Phần
Một
HƠI
THỞ Ý THỨC, HƠI THỞ MẦU NHIỆM
Hai
Mươi Bốn Giờ Tinh Khôi
Buổi
sáng khi thức dậy, ta biết rằng ta có hai mươi bốn giờ
trước mặt để sống. Đó là một món quà quý giá. Ta sống
như thế nào để có an lạc và hạnh phúc trong suốt hai mươi
bốn giờ, mà người khác cũng nhờ đó mà có an lạc và hạnh
phúc.
An
lạc có mặt trong ta ngay tại đây trong giờ phút này, trong
mỗi vật và mỗi việc ta làm hay ta thấy. Vấn đề là ta
có biết tiếp xúc với nó không. Bầu trời xanh ở ngay trước
mắt ta, ta đâu cần phải đi đâu xa để thưởng thức trời
xanh. Ta cũng không cần rời thành phố ta ở mới thấy được
vẻ đẹp của đôi mắt trẻ thơ. Không khí trong lành ta thở
đã có thể cho ta biết bao hạnh phúc rồi.
Ta
hãy đi, đứng, thở, mỉm cười và ăn cơm như thế nào để
luôn luôn được tiếp xúc với những mầu nhiệm quanh ta.
Ta sắp đặt và chuẩn bị đời sống rất giỏi nhưng ta chưa
giỏi trong cách sống. Ta có thể hy sinh mười năm trời để
dành cho được mảnh bằng kỹ sư hay bác sĩ, ta sẵn sàng
làm việc rất cực nhọc để có công ăn việc làm, để mua
nhà, mua xe v.v... Nhưng ta quên rằng ta đang sống trong hiện
tại và ta chỉ có thể thật sự sống trong giây phút hiện
tại mà thôi. Chỉ cần tỉnh thức thì mỗi hơi thở và mỗi
bước chân là một nguồn an lạc, chúng cho ta biết bao niềm
vui và biết bao sự thanh thản.
Cuốn
sách nhỏ này có thể được xem như tiếng chuông nhắc nhở
ta rằng hạnh phúc đang có mặt. Ta biết rằng chuẩn bị cho
tương lai cũng là một phần của sự sống nhưng sự chuẩn
bị cũng nằm trong hiện tại.
Cuốn
sách nhỏ này mời ta quay về với hiện tại để tìm lại
an lạc và hạnh phúc Tôi xin chia xẻ một vài kinh nghiệm và
một vài cách thức có thể giúp bạn tìm lại niềm vui. Nhưng
không phải đọc hết cuốn sách bạn mới có niềm vui. Niềm
vui có trong từng giây phút. An lạc trong từng bước chân.
Chúng ta hãy nắm tay nhau và cùng bước từng bước chân thảnh
thơi trên con đường dài.
Cây
Bồ Công Anh
Mỉm
cười cho tôi
Khi
một em bé hay một người lớn mỉm cười, điều đó rất
quan trọng. Trong đời sống hàng ngày, nếu ta biết mỉm cười,
nếu ta có an lạc hạnh phúc, thì không phải chỉ có ta được
sung sướng mà mọi người quanh ta cũng sung sướng.
Bắt
đầu một ngày bằng nụ cười, điều đó không khôn ngoan
hơn sao? Ta mỉm cười chứng tỏ ta có chánh niệm, có quyết
tâm sống cho an lạc, hạnh phúc. Một nụ cười có chánh niệm
là một nụ cười thật sự, không giả tạo, không méo xệch.
Làm
sao để nhớ mỉm cười khi thức dậy? Bạn có thể treo trên
đầu giường một cành cây, một chiếc lá hay một câu thơ
để nhắc nhở bạn mỉm cười khi thức dậy. Thực tập lâu
ngày bạn sẽ tự nhiên mỉm cười khi nghe chim hót, khi thấy
nắng ấm và bạn sống một ngày thật nhẹ nhàng, đầy hiểu
biết.
Khi
thấy một người mỉm cười, tôi biết là người đó đang
sống thật tỉnh thức. Biết bao nghệ sĩ đã dày công để
phát họa một nụ cười lên những bức tranh và những bức
tượng tuyệt trác? Tôi tin chắc là những người nghệ sĩ
đó vừa làm việc vừa mỉm cười. Bởi khó mà có thể hình
dung được một họa sĩ nhăn nhó có thể vẻ được một
nụ cười. Nụ cười Mona Lisa chẳng hạn, thật nhẹ, thật
thoáng. Một nụ cười như vậy cũng đủ làm thư dãn những
bắp thịt trên mặt, làm tiêu tan những mệt mõi và lo âu.
Nụ cười mầu nhiệm như vậy đó, nó nuôi dưỡng chánh niệm
và sự bình thản, đem lại an lạc mà ta tưởng đã đánh
mất.
Khi
ta mỉm cười, ta đem lại hạnh phúc cho ta và cho cả những
người chung quanh ta. Ta tốn biết bao nhiêu tiền để mua quà
cho những người thân , trong khi ta chẳng cần tốn đồng nào
mà vẫn có thể tặng một món quà vô giá là nụ cười chánh
niệm của ta? Cuối một khóa tu ở California, có một thiền
sinh làm bài thơ như sau:
Tôi
đã mất nụ cười
Nhưng
may mắn quá
Hoa
bồ công anh đang mỉm cười cho tôi
Khi
bạn không còn cười nổi mà ý thức được rằng hoa bồ
công anh đang mỉm cười cho bạn thì tình trạng chưa đến
nổi nào. Bạn vẩn còn đủ chánh niệm để thấy nụ cười
đang có mặt. Bạn chỉ cần thở một vài hơi thở có ý thức
là nụ cười sẽ trở lại trên môi. Hoa bồ công anh là một
thành phần của tăng thân, một người bạn trung thành biết
giữ gìn nụ cười cho bạn.
Thật
ra, nếu nhìn kỹ, ta sẽ thấy hơi thở, mọi vật chung quanh
ta đều đang mỉm cười với ta. Ta có đơn lẽ một mình đâu.
Mọi vật trong ta và ngoài ta đều đang nâng đỡ ta. Chỉ cần
mở tấm lòng ra là ta đón nhận được nụ cười ưu ái của
hoa bồ công anh. Và làm gì mà ta không nở một nụ cười
để đáp lại .
Hơi
Thở Ý Thức
Bạn
có thể áp dụng một số phương pháp dạy tập thở để
thấy đời đáng sống và vui. Bài tập đầu tiên rất đơn
giản. Khi thở vào, bạn tự nhủ:" Tôi biết là tôi đang thở
vào. Khi thở ra, bạn tự nhủ:" tôi biết tôi đang thở ra,
chỉ có thế. Thở vào hay thở ra, bạn đều ý thức rõ ràng.
Đôi khi bạn không cần phải nói trọn câu. Chỉ cần nói
"vào" "ra ". Phương pháp này giúp bạn định tâm vào hơi thở.
Càng thực tập, bạn càng thấy hơi thở bạn trở nên êm
dịu, và thân tâm bạn trở nên thanh thản nhẹ nhàng. Sự
thực tập này không có gì khó khăn. Chỉ sau một vài hơi
thở, bạn đã hưởng được hoa trái của thiền tập. Thở
vào, thở ra là một điều quan trọng và là một niềm vui
lớn. Hơi thở như cây cầu nối liền thân và tâm. Đôi khi
tâm ta nghĩ một việc mà thân thì làm một việc khác. Thân
tâm bị chia rẻ, tách rời, không làm một. Để tâm vào hơi
thở, khi thở vào biết thở vào, thở ra biết thở ra, ta đưa
thân tâm về một mối , gọi là thân tâm nhất như.
Đối
với tôi, tập thở là một niềm vui không thể thiếu. Ngày
nào tôi cũng tập thở. Trong cái thiền đường nhỏ của tôi,
tôi có treo một câu: " Thở đi, sống cho trọn vẹn". Chỉ
cần biết thở và biết mỉm cười là bạn đủ thấy hạnh
phúc. Nhờ hơi thở ý thức, bạn khôi phục lại con người
trọn vẹn của bạn và tiếp xúc được với đời sống thực
tại nhiệm mầu.
Hiện
tại:
Giây
Phút Nhiệm Mầu.
Sống
giữa cái xã hội hối hả, bận rộn hiện nay, lâu lâu chúng
ta nên biết dừng lại để thở. Không phải chỉ vào thiền
đường chúng mới nên tập thở. Chúng ta nên tập thở ngay
trong không khí đang làm việc , đang lái xe, đang ngồi trên
xe buýt. Bất cứ ở đâu, chúng ta cũng nên tập thở .Có nhiều
bài thi kệ có thể giúp ta thực tập theo dõi hơi thở rất
hiệu quả. Bài thực tập "vào , ra...." rất đơn giản. Mỗi
chữ là một hơi thở vào hay một hơi thở ra: " vào, ra, sâu,
chậm, khỏe, nhẹ, lặng, cười, hiện tại tuyệt vời " Câu
cuối " hiện tại tuyệt vời " có thể đọc trong hai hơi thở
vào và ra. Ta cũng có thể thực tập với bài thi kệ sau đây:
Thở
vào, tâm tĩnh lặng
Thở
ra, miệng mỉm cười
An
trú trong hiện tại
Giờ
phút đẹp tuyệt vời
" Thở
vào, tâm tỉnh lặng": đọc xong câu này như uống được ngụm
nước chanh mát lạnh thấm dần cả cơ thể. Vừa thở vào
vừa đọc thầm câu này, tôi cảm thấy cả thân tâm êm dịu
lại.
" Thở
ra, miệng mỉm cười ; ta biết rằng khi ta mỉm cười, ta làm
thư dãn những bắp thịt trên mặt. Ta mỉm cười là ta làm
chủ được thân tâm ta.
" An
trú trong hiện tại: tôi ngồi đây, tôi biết tôi đang ở
đây, tôi không nghĩ đến điều gì khác.
" Giờ
phút đẹp tuyệt vời ". Ngồi yên tỉnh, vững vàng. Trở về
với hơi thở, với nụ cười, trở về với con người chân
thật, còn niềm vui nào lớn hơn? Ta có hẹn với sự sống
trong giây phút hiện tại. Hiện tại ta không có an lạc, hạnh
phúc, đợi đến khi nào ta mới có? Cái gì ngăn cản không
cho ta có hạnh phúc ngay bây giờ? Khi theo dõi hơi thở ta chỉ
cần nói, vừa mỉm cười:
Tỉnh
lặng
Mỉm
cười
Hiện
tại
Tuyệt
vời
Bài
thực tập này dành cho mọi người, người mới bắt đầu
thiền tập cũng như người thiền lâu năm. Vì nó rất quan
trọng cho công phu tập và cũng đơn giản.
Bớt
Suy Nghĩ Lại.
Thường
thì chúng ta để đầu óc làm việc nhiều quá, hết suy nghĩ
cái này đến cái kia. Trong khi thực tập theo dõi hơi thở,
ta dần dần bỏ bớt những suy nghĩ. Thâm tâm trở lại thư
thái an nhàn. Ta không còn chạy rong ruổi theo quá khứ hay tương
lai. Ta bắt đầu biết tiếp xúc với thực tại mầu nhiệm
quanh ta.
Thật
ra, sự suy nghĩ cũng rất quan trọng. Có điều phần lớn những
suy nghĩ của ta đều vô ích. Nó như cái băng cassette chạy
suốt ngày đêm, khó mà dừng lại được. Cái máy cassette
còn có cái nút bấm ngừng, còn đầu óc ta chẳng có cái nút
bấm ngừng nào cả. Càng suy nghĩ ta càng mất ngủ. Đi bác
sĩ thì họ cho thuốc ngủ hoặc thuốc an thần, điều đó
càng làm cho tình trạng ta tệ hơn, bởi vì ta không thật sự
được nghỉ ngơi trong những giấc ngũ thường là mệt nhoài
đó. Uống nhiều thuốc ngủ hay thuốc an thần, ta trở nên
nghiện thuốc, tâm ta trở nên bất an và ta thường có ác
mộng.
Phép
quán niệm hơi thở giúp ta dừng được sự suy nghĩ, bởi
vì khi ta thở vào, thở ra và nói " vào " " ra ", ta định tâm
vào hơi thở. Sau vài phút thở như vậy, ta tìm thấy lại
chính ta, ta trở nên tươi mát hơn và ta tiếp xúc được với
bao cái đẹp quanh ta. Quá khứ đã qua và tương lai thì chưa
tới. Nếu ta không sống với giây phút hiện tại thì không
bao giờ ta thật sự sống cả.
Khi
tiếp xúc được với những gì tươi mát, lành mạnh trong
ta và ngoài ta, ta mới biết được giá trị của chúng để
mà trân quý, bảo vệ và chăm sóc chúng. Lúc ấy, ta mới thấy
rằng những yếu tố đem đến an lạc và hạnh phúc luôn sẵn
có trong mỗi chúng ta.
Nuôi
Dưỡng Chánh Niệm Trong Từng Phút Giây
Một
buổi chiều mùa đông, sau khi đi thiền hành trên đồi về,
tôi thấy mọi cửa lớn nhỏ trong cốc đều mở tung. Trước
khi đi, tôi đã quên đóng cửa lại và gió lạnh thổi tung
mọi cánh cửa. Giấy tờ trên bàn bay tứ tán. Tôi liền đóng
cửa lại, thắp đèn lên, thu lượm giấy tờ và để lại
ngăn nắp trên bàn. Sau đó, tôi đi đốt lò sưởi. Chẳng
bao lâu, tiếng lửa củi kêu lách tách, căn phòng ấm trở
lại.
Đôi
khi giữa đám đông, ta cảm thấy lạnh lẽo, cô đơn và mệt
mỏi. Ta muốn lui về một nơi, tìm một hơi ấm. Tôi đã làm
như vậy khi đóng các cửa sổ lại và ngồi bên lò sưởi,
nghe gió lộng ngoài song mà cảm thấy mình được che chở.
Giác quan của chúng ta cũng vậy, như các cánh cửa mở ra thế
giới, đôi khi gió lạnh lùa vào thổi tứ tung mọi thứ trong
lòng ta. Thế mà nhiều người trong chúng ta vẫn thường để
cửa mở như vậy suốt ngày, để lòng họ bị xáo trộn bởi
bao nhiêu phiền nảo từ bên ngoài. Vì vậy mà ta cứ cảm
thấy lạnh lẽo, trơ trụi, và đầy sợ hãi.
Có
bao giờ bạn thấy mình ngồi xem truyền hình mà không dám
tắt máy dù chương trình chẳng có gì hấp dẩn? Tiếng huyên
náo, tiếng súng nổ chát chúa làm điếc cả tai mà ta vẫn
không có cam đảm đứng dậy để tắt máy. Tại sao ta lại
hành hạ ta như vậy? Tại sao ta không dám đóng cửa lại?
Có phải ta sợ cô đơn, sợ đối diện với nỗi trống trải
khi ta ở một mình? Ta thấy gì, ta cảm gì thì ta là cái đó.
Xem một chương trình truyền hình quá dở, ta đồng hóa ta
với cái dở ấy. Khi ta giận, ta là cái giận . Khi ta thương
yêu, ta là cái ta thương yêu. Khi ta nhìn đỉnh núi tuyết,
ta là đỉnh núi. Ta muốn gì thì ta được cái nấy. Tại sao
ta lại để cái máy truyền hình nó làm chủ tình cảm của
ta với mấy phim truyện rẻ tiền chỉ làm cho thân tâm ta bị
rối loạn? Giới trẻ bị đầu độc nặng nề bởi những
loại phim ảnh tồi tệ đó. Ai là người chịu trách nhiệm?
Tất cả chúng ta. Chúng ta quá dễ dãi , quá sẵn sàng để
xem bất cứ cái gì hiện lên màn ảnh. Có phải tại gì chúng
ta quá cô đơn, quá lười biếng, để tổ chức đời sống
của chính mình? Ta cứ mở truyền hình ra và để nó lôi kéo
chúng ta đi, để nó nhồi nặn và tàn phá chúng ta. Chúng ta
hoàn toàn giao phó vận mạng của mình cho những người vô
trách nhiệm. Chúng ta phải biết chọn những trương trình
nào bổ ích cho tinh thần và tình cảm của chúnh ta chứ.
Dĩ
nhiên không phải chỉ có truyền hình mà còn biết bao thứ
làm cho ta bị cám dỗ khác làm cho ta bị phân tâm. Ta phải
cẩn thận bảo vệ cho sự an lạc của ta. Tôi không khuyên
các bạn phải đóng hết các cửa sổ giác quan lại, vì thế
giới bên ngoài cho ta biết bao mầu nhiệm. Chúng ta chỉ mở
cửa để đón nhận những gì tươi mát, lành mạnh. Ta phải
tập nhìn mọi thứ bằng con mắt quán chiếu. Như vậy, khi
ngồi bên dòng suối trong, khi nghe một bản đàn tuyệt diệu,
hay khi xem một cuốn phim thú vị, ta vẫn không đánh mất mình,
để mình chìm đắm trong dòng suối, trong tiếng nhạc hay trong
chuyện phim. Với mặt trời ý thức chiếu rọi trong ta, ta
tránh được mọi nguy hiểm. Ta thấy rõ, nghe rõ những gì
đang xảy ra. Tiếng suối nghe trong hơn, bản nhạc nghe êm dịu
hơn và qua cuốn phim, ta thấy rõ tâm tư tình cảm của nhà
đạo diển.
Khi
ta mới bắt đầu tập thiền, ta thường thích rời bỏ thành
phố, về miền quê để tránh những ồn ào, bực dọc làm
cho thân tâm ta bị phân tán. Ta tìm đến những cánh rừng
yên tĩnh, xanh mát, nơi đó đầu óc ta sáng suốt, tỉnh táo,
ta dễ có chánh niệm và thấy rõ chính mình. Một khi thân
tâm đã được ổn định và trở nên vững chãi hơn, ta có
thể trở lại thành phố và ở lại đó mà không còn thấy
bị xao động nhiều như trước. Đôi khi ta không đủ điều
kiện để rời thành phố, ta phải tìm ngay trong đời sống
bận rộn hàng ngày những yếu tố tươi mát an tĩnh giúp ta
chữa trị chính mình. Ta có thể tìm tới một người bạn
thân biết an ủi và nâng đở tinh thần ta, hoặc đi thả bộ
trong một công viên râm mát, nhìn ngắm những tàn cây xanh
đang run nhè nhẹ trong gió. Dù ta đang ở đâu , giữa một
thành phố náo niệt hay tại một vùng quê êm ả hay trên đỉnh
thâm sơn , lúc nào chúng ta cũng cần phải giữ gìn và bảo
vệ chúng ta bằng chánh niệm và bằng sự chọn lựa cẩn
thận nơi chúng ta ở .
Ngồi
Đâu Cũng Là Ngồi Thiền
Khi
muốn dừng lại để trở về với chính mình, bạn không cần
phải chạy nhanh về nhà, vào thiền phòng, hay đến một trung
tâm thiền thì mới thực tập hơi thơ chánh niệm được.
Ở đâu bạn cũng tập thở được, khi ngồi tại văn phòng
hay trong xe hơi Ngay cả khi đi mua sắm tại một siêu thị đông
người hay đứng chờ hàng dài trước nhà băng, nếu bạn
cảm thấy bực dọc hay mệt mỏi, bạn có thể tập thở và
mỉm cười để đừng đánh mất mình và giữ gìn sự thăng
bằng cho thân tâm.
Giữa
bao phiền toái của cuộc đời, để đủ khả năng đối diện
chúng, ta cần trở về với chính mình, và hơi thở chánh niệm
giúp ta làm việc đó. Ở đâu, trong tư thế nào, đi, đứng,
nằm, ngồi, ta cũng tập thở được. Dù sao, tư thế ngồi
vẩn là tư thế vững chải nhất.
Một
hôm, tôi đang ngồi chờ máy bay tại phi trường Kenedy, thành
phố New - York. Máy bay trể bốn tiếng đồng hồ. Tôi liền
xếp hai chân lại và ngồi thiền ngay trong phòng đợi. Tôi
cuộn tròn áo ấm lại để làm gối ngồi thiền. Mọi người
đi qua đi lại nhìn tôi có vẻ tò mò, nhưng sau một lúc, họ
không để ý đế tôi nữa và tôi ngồi thiền một cách yên
ổn. Phi trường đầy nghẹt cả người, không có một chổ
nào để đặt lưng, chỉ còn cách ngồi cho an ổn thảnh thơi
ngay tại chổ của mình. Dĩ nhiên không ai muốn ngồi thiền
giữa chốn đông người, kẻ qua người lại chú ý tới, nhưng
dù ở đâu và trong tư thế nào, mình biết theo dõi hơi thở
thì mình sẽ phục hồi được con người của mình một cách
nhanh chóng.
Thiền
tọa
Cánh
ngồi thiền vững chãi nhất là ngồi xếp bằng hai chân trên
một cái gối dày vừa đủ để giữ vững toàn thân. Tốt
nhất là ngồi trong tư thế kiết già hay bán già, chân phải
đặt trên bắp vế trái và chân trái trên bắp vế phải.
Nếu ngồi kiết già quá khó thì có thể ngồi xếp hai chân
lại cũng được, hoặc muốn ngồi như thế nào cũng được
miễn là cảm thấy thoải mái. Bạn cũng có thể ngồi trên
ghế , hai bàn chân đặt trên sàn nhà và hai tay xếp trên lòng.
Bạn cũng có thể nằm dài trên sàn nhà, lưng chạm đất,
hai chân duổi thẳng cách nhau vài tấc, hai tay duổi thẳng
hai bên thân, lòng bàn tay ngữa lên trời. Nếu chân bạn bị
tê trong khi ngồi, bạn có thể tự động sửa lại thế ngồi
cho thoải mái hoặc đổi chân dưới lên trên. bạn vừa làm
một cách nhẹ nhàng chậm rãi, vừa theo dỏi hơi thở và từng
cử động của thân thể thì tâm bạn vẩn an trú trong định.
Nếu chân vẫn không hết đau làm bạn chịu hết nổi thì
bạn có thể đứng dậy , đi thiền hành từng bước chậm
rãi, đến lúc bạn thấy có thể ngồi lại được thì bạn
ngồi xuống.
Tại
một vài thiền viện, thiền sinh không được nhúc nhích động
đậy trong khi ngồi thiền. Dù chân bị tê nhức thế nào họ
cũng phải cố gắng chịu đựng. Tôi thấy điều này hơi
quá đáng. Chúng ta ngồi thiền là để có an lạc và hạnh
phúc, nếu một phần nào của thân thể bị đau nhức tức
là thân thể muốn báo động ta điều gì, ta phải biết lắng
nghe, ta không nên bắt nó chịu đựng quá sức, vì làm thế
có thể nó bị tổn thương. khi chân bị tê trong khi ngồi,
ta có thể thay đổi chân hoặc đứng dậy đi thiền hành,
điều này không đến nổi gây trở ngại cho ta mà lại giúp
ta rất nhiều.
Đôi
khi chúng ta ngồi thiền là để chạy trốn cuộc đời và
chạy trốn chính mình ta, giống như con thỏ chạy về cái
hang của nó. Làm như vậy, chúng ta có thể tạm yên ổn trong
một thời gian ngắn, nhưng khi ló đầu ra khỏi hang, chúng
ta vẫn phải đối diện với những vấn đề thường nhật
của chúng ta như thường. Giống như khi chúng ta tu hành xác,
chúng ta mệt nhoài và có ảo tưởng là chúng ta chẳng còn
vấn đề gì nữa hết. Nhưng khi cơ thể được phục hồi
và sinh khí trở lại thì những vấn đề kia cũng trở về
theo. Chúng ta không cần tu rút, chúng ta cần tu cho thảnh thơi,
đều đặn, và tinh tấn, mỗi ngày đều quán chiếu nhìn sâu
vào lòng mọi sự mọi việc đang xảy ra. Thực tập như thế
chúng ta mới có thể tiếp xúc được sâu sắc với cuộc
sống muôn hình vạn trạng và biến đổi vô thường.
Chuông
Chánh Niệm
Theo
truyền thống, ở chùa, ta thường dùng chuông để nhắc nhở
mọi người trở về với giây phút hiện tại. Mỗi khi nghe
chuông, chúng ta ngừng nói chuyện, ngừng suy nghĩ, mỉm cười
và quay về với hơi thở, với chính mình. Dù đang bận làm
gì chúng ta cũng ngừng tay và theo dõi hơi thở, Đôi khi chúng
ta đọc thầm bài kệ sau đây:
Lắng
lòng nghe, lắng lòng nghe,
Tiếng
chuông huyền diệu đưa về nhất tâm
Khi
thở vào, chúng ta nói " lắng lòng nghe, lắng lòng nghe ", và
khi thở ra, chúng ta nói "Tiếng chuông huyền diệu đưa về
nhất tâm".
Từ
khi sang Âu Châu, tôi chưa hề được nghe tiếng chuông chùa.
Nhưng ở Âu Châu, nơi nào cũng có chuông nhà thờ. Ở Mỹ
thì ít hơn, đó là điều đáng tiếc. Mỗi lần sang thuyết
pháp ở Thụy Sĩ, tôi đều dùng chuông nhà thờ để thực
tập chánh niệm. Khi nghe tiếng chuông đổ, tôi dừng nói chuyện
và khuyên thiền sinh để hết lòng lắng nghe tiếng chuông.
Khi nghe tiếng chuông , chúng tôi dừng lại, theo dõi hơi thở
và tiếp xúc được với những gì mầu nhiệm ở xung quanh,
hoa lá, các em bé nhỏ, những âm thanh tuyệt diệu. Mỗi khi
chuông ta quay trở về để tiếp xúc với cuộc sống trong
giây phút hiện tại.
Một
ngày nọ, ở Berkeley, tôi đề nghị với các giáo sư và sinh
viên trường đại học California là khi nghe tiếng chuông trong
cư xá vang lên, họ nên dừng lại để tập vài hơi thở chánh
niệm. Chúng ta nên dể dành thì giờ để vui sống, không nên
lúc nào cũng vội vã bận rộn. Chúng ta phải tập thưởng
thức những tiếng chuông nhà thờ ngân nga, những tiếng chuông
đổ hồi rộn rã nơi trường học. Tiếng chuông nghe rất
vui tai, rất thánh thót và có thể làm ta tỉnh thức.
Nếu
ở nhà bạn có cái chuông nhỏ, bạn có thể tập thở và
cười theo tiếng chuông. bạn không cần phải mang chuông theo
tới sở làm. Nghe âm thanh nào bạn cũng dừng lại, tập thở
ra thở vào và an trú trong giây phút hiện tại. Tiếng rí rí
phát ra khi bạn lên xe hơi mà quên mang dây nịt cũng là tiếng
chuông chánh niệm. Ngay cả những tiếng vô thanh, như ánh nắng
mặt trời chiếu qua cửa sổ, cũng là những tiếng chuông
nhắc nhở ta trở về với giây phút hiện tại, thở và mỉm
cười.
Chiếc
Bánh Thời Thơ Ấu
Lúc
tôi bốn tuổi, má tôi mỗi khi đi chợ về thường mua cho
tôi một cái bánh. Tôi liền ra đứng trước sân nhà và ăn
cái bánh cả nửa tiếng hay bốn mươi lăm phút. Tôi vừa cắn
từng miếng nhỏ vừa ngước nhìn trời hoặc dùng chân vuốt
ve con chó. Tôi thấy thích thú vô cùng, tôi ăn cái bánh rất
lâu, vừa ăn vừa ngắm trời đất, ngắm con chó, con mèo và
mấy bụi tre. Tôi không có gì để lo nghỉ cả, dù quá khứ
hay tương lai, tôi sống hoàn toàn cho hiện tại với cái bánh
của tôi, với con chó, con mèo, với bụi tre, với mọi thứ.
Chúng
ta cũng có thể ăn nhũng bữa cơm hàng ngày một cách chậm
rãi và thích thú như vậy, như tôi ăn cái bánh thời thơ ấu.
Bạn có thể nghĩ là bạn đã đánh mất cái bánh thời thơ
ấu, nhưng tôi tin chắc là nó vẫn còn nằm trong một góc
nào đó trong trái tim bạn. Mọi thứ vẫn còn đó, nếu bạn
thật sự cần đến, bạn sẽ tìm thấy.
Ăn
có chánh niệm là một phép thực tập rất quan trọng. Ăn
như thế nào mà mình phục hồi lại cái bánh thời thơ ấu.
Giây phút hiện tại là giây phút tràn đầy an lạc.
Nếu
bạn có chánh niệm, bạn sẽ thấy điều đó có thực.
Thiền
Qúit
Nếu
bạn được tặng một trái quit từ trên cây xuống, bạn ăn
nó và thấy sung sướng nhiều hay ít là tuỳ nơi bạn có chánh
niệm nhiều hay ít. Nếu bạn không bị những buốn lo
xâm chiếm thì hạnh phúc được ăn trái quit tươi của bạn
sẽ lớn; trái lại, nếu bạn đang bị những cơn giận dữ
hay sợ hãi hoành hành thì trái quit có mặt cũng như không.
Một
ngày nọ, tôi mời một đám trẻ con ăn quit, giỏ quit đầy
được chuyền tay và mỗi em lấy một trái quit đặt trên
long bàn tay. Mọi người đều nhìn vào trái quit và các
em được mời nói về gốc rễ của trái quit. Các em
không những chỉ thấy được trái quit mà còn thấy được,
qua trái quit, mẹ của trái quit, tức là cây quit. Sau đó,
các em được hướng dẫn để hình dung ra được cây quit
đang nở hoa trong nắng và mưa. Và các em thấy những
cánh hoa rơi rụng và từ từ một trái non xanh bắt đầu nhú
lên. Trái chin dần dần và được hái xuống để bây
giờ đang nằm trrong tay các em. Sauk hi đã quán chiếu,
các em được mời bóc vỏ quit một cách chậm rãi, chú ý
đến những giọt sương và múi thơm của quit, đưa múi quit
lên miệng và ngậm miệng lại để cảm thấy chất nước
ngọt lịm chảy xuống cổ. Chúng tôi ngồi ăn quit một
cách thong thả như vậy bên nhau.
Bây
giờ mỗi khi nhìn trái quit, bạn sẽ nhìn sâu như vậy.
Bạn sẽ thấy cả vũ trụ trong trái quit. Khi bạn lột
vỏ, mùi thơm bốc lên và bạn thấy thật là tuyệt diệu.
Bạn ăn trái quit một cách thật thong thả và bạn sẽ thấy
hạnh phúc tràn đầy.
Bí
Tích Thánh Thể
Lễ
ăn bánh thánh là một thực tập chánh niệm. Khi Chúa Ki-Tô
bẻ bánh mì và chia cho các đệ tử. Ngài nói:" Này, các con
ăn đi, đó là xương thịt và máu huyết của ta đó". Ngài
biết là nếu các đệ tử Ngài ăn miếng bánh mì một cách
tỉnh thức thì họ mới thực sự đang sống. Hàng ngày họ
có thể ăn bánh mì trong thất niệm, do đó miếng bánh mì
không có thật, nó chỉ là một bóng ma. Hàng ngày chúng ta
thấy biết bao nhiêu người quanh ta, nhưng nếu ta không có
chánh niệm, ta thấy họ như những bóng ma, không phải những
con người thật, và chính tự thân chúng ta cũng là những
bóng ma.
Khi
có chánh niệm, ta là một con người thật, nhờ vậy ta mới
thấy được những con người thật chung quanh ta, thấy được
sự sống với muôn cái đẹp và giàu sang của nó. Thực tập
ăn bánh mì, ăn trái quít hay ăn cái bánh in trong chánh niệm
thì cũng giống nhau.
Khi
ta thở có chánh niệm, khi ta đưa cái nhìn quán chiếu sâu
sắc vào thức ăn thì đời sống có mặt ngay trong lúc ấy.
Cho nên đối với tôi, lễ ăn bánh thánh là một phép thực
tập chánh niệm rất tuyệt diệu. Chúa Ki-Tô đã muốn đánh
thức các đệ tử của Ngài bằng tiếng gầm sư tử ấy.
Ăn
Cơm Chánh Niệm
Cách
đây vài năm, tôi có hỏi một vài em nhỏ Hoa Kỳ:
"Tại
sao chúng ta ăn sáng?". Một em trai đáp:" Để ta có đủ sức
trong ngày". Một em khác nói:" Ăn sáng là để ăn sáng". Tôi
khen em thứ hai. Mục đích của ăn là ăn mà thôi.
Ăn
cơm trong chánh niệm là thực tập quan trọng. Chúng ta tắt
máy truyền hình, để tờ báo xuống và cùng nhau chuẩn bị
cho bữa ăn trong vòng năm hoặc mười phút. Năm hoặc mười
phút này làm cho chúng ta có nhiều hạnh phúc. Chúng ta đặt
bàn, thu dọn nhà bếp cho đỡ bề bộn. Khi thức ăn đã được
đặt lên bàn và mọi người đã vào chỗ ngồi, chúng ta cùng
nhau thực tập thở, thở vào, tâm tỉnh lặng, thở ra, miệng
mỉm cười. Thở ba lần. Sau ba lần thở như vậy, chúng ta
cảm thấy khỏe khoắn nhẹ nhàng ra.
Sau
đó, chúng ta nhìn nhau, mỗi người vẫn theo dõi hơi thở để
thực sự tiếp xúc với chính mình và mọi người quanh bàn.
Chúng ta không cần phải có hai tiếng đồng hồ mới nhìn
thấy được người kia. Nếu tâm ta tỉnh lặng, ta chỉ cần
hai giây để nhìn thấy rõ mọi người. Như vậy trong một
gia đình năm người, ta chỉ mất năm, mười giây để mọi
người thực tập nhìn thấy nhau.
Sau
khi thở xong, chúng ta nhìn nhau mỉm cười. Được ngồi ăn
chung với nhau trong một bàn, chúng ta có dịp tặng cho nhau
một nụ cười chân thật, đầy hiểu biết. Việc này rất
đơn giản mà ít ai chịu làm.
Đối
với tôi, đây là một phép thực sự rất quan trọng. Cùng
thở và mỉm cười với nhau là một điều rất quan trọng.
Trong một nhà mà mọi người không biết nhìn nhau mỉm cười
thì tình trạng đã trở nên đáng lo ngại lắm.
Sau
khi đã thở và mỉm cười, chúng ta nhìn xuống các đĩa thức
ăn, chúng ta nhìn sâu để thấy rõ sự liên hệ giữa ta và
trái đất. Cần một cọng rau hay một miếng đậu hũ là thấy
mình cần cả đất trời; cả vũ trụ đều góp mặt để
nuôi dưỡng chúng ta. Cho nên để một giây quán chiếu thức
ăn trước khi ăn và ăn trong chánh niệm đem đến cho ta rất
nhiều hạnh phúc. Có cơ hội được ngồi chung với gia đình
và bạn bè, được thưởng thức được những món ăn ngon
là một điều quý báu, không phải ai cũng có được. Có bao
nhiêu người đang chết đói khắp nơi trên thế giới. Khi
tôi nâng một bát cơm hay cầm một miếng bánh mì trong tay,
tôi biết tôi là người có may mắn, và tôi cảm thương cho
những ai không có gì để ăn hay không có gia đình, bạn bè.
Đây là một thực tập rất sâu sắc. Chúng ta không cần phải
đến chùa hay nhà thờ mới có thể thực tập được điều
này, chúng ta có thể thực tập ngay tại bàn ăn. Chúng ta ăn
cơm trong chánh niệm là làm phát triển hạt giống hiểu và
thương trong ta, nó thúc đẩy ta tìm mọi cách để giúp đỡ
những người đói kém, cô độc. Muốn ăn có chánh niệm,
lâu lâu chúng ta phải ăn cơm im lặng. Lần đầu tiên ăn cơm
im lặng, ta có thể cảm thấy không được thoải mái, nhưng
một khi quen ăn cơm im lặng rồi, ta sẽ thấy có nhiều an
lạc hạnh phúc lắm. Chúng ta tắt máy truyền hình cũng như
chúng ta ngừng nói chuyện là để thuởng thức một cách trọn
vẹn thức ăn và sự hiện diện của những người thân ở
chung quanh.
Tôi
không khuyên bạn ngày nào cũng ăn cơm im lặng. Nói chuyện
với nhau trong chánh niệm cũng là một điều lý thú lắm.
Chúng ta không nên nói về những đề tài có thể gây chia
rẽ, ví dụ nói về khuyết điểm của một người nào đó.
Nếu trong suốt bữa ăn ta chỉ mãi mê nói về những chuyện
như vậy thì những món ăn được chuẩn bị kỹ càng sẽ
mất hết hương vị. Trái lại, nếu chúng ta nói những điều
làm cho chúng ta ý thức hơn về những món chính đang ăn và
về sự có mặt của những người thân xung quanh thì chúng
ta đang nuôi dưỡng hạnh phúc. Thứ hạnh phúc làm chúng ta
lớn mạnh.
Cho
nên khi ăn được một món ngon mà ta rất thích, ta cũng để
ý quan sát xem người khác có thích như ta không. Nếu có người
ăn không chánh niệm, ta cũng có thể giúp họ thấy được
tấm lòng của người nấu , để họ biết tán thưởng tấm
lòng đó. Nếu có người trong khi ăn có vẻ ưu tư lo nghĩ
, thay vì để ý thưởng thức những món ăn ngon trên bàn,
ta có thể nói với họ:" món này ngon chứ phải không anh?"
để kéo họ ra những lo nghĩ, đưa họ trở về thực tại
nơi có món ăn ngon và có sự hiện diện ngọt ngào của bạn.
Bạn làm như vậy là bạn trở thành một vị bồ tát rồi
đó, bởi vì bạn giúp người khác tỉnh thức, đưa họ ra
khỏi cơn mê. Trẻ em rất thông minh, chúng học chánh niệm
rất mau và nhiều khi giúp cả cho những người lớn tỉnh
thức.
RỬA
CHÉN
Chúng
ta thường nghĩ rằng việc rửa chén không có gì lý thú; thật
ra khi chúng ta đứng trước bồn rửa chén, xăn tay áo lên
và nhúng hai tay trong nước ấm, chúng ta sẽ thấy rửa chén
vui và dể chịu. Tôi thích để thì giờ rửa từng cái chén
một cách thong thả, cẩn trọng, chú ý đến cái chén, đến
nước rửa và từng cử động của hai tay. Nếu tôi rửa chén
một cách vội vã để mau mau đi ăn món tráng miệng thì thời
gian rửa chén trở nên vô bổ và phí phạm. Đó là điều
đáng tiếc vì mỗi giây mỗi phút của sự sống là một sự
mầu nhiệm. Những cái chén có mặt đã là một sự mầu nhiệm,
và việc tôi đứng đây rửa chén cũng là một mầu nhiệm.
Nếu
tôi không có khả năng có hạnh phúc trong khi đang rửa chén,
chỉ muốn rửa cho xong để đi ăn tráng miệng, thì chắc chắn
tôi cũng không có khả năng để thưởng thức món tráng miệng
của tôi. Bởi vì trong khi ăn tôi lại nghĩ đến chuyện này
chuyện nọ và cái thú được ăn món tráng miệng thơm và
ngon lại bay mất. Lúc nào tôi cũng bị đẩy về phía trước
bởi dự tính này kế hoạch nọ, không bao giờ tôi biết sống
cho giây phút hiện tại. Trong ánh sáng của chánh niệm , mọi
tư tưởng và hành động đều trở nên thiêng liêng, không
còn biên giới nào giữa thánh và phàm. Tôi thường bỏ nhiều
thì giờ để rửa chén nhưng tôî sống trọn vẹn cho mỗi
giây phút nên lúc nào tôi cũng thấy hạnh phúc. Công việc
rửa chén vừa là cứu cánh vừa là phương tiện, vì rửa
chén không phải chỉ để có chén sạch. Rửa chén là để
rửa chén, nên trong khi rửa chén mình vẫn không mất một
giây phút nào để sống trọn vẹn.
Thiền
Hành
Đi
thiền hành là một niềm vui lớn. Ta đi chậm rãi, đi một
mình hay đi với bạn, và nếu được, chọn một nơi nào để
đi thiền hành. Ta đi mà không cần phải tới, đi để được
đi, vừa theo dõi hơi thở và vừa ý thức từng bước chân.
Không nghĩ đến tương lai hay quá khứ, không nên để ưu tư
phiền muộn vây quanh, ta sống cho giây phút hiện tại. Ta đi
như một người hạnh phúc nhất trên đời. Ta cũng có thể
cầm tay một em bé để đi.
Hàng
ngày ta vẫn đi nhưng ta thường đi như bị ma đuổi. Đi như
vậy, ta để lại những dấu vết hằn tất tả và phiền
muộn lên mặt đất. Phải đi làm sao để dấu chân ta in nét
thảnh thơi và an lạc. Tất cả chúng ta đều làm được điều
đó nếu chúng ta thực lòng muốn thế. Và em bé nào cũng làm
được. Chỉ cần chúng ta bước được một bước thảnh
thơi là chúng ta sẽ bước được bước thứ hai, thứ ba,
thứ tư... Khi chúng ta bước được một bước có an lạc
và hạnh phúc, thì chúng ta cũng đang nuôi dưỡng và giữ gìn
hạnh phúc cho toàn thể nhân loại. Đi thiền hành là một
phép thực tập mầu nhiệm.
Khi
đi thiền ngoài trời, chúng ta có thể đi chậm hơn bình thường,
và chúng ta kết hợp hơi thở với bước chân. Ví dụ ta có
thể bước ba bước khi thở vào, và ba bước khi thở ra. Vừa
bước ta vừa nói: vào, vào , vào, ra, ra , ra. Mỗi lần ta gọi
tên một cái gì là ta làm cho nó hiện rõ ra, như gọi tên
một người bạn vậy.
Nếu
phổi bạn thích bạn bước bốn bước thay vì ba thì bạn
hãy bước bốn bước. Nếu nó muốn bạn bước hai bước
thôi thì bạn bước hai bước. Hơi thở vào hay ra có thể
ngắn dài khác nhau. Ví dụ, bạn chỉ bước được ba bước
cho hơi thở vào nhưng lại muốn bốn bước cho thở ra. Khi
đi thiền hành mà bạn cảm thấy dễ chịu, thoải mái và
an lạc tức là bạn đã thực hành đúng phương pháp.
Bạn
hãy chú tâm đến sự tiếp xúc bàn chân trên mặt đất. Hãy
đi như là bạn đang hôn mặt đất. Chúng ta đã gây bao thương
tổn cho trái đất. Đã đến lúc ta phải biết chăm sóc trái
đất. Chúng ta đi để đem lại sự bình an cho trái đất và
chia xẻ bài học tình thương của ta. Trong khi đi, lâu lâu
ta có thể dừng lại để ngắm một quang cảnh đẹp, một
gốc cây, một đóa hoa hay một đám trẻ con đang vui chơi.
Trong khi nhìn, ta vẩn theo dõi hơi thở để đừng đánh mất
đóa hoa đẹp vì những dòng suy tưởng của ta. Và ta lại
tiếp tục đi nếu ta muốn. Dưới mỗi bước, gió mát trổi
dậy làm mới lại thân tâm. Dưới một bước chân, một đóa
hoa tươi nở rộ. Điều này chỉ xảy ra khi ta biết sống
trong hiện tại, không để tương lai hay quá khứ lôi cuốn
ta đi.
Thiền
Điện Thoại
Điện
thoại rất có ích cho ta trong đời sống hiện tại, nhưng
nếu không khéo léo, ta sẽ bị nó hành hạ không ít. Nhiều
lúc ta muốn bực lên vì tiếng kêu không dứt của nó. Khi
xử dụng nó, đôi khi ta quên khuấy là ta đang nói chuyện
bằng điện thoại, do đó mà ta phí phạm rất nhiều thì giờ
và tiền bạc. Ta nói huyên thuyên không cần biết những chuyện
đó có đáng nói hay không qua điện thoại, đến khi nhận
hóa đơn, ta mới giật nảy mình vì số tiền lớn phải trả.
Tiếng điện thoại reo tạo một chấn động đôi khi làm ta
lo lắng. Ta tự hỏi: "Ai kêu vậy, chuyện buồn hay vui?" Và
ta bị một sức mạnh không cưỡng lại được đẩy ta tới
cầm ống điện thoại lên. Ta trở thành nạn nhân của máy
điện thoại.
Tôi
đề nghị là lần sau khi bạn nghe chuông điện thoại reo,
bạn vẫn đứng yên tại chổ, theo dõi hơi thở vào ra, mỉm
cười và đọc bài kệ này: "Lắng lòng nghe, lắng lòng nghe,
tiếng chuông huyền diệu đưa về nhất tâm", tiếng chuông
reo lần thứ hai, bạn đọc lại lời kệ một lần nữa, vẫn
mỉm cười vì nụ cười làm thư giản những bắp thịt trên
mặt, sự căng thẳng tan biến và bạn cảm thấy vững chải
hơn. Người gọi nếu có chuyện cần muốn nói với bạn sẽ
đủ kiên nhẫn để chờ bạn ít nhất là sau tiếng reo thứ
ba, cho nên bạn đừng lo ngại, hãy bình tâm thực tập hơi
thở và nụ cười để khi nghe tiếng chuông thứ ba, bạn chậm
rãi đi về phía diện thoại, hơi thở vẩn đều đặn và
nụ cười vẩn giữ trên môi. Bạn cũng biết không phải bạn
chỉ cười cho bạn mà bạn cười cho người bên kia đầu
dây nữa. Bởi nếu bạn nóng nảy bực bội thì người bên
kia đầu dây sẽ lãnh đủ. Trái lại nếu bạn giữ vững
nụ cười và hơi thở chánh niệm, bạn sẽ đem nhiều an lạc
cho người đang gọi bạn. Cho nên trước khi gọi giây nói
cho ai, bạn cũng tập thở vào và thở ra ba lần. Có bài kệ
cho bạn thực tập:
Tiếng
đi ngoài ngàn dặm
Xây
dựng niềm tin yêu
Mỗi
lời là châu ngọc
Mỗi
lời là gấm thêu
Bạn
hãy thở theo bài kệ ấy, một dòng cho hơi thở vào và một
dòng cho hơi thở ra.
Khi
nghe tiếng chuông reo bên kia đầu giây, bạn cũng biết là
người bạn ấy cũng đang tập thở và cười như bạn trước
khi cầm ống nghe lên sau ba tiếng reo. Bạn tự bảo: "Chị
ấy đang tập thở, tại sao mình không làm được như chị
ấy?"
Thế
là cả hai bên đều tập thở cùng một lúc, thật là đẹp,
phải không?
Bạn
không cần phải vào thiền đường mới có thể tập thiền.
Bạn có thể tập thiền ngay tại văn phòng làm việc hay tại
nhà. Tôi không biết các nhân viên tổng đài điện thoại
có thể thực tập thiền điện thọai hay không vì quá nhiều
điện thoại reo cùng một lúc. Tôi nhờ các bạn tìm cho họ
một phương pháp để tập thiền điện thọai. Riêng chúng
ta, chúng ta nên tập ba hơi thở trước khi cầm ống nghe hay
gọi điện thọai cho ai.
Tập
thiền điện thọai giúp ta bớt căng thẳng và sống có chánh
niệm hơn.
Thiền
Lái Xe
Ở
Việt Nam, cách đây bốn mươi lăm năm, tôi là ông thầy tu
đầu tiên dám cỡi xe đạp. Hồi đó, một thầy tu đi xe đạp
được xem như không có oai nghi. Ngày nay thì các nhà tu lái
xe hơi và còn cỡi mô tô chạy vù vù. Để thích ứng với
đời sống mới, chúng ta phải biết hiện đại hóa lối tu
thiền. Tôi có làm một bài kệ, lái xe để chúng ta thực
tập trước khi rồ máy. Bài kệ như sau:
Trước
khi cho máy nổ
Tôi
biết tôi đi đâu
Tôi
với xe là một
Xe
mau tôi cũng mau
Nhiều
khi chúng ta không thực sự cần xử dụng xe hơi mà tại vì
chúng ta muốn trốn tránh chính mình nên ta muốn lái xe đi
đâu đó. Ta cảm thấy một sự trống trải trong tâm hồn
và ta không muốn đối diện nó. Ta không thích bị bận bịu
suốt ngày nhưng hễ có chút thì giờ rảnh, ta lại sợ phải
đối diện với chính mình. Ta muốn chạy trốn. Hoặc là ta
mở máy truyền hình, ta gọi điện thoại, ta đọc tiểu thuyết,
ta tìm một người bạn để đi phố chơi hoặc là ta phải
rồ xe chạy đi đâu đó, đi đâu cũng được. Chính nền văn
minh của chúng ta đã dạy ta cách hành xử như vậy và cung
cấp cho ta đủ mọi tiện nghi để ta đánh mất chính ta. Nếu
đúng vào lúc bạn định vặn chìa khóa để rồ xe chạy mà
bạn đọc bài kệ này, nó sẽ như ánh đuốc soi sáng cho bạn
và bạn chợt thấy là mình không cần đi đâu cả. Vì đi
đâu, bạn cũng không thoát khỏi được cái " ta ". Do đó mà
tốt hơn hết là bạn tắt máy và bạn hãy đi thiền hành.
Chắc chắn bạn sẽ thấy thú vị hơn nhiều.
Người
ta nói là chỉ trong mấy năm gần đây thôi, hàng triệu mẫu
rừng đã bị tiêu diệt vì mưa át xít, mà một phần là do
khói xe hơi. " Trước khi cho máy nổ, tôi biết tôi đi đâu
". Tôi biết tôi đi đâu? Đó là một câu hỏi rất quan trọng.
Có phải tôi đi đến chỗ tận diệt của chính tôi? Bởi
vì nếu cây cối chết hết thì con người cũng phải chết
theo. Nếu việc bạn phải đi là cần thiết thì bạn chẳng
nên chần chờ, trái lại nếu nó chưa cần thiết, bạn nên
rút chìa khóa ra và bước xuống xe. Bạn có thể đi thiền
hành dọc theo bờ sông hay trong một công viên. Nơi đó, bạn
sẽ tìm thấy lại chính mình và cây cối là những người
bạn gần gũi của mình.
Chúng
ta thường có quan niệm rằng xe hơi là vật sở hữu của
ta, ta là chủ chiếc xe hơi, điều đó chưa hẳn là đúng.
Khi ta xử dụng một cái gì thì ta trở nên cái đó. Người
chơi đàn vĩ cầm cũng trở nên đẹp như tiếng đàn anh dạo.
Người cầm một cây súng trở nên rất nguy hiểm. Khi ta lái
xe thì ta và chiếc xe là một.
Trong
đời sống văn minh hiện đại, lái xe là một nhu cầu hằng
ngày. Tôi không bảo bạn đừng lái xe, tôi chỉ mong bạn xử
dụng nó một cách có ý thức. Khi lái xe, chúng ta thường
chỉ mong cho mau tới " chỗ " đó. Nếu chúng ta xem đèn đỏ
như tiếng chuông chánh niệm giúp chúng ta trở về với giây
phút hiện tại thì lần sau gặp đèn đỏ, ta liền mỉm cười
và vừa thở vừa đọc thầm bài kệ: "Thở vào tâm tỉnh
lặng, thở ra miệng mỉm cười. " Tức khắc chúng ta chuyển
đổi cảm giác khó chịu thành dễ chịu. Cũng cây đèn đỏ
đó mà bây giờ nó khác. Bây giờ nó là người bạn giúp
ta nhớ rằng chỉ có giây phút hiện tại là đáng sống.
Cách
đây mười năm tôi qua Montréal, Gia Nã Đại. Để hướng dẩn
một khóa tu.
Một
hôm, một người bạn lái xe chỗ tôi đi ngang qua thành phố
để lên núi. Tôi nhận thấy rằng chiếc xe nào ngừng đằng
trước cũng có bảng số ghi hàng chữ bằng tiếng Pháp "Je
me souviens" có nghĩa là " tôi nhớ". Tôi không biết họ muốn
nhớ cái gì, có thể là họ muốn nhớ tới gốc rễ văn hóa
Pháp của họ, nhưng tôi bảo người bạn là tôi đã có món
quà để tặng anh ta. Tôi bảo anh ta: " Này bạn, khi nào bạn
thấy thấm bảng " Je me souviens", bạn nhớ thở và cười nhé.
Đó là tiếng chuông chánh niệm đó. Như vậy bạn tha hồ
thở và cười khi lái xe ngang qua thành phố Montréal ".
Người
bạn rất thích thú và đem niềm vui đó chia xẻ ngay với các
bạn của anh ta. Sau đó khi anh qua Pháp để thăm tôi thì anh
bảo là ở Paris khó thực tập chánh niệm quá vì không có
mấy tấm bảng số ghi " Je me souviens" như ở Montréal.
Tôi
bảo anh: " Ở Paris, chỗ nào mà không có đèn đỏ và những
tấm bảng STOP hở anh? Chúng cũng là những tiếng chuông chánh
niệm đó chứ !"
Khi
về lại Montréal, anh ấy cũng đã đi ngang qua Paris, nên anh
viết cho tôi một bức thư rất dễ thương: " Thưa thầy, ở
Paris, con cũng thực tập được rất dễ dàng. Mỗi khi có
một chiếc xe ngừng trước mặt con là con thấy Bụt nháy
mắt với con và con đã biết thở và mỉm cười để trả
lời Ngài. Bây giờ con mới biết lái xe trong Paris là một
điều tuyệt diệu.
Cho
nên khi nào bị kẹt xe, bạn đừng tìm cách lèo lái để thoát
nạn kẹt xe làm gì, vô ích. Bạn dựa lưng vào nệm xe, thân
tâm buông thả, miệng mỉm cười, một nụ cười đầy từ,
bi, hỉ, xả. Thở và mỉm cười, an trú trong giây phút hiện
tại, bạn có thể làm cho những người ngồi chung xe với
bạn cảm thấy an lạc. Hạnh phúc lúc nào cũng có mặt nếu
bạn biết thở và mỉm cười. Thiền là biết trở về với
giây phút hiện tại để thấy rõ bông hoa, trời xanh và em
bé. Hạnh phúc là một điều có thật.
Quay
Về Một Mối
Chúng
ta thường chia đời sống thành nhiều ngăn. Làm sao chúng ta
mang thiền ra khỏi thiền phòng, đem nó đi vào nhà bếp và
phòng làm việc? Ở thiền phòng, chúng ta ngồi im lặng theo
dõi từng hơi thở. Làm sao để việc ngồi thiền có tác dụng
cả những lúc ta không ngồi thiền? Cũng như khi vị bác sĩ
tiêm một mũi thuốc vào cánh tay bạn, không phải chỉ cánh
tay mà cả toàn thân bạn đều được hưởng mũi thuốc đó.
Khi bạn ngồi thiền được nữa giờ, sự an lạc mà bạn
có được trong nữa giờ đó phải được tỏa rạng trong
suốt hai mươi bốn giờ chứ không phải chỉ trong lúc ngồi
thiền nữa giờ mà thôi. Chúng ta phải thực tập như thế
nào để không còn thấy ranh giới giữa lúc ngồi thiền và
không ngồi thiền.
Trong
thiền phòng, chúng ta đi kinh hành từng bước chậm rãi, có
ý thức. Nhưng tại phi trường và trong siêu thị, ta trở nên
một con người khác. Ta không còn giữ được chánh niệm,
ta đi như bị ma đuổi. Làm thế nào để khi ra khỏi thiền
phòng ta vẫn giữ chánh niệm? Tôi có một người bạn biết
thực tập hơi thở giữa những tiếng reo của điện thoại
và điều đó giúp ích cho anh ta rất nhiều. Một người bạn
khác làm áp-phe nhưng biết đi thiền hành khi đến những nơi
hẹn, đi rất khoan thai chậm rãi trên đường phố Denver khiến
người qua đường phải nhìn anh mỉm cười. Nhờ vậy mà
những buổi gặp gỡ làm ăn của anh lúc nào cũng thoải mái
và thành công dù với những người khó tánh nhất.
Chúng
ta phải biết áp dụng thiền tập vào đời sống hàng ngày.
Chúng ta hãy cùng nhau thảo luận làm cách nào cho hay. Bạn
có tập thở trong khi nghe chuông điện thoại reo? Bạn có tập
mỉm cười không khi xắt cà-rốt? bạn có tập buông thả
không, sau những giờ làm việc mệt mỏi? Đó là những câu
hỏi rất thiết thực. Nếu lúc ăn ngủ, nghỉ, lúc nào bạn
cũng thiền, thì đời sống hằng ngày của bạn là một đời
sống thiền và điều này sẻ ảnh hưởng lớn lao đến đời
sống xã hội. Mà thiền là sống có chánh niệm trong từng
giây phút, nó không còn là một ý tưởng mơ hồ và xa vời
, tách rời khỏi cuộc sống.
Cắt
Cỏ Và Thở
Có
bao giờ bạn cắt cỏ với một cái phảng? Bây giờ ít ai
dùng phảng. Cách đây mười năm, tôi mua một cái phảng để
cắt cỏ quanh cái cốc của tôi ở. Tôi mất cả tuần lễ
mới tìm ra cách để xử dụng nó một cách hữu hiệu. Bạn
phải biết thế đứng, thế cầm phảng và đặt lưỡi dao
trên cỏ như thế nào. Tôi nhận thấy rằng nếu tôi biết
kết hợp hơi thở với những động tác của tay và làm một
cách thong thả có ý thức thì tôi có thể làm rất lâu. Nếu
không, chừng mười phút sau là tôi đã thấy mệt.
Những
năm gần đây tôi để ý tránh không làm mình mệt và đánh
mất hơi thở? Tôi biết săn sóc cho thân thể tôi, biết tôn
trọng nó như người nhạc sĩ tôn trọng cây đàn. Tôi không
còn xem thân thể như một dụng cụ để đạt đến một mục
đích nào đó. Nó chính là mục đích của tôi rồi, cho nên
tôi đối xử với nó một cách dịu dàng. Tôi cũng đối xử
như vậy với cái phảng cắt cỏ. Trong khi làm việc, tôi theo
dõi hơi thở, tôi có cảm tưởng cái phảng cắt cỏ cũng
thở với tôi.
Một
ngày kia, có một người hàng xóm già đến thăm. Ông chỉ
tôi cách dùng phảng. Ông ta sành sỏi hơn tôi nhiều, nhưng
thế đứng và những động tác của ông cũng không khác gì
tôi. Điều làm tôi ngạc nhiên là ông cũng kết hợp hơi thở
với những động tác của ông. Từ đó, mỗi khi thấy ai cắt
cỏ với phảng, tôi cứ nghĩ là họ cũng đang thực tập chánh
niệm.
Vô
Nguyện
Ở
Tây phương, người ta làm việc gì cũng phải có mục đích
hẳn hòi. Đi đâu, người ta cũng chỉ nghĩ tới chuyện đến,
và người ta chỉ nhắm thẳng hướng đó mà đi đến. Cái
đó cũng có cái lợi, nhưng đôi khi chúng ta quên mất cái
thú đang được đi trên đường.
Trong
đạo Bụt có một giáo lý gọi là vô nguyện, nghĩa là ta
chẳng cần phải chạy theo một cái gì cả vì cái gì cũng
có sẵn trong ta rồi. Khi đi thiền hành, chúng ta chẳng cần
phải tới nơi nào hết. Chúng ta chỉ cần bước những bước
thật an lạc và thảnh thơi. Nếu cứ nghĩ đến tương lai,
để những gì mình phải đạt được, thì chúng ta quên mất
những bước chân. Khi ngồi thiền cũng vậy. Mình ngồi vì
mình thích ngồi vậy thôi, không phải để đạt được một
cái gì hết. Điều này rất quan trọng. Khi ngồi thiền, mỗi
giây phút đưa mình tiếp xúc với sự sống, nên suốt buổi
ngồi thiền mình cảm thấy rất an lạc. Khi ăn một múi quít
hay uống một chén trà cũng vậy, mình phải ăn và uống trong
tinh thần vô nguyện đó.
Thường
thường chúng ta tự bảo rằng:" Không nên ngồi ì ra đó.
Phải làm một cái gì chứ". Nhưng khi thực tập chánh niệm,
ta thấy rằng chẳng cần phải làm gì cả, chỉ cần ngồi
yên và có mặt như vậy thôi. Học cách ngồi yên là học
cách dừng lại là để nhìn cho rõ. Lúc đầu ta tưởng rằng
dừng lại là một hình thức phản kháng đời sống hiện
tại, thật ra không phải thế. Đó không phải là một thái
độ chống trả mà là một nghệ thuật sống. Nhân loại có
tồn tại được hay không là tùy ở khả năng biết dừng
lại của chúng ta. Hiện nay thế giới có hơn 50.000 đầu đạn
nguyên tử, thế mà người ta vẩn chưa muốn dừng lại, vẫn
còn muốn chế tạo nhiều hơn nữa. Cho nên dừng lại không
những là dừng lại những cái nguy hại mà còn tạo cơ hội
cho những cái lành phát triển. Chúng ta tu là vì vậy, không
phải để trốn thoát đời sống mà chính là để chứng nghiệm
rằng hạnh phúc trong cuộc đời là có thật, có ngay bây giờ
và trong tương lai.
Muốn
có hạnh phúc thì phải có chánh niệm. Chánh niệm là nền
tảng của hạnh phúc. Nếu chúng ta không biết rằng chúng
ta đang có hạnh phúc thì làm sao hạnh phúc có mặt được?
Khi chúng ta bị nhức răng, chúng ta mới biết rằng không nhức
răng là một điều hạnh phúc. Thế mà khi không bị nhức
răng, chúng ta không thấy hạnh phúc. Trong cuộc đời còn biết
bao nhiêu điều mầu nhiệm nhưng vì không tu tập chánh niệm
nên ta không biết thưởng thức. Khi có tu tập chánh niệm,
ta mới biết trân quý những cái mầu nhiệm đó, ta mới biết
giữ gìn chúng. Biết chăm sóc cho hiện tại là biết chăm
sóc cho tương lai. Muốn tạo an lạc cho tương lai thì phải
biết tạo an lạc cho giây phút hiện tại .
Đời
Sống Là Một Tác Phẩm Nghệ Thuật
Sau
một khóa tu ở miền Nam California, có một nghệ sĩ đã hỏi
tôi:" Thưa Thầy, con phải nhìn cái hoa như thế nào để lột
hết vẻ đẹp của nó trong bức tranh của con?" Tôi đã trả
lời:" Nếu anh nhìn cái hoa với ý đồ như vậy thì khó mà
thấy được vẻ đẹp của hoa. Hãy buông bỏ mọi toan tính
thì anh mới mong tiếp xúc được với hoa." Cũng anh chàng đó
nói với tôi:" Thưa Thầy, khi con ngồi với một người bạn,
lúc nào cũng vì có một cái lợi gì đó". Dĩ nhiên một người
bạn có thể giúp ta rất nhiều, nhưng một người bạn không
phải chỉ là một cái nguồn lợi lạc. Đến với một người
bạn không phải để nhờ cậy giúp đỡ, nâng đỡ hay khuyên
nhủ, mà đó là cả một nghệ thuật.
Chúng
ta có thói quen khi làm gì là để mong cầu một cái gì đó.
Cái đó ta gọi là "óc thực tế" và ta cho là chân lý, là
cái mà ta phải trả giá. Ngồi thiền để đạt tới chân
lý, hẳn chúng ta sẽ được đền bù xứng đáng. Chúng ta
có khuynh hướng nghĩ như vậy. Nhưng sự thực có thể là
khác. Khi hành thiền, chúng ta dừng lại và chúng ta nhìn sâu
hơn. Chúng ta dừng lại là đã có mặt với chính mình, với
cuộc đời. Khi chúng ta biết dừng lại là chúng ta đã bắt
dầu thấy và khi thấy là đã có thể hiểu. An lạc, thảnh
thơi là hoa trái của sự tu tập này. ]]Chúng ta phải nắm
vững nghệ thuật dừng lại để thật sự có mặt với bạn
mình và với bông hoa. Làm sao để cho an lạc có mặt trong
một xã hội mà mọi người đã quen toan tính lợi lộc? Làm
sao để nụ cười chúng ta tỏ lộ niềm vui thực sự chứ
không phải chỉ là một hình thức xã giao? Khi ta biết mỉm
cười với ta là ta chứng tỏ rằng ta có chủ quyền thực
sự, ta không đánh mất chính mình. Ta có thể làm thơ ca ngợi
sự dừng lại, sự hiện hữu mầu nhiệm không mong cầu ,
không toan tính; ta cũng có thể vẻ một bức tranh, như khi
ta đi thiền hành trong siêu thị hay khi ta trồng cải xà lách.
Mỗi
giây phút sống trong chánh niệm, làm trong chánh niệm và an
trú vững chãi trong chánh niệm, cho dù chúng ta không vẽ hay
làm thơ thì cũng bằng như ta đang vẽ và ta làm thơ. Con người
ta tỏa rạng niềm vui và sự an lạc, ta làm cho cuộc đời
thêm đẹp và mọi người bên ta thêm tươi. Sự có mặt tươi
mát của ta , thảnh thơi và vững chải, là một tác phẩm
nghệ thuật sống động mà ta chẳng cần phải nhiều lời,
thế giới quanh ta nhờ thế mà cũng tỏa rạng sự vững chãi
và thảnh thơi.
Hy
Vọng Trông Chờ Đôi Khi Là Một Trở Ngại
Có
niềm tin, có hy vọng là một điều quan trọng. Bởi vì nhờ
có niềm tin, nhờ có hy vọng mà ta có thể chấp nhận hiện
tại một cách dễ dàng hơn. Nếu chúng ta tin rằng ngày mai
có thể khá hơn thì những gian nan của ngày hôm nay ta không
còn thấy nhọc nhằn lắm. Nhưng khi nhìn sâu vào bản chất
của hy vọng, tôi vẫn thấy có gì bi đát. Bởi vì chúng ta
bám vào cái hy vọng là ngày mai sẽ sáng sủa hơn nên ta không
chịu tập trung mọi nổ lực cho hiện tại. Chúng ta cứ chờ
đợi ở ngày mai chúng ta sẽ đạt tới một nơi tốt đẹp
hơn, an bình hơn, ngày mai chúng ta sẽ được về nước Phật
hay nước Chúa. Do đó mà hy vọng trở thành một loại trở
ngại. Vì cứ hy vọng ở ngày mai mà ta không sống hết mình
cho hiện tại và không thấy được rằng niềm vui đã có
sẵn bây giờ và ở đây.
Tự
do, giải thoát và an lạc không do ai mang tới cho ta hết. Tự
do, an lạc và giải thóat như cái giếng nước nằm sâu trong
ta, ta phải đào sâu nó ngay bây giờ thì nước ngọt sẽ phun
ra. Ta phải trờ về với giây phút hiện tại để sống cho
sâu sắc; ta thực tập hơi thở chánh niệm để có thể tiếp
xúc được với giây phút hiện tại, Nơi sự sống mầu nhiệm
đang hiển bày dưới muôn hình muôn vẻ.
Văn
minh Tây Phương chú trọng quá nhiều vào viễn tượng một
ngày mai huy hoàng khiến ta phải hy sinh cái hiện tại. Người
ta chỉ đặt hy vọng ở ngày mai, do đó mà ta không tiếp xúc
được với những niềm vui, những tự do và giải thoát đang
có mặt trong hiện tại.
Có
nhiều tôn giáo đặt nền móng trong niềm tin xa xôi này, do
đó nếu nói ngược lại chắc ta sẽ gây nhiều phản ứng
mạnh. Nhưng đôi khi những chấn động cũng cần để tạo
ra những thay đổi quan trọng. Tôi không có ý nói rằng bạn
không nên có hy vọng. Tôi chỉ muốn nói là chỉ có hy vọng
thôi thì chưa đủ. Hy vọng như vậy chỉ là trở ngại, bởi
vì nếu bạn chỉ muốn trao gửi mình cho hy vọng thì bạn
không sống hết lòng cho hiện tại. Nếu bạn dùng tất cả
năng lực để ý thức trọn vẹn những gì đang xảy ra trong
giây phút hiện tại, bạn sẽ phá vỡ được bức tường
của một tương lai xa xôi để khám phá ngay, trong lúc này
và ở đây, những nguồn suối an lạc đang tuôn trào trong
con người bạn và xung quanh bạn.
Ông
A.J.Mustle - người hướng dẫn phong trào hòa bình ở Mỹ Châu,
người đã làm bao triệu trái tim thổn thức- đã nói rằng:"
Không có con đường dẫn tới hòa bình. Hòa bình chính là
con đường". Điều này có nghĩa là chúng ta có thể thực
hiện hòa bình ngay trong giờ phút hiện tại, bằng cái nhìn
hiểu biết, bằng nụ cười, bằng những lời từ ái và những
hành động thương yêu. Hòa bình không phải là một phương
tiện. Hòa bình phải được thể hiện ngay trong từng bước
chân an lạc, thảnh thơi. Chỉ cần chúng ta quyết tâm là chúng
ta làm được điều đó. Chúng ta không cần phải đợi tới
ngày mai. Chúng ta chỉ cần buông thư và mỉm cười là chúng
ta có thể bắt đầu có tất cả những gì chúng ta mong muốn
trong giờ phút hiện tại .
BÔNG
HOA VÀ NỤ CƯỜI NGÀI CA DIẾP
Có
câu chuyện thiền về bông hoa mà giới thiền tông ai cũng
biết. Một ngày kia, Bụt đưa một cành hoa lên trước cử
tọa 1.250 vị khất sĩ. Ngài không nói một lời nào. Ai cũng
suy nghĩ nát óc để tìm hiểu ý của Ngài. Bỗng nhiên thấy
Bụt mỉm cười. Ngài mỉm cười vì một người trong đoàn
khất sĩ đã mỉm cười với Ngài và với bông hoa. Người
đó tên là Ma Ha Ca Diếp. Trong đoàn khất sĩ chỉ có một
mình Ca Diếp mỉm cười và được đức Bụt cười lại.
Ngài nói :" Ta có kho tàng của cái thấy chánh pháp và ta đã
trao truyền kho tàng ấy cho Ca Diếp ".
Câu
chuyện đã được bàn cải sôi nổi trong giới thiền tông
qua nhiều thế hệ và cho đến nay người ta vẫn còn đi tìm
ý nghĩa của nó. Với tôi , tôi hiểu rất đơn giản. Khi có
người nâng một cành hoa lên trước mắt bạn. Người ấy
muốn bạn nhìn thấy bông hoa. Nếu đầu óc bạn bận bịu
suy nghĩ thì làm sao bạn nhìn thấy bông hoa? Chỉ có người
nào đầu óc không bận bịu tính toán, người đó đang thảnh
thơi thì mới có thể tiếp xúc được với bông hoa và mỉm
cười. Cho nên vấn đề là ở chỗ có mặt trong giây phút
hiện tại, nếu không ta sẽ đánh mất tất cả. Khi một em
bé đến với bạn và mỉm cười với bạn, nếu bạn không
có mặt ở đó, nếu bạn đang bận suy nghĩ về tương lai
hay quá khứ hay với bao nhiêu thứ khác trong cuộc đời, thì
dù em bé đang có mặt cũng bằng như không có mặt đối với
bạn. Cho nên nghệ thuật sống là biết trở về với chính
mình để có thể thấy được em bé là một thực tại tuyệt
vời. Lúc ấy bạn mới có thể thấy được nụ cười của
em bé và ôm em bé vào lòng.
Tôi
muốn đọc cho bạn nghe bài thơ của một người bạn đã
chết tại Sài Gòn cách đây mười lăm năm. Lúc ấy anh ta
mới hai mươi tám tuổi. Sau khi anh ta chết, người ta tìm thấy
nhiều bài thơ thật hay. Khi tôi đọc bài thơ này của anh,
tôi đã giựt mình. Chỉ có một vài dòng, nhưng bài thơ thật
đẹp:
Đứng
yên ngoài hàng dậu
Em
mỉm nụ nhiệm mầu
Vừa
thoáng nghe em hát
Lời
ca em thiên thâu
Tôi
sụp lạy cúi đầu
" Em"
đây là một đoá hoa thược dược mà thi sĩ Quách Thoại chợt
nhìn thấy một buổi sáng khi đi ngang qua một hàng dậu, anh
ta sững sờ, dừng lại và viết bài thơ này.
Bài
thơ làm tôi rất cảm động. Bạn có thể cho là nhà thơ hơi
huyền bí, vì cách nhìn và diễn đạt sự vật hơi bí hiểm.
Thật ra thi sĩ cũng là một người bình thường như chúng
ta. Tôi không biết nhờ đâu mà buổi sáng đó anh ta đã nhìn
thấy được đóa hao một cách sâu sắc như vậy. Chúng ta
thực tập chánh niệm là để có thể nhìn sâu vào lòng mọi
sự vật trong đời sống hàng ngày, lúc uống trà, lúc đi
thiền hành, thiền tọa, hay cắm hoa. Nếu ta dừng lại để
quay trở về với chính mình, ta sẽ tiếp xúc được dễ dàng
với những mầu nhiệm của đời sống trong giây phút hiện
tại.
PHÒNG
THỞ
Trong
nhà chúng ta có đủ các thứ phòng, phòng ăn, phòng ngủ, phòng
khách, nhưng chúng ta không có phòng nào để thực tập chánh
niệm. Tôi khuyên bạn nên dành một phòng nhỏ để làm phòng
thở, nơi đó, những khi gặp chuyện khó khăn, ta vào để
được ngồi một mình để được thực tập, vừa mỉm cười
vừa thở. Căn phòng đó phải được xem như là tòa đại
sứ của Vương Quốc Tịnh Độ mà những người hay giận
dữ, la ó không được quyền xâm phạm. Khi một em bé cảm
thấy mình sắp sửa bị la rầy, em có thể vào tạm trú trong
căn phòng đó. Cha hay mẹ em lúc đó không thể nào la em được
vì em được bảo vệ an toàn trong cái toà đại sứ ấy. Ngay
cả cha mẹ em đôi khi cũng cần an trú trong căn phòng nhỏ
ấy, để có thể khôi phục lại con người mình bằng nụ
cười và hơi thở. Cho nên căn phòng gọi là phòng thở có
thể mang lại nhiều lợi lạc cho mọi người trong gia đình.
Tôi
đề nghị là chúng ta trang hoàng phòng thở cho thật giản
dị, nhất là đừng sáng quá. Trong phòng có một cái chuông
nhỏ, tiếng thật trong, một vài cái ghế hay nệm ngồi thiền,
một bình hoa để nhắc nhở cho ta trở về cái bản lai diện
mục của ta. Tự tay ta hay con cái ta có thể cắm bình hoa đó
trong chánh niệm và với nụ cười. Khi nào ta cảm thấy trong
người bần thần, khó chịu, ta biết rằng ta nên vào trong
căn phòng ấy, mở nhẹ cánh cửa, ngồi xuống, thỉnh chuông
và thở. Tiếng chuông không những chỉ giúp cho người đang
ngồi trong phòng thở mà cả những người khác ở trong nhà.
Giả dụ ông nhà đang bực bội. Nhưng từ khi học được
cách thở, ông ta biết tốt nhứt là nên đi vào phòng thở,
ngồi xuống và thực tập. Có thể bạn không biết ông ta
đi đâu. Bạn đang xắt cà rốt hơi mạnh tay, và qua cử chỉ
đó, người ta biết bạn đang tức tối. Bất chợt bạn nghe
tiếng chuông vang lên. Bạn liền ngừng tay xắt cà rốt và
thở. Bạn cảm lòng nhẹ ra, và bạn mỉm cười. Bạn nghĩ
đến đức ông chồng của bạn; bây giờ ông ta đã hiểu
ông phải làm gì khi ông bắt đầu nổi nóng. Ông ta hiện
đang ngồi trong phòng thở, vừa thở vừa mỉm cười. Điều
đó tuyệt diệu lắm nhưng ít ai chịu làm. Bất chợt như
có một cái gì thật dịu dàng thoáng qua trái tim và bạn cảm
thấy lòng êm ả lại. Sau ba hơi thở, bạn bắt dầu xắt
cà rốt trở lại, nhưng lần này không còn mạnh tay nữa.
Đứa
con gái bạn, khi chứng kiến cảnh cải vã, biết rằng giông
tố sắp nổi lên. Em rút vào phòng, đóng cửa lại, và im
lặng chờ đợi. Bất chợt em nghe tiếng chuông vang lên. Em
hiểu chuyện gì rồi. Em thở phào nhẹ nhỏm và muốn đi ra
để tỏ lòng biết ơn ba em. Em đi chầm chậm về phía phòng
thở, mở cửa phòng thật nhẹ nhàng, đi vào và im lặng ngồi
xuống bên cạnh ba để ủng hộ ba. Hành động này rất khích
lệ ba em. Ông đã định bước ra khỏi phòng, bây giờ ông
đã có thể mỉm cười, nhưng vì có cô gái ngồi bên cạnh
ông, ông muốn thỉnh thêm một tiêng chuông nữa cho con gái
được thở. Trong nhà bếp, khi bạn nghe tiếng chuông thứ
hai, bạn liền ngừng tay xắt cà rốt. Bạn bỏ dao xuống và
chầm chậm đi về phía phòng thở. Ông nhà biết là cánh cửa
đang mở và bạn đang bước vào. Khi thấy bạn, ông ta cảm
thấy khỏe lắm ròi, nhưng ông vẩn ngồi nán thêm một chút
nữa, thỉnh thêm mộ tiếng chuông cho bạn thở. Hình ảnh
đó thật đẹp. Nếu bạn là triệu phú, bạn có thể mua một
bức tranh của Van Gogh để treo trong phòng khách. Nhưng tôi
dám chắc bức tranh của Van Gogh chưa hẳn đã đẹp bằng hình
ảnh của một gia đình đang xum họp trở lại trong phòng thở.
Cho nên cảnh hoà hợp hạnh phúc là một trong những hình ảnh
đẹp và sống động nhất của sinh hoạt con người.
Tôi
biết có nhiều gia đình có con cái sau khi ăn sáng xong, vào
phòng thở, thở mười hơi trước khi đi học. Con của bạn
có thể thở chừng ba hơi cũng đủ. Bắt đầu một ngày bằng
cách thở và mỉm cười để nuôi dưỡng chánh niệm thì còn
gì tuyệt vời hơn. Cả gia đình sẽ được hưởng lợi lạc,
và buổi chiều khi đi làm về, bạn vẫn còn giữ được nụ
cười, chứng tỏ rằng chánh niệm còn có mặt.
Tôi
nghĩ rằng mỗi gia đình nên có một phòng thở để thực
tập những phương pháp đơn giản như thở và cười. Điều
đó rất quan trọng. Bởi vì nó có thể thay đổi nền văn
minh của chúng ta.
Trong
xã hội văn minh của ngày mai, nhà nào cũng sẽ có một phòng
thở.
CUỘC
HÀNH TRÌNH VẪN TIẾP TỤC
Chúng
ta đã cùng nhau đi thiền hành trong chánh niệm, học thở và
mỉm cười suốt ngày dù là ở nhà hay ở sở làm. Chúng ta
cũng đã thảo luận về việc ăn cơm có chánh niệm, rửa
chén, lái xe, trả lời điện thoại và cắt cỏ với cái phảng.
Dù là việc gì, chúng ta cũng làm trong chánh niệm, đó là
nền tảng của một đời sống hạnh phúc.
Nhưng
đối với những xúc cảm mạnh như là giận, buồn, hối hận
hay tuyệt vọng thì ta phải đối phó như thế nào? Trong năm
mươi năm qua, Tôi đã học được cũng như đã khám phá được
một số những phương pháp để chuyển hoá và trị liệu
những loại tâm sở này. Cuộc hành trình của chúng ta như
vậy sẽ bước sang giai đoạn hai.
Next:
Phần Hai: Chuyển Hóa và Trị
Liệu