Tiết
III
Lời
Phật Dạy Về Sự Ðoạn Nhục Thực
Ngày nay tai nạn binh lửa lan tràn khắp thế giới, đó là
do nghiệp sát của chúng sanh chiêu cảm. Vì thế nên cổ
đức đã bảo: "Tất cả chúng sanh không nghiệp sát.
Lo gì thế giới động đao binh!" Vậy muốn cho tai nạn
chiến tranh tiêu giảm, không gì hơn dứt từ cái nhân của
nó, nghĩa là mọi người đều nên ăn chay giới sát phóng
sanh. Nhưng về việc nầy phận sự thì dễ nhận biết,
phần lý ít người suốt thông. Bởi thế nhiều kẻ khi
ăn chay giới sát phóng sanh, không thể phát tâm chí thành thương
xót, nên công đức cũng vì đó mà trở thành kém ít.
Vậy khi làm các điều thiện trên, hành giả phải nhận hiểu
phần lý của nó như bốn điểm ở đoạn trước đã nói.
Ngoài ra lại cần phải hiểu rằng: tất cả chúng sanh
đều có đủ đức tướng trí huệ của Như Lai, nhưng vì
bị nghiệp hoặc che lấp tánh diệu minh nên chìm đắm vào
hàng dị loại, chỉ biết tìm cầu món ăn, tránh sợ cái chết
mà thôi. Nếu những chúng sanh ấy ngày kia nghiệp chướng
tiêu giảm, được nghe chánh pháp, đều có thể tiến tu và
được thành quả Phật. Lại nên nghĩ: ta cùng tất
cả chúng sanh từ vô thỉ đến nay ở trong nẻo luân hồi,
vì vô minh che lấp nên đổi thay sanh sát lẫn nhau. Trong
nhiều kiếp, các loài kia thường làm cha mẹ, anh chị em, chồng
vợ, con cái của ta; và ta cũng đã từng làm cha me, anh chị
em, chồng vợ, con cái của cái loài ấy. Chúng sanh kia
do sức nghiệp ác hoặc ở cõi người, hoặc ở trong hàng
dị loại, thường bị ta giết hại; ta cũng do sức nghiệp
ác, hoặc ở cõi người, hoặc ở trong hàng dị loại, thường
bị nó giết hại. Cảnh tương sanh tương sát như thế
đã diễn ra từ vô lượng kiếp chẳng biết chừng nào dứt,
phàm phu vì mê nên không hiểu, nhưng Như Lai thì thấu suốt
rõ ràng. Việc ấy nếu không nghĩ đến thì thôi, người
biết nghĩ suy tất không xiết thẹn thuồng bi mẫn! Nay
ta do túc phước được làm người, nên giải trừ oan kết,
ăn chay giới sát phóng sanh; lại vì cứu độ mình và muôn
loài, niệm Phật hồi hướng cầu sanh Cực Lạc. Xin dẫn
một đoạn trong kinh Lăng Già về nhân duyên đoạn trừ nhục
thực mà đức Thế Tôn đã dạy, để cho hàng Phật tử thêm
sự suy gẫm trên bước đường ăn chay tu thiện:
"... Có vô lượng nhân duyên mà hàng Bồ Tát phải sanh lòng
thương xót, không nên ăn tất cả các thứ thịt. Ta nay
vì ông nói ra đây một phần ít:
-
Nầy Ðại Huệ! Tất cả loài hữu tình từ vô thỉ đến
nay ở trong vòng sống chết luân hồi vô tận, không có chúng
sanh nào chẳng từng làm cha mẹ anh em con cái quyến thuộc,
cho đến chủ tớ bạn bè thân thích lẫn nhau. Vậy đối
với chúng sanh đã vì nghiệp lực phải chịu đọa làm thân
thủy tộc, cầm thú, nỡ nào bắt nó mà ăn thịt? Bậc
Bồ Tát ma ha tát phải quán sát xem tất cả loài hữu tình
đồng với thân mình, nên nghĩ các thứ thịt kia từ những
sanh mạng biết vui khổ thương đau mà có, đâu nỡ an nhiên
mà ăn?
- Nầy Ðại Huệ! Các bọn La sát nghe ta nói điều nầy
còn nên dứt trừ sự ăn thịt, huống nữa là người ưa vui
theo đạo pháp? Trong mỗi đời, Bồ Tát quán thấy chúng
sanh đều là quyến thuộc, thường nghĩ xem đồng như con,
nên không ăn tất cả các thứ thịt. Những người bán
các thứ thịt trâu bò chó ngựa heo dê nơi chợ phố hàng
quán, vì tâm tham lợi nên tạo nghiệp giết hại; thịt là
sở do của tâm hạnh tạp uế như thế, làm sao Bồ Tát nên
thọ dụng?
-
Nầy Ðại Huệ! Tất cả các thứ thịt đều là chất
tinh huyết ô uế, người cầu thanh tịnh làm sao nên ăn?
Kẻ ăn thịt, chúng sanh thấy đều sợ hãi, người tu từ
tâm làm sao nên ăn? Khi gặp bọn thợ săn cùng kẻ hạ
tiện làm nghề bắn giết, bẫy lưới tàn hại sanh linh, loài
chó trông thấy kinh hãi sủa vang, tất cả cầm thú thảy đều
dớn dác trốn chạy. Sở dĩ như thế, bởi các chúng
sanh ấy đều nghĩ rằng: những người này lộ vẻ hung
ác dường như quỉ La sát, nếu ta đến đó tất bị bắt
giết, vậy phải nên xa lánh là hơn. Cũng như thế, người
ăn thịt thường bị chúng sanh ghét sợ xa lánh. Vì lẽ
đó, bậc Bồ Tát tu hạnh từ bi không nên ăn thịt.
- Nầy Ðại Huệ! Kẻ ưa ăn thịt, thân thể hôi nhơ,
tiếng dữ đồn xa, người lành bậc hiền thánh không thích
gần gũi, vì thế Bồ Tát không nên ăn thịt. Huyết nhục
là chất chúng Tiên từ bỏ, các Thánh chẳng ưa, bởi thế
Bồ Tát không nên thọ dụng. Bồ Tát vì tâm từ mẫn,
vì giữ gìn lòng tin của chúng sanh khiến cho Phật pháp không
bị chê bai, nên không ăn thịt. Nếu đệ tử của ta
ưa an thịt, sẽ bị người tục đem lòng khinh báng nói rằng:
Tại sao hàng Sa môn tu nghiệp thanh tịnh, lại không bằng hạnh
trong sạch của thiên tiên, mà như ác thú mang đầy bụng thịt
cá đi dạo thế gian, làm cho chúng sanh thảy đều ghét sợ?
Và như thế là kẻ ấy đã phá hạnh thanh tịnh, mất đạo
Sa môn, thiếu tư cách để điều phục người. Cho nên,
Bồ Tát vì lòng từ mẫn, muốn nhiếp hộ mọi người khiến
cho không sanh tâm niệm ấy, chẳng thọ dụng đồ huyết nhục.
- Nầy Ðại Huệ! Như khi thiêu người chết cùng thiêu
thịt của loài vật, cả hai mùi khí vị không tinh sạch đồng
như nhau, tại sao trong ấy thịt người không ăn, lại ăn thịt
loài vật? Vì thế, người ưa hạnh thanh tịnh không nên
ăn thịt. Các hàng thiện nam thiện nữ tu hành khổ nhọc
chốn a lan nhã, hoặc trụ nơi từ tâm, hoặc trì chú thuật,
hoặc cầu giải thoát, hoặc hướng về đại thừa, nhưng
vì bởi còn ăn thịt nên bị nhiều sự chướng ngại, công
hạnh không được thành tựu. Cho nên Bồ Tát nếu muốn
được lợi mình và lợi ích cho chúng sanh, quyết không nên
ăn thịt.
- Nầy Ðại Huệ! Kẻ ưa ăn thịt khi thấy hình dáng
loài vật đã sanh tâm thèm mùi vị. Bậc Bồ Tát phải
thương nghĩ chúng sanh cũng như mình, tại sao vừa thấy hình
đã muốn ăn thịt? Bởi thế, Bồ Tát phải dứt trừ
nhục thực. Người ăn thịt thì nơi miệng thường hôi
nên chư thiên lánh xa, hằng bị Dạ xoa ác quỷ đoạt mất
tinh khí. Kẻ ấy giấc ngủ không yên, khi tỉnh dậy lo
lắng, tâm nhiều sợ hãi; do tham ăn không biết vừa đủ,
nên thêm nhiều tật bịnh, dễ sanh ghẻ độc, bị các loài
tế trùng cắn đúc, mà cũng vẫn không biết chán nhàm.
- Nầy Ðại Huệ! Ta thường bảo: ăn thịt chúng
sanh chẳng khác chi ăn thịt con mình, vậy đâu phải thật
Như Lai hứa cho đệ tử ăn thịt? - Thịt chẳng phải
thơm ngon, thịt không tinh sạch, ăn thịt sanh nhiều tội ác,
làm hư các công đức, bị chư Tiên Thánh rời bỏ, làm sao
Như Lai lại hứa cho đệ tử ăn thịt? Bởi thế, kẻ
nào nói Như Lai chấp nhận cho đệ tử ăn thịt, tức là phỉ
báng ta.
- Nầy Ðại Huệ! Nên biết thức ăn thanh tịnh là những
thứ như: lúa, nếp, đậu, bắp, đường, tô du...
Các thứ ấy chư Phật đời quá khứ đã hứa cho, ta nay cũng
khuyên bảo như vậy".
