Buổi
tối thứ hai mươi lăm
ÐẠO
Trong
đạo Lão có một câu chuyện về một thân cây mọc trên rừng.
Cây ấy già và cong queo, các cành đèu cằn cội và đầy những
u bướu. Có người đi ngang qua và phê bình với Trang Tử rằng
cây ấy thật là vô dụng, vì thân và cành đều cong vòng,
khúc khuỷu cho nên không thể dùng vào việc gì được hết.
Trang
Tử đáp:
- Cây
trên núi là tự vời người đến đốn phá. Mỡ chứa lửa
là tự làm cho mình bị thiêu đốt. Cây quế ăn được nên
bị chặt. Cây sơn dùng được nên bị cắt. Người biết
dùng cái dùng được, mà không ai biết dùng cái không dùng
được.
Sự
vô dụng của cây là yếu tố bảo vệ cho nó. Vì không ai
cần nó nên chẳng ai đốn xuống, nhờ vậy mà nó được
yên thân, sống thọ, hưởng trọn kiếp thiên nhiên của mình.
"Không
mấy ai biết dùng cái không dùng được". Vô dụng có nghĩa
là gì? Nó có nghĩa là rỗng không, không nỗ lực để trở
thành một cái gì quan trọng, hay bất cứ một cái gì khác,
giải thoát tâm mình ra khỏi tư tưởng mong cầu. Trở nên
vô dụng có nghĩa là ổn định xuống và để cho tự tính
của mình được phát hiện một cách giản dị và tự nhiên.
Có
một vị sư nổi tiếng ở Thái Lan đã tóm tắt thái độ
này, và có lẽ trọn vẹn cả giáo pháp trong một câu ngắn
gọn. Ông ta nói: "Không có gì để trở thành, không có gì
để làm, không có gì để giữ". Chẳng có gì là quan trọng
hết. Mọi vật đều vô thường và luôn luôn trôi chảy, chuyển
hóa. Nếu chúng ta có thể tự giải thoát ra khỏi nỗ lực
để trở thành một người nào quan trọng, theo một đường
hướng nào đó, hay là để đạt được một điều gì - không
còn ham muốn hành động, trở thành và chiếm hữu - chúng
ta có thể an trú trong sự phô bày của giáo pháp.
Ðạo
Lão thường bàn nhiều về vấn đề trở nên vô hình trong
cuộc đời. Có câu chuyện kể về một vị hoàng tử đi săn
khỉ. Khi ông ta vừa vào đến rừng, thì những con khỉ thấy
bóng dáng ông ta là đã chạy tán loạn đi trốn hết. Nhưng
duy có một con khỉ vẫn cứ ngồi yên trên cành, không có
vẽ gì sợ hãi. Hoàng tử bèn lấp tên vào cung và bắn. Nhanh
như chớp, con khỉ đưa tay ra bắt lấy mũi tên trong khi nó
vẫn còn đang bay tới. Thấy vậy, vị hoàng tử ra lệnh cho
tất cả quân lính của ông lấp tên vào cung bắn một lượt.
Con khỉ bị trúng tên ngã xuống.
Bởi
vì con khỉ ấy đã phô trương tài năng của nó, tự kiêu
một cách vô lối, nên tài năng ấy đã trở thành nguyên nhân
cho sự diệt vong. Tương tự như vậy, khi chúng ta hành động
với một ý khoe khoan, muốn phô trương cái hay cái giỏi của
mình, hay khi những hành động phát xuất từ một sự chấp
ngã, chúng sẽ tạo ra một lực đối kháng lại, gây cho ta
những sự xung đột và mâu thuẩn. Bước đi trong cuộc đời
một cách vô hình có nghĩa là không quá khích quả quyết tài
năng hay đức tính của mình. Không phô trương. Ðây chính
là một thái độ của sự vô ngã, không có một ý niệm tự
quan trọng hay tự nỗ lực nào. Chỉ có mặt trong giờ phút
hiện tại, sống hòa hợp với hoàn cảnh chung quanh.
Một
trong những khám phá quan trọng nhất khi tôi mới bắt đầu
tu thiền, là có biết bao nhiêu hành động bắt nguồn từ
ý muốn tạo nên một hình ảnh về mình: trang sức theo một
lối riêng, đối xử với người chung quanh theo một cách nào
đó. Tất cả đều xoay chung quanh ý niệm về một cái Tôi,
mà tôi đã bỏ công tạo dựng và rồi cố gắng duy trì nó.
Cứ mang vác theo một hình ảnh về mình là một gánh nặng
gây ra một sự mâu thuẩn, đối chọi giữa con người thật
của mình trong giây phút hiện tại với hình ảnh mà mình
mong muốn. Vấn đề không phải là hành động một cách vô
hình, mà là hành động với một sự vô ngã, giúp ta an trú
trong giáo pháp, trong Ðạo lớn. Chẳng có gì đặc biệt để
ta trở thành, chẳng có gì đặc biệt để ta làm, chẳng có
gì đặc biệt để ta giữ. Chúng ta có thể buông bỏ những
hình ảnh về mình, buông bỏ những phóng ảnh, và mọi cố
gắng nỗ lực để duy trì chúng. Hãy an trú trong hiện tại
và để cho nó tự hiển lộ, mà không mảy may có một thành
kiến nào về con người thật của mình hết.
Suzuki
Roshi trong quyển Thiền Tâm, Sơ Tâm có đưa một thí dụ về
sự thư thái và bao la của tâm ấy. Ông nói rằng một cách
hay nhất để kiểm soát một con bò là cho nó một đồng cỏ
thật rộng. Khó mà có thể kiểm soát được một con bò trong
một khoảng không gian nhỏ bé và giới hạn. Nhưng nếu bạn
cho nó một bầu trời bao la, thì khoảng trời rộng lớn ấy
sẽ giữ con bò lại. Cũng vậy, một cách để kiểm soát tâm
mình là để cho nó được thoải mái. Không cần gì phải
nhốt hay kềm hảm nó lại trong một khoảng không gian chật
hẹp. Hãy thư thái và để cho nó tự nhiên hiện hữu, thoát
ra ngoài mọi cố gắng, ý niệm muốn đạt một việc gì.
Hãy cho nó một cánh đồng cỏ bao la và nhìn nó tỏa bày.
Thái độ cố gắng để thực hiện một điều gì, để trở
thành một người nào, đôi khi cũng lan tràng trong lãnh vực
tu hành. Ý niệm tăng tiến, thủ đắc là một chướng ngại
rất lớn cho sự tu tập. Tất cả cũng vì ta không hiểu được
tự thể rỗng không của mọi vật, của Ðạo lớn.
Có
một văn hào tên là Wei Wu Wei đã diễn tả một cách thật
hàm súc về vấn đề an trú trong hiện tại và không cần
nỗ lực. Ông nói: "Cái gì mà ta đang tìm kiếm là cái gì
đang tìm kiếm". Không có cái gì ở bên ngoài ta để cho ta
tìm kiếm, nắm giữ hay là đạt đến. Ông nói: "Chỉ có một
câu hỏi, và hỏi tức là trả lời". Hỏi tức là việc xảy
ra trong giờ phút hiện tại. Và đó cũng là câu trả lời
cho câu hỏi. Câu trả lời không phải là một cái gì "ở
bên ngoài" mà ta cần phải tìm kiếm hay khám phá. Câu trả
lời cho câu hỏi trọng đại "ta là ai", chính là việc nêu
lên nghi vấn ấy.
Ðiều
này giúp ta hiểu được truyền thống thiền của Zen và việc
sử dụng các công án, là những vấn đề không thể giải
quyết được. Chúng ta bắt tâm mình phải suy nghĩ về những
câu hỏi mà không thể nào có một sự giải đáp hữu lý
được, như là: "Hãy nói cho ta nghe về tiếng vỗ của một
bàn tay?" Khi mà ta đi tìm câu trả lời bằng cách cố gắng
giải quyết vấn đề, tức là ta đã không hiểu gì hết.
Câu hỏi mà vấn đề đưa ra, nghi vấn của một công án,
tự chính nó là câu trả lời. Và sự thật thì lời giải
đáp cho một công án, là không có một câu trả lời nhất
định nào hết. Nó chính là khả năng ứng đối hoàn toàn
trong giây phút hiện tại. Thì đây cũng là mục đích cho sự
tu tập của chúng ta: hoàn toàn sống trong giờ phút hiện tại
- trong câu hỏi và trong câu trả lời. Không phải đi tìm giải
đáp bằng cách mong cầu một loại trí thức, hiểu biết hay
kiến thức nào cả, nhưng là kinh nghiệm một cách trọn vẹn
tiến trình xảy ra trong giờ phút hiện tại.
Trở
ngại to tát nhất cho sự ổn định là sự cố chấp vào một
hình ảnh, ý niệm về mình và những mơ tưởng về một nhân
vật mà mình muốn được trở thành. Chúng làm phức tạp
một cách không cần thiết cái kinh nghiệm giản dị của việc
sống trong hiện tại. Thường thường thì những người trên
con đường tu hành thường hay bị chấp kẹt vào một hình
ảnh. Một hình ảnh về một nhà tu, một thiền sư, một đạo
sư mà họ tự tạo nên, rồi cố gắng bó buộc mình phải
hành động, sống theo giống như vậy.
Trong
thời gian tu tập ở Ấn Ðộ, tôi có ba vị thầy khác nhau.
Qua những vị thầy tôi học được một bài học vô cùng
quan trọng: tôi hiểu rằng không có một phương pháp nào là
duy nhất hết. Sự giác ngộ không được diễn tả qua một
cá tính, hay một tác phong duy nhất nào. Mỗi vị thầy đều
có một cá tính riêng, theo một cách thức hoàn toàn khác nhau.
Mỗi ngưòi đều là hiện thân của trí tuệ, tình thương
và sức mạnh, nhưng hoàn toàn không có một ý niệm rằng
hiện thân này phải được biểu hiện bằng một cách này
hay một cách khác.
Wei
Wu Wei nói rằng đức khiêm tốn chính là sự vắng mặt của
một cá nhân kiêu hảnh. Nó không phải là một vị thế của
thân hay của cá tính. Một khiêm tốn thật sự chính là sự
vô ngã. Những vị thầy của tôi biểu lộ sự "vắng mặt"
này theo một lối riêng tự nhiên của họ. Thấy được giáo
pháp có thể biểu lộ qua nhiều cách khác nhau, giúp ta hiểu
rằng không có một đường lối nhất định bắt buộc ta
phải theo cả. Trong sự tinh luyện này, ta không phải đảm
đương hay bắt chước theo một tác phong nào hết. Cứ thoải
mái và để cho những cá tính của ta hiển bày một cách tự
nhiên, hãy để giáo pháp phô bày. Không có việc gì để làm,
không có một ai để trở thành và cũng không có gì để lấy.
Và với thái độ đó ta có thể làm, ta có thể trở thành
và ta có thể lấy, một cách vô cùng tự tại.
Có
một câu chuyện thiền nói về ý niệm chấp có mình và có
người khác. Ngài tổng đốc của Kyoto đến thăm một vị
thiền sư. Ngài tổng đốc sai người hầu đem tấm thiệp
vào đưa vị thiền sư. Trên thiệp có ghi tên ông với hàng
chữ: "Tổng đốc của Kyoto". Vị thiền sư xem xong tấm thiệp,
nói với người hầu:
- Ta
không biết người này là ai cả! Ngươi hãy bảo ông ấy cút
đi cho khuất mắt ta!
Người
hầu ra kể lại với lời xin lỗi.
- Chết!
đó là lỗi của ta.
Ngài
tổng đốc nói rồi lấy bút ra gạch bỏ hàng chữ "Tổng
đốc của Kyoto".
- Xin
anh đem vào trình lại với thiền sư dùm tôi.
Vị
thiền sư đọc xong tấm thiệp rồi la lên:
- À!
té ra là ông ấy! Mời ông vào ngay, ta đang muốn gặp ông
ta đây!
Khi
ông ta tự cho mình là "Tổng đốc của Kyoto", ông đã xa lìa
đạo pháp. Và khi ông tự giới thiệu mình như là trong giờ
phút hiện tại, không hình ảnh, không chức tước, không một
ý niệm, ông chỉ là ông trong giờ phút đó thì ông được
vào gặp vị thiền sư. Một khả năng đối xử với người
khác, không bị gìới hạn trong một hình ảnh nào, giúp cho
ta có được sự tự tại trong những liên hệ với mình. Thói
thường thì ta hay đem tự dồn nhét mình với người khác
vào trong những hộp hay những ngăn tâm lý - "Hắn là như vậy
đó, tôi biết quá mà!" Mối liên hệ của ta đối với người
khác rất là cố định, qua tấm màn thành kiến. Mà sự vật
thì thay đổi trong mỗi giây phút: tâm ta, thân ta, hoàn cảnh
chung quanh ta. Ta phải biết uyển chuyển thoát ra khỏi các
thành kiến về mình hay người khác, để cho những sự thay
đổi này cùng sự hiểu biết của ta được cởi mở và không
bị ngăn ngại.
Cuộc
đời của chúng ta phần nhiều quay chung quanh ý niệm về cái
Tôi của mình, và nỗ lực để bảo vệ và thỏa mãn nó.
Năng lực này, khi mang vào trong sự tu tập thì ngược lại,
trở thành một ý định muốn chiến đấu với cái Tôi ấy,
cho rằng nó là một cái gì cần phải bị tiêu diệt. Nhưng
chiến đấu với cái Tôi tức là ta vẫn chưa hiểu được
tự tánh của sự vật.
Wei
Wu Wei có viết một ngụ ngôn gọi là: "Con vịt trời":
Muốn
diệt cái Ngã ư? Săn nó, đập nó, đánh hơi nó, nói cho ta
nghe nó trốn ở chỗ nào? Vui thú là cái chắc. Nhưng, nó ở
đâu? Có phải ta nên cần tìm thấy nó trước chăng? Hình
như người ta có nói ta phải bắt được con vịt trời trước
cái đã, rồi hãy nói đến chuyện làm thịt nó?
Mà
vấn đề khó khăn ở đây là không có một con vịt trời
nào cả.
Mọi
nỗ lực, mọi công phu, cố gắng để diệt trừ cái ngã...
nhưng nó có hề hiện hữu bao giờ đâu nà để cho ta tiêu
diệt. Không có gì để cho ta ra sức đeo đuổi và cũng không
có gì để loại trừ. Chúng ta cần phải chấm dứt việc
tạo dựng lên một cái Tôi trong mỗi giây phút. Hãy sống
trong giờ phút hiện tại mà không dùng ý niệm, hình ảnh.
Sống một cách giản dị và thư thái. Không có một mảy may
tranh đấu hay khích động trong một cụôc sống vô hình, vô
dụng công ấy.
Có
một bài văn thật đẹp diễn tả về một lối sống này:
Thế
nào là bậc Chân nhân? Bậc chân nhân ngày xưa không nghịch
với ai, dù là thiểu số, không cầu công, không cầu danh.
Người như vậy, mất không tiếc, được không mừng... Bậc
chân nhân ngày xưa ngủ không mộng mị, thức chẳng lo âu,
ăn không cầu ngon, thở hít thì thâm sâu... Bậc chân nhân
ngày xưa không tham sống, không sợ chết. Lúc ra không hăm
hở, lúc vào không do dự. Thản nhiên mà đến, thản nhiên
mà đi. Họ không quên lúc bắt đầu, không cầu lúc sau chót.
Nhậnlãnh cuộc sống thì vui với đó, mà quên đi, khi cái
chết đến, phải trở về. Ðó gọi là không lấy cái "người"
nơi mình mà làm trở ngại lẽ "trời" nơi mình. Thế gọi
là chân nhân. Nhờ được thế mà lòng của họ luôn luôn
vững vàng,, cử chỉ điềm đạm, gương mặt bình thản. Lạnh
như mùa thu mà ấm như mùa xuân. Tất cả luân chuyển như
bốn mùa nên cùng vạn vật hợp nhau, không biết đâu là cùng.
Hỏi:
Làm sao mà ta lại có thể nỗ lực mà không có một sự cố
gắng được?
Ðáp:
Chính nỗ lực của ta là để không còn cố gắng an trú và
có chánh niệm trong hiện tại. Có lẽ một vài bạn đã có
kinh nghiệm, khi chánh niệm tăng trưởng, không còn bị vướng
mắc vào những thành kiến, mơ tưởng của mình. Khi tâm ta
ở trong trạng thái đó, chẳng có gì để làm cả.Khi ta ngồi,
chỉ có ngồi, và ta ý thức được bất cứ một chuyện gì
xảy ra một cách không cố gắng.
Hỏi:
Dường như bây giờ, tình trạng tu của tôi có thể được
diễn tả như là một người mơ ngủ trong thất niệm. Mặc
dù kiên nhẫn, tôi vẫn mong chờ nó qua đi, nhìn vượt qua
giai đoạn này. Dường như là tôi chỉ có thể làm được
bấy nhiêu đó mà thôi...
Ðáp:
Có loại trí tuệ phát xuất từ việc ý thức rằng mình đang
mơ mộng viễn vông. Chỉ cần nhìn thoáng qua được cái tâm
thơ thẩn, lang thang đó cũng đã chứng tỏ khả năng sống
mà không bị lệ thuộc vào những bóng dáng và ý niệm ấy.
Hỏi:
Như thế thì ta chọn lựa một lối sống bằng cách nào?
Ðáp:
Nó có thể được thực hiện bằng cách ý thức về những
nhu cầu cần thiết của mình, hơn là những phưong tiện để
phô trương cái Tôi. Thay vì coi nó như là sự hoàn tất của
một ước vọng cán nhân nào đó, chúng ta có thể làm những
gì thích hợp trong giây phút hiện tại, sẵn sàng để phục
vụ và khởi sự vì lòng từ bi. Rồi nó sẽ tự trôi chảy
một cách giản dị và thư thả. Không có gì là đạc biệt
để làm, để trở thành hay để có.
Hỏi:
Thế còn những dự định phải thực hiện thì sao?
Ðáp:
Tâm suy tính, hoạch định cũng chỉ xảy ra trong giờ phút
hiện tại. Hãy ý thức rằng tâm dự định là một biểu
hiệu của hiện tại. Sống với những gì đang xảy ra, sử
dụng tiến trình tư tưởng và cả toàn thể khuôn khổ của
khái niệm để đối phó với cuộc đời, nhưng bao giờ cũng
vẫn đứng vững bằng một nhận thức rằng tất cả là bây
giờ. Hành động nhưng không mong cầu vào kết quả của chúng.
Hỏi:
Khi tôi nói chuyện, tôi có rất nhiều ý kiến về những gì
tôi muốn nói. Tôi muốn biết, khi ta thật sự biết nghe và
nói trong chánh niệm nó ra thế nào?
Ðáp:
Chỉ có mỗi một cách để biết được. Ðó cũng là thông
điệp của những công án Zen. Một thiền sư trao cho người
đệ tử của mình công án về chữ Vô. Người đệ tử, ngồi
đấy trên tọa cụ, suy nghĩ: "Vô, Vô, Vô... Biết sẽ nói
gì với thầy khi ông hỏi mình về công án này đây?... Vô,
Vô". Hay bất cứ một công án nào khác cũng vậy. Và người
đệ tử đi vào trình pháp với vị thầy, lúc nào cũng suy
nghĩ: " Biết nói gì đây?" Khi vị thiền sư hỏi về khám
phá của anh ta trong công án Vô, anh sẽ tìm cách trả lời
loanh quanh. Vị thầy sẽ lấy cây mà đánh cho anh một hèo.
Anh đã không chịu sống trong giờ phút hiện tại. Câu trả
lời cho một công án là không có một câu trả lời nào hết,
ngoại trừ sống thật trong ngay giờ phút đó. Một sự đáp
ứng trọn vẹn, vô Ngã, là lời giải đáp cho câu hỏi ấy.
Câu hỏi tức là câu trả lời. Cái gì mà ta đang tìm kiếm
là sự tìm kiếm. Tất cả là ngay bây giờ, trong lúc này.
Nhưng tâm ta thì luôn luôn muốn đi tìm một câu trả lời
dễ dàng của kẻ khác trao cho. Tưởng rằng khi tôi biết câu
trả lời, tức là tôi "giác ngộ". Ðó là khi mà ta bị một
hèo lên đầu. Bị đánh một hèo lên đầu xảy ra trong hiện
tại, nó ngay ở giờ phút này đây.
Hỏi:
Thế còn nghe nhạc thì sao?
Ðáp:
Âm nhạc là một thí dụ rất hay để thấy rằng, nếu ta
không ở trong hiện tại, ta sẽ hụt nó. Nếu bạn đang lắng
nghe nhạc và tâm bắt đầu suy nghĩ, âm nhạc không dừng lại
để chờ bạn. Trong thời gian bạn lo ra, bạn sẽ không lắng
nghe. Ðây có thể là một bài thực tập rất hay khi cố gắng
giữ tâm mình ở với dòng sông âm thanh. Sự vô thường rất
rõ rệt. Âm nhạc không phải là một sự kiện đơn nhất,
nhưng là một sự liên tục khởi lên và mất đi tiếp nối
nhau.
Hỏi:
Hình như cái gì cũng có hai điều rõ rệt là sự tỉnh thức
và sự chú tâm vào một vấn đề. Tôi có thể bị thu hút
vào trong âm nhạc, mà không hề có chánh niệm; rất là ở
trong hiện tại, nhưng không ý thức được là mình đang sống
trong hiện tại.
Ðáp:
Ðó là sự khác biệt giữa Ðịnh và Quán. Ta có thể tập
trung nhất tâm vào trong âm nhạc mà không hề có chánh niệm,
mặc dù có những chuyện đang xảy ra để cho ta ý thức. Lúc
này tâm hành của Ðịnh đang trội lên hơn hết, tâm ta không
bị lay động. Chỉ cần thêm vào đó một chánh niệm sắc
bén là đủ, bạn sẽ có được một phưong pháp tu tập trọn
vẹn.
Hỏi:
Làm thế nào để mình được trở nên trong sạch?
Ðáp:
Cái đẹp của phát tu này là chánh niệm tự nó sẽ thanh lọc
tất cả. Ta không cần phải thiết lập một chương trình
nào cho mình, "Tôi sẽ trở nên thanh tịnh", vì nó cũng hơi
mâu thuẩn. Ý thức được những gì đang xảy ra trong giờ
phút này là sự thanh lọc, để ta thấy được rằng không
có gì để lấy hay để trở thành, chẳng có gì đặc biệt
để làm hay giữ lại; chỉ cần ngồi lại với một sự tỉnh
thức.
Hỏi:
Các bậc thánh nhân từ ngàn xưa đến giờ đã bỏ công ra
truyền bá, viết sách, chơi nhạc, sáng tạo... Ðó có phải
là những sự phô trương của họ hay không?
Ðáp:
Khi bạn đã là vô hình, khi bạn không còn một tham vọng để
làm hay đạt được bất cứ một cái gì, thi thật ra bạn
có thể làm, hay trở thành, hay có bất cứ một cái gì trên
đời này. Thật vậy, nhiều bậc giác ngộ đã diễn tả sự
hiểu biết của mình một cách tự khởi, trình bày giáo pháp
qua văn chương, nghệ thuật, nhưng họ không làm với một
thái độ phô trương hay khoe khoang một điều gì. Nó chỉ
là một phần của sự phô bày tự nhiên, tự khởi, phát xuất
từ một trực nhận, chứ không phải vì một cái Tôi, cái
ngã hay là "coi ta đây". Có rất nhiều vị thầy là các nhà
thơ, nhà nghệ sĩ, nhưng những nghệ thuật, sáng tạo ấy,
phát xuất từ một sự trống không.
Hỏi:
Có thể nào ta vẫn còn sự ham muốn thực hiện một điều
gì, giúp đở người khác, mà không là ích kỷ không?
Ðáp:
Trong môn Ý Nghĩa Học có một vấn đề về việc sử dụng
chữ "tham muốn", nó có hai trạng thái. Một là cái muốn của
lòng ái dục, của lòng tham bắt giữ một cái gì; hai là cái
muốn của sự phát động. Cái muốn của sự phát động có
thể bắt nguồn tư một trống không, từ trí tuệ hay từ
tình thương. Sự phát động này khác xa với những hành động
bắt nguồn từ sự chấp ngã, chấp thủ. Ðức Phật sau khi
thành đạo, đã đi giảng dạy trên bốn mươi lăm năm. Ngài
đã làm biết bao nhiêu việc, nhưng chẳng có ai ở phía sau
những hành động ấy cả. Nó là một sự phô bày tự nhiên
của giáo pháp. Và cuộc sống của ta cũng nên phô bày tự
nhiên theo một lối riêng của nó, để biểu lộ tác phong
và tự tính của ta. Nếu ta có thể hành động, nhưng không
với một ý nghĩ "Tôi phải thực hiện điều này để trở
thành một nhân vật quan trọng,để được danh tiếng hay giàu
có", chỉ để cho nó tự phô bày trong giây phút hiện tại,
thì mọi vật đều có thể thực hiện được. Ðây là một
cánh cửa rộng lớn để đi vào sự tự do. Nếu chúng ta có
thể thoát ra ngoài sự chấp ngã và thành kiến về mình, ta
có thể trở nên tự nhiên và dễ cảm nhận đối với hoàn
cảnh thay đổi chung quanh. Nhưng nếu ta có bất cứ một hình
ảnh nào về mình, về hành động của mình, những ý niệm
ấy sẽ trở thành một khăn che mắt, đưa ta vào con đường
nhỏ hẹp, giới hạn bởi sự cố chấp, thành kiến về mình,
mất đi khả năng ứng phó với hoàn cảnh thay đổi chung quanh
ta. Nếu chúng ta biết giữ sự cởi mở và tính cảm nhận,
toàn tiến trình sẽ trở thành một sự trao đổi có hòa điệu.
Không cần phải tự giới hạn mình trong một khuôn khổ, hình
ảnh để làm gì. Giữ sự linh hoạt. Giữ sự cởi mở.
Bài
Đọc Thêm:
Giới
Thiệu về Thiền Vipassana
Thực
tập Thiền Minh Sát
Những
Bài Giảng Tóm Tắt của Khóa Thiền Minh Sát Mười Ngày
Bốn
Sự Thật Nhiệm Mầu, Joseph Goldstein-Nguyễn Duy Nhiên dịch
Tứ
Như ý Túc, Joseph Goldstein-Nguyễn Duy Nhiên dịch