Tin
Tức
Tôi
muốn kể lại với quý vị hai ví dụ đặc biệt về loài
vật hành động với nhiều nhân tính hơn hầu hết loài người
chúng ta. Quan điểm của tôi không phải cho rằng loài vật
là nhân đạo hơn loài người, nhưng cho thấy có bằng cớ
rõ ràng rằng loài vật có thể hành động theo những phương
cách không phù hợp một số định kiến rập khuôn của Tây
phương dành sẵn về các khả năng của chúng.
Cách
nay mười lăm năm có một bài báo của Assocated Press với câu
chuyện từ một ngôi làng đánh cá phía Bắc Nhật Bản. Nhiều
người từ một chiếc tàu đánh cá bị trôi dạt trong một
trận bão xa ngoài khơi. Ba ngày sau một người phụ nữ được
tìm thấy sống sót tại một bờ biển gần ngôi làng của
bà. Vào lúc đó, thấp thoáng một con rùa biển khổng lồ
đang bơi xa khỏi bờ. Người phụ nữ nói rằng khi bà ta sắp
bị chết đuối thì con rùa đã đến cứu bà và chở bà trên
lưng nó suốt ba ngày để đến chỗ người ta tìm thấy bà.
Vào
tháng 2 năm nay, cũng theo báo Associated Press một người bị
trôi dạt giữa biển được cứu bởi một con cá đuối gai
độc khổng lồ. Người đàn ông nói rằng ông đã cởi trên
lưng con cá đuối gai độc nầy suốt 450 dặm sau khi thuyền
ông ta bị lật ba tuần trước đó, hôm qua đài phát thanh
cũng có tường thuật vụ này.
Đài
phát thanh Vanuatu nói rằng Lottie Stevens 18 tuổi trôi vào New
Caladonia vào ngày thứ Tư. Đài nói rằng thuyền của Steven
bị lật vào ngày 15 tháng 1 khi anh ta và một người bạn đang
đi thuyền câu cá.
Đài
phát thanh Vanuatu tường thuật lại là người bạn bị chết
sau 4 ngày trôi theo con thuyền bị lật, Stevens đã quyết định
cố gắng bơi đến chỗ an toàn. Đài phát thanh nói rằng trong
vùng đó có nhiều cá mập, nhưng một con cá đuối gai độc
đã đến cứu Stevens và chở anh Stevens trên lưng nó 13 ngày
đêm đến New Caladonia ((AP, San Francisco Chroncicle, Feb. 8,
1990).
Những
Đạo Lý Phật Giáo Căn Bản
Không
giống truyền thống Thiên Chúa Giáo Do Thái, Phật Giáo xác
nhận sự nhất thể của tất cả chúng sanh, tất cả đều
có Phật tánh bình đẳng, và tất cả đều có tiềm năng
thành Phật, có nghĩa là trở thành giác ngộ viên mãn. Trong
các loại chúng sanh, không có công dân hạng hai. Theo giáo pháp
Phật Giáo, loài người không có một chỗ ưu tiên đặc biệt
hơn các loài có đời sống khác. Thế giới không được đặc
biệt tạo ra cho lợi ích và khoái lạc của loài người. Hơn
nữa, trong một số trường hợp tùy theo nghiệp của họ,
con người có thể tái sanh làm người và loài vật có thể
tái sanh làm người. Trong Phật Giáo điều hướng dẫn căn
bán nhất về hành vi là ahimsa (không gây hại) – ngăn cấm
gây hại và/hoặc chết cho bất cứ chúng sanh nào. Tại sao
người ta không nên giết hại? Bởi vì tất cả chúng sanh
đều có sanh mạng, chúng sanh đều yêu quý sanh mạng và không
muốn chết. Ngay cả những sinh vật nhỏ nhất, như con muỗi,
khi nó đến gần để cắn bạn, nhưng sẽ bay đi chỗ khác
nếu bạn làm một cử động nhỏ. Tại sao nó lại bay đi
chỗ khác? Bởi vì nó sợ chết. Nó nghĩ rằng nếu nó uống
máu bạn, bạn sẽ giết nó …. Chúng ta nên nuôi dưỡng tư
tưởng từ bi. Bởi vì chúng ta muốn sống, chúng ta không nên
giết những chúng sanh khác. Hơn nữa, nghiệp giết hại được
hiểu là gốc rễ của tất cả đau khổ và là nhân căn bản
của bệnh tật, chiến tranh; và động lực giết hại được
chỉ danh rõ ràng là giống với ma quỷ. Lý tưởng cao nhất
và phổ cập nhất của Phật Giáo là làm việc không ngừng
nghỉ để vĩnh viễn chấm dứt sự đau khổ của tất cả
chúng sanh, không phải chỉ riêng loài người.
Vài
Ví Dụ
Đức
Phật trong một kiếp quá khứ tái sanh làm một con nai chúa.
Ngài đề nghị dùng sanh mạng của chính ngài để thế mạng
cho một con nai cái đang có thai sắp sanh. Trong một kiếp trước
khác, Đức Phật đã hy sinh thân mạng của chính mình để
cứu sống một con cọp cái và hai con cọp con đang đói, bị
mắc kẹt trong tuyết. Ngài lý luận rằng cứu ba sanh mang vẫn
tốt hơn chỉ giữ lấy sanh mạng của chính mình. Thà mất
thân mạng của mình vẫn tốt hơn là giết một chúng sanh
khác.
Những
truyện chọn lọc dưới đây là từ quyển Đại Trí Độ
Luận:
Giá
Trị Tương Đối Của Đời Sống Con Người Và Giới Luật
Câu
Hỏi: Nếu không phải trường hợp bản thân bị tấn công,
thì ý tưởng giết hại có thể yên nghỉ. Tuy nhiên nếu bị
tấn công, bị sức manh chế ngự, và nếu lúc đó bị áp
lực, người ta nên làm gì?
Trả
lời: Nên cân nhắc tầm quan trọng tương đối (của các giải
pháp). Nếu người nào đó sắp bị tước đoạt sanh mang,
người đó đầu tiên nên cân nhắc là lợi ích do việc giữ
giới là quan trọng hơn hay lợi ích do việc giữ sanh mạng
của mình là quan trọng hơn, và việc phá giới tạo nên sự
thiệt hại hay sự hủy hoại thân thể tạo nên sự thiệt
hại.
Sau
khi quán chiếu theo cách này người đó nhận thức được
rằng việc duy trì giới luật là rất quan trọng và việc
giữ đời sống sanh mạng là [tương đối] không quan trong.
Nếu
trong việc tránh [sự hủy hoại] như thế chỉ [có thể thành
công] trong việc duy trì cơ thể người đó, [thì] được
[lợi ích] gì với cơ thể đó? Thân này là đống bọt của
già nua, bệnh tật và chết. Nó sẽ hư hoại không cách nào
tránh khỏi. Nếu, [tuy nhiên], vì việc giữ giới, người
đó mất thân mạng, ích lợi thật vô cùng to lớn.
Hơn
nữa, người đó [nên] suy nghĩ [rằng]: Từ quá khứ cho đến
nay, tôi đã mất sanh mang vô số lần. Có lúc tôi tái sanh
làm tên cướp ác độc, hay làm thú dữ mà tôi chỉ sống
vì lợi lộc hoặc vì những theo đuổi thấp hèn khác. Bây
giờ tôi được gặp [hoàn cảnh mà tôi có thể mất thân
mạng] để giữ gìn tịnh giới. Bỏ thân này và hy sinh mạng
sống để giữ gìn giới luật thì như vậy cả tỷ lần tốt
hơn và [thật sự] không thể so sánh được với việc giữ
gìn thân mạng của tôi [nhờ sự] vi phạm những giới cấm.
Bằng cách như vậy người đó quyết định rằng mình nên
bỏ đi thân mạng để bảo vệ [sự nguyên vẹn của] tịnh
giới.
Con
Trai Người Đồ Tể và Giới Cấm Giết Hại
Ví
dụ, thuở đó có một người là thánh nhập lưu (sơ quả
A La Hán) (srota-aapanna) sanh vào một gia đình đồ tể.
Người đó ở ngưỡng cửa tuổi trưởng thành. Mặc dầu
người ta mong đợi anh sẽ tiếp tục theo nghề nghiệp của
gia đình, nhưng anh không thể giết thú vật. Cha mẹ anh đưa
anh một con dao và một con cừu, nhốt anh vào trong một căn
phòng và nói với anh : "Nếu con không giết con cừu, chúng
ta sẽ không cho con ra ngoài để thấy mặt trời, mặt trăng
hay cho con thức ăn, nước uống để được sống.”
Anh
tự nghĩ: "Nếu tôi giết con cừu này, thì tôi sẽ [bị bắc
buộc] theo nghề nghiệp này suốt đời. Làm sao tôi có thể
làm tội ác đại ác này [chỉ ] vì cái thân này?” Sau đó
anh cầm dao lên và tự sát. Cha mẹ của anh mở cửa để xem,
thấy con cừu đang đứng cạnh anh [đang nằm] đã chết.
Vào
lúc đó, khi tự sát, anh được sanh lên cõi trời. Nếu người
nào giống như vậy, thì đây là không màng sanh mạng [của
chính mình] để giữ gìn [sự nguyên vẹn] của tịnh giới.
(Bản
Anh ngữ: Translation and copyright by Dharmamitra)
Thực
Hành
I.
Nghi Lễ Phóng Sanh là một cách thực hành của Phật Giáo để
cứu súc vật, chim chóc, cá v.v… khỏi bị giết hại hay giam
nhốt vĩnh viễn. Chúng được thả vào một cuộc sống mới
mẻ về thể chất và tâm linh. Nghi thức này là ví dụ điển
hình về giáo pháp căn bản của Phật Giáo là từ bi đối
với tất cả chúng sanh.
Một
đệ tử của Phật phải duy trì tâm từ bi và tu hành hạnh
giải thoát chúng sanh. Người đó nên quán tưởng như
sau: "Tất cả chúng sanh nam đã từng là cha của tôi và tất
cả chúng sanh nữ đã từng là mẹ của tôi. Không có một
chúng sanh nào mà không sanh ra tôi trong những kiếp trước,
vì vậy tất cả chúng sanh trong sáu nẻo đều là cha mẹ của
tôi. Vì vậy, khi một người giết vá và ăn thịt bất cứ
chúng sanh nào, người đó đã giết hại cha mẹ tôi. Thêm
nữa, người đó giết hai cái thân đã từng là thân của
tôi, bởi vì các yếu tố đất và nước trước đây đã
từng là một phần của thân thể tôi, và các yêu tố lửa
và gió đã từng là thể tánh căn bản của tôi. Vì vậy,
tôi sẽ luôn tu hành hạnh giải thoát chúng sanh và trong tất
cả các kiếp đều luôn tái sanh ở trong Pháp thường trụ
và dạy người khác để cùng giải thoát chúng sanh”. Bất
cứ khi nào vị Bồ tát thấy kẻ khác chuẩn bị giết một
con vật, vị Bồ tát nên tìm một phương tiện khéo léo để
cứu vớt và bảo vệ con vật đó, giải thoát nó khỏi sự
đau khổ và khó khăn. (Brahma Net Sutra - Kinh Phạm Võng - quyển
I trang 162).
Tại
Trung Hoa nghi lễ Phóng sanh rất phổ biến và được tiếp
tục cho đến ngày nay. Nghi lễ này cũng được thực hành
tại Hoa Kỳ tại Vạn Phật Thánh Thành ở quận hạt Mendocino
và tại các trung tâm Phật Giáo khác.
II.
Ăn Chay
Tất cả chúng sanh – loài người hay loài vật
Đều muốn sống và sợ chết
Đều sợ nhất là lưỡi dao người đồ tể
Chém cắt thân thể ra từng mảnh nhỏ
Thay vì hung bạo và ác hiểm,
Tại sao không ngưng giết hại và trân quý sự sống?
(Trân Quý Sự Sống – Cherishing Life, I, 83)
Trong
Phật giáo luôn giữ ăn chay hoàn toàn là một điều tự nhiên
và hợp lý về giới luật không giết hại. Giới Bồ Tát
cũng nói rõ cấm ăn những thức ăn không phải thực vật.
Một
sinh viên: “….Khi ăn một tô cơm, thì đã lấy đi sinh mạng
của tất cả các hạt cơm, trong khi ăn thịt chỉ lấy sanh
mạng của một con vật.”
Hòa
Thượng Tuyên Hóa trả lời: "Trên có thể một con vật có
hàng trăm ngàn, thật ra là nhiều triệu sinh vật nhỏ nhít.
Những sinh vật này là những phần nhỏ của con vật trước
đây. Linh hồn của con người lúc chết có thể chia chẻ ra
thành nhiều con thú vật. Một người có thể trở thành mười
con thú vật. Bởi vậy thú vật rất ngu si. Linh hồn của thú
vật có thể chia chẻ và khi phân chia đến mức nhỏ nhất
có thể trở thành một vi sinh thể hay cây cỏ. Những cảm
thọ cây cỏ có lúc đó là những gì tách ra từ linh hồn
của con vật lúc chết. Mặc dầu sanh mạng của một số lượng
lớn cây cỏ có vẻ rất lớn, nhưng không lớn bằng một
con vật hay một miếng thịt ăn trong miệng. Ví dụ như cơm:
hàng chục tỉ hạt cơm không chứa nhiều sanh mạng bằng một
miếng thịt. Nếu bạn mở Ngũ nhãn bạn chỉ cần nhìn sơ
là biết rõ. Nếu bạn chưa mở Ngũ nhãn, dù người khác có
cố gắng giải thích cho bạn thế nào đi nữa, bạn vẫn không
hiểu được. Dù có giải thích cách nào đi nữa, bạn vẫn
không tin, bởi vì bạn chưa từng là thảo mộc!
Một
ví dụ khác là mấy còn muỗi. Hàng triệu còn muỗi trên núi
này có thể đơn giản là linh hồn của một người bị chuyển
hoá thành những con muỗi này. Không phải linh hồn một con
người chỉ chuyển thành một con muỗi. Một người có thể
chuyển thành vô số con muỗi.
Vào
lúc chết thể tánh thay đổi, linh hồn phân tán, và những
phần nhỏ nhất trở thành thảo mộc. Như vậy có sự khác
biệt giữa việc ăn thực vật và ăn loài vật. Hơn nữa,
thảo mộc có thọ mạng rất ngắn ngủi. Ví dụ như cỏ,
sanh vào mùa xuân và chết trong vòng vài tháng. Loài vật sống
lâu hơn. Nếu bạn không giết loài vật, chúng sẽ sống được
nhiều năm. Cây lúa, dù điều kiện thế nào đi nữa, chỉ
sống một thời gian ngắn. Như vậy, nếu bạn thật sự nhìn
vào vấn đề, có nhiều yếu tố cần cứu xét, và ngay cả
khoa học cũng chưa hiểu hết được.” (Buddha Root Farm, 64)
Ngài
Ma Ha Ca Diếp hỏi Đức Phật “tai Sao Như Lai không cho phép
ăn thịt?” Đức Phật trả lời: "Bởi vì ăn thịt làm cắt
đứt hạt giống từ bi.” (Cherishing Life, II 5)
NHỮNG
VẤN ĐỀ HIỆN TẠI VỀ QUYỀN CỦA LOÀI VẬT THEO QUAN ĐIỂM
PHẬT GIÁO
Mặc
dầu những hướng dẫn dưới đây để làm việc về các
vấn để quyền của loài vật rõ ràng là theo giáo pháp Phật
giáo, nhưng chúng hẳn nhiên không chỉ dành riêng cho Phật
giáo. Niềm hy vọng của tôi đối với cuộc hội thảo này
là nhiều người tham dự ở đây, bất kể quan điểm tôn
giáo của họ như thế nào, sẽ hết lòng cưu mang những hướng
dẫn này trong những công việc của họ trong tương lai về
quyền của loài vật.
1)
Chúng ta nên giảm thiểu sự sợ hãi, lòng căm hờn, và các
tư tưởng oán thù tạo ra do sự tra tấn và giết hại loài
vật.
2)
Chúng ta không nên dùng đến những tình cảm tiêu cực hay
bạo động. Những điều này chỉ làm cho vấn để phức tạp
thêm. Các cách giải quyết thật sự đến từ sự thay đổi
tâm của con người hơn là tạo ra sự đối đầu và xung đột.
3)
Chúng ta không nên giới hạn lòng từ bi của chúng ta đến
các loài vật và những người có cùng quan điểm, mà nên
nới rộng đến tất cả chúng sanh, ngay cả khi chúng ta cảm
thấy rằng một số chúng sanh hoàn toàn sai trái. Từ bi nên
là căn bản của tất cả các tương tác của chúng ta đối
với người khác, bất kể đến quan điểm và hành động
của họ trong lãnh vực quyền loài vật như thế nào đi nữa.
Based
on a Paper Presented at the Conference "Animal Rights and Our Human Relationship
to the Biosphere," San Francisco State University, March 29-April 1, 1990,
NEWS
I want
to relate to you two striking examples of animals acting with more humanity
than most humans. My point is not that animals are more humane than humans,
but that there is dramatic evidence that animals can act in ways that do
not support certain Western stereotypes about their capacities.
About
fifteen years ago there was an Associated Press article with a dateline
from a northern Japanese fishing village. Several people from a fishing
vessel were washed overboard in a storm far at sea. One of the women was
found still alive on a beach near her village three days later. At the
time a giant sea turtle was briefly seen swimming just offshore. The woman
said that when she was about to drown the turtle had come to rescue her
and had carried her on its back for three days to the place where she was
found.
In
February of this year, also according to the Associated Press a man lost
at sea was saved by a giant stingray:
A man
claims he rode 450 miles on the back of a stingray to safety after his
boat capsized three weeks ago, a radio station reported yesterday.
Radio
Vanuatu said 18-year-old Lottie Stevens washed up Wednesday in New Caladonia.
It said Stevens' boat capsized January 15 while he and a friend were on
a fishing trip.
The
friend died and after four days spent drifting with the overturned boat,
Stevens decided to try to swim to safety, Radio vanuatu reported. There
were sharks in the area, but a stingray came to Steven's rescue and carried
him on its back for 13 days and nights to New Caladonia, the radio said.
(AP, San Francisco Chroncicle, Feb. 8, 1990)
BASIC
BUDDHIST PRINCIPLES
Unlike
the Judeo-Christian tradition, Buddhism affirms the unity of all living
beings, all equally posses the Buddha-nature, and all have the potential
to become Buddhas, that is, to become fully and perfectly enlightened.
Among the sentient, there are no second-class citizens. According to Buddhist
teaching, human beings do not have a privileged, special place above and
beyond that of the rest of life. The world is not a creation specifically
for the benefit and pleasure of human beings. Furthermore, in some circumstances
according with their karma, humans can be reborn as humans and animals
can be reborn as humans. In Buddhism the most fundamental guideline for
conduct is ahimsa-the prohibition against the bringing of harm and/or death
to any living being. Why should one refrain from killing? It is because
all beings have lives; they love their lives and do not wish to die. Even
one of the smallest creatures, the mosquito, when it approaches to bite
you, will fly away if you make the slightest motion. Why does it fly away?
Because it fears death. It figures that if it drinks your blood, you will
take its life. . . . We should nurture compassionate thought. Since we
wish to live, we should not kill any other living being. Furthermore, the
karma of killing is understood as the root of all suffering and the fundamental
cause of sickness and war, and the forces of killing are explicitly identified
with the demonic. The highest and most universal ideal of Buddhism is to
work unceasingly for permanent end to the suffering of all living beings,
not just humans.
EXAMPLES
The
Buddha in a former life was reborn as a Deer-king. He offers to substitute
his own life for that of a pregnant doe who is about to give birth. In
another previous lifetime, the Buddha sacrificed his own life to feed a
starving tiger and her two cubs, who were trapped in the snow. He reasoned
that it would be better to save three lives than to merely preserve his
own. It is better to lose one's own life than to kill another being.
The
following selections are from the Ta Chih Tu Lun:
The
Relative Value of One's Life and the Precepts
Question:
If it is not a case of my being attacked, then the thought of killing may
be put to rest. If, however, one has been attacked, overcome by force,
and is then being coerced [by imminent peril], what should one do then?
Reply:
One should weigh the relative gravity [of the alternatives]. If someone
is about to take one's life, one [should] first consider whether the benefit
from preserving the precept is more important or whether the benefit from
preserving one's physical life is more important and whether breaking the
precept constitutes a loss or whether physical demise constitutes a loss.
After
having reflected in this manner one realizes that maintaining the precept
is momentous and that preserving one's physical life is [relatively] unimportant.
If in avoiding [such peril] one is only [able to succeed in] preserving
one's body, [then] what [advantage]is gained with the body? This body is
the swamp of senescence, disease and death. It will inevitably deteriorate
and decay. If, [however], for the sake of upholding the precept, one loses
one's body, the benefit of it is extremely consequential.
Furthermore,
one [should] consider [thus]: "From the past on up to the present, I have
lost my life an innumerable number of times. At times I have incarnated
as a malevolent brigand, as a bird, or as a beast where I have lived merely
for the sake of wealth or profit or all manner of unworthy pursuits. Now
I have encountered [a situation where I might perish] on account of preserving
the pure precepts. To not spare this body and sacrifice my life to uphold
the precepts would be a billion times better than and [in fact] incomparable
to safeguarding my body [at the expense of] violating the prohibitions."
In this manner one decides that one should foresake the body in order to
protect [the integrity] of the pure precepts.
The
Butcher's Son and the Killing Precept
For
example, there once was a man who was a srota- aapanna born into the family
of a butcher. He was on the threshhold of adulthood. Although he was expected
to pursue his household occupation, he was unable to kill animals. His
father and mother gave him a knife and a sheep and shut him up in a room,
telling him, "If you do not kill the sheep, we will not allow you to come
out and see the sun or the moon or to have the food and drink to survive."
The
son thought to himself, "If I kill this sheep, then I will[be compelled
to] pursue this occupation my entire life. How could I commit this great
crime [simply] for the sake of this body?" Then he took up the knife and
killed himself. The father and mother opened the door to look. The sheep
was standing to one side whereas the son was [laying there], already expired.
At
that time, when he killed himself, he was born in the heavens. If one is
like this, then this amounts to not sparing [even one's own] life in safeguarding
[the integrity of] the pure precepts.
End
Notes: A srota-aapanna is a first- stage arhat, otherwise known as a "stream-winner."
(Translation
and copyright by Dharmamitra)
PRACTICES
I.
The Rite of Liberating Living Beings is a Buddhist practice of rescuing
animals, birds, fish and so forth that are destined for slaughter or that
are permanently caged. They are released to a new physical and spiritual
life. The practice exemplifies the fundamental Buddhist teaching of compassion
for all living beings.
A disciple
of the Buddha must maintain a mind of kindness and cultivate the practice
of liberating beings. He should reflect thus: 'All male beings have been
my father and all females have been my mother. There is not a single being
who has not given birth to me during my previous lives, hence all beings
of the Six Destinies are my parents. Therefore, when a person kills and
eats any of these beings, he thereby slaughters my parents. Furthermore,
he kills a body that was once my own, for all elemental earth and water
previously served as part of my body and all elemental fire and wind have
served as my basic substance. Therefore, I shall always cultivate the practice
of liberating beings and in every life be reborn in the eternallyabiding
Dharma and teach other to liberate beings as well.' Whenever a Bodhisattva
sees a person preparing to kill an animal, he should devise a skilful method
to rescue and protect it, freeing it from its suffering and difficulties...
(Brahma Net Sutra I 162)
In
China the Rite of Liberating Living Beings was very popular and has continued
to be so to the present day. It also is practiced in the United States
at the City of Ten Thousand Buddhas in Mendocino County and at other Buddhist
centers.
II.
Vegetarianism
All
beings-human or beast-
Love
life and hate to die.
They
fear most the butcher's knife
Which
slices and chops them piece-by-piece.
Instead
of being cruel and mean,
Why
not stop killing and cherish life?
(Cherishing
Life, I, 83)
In
Buddhism adhering to a completely vegetarian diet is a natural and logical
ramification of the moral precept against the taking of life. The Bodhisattva
Precepts also explicitly forbid the eating of non-vegetarian food.
Student:
"...when you eat one bowl of rice, you take the life of all the grains
of rice, whereas eating meat you take only one animal's life."
The
[Venerable] Master [Hua] replied: "On the body of one single animal are
a hundred thousand, in fact, several million little organisms. These organisms
are fragments of what was once an animal. The soul of a human being at
death may split up to become many animals. One person can become about
ten animals. That's why animals are so stupid. The soul of an animal can
split up and become, in its smallest division, an organism or plant. The
feelings which plants have, then, are what separated from the animal's
soul when it split up at death. Although the life force of a large number
of plants may appear sizable, it is not as great as that of a single animal
or a single mouthful of meat. Take, for example, rice: tens of billions
of grains of rice do not contain as much life force as a single piece of
meat. If you open your Five Eyes you can know this at a glance. If you
haven't opened your eyes, no matter how one tries to explain it to you,
you won't understand. No matter how it's explained, you won't believe it,
because you haven't been a plant!
"Another
example is the mosquitoes. The millions of mosquitoes on this mountain
may be simply the soul of one person who has been transformed into all
those bugs. It is not the case that a single human soul turns into a single
mosquito. One person can turn into countless numbers of mosquitoes.
At
death the nature changes, the soul scatters, and its smallest fragments
become plants. Thus, there is a difference between eating plants and eating
animals. What is more, plants have very short life-spans. The grass, for
example, is born in the spring and dies within months. Animals live a long
time. If you don't kill them, they will live for many years. Rice, regardless
of conditions, will only live a short time. And so, if you really look
into it, there are many factors to consider, and even science hasn't got
it all straight." (Buddha Root Farm, 64)]
Mahakashyapa
asked the Buddha, "Why is it that the Thus Come One does not allow eating
meat?' The Buddha replied, "It is because meat-eating cuts off the seeds
of great compassion." (Cherishing Life, II 5)
CURRENT
ANIMAL RIGHTS ISSUES FROM A BUDDHIST PERSPECTIVE
Although
the following guidelines for working on animal rights issues follow clearly
from fundamental Buddhist teachings, they are by no means exclusively Buddhist.
My hope for this conference is that many of the participants, regardless
of their religious views, will wholeheartedly embrace them in their future
work for animal rights.
1)
We should reduce the fear, hate, and thoughts of revenge generated by the
torturing and killing of animals.
2)
We should not be prey to negative emotions or violence. They compound the
problem. Real solutions come from changing people's minds rather than from
creating confrontation and friction.
3)
We should not limit our compassion to the animals and to those of like
mind, but extend it to all living beings, even if we feel that some are
clearly in the wrong. Compassion should be the basis of all our interactions
with others, regardless of their views and actions in the area of animal
rights.
Source:
http://online.sfsu.edu/

