Lợi
ích ăn chay
Nhân
loại thời nay hầu hết đều thích ăn thịt, dẫn đến xuất
hiện tràn lan các bệnh tật như: cao huyết áp, tiểu đường
sỏi thận, bệnh tim, xơ cứng mạch máu. Ngạn ngữ có câu:
“Xưa nay trong một bát canh
Oán sâu như bể hận thành non cao
Muốn hay nguồn gốc binh đao
Lắng nghe lò mổ tiếng gào đêm thanh”.
Từ
ngàn xưa đến nay, một bát canh chúng ta ăn, nhìn qua tuy bình
thường chỉ là một bát canh, nhưng sự oán hận trong đó
thật sâu hơn biển. Muốn biết vì sao trên thế giới chiến
tranh, tai kiếp, binh kiếp, ôn dịch xảy ra mãi không thôi?
Tất cả đều do ăn thịt mà ra. Nếu bạn muốn hiểu sự
thật, đang đêm bạn hãy thử vào lò mổ xem sao? Giết trâu
trâu khóc, giết heo heo khóc, giết dê dê khóc. Những tiếng
khóc thê thảm, những tiếng gào thảm thiết, những oán hận
trùng trùng, những oan độc, những cừu hận ấy tỏa khắp
hư không mới tạo nên bao tai kiếp cho thế gian. Giả sử ai
ai cũng ăn chay, thì những oan nghiệt ấy tức khắc tiêu dứt,
có thể biến can qua thành hòa bình, biến bạo lực thành
an lành, được như thế mới cứu vãn được tai kiếp cho
tương lai.
1.
ăn chay được mạnh khoẻ, sống lâu
Thứ
nhất: thức ăn chay không độc, thịt có độc
Thức
ăn chay phần nhiều đều là rau quả, sinh trưởng lớn lên
từ đất, hoặc rong biển… đã nhiều dinh dưỡng lại không
có độc tố. Những thực vật này giúp máu giữ được chất
kiềm – đây muốn chỉ máu ấy trong sạch. Y học gọi là
kiềm tính thực vật. Thực phẩm có thịt ăn vào có thể
khiến cho máu mang tính chua – đây muốn chỉ máu ấy dơ,
do đó thịt được gọi là thực phẩm mang tính chua. Người
ăn chay máu sạch, nên tuần hoàn nhanh, khiến cơ thể nhẹ
nhõm thoải mái, hoạt bát, tinh lực dồi dào, chịu đựng
giỏi, suy nghĩ nhanh lẹ và sống lâu. Như Hòa thượng Triệu
Châu, một cao tăng Phật giáo đời Đường sống đến 150
tuổi. Hòa thượng Hư Vân thời cận đại sống được 120
tuổi. Cư sĩ Lý Bỉnh Nam, Đài Loan, nhờ nhiều năm trường
trai, 95 tuổi mà vẫn sáng suốt. Những điều này đều là
hiện thực chứng minh ăn chay mạnh khỏe, sống lâu. Lại như
quán quân bơi lội Mậu-lâm-la-tư của thế vận hội Olimpic,
lần đầu tiên, tốc độ của anh ta thật kinh người. Là
vận động viên nổi tiếng nhất, anh ta là một người ăn
chay. Theo báo cáo của Kiện Đức, một nhà hóa học trứ danh
Pháp quốc, ông ta phát hiện thực phẩm thịt là một loại
thực phẩm trúng độc mang tính chậm. Bởi vì xuất xứ của
thịt là từ heo, dê, gà, vịt… mà động vật lúc vội vàng,
giận dữ hoặc sợ hãi thì trong cơ thể sản sinh một vật
tiết ra độc tố, độc tố ấy nhanh chóng truyền khắp các
mạch máu vi tế và thịt trong toàn thân. Vật tiết độc chất
này thông thường đều đầy trong cơ thể, tác dụng “cái
mới thay đổi cái cũ” bài xuất ra ngoài, hoặc ra bằng đường
đại tiểu tiện. Nếu con vật bị giết trong lúc đang giận
dữ hoặc sợ hãi, bộ máy cơ thể bị đình chỉ hoạt động,
vật tiết xuất độc tố này không được bài xuất ra, vẫn
tồn đọng trong máu thịt. Nếu ăn vào loại thịt này, tất
bị trúng độc tố ấy. Cho nên, ăn thịt bằng với trúng
độc mang tính chậm. Đã từng có người thí nghiệm qua. Động
vật trong lúc giận dữ hoặc sợ hãi, chất tiết độc tố
mà cơ thể sản sinh ra, nếu hút ra bằng ống thủy tinh, chỉ
cần độc tố bằng một cây nhang đã có thể giết chết
một mạng người. May mà độc tố này khi gặp rau quả, bị
hóa giải bớt một phần nào. Cho nên lúc nấu nướng, nên
bỏ vào một ít gừng tươi, ớt hoặc rau xanh, đậu hủ, sẽ
hóa giải bớt độc tố của thịt. Nếu nấu chỉ toàn thịt,
không bỏ gừng, tỏi, rau... thì độc tố của thịt không
được hóa giải, ăn vào sẽ có hại, lâu dài tất sẽ trúng
độc mà chết.
Năm
1954, viện liệu dưỡng bệnh phổi Gia Nghĩa, Đài Loan có một
bệnh nhân tên Quảng. Lúc rút quân khỏi Đại Lục, anh ta
theo quân đội đến Đài Loan. Do suy dinh dưỡng, anh ta mắc
bệnh phổi. Anh trai anh ta làm ăn buôn bán ở Hồng Kông. Mới
đầu đến Đài Loan, không liên hệ được với anh mình. Sau
liên lạc được, viết thư báo mắc trọng bệnh. Anh trai gởi
đến cho một món tiền lớn. Có tiền, anh liền nghĩ đến
bồi bổ. Bồi bổ bằng gì? Ăn gà! Thịt gà là bổ nhất!
Ban đầu, hai ngày ăn một con. Ăn liền mấy ngày không thấy
khởi sắc. Bồi bổ nữa. Mỗi ngày ăn một con. Ăn liền mấy
ngày, sức khỏe lại càng suy nhược. Lại bồi bổ nữa. Một
ngày ăn ba con. Phương pháp ẩm thực của anh ta thật đặc
thù. Sợ dinh dưỡng của gà theo máu ra hết, vì thế anh nhét
gà vào ống tre cho ngột chết, rồi bỏ vào nồi áp suất
hầm, sau đó uống hết nước cốt. Uống một ngày ba lần
như thế. Uống chưa được mấy ngày thì ôi thôi! Nguyên nhân
đưa đến cái chết này của anh ta, lúc đó tôi chẳng hiểu
gì cả. Về sau học Phật, nghiên cứu phương pháp ăn chay,
mới hiểu được ông Quảng do ăn thịt trúng độc mang tính
chậm mà chết. Không những súc sinh mà con người cũng thế.
Con người lúc giận dữ, sợ hãi, sắc mặt bỗng chốc đỏ
mặt tía tai hoặc nhợt nhạt, điều này đều do tinh thần
bị kích động mà sản sinh độc tố, hiện tượng biến hóa
trong máu. Độc tố này đối với phụ nữ còn phát sinh cả
trong sữa nữa, nếu cho con bú sẽ nguy hiểm tính mạng. Trong
Ấn Quang Đại Sư Văn Sao có kể câu chuyện thế này: có một
phụ nữ người Âu, sau khi chăm chú nghe Ấn Quang đại sư
khai thị lý giới sát ăn chay, bèn khóc rống lên. Bà ta đau
xót cho hai đứa con trai của mình, chết do độc của sữa.
Vốn là hai vợ chồng bà thường hay xảy ra bất hòa, cãi
vã. Mỗi khi hai vợ chồng gầm thét như sấm, đứa bé sợ
khóc thét lên. Là người làm mẹ, để con thôi khóc, lập
tức vạch áo đút ngay núm vú vào miệng đứa trẻ, tuy đứa
trẻ đã thôi khóc, nhưng từ đó cơ thể suy nhược dần,
không bao lâu thì chết. Từ sự thật của hai câu chuyện này,
có thể thấy: ăn chay không độc, thịt có độc. Tất nhiên,
cần phải tức tốc giới sát ăn chay.
Thứ
hai: Nhân loại nên ăn chay, chớ nên ăn thịt
Theo
tiến sĩ Hàn Đinh Đốn của trường đại học Ca-luân-tỷ-á
Mỹ quốc, đã từng giải phẫu phân tích đường ruột, chứng
minh con người thích hợp ăn chay mà không thích hợp ăn thịt.
Ông ta giải thích ruột non của động vật ăn thịt thì ngắn,
ruột già thẳng và trơn nhẵn; ruột non của động vật ăn
chay thì dài, ruột già cũng dài; ruột của động vật ăn
thịt lẫn ăn chay dài hơn động vật ăn thịt, ngắn hơn động
vật ăn chay. Ruột già của con người dài khoảng 5 – 6 mét
và quằn tới quằn lui, vách ruột không láng đồng thời chồng
lên một đống. Đường ruột như thế chỉ thích hợp với
ăn chay, không thích hợp với ăn thịt. Bởi vì thịt ít chất
xơ, sau khi tiêu hóa để lại cặn bã. Ruột của con người
tương đối dài, thức ăn ở trong ruột quá lâu sẽ sinh ra
độc tố, tăng thêm gánh nặng cho gan. Gan quá sức chịu đựng
sẽ trở nên xơ cứng, thậm chí ung thư. Lại nữa, trong thịt
có rất nhiều a xít uric, Urê, ăn vào tăng thêm gánh nặng
cho tạng thận, dẫn đến bệnh thận. Vả lại, thịt ở trong
ruột già, ruột non phải qua sự hấp thu quá độ không cần
thiết. Và thịt vốn lại thiếu chất xơ, dễ tạo nên táo
bón, dẫn đến bệnh trĩ và ung thư trực tràng. Sự phân tích
đường ruột con người trên đây, đủ để chứng minh con
người ăn thịt là “tự rước họa vào thân”.
Thứ
ba: Thức ăn thịt dễ dẫn đến bệnh tật
Sự
nguy hại lớn nhất đến sức khỏe của người già, trung
niên là colesterin, mà hàm lượng colesterin tương đối có nhiều
trong não, thần kinh, máu, nước mật, lòng vàng trứng và mỡ…
của động vật. Colesterin là chủ thể cấu thành hocmon của
tuyến thượng thận và vitamin D. Tố chất dinh dưỡng này,
thanh niên, trung niên hấp thu một lượng vừa phải rất là
hữu ích. Nếu trong máu của một người chứa colesterin quá
nhiều, sẽ dẫn đến xơ cứng động mạch, bệnh tim, bệnh
cao huyết áp… Tuổi trung niên trở lên thì cơ thể, sinh lý
có chiều hướng suy dần. Tất nhiên, cần phải tránh ăn nhiều
thực phẩm thịt hàm chứa phong phú chất colesterin để giữ
sức khỏe cơ thể.
Hiện
tại, nguyên nhân tử vong đứng đầu ở Đài Loan là bệnh
tim, huyết áp. Thống kê từ bệnh chứng, chứng tỏ người
Đài Loan ăn thịt quá nhiều. Trong các cuộc báo cáo từ nhiều
nghiên cứu khác nhau, đều đưa ra thịt có thể dẫn đến
ung thư. Bởi vì thịt lúc chiên nướng, sẽ sản sinh ra một
chất hóa học – chất dẫn đến bệnh ung thư nghiêm trọng
này. Giả sử ăn thịt chiên nướng, một miếng bít-tết có
thể tương đương với chất hóa học – khói của 600 cây
nhang. Cho nên, ăn bít tết và thịt quay còn đáng sợ hơn hút
cả một khối lượng lớn thuốc thơm. Kế đó, nếu heo bò
mắc bệnh ung thư hoặc các bệnh tương tự, ăn thịt của
những con vật này, rất có khả năng sẽ bị truyền nhiễm.
Lại nữa, có một số nhà chăn nuôi, để phòng súc vật nuôi
như heo, bò, gà, vịt không bị truyền nhiễm bệnh dịch, đã
bỏ thuốc kháng sinh trong thức ăn gia súc. Điều này khiến
cho người ăn thịt cũng bị hấp thu rất nhiều chất kháng
sinh. Về sau những người này mắc bệnh, thì kháng sinh và
thuốc đặc hiệu của y bác sĩ dùng đều trở thành thuốc
mang tính chống kháng vô hiệu hóa, làm cho không thuốc nào
chữa được, bó tay chịu chết. Sinh mạng của những người
này do thường ngày ăn thịt làm chủ.
Nguyên
nhân tử vong lớn thứ hai ở Đài Loan chính là ung thư. Cồn
có thể gây nên bệnh ung thư. Người uống rượu thường
bị ác tính niêm mạc khí quản và phế nang tế bào, ung thư
thực quản và khối u ác tính dạ dày gián tiếp gây nên ung
thư gan, xơ gan cổ trướng. Giữa rượu và ung thư kết tràng,
ung thư trực tràng có sự liên quan mật thiết. Cho nên, háo
ăn thịt cá, lại thêm tham rượu, bằng với lửa đổ thêm
dầu, nguy hiểm vô cùng. Có rất nhiều thực vật phòng chống
khối u. Hễ những thực vật giàu vitamin A, C đều có thể
dự phòng ung thư. Ví như xúp lơ, dưa bở, khoai lang, cà chua,
hạnh tử, trái đào, bí rợ, rau chân vịt, bí đao, bắp cải,
su hào, rau cải hoa, bưởi, ớt tươi, chanh, lê, quýt, đậu
hà lan, dứa, dâu tây, cam đường, cà rốt, sữa bột… giảm
mập. Người ăn chay không cần kiêng kỵ thứ nào. Người
Mỹ đã từng điều tra thống kê, vi trùng bệnh trong cơ thể
con người, hết 8 phần 10 là do truyền nhiễm từ thịt bò,
và người bị bệnh phổi cũng có người do ăn thịt bò. Lại
trong dịch Hổ Liệt La, có một loại tên gọi là Đồn Hổ
Liệt La, đó chính là bệnh truyền nhiễm từ heo. Đan Mạch
sau thế chiến thứ hai, để tái tạo lại đất nước, chính
phủ nghiêm cấm nhân dân giết động vật làm thực phẩm.
Qua năm thứ hai kinh tế phục hồi mới bỏ lệnh cấm. Ngờ
đâu sau khi giải cấm, người dân trong nước mắc bệnh ngược
lại cao hơn nhiều so với khi cấm lệnh sát sinh. Có thể thấy,
ăn chay có ích, ăn thịt có hại. Lại nữa, trước thế chiến
thứ hai, nước Bungari ở Châu Âu được gọi là “đất nước
của trường thọ”. Trong 6.000.000 nhân khẩu của toàn đất
nước, có đến 160 người thọ trên 100 tuổi. Nguyên nhân
trường thọ ấy, qua kết quả của các nhà y học, 95% là
ăn chay trường. Đây chính là ăn chay có thể khỏe mạnh,
sống lâu.
Lại
một chứng minh nữa: nhà dinh dưỡng học Kha-lâm-tư, Mỹ quốc
nói: “Nhân loại nếu có thể bỏ ăn thịt, thì sẽ thu được
lợi ích vô cùng”. Ăn chay có thể giữ lâu tuổi trẻ, tinh
lực dồi dào, đầu óc mẫn tiệp, da thịt mềm mại, đây
là hiện tượng của tuổi trẻ. Ngược lại, thân thể mệt
nhọc, thần trí hôn ám, da thịt xù xì, lộ ra dáng vẻ lão
hóa. Nay lấy ba cái này làm chuẩn, so sánh giữa ăn chay và
ăn mặn, nhà dinh dưỡng học Chu Tu Tuệ nói: “Ăn nhiều thực
phẩm có thịt, trong y học gọi là thực vật mang tính chua,
có thể làm cho máu mang tính chua, máu dơ. Lúc muốn trung hòa
tính chua này, chất canxi trong máu phải tiêu hao lượng lớn.
Lượng canxi mất, tế bào sẽ bị lão hóa, cơ thể mỏi mệt
không sức chịu đựng, dễ đưa đến thần trí hôn ám và
suy yếu. Còn ăn nhiều rau xanh, trái cây, những thực vật
mang tính kiềm này, có thể làm cho máu giữ được chất kiềm,
máu trong sạch, khiến cho cơ thể nhẹ nhàng, thoải mái, tinh
lực dồi dào, chịu đựng giỏi, đầu óc nhanh nhạy đồng
thời có thể sống lâu”.
Trên
đây, đã đối chiếu sức khỏe và tinh thần của người
ăn chay và người ăn mặn, rõ ràng đã thấy: một giữ được
vẻ thanh xuân, một suy yếu lão hóa. Sự láng mịn và xù xì
của da, chỉ nhìn qua ta có cảm giác ngay là già hay trẻ. Cho
nên, da thịt mịn màng là điều kiện chính của sự trẻ
mãi. Ăn chay làm sao giữ được nước da mịn màng? Điều
này cần phải nói từ thực phẩm dầu mỡ nào mà người
ăn chay đã ăn. Giá trị dinh dưỡng của mỡ là: thứ nhất,
cung cấp nhiệt năng. Thứ hai, duy trì nhiệt độ cơ thể,
bảo vệ nội tạng và làm tươi nhuận da. Thứ ba, giúp đỡ
hấp thu vitamin. Chất mỡ quá nhiều làm cho người ta mập,
dễ mắc bệnh cao huyết áp, mạch máu não cho đến các bệnh
tim, gan, phổi, thận… Nếu mỡ quá ít khiến cho người ta
gầy gò, dễ mắc các chứng suy nhược cho đến các bệnh
về da. Có hai nguồn mỡ: một là mỡ từ động vật, như
mỡ của heo, dê và thịt mỡ, gọi là mỡ động vật. Hai
là mỡ từ nhân thực vật, như dầu phụng, dầu đậu nành,
gọi là dầu thực vật. Sự hơn thiệt của hai loại dầu
mỡ này khác nhau rất lớn. Mỡ động vật là mỡ bão hòa,
nhiều colesterin, dễ dẫn đến xơ cứng động mạch, cao huyết
áp, bệnh tim, cũng có lợi cho việc sinh sản ung thư tế bào.
Dầu thực vật không phải là dầu bão hòa, có thể thúc đẩy
tăng gia bài tiết tính chua của nước mật, làm cho colesterin
xuống thấp, tránh được bệnh tim và các chứng huyết quản
khác. Từ đó có thể thấy, người ăn chay sử dụng dầu
thực vật, quả thật là một yếu tố lớn để khỏe mạnh
tươi da. Hàm lượng dầu trong thực vật, nhiều nhất là ở
hồ đào, chứa 66.90%. Thứ hai là đậu phụng, chứa 48.70%.
Thứ ba là mè trắng, chứa 48.23%. Thứ tư là đậu nành, chứa
20.20%. Những dầu này đều không phải là dầu bão hòa, ăn
vào có ích không hại. Hàm lượng mỡ trong động vật, nhiều
nhất là ở thịt heo, chứa 57.80%. Thứ hai là thịt dê, chứa
25.00%. Thịt bò chứa 13.50%. Nhưng những loại mỡ này đều
thuộc mỡ bão hòa, chứa rất nhiều colesterin, dễ dẫn đến
bệnh tim, bệnh huyết quản. Nghe nói, ngày xưa nữ minh tinh
điện ảnh Hồ Điệp, nhờ ăn chay trường, tuy đã ở tuổi
“bảy mươi xưa nay hiếm”, nhưng vẫn giữ được dáng vẻ
xinh đẹp thuở thiếu thời. Đây là một chứng cứ ăn chay
có thể không già.
2.
ăn chay có thể phát triển trí tuệ
Đại
Đái Lễ Ký nói: “Ăn thịt dũng cảm nhưng hung hãn, ăn chay
thông minh mà hiền hậu”. Đây là thuyết “ăn chay có thể
phát triển trí tuệ”, thấy ở những sách tịch cổ đại
Trung Quốc. Điều này cực kỳ quan trọng đối với thành
phần tri thức trẻ. Rất tiếc những người đề xướng ăn
chay sau này, phần lớn chỉ lập luận trên nhân quả nghiệp
báo, giới sát hộ sinh, rất ít người lao vào nghiên cứu
nguyên lý “ăn chay có trí”, làm lỡ cơ duyên ăn chay cho
biết bao người.
Gần
đây, tiến sĩ Bình Sơn Hùng của Viện Vệ Sinh Lập Công Chúng,
Nhật Bản, với con mắt của nhà nghiên cứu học thuật, đã
thấy được người ăn chay tham dục ít, người ăn mặn tham
dục nhiều; người ăn chay tinh thần sáng suốt, người ăn
mặn thần chí lơ mơ. Người ăn chay đầu óc nhạy bén, người
ăn mặn tinh thần chậm chạp. Phát giác này của ông ta hợp
với thuyết “ăn chay đa trí” của người xưa. Hiện tại,
có cuốn sách nói về ăn chay, có nói y học gia hiện đại,
không ngừng nghiên cứu khảo chứng, đã phát hiện được
ăn chay có hai lợi ích lớn. Thứ nhất là ăn chay có thể
phát triển trí tuệ và sức phán đoán. Ông ta nói: “Theo
sự minh chứng trên, vấn đề sinh lý, sức hoạt động não
bộ của con người, là do trong tế bào não có hai lực lượng
chính phản tác dụng lẫn nhau, xung kích không ngừng trong bộ
óc của con người, hình thành nên cái mà người ta gọi là
“suy nghĩ”. Xung đột đến cuối cùng, có một phía giành
được thắng lợi, đây chính là cái mà chúng ta gọi là “quyết
định”. Nhưng muốn làm cho não bộ phát huy hết được hai
tác dụng chính phản, thì cần phải cung cấp đầy đủ dinh
dưỡng cần thiết cho tế bào não. Thành phần dinh dưỡng
này chủ yếu là phu toan, kế đó là vitamin B và dưỡng khí.
Và trong thực vật thì ngũ cốc và các loại đậu chứa phu
toan và các loại vitamin B phong phú nhất. Thịt đứng thứ
hai và phân lượng rất ít, cho nên chỉ có người ăn chay
mới có được năng lực não kiện toàn, mới có thể nâng
cao trí huệ và sức phán đoán. Nhớ lại 40 năm trước, lúc
chúng tôi còn ngồi ghế nhà trường, y học gia thời đó cho
rằng, muốn phát triển trí huệ, cần phải ăn nhiều thực
vật có chất phốt pho và sắt”. Căn cứ khoa học của ông
ta là tế bào da của não thiếu chất phốt pho, nên ảnh hưởng
đến năng lực của não. Thần kinh thiếu phốt pho sẽ truyền
đạt chậm chạp. Thậm chí chất sắt, cũng là nhân tố chủ
yếu nâng cao trí tuệ. Cơ thể con người nếu như thiếu sắt
sẽ bị thiếu máu, phát sinh các chứng bệnh chóng mặt, hồi
hộp, hay quên, thân thể mỏi mệt. Những người như vậy
thành tích học tập chắc chắn sẽ yếu. Thực phẩm có quan
hệ mật thiết với việc học như vậy, nên giới học sinh
trẻ không thể không biết lợi ích của ăn chay và vấn đề
dinh dưỡng thường thức. Mỗi người đều mong muốn mình
là người có trí tuệ bậc nhất trên đời, đặc biệt đang
là thời học sinh, ai cũng muốn đọc qua một lần là nhớ,
vì muốn làm bậc trí siêu cấp, thế là phải bổ não, bổ
thận. Người Trung Quốc cổ đại luôn tương truyền một
quan niệm sai lầm là: cơ thể suy nhược thì dùng thịt để
bồi bổ. Lại cho rằng ăn gan bổ gan, ăn não tất có thể
bổ não. Trước đây khoa học chưa phát triển, mọi người
không ai biết trong não của heo, dê, trâu, bò có colesterin.
Với quan niệm sai lầm rằng ăn não bổ não, làm cho rất nhiều
con em nhà quan đầu óc lú lẫn. Trái lại, những con em nhà
nghèo khó, cả đời chưa từng ăn bữa cá lại được thông
minh, trí tuệ. Cho nên, trong xã hội thường nghe câu ngạn
ngữ khuyên con em nhà nghèo khó thế này: “Làm tướng không
có dòng, nam nhi nên gắng sức”, hoặc là “Sống được
đời cơ hàn, mới là trang nam tử”. Thậm chí có lời khen:
“Biết bao tay trắng rốt nên danh”. Nhưng lại có mấy ai
biết được đạo lý “ăn chay đa trí” đâu!
Giới
Phật giáo nước ta, hàng tăng ni xuất gia phụng hành Phật
pháp Đại thừa nhất loạt đều ăn chay. Từ xưa đến nay,
nước ta cao tăng Phật giáo ồ ạt xuất hiện. Có người
trí tuệ siêu quần, có người biện tài vô ngại. Nổi danh
thiên hạ như Thích Đạo An. Tài cao ngũ ấn Đường Huyền
Trang. Bậc trí như ngài Đạo Sinh. 90 ngày thuyết kinh Pháp
Hoa đến đá cũng gật đầu. Thanh Lương nhờ đạo đức văn
chương làm thầy bảy đời vua. Liên Trì đại sư nhờ ngôn
hành hợp nhất làm tổ thứ tám. Những cao tăng đại
đức như vậy tính không thể hết. Tuy nói họ nhờ tu trì
Phật pháp mà được phước trí tăng trưởng, nhưng vâng lời
Phật dạy trường trai, đối với vấn đề nâng cao trí tuệ
cũng là một nhân duyên lớn. Hiện tại, y cứ theo sách sinh
dưỡng của trường đại học y, trích lục thực phẩm và
cách dinh dưỡng có liên quan đến nâng cao trí tuệ phổ thông
nhất, để cung cấp cho những ai có chí ăn chay tham khảo.
Đọc kỹ sách này, nội dung đối chiếu thức ăn mặn và
thức ăn chay, thấy được khoáng chất có trong thực phẩm
chay, cho đến vitamin B cao hơn nhiều so với thực phẩm thịt.
Vả lại, chủng loại thực phẩm chay nhiều, nguồn cung cấp
phong phú lại không có độc tố, có thể an tâm sử dụng,
đủ để chứng minh ăn chay hơn ăn mặn.
Nãy
giờ là bàn lợi ích ăn chay bằng thế gian pháp. Lợi ích
của nó còn có thể dùng ngôn từ, số lượng để biểu đạt.
Dưới đây luận ăn chay bằng Phật pháp, lợi ích của nó
càng không thể nghĩ lường.
Sát
kiếp còn gọi là đao binh kiếp, cũng chính là chiến tranh
xảy ra khắp nơi. Binh sĩ thời xưa tác chiến, dùng đao, kiếm
làm vũ khí, cho nên chiến tranh xảy ra khắp nơi gọi là đao
binh kiếp. Nguyên nhân xảy ra đao binh kiếp này, phàm phu không
rõ nhân quả, ngộ nhận rằng chính kẻ xâm lược chủ nghĩa
đế quốc gây ra, hoặc những kẻ chính trị dã tâm trong nước
gây nên. Nói theo nhân quả nghiệp báo trong Phật pháp, đó
không phải là nguyên nhân chính, đó chỉ là một trợ duyên
mà thôi. Nguyên nhân chính là do sát sinh ăn thịt mà ra. Bây
giờ, đơn cử bài kệ của thiền sư Từ Thọ ra để thuyết
minh:
“Thế gian đa sát chúng sinh,
Trả ngay nghiệp báo sinh tình can qua;
Nợ mạng tức quyết báo ra,
Thiếu tiền không trả nhà liền ra tro;
Đời nay con vợ thăm dò,
Quyết rằng kiếp trước phá gia rẽ bầy;
Nhân quả thật đúng khôn tầy,
Rửa tai nghe Phật thuyết rồi tin vâng”.
Câu
thứ nhất của bài kệ “Thế gian đa sát chúng sinh” là
nhân, “trả ngay nghiệp báo sinh tình can qua” chính là quả.
Đời trước anh giết nó là nhân, đời nay nó giết lại anh
là quả; đời trước anh cướp của nó là nhân, đời nay
nó đốt nhà anh là quả. Vì sao nó làm cho vợ con anh ly tán?
Vì đời trước anh đã từng đào hang, phá ổ của chúng,
cũng chính là bắt chim lấy trứng, cho nên đời nay nó ly tán
vợ con anh. Nhân quả báo ứng là “ăn tám lạng trả nửa
cân”, một chút cũng không sai lệch. Cho nên, muốn không bị
quả báo, phải lập tức quy y cửa Phật, tin lý nhân quả
không tạo ác nghiệp.
Tôi
đưa ra thêm một sự thật lịch sử để chứng minh: ngày
xưa lúc Phật còn tại thế, vua Lưu Ly mang đại binh đi đánh
nước Ca-tỳ-la-vệ. Phật từng đích thân đi gặp vua Lưu-ly
thỉnh cầu giải quyết hòa bình, nhưng cuộc hòa đàm không
thành, Phật bèn bảo dòng họ Thích Ca phòng thủ tự vệ không
nên chống trả. Quân đội vua Lưu-ly chiếm thành, chém giết
loạn xạ. Lúc đó tôn giả Mục Liên thần thông quảng đại,
dùng thần thông hút 500 người dòng Thích Ca vào trong bát,
đưa lên cung trời tỵ nạn. Đợi đến khi hết chiến tranh,
mở bát ra, 500 người trong bát trở thành bát máu. Tôn giả
Mục Liên thỉnh thị đức Phật nguyên nhân. Phật kể vào
kiếp quá khứ xa xưa, có một thôn trang, trong thôn có một
hồ cá lớn. Vào một ngày lễ, mọi người trong thôn kéo
cá ăn thịt. Trong đó có một con cá lớn cũng bị bắt. Lúc
đó có một đứa trẻ ăn chay, nhưng vì nghịch ngợm đã dùng
gậy gõ đầu con cá lớn ba cái. Con cá lớn đời trước chính
là vua Lưu-ly bây giờ, các con cá nhỏ chính là đội quân
vua Lưu-ly hiện tại, những người trong thôn hiện nay là người
dòng Thích ca bị giết, đứa trẻ không ăn cá nhưng gõ đầu
cá ba cái chính là ta. Ta vì không ăn cá nên không bị giết,
nhưng gõ đầu cá ba cái nên bây giờ ta bị đau đầu ba ngày.
Câu chuyện trên gọi là nhân quả báo ứng, tự làm phải
tự chịu, người khác không thay thế được.
Năm
1927, hội ăn chay Âu Mỹ đại hội vạn quốc ăn chay lần
thứ nhất tại Luân Đôn. Những học giả nổi tiếng tham
gia phát tâm ăn chay có đến mấy ngàn người. Về sau tại
thành phố Tân-la-ngoã, Tiệp Khắc đại hội quốc tế ăn
chay lần thứ 7. Đại hội lần này có 23 nước như Trung Quốc,
Đức, Pháp, Mỹ, Áo... tham dự. Đại diện Trung Quốc đến
đại hội là cư sĩ nổi tiếng Lữ Bích Thành. Trong đại
hội này, tiến sĩ Hoa-nhĩ-tự, Anh quốc nói: “Muốn tránh
nhân loại đổ máu, cần phải bắt đầu từ trên bàn ăn”.
Ý của câu này vô cùng sâu sắc, đề xướng mọi người
ăn chay có thể tiêu trừ sát kiếp, đáng cho các nhà chính
trị có lòng cứu đời thâm thiết thể hội.
3.Người
ăn chay không bị quả báo
Sát
sinh và ăn thịt, hai nghiệp này đều là ác nghiệp. Có người
chỉ tạo một tội, như người ăn thịt nhưng không sát sinh;
người sát sinh không thích ăn thịt. Có người lại kiêm cả
hai, như kẻ đồ tể thích ăn thịt. Có một số người lém
lĩnh, luôn muốn đẩy trách nhiệm cho kẻ khác, làm nghề đồ
tể mà đẩy tội sát cho người ăn thịt. Mỗi lần giết
heo, miệng luôn nói: “Heo này! Heo này! Mày chớ hận tao, mày
là thức ăn của nhân loại, mọi người không ăn tao không
giết, mày hãy đòi tội người ăn thịt ấy!”. Còn người
ăn thịt lại đổ tội cho người giết thì nói gì? “Họ
không bán tao không mua, họ không giết tao không ăn, họ không
phải vì tao mà giết mày”. Người ăn người giết đẩy
tội cho nhau. Công bằng mà nói tất cả đều là tự biện
hộ cho mình.
Kinh
“Lăng Nghiêm” nói rất hay:
“Vì lợi giết chúng sinh,
Vì tài giăng bủa lưới;
Cả hai đều ác nghiệp,
Chết đọa ngục kêu la;
Nếu không, bảo, nghĩ, cầu,
Thì không tam tịnh nhục;
Nó hữu nhân mà có,
Vì thế không nên ăn”.
Tội
báo của sát sinh, theo kinh Hoa Nghiêm nói, chắc chắn đọa
vào địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, chịu khổ ba đường.
Khi chuyển sinh làm người lại phải bị hai ác báo: một đoản
mạng, hai nhiều bệnh. Tam đồ là chánh báo, làm người là
dư báo.
“Luân hồi sáu đường khổ
Cháu trai đám cưới bà
Trâu, dê ngồi bàn tiệc
Bà con nấu trong nồi”.
Đây
là một đám cưới vợ mà đại sư Hàn Sơn vào thời triều
Đường thấy được. Cô dâu chính là bà nội của chú rể
chuyển kiếp. Đồng thời lại thấy tân khách ngồi ăn thịt
uống rượu trên bàn, vốn là gia súc trâu bò trước đây
được nuôi trong nhà, và heo dê nấu trong nồi đều là bà
con nội ngoại chuyển thế. Đại sư thấy vậy thương cho
chúng sinh phàm phu trong sáu đường, điên đảo không rõ nhân
quả, không ngăn được thương tâm ôm mặt khóc òa. Nghe xong
bài kệ trên đây, nếu mọi người đều giới sát ăn chay,
thì sẽ không có tuần hoàn nhân quả “người chết làm dê,
dê chết làm người”, nhân thế cũng vĩnh viễn không còn
nghiệp báo “bà con nội ngoại nấu trong nồi”.
4.
Người ăn chay tăng trưởng lòng từ bi
Ăn
chay đối với nhân loại mà nói, không kể là giữ được
thân thể khỏe mạnh, hay tránh được nhân quả nghiệp báo,
những lợi ích khác không thể nói cùng. Lại từ một người
khuếch đại đến quốc gia xã hội, khiến cho xã hội an lành,
thế giới hòa bình, có thể thấy lợi ích của ăn chay thật
không thể tính đếm. Trong vô lượng lợi ích, tôi cho rằng
lợi ích lớn nhất của ăn chay, phải là tăng trưởng lòng
từ bi. Nghĩa là sao? Đại Trí Độ Luận nói: từ bi là gốc
của Phật đạo. Nói rõ hơn một chút, người có lòng từ
bi khả vọng thành Phật, làm pháp vương vô thượng cho tam
thiên đại thiên thế giới, cho nên nói lợi ích lớn nhất
của ăn chay là tăng trưởng lòng từ bi. Nghĩa của từ bi
là cho vui cứu khổ. Từ bi đến cực điểm. Đại từ đại
bi tức đồng Như lai. Kinh Phạm Võng nói: “Người ăn thịt,
đoạn dứt hạt giống Phật tính đại từ bi, hết thảy chúng
sinh thấy đều tránh xa”. Người ăn thịt sát sinh tự phì,
đây chính là hành vi tàn nhẫn. Khuếch đại tâm tàn nhẫn
này, có thể lợi kỷ hại tha, không việc ác nào mà không
làm. Người ăn thịt, súc sinh thấy dáng, nghe mùi đều trốn
chạy xa. Ví như kẻ đồ tể vào trong xóm, chó sủa giật
hồi. Người ăn chay lòng nhân từ ngày một tăng trưởng,
khuếch đại lòng từ, hết thảy chúng sinh tất đều yêu
mến, đều muốn cho vui cứu khổ. Đây chính là nguyên lý
từ bi căn bản của Phật đạo.
Sát
sinh ăn thịt thật là ác nghiệp, tất phải thọ báo không
còn nghi ngờ gì nữa. Có điều là thọ báo tùy theo tâm giết
và cách giết tàn nhẫn hay không mà có nhanh chậm, nặng nhẹ,
không thể nói một cách khái quát. Nếu sau khi sát sinh, sám
hối tu thiện cũng có thể chuyển hậu báo thành hiện báo,
trọng báo thành khinh báo. Tôi vì muốn để cho mọi người
hiểu một cách thiết thực việc ác báo sát sinh ăn thịt,
không ngại hiện thân thuyết pháp. Sơ lược cho mọi người
nghe tôi trải qua việc thọ báo ăn thịt như thế nào.
Năm
18 tuổi, vì chống Nhật cứu nước, tôi đã rời ghế nhà
trường, không hề do dự gia nhập hàng ngũ kháng chiến. Nhờ
phước đức ông bà, chỉ làm thượng sĩ văn thư nửa năm
đã được thăng quan. Từ đó, xa xỉ trong lương bổng. Trước
khi tôi thoái hưu xuất gia, lương của tôi thuộc lương nghiệp
vụ. Tục ngữ có câu: “Ở núi thì sống vào núi, ở nước
thì sống vào nước”. Tôi tuy không đáng được một chữ,
nhưng “làm quan được ăn lộc vua”, rốt cuộc tôi tiêu
tiền như nước. Có tiền, tôi bèn ăn thịt uống rượu, tạo
biết bao sát nghiệp, để rồi cả đêm trằn trọc bất an,
do đó cảm thấy chán ớn tiền bạc. Sau xuất gia, không muốn
thấy tiền, không muốn giữ tiền, quả thật chính do nguyên
nhân này. Nhắc đến bản lĩnh ăn thịt uống rượu của tôi,
tuy không nhiều lắm nhưng thật không vừa. Nói đến tửu
lượng, đế trắng uống lần một hai chai chẳng ăn nhằm
gì, ăn cá ăn thịt càng kinh người hơn. Hễ ngồi xuống là
làm liền hai tiếng đồng hồ, ăn một hai cân thịt mỡ không
thấy ớn. Tôi thích ăn thịt gà, thịt vịt nhất. Bữa ăn
nào cũng có, nhưng ăn thế nào cũng không thấy ngán. Một
năm ăn hết bao nhiêu sinh mạng chúng sinh, tôi không hề tính
thử. Nhưng có một lần, chúng tôi đóng quân ở Khê Khẩu
Áo, Định Hải, Chiết Giang. Lúc mới đến, các nơi phụ cận
thôn trang này, đâu đâu cũng thấy gà vịt từng đàn. Mỗi
ngày tôi đều nhờ cô chủ đi mua gà vịt giúp, bảo lính
cần vụ giết thịt. Nhiều thì năm ba con, ít thì một hai
con. Đóng quân ba tháng, mà gà vịt chu vi 5 dặm vuông bị chúng
tôi ăn sạch. Có một chiều gió Đông Bắc lớn, tôi lại
nhờ cô chủ đi mua gà giúp. Cô ta nói: “Ông còn muốn ăn
nữa à! Gà vịt trong vòng 5 dặm vuông gần đây đều bị
các ông ăn hết rồi, ông còn muốn ăn sao?”. Tôi nghĩ cô
ta chắc vì sợ lạnh nên không muốn đi mua, do đó mới nói
như vậy để trách tôi. Thế là tôi đích thân dẫn theo thằng
lính cần vụ, đảo một vòng qua các làng xung quanh, quả thật
chẳng còn thấy con gà con vịt nào, tôi mới biết rằng mình
đã ăn gà vịt nhiều như thế, bất giác giật mình, tôi đã
tạo nghiệp sát quá lớn. Năm 1953, tôi quy y Phật. Sau khi đọc
kinh hiểu rõ nhân quả, tôi cấp tốc ăn chay muốn chuộc tội
trước. Theo tôi biết, tin Phật, ăn chay công khai ngay trong
quân đội thì chỉ có mình tôi, nhưng trong lòng lại có cảm
giác “hối hận không còn kịp”. Vì cầu một lòng sám hối
và hoằng pháp lợi sinh, lấy công chuộc tội nên tôi quyết
chí xuất gia. Có lẽ cũng nhờ niệm thiện ấy, mà sát nghiệp
tôi tạo đời nay, may ra trọng báo trở thành khinh báo, hậu
báo trở thành hiện báo. Hai ngày trước lễ Đoan Ngọ năm
1974, trong thất Vô Lượng Thọ ở chùa Liên Quang, Nam Đầu.
8 giờ sáng điểm chuông bắt đầu lạy Tịnh độ sám. Lúc
đó tôi đã bế quan hơn ba năm rồi, lạy Tịnh độ sám cũng
đã hơn 9 tháng. Lạy xuống lạy thứ nhất, tôi cảm thấy
thân bỗng nhẹ hững. Đi về hướng Tây, đi chưa được mấy
bước thì nghe sau lưng có rất nhiều tiếng gà vịt kêu, ngoái
đầu lại nhìn chợt thấy gà vịt hàng ngàn con xếp thành
ba hàng đuổi theo tôi. Nhìn theo hàng của chúng, ước phải
hơn hai dặm mới thấy được điểm tụ tập của chúng. Trên
quảng trường trạm Cổ Xa ở Nam Đầu, ở đó còn có cả
heo, bò... sắp ngay hàng thẳng lối lên đường, nhìn ngược
lại vào mình, trước ngực đang ôm một con vịt đang cạp
cạp inh ỏi, những chúng sinh ấy một kêu một đáp. Thấy
tình hình này, tôi nghĩ chúng đến tìm mình tính sổ rồi
đây, bất giác thất kinh như tỉnh cơn mê. Sau khi tiếp tục
lạy xong Tịnh độ sám, sợ quá tôi lâm trọng bệnh, bèn
gõ chuông gọi cư sĩ hộ thất Lưu Văn Vũ kể hết tự sự,
nhờ ông ta chu đáo cho tôi hơn, trong thời gian gần đây không
đi đâu xa. Đâu ngờ ngay tối hôm đó, trược té gãy chân
trái ngay trong thất. Tuy mời Đông tây y trị liệu, tốn biết
bao tiền của tín chúng, bản thân vẫn đau đớn nói không
nên lời, chữa trị thế nào cũng không công hiệu, đến nỗi
trở thành “pháp sư một cẳng”. Đây chính là nghiệp báo
của tôi sát sinh ăn thịt. Tôi nay nói hết sự thật cho mọi
người nghe. Tôi tuy hối hận đã quá muộn, nhưng mong mọi
người lấy việc này của tôi làm gương. Mỗi người tự
cảnh giác, những ai chưa ăn chay, hãy nhanh chóng giới sát
ăn chay để tránh dẫm lên vết xe cũ của tôi.
Cuối
cùng, ngoài khuyến cáo các vị phát tâm giới sát ăn chay,
các vị còn nên tu tập pháp môn Tịnh độ nữa, niệm Phật
cầu sinh Tây phương, mới được rốt ráo lìa khổ được
vui. Trì trai và niệm Phật, cả hai song hành thì lưỡng phần
trọn vẹn, nếu chỉ hành một phía cả hai đều thất. Vì
sao? Bởi nếu ăn chay không niệm Phật, đời sau nhờ nhân
trì trai quá khứ, được giàu sang vinh hiển. Tục ngữ nói:
“Một ngày ăn chay, thiên hạ sát sinh không có ta”, huống
hồ cả đời trường chay, phước báo ấy làm sao tính đếm?
Có phước báo đương nhiên là điều tốt. Nhưng những kẻ
giàu sang, hết 9 phần 10 không muốn tu hành, gọi là “giàu
sang học đạo khó”. Người phú quý không biết tu tập, tất
nhiên cuộc sống của họ chỉ hướng đến hưởng thụ sắc
dục, ăn uống, vui chơi. Ăn thì một bữa ngàn mạng chúng
sinh, sắc thì gian dâm nữ tú, vui chơi thì nhảy múa ca hò.
Những ai sống cuộc sống này, chắc chắn đời sau đọa lạc
trong ba đường dữ, sang đời thứ ba tất phải chịu khổ.
Lại nếu những người niệm Phật không ăn chay, thì lúc lâm
chung bị nghiệp lực chướng tế không được vãng sinh, lưu
nhập vào trong bát bộ quỷ thần. Đây chính là sự tổn hại
giữa ăn chay và niệm Phật chỉ hành một phía. Nếu đã ăn
chay lại niệm Phật, tức hiện tiền thân tâm được kiện
khang an lạc, lâm chung vãng sinh Tây phương, thấy Phật nghe
pháp chứng tam bất thoái, cuối cùng viên chứng Vô thượng
Bồ đề. Lợi ích của công đức ấy rộng lớn như pháp
giới, cứu cánh như hư không, vô lượng vô biên không thể
nghĩ nghì.
“Máu thịt tràn trề khen hợp miệng,
Đâu hay oán tắng sánh bằng non!
Thân ta chốn đó đang tâm nghĩ,
Ai dám cầm dao cắt thịt mình.
Xưa nay trong một bát canh,
Oán sâu như bể hận thành non cao,
Muốn hay nguồn gốc binh đao,
Lắng nghe lò mổ tiếng gào đêm thanh”.
01-04-2008
04:23:46