TỒNG
KẾT
Đa
số người Hoa Kỳ nói riêng và người Tây Phương nói chung
nhìn ăn chay như là một chính sách dinh dưỡng để bảo vệ
sức khỏe và ngăn ngừa bệnh tật. Điều này có thể đúng
vì sức khoẻ tốt là một điều mà ai cũng mong muốn, tuy
nhiên cũng có một số khác cho rằng việc ăn chay không hẳn
chỉ đem lại sức khỏe tốt cho cá nhân mà còn ảnh hưởng
tốt đến sức khỏe trái đất, làm giảm độ ấm nóng quả
địa cầu, giảm hạn hán và bão lụt, và một số khác nữa
cho rằng không thể cầm lòng được khi thấy con tôm, con cá
dẫy đành đạch trên chảo dầu nóng hay trên lò nướng, họ
nhìn thấy trên những bữa yến tiệc là những cái chết đau
đớn vô tội của hàng trăm hay hàng ngàn con vật.
Với
Phật Giáo, mặc dù có những dị biệt giữa hai truyền thống
Nguyên Thủy và Đại Thừa do bởi tư tưởng lập tông, nhưng
tựu chung quan điểm căn bản về vấn đề ăn chay không khác
biệt.
Đạo
Phật tin rằng tất cả mọi sự vật xẩy ra trên thế gian
nầy đều bị chi phối bởi luật nhân quả. Mục đích tối
hậu của người Phật tử là tránh làm điều ác, siêng làm
điều lành để chuyển thói quen tạo nhân xấu thành thói
quen tạo nhân tốt, rồi từ nhân tốt đó, sẽ có duyên lành
hỗ trợ để tu hành ra khỏi được vòng luân hồi, trở về
bản thể Chân Tâm. Cho nên, đã là Phật tử, thì dứt khoát
không thể chấp nhận việc tối ác là hành hạ, đánh đập
và giết hại các sinh vật khác. Cái nhân nợ nần sinh mạng
của nhau ấy chắc chắn sẽ phải trả quả báo. Và vì vậy
người Phật tử không những không dám sát hại chúng sinh
mà còn phải tôn trọng và bảo vệ chúng sinh. Hủy hoại đời
sống các loài hữu tình chúng sinh khác để nuôi mạng sống
của mình là trái với lòng từ bi mà mỗi người đồng có,
trái với đạo lý con người và luật thiên nhiên vũ trụ.
Ngoài
ra Phật Giáo nhìn tất cả chúng sinh hữu tình đều là bà
con quyến thuộc, đều có những mối liên hệ với nhau trong
qúa khứ dưới nhiều dạng thể khác nhau nên không thể giết
và ăn lẫn nhau được.
Tất
cả những lý do khác, như sức khỏe hay bảo vệ môi sinh đối
với Phật giáo đều là những lý do phụ thuộc, là những
phó sản của việc không giết hại chúng sinh.
Đạo
Phật không phải là một tôn giáo có đức tin mù quáng. Đức
Phật đã dạy chúng ta rằng đừng nên tin tưởng một điều
gì vì văn phong, vì tập quán lưu truyền, vì là bút tích của
thánh nhơn, của thầy dạy mà chỉ tin vào kinh nghiệm học
hỏi nơi chính mình và nhận là đúng, có lợi cho mình và
có lợi cho chúng sinh.
Áp
dụng những tiêu chuẩn của Phật, suy xét những nghĩa lý
của lời Phật vào mỗi hoàn cảnh, mỗi không gian và thời
gian, điều nào có lý lẽ nhất có thể tiếp nhận được
thì áp dụng. Tất cả tùy thuộc nơi sự hiểu biết chín
chắn và lòng từ bi của mỗi chúng ta. Chúng ta có quyền tự
do lựa chọn, lựa chọn ăn chay hay ăn thịt cá cho ngon miệng
hay không ngon miệng không phải là vấn đề quan trọng mà
là chọn một lối sống có ý nghĩa mới là điều quan trọng.
Ăn trên nỗi đau đớn của chúng sinh, trên nỗi đói khát
của các trẻ em trên hè phố Calcutta hay trên các cánh đồng
khô Phi Châu chắc chắn không phải là một lối sống có ý
nghĩa.