Hàng
ngày, bất cứ lúc nào tôi cũng đều nghĩ về các con của
tôi, lắng nghe mọi âm thanh từ các con tôi, từ giọng nói,
hơi thở và kể cả sự im lặng. Và tôi tận hưởng không
khí thanh bình vào mỗi tối, khi các con ở bên tôi và vui đùa
tươi tắn trong căn phòng nhỏ có những giỏ hoa phong lữ thảo
đu đưa trước gió, với những chú cá vàng đang quẫy đuôi
dưới lớp bèo lấm tấm xanh. Rồi tôi lặng lẽ vuốt tóc
chúng khi chúng ngủ và sau đó, tôi cũng có thể chìm vào một
giấc ngủ hiền hoà.
Tôi
luôn tin rằng, cuộc đời của tôi là hàng ngàn hàng vạn
cuộc đời khác hoà trộn lại trong từng khoảnh khắc. Và
với mỗi đứa con của tôi, ngay khi chúng sinh ra, chúng giúp
cho tôi sống với một cuộc đời mới. Chúng làm cho cuộc
sống của tôi tươi mới với những nỗi buồn, niềm vui và
nỗi đau đớn khác nhau, với một sự ràng buộc khác nhau
và cũng là sự độc lập giữa hai con người khác nhau.
Bà
tôi thường kể về những lần bà mang thai, bà có 10 người
con. Mẹ tôi cũng kể lần lượt về những lần mang thai, mẹ
có 5 dứa con. Và sau đó là đến lượt tôi.
Khi
mới hoàn thai, cảm giác đầu tiên là tôi cảm thấy có một
sự gắn bó giữa tôi và con tôi, và chúng tôi tập làm quen
với nhau. Con tôi thì lớn dần trong bụng từng ngày, còn tôi
ốm nghén ngả nghiêng suốt 3 tháng dòng. Tôi cố gắng chịu
đựng mọi cảm giác khó chịu. Mọi người mẹ trên đời
đều làm như tôi để nuôi nấng 1 bào thai. Có lẽ trong bụng
của tôi, con cũng khó chịu lắm, vì nó đang phải làm quen
với tôi. Dần dà, chúng tôi hoà hợp với nhau. Tôi lắng nghe
tiếng máy thai như tiếng cá quẫy trong người tôi. Tôi lắng
nghe tiếng tim thai đập như vó của một chú ngựa bé nhỏ
khoẻ mạnh, lắng nghe từng tiếng đạp của con, đôi khi tôi
sờ thấy cả cái đầu gối tròn vo của con. Và tôi cảm nhận
được rằng, con tôi cũng thấy thích thú khi được ở trong
tôi một cách bình yên và dịu dàng.
Cho
đến khi đủ 9 tháng 10 ngày, cũng như mọi người mẹ khác,
tôi bắt đầu hiểu được nỗi đau. Không một người mẹ
nào lại không sợ hãi nỗi đau đớn khi sinh con. Chính những
người đàn bà là những người trước tiên tiếp cận với
nỗi khổ đau ấy - nỗi đau của sinh nở - một khía cạnh
của cuộc sống.
Nhưng
mỗi khi nhớ lại nỗi đau vượt cạn, tôi đều thầm cảm
ơn cuộc sống cho tôi hạnh phúc làm mẹ. Trong cơn đau đớn
điên cuồng, mặt mũi méo mó, nước mắt giàn giụa và người
lấm lem máu, nhưng khi con tôi lọt lòng cất tiếng khóc trào
đời thì đó là khoảnh khắc kỳ diệu nhất của sự sống.
Tôi không thể nói gì được về cái khoảnh khắc đó, chỉ
cảm nhận mà thôi.
Cũng
như mọi phụ nữ khác, khi còn trẻ, tôi thường nghĩ đơn
giản rằng nếu sống độc thân thì sẽ cô đơn, còn nếu
sống trong gia đình, có chồng có con thì sẽ hết cô đơn.
Tuy nhiên, càng ngày, tôi càng hiểu rằng thực sự, ngay cả
khi một người phụ nữ có gia đình, có con thì mỗi người
vẫn là một người. Và mỗi người, tuy hoà hợp trong một
cộng đồng thân ái thì vẫn phải sống độc lập. Điều
duy nhất mà tôi đem lại về mặt thân pháp cho các con tôi
là gien di truyền của một người mẹ. Và điều tối đa mà
tôi có thể cố gắng đó là mang lại cho các con tinh thần
của tôi.
Tôi
buộc phải suy nghĩ rất nhiều về tinh thần của cá nhân.
Tôi mong muốn là một người tự do trong tư tưởng và mọi
suy nghĩ. Tôi mong muốn là một người mẹ dịu dàng và âu
yếm các con. Tôi mong muốn là một người mẹ hiểu biết
có thể giúp các con tôi vượt qua mọi khó khăn và thử thách
trong cuộc sống với một tinh thần vô uý. Tôi mong muốn là
một người bạn đời dài lâu của các con tôi, ngay cả khi
tôi đang còn sống cũng như khi tôi đi qua cuộc đời này.
Và tôi muốn tinh thần của tôi được các con tôi hoan hỷ
đón nhận. Tôi cũng mong muốn chúng tha thứ cho tôi những
giây phút nóng giận và bất công mà vô tình tôi đã làm ảnh
hưởng đến chúng. Tôi cũng mong muốn các con tôi được sống
và lớn lên trong sự hiểu biết, tình yêu thương, sự trân
trọng cái đẹp của cuộc sống và quan trọng nhất là chúng
tự do. Để chúng được tự do, có thể tôi phải hy sinh những
lợi ích của một người mẹ. Nhưng tôi vẫn mong muốn các
con tôi phải tự do và làm những điều chúng mơ ước, chúng
thích thú (tất nhiên ngoại trừ những điều sai và xấu).
Để làm được tất cả những điều này thật gian nan biết
bao!
Tôi
vốn là một phụ nữ yếu đuối, hay lo âu và sợ hãi, đối
với tôi, tất cả các mong muốn nêu trên đều không đơn
giản. Đôi khi tôi thường khóc rất nhiều và lo nghĩ: nếu
tôi có bề gì thì các con tôi sẽ ra sao. Đó là khoảng thời
gian rất khó khăn trong cuộc sống của tôi, khi tôi ốm đau
nhiều, suy sụp tinh thần và thể chất. Và những biến cố
tai hại của cuộc sống đến rất nhiều với gia đình tôi.
Đôi khi tôi bị rơi vào một tình trạng thật tồi tệ, cảm
giác như mình sẽ mất tất cả, từ cuộc sống, gia đình,
nhà cửa, và quan trọng là các con của tôi. Bị day dứt và
dày vò tôi thường khóc rất nhiều, nhất là vào ban đêm,
khi các con ngủ.
Vào
một đêm, khi tôi đang khóc, con trai bé nhỏ của tôi nằm
cạnh mẹ rờ tay lên gối thấy đầm đìa nước mắt, cháu
ngồi dậy và nói: “Mẹ hãy nín đi, khóc chẳng giải quyết
được gì cả, chính mẹ hay nói với con như thế mà” (tôi
thường dỗ các con như vậy khi chúng buồn và khóc). Và lần
thứ hai cháu làm tôi giật mình là một buổi chiều đón cháu
đi học về ngồi sau lưng mẹ trên xe máy, cháu nhất định
không chịu ôm mẹ, và nói: “Mẹ yên tâm, con tự xoay xở
được mà. Con đã vào học kỳ II của lớp 1 rồi, con không
còn là em bé nữa đâu”… Câu nói của cháu tuy rất ngây
thơ, nhưng giúp tôi hiểu rằng thực sự các con tôi hoàn toàn
có thể sống được, cho dù không may nếu tôi chẳng còn trên
đời này nữa. Nếu không có mẹ, chúng có thể vất vả,
khổ sở, nhưng bù lại chúng có can đảm để sống một cách
tự lập.
Thật
bất ngờ, chính điều này làm tôi vượt qua bệnh tật và
những hoàn cảnh khó khăn nhất của cuộc sống. Để làm
được những điều mà tôi mong muốn, nghĩa là làm cho tinh
thần của tôi đến được với các con tôi, mỗi ngày, tôi
đang nỗ lực trong việc rèn luyện tinh thần. Và bằng cuộc
sống và những khó khăn của một người mẹ, tôi nhìn thấy
rõ nỗi đau buồn và niềm vui của bà tôi, của mẹ tôi và
của cả những người mẹ quanh tôi. Nhờ đó mà tôi có thể
cảm thông với con tôi, với mọi người xung quanh và cảm
thấy một tình yêu thương lớn dần lên trong tôi từng ngày.
Nguyễn
Anh Thi (TC Văn hóa Phật giáo số 15 15-4-2006)