LỜI NÓI
ÐẦU
"BÀI
HỌC NGÀN VÀNG" là câu chuyên đã có từ xưa, một câu chuyên
vô cùng thâm thúy và bổ ích cho thế đạo nhân tâm. Từ khi
được biết bài học này, tôi đem áp dụng vào các công việc
hàng ngày, thấy được lợi ích chẳng nhỏ.
Từ
lâu, tôi muốn đem bài học này viết ra thành sách, để cống
hiến qúy Phật tử bốn phương (những người chưa biết bài
học này hay biết rồi mà chưa áp dụng) hầu mách bảo sự
lợi lạc vô giá của nó. Nhưng vì Phật sự đa đoan, bệnh
duyên trở ngại này, ngày qua tháng lại, tôi chưa viết được.
Nhân
ngày đầu xuân năm Ðinh Mùi (1967), tôi về quê thăm chùa xưa
và tĩnh dưỡng, gặp đôi ba chú Tiểu, lén chư Tăng mua la
ve nhâm nhi ngày Tết, nhưng vì uống rượu không quen, nên mấy
chú say mèm, ói mửa ngổn ngang ... Sau khi họ tỉnh rượu,
tôi gọi đến giảng dụ, đại ý như sau: "Mấy chú đã thấy
hậu quả của sự uống rượu chưa? - Một là phạm giới:
một vị Tăng mà không giữ giới thì không phải là Tăng nữa;
Phật gọi là "Thốc cư sĩ " (Ông Cư sĩ đầu trọc), có hổ
thẹn không? - Hai là say sưa ói mửa, nằm lăn lóc ngổn ngang,
đầu chú này đội đít chú kia, mất oai nghi tế hạnh; người
thế gian uống rượu say sưa còn bị mất nhân cách, huống
chi là một Tu sĩ ! - Ba là huynh đệ cười chê, hàng Cư sĩ
khinh dể, cha mẹ và thấy tổ buồn phiền, - Bốn là mất
tiền vô ích, nếu không may có thể trúng gió chết nữa. Các
chú phải chí thành đi Sám hối đi!" Cuối cùng tôi đem "BÀI
HỌC NGÀN VÀNG" này để làm kết luận: "Phàm làm việc gì,
trước phải xét kỷ đến hậu quả của nó". Các chú có
nhớ chưa?Phải nhớ suốt đời nhé!"
Câu
chuyện nhỏ trên đã thúc giục tôi phải viết ngay thành sách
cái bài học qúy báu mà tôi đã hấp thụ và áp dụng một
cách có hiệu quả từ lâu. Dựa trên ý nghĩa sâu xa của cốt
truyện và với sự cộng tác của Ðạo hữu Võ Ðình Cường,
chúng tôi đã biến chế, biên soạn ra thành một bộ truyện,
gồm nhiều tập nhỏ, lần lượt xuất bản để bạn đọc
dễ nhớ, khỏi nhọc và có thì giờ suy gẫm rồi chẫm rãi
áp dụng trong đời sống của mình ...
Ước
nguyện thiết tha của tôi trong khi biên soạn và phổ biến
tập truyện này là cống hiến cho quý vị độc giả một
phương châm hành động thiết thực, lợi ích cho mọi từng
lớp dân chúng, mọi lớp tuổi, mọi hoàn cảnh và mọi thời
đại.
Trong
khi viết xong tập nhất, gặp lúc Thân mẫu tôi vừa vãng sanh
(10g30 ngày 19-8 năm Ðinh Mùi, nhằm 22-9-1967).
Khi
quý độc giả đem bộ sách này áp dụng vào công việc hàng
ngày của mình, nếu có được điều lợi ích gì, thì tôi
nguyện hồi hướng công đức này cho Hương hồn của Thân
mẫu tôi sớm được tiêu diêu nơi cảnh Phật.
Viết
tại chùa Phước Hậu
Mùa
thu năm Ðinh Mùi (1967)
Sa
Môn THÍCH THIỆN HOA