến đây thăm. Anh ấy khám cho Đức Ông (pho tượng
có khuôn mặt tả thực, đường nét dữ dội) rồi bảo: Đức
Ông tuy to nhưng mục rồi, chỉ có bốn pho là tu sửa lại
được. Người làng có một ông làm sư ở chùa Phúc Mại
(Nhật Tân, Gia Lộc) hay tin về xem và dặn lại dân làng tới
đây sẽ cho người về làm lễ mộc dục (tắm rửa) cho, giờ
vẫn chưa thấy về...
* Từ
làng Chuông đến làng Gọc: Bụt dưới đất còn nhiều...
Nơi
đào được hầm 45 pho tượng cổ vốn là nền chùa Lắng
xưa đã bị hư hại từ lâu. Vào khoảng đầu những năm 1980
thì hạ thổ khoảng 100 pho tượng chia thành hai hố. Người
làng cho biết, ngoài hố vừa bị khoan dính, hố thứ hai nằm
cạnh bờ ao, chôn phần nhiều là tượng loại hai, tức là
tượng đã mối mọt, hỏng, gãy. Giờ đây nơi hạ thổ này
còn phủ đầy cây cỏ. Quả tình 45 pho đào lên vừa rồi
đã khiến cho người dân và chính quyền địa phương lo đứng
lo ngồi, nên họ không có ý định tiếp tục khai quật thêm
nữa.
Lại
kể về chuyện nửa tháng qua, thiên hạ đã xôn xao về làng
Gọc, làng Chuông. Hai cái làng cách nhau có một quãng đường
đồng, mà thi nhau đào được hầm tượng cổ. Từ làng Chuông,
chúng tôi sang làng Gọc. Như một số báo phản ánh, 20 pho
tượng đã được tìm thấy hơn nửa tháng nay khi người dân
đào một con ngòi cũ, trước cửa chùa Hồng Quang Tự (đã
bị hủy hoại vào đầu những năm 1970). Ông Tâm năm nay vừa
tròn 80 tuổi ở thôn Bồng Lai cạnh đó, mấy mươi năm trước
vốn là chú tiểu của chùa, sau lên đến bậc sư thầy thì
về nghỉ vì chùa không còn nữa ông bảo: "Ngôi chùa có bốn
hàng cột, đầy đủ các chư vị Phật, với bảy bậc tượng
thờ"... Tôi giật mình: Khoảng 40 pho đặt xuống đâu đó
quanh khu vực này, mà bây giờ mới chỉ thấy một nửa...
Ông
Bùi Văn Nhạn (trưởng thôn), cùng mối lo với tôi ông chỉ
vào hố đất thiêng, nơi vừa vực các ngài lên, bảo đã
tìm rộng ra xung quanh tới 1m mà không tìm được gì hơn nữa.
Các cụ bảo chớ lấp vội, bao giờ thư thả thì lại cho
người đào tiếp...Tượng Đức Ông, hai pho Di Đà, hai pho
Quan Âm, hai pho Thánh, Phật Bà 36 tay bằng gỗ mà cụ nào cũng
nhớ bây giờ không thể nào tìm thấy. Hai ông Hộ Pháp cũng
mất tăm...
* Thiếu
gì chắp nấy
Khác
với làng Chuông, làng Gọc tìm được tượng thì chẳng khác
vớ được vàng, vì từ đầu năm nay, làng đã góp được
hơn 50 triệu để xây chùa. Vừa đào lên họ đã gấp rút
đưa vào tu sửa, tới nay đã được hơn nửa tháng (ảnh bên).
Tất nhiên, thợ họ đục đẽo, sơn thếp thế nào, ngành
văn hóa hoàn toàn không hề biết.
Điều
mà tôi thực sự lo ngại là có quá nhiều pho tượng phải
làm lại cả chân, tay, đầu, và nhiều mảng khác đã bị
mủn nát. Nhưng việc phục chế này lại dựa hoàn toàn vào
kinh nghiệm của những người thợ dân gian. Và cho dù tôi
không chút nghi ngờ gì nhiệt tâm của các bác thợ này, nhưng
không ai dám bảo đảm rằng họ đã tìm được đúng dáng
vẻ xưa của pho tượng, đặc biệt là sự thống nhất về
phong cách (tượng làng Gọc thuộc thời Hậu Lê). Nói tóm
lại, xương thịt, mũ áo đắp thêm cho các ngài chỉ là giả
tưởng vậy thôi, chứ muốn đưa ra một luận cứ khoa học
nào thì ngành văn hóa phải vào cuộc.
Một
bác nông dân khoảng năm chục tuổi ngồi bên cạnh đỡ lấy
pho tượng đang làm dở từ tay ông thợ, rồi chợt kêu lên
nửa đùa nửa thật: "Ối trời, ngài toát mồ hôi dầm dề
ra đây này". Thì ra các pho tượng gỗ mít còn chưa ráo hết
nước. Biết vậy, nhưng các cụ trong làng cứ thúc thợ phải
làm ngay cho kịp ngày khánh thành chùa (6-4 âm lịch), cũng không
cho thợ đem tượng ra phơi nắng vì "kiêng". Như thế có nghĩa
là sau 30 năm ở dưới đất, các tượng cứ thế đưa vào
tu bổ mà không trải qua các công đoạn xử lý gì. Đem chuyện
này kể lại với các chuyên gia bảo tàng, ai cũng lắc đầu
lè lưỡi... Nhưng ngành văn hóa đã vào cuộc đâu, mà các
cụ làm được như thế đã là tốt lắm rồi.
NGUYỄN
MỸ
(Báo
Thể thao và Văn hóa)