Câu
chuyện này xảy ra khi Đức Phật ngụ tại tinh xá Kỳ viên
(Jetavana), thành Xá-vệ (Sàvatthi), liên quan đến vua Pasenadi
(Ba-tư-nặc) của vương quốc Kosala, được ghi lại trong bài
kinh Đại thực (Tương ưng bộ, 3.13) và Chú giải kinh Pháp
cú (kệ 204).
Lúc
bấy giờ, vua Pasenadi có thói quen ăn uống vô độ, với các
bữa ăn thịnh soạn. Một ngày nọ, sau khi ăn xong, no đủ,
thỏa thích, đi đến gặp Thế Tôn. Sau khi đến, nhà vua đảnh
lễ Ngài và ngồi xuống một bên.
Đức
Thế Tôn biết vua Pasenadi đã ăn xong, no đủ, thỏa thích,
Ngài hỏi vua:
--
Ðại vương, đến đây mà chưa ngủ nghỉ ư?
--
Bạch Thế Tôn, không phải như vậy, nhưng con luôn luôn cảm
thấy khó chịu, khổ sở sau khi ăn xong.
--
Này Ðại vương! Ăn uống quá độ thường mang lại sự khổ
nhọc.
Đức
Thế Tôn nói kệ:
Người
ưa ngủ, ăn lớn,
Nằm
lăn lóc qua lại,
Chẳng
khác heo no bụng,
Kẻ
ngu nhập thai mãi.
Đức
Phật dạy tiếp:
--
Ðại vương, cần phải giữ tiết độ khi ăn uống. Đó là
điều tốt.
Ngài
nói tiếp câu kệ:
Con
người thường chánh niệm,
Ðược
ăn, biết phải chăng,
Chừng
mực, cảm thọ mạnh,
Già
chậm, tuổi thọ dài.
Vua
Pasenadi nước Kosala gọi vương tử Sudassana (Tu-đà-na), cháu
của nhà vua và cũng là người hầu cận, và bảo:
--
Này ông, hãy ghi nhớ bài kệ của Đức Thế Tôn. Từ nay,
mỗi khi dọn ăn cho ta, hãy đọc lên bài kệ ấy.
--
Thưa vâng, Ðại vương.
Vương
tử Sudassana vâng đáp vua Pasenadi, học thuộc lòng bài kệ
này từ Đức Phật, và mỗi khi dọn cơm cho nhà vua, đọc
lên bài kệ này:
"Con
người thường chánh niệm,
Ðược
ăn, biết phải chăng,
Chừng
mực, cảm thọ mạnh,
Già
chậm, tuổi thọ dài."
Nhờ
được nhắc nhở, vua Pasenadi tuần tự hạn chế sự ăn uống,
cho đến khi chỉ ăn nhiều nhất là một nàlika (một chén
cơm).
Sau
một thời gian, thân thể nhà vua được khỏe mạnh, nhà vua
tự tay thoa bóp chân tay và nói lên lời cảm hứng sau đây:
"Ôi, Đức Thế Tôn thật sự thương tưởng, nghĩ đến lợi
ích cho ta, cả hai đời hiện tại và vị lai!"
Theo
Chú giải kinh Pháp Cú, sau đó, vua Pasenadi đến bạch Đức
Phật, và được Ngài dạy:
--
Sức khỏe là hạnh phúc lớn nhất mà mọi người mong muốn.
Bằng lòng với những gì hiện có là giàu có nhất. Trung tín
là điều tốt nhất khi giao hảo. Nhưng không có hạnh phúc
nào có thể so sánh với Niết-bàn.
Đó
là duyên sự của câu kệ 204 trong kinh Pháp Cú:
Không
bệnh, lợi tối thượng,
Biết
đủ, tiền tối thượng.
Thành
tín đối với nhau,
Là
bà con tối thượng.
Niết-bàn,
lạc tối thượng
(bản
dịch của Hòa thượng Minh Châu)
Tỳ
khưu Giới Đức dịch:
Không
bệnh, lợi ích xiết bao!
Sống
đời biết đủ, khác nào được châu!
Tín
thành: quyến thuộc hàng đầu
Niềm
vui tịch tịnh, nhiệm mầu chí tôn!
Cư
sĩ Tâm Minh Ngô Tằng Giao dịch:
Ai
không bệnh, lợi nhất đời
Ai
mà biết đủ là người giàu sang
Ai
thành tín là bạn vàng
Và
nơi cực lạc: Niết Bàn là đây.
Lời
bàn:
Đây
là lời khuyên quý báu của Đức Phật cho tất cả chúng ta,
nhất là trong thời đại ngày nay, khi bệnh béo phì trở thành
một vấn đề nghiêm trọng cho sức khỏe. Ăn uống quá độ
là nguồn gốc của béo phì, tăng tốc lão hóa và tác động
đến sức khỏe. Ăn uống vừa đủ, có chừng mực, trong chánh
niệm sẽ giúp chúng ta tránh được điều đó.
Bình
Anson
Perth,
Tây Úc,
Tháng
10-2007
10-25-2007
11:23:44