ĐIỀU
GIÁC NGỘ 7
CHÁNH
VĂN:
Đệ
thất giác ngộ:
Ngũ
dục quá hoạn.
Tuy
vi tục nhân,
Bất
nhiễm thế lạc,
Thường
niệm tam y,
Ngõa
bát pháp khí,
Chí
nguyện xuất gia,
Thủ
đạo thanh bạch,
Phạm
hạnh cao viễn,
Từ
bi nhất thiết.
DỊCH:
Điều
thứ bảy là thường giác ngộ:
Năm
dục gây lầm lỗi ngất trời.
Tuy
người thế tục ngoài đời,
Mà
lòng không nhiễm vui chơi thế tình.
Ba
y thường nhớ của mình,
Ngày
nào sẽ được ôm bình ngao du.
Chí
mong lìa tục đi tu,
Đạo
gìn trong sạch chẳng lu không mờ.
Hạnh
lành cao vút kính thờ,
Thương
yêu tất cả không bờ bến đâu.
GIẢNG:
Điều
giác ngộ thứ bảy, đức Phật dạy cho hàng cư sĩ tại gia
hạnh “ly nhiễm xuất thế”. Nghĩa là lìa xa ô nhiễm và
ra khỏi thế gian. Vì sao? Vì năm dục tài, sắc, danh, thực,
thùy hay sắc, thanh, hương, vị, xúc là lỗi lầm là tai họa,
khiến cho con người chịu nhiều khổ đau truyền kiếp. Thế
nên người cư sĩ tại gia biết rõ tai họa của năm dục,
thân tuy còn trong thế tục, mà không nhiễm trước dục lạc
thế gian, lại còn nuôi chí nguyện xuất gia để thực hành
hạnh tự giác giác tha. Nghĩa là tâm thường nhớ tưởng mong
cầu ngày nào đó, mình sẽ được xuất gia thoát tục, đắp
y mang bát đi khất thực, sống phạm hạnh thanh tịnh, làm
lợi ích cho tất cả chúng sanh, chớ không ở hạn hẹp trong
phạm vi gia đình nhỏ bé. Vì thế mà người Phật tử học
đạo có tâm cầu tiến, phải nuôi chí xuất trần siêu việt
không tự mãn mình là cư sĩ tu giữ năm giới đủ rồi. Người
có quan niệm như vậy là người không cầu tiến, đã giẫm
chân đứng tại chỗ. Chúng ta tu cũng giống như học trò đi
học, học hết chương trình cấp một, phải lên cấp hai,
cấp ba rồi lên đại học. Nếu chỉ học cấp một rồi dừng
ngang đó, thì kiến thức chẳng được bao nhiêu và không thể
dạy lại cho người sau. Nếu đời này Phật tử lỡ tạo
những nghiệp duyên ràng buộc, chi phối khó tu không thể cắt
gỡ ra được, phải cố gắng gieo duyên lành, nguyện đời
sau sớm gặp Phật pháp để xuất gia. Nếu không nuôi chí
nguyện như thế, thì đời này kiếp khác mải vướng bận
trần lao, không bao giờ ra khỏi. Vì sao? Vì đời sống của
người cư sĩ tại gia lắm điều ràng buộc, nhiều chướng
duyên ngăn ngại khó tu khó tiến. Nhìn vào lịch sử, chúng
ta thấy hai vị Giáo chủ của hai tôn giáo lớn là Phật và
Chúa, và những bậc đắc đạo giải thoát, đa số là người
xuất gia từ bỏ gia đình nhỏ hẹp buộc ràng, sống đời
sống vô gia đình vì nhân loại vì chúng sanh. Tuy nhiên, cũng
có vài trường hợp đặc biệt, ở Trung Hoa có Bàng Long Uẩn,
ở Việt Nam có Tuệ Trung Thượng Sĩ, Trần Thánh Tông là người
cư sĩ ở trong trần thế mà không nhiễm bụi trần.
Tóm
lại, điều thứ bảy, Phật khuyên hàng cư sĩ tại gia, tuy
đang ở trong trần lao ô nhiễm, tâm luôn nhớ dục lạc thế
gian là lỗi lầm là tai họa, phải nuôi chí nguyện xuất trần,
giữ phạm hạnh thanh tịnh làm lợi ích cho chúng sanh.