Nhân
đọc một bản tin từ website Y Khoa Việt Nam đề cập đến
vấn đề “Ăn Đậu Nành Có Độc Không?”, trong đó có nhắc
đến cái gọi là tài liệu dinh dưỡng trị liệu ở nước
ngoài của một người Mỹ gốc Việt xưng là BS.Nguyễn Xuân
Thuyên. Tôi muốn có vài ý kiến đóng góp để các độc
giả trong và ngoài nước được rõ.
Trước
hết tôi tự giới thiệu tôi là một người Việt hải ngoại
sinh sống tại quận hạt Orange County miền Nam California từ
năm 1975, tốt nghiệp đại học University of Mississippi, Oxford,
hậu đại học University of California, Los Angeles và làm việc
cho công ty đa quốc bào chế dược phẩm Allergan ở thành phố
Irvine; sau nữa tôi xin trình bầy ba điểm mà bài báo đưa
ra: (1) về tác giả tài liệu, (2) về sự chính thống của
tài liệu, và (3) giới thiệu những tài liệu nghiên cứu khoa
học về đậu nành viết bằng tiếng Việt và tiếng Mỹ.
Về
tác giả tài liệu là Nguyễn Xuân Thuyên, không phải là
Bác Sĩ Y Khoa (Medical Doctor) mà là Chiropractor, chuyên về chỉnh
xương (không được phép viết toa mua thuốc Tây), cô là chủ
nhiệm kiêm chủ bút tập san Dinh Dưỡng Trị Liệu, một tập
san chuyên quảng cáo thương mại cho gia đình cô. Được
biết ở Hoa Kỳ, bất cứ ai học đủ một số tín chỉ (credit
unit) của ngành học nào đó do một trường học dân lập
nào đó qui định, và sau khi đã đóng tiền học đầy đủ,
là được cấp phát văn bằng, hoặc là bằng cử nhân, bằng
cao học hay bằng tiến sĩ. và nếu tốt nghiệp ở một trường
dạy Đông Y, thuốc bắc, châm cứu hay chỉnh xương đều được
bà con Việt Nam kêu là Bác sĩ và họ cũng quảng cáo như vậy.
Không biết ở Việt Nam có dùng những danh xưng này hay không?.
Ở quận hạt Orang County có rất nhiều Bác sĩ nhưng không
phải ai cũng là Bác Sĩ Y Khoa mà trong số ấy có thầy thuốc
bắc, thầy châm cứu hay người chuyên nắn và chỉnh xương
cốt. Điều này quý độc giả có thể phối kiểm với
Hội Y Dược Nha Khoa người Việt tại Hoa Kỳ để biết rõ.
Về
sự chính thống của tài liệu. Ở Hoa Kỳ bất cứ
ai cũng có thể tự mình viết bài, xuất bản bài mình viết
dưới bất cứ hình thức nào để quảng bá điều mình muốn
nói miễn là không được mạ lỵ đời tư của người khác.
Chính quyền địa phương hay trung ương hoàn toàn không quan
tâm đến nội dung. Trường hợp bài viết của cô Nguyễn
Xuân Thuyên cũng vậy, đó chỉ là ý kiến cá nhân, không phải
là tài liệu nghiên cứu khoa học. Hơn nữa bài viết
“Ăn Đậu Nành Có Độc Không? của cô đăng nơi Tập San
Dinh Dưỡng Trị Liệu Số 3 (trang 44) không ghi xuất xứ từ
đâu, tuy nhiên, tôi đã được xem cuốn sách “Đậu Nành
Nguồn Dinh Dưỡng Tuyệt Hảo” của tác giả Tâm Diệu cho
biết bài đó có nguồn gốc từ bài viết có tựa là “Are
Soy Products Dangerous?” của Charlotte Gerson đăng tải trên mạng
lưới Internet http://www.gerson.org/soy.html, viết theo một tài
liệu cũ cách nay 36 năm, in trên tờ nguyệt san Newlife ở New
York, số tháng Năm năm 1966 bởi hai nữ tác giả Sally W. Fallon,
và Mary G. Enig. (có lưu trữ tại thư viện California State University,
Fullerton). Nội dung bài viết của Fallon và Enig đều chứa
đựng những tin tức cũ và sai lạc so với những khám phá
khoa học bây giờ.
Về
phương diện trị liệu bệnh tật dù bằng bất cứ một phương
pháp nào, hoá trị, xạ trị, dược liệu trị hay những gì
liên hệ đến sức khoẻ con người v..v.. đều phải qua một
tiến trình nghiên cứu lâu dài mà bắt đầu từ một cuộc
nghiên cứu, thường là các viện đại học hay viện nghiên
cứu chuyên ngành, sau mới qua phòng thí nghiệm rồi đến thử
nghiệm lâm sàng ... Tất cả những tài liệu ghi nhận kết
quả công trình nghiên cứu này cũng vẫn chưa được gọi
là tài liệu chính thống. Chỉ khi nào được cơ quan
US Patent Office và FDA tức cơ quan quản trị thực phẩm và
dược liệu Hoa kỳ cấp giấy phép mới được xem là chính
thống. Bài viết của cô Nguyễn Xuân Thuyên là một bài
viết thông thường đăng trên một tập san xuất bản ở địa
phương, mà tập san này cốt chỉ để quảng cáo cho các cơ
sở thương mại cá nhân và gia đình cô, làm sao có thể gọi
là tài liệu chính thống được.
Giới
thiệu những tài liệu nghiên cứu khoa học về đậu nành:
Trước
hết phải nói thêm về bài chỉ trích đậu nành của cô Thuyên
đã không được đồng bào Việt Nam ở Hoa Kỳ đón nhận
với thiện ý. Sở dĩ chúng tôi nói vậy là có những
bài viết của độc giả đã vạch trần những điều sai của
cô đăng ở các báo Việt ngữ xuất bản tại quận Cam và
cũng có nguyên một quyển sách nghiên cứu khoa học nói về
đậu nành ra đời sau khi bài viết của cô Thuyên xuất hiện.
Tôi đã gửi e-mail xin tác giả quyển sách đó gửi tặng Bác
sĩ một cuốn để xem và cũng để minh chứng những lời viết
của chúng tôi có cơ sở. Trong quyển sách “Đậu
Nành Nguồn Dinh Dưỡng Tuyệt Hảo” [1] của tác giả
Tâm Diệu (sách dầy 200 trang do nhà Xuất Bản Hoa Sen ở Hoa
Kỳ xuất bản – hình như cũng đã xuất bản ở Việt Nam)
có bài viết trả lời bài viết của cô Nguyễn Xuân Thuyên.
Tôi xin trích nguyên văn như sau (từ trang 156 đến trang 162):
HỎI
Chúng tôi được đọc tập san Dinh Dưỡng Trị Liệu
số 3, trong đó có một bài viết về đậu nành do một vị
nữ y sĩ chỉnh xương biên soạn. Mặc dầu tác giả, trong
phần kết luận, nói là “đưa ra hai quan điểm đối chọi
để người đọc lựa chọn duyệt xét” về sự nguy hại
hay không nguy hại của thực phẩm đậu nành, nhưng trong nội
dung, tác giả đã không giữ được sự vô tư mà khẳng định
là thực phẩm đậu nành “không có lợi cho sức khỏe”.
(trang 48, cột thứ hai, dòng 31). Vậy xin ông cho biết quan điểm
về lời nói này?
ÐÁP
Trước tiên, chúng tôi xin lỗi là đã không trả lời bà trong
hai quyển sách mà chúng tôi đã xuất bản, vì chúng tôi đang
biên soạn quyển sách riêng về đậu nành, và muốn dành cho
câu hỏi của bà cũng như câu trả lời của chúng tôi có
một vị trí đặc biệt trong một quyển sách có tính cách
nghiên cứu khoa học.
Thật
ra, khi viết quyển sách này, một phần cũng là trả lời câu
hỏi của bà. Tuy nhiên còn một vài điều đặc biệt, nên
cũng dịp này trình bầy thêm để bà và quý độc giả hiểu
rõ.
Trước
hết phải nói ngay rằng bài viết của nữ y sĩ chỉnh xương
như bà nói, là người phụ trách trông nom và cũng là biên
tập viên tập san Dinh Dưỡng Trị Liệu, có trụ sở
chánh tại San Jose, không phải là một bài biên soạn có tính
cách nghiên cứu khoa học mà là một bài dịch, nhưng lại
không được dịch đúng và có thêm ý kiến của người dịch
vào, cũng lại không nói rõ xuất xứ nguồn tài liệu và tên
tác giả để người đọc có thể tìm hiểu thêm.
Nguồn
gốc của bài viết có tựa là “Are Soy Products Dangerous?”
thực ra là của Charlotte Gerson đăng tải trên mạng lưới
Internet http://www.gerson.org/soy.html, viết theo một tài liệu
cũ cách nay 32 năm, in trên tờ nguyệt san Newlife ở New York,
số tháng Năm năm 1966 bởi hai nữ tác giả Sally W. Fallon, và
Mary G. Enig. (có lưu trữ tại thư viện California State University,
Fullerton)
Nội
dung bài viết của Fallon và Enig đều chứa đựng những tin
tức cũ và sai lạc so với những khám phá khoa học bây giờ.
Điều
Thứ Nhất, tác giả cho rằng “Người Trung Hoa đã không
ăn đậu nành như họ đã ăn các thứ đậu khác, như đậu
lentil chẳng hạn vì đậu nành chứa một số lượng lớn
những chất độc hại,” mà một trong những chất ấy tác
giả gọi là “một loại điều tố cực mạnh có khả năng
ngăn điều tố trypsin và các điều tố khác cần thiết cho
sự tiêu hóa chất đạm đậu nành. Nấu chín cũng không triệt
tiêu được loại điều tố này và làm cho sự tiêu hóa bị
trở ngại.
Ðiều
này hoàn toàn sai lầm, vì (thứ nhất) cổ thư Trung Hoa còn
ghi lại là đậu nành xuất hiện từ trước thời đại nhà
Chu (Chou Dynasty, khoảng thế kỷ thứ 11 trước Tây lịch) là
một loại nông phẩm cổ nhất được dùng làm thực phẩm
chánh, qua cả hai dạng lên men như chao, nước tương, miso,
và dạng không lên men như đậu tươi luộc, đậu rang, bột
đậu nành, giá sống, tầu hũ ky, sữa và đậu hũ; và (thứ
hai), người Trung Hoa biết trong đậu nành có một chất làm
khó tiêu hóa, (mà về sau khoa học mới gọi là SBTI “soybean
trypsin inhibitors” có tác dụng ngăn cản nhiệm vụ của một
chất xúc tác giúp cho sự tiêu hóa protein) nên họ đã hóa
giải bằng cách ngâm đậu nành qua đêm xong xay nhuyễn bằng
cối xay đá, vắt bỏ bã rồi nấu sôi thành chất sữa và
từ đây biến ra các thực phẩm khác như đậu hũ, tầu hũ
ki,..do đó qua tiến trình biến chế này chất SBTI đã bị
khử trừ và các thực phẩm trở nên rất dễ tiêu hóa.
Điều
Thứ Hai, tác giả cho rằng các thực phẩm đậu nành đã
không được dùng cho đến khi kỹ thuật lên men được phát
triển. Nói như vậy là sai vì ngay từ khi khám phá ra đậu
nành người dân Trung Hoa đã ăn đậu nành qua dạng không lên
men như đậu tươi luộc, đậu rang, bột đậu nành làm bánh,
giá sống, tầu hũ ky, sữa và đậu hũ. Ðậu hũ bắt đầu
có từ thời đại nhà Hán vào khoảng thế kỷ thứ hai trước
Tây lịch. (Han Dynasty 206 B.C.-220 A.D.)
Điều
Thứ Ba, tác giả cho hay là thực phẩm đậu nành chứa
nhiều
chất hóa học không tốt, ví dụ như hóa chất Phytate, hóa
chất Protease Inhibitors,..v..v..Ðiều này cũng hoàn toàn sai vì,
như chúng tôi đã trình bầy rất rõ ràng trong sách. Xin bà
xem lại chương nói về các hóa chất chống lại bệnh ung
thư.
Điều
Thứ Tư, tác giả cũng cho rằng trẻ sơ sinh uống sữa
đậu nành bị thiếu chất kẽm (zinc), nhiều chất phytate,
và bị dị ứng..v..v.. Ðiều này lại sai hơn nữa vì sữa
đậu nành cho trẻ sơ sinh mới là loại sữa tốt, cân bằng
đủ thứ vitamin và chất khoáng, nhất là lại càng không bị
dị ứng. Xin bà coi lại chương nói về sữa đậu nành và
sữa đậu nành công thức trẻ sơ sinh trong sách.
Cũng
xin kể thêm là cháu ngoại của người viết, vì uống sữa
bò bị dị ứng đầy mặt, đầy người, nên bác sĩ Hạnh
đã cho thay thế bằng sữa đậu nành hiệu Isomilk mà kết
quả là chứng dị ứng biến mất và rất là khỏe mạnh mập
mạp.
Điều
Thứ Năm, tác giả viết “trong lúc làm sữa đậu nành,
các nhà sản xuất cố gắng loại bỏ tối đa chất trypsin
inhibitors bằng cách cho đậu nành ngâm trong một dung dịch
kiềm (alkaline), sau đó đun nóng bằng sức ép ở nhiệt độ
115 độ, nhưng hại thay là chất đạm bị làm tan dạng thức
và số chất đạm còn lại khó có thể tiêu hóa được và
chất phytate trong sữa đậu nành ngăn không cho các khoáng chất
hấp thụ vào máu. Tệ hại hơn nữa chất kiềm dùng để
ngâm tạo ra mầm ung thư lysinealine và giảm chất cystine, một
chất rất quan trọng cho sự biến năng chất đạm. Thiếu
chất cystine này các chất đạm trở thành vô dụng ngoại
trừ ăn thêm các các thực phẩm có chất thịt, cá và các
sản phẩm bằng sữa động vật như cheese bơ. Rất tiếc người
ăn chay không có các chất này.”
Xin
trả lời là việc ngâm đậu nành trong một dung dịch kiềm
là phương pháp cổ điển, mà ngày nay, hầu hết các nhà sản
xuất thực phẩm đậu nành không còn áp dụng, mà họ theo
kỹ thuật boiling water-grind do viện đại học Cornell University
phát triển, vừa có tác dụng không cho chất xúc tác hành
hoạt (inactivate the soy enzyme) mà lại còn làm chất sữa có
mùi thơm tự nhiên hơn. Lẽ dĩ nhiên, theo kỹ thuật này, đậu
nành vẫn phải ngâm khoảng 10 tiếng đồng hồ, nhưng chỉ
với nước thường, không pha thêm bất kỳ một hóa chất
nào.
Ðó
là nói về tác giả Fallon, Enig và Charlotte Gerson, bây giờ
chúng tôi xin nói thêm về những điều mà tập san Dinh Dưỡng
Trị Liệu Số 3 đã cho thêm vào hoặc dịch không đúng khi
chuyển ngữ:
Thứ
Nhất, người biên tập viết rằng: “Những lợi ích
của sữa đậu nành đã bị trầy vết khi các nhà khảo cứu
cho rằng đậu nành không những có lợi ích làm giảm cholesterol
mà còn có lợi chống ung thư và các triệu chứng của thời
kỳ sau tắt kinh.” mà nguyên văn tiếng Anh như sau: “The
health benefits of soy foods keep piling up as research unveils new information
about the benefits of the components of soy, not only that is low cholesterol,
but that it is also linked to cancer benefits and may help menopause symptoms.”.
Chữ
soy foods không thể dịch là sữa đậu nành, chữ
piling up cũng không thễ dịch là trầy vết mà nó
có nghĩa là chất đống, chất chồng. Ý nghĩa toàn câu
này là “Những lợi ích sức khỏe của thực phẩm đậu
nành
được tích lũy thêm bởi các nghiên cứu khám phá
những tin tức mới về lợi ích của các thành phần cấu
tạo đậu nành, không những chỉ làm giảm cholesterol, mà còn
có lợi chống lại bệnh ung thư và các triệu chứng sau khi
mãn kinh của phụ nữ”
Thứ
Hai, trong khi nói rằng: “Ðậu nành có tác dụng hạ
cholesterol ra sao thì chưa được rõ..” (trang 46 cột thứ
nhất) thì ở một đoạn khác cô nói là: “Ðậu nành có
khả năng làm giảm cholesterol trong máu, đồng thời còn ngăn
ngừa chất LDL cholesterol xấu bị oxýt hóa. (trang 46 cột
nhì). Quả là mâu thuẫn, đủ chứng tỏ người viết, đã
không nắm vững vấn đề, cho nên mới không được nhất
quán như vậy.
Thứ
Ba, trong bản văn tiếng Anh, tác giả Charlotte Gerson viết:
“New soy products are being marketed to the growing “health product”
consumers: soy milk, soy baby formula, soy yogurt, soy ice cream, soy cheese,
soy flour for baking, and soy protein as a meat substitute for the vegetarians.”
Thế mà cô lại dịch, có thêm vào (những chữ gạch dưới
hàng) như sau: “Chúng ta nên nhớ, những người ăn chay,
ăn đậu hũ thường bị thiếu khoáng chất rất trầm trọng.
Nhiều những sản phẩm mới làm bằng đậu nành như sữa
đậu nành, công thức sữa đậu nành cho trẻ em, yogurt đậu
nành, kem đậu nành, bột đậu nành được tuyên bố là “
lợi ích cho sức khỏe” nhưng thật ra không có lợi cho
sức khỏe”. (trang 48)
Chúng
tôi rất tiếc cho người viết, một Doctor of Chiropractic, có
trách vụ nghề nghiệp là chăm sóc sức khỏe cho đồng bào,
lại viết một bài về dinh dưỡng không phù hợp với các
khám phá khoa học mới, vì cô chỉ y cứ vào một bài viết,
mà bài viết đó lại căn cứ vào một bài viết khác quá
cũ, đã xuất bản cách nay 32 năm, nhằm gây hoang mang cho những
người ăn chay, một chế độ dinh dưỡng mới, đang đi vào
dòng sinh hoạt chính của người dân Hoa Kỳ và các quốc gia
Tây Phương.
Ngoài
ra, trong trang Y Học của tuần báo Viet Tide, số ra ngày 11-10-2002,
Bác Sĩ Phạm Đặng Long Cơ, MD đã viết trong bài có tựa đề
là Chống Lại Bệnh Tật Thì Đậu Nành Rất Quan Trọng, xin
trích: “Những người bệnh tiểu đường loại II nếu
ăn chất đậu nành nhiều thì giảm chất cholesterol và giảm
insulin xuống. Nếu cho bệnh nhân ăn đậu nành, uống
chất isoflavon, vitamine trong đậu nành hai tuần lễ, thì thấy
được chất cholesterol giảm xuống và chất insulin buổi sáng
cũng giảm. Vì vậy những người dùng đậu nành nhiều
thì xác xuất bệnh sẽ giảm stroke hay heart attack. Nếu
ăn 30 grams soy protein với 132 grams isoflavon trong một ngày suốt
12 tuần lễ sẽ giảm được chất fatting insulin đến 8 phần
trăm, giảm total cholesterol đến 4 phần trăm, mỡ xấu giảm
7 phần trăm.”
Trên
đây là những sách viết bằng tiếng Việt về đậu nành,
còn bằng tiếng Mỹ thì rất nhiều. Quý độc gỉa truy
cập nhà sách http://www.amazon.com là biết ngay.
Cước
Chú:
[1]
Sách này cũng được truyền tải trên mạng lưới điện toán
toàn cầu tại:
Website:
Thư Viện Hoa Sen: http://www.thuvienhoasen.org/01Soymucluc.htm
Source: http://www.ykhoa.net/congtacvien/andaunanhdochai-traloi-unicode1.htm
