Trang
trải tình thương đến chúng sanh cần thiết vô cùng, không
còn gì để nghi ngờ điều đó nữa. Tình thương là điều
quan trọng của bồ đề tâm, là thái độ của bồ tát đạo,
là con đường bình an, là pháp thiền dễ tu nhất. Không có
bất cứ triết lý, khoa học hay môn tâm lý nào có thể bất
đồng với điều đó. Bồ Đề Tâm không xung đột giữa Đông
hay Tây.
Con
đường này là con đường bình yên nhất, hoàn hảo nhất,
con đường tuyệt đối trăm phần trăm không nguy hiểm đưa
hành nhân vào ngõ cụt. Không có Bồ Đề Tâm không tu pháp
môn nào thành tựu. Và hơn tất cả, hành thiền không
như ý cũng như tri kiến giác ngộ cũng sẽ không đến.
Tại
sao Bồ đề tâm cần thiết cho sự thành tựu của thiền định?
Bởi, tâm tham đắm ích kỷ. Hành thiền nhiều mà không phát
Bồ Đề Tâm sẽ tham chấp vào những hỷ lạc nhỏ nhoi: “tôi,
tôi, tôi muốn nữa, tôi muốn thêm nữa”. Thế là những
kinh nghiệm tốt đẹp trong khi thiền ấy vụt mất ngay lập
tức. Tham chấp là điên đảo lớn nhất chướng ngại sự
nhiếp tâm chánh giác trong thiền định. Với nó, ta luôn hướng
đến hạnh phúc cho riêng mình: “tôi, tôi đang đau khổ, tôi
muốn hạnh phúc nên tôi hành thiền”. Cách đó không được,
vì lý do đó nên việc hành thiền đúng pháp và hoa trái của
nó là sự an vui, thoải mái và hỷ lạc cũng sẽ không đến.
Thêm
nữa, nếu không Bồ Đề Tâm rất khó tích tụ công đức.
Ta tạo công đức rồi cũng chính ta phá hủy, buổi trưa chưa
đến mà bao nhiêu công đức buổi sáng đã mất hết, như
lau nhà, mới lau tiếng đồng hồ trước tiếng đồng hồ
sau đã dơ trở lại. Bạn gột sạch tâm rồi liền lập tức
quấy động nó lên. Quả thật là một việc làm lỗ lã. Nếu
muốn thành tựu công đức phải có bồ đề tâm. Có Bồ Đề
Tâm ta trở nên rất đáng trân quí, ví như vàng bạc, kim cương,
sánh như một chất liệu nào đó hoàn hảo nhất trên thế
giới, vượt xa hơn bất kỳ chất liệu nào khác.
Với
quan niệm vật chất hóa của người Tây phương, sẽ thật
tuyệt nếu như có một mạnh thường quân nào đó tuyên bố
rằng “tôi muốn làm việc từ thiện, tôi sẽ tặng toàn
thế giới này mỗi người 100 đô la”. Thậm chí người giàu
có đó còn tặng bằng cả tấm chân thành chăng nữa, thì
công đức đó cũng không là gì so với chỉ một khởi niệm
“nguyện cho con được thực hành bồ đề tâm vì lợi
ích chúng sanh và tu tập sáu pháp ba la mật bằng hết sức
mình” .
Thế
nên tôi luôn thưa rằng thực hành bồ đề tâm là con đường
hoàn hảo nhất cho chúng ta đi.
Nhớ
gương Thầy Kadampa khi thấy một người đàn ông đi nhiễu
chung quanh tháp chăng? Ngài nói “anh đang làm gì đó?”, người
đàn ông trả lời “con đi nhiễu tháp”. Rồi Thầy hỏi:
“Thôi anh thực hành pháp có hơn không?”. Lần sau Thầy lại
thấy anh ta đang lễ lạy, Thầy hỏi tiếp “Anh đang làm gì
đó?” Anh ta trả lời “con lạy một trăm ngàn lạy”. Rồi
Thầy vẫn hỏi: “Thôi anh thực hành Phật pháp có hơn không?”.
Câu chuyện còn tiếp tục, nhưng điểm chính là ở chỗ chỉ
thực hành những điều ra vẽ tôn giáo như nhiễu tháp hay
lễ lạy thôi chưa chắc đã là cần thiết trong thực hành
Phật pháp. Điều chúng ta cần phải làm là chuyển hóa những
ràng buộc, những tâm lý nuông chìu tự thân, nếu tâm
không thay đổi theo cách này thì những việc khác ta hành đều
vô ích, có làm cũng chỉ cho vui thôi. Thậm chí cố gắng hành
thiền theo Mật tông đi nữa, nếu không chuyển hóa tâm cũng
sẽ chẳng thành tựu. Phật pháp có nghĩa là hoàn toàn thay
đổi thái độ, đó mới là cách đem đến cho mình niềm hạnh
phúc nội tâm, mới thật là Phật pháp chứ không phải những
gì nói suông. Bồ đề tâm không nuôi lớn bản ngã, không
bám víu ràng buộc, cũng không trưởng dưỡng luân hồi đau
khổ. Đó là cách chuyển hóa tuyệt vời không thể nghĩ bàn,
là con đường bình yên, chắc chắn nhất, hoàn toàn không
bao giờ thấy chán. Sẽ có khi buổi hành thiền không an định,
tâm cứ rong chơi. Thiền với Bồ Đề Tâm nghĩa là thật sự
muốn chuyển hóa tâm, hành và toàn bộ cuộc sống.
Tất
cả chúng ta đều hòa chung trong tình người với nhau, sao có
khi ta nói “tôi thương anh” lại có lúc “tôi ghét anh”
? Cái tâm lên xuống bất thường như thế bắt nguồn từ
đâu ? Từ chỗ nuông chìu bản ngã, hoàn toàn thiếu hẳn bồ
đề tâm. Ta nói “tôi ghét anh vì anh không mang lại thoải
mái cho tôi, anh làm tôi khổ, anh không làm tôi vui. Là thế
đó. Tôi, cái ngã của tôi, tham chấp của tôi bảo rằng vì
anh không đem sự vừa lòng đến cho tôi, nên tôi ghét anh”.
Thật tức cười ! Tất cả những chướng ngại trong mối
quan hệ như thế đều do thiếu Bồ đề tâm, do tâm không
chuyển hóa.
Thế
nên bạn thấy không? chỉ hành thiền thôi chưa đủ. Giả
sử Thầy Kadampa thấy chúng ta đang ngồi thiền chăng nữa,
Thầy cũng sẽ nói “Thôi anh thực hành Phật pháp có hơn
không?” Nhiễu tháp, lễ lạy hay hành thiền đều không phải
là Phật pháp? Ồ, vậy Phật pháp là gì? Đây chính là vấn
đề của người đàn ông trong câu chuyện, anh ta đã không
biết làm gì hơn. Như vậy, thực hành Phật pháp một cách
đúng đắn, hoàn hảo và thực tế nhất không gì hơn là thực
hành Bồ đề tâm.
Bạn
có thể lấy khoa học để chứng minh Bồ đề tâm là pháp
thực hành đệ nhất. Tâm lý ngã ái là cội nguồn cho tất
cả phiền não con người. Nó làm cuộc sống khó khăn đến
tội nghiệp. Giải pháp cho ngã ái hay phương thuốc giải trừ
phiền não độc hại đó là khởi tâm đi hoàn toàn ngược
lại - Bồ đề tâm. Tâm ngã ái luôn chỉ lo cho bản thân,
tôi, tôi, tự thể của tôi, trong khi Bồ đề tâm thay mình
bằng tất cả.
Năng
lực của Bồ đề tâm mạnh như năng lượng nguyên tử chuyển
hóa nội tâm, điều đó hoàn toàn rất khoa học, không hề
tín ngưỡng mù quáng vào tôn giáo. Ngày nay mọi người đều
sợ hãi chiến tranh hạt nhân, nhưng nếu tất cả đều có
bồ đề tâm thì chẳng lẽ chúng ta không an toàn hay sao? Dĩ
nhiên là quá an toàn rồi. Với Bồ đề tâm ta kiềm chế tất
cả những khát vọng chiến thắng, sát phạt kẻ khác. Và
như Đại sư Tông Khách Ba nói, khi có Bồ đề tâm tất cả
những thiện lành trong cuộc sống sẽ kéo đến tuôn xuống
như mưa, sở dĩ giờ đây ta hay gặp những điều thiếu may
mắn vì ta thường mang tâm vị kỷ. Có Bồ đề tâm ta sẽ
thu hút được bạn lành, thức ăn ngon và mọi sự đều tốt
đẹp.
Như
gần đây Đức Đạt Lạt Ma nói, nếu chúng ta muốn ích kỷ,
hãy ích kỷ cho thật nhiều, ích kỷ nhiều sẽ có lợi hơn
ích kỷ ít. Vậy Ngài muốn nói gì ? Ngài bảo rằng, dưới
cách nhìn nào đó, Bồ đề tâm là thái độ ích kỷ vĩ đại
bởi vì khi ta cống hiến riêng bản thân mình cho người khác
bằng tình thương, ta sẽ nhận lại tình thương gấp nhiều
lần hơn mình đã ban bố. Hiện tại thái độ nhỏ nhen tầm
thường thường mang lại niềm vui rất ít, và những gì mình
đang có rất dễ bị mất đi. Với “ích kỷ nhiều” ta giúp
người cũng như giúp chính ta, trong khi lối ích kỷ ít lúc
nào mình cũng thấy tôi, tôi, tôi và mọi thứ đều dễ dàng
bay xa.
Tất
nhiên Bồ đề tâm không dễ thực hiện. Những gì dễ thường
hay mau chán. Bồ đề tâm tương đối khó nhưng sẽ không bao
giờ thấy chán. Phải thật là thông minh mới hành phát Bồ
đề tâm được, đối với một số người, không cách chi
thực hành nỗi. Họ sẽ hỏi lại rằng “Quên đi bản thân
và có chút quan tâm đến người sao?, đó vốn không phải
văn hóa của chúng tôi”. Thật ra, rất khó để thay đổi
thay vì thương mến bản thân bằng sự thương yêu người
khác, đây quả là việc làm khó khăn nhất mà ta có thể gánh
vác. Nhưng đó mới chính là việc xứng đáng nhất và mang
lại niềm hỷ lạc lớn lao nhất.
Bạn
nhớ lần đầu tiên Ngài Quán Tự Tại (Avalokiteshvara)
thọ giới Bồ tát không? Ngài nguyện sẽ đứng sau để dẫn
dắt hết thảy chúng sanh trong thế giới đi đến giác ngộ,
tựa như người chăn cừu vậy. “Tôi không muốn đạt đạo
Bồ đề trước khi hết thảy chúng sanh chưa thành Phật. Đối
với tôi, đó là niềm hoan hỷ nhất.” Ngài thực hành hết
năm này qua năm khác, đưa hàng ngàn chúng sinh đến giác ngộ
giải thoát, khi nhìn lại những gì đã qua Ngài thấy vẫn
còn vô lượng chúng sinh. Ngài tiếp tục hoằng pháp hết năm
nọ đến năm kia, khi xem lại vẫn thấy chúng sinh được độ
chẳng bao nhiêu. Cứ thế Ngài tiếp tục mãi, cuối cùng Ngài
chán quá rồi tự nghĩ rằng: “hết niên kỷ này qua niên
kỷ kia, ta đã chiến đấu để dẫn dắt chúng sinh đến bờ
giải thoát nhưng vẫn còn quá nhiều chúng sanh ở lại. Ta
nghĩ chắc nguyện ta sẽ không thể nào viên mãn”. Và bởi
do cảm xúc quá mãnh liệt đó đầu Ngài đã phân ra thành
mười một mảnh (*). Thế rồi Phật A Di Đà đã đến hộ
trì dẫn dắt Ngài đến khi thành tựu viên mãn.
Tôi
tin chắc rằng nhiều người trong chúng ta đều có thể giống
như Đức Quan Thế Âm (Chenrezig). Điểm chính yếu là phải
có một động cơ mạnh mẽ. Thậm chí cho dù chỉ bộc phát
mạnh một lần cũng hết sức to lớn. Rất hiếm khi có được
suy nghĩ này. Một tia sáng yếu ớt thôi cũng rất đáng giá,
hãy thực hành dù mỗi ngày chỉ một phút thôi…
Chú
thích: (*) Trong Phật Giáo Tây Tạng, ta thường thấy tượng
Đức Quan Thế Âm Bồ Tát thập nhất diện (11 mặt), tượng
này bắt nguồn từ lịch sử này.
(PhatTuVN.org)