-10-
Thân
bệnh, Tâm an
Tỳ-khưu
Visuddhicara
Bình
Anson trích dịch
"Thật
sự là vậy, này Gia chủ. Thân của Gia chủ, là bệnh hoạn,
ốm đau, bị nhiễm ô che đậy. Ai mang cái thân này, lại tự
cho là không bệnh, dù chỉ trong một giây phút, người ấy
là người ngu dại. Do vậy, này Gia chủ, Gia chủ cần phải
học tập như sau: 'Dù cho thân tôi có bệnh, tâm tôi sẽ không
bị bệnh'. Này Gia chủ, Gia chủ cần phải tu tập như thế."
Tôi muốn
chia sẻ một vài suy nghĩ về cái chết với bất cứ ai quan
tâm muốn tìm hiểu về vấn đề này. Suy nghĩ về cách thức
chúng ta có thể trực diện với cái chết - can đảm, thanh
thản, tỉnh thức, và với một nụ cười, nếu muốn. Suy
nghĩ về cách đương đầu với khổ đau, cách sống bằng
trí tuệ và lòng từ bi, hay bằng nhiều phương pháp mà chúng
ta có thể tu tập cho đến khi ta chết.
Thông
thường, người ta không thích nói về cái chết. Chúng ta cảm
thấy khó chịu mỗi khi chủ đề này được đề cập, nhất
là vào những dịp vui như sinh nhật hay ngày Tết đầu năm.
Nhiều người tin rằng nếu đề cập đến chữ "Chết" vào
những dịp đó là có thể gây tai hại và mang đến sự rủi
ro, xui xẻo, chết chóc! Theo thiển ý, tôi cho rằng chúng ta
nên thường xuyên suy ngẫm về cái chết, ngay cả trong những
dịp vui đó. Tại sao? Bởi vì qua một ngày sinh, qua một năm
mới, ta không trẻ hơn nhưng lại già đi, và năm tháng trôi
qua đang đưa ta đến gần nhà mồ. Khi suy ngẫm như thế, chúng
ta có thể nhân dịp đó thẩm định lại đời sống mình,
xét lại vị trí của mình, xem mình có đi đúng hướng hay
không - hướng của trí tuệ và từ bi.
Là
một nhà sư, tôi thường hành thiền quán về cái chết. Việc
này nhắc nhở tôi sống một cuộc đời có ý nghĩa hơn, không
uổng phí ngày giờ vô ích, nhưng tôi phải thú nhận thỉnh
thoảng tôi có lãng phí thì giờ quý báu, vì tâm tôi đôi
khi rất bướng bỉnh và lười biếng. Tuy nhiên, do quán soi
thường xuyên về cái chết, tôi tự nhắc nhở rằng mình
phải dành nhiều thì giờ hành thiền tinh tấn hơn nữa, để
thanh lọc những ô nhiễm của tham, sân và si trong tâm.
Ðức
Phật khuyên chúng ta nên thường xuyên suy ngẫm về cái chết
mỗi ngày hay vào bất cứ lúc nào. Việc đó làm khơi dậy
trong chúng ta sự tỉnh thức bức xúc - ý thức cấp bách để
phấn đấu tích cực hơn nữa, nhằm loại bỏ khổ đau do
tâm ô nhiễm mang lại.
Khi
chúng ta bàn luận công khai, hiểu biết rõ ràng về cái chết,
ta sẽ chấp nhận đó là chuyện bình thường. Chúng ta biết
cách đối phó với nó tốt hơn. Ðiều này rất quan trọng,
đơn giản là vì tất cả chúng ta đều phải chết. Không
ai có thể thoát khỏi cái chết. Và nếu chúng ta không thể
hiểu biết cái chết ngay bây giờ, làm sao chúng ta có thể
hiểu vấn đề đó khi chúng ta nằm trên giường lúc lâm chung,
vào lúc sắp thở hơi cuối cùng? Lúc đó, làm sao chúng ta
thể vượt qua được sợ hãi và bối rối? Cho nên, tốt hơn
là chúng ta học hỏi rốt ráo về cái chết ngay bây giờ.
Xin
chào Tử thần
Một
ngày nào đó khi tôi chết, tôi muốn chết với một nụ cười
trên môi. Tôi muốn ra đi bình thản, chào tử thần như một
người bạn, có thể nói vui vẻ: "Xin chào Tử thần, và xin
chào từ biệt cõi đời". Tôi sẽ ra đi thanh thản với nụ
cười trên môi. Cái chết êm đẹp biết bao! Tất cả những
người xúm quanh tôi không cần phải khóc. Họ nên vui vẻ
vì thấy tôi đang mỉm cười. Cái chết chẳng là cái gì mà
phải sợ hãi. Hãy đối xử cái chết như một người bạn.
Hãy sẵn sàng nói lời chào tử thần và chào từ biệt cõi
đời.
Ðương
nhiên, không ai thoát khỏi cái chết. Tất cả chúng ta đều
phải ra đi. Như Ðức Phật đã nói: "Ðời sống mong manh,
bất định, nhưng cái chết là điều chắc chắn". Trong
cuộc sống, chúng ta thường đau khổ khi chia lìa xảy ra với
cái chết của một người thân. Khi còn bé, tôi thường khóc
than đau khổ và đắng cay mỗi khi trong gia đình có người
thân qua đời - ông bà tôi, cha tôi, anh tôi, và tôi thường
trách móc Thượng Đế. Sau nầy, khi lớn lên và có chút ít
hiểu biết về đạo Phật, tôi không còn cảm thấy khổ sở
nhiều như trước nữa. Tôi hiểu rằng không có một vị Thượng
Ðế nào đến bắt các thân nhân của tôi để mang về cõi
chết. Nếu chúng ta chấp nhận sự sống, chúng ta phải chấp
nhận cái chết. Chết là phần thiết yếu của sự sống.
Như Ðức Phật đã dạy, chính vô minh đã làm cho vạn vật
lẩn quẩn trong vòng khổ đau, và chúng ta cứ trôi lăn hết
kiếp này đến kiếp khác theo những hành vi của chúng ta.
Thiện nghiệp đem đến điều lành và ác nghiệp đem đến
điều xấu. Những lời dạy của Ðức Phật giúp tôi hiểu
rõ thêm về bản chất của mọi sự việc trên đời.
Về
sau này, là một nhà sư, tôi đã chứng kiến nhiều cảnh bệnh
hoạn, chết chóc. Khi đến thăm người bệnh, tôi thông cảm
với họ. Tôi cố gắng hết mình để an ủi họ. Tôi tụng
kinh cầu an, những bài kinh ghi lại lời Phật dạy. Tôi thường
nói với họ lời Ðức Phật: "Thân bệnh nhưng đừng để
tâm bệnh". Ta có thể không làm được gì nhiều cho thân,
nhưng ta có thể làm được gì đó cho tâm. Ta có thể giữ
tâm bình tĩnh khi đau yếu, bệnh hoạn. Ta có thể theo dõi
sự tăng giảm của cơn đau, nó đến và đi, sinh diệt như
thế nào. Ta có thể hiểu biết bản chất của khổ đau. Ta
có thể đối mặt với nó và học hỏi từ nó. Đây chính
là một cuộc thử nghiệm - làm sao để hiểu rõ bản chất
của sự sống, làm sao để hiểu rõ rằng không có cái "ngã"
thường còn nơi đây, mà chỉ có sự thay đổi liên tục của
sinh và diệt, giống như dòng sông trôi chảy bất tận; làm
sao để hiểu rõ chính vô minh, tham ái, luyến chấp, sân hận,
sợ sệt, v.v. của chúng ta là nguyên nhân của khổ đau.
Bằng
sự hiểu biết đó, chúng ta điềm nhiên đón nhận cái đau
đớn. Ta xem điều đó là chuyện bình thường. Ta có thể
giữ bình tĩnh và ôn hòa, thậm chí không một chút gì ngã
lòng, thất vọng. Ta có thể mỉm cười ngay cả trong lúc đau
đớn, và cơn đau có thể dịu đi được phần nào.
Chánh
Niệm khi đau bệnh
Ngày
hôm qua, một vị sư bạn tôi vừa qua đời. Ngài bị bệnh
ung thư ở giai đoạn cuối cùng trong tám tháng qua. Tôi đến
thăm vài ngày trước khi ngài chết. Lúc đó, ngài đang ở
trong cơn đau đớn khốc liệt. Tôi cố gắng giúp ngài dùng
một ít nước canh nhưng ngài không ăn được. Trông ngài rất
hốc hác, tiều tụy, và hầu như không nói được. Bệnh ung
thư đã tàn phá thân thể ngài, và không phải là một điều
dễ dàng để giữ tinh thần được bình tĩnh và thanh thản.
Nhưng tôi biết ngài là một người có mức thiền định vững
vàng, và tôi chắc chắn ngài luôn tinh tấn hành thiền trong
những giờ phút cuối cùng này.
Tôi
nhớ lại một dịp khác khi đến thăm một cụ già bị bệnh
nan y. Cụ đang ở trong cơn đau dữ dội. Ðau đớn hiện rõ
trên nét mặt cụ. Có những giọt mồ hôi trên trán và mặt
cụ. Tôi dùng khăn nhẹ nhàng lau mồ hôi cho cụ. Tôi ghé vào
tai cụ thì thầm nhắc nhở cụ giữ chánh niệm, quán sát
cơn đau càng điềm tĩnh càng tốt, vì khi còn khỏe mạnh,
cụ là một thiền sinh tinh tấn. Tôi cảm thấy vui khi nhìn
thấy vẻ đau đớn biến mất trên mặt cụ. Một lúc sau đó,
khi thân nhân đến thăm thì tôi ra về. Một vài giờ sau, cụ
qua đời. Tôi vui vì đã có thể giúp cụ một chút gì đó
trước khi cụ mất.
Mặc
dù ta thấy có hạnh phúc trong cuộc sống, nhưng vẫn có khổ
đau đi kèm. Hạnh phúc hình như rất phù du - nó ra đi không
đợi chờ, để rồi được thay thế bằng phiền muộn và
bất thỏa lòng. Bởi vì sự sống kết thúc bằng cái chết,
nên tự nó là một thảm kịch. Có người nói đời sống
giống như một củ hành: khi bạn bóc ra, nó làm bạn chảy
nước mắt. Ðức Phật nói sinh là khổ đau, vì sinh dẫn đến
suy tàn và chết. Chúng ta nên hiểu rõ điều này. Nếu ta chấp
nhận sự sống, ta phải chấp nhận cái chết. Nếu ta khóc
khi người nào đó chết, ta cũng nên khóc vào lúc người ấy
chào đời. Vào lúc đứa trẻ sinh ra, mầm mống của cái chết
đã ở trong nó. Nhưng ta lại mừng rỡ khi đứa trẻ được
sinh ra. Chúng ta cười vui và chúc mừng cha mẹ đứa bé. Nếu
ta hiểu sinh là sẽ dẫn đến chết, thì khi cái chết đến,
ta có thể đối mặt với nó bằng một nụ cười.
Nhìn
con người chết trong đau đớn ra sao, thân thể của họ bị
suy sụp vì bệnh tật, và thấy tất cả đời sống phải
kết liễu bằng cái chết, tôi phát tâm làm hai điều: Thứ
nhất, đến lúc chết, tôi muốn chết với nụ cười trên
môi. Tôi muốn mình có thể giữ chánh niệm và được thanh
thản. Nói một cách khác tôi muốn giữ bình tĩnh. Tôi muốn
có thể vẫn mỉm cười, dù cái đau đớn hành hạ tôi đến
thế nào đi nữa. Tôi muốn có thể mỉm cười với tất cả
khách khứa, bạn bè đến thăm viếng. Tôi muốn có thể mỉm
cười với tất cả bác sĩ và y tá đang săn sóc tôi. Tôi
muốn có thể mỉm cười với những bệnh nhân khác để giúp
họ được an vui, thanh thản. Thứ hai, nhận thấy được sự
kiện loài người chúng ta và muôn loài chúng sinh khác đều
chịu quá nhiều khổ đau, tôi nghĩ rằng việc tối thiểu
mà chúng ta có thể làm được khi còn sống là góp phần vào
việc giảm bớt khổ đau chung quanh ta.
Ðức
Phật dạy rằng mọi thứ trên thế gian này đều vô thường.
Nếu hành thiền tinh tấn, ta có thể hiểu sâu xa hơn về sự
thật của vô thường, và sẽ không bị trói buộc vào tâm
và thân này. Ta biết chắc chắn thân này không phải của
ta, tâm này cũng chẳng phải của ta. Hiểu biết như thế,
ta sẽ xả bỏ. Ta không bị trói buộc vào những thứ dục
lạc thô kệch của đời sống. Ta sống khôn ngoan hơn. Ta đón
nhận tuổi già một cách an nhiên. Và ta không sợ chết.
Ðức
Phật nói khổ đau gắn liền với đời sống. Chúng ta phải
học hỏi cách tiếp cận và vượt qua nó. Chỉ bằng cách
áp dụng chánh niệm vào cuộc sống hàng ngày và hành thiền
đều đặn, chúng ta mới có thể thâm nhập vào chân lý của
khổ đau. Khi thông hiểu được khổ đau một cách sâu đậm,
ta sẽ tinh tấn để loại bỏ nguyên nhân của nó. Đó là
tham ái, những trói buộc của đời sống, những cám dỗ của
cảnh tượng hấp dẫn, âm thanh dịu dàng, mùi vị dễ chịu,
và xúc chạm êm đềm. Chúng ta sẽ cố gắng thanh tịnh tâm,
loại trừ các ô nhiễm.
Ðức
Phật dạy rằng khi tâm ta được tẩy sạch tham, sân và si,
ta sẽ vượt qua được tất cả mọi khổ đau. Chúng ta sẽ
không bao giờ phản ứng lại bằng luyến chấp và sân hận.
Thay vào đó, sẽ có trí tuệ và từ bi trong ta. Chính điều
này là chấm dứt khổ đau. Không bám víu nữa, ta sẽ không
bao giờ khổ đau. Cả đến cơn đau thể xác cũng không làm
tinh thần nao núng, vì tâm không phản ứng bằng ác cảm và
sân hận. Tâm sẽ bình an, chấp nhận và hiểu biết. Khi ta
chết trong lúc có trí tuệ và an định này, Ðức Phật nói
điều đó là sự chấm dứt khổ đau. Không còn tái sinh, không
còn trở lại vòng sinh tử. Nếu không có tái sinh, sẽ không
có suy tàn, chết chóc, và phiền khổ. Chấm dứt! Hạ màn!
Toàn thể khổ não được dập tắt. Lúc đó, ta có thể nói
giống như các vị thánh thời xưa đã tuyên bố: "Làm được
điều đáng phải làm. Ðã được sống một cuộc đời thánh
thiện".
Dĩ
nhiên, ngay bây giờ chúng ta vẫn còn ở xa mục tiêu, nhưng
người xưa có câu: "Hành trình ngàn dậm bắt đầu bằng
một bước đi". Cho nên tôi là người lạc quan. Vâng, tôi
là một Phật tử và là một người lạc quan; tôi tin rằng
mỗi bước đi trên con đường chánh niệm sẽ mang ta đến
gần mục tiêu hơn - mục tiêu Niết Bàn, sự kết thúc của
mọi khổ đau. Là một người lạc quan, tôi thường nghĩ rằng
sớm hay muộn, chúng ta sẽ đạt đến đó.
Ðối
phó với bệnh tật
Chúng
ta không nên xem bệnh tật và khổ đau như là một tác nhân
nào đó có nhiều quyền lực tiêu diệt ta, khiến cho ta bó
tay đầu hàng trong tuyệt vọng. Ngược lại, là Phật tử,
chúng ta nên xem đó như là cuộc trắc nghiệm để ta hiểu
lời dạy của Đức Phật đến mức nào, xem ta áp dụng sự
hiểu biết về Phật Pháp như thế nào. Nếu ta không thể
đương đầu bằng ý chí, nếu ta suy sụp, điều đó chứng
tỏ rằng mức hiểu biết đạo pháp, sự tu tập của mình
vẫn còn yếu kém.
Bệnh
hoạn cũng là cơ hội giúp ta tu tập hạnh kiên nhẫn và bao
dung. Làm sao ta có thể thực hành và phát triển các hạnh
Ba-la-mật, như hạnh Nhẫn ba-la-mật, nếu ta không bị thử
thách, không bị đặt vào những hoàn cảnh khó khăn, khốc
liệt?
Chúng
ta cũng có thể xem sức khỏe không phải chỉ là sự vắng
bóng của bệnh tật, mà còn là khả năng chịu đựng và lướt
qua cơn bệnh. Dĩ nhiên là chúng ta sẽ tận lực cố gắng
chữa trị bệnh của mình. Nhưng nếu cơn bệnh trầm kha tiếp
tục gia tăng, và không còn phương thức y học hiệu lực nào
nữa, chúng ta nên chấp nhận và cam chịu với điều không
thể tránh được.
Phân
tích đến cùng, điều quan trọng không phải là chúng ta sống
thọ bao lâu mà là chúng ta sống tốt đẹp được bao nhiêu,
kể cả cách ta chấp nhận bệnh tật dễ dàng đến mức nào,
và sau cùng chúng ta có thể chết thanh thản như thế nào.
Thật
là tuyệt vời khi cuộc đời của chúng ta có thể được
chữa lành, cho dù bệnh tật của mình không thể cứu chữa
được. Tại sao? Bởi vì khổ đau là thầy giáo, và nếu chúng
ta học kỹ bài học, chúng ta trở thành một người tốt hơn.
Chẳng phải chúng ta đã từng nghe nhiều câu chuyện về những
người chịu nhiều đau khổ, rồi thoát qua được, để trở
thành một người tốt đẹp hơn? Nếu những người đó trước
kia có tánh nóng nảy, ích kỷ, kiêu ngạo và thiếu suy nghĩ,
giờ đây, sau cơn bệnh, họ trở thành kiên nhẫn, tốt bụng,
tử tế và khiêm hạ hơn. Đôi khi họ nói rằng cơn bệnh
là điều tốt cho họ, nó cho họ một cơ hội xem xét lại
cách sống và những giá trị quan trọng hơn trong đời. Họ
quý trọng gia đình và bạn bè hơn, và biết đánh giá cao
thời gian họ dành cho những người thân yêu. Và khi lành bệnh,
họ dành nhiều thời gian hơn cho người thân và làm những
việc thật sự quan trọng và có ý nghĩa.
Ngay
cả nếu chúng ta không thể hoàn toàn chữa trị được cơn
bệnh, chúng ta vẫn có thể học hỏi, để từ đó vươn lên.
Chúng ta hiểu được sự mong manh của cuộc đời và thấy
lời dạy của Đức Phật đúng như thế nào - rằng cuộc
đời trên thế gian này là không toàn hảo. Chúng ta trở nên
tử tế hơn và cảm niệm nhiều hơn về lòng từ ái do người
khác mang đến. Chúng ta sẵn sàng tha thứ những người đã
làm khổ mình. Chúng ta thương yêu rộng rãi và sâu đậm hơn.
Và khi cái chết đến, chúng ta chấp nhận ra đi trong an bình.
Như vậy, chúng ta có thể nói rằng cuộc đời chúng ta đã
được chữa lành, bởi vì chúng ta hòa hợp với thế giới
và chúng ta được thanh thản.
Hành
thiền trong mọi tình huống
Khi
bị bệnh và nằm liệt giường, chúng ta không nên thất vọng,
nản chí. Ta vẫn có thể hành thiền khi nằm trên giường.
Ta quan sát tâm và thân của mình. Ta vun bồi sự định tâm
và sức mạnh bằng cách quán niệm hơi thở. Ta theo dõi hơi
thở, thở vào và thở ra. Ta có thể quan sát bụng phồng lên
và xẹp xuống khi thở vào và khi thở ra. Ta chú tâm vào chuyển
động phồng xẹp, và hòa nhập với nó. Việc này giúp ta
được an định. Từ sự an định này, trí tuệ được phát
sinh. Ta nhìn thấy tính nhất thời và hủy diệt của tất
cả mọi hiện tượng, và từ đó, thấu hiểu sự thật về
vô thường, bất toại nguyện và vô ngã.
Nếu
chúng ta đã học tập và biết cách áp dụng hành thiền quán
niệm, thời gian có thể trôi qua dễ dàng. Ta có thể quán
sát nhiều đề mục trong bất cứ tư thế nào, dù nằm, ngồi,
đi hay đứng. Ta quán sát tư thế, oai nghi của mình, và ghi
nhận các cảm giác phát sinh trong thân. Quán sát chúng với
tâm ổn cố và bình thản. Thêm vào đó, tâm cũng là đề
mục để quán niệm. Ta quán sát, ghi nhận các trạng thái
của tâm: buồn bã, thất vọng, bồn chồn, lo lắng, suy tư,
v.v. Chúng sinh khởi rồi tàn diệt, nhường chỗ cho tỉnh giác,
an lạc và minh triết. Trạng thái thiện và bất thiện đến
rồi đi. Chúng ta có thể quán sát tất cả bằng sự hiểu
biết trong thanh thản.
Chúng
ta cũng có thể biểu lộ lòng thương yêu, từ mẫn bằng pháp
hành thiền từ bi. Lập đi lập lại nhiều lần trong tâm,
rải tâm từ đến tất cả chúng sinh:
-
Nguyện cho tất cả chúng sinh được khỏe mạnh và hạnh phúc.
-
Nguyện cho tất cả chúng sinh thoát khỏi tổn hại và hiểm
họa.
-
Nguyện cho tất cả chúng sinh thoát khỏi khổ đau tinh thần.
-
Nguyện cho tất cả chúng sinh thoát khỏi khổ đau thể xác.
-
Nguyện cho tất cả chúng sinh biết chăm sóc bản thân trong
an vui.
Chúng
ta rải tâm từ đến các vị bác sĩ, y tá đang chăm sóc mình,
và các bệnh nhân đồng cảnh ngộ. Chúng ta rải tâm từ đến
những người thân, họ hàng và bè bạn chúng ta. Hơn thế
nữa, thỉnh thoảng chúng ta suy niệm về Phật Pháp, nhớ lại
những gì chúng ta đã đọc, nghe hay hiểu biết. Suy nghĩ như
vậy, chúng ta đối diện khổ đau của mình bằng trí tuệ
và tỉnh giác.
*
Ðức
Phật dạy chúng ta nên tinh tấn trau dồi tâm, hành thiền,
và tu tập như thế, ngay cả khi ta bị ốm đau. Vào những
thời điểm đó, chúng ta cần phải cố gắng nhiều hơn để
tập trung chánh niệm. Nào ai biết Niết Bàn hay tuệ giác tối
thượng có thể đạt được vào lúc lâm chung, khi trút hơi
thở cuối cùng! Trong kinh, Ðức Phật có kể trường hợp
một người bị bệnh - cơ thể bị hoành hành bởi cảm giác
đau đớn, nặng nề, buốt giá, hủy hoại, khó chịu, làm
cạn dần sức sống; nhưng người ấy vẫn không ngã lòng.
Người ấy cảm nhận được samvega - một ý thức
cấp bách phấn đấu dù ở vào những giờ phút cuối cùng.
"Người ấy đã tinh tấn đúng mức" Ðức Phật nói,
"Tâm của người ấy kiên quyết hướng về Niết Bàn, người
ấy trực nhận được chân lý tối thượng bằng trí tuệ
của mình".
Bằng
cách đó, chúng ta sống hòa hợp, thảnh thơi trong thế gian,
an định trong bệnh tật. Và khi cái chết đến, chúng ta ra
đi trong an bình, thanh thản.
(Trích
dịch: "Loving And Dying",
Bhikkhu
Visuddhicara)