Tôi
đã nghỉ hưu, mắc nhiều bệnh, có bệnh đã đeo đẳng 42
năm. Vừa qua tôi đọc báo "An ninh thế giới" (ra ngày 25-7-2002)
có đăng bài chỉ dẫn tên và địa chỉ của 7 gia đình đã
thực hiện phương pháp nhịn ăn một số ngày và ăn gạo
lứt muối vừng chữa được nhiều bệnh có kết quả rất
tốt. Tôi và một số người muốn áp dụng phương pháp trên
để chữa bệnh. Nhưng có băn khoăn về việc nhịn ăn 7-8
ngày liền hoặc lâu hơn, khi nào huyết áp tối đa còn 70 thì
ngừng nhịn ăn... Việc nhịn ăn như vậy có nguy hiểm không?
Chúng tôi mong muốn SK&ÐS cho biết ý kiến? Rất mong quý
tòa soạn quan tâm.
Nguyễn
Tiến Sáu (Nội Duệ, Tiên Du, Bắc Ninh)
Ðiều
trước tiên cần nói để ông rõ: nhịn ăn đến khi huyết
áp tối đa tụt xuống 70mmHg là nguy hiểm. Song trên thực tế
có nhiều người đã nhịn ăn, huyết áp không tụt xuống
như thế, mà chỉ giảm chút ít và ổn định.
Theo
các tác giả trường phái nhịn ăn để chữa bệnh thì nhờ
nhịn ăn đúng phương pháp con người đã tự chữa khỏi nhiều
bệnh. Trong số đó có những người là thầy thuốc. Tỷ như
bác sĩ Nacagawa (người Nhật) đã áp dụng phương pháp nhịn
ăn (PPNĂ) tự chữa khỏi cho mình rất nhiều bệnh mạn tính.
Sau đó, ông thành lập "Viện điều trị bằng nhịn ăn và
dùng thức ăn thiên nhiên", đã chữa khỏi bệnh cho nhiều
người. Ông có viết sách thuật lại một số trường hợp
bệnh nhân đến điều trị tại viện của ông, đã được
chữa khỏi bệnh, có cả những bệnh mạn tính nan y. Có một
số bác sĩ có người thân điều trị tại viện của Nacagawa
cũng xác nhận điều này. ở phương Tây, bác sĩ René Lejeune
cũng đã áp dụng PPNĂ và viết một cuốn sách nhan đề "Nhịn
ăn để chữa bệnh - ngày hội của thân thể và tinh thần"
khá hấp dẫn người đọc. ở nước ta cũng đã có một số
bác sĩ áp dụng PPNĂ tự chữa bệnh cho mình, hoặc cho người
khác, đặc biệt phải kể đến những đóng góp của bác
sĩ Lê Minh, nguyên Chủ nhiệm Khoa Ðông y, Viện 108 những năm
80 của thế kỷ 20. Người bệnh áp dụng PPNĂ tiêu biểu nhất
là ông Lưu Nguyễn, từ 1981 đến 1990 đã nhịn ăn 8 đợt
trung bình mỗi đợt là 7-8 ngày, riêng đợt năm 1984 kéo dài
14 ngày, và đã tự chữa khỏi nhiều bệnh.
PPNĂ
chữa bệnh theo chúng tôi biết thì y học chính thống không
bài xích, nhưng cũng không khuyến khích bởi những lý do sau:
-
Nó khác với những hiểu biết thông thường về diễn biến
của cơ thể khi xảy ra nhịn đói. Cần phải được nghiên
cứu chứng minh một cách khoa học khách quan, đúc kết những
kinh nghiệm thành công, và thất bại.
-
Khó áp dụng: Người nhịn ăn phải có quyết tâm rất cao,
nhịn ăn phải từ 7-8 ngày trở lên. Người ta thường chia
một đợt nhịn ăn qua 4 giai đoạn: chuẩn bị, nhịn ăn chính
thức, chuẩn bị ăn, và bắt đầu ăn bình thường. Mỗi giai
đoạn cần tuân thủ chặt chẽ một số nguyên tắc về ăn
uống.
-
Không phải ai áp dụng PPNĂ cũng thu được kết quả, mà còn
có những trường hợp thất bại. Ðó là chưa nói đến một
số người (viêm phổi cấp, bệnh ác tính về máu, bệnh tim
mất bù trừ, suy nhược nặng...) nếu áp dụng là nguy hiểm.
-
Trong thời gian nhịn ăn có thể xảy ra những biến chứng,
cần phải có biện pháp đối phó để bảo đảm an toàn và
sự thành công. Bởi vậy cần theo dõi sát sao, tốt nhất là
tại bệnh viện chuyên trách dưới sự điều trị và hướng
dẫn của thầy thuốc có nhiều kinh nghiệm về PPNĂ. Song ở
nước ta và nhiều nước khác, rất ít bác sĩ có kinh nghiệm
này, và hầu như không có bệnh viện chuyên trị.
Về
ăn gạo lứt muối vừng (GLMV) chữa bệnh cũng rất đáng trân
trọng, nhưng cũng cần nghiên cứu đúc kết một cách khoa
học. Bởi về cơ bản phương pháp GLMV cũng trái ngược với
dinh dưỡng hiện đại là cần phải ăn tạp ăn được càng
nhiều loại lương thực, thực phẩm càng tốt vì nó sẽ cung
cấp cho cơ thể được đầy đủ các chất dinh dưỡng cần
thiết. Nhưng trong thực tế thì GLMV cũng đã được nhiều
người áp dụng chữa được nhiều bệnh mạn tính, trong đó
có cả y bác sĩ. Ðây là phương pháp do giáo sư Ohasawa, nhà
dưỡng sinh người Nhật, đã dày công nghiên cứu và truyền
bá ăn GLMV không chỉ ở Nhật, Việt Nam mà còn ở một số
nước Âu, Mỹ. Tại nước ta có nhiều người ăn theo phương
pháp GLMV 10 năm, thậm chí 20 năm mà không thấy biểu hiện
thiếu chất dinh dưỡng. Tuy nhiên cũng có những trường hợp
chống chỉ định như: trẻ em đang lớn, người đang suy kiệt
chán ăn, bệnh lao đang tiến triển, người khuyết hỏng nhiều
răng... Ðó là những vấn đề còn cần được nghiên cứu
tiếp tục để thống nhất quan điểm.
Mặt
khác, trong thời đại công nghiệp, việc ăn theo phương pháp
GLMV cũng khó áp dụng rộng, bởi những yêu cầu chặt chẽ
của nó. Thí dụ khi ăn chỉ tập trung vào một việc ăn. Ăn
chậm nhai rất kỹ (miếng cơm phải nhai 60-70 lần, thậm chí
có tài liệu nêu 100 lần nhuyễn ra như cháo mới nuốt và
ăn miếng khác), ăn xong bữa cơm mất hơn tiếng đồng hồ.
Không ăn no, không ăn mọi thực phẩm có pha trộn hóa chất
(phụ gia bảo quản, làm mềm, làm đông, phẩm màu...), hoặc
rau quả phun thuốc trừ sâu, thực phẩm trái mùa... Trong thời
gian ăn GLMV cũng không được kết hợp dùng thuốc Ðông y
hay Tây y kể cả thuốc bổ. Nếu vi phạm càng nhiều thì càng
ít khả năng thành công.
Tóm
lại, PPNĂ và ăn GLMV là những cách trị bệnh đã chứng tỏ
có ích với nhiều người. Nhưng nó cũng khó áp dụng, đòi
hỏi người bệnh phải có quyết tâm rất cao, áp dụng thật
nghiêm túc mới thu được hiệu quả mong muốn. Các phương
pháp này còn có những chống chỉ định, và cần được các
nhà y học tâm huyết tiếp tục nghiên cứu có bài bản để
nâng lên thành một môn khoa học với những chứng minh và
lý luận mang tính thuyết phục cao.
BS.Vũ
Ðịnh
http://www.ykhoa.net/
http://health.vnn.vn/
Về
hiệu quả của phương pháp thực dưỡng bằng gạo lứt, muối
mè
Khám
Phá Mới Về Gạo Lức