Từ
cổ chí kim, trong thâm tâm của mỗi người luôn cố gắng
tìm kiếm và vạch ra bản chất của thế giới, thực chất
bản tính của con người, sự tương đồng giữa nội tâm
và ngoại tại, tìm con đường giải thoát tâm linh… Mỗi
người tùy theo khả năng của mình đã cố gắng vén mở bức
màn bí ẩn cuộc đời. Vì vậy, biết bao nhiêu nhà tư tưởng,
tôn giáo, triết học ra đời với mục đích tìm cách thỏa
mãn những nhu cầu tri thức và chỉ đường dẫn lối cho con
người đạt tới hạnh phúc. Nhưng mỗi giáo phái lại có
những quan điểm, tư tưởng khác nhau. Ở đây, với giới
hạn của đề tài, ta chỉ tìm hiểu bản chất triết học
của Bà-la-môn giáo dưới cái nhìn của đạo Phật như thế
nào.
Tư
Tưởng Triết Học Bà-la-môn giáo
Vào
thời kỳ đầu, với trình độ nhận thức con người còn
thấp kém, tư tưởng triết học Bà-la-môn giáo chủ yếu dựa
vào hình thức tế tự, mang tính chất đa thần. Vì họ tin
tưởng rằng, nhờ những nghi thức tế lễ mà người ta có
thể thông cảm với thần linh, được thần linh che chở và
giúp đỡ cho giải thoát. Tới khi trình độ nhận thức ngày
càng cao, con người bắt đầu ý thức về sự tồn tại của
mình. Họ suy ngẫm về cuộc đời, số phận và đi tìm lẽ
sống cho con người. Để đáp ứng nhu cầu đó nên tư tưởng
triết học Upanishad đã ra đời. Đây là đỉnh cao của triết
học Bà-la-môn giáo. Mọi tư tưởng của bất kỳ môn phái
nào sau này, chúng ta sẽ không biết gì đến nơi đến chốn
nếu không tìm hiểu cội nguồn của tất cả các hệ thống
Upanishad. Vì vậy triết gia Schopenhauer đã thốt lên rằng:
“Khắp thế giới không có gì lợi ích nâng cao tâm hồn con
người bằng các Upanishad. Nó đã an ủi đời sống của tôi,
nó sẽ an ủi tôi khi tôi chết”. Sự xuất hiện của Upanishad
đánh dấu bước chuyển tiếp từ thế giới quan thần thoại
tôn giáo sang tư duy triết học. Tư tưởng đó được thể
hiện trong các vấn đề chủ yếu sau:
Thực
Tại Tối Cao Brahman
“Cái
gì là thực tại đầu tiên, duy nhất, tối cao, là căn nguyên
của tất cả, mà khi nhận thức được nó người ta sẽ biết
được mọi cái và có thể giải thoát được linh hồn con
người khỏi mọi lo âu khổ não của cuộc đời”. Upanishad
đã cho rằng:đó là “Tinh thần vũ trụ tối cao Brahman".
Brahman là thực tại có trước nhất và là thực thể duy nhất,
tuyệt đối, tối cao, vĩnh viễn, vô danh vô sắc v.v… là
bản thể của tất cả, ở ngoài mọi giới hạn của thời
gian và không gian… Brahman là thực tại siêu việt khách quan,
ở ngoài và ở trong con người. Chândogya Upanishad nói: “Toàn
thể vũ trụ là Brahman” và cũng nói “cái ngã tiềm ẩn
trong lòng ta, đó là Brahman”. Cả Mundak và Katha Upanishad đều
xác nhận: “Tự ngã không thể đạt được bởi học vấn,
trí tuệ hay kiến thức. Ngài có thể đạt được bởi người
nào mà Ngài lựa chọn. Đối với người ấy Tự ngã tự
thể hiện bản tính của mình”. Taittiriya Upanishad có nhắc
đến lời dạy của đạo sĩ Varuna về Brahman cho con như sau:
“Cái
ở đấy mọi sự vật sinh ra, cái ở đấy mọi sự vật sống
được và cái ở đấy mọi sự vật trở về sau khi chết.
Con hãy tự hiểu lấy, cái đó là Brahman”.
Như
vậy, Brahman là nguyên lý siêu việt, thường tại, vô thủy
vô chung, là quỹ đạo chi phối vạn vật theo một trật tự
như là điều lý có sẵn. Trong khi đó, vạn vật là những
thực tại hữu thủy, hữu chung, được điều lý và định
hướng trong Brahman.
Brahman
là một thực tại đồng nhất, vượt ngoài các ý niệm, các
tổng số ý niệm; nhưng để lý giải cho những người chưa
có trình độ thực nghiệm tâm linh thì phải mượn những
ý niệm. Vì thế, Taittiriya Upanishad đã hình tượng hóa Brahman
như một cái tổ chim có ba con chim nhô cái đầu ra là Viraj,
Hiranya Garbha và Ishvara: “Khi tuyệt đối được quan niệm
là độc lập, tự hữu thì gọi là Brahman. Khi được coi là
hiện thân thành vũ trụ thì gọi là Hiranya garbha, khi được
coi là thượng đế sáng tạo hữu ngã thì gọi là Ishvara.
Ishvara trở thành Brahman, Vishnu và Shiva khi ba chức phận của
Ngài được phân biệt”
Không
thể miêu tả Brahamn, nhưng Mundaka Upanishad đã lấy hình tượng
con nhện giăng tơ để miêu tả hành động sáng tạo và thu
hồi của Brahamn như sau: “Cũng như con nhện giăng tơ và rút
tơ về, cũng như cỏ sinh trên mặt đất, cũng như lông mộc
trên thân người sống, thì nơi đây trong vũ trụ, phàm cái
hữu tồn là xuất tự Bất di bất dịch”.
Bất
lực trong việc miêu tả Brahman, Brihad Aranyaka Upanishad dùng
toàn bộ những chữ “không” để nói: “Brahman không lớn,
không nhỏ, không ngắn, không dài, không rực rỡ, không tối
tăm, không mùi, không vị, không mắt, không tai, không tiếng
nói, không hơi thở, không trong, không ngoài, không tiêu hủy
mà cũng không bị tiêu hủy”.
Mặc
dù không thể miêu tả được Brahman là gì, nhưng Brahman vẫn
có những tính thiết yếu là: Thực hữu (Chat), Ý thức (Chit),
An lạc (Ananda). Brahman là thực hữu vì không phải là hư không,
Brahman là ý thức vì là nguồn gốc của mọi nhận biết,
Brahman là an lạc vì đó là hạnh phúc vĩnh hằng.
Mandukya
Upanishad cho rằng con người chỉ có thể cảm nhận Brahman
bằng trực giác tâm linh (Turiya). “Turiya là bản chất của
ý thức về tự ngã duy nhất, nơi mà tất cả muôn vật trong
thế giới đều trở về, yên vui, thanh tịnh, không hai”.
Tự
Ngã Atman
Tự
ngã Atman là một thực thể nội tại trong mỗi cá nhân. Hơi
thở là nguồn sống vật chất thì Atman là hơi thở siêu nhiên,
là nguồn sống thiêng liêng. Atman là thực thể làm cho con
nguời vượt lên trên vạn vật. Có thể nói Atman là thành
phần của Brahman trong con người. Brahman là cái ngã vũ trụ
đại đồng, còn Atman là cái ngã cá nhân. Braman chỉ có một,
Atman là số nhiều, nhưng cái nhiều ấy chỉ là giả tưởng
vì bản chất cả hai chỉ là một. Cho rằng khi thân xác chết
thì Tự ngã (Atman) lại trở về hợp nhất với Đại ngã
(Brahman).
Tự
ngã Atman không phải là lý trí, tình cảm và giác quan, nhưng
Atman là nguồn cội của các sinh hoạt tinh thần ấy. Không
có Atman, tất cả sinh hoạt tinh thần và thể chất đều chấm
dứt. Nhưng ngay khi cả sinh hoạt tinh thần và thể chất chấm
dứt thì Atman vẫn tồn tại bất diệt. Với nhiều nỗ lực,
nhưng Upanishad cũng không thể nói rõ về Atman, cho nên luôn
cảnh giác rằng tự ngã không thể hiểu được, tự ngã phải
cần được thực hiện. Katha Upanishad nói: “Atman không thể
nhận biết được bởi sức mạnh của trí óc, cũng không
thể nhận biết được bởi giác quan”.
Giải
Thoát Và Thực Trạng Giải Thoát
Cứu
cánh của mọi triết học, tôn giáo chính là vấn đề giải
thoát. Brihad Aranyaka Upanishad nói: “Bậc chân tri sau khi chết
sẽ vượt qua không gian lên tới cõi hạnh phúc vĩnh hằng”.
Cõi hạnh phúc vĩnh hằng là cảnh giới dành cho những người
đạt giải thoát thực sự. Còn những kẻ tội lỗi thì phải
chịu sự chi phối của định luật nghiệp báo, bị đọa
đày khổ sở trong vòng luân hồi cho tới khi dứt nghiệp và
đạt được chân tri. Ngoài ra Chândogya Upanishad cũng nói đến
hai nẻo đường giải thoát: đường của tố phụ (Patri Yana)
và đường của thần linh (Deva Yana). Đường của tố phụ
dành cho những người ra sức hành thiện, những người ấy
sau khi chết sẽ được vào cõi trời (thiên đường). Nhưng
khi hưởng hết phước báo trong một khoảng thời gian tương
ứng, họ sẽ trở lại trần gian. Chỉ khi nào con người đi
vào nẽo đường của thần linh, không bị nô lệ bởi vật
chất, đồng nhất được Brahman với Atman ngay tại chính mình,
bấy giờ mới được giải thoát và được hưởng hạnh phúc
viên mãn vĩnh hằng.
Nhưng,
muốn được giải thoát thì phải trải qua tiến trình tu tập.
Phải toàn tâm kiên trì tu luyện đạo đức (karma-yoga) và
tu luyện tri thức (jnàna-yoga), nhằm diệt mọi dục vọng,
lo âu, phiền não, rũ bỏ hết mọi ràng buộc, lôi kéo bởi
thế giới vật dục biến ảo, vô thường của thế giới
trần tục; dày công thiền định (dhyàna) suy tư chiêm nghiệm
nội tâm, “thực nghiệm tâm linh” bằng trực giác; nhận
cho ra chân bản tánh của mình, để đạt chân lý tối thượng
hòa nhập vào bản thể tuyệt đối.
Đó
chính là sự giải thoát, ý nghĩa tối cao của cuộc sống.
Nhưng nhận thức được sự đồng nhất đó với linh hồn
bất tử không phải là điều cảm giác hay trí tuệ thông
thường có thể đạt được. Nó có thể đạt được nhờ
vào sự thực nghiệm tâm linh. Thực nghiệm tâm linh là sự
thực nghiệm ngay trong sâu thẳm tâm hồn mình. Phải trải
qua mức cảm nghiệm, nhưng trước hết là phải đưa nhận
thức quay về chính mình. Kinh Upanishad đã nói: “Atman chẳng
có thể nhận biết được bởi học vấn, bởi sức mạnh
của trí óc. Atman chẳng thể nhận thức được bằng giác
quan. Tự ngã mở các giác quan ra ngoài, bởt thế người ta
chỉ trông ra thế giới bên ngoài mà không nhìn về bản ngã”.
Giải
thoát là con người không còn bị đau khổ nữa, bởi vì đau
khổ là trạng thái con người bị giới hạn. Ta không còn
khao khát, ghét bỏ, mơ tưởng… con người ra khỏi thế giới
nhị nguyên tương đối, bước vào cảnh giới nhất nguyên
tuyệt đối.
Cái
Nhìn Của Phật Giáo Đối Với Triết Học Bà-la-môn
Bất
kỳ tôn giáo, học phái, triết thuyết nào ra đời, họ đều
có lập trường, tư tưởng và mục đích riêng (đúng sai chưa
biết). Mỗi trường phái đều có nhận xét, đánh giá của
mình về các trường phái khác. Riêng ở đây chúng ta thử
tìm hiểu cái nhìn của Phât giáo đối với triết học của
Bà-la-môn như thế nào? Cái cho chúng ta nhìn và tìm hiểu đầu
tiên đó chính là thực tại tối cao đại ngã Brahman.
1.
Thực
Tại Tối Cao Brahman Dưới Cái Nhìn Của Phật Giáo
Như
đã tìm hiểu tư tưởng triết học Bà-la-môn giáo ở trên,
thì ta thấy Brahman tuy có những điểm gần như tương đồng
với Chân như Phật giáo. Nhưng tìm hiểu kỹ thì thấy triết
lý Bà-la-môn cho rằng Brahman là thực tại có trước nhất,
thực thể duy nhất, tất cả vũ trụ là Brahman v.v… Nhưng
đối với Chân như Phật giáo chính là cái bất sanh, bất
diệt, không có điểm khởi đầu và cũng không có điểm kết
thúc. Chân như vốn là bản chất của các pháp. Vì vậy, chúng
ta không thể áp đặt cho nó một chân lý ban đầu. Luận Duy
Thức định nghĩa Chân như rằng: “Chân là chân thực, làm
rõ cái không phải hư vọng. Như là thường, biểu thị sự
không biến đổi. Tức là sự chân thực đó trong hết thảy
chư pháp, thể tánh của nó thường như nên gọi la Chân như”.
Qua đây ta có thể nhận định rằng Chân như không phải là
cái đầu tiên để sinh ra mọi loài và cũng chẳng phải là
thực thể duy nhất. Mà nó chính là bản chất của các pháp,
nó cũng là cái bất sinh bất diệt, không hư vọng, không biến
hoại. Nếu Chân như của đạo Phật được hiểu như Brahman
của Bà-la-môn giáo thì cái ấy phải có danh tự, phải biến
đổi.
2.
Vấn
Đề Tự Ngã Trong Bà-la-môn Giáo
Trong
khi hầu hết các giáo lý thời bấy giờ, kể cả Upanishad
đều thừa nhận một Atman hiện hữu trong con người thì Phật
giáo cực lực phủ nhận vấn đề đó. Có thể nói khám phá
của đức Phật về lý “Duyên sinh” hay “Vô ngã” đã
làm đảo lộn truyền thống Upanishad nói riêng và các học
phái nói chung.
Đạo
Phật cho rằng không có sự mặc khải của một đấng tạo
hóa nào cả. Mà đó chỉ là sự kết hợp trùng trùng điệp
điệp giữa các duyên:
Do
cái này có mặt, nên cái kia có mặt
Do
cái này không có mặt, nên cái kia không có mặt
Do
cái này sinh, nên cái kia sinh
Do
cái này diệt, nên cái kia diệt.
Đức
Phật nói không có cái gì mà từ một nguyên nhân ban đầu
sinh ra cả, nó hiện hữu với sự hiện hữu của các pháp.
Dù đức Phật có ra đời hay không thì sự thực ấy vẫn
luôn tồn tại. Nghĩa là đức Phật không lập nên nó, làm
ra nó, sinh ra nó v.v… Ngài chỉ là người nhận ra và thể
nhập nó: “Pháp Duyên khởi ấy, dù Như Lai có xuất hiện
hay không xuất hiện, an trú là giới tính ấy, pháp quyết
định tánh ấy. Như Lai hoàn toàn chứng ngộ, chứng đạt
định lý ấy”.
Nói
cách khác, sự có mặt của con người và cuộc đời chính
là sự hiện hữu của 12 nhân duyên. “Do vô minh duyên hành,
hành duyên thức, thức duyên danh sắc, danh sắc duyên lục
nhập, lục nhập duyên xúc, xúc duyên thọ, thọ duyên ái,
ái duyên thủ, thủ duyên hữu, hữu duyên sanh, sanh duyên lão
tử”.
Trên
đây là con đường tập khởi của toàn bộ khổ uẩn. Theo
đó, bất cứ một chi phần nào trong chuỗi mắt xích 12 nhân
duyên tập khởi thì toàn bộ những mắt xích còn lại cũng
đồng thời tập khởi. Vì vậy, một khi đoạn diệt bất
kỳ một chi phần nào trong chuỗi 12 mắt xích thì tự nó tan
rã.
Giáo
lý Duyên khởi khẳng định sự hạnh phúc hay khổ đau của
con người hoàn toàn phụ thuộc vào mỗi cá nhân, không hề
có sự tham gia của một đấng thần linh hay thượng đế nào.
Cách khác, 12 nhân duyên phủ nhận thuyết định mệnh của
con người, phủ nhận quyền ban ơn giáng họa từ một đấng
thần linh nào đó. Đồng thời lý Duyên khởi cho hay, vì không
nhận biết được sư hiện hữu của con người và thế giới
là do nhân duyên hòa hợp mà sinh khởi, tồn tại và hoại
diệt, nên trong bản chất của nó là vô thường và vô ngã.
Chứ không phải giống như Bà-la-môn cho rằng cuộc sống con
người là do một mặc khải của đấng tối cao đó là đại
ngã Brahman, vì rằng: “Tự ngã không thể đạt được bởi
học vấn, trí tuệ hay kiến thức. Ngài có thể đạt được
bởi người nào mà ngài lựa chọn. Đối với người ấy,
Tự ngã tự thể hiện bản tánh của mình”. Như vậy, rõ
ràng họ đã tin vào một tự ngã có đầy đủ những yếu
tố của một Brahman trong bản thân mình. Họ suy nghĩ rằng
Atman là hơi thở, là thực tại hiện hữu trong mỗi cá nhân,
là nguồn sống tâm linh. Hay nói cách khác, nó là thành phần
của Brahman trong mỗi con người. Tức là họ đã đồng hóa
tự ngã và đại ngã, một tư tưởng mà trước đó chưa hề
có. Tư tưởng này hoàn toàn khác với đạo Phật.
3.
Giải thoát của Bà-la-môn và giải thoát của Phật giáo
Hầu
hết các tôn giáo xuất hiện ở đời đều lấy phương thức
giải thoát làm mục tiêu. Nhưng mỗi tôn giáo, mỗi triết
phái lại có những quan điểm, tư tưởng khác nhau. Cũng vậy,
Bà-la-môn có một quan niệm về giải thoát là sự trở về
hòa nhập với đại ngã Brahman - nơi sinh ra vạn vật. Sự
mặc khải của đấng sáng tạo sẽ quyết định sự giải
thoát của một con người. Còn đạo Phật cho rằng giải thoát
chính là sự quay về chuyển hóa nội tâm. Diệt trừ những
phiền não tham, sân, si trong chính mình, thì an lạc, giải thoát
hiển lộ. Niết bàn của đạo Phật không phải là một thực
hữu của mơ ước. Vì rằng thế giới giải thoát là thực
hữu thì đích điểm của cuộc hành trình tu tập để đạt
đến thế giới đó cũng chỉ là hư ảo mà thôi. Nên Niết
bàn cũng chỉ là một danh từ giả lập.
Thảy
thảy không niết bàn
Không
có Phật niết bàn
Không
có niết bàn của Phật
Xa
rời giác, sở giác
Dù
hữu dù vô hữu
Hai
thứ ấy đều xa rời.
Qua
bài kệ trên, ta thấy Niết bàn chỉ là sự giả lập, bằng
cách phủ nhận cảnh giới Niết bàn là quả vị được xem
như là mục tiêu cần tìm. Ở đây, quan niệm rằng Niết bàn
dù có hay không, tất cả phải được xa rời, đó là vấn
đề chính yếu. Vì khi xa rời được chấp thủ thì bản chất
thực tại Niết bàn hiển lộ, không còn quan niệm đây là
thực tại Niết bàn hay không phải Niết bàn nữa, mà thay
vào đó là sự thể nhập thực tại của vạn pháp.
Tóm
lại, nói đến Ấn Độ là nói đến một nền văn hóa với
nhiều truyền thống tôn giáo. Nơi đây có nhiều triết thuyết
ra đời với nhiều tư tưởng khác nhau. Nhưng tất cả các
học thuyết sau này đều dựa vào tư tưởng triết học Upanishad;
vì từ rất sớm, nó đã chiếm một vị thế cực kỳ trọng
yếu. Do đó, có nhiều người cho rằng Phật giáo đã từng
chịu ảnh hưởng của Upanishad. Đúng hay sai điều đó được
giải đáp qua những gì ta đã phân tích và trình bày ở trên.
Tuy nhiên, phải công nhận rằng, không trực tiếp thì gián
tiếp giữa tư tưởng Upanishad và Phật giáo cũng có sự quan
hệ với nhau. Vì đức Phật đã từng học thuộc lòng bốn
bộ Veda, từng tu hành với các vị Bà-la-môn giáo v.v… thì
ngôn ngữ thuyết giảng bi ảnh hưởng là điều không thể
không có. Nhưng điều quan trọng là đức Phật đã chọn riêng
cho mình một con đường để đi chứ không phụ thuộc vào
ai cả. Cho nên, Ngài cũng còn được gọi là bậc “vô sư
trí”. Còn rất nhiều điểm cũng đáng nói như vấn đề
nhân quả, nghiệp báo, đạo đức học v.v... Nhưng với giới
hạn của bài viết, người viết xin trình bày những điểm
được xem là chính yếu mà thôi.
Qua
những gì được trình bày ở trên, chúng ta nhận thấy một
điều rằng: Không nhiều thì ít Phật giáo cũng có ảnh hưởng
trong ngôn ngữ triết học Upanishad. Nhưng Phật giáo đã tìm
cho mình một hướng đi mới thật sự. Điều đó được chứng
minh khi Upanishad cho rằng có tự ngã bất biến thì đức Phật
lại nói duyên sinh, vô ngã. Upanishad cho rằng cuộc sống con
người như thế nào là do sự quyết định của đấng tối
cao Brahman. Trong khi đó, đức Phật lại phủ nhận quyền ban
ơn giáng họa của một đấng thần linh, phủ nhận thuyết
định mệnh, mà nói đau khổ hay hạnh phúc đều do chính ta
tạo ra. Khi xác định được điều đó sẽ làm cho ta mạnh
dạn, tự tin và lập trường hơn với chính bản thân mình
trong lúc học đạo cũng như hành đạo. (Pháp Thoại)
(24-09-2006,
06:09)