Kinh
Văn:
Ðức
Phật bảo A Nan và Vi Ðề Hy: " Người Hạ Phẩm Thượng Sanh
là".
Hoặc
có chúng sanh tạo những nghiệp ác. Người ngu như vậy, dầu
chẳng hủy báng Kinh điển Phương Ðẳng Ðại Thừa, mà tạo
nhiều việc ác, không có tàm quí. Người này lúc lâm chung,
gặp thiện tri thức vì họ mà nói mười hai bộ Kinh Ðại
Thừa danh tự đầu đề. Do nghe tên các Kinh như vậy, dứt
trừ ngàn kiếp ác nghiệp cực trọng. Người tri kia lại bảo
chắp tay, xưng Nam Mô A Di Ðà Phật. Do xưng danh hiệu Phật
nên trừ năm mươi ức kiếp tội sanh tử. Lúc ấy Phật A
Di Ðà liền sai Hóa Phật, hóa Quán Thế Âm, hóa Ðại Thế
Chí đến trước hành giả, khen rằng: Nầy thiện nam tử !
Vì ngươi xưng danh hiệu Phật, các tội tiêu diệt, ta đến
rước ngươi. Nghe lời nói ấy rồi, hành giả liền thấy
quang minh của Hóa Phật chiếu sáng cả nhà. Thấy rồi hoan
hỉ mạng chung, ngồi bửu liên hoa theo sau Hóa Phật, sanh trong
ao báu Cực Lạc thế giới . Qua bốn mươi chín ngày hoa sen
mới nở. Ðương lúc hoa nở, Ðại bi Quán Thế Âm Bồ Tát
và Ðại Thế Chí Bồ Tát phóng đại quang minh đứng trước
người ấy, vì người ấy nói thậm thâm nhị bộ Kinh. Người
ấy nghe rồi tin hiểu phát Vô Thượng đạo tâm. Qua mười
tiểu kiếp, đủ bá pháp minh môn, được nhập bậc Sơ Ðịa.
Ðây gọi là người Hạ Phẩm Thượng Sanh vậy".
Lược
giảng:
Đoạn
kinh này nói về người được sanh vào bực Hạ phẩm thượng
sanh.
"Sơ
Địa" là bước đầu vào hàng Bồ Tát đại thừa, mới đầu
vào cảnh giới Bồ Tát nên gọi là sơ địa.
Những
chúng sanh chuyên làm những việc ác, tức là không làm được
việc thiện. Nhưng không phải là người cực ác, tuy không
hủy báng Kinh điển Đại Thừa, nhưng tạo nhiều việc ác,
lại không có tàm quý.
Tàm
quý nghĩa là hổ thẹn. Quí vị hãy thận trọng trong khi tu
hành là không nên huỷ báng Kinh điển Đại thừa Phương Đẳng
nhé, phải phát lòng thành, đừng nói đọc tụng kinh này không
phước đức hay nhiều ít v.v.... Tốt nhứt không nên nói,
vì chúng ta chưa chứng hiểu được cái đạo lý sâu xa bên
trong của nó, nên không thể nào biết được oai lực của
Kinh Đại thừa như thế nào, người Phật tử Không nên đem
chuyện này mà đùa được. Ở trên nói "tuy là không huỷ
báng kinh điển đại thừa" chúng ta nên suy nghĩ cái ý trong
đây.
Người
này khi lâm chung gặp được bậc thiện trí thức vì
người này mà nói danh tự đầu đề của mười hai bộ kinh,
nhờ nghe tên các bộ kinh như vậy mà diệt được nghiệp
dữ rất nặng trong một ngàn kiếp? tôi phải bỏ vào đây
một dấu hỏi? Để quí vị có thể tham quán Phước đức
của thọ trì kinh điển như thế nào, chỉ nghe được tên
đề của bộ Kinh mà diệt được tội dữ rất nặng trong
ngàn kiếp, huống gì là nghe được trọn bộ kinh ư?
Đừng
giống như người không may mắn sanh ra bị mù, cho rằng quả
địa cầu này chỉ là một trái dưa hấu, thật là đáng thương.
"kiếp ở đây là đại kiếp chớ không phải là tiểu kiếp.
một tiểu kiếp có một tăng một giảm, việc này như thế
nào? Tuổi thọ của con người bắt đầu từ tám mươi bốn
ngàn năm, sau đó mỗi một trăm năm giảm đi một tuổi gọi
là kiếp giảm, (thời giảm). Giảm đến 10 tuổi thì dừng,
từ 10 tuổi mỗi một trăm năm thì tăng thêm một tuổi tăng
đến 84.000 tuổi thì dừng gọi là kiếp tăng(thời tăng).
Một tăng một giảm gọi là một tiểu kiếp. Chúng ta lấy
84.000 trừ cho mười lại chia cho 100, đáp số này là một
kiếp tăng cũng là thời gian kiếp giảm. Lấy đáp số nhân
cho hai, bằng bao nhiêu thì quí vị tự điền vào, vì tôi không
phải là toán sư ((84000 -10) : 100 = 8.399.000 x 2 = 16.798.000 năm)).
Vậy một tiểu kiếp chúng ta có khoảng mười sáu triệu tám
trăm ngàn năm (lấy số chẳng cho dễ nói).
Một
trung kiếp có hai chục tiểu kiếp, chúng ta lấy đáp số lúc
nãy nhân cho 20 là một trung kiếp,(16.798.000 x 20 = 335.960.000
năm).
Một
đại kiếp là thời kỳ thành và hoại của một tam thiên
đại thiên thế giới, tức lá kiếp thành, kiếp trụ, kiếp
hoại và kiếp không (thành, trụ, hoại , không) bốn trung kiếp
này là một đại kiếp. Như vậy, một đại kiếp có khoảng
một tỷ ba trăm bốn mươi ba triệu, tám trăm bốn chục ngàn
năm (335.960.000 x 4 = 1.343.840.000 năm).
Quí
vị nghĩ có nhiều không? Chỉ nghe được tên đề của một
bộ kinh mà có thể diệt được ngàn kiếp ác trọng nặng,(1.343.840.000
x 1000 =1.343.840.000.000 năm) mà lại dám nói là không công đức,
là dành cho người cao tuổi, tôi nói vì bạn không có đủ
duyên này, thật là tội nghiệp. Tuy nhiên Quí Phật tử không
nên sanh tâm phân biệt nhé, vì một khi bị động tâm thì
nó sẽ biến mất đấy, tốt nhứt là không nên chấp trước,
được như vậy thì không thể tính đếm được. Chư Phật,
Bồ Tát không đi tìm cũng không chấp cho nên Các Ngài được
viên mãn, sống một cách tự tại, còn chúng ta đối với
mọi việc, cái gì cũng chấp nên không có. Vậy nó mất rồi
sao? Nó có biến mất hay không hãy tự hỏi mình, không ai có
thể trả lời thế bạn, Chư Phật chỉ là bực đạo sư mà
thôi.
Thí
vụ, có người đang đói, không còn sức lực gì, quí vị
thấy vậy liền giúp họ nấu cơm dùm họ. Người này dùng
cơm xong, thời lấy lại sức, mạnh có thể tự mình nấu
cơm rồi. Cũng vậy, khi giảng kinh không nên để tâm vướng
mắc, bằng không một phần công đức cũng không có huống
gì là được trọn vẹn. Quí vị có hiểu tôi nói gì không?
Chư
Phật vì tấm lòng đại từ bi mà tận tâm dạy cho chúng ta
môn học làm giàu đấy, đó là gì? Chính là đào mỏ vàng,
hãy cố gắng ra sức đào đi, sau này bạn không cần phải
bận tâm mình là người nghèo khổ nữa. Đào hay không thời
ở quí vị, chư Phật đã vì chúng ta chỉ cách đào và khẳng
định dưới đó toàn là châu báu. Muốn được vàng thời
phải ra công để đào, chớ không thể ngồi một mà có được.
Mười
hai bộ kinh là:
1.
Trường hàng
2
Trùng Tụng
3.
Thọ Ký
4.
Độ Nhơn Duyên
5.Thí
Dụ
7.Bổn
Sanh,
8.
Bổn Sự
8.
Phương Quảng
9.
Vị Tằng Hữu
10.Bất
Vấn Tự Thuyết
11.
Phúng Tụng (Cô khởi)
12.Luận
Nghị
Đối
với người chuyên làm việc ác không tự biết hổ thẹn như
vậy, vị trí thức này đã vì họ mà nói ra tên của các
kinh điển đại thừa, rồi bảo với họ:"hãy chắp tay mà
niệm Nam Mô A Di Đà Phật, do người này phát tâm chơn tín
xưng Nam Mô A Di Đà Phật (nếu không phát tâm chơn tín thì
niệm Phật để làm gì?Bạn hiểu tôi rồi chứ?)do xưng danh
hiệu Phật, nên lúc đó hóa thân của Phật, hóa thân
của Bồ Tát Quán Âm và hóa thân của Bồ Tát Đại Thế Chí
đến trước người đó mà khen ngợi và được vãng sanh.
Quí
vị nghĩ xem, chỉ nghe được tên đề của kinh mà diệt được
ngàn kiếp, Phật Thích Ca lại cho chúng ta biết là vì người
làm việc ác này khi lâm chung phát tâm chơn tín xưng danh hiệu
của Phật, diệt được năm mươi ức kiếp tội sanh tử,
huống gì là có người cả đời chỉ làm thiện hoặc phát
tâm lành chơn tín mà niệm thì không biết diệt được là
bao nhiêu tội trong đường sanh tử.
Một
ức là mười triệu, ở đây là ngũ thập ức tức là năm
trăm triệu kiếp (10.000.000 x 50 =500.000.000), kiếp ở đây chính
đại kiếp, vậy quí vị hãy tính thử xem là được bao nhiêu
năm của chúng ta? (1.343.840.000.000 x 500.000.000 = 671.920.000.000.000.000.000
năm) , tôi chỉ e rằng số này không đọc được, chỉ thành
tâm niệm một câu Nam Mô A Di Đà Phật mà diệt được 500
triệu kiếp, vậy sao dám nói là pháp môn niệm Phật là đơn
giản, dành cho người hạ căn thấp kém là dị đoan v.v ...
Tuy nhiên, ở đây xin nói rõ, cho Phật Tử biết rằng; là
không sanh tâm tăng thượng, ỷ lại mà không sửa lỗi lầm,
thời chẳng được gì cả, ở trong Đức Phật nói là chơn
ngôn, với người cận đứng trên đường, lui tới không quyết
định được, thời là như vậy, còn chúng ta, nếu được
phước đức nhiệm mầu như vậy, rồi sanh tâm kiêu mạng,
ỷ vào phước đức, xin thưa địa ngục thì có phần chớ
Cực Lạc không đến được đâu, cho nên cần phải biết.
Có
người tự cho mình là trí thức, chứng ngộ thật tướng
các pháp v.v.... thì hãy tự mình hưởng lấy, còn chúng sanh
khác họ chưa chứng ngộ cũng không có trí tuệ, nên không
thể thắng được ma vương nên phải nương vào tha lực của
Phật mà vào. Đã không giúp họ được gì thì cũng đừng
làm cho họ sanh tâm lo sợ rằng:" không biết mình niệm Phật
có phải đúng pháp môn không? Có phải tu theo lời dạy của
chư Phật không? Thì thật tội nghiệp cho họ lắm. mặt phải
là như vậy, còn mặt trái là sao? Chính là phỉ báng Như Lai.
Mà tội này không phải là tội nhẹ mà là tội khi Quân đó
(xin mượn từ này để diễn tả). Người Phật Tử chơn chính
không nên nói hay tranh cãi pháp môn này tốt pháp môn kia không
tốt, vì mỗi mỗi đều là thật tướng cho nên chưa chứng
được thời không thể nào hiểu, cũng là câu nói đó, tốt
nhứt là không nên nói.
Nói
đến đây sẽ có người cho mình là trí thức, bác học đa
tài, chứng ngộ Phật Pháp v.v....? Sẽ bảo "tôi không tin đâu,
làm sao chỉ niệm một câu Nam Mô A Di Đà Phật mà có thể
diệt trừ được nhiều tội kiếp sanh tử như vậy?"
Không
tin cũng chẳng có sao, nhưng tuyệt đối là không nên sanh tâm
phỉ báng, giảng giải kiểu trí thức, chứng ngộ của mình,
làm cho ngươì khác sanh tâm bất thối, mất lợi ích của
chúng sanh. Tội này không phải nhẹ!
Tôi
nói thật cho quí vị biết, đối với sự lợi ích của việc
này tôi không sao hiểu được, vì đây là những hạnh nguyện
sâu xa của Chư Phật, vì những chúng sanh ngu muội như chúng
ta mà phát đại thệ nguyện làm lợi ích cho chúng sanh mà
có, chớ không tự nhiên mà được. Đã nói là hạnh nguyện
sâu xa của Chư Phật, thì làm sao lấy cái trí tuệ nhỏ bé
hạn hẹp của tôi mà hiểu được.
Cho
nên đối với việc này, chúng ta hãy phát tâm chánh tín, làm
người thiếu học, ngu si một chút mà phát lòng chân
tín vững chắc với đức Như Lai. Trong thời bây giờ người
thật sự muốn được giải thoát chơn chánh, tốt nhứt là
hãy quên đi mình là ai, như vậy mới không nhận ra những
chỗ lỗi lầm trong khi tu đạo, nếu quá thông minh quí vị
sẽ nhận ra đấy, một khi nhận ra rồi thời sẽ bị ma vương
khấy nhiễu, hãy như là người hành khất, dốt nát thô sơ,
như vậy ma vương sẽ không chú trọng đến, mà đến thử
thách quí vị.
Vốn
đâu có tài đức gì, cũng không có danh vọng gì thì cần
chi phải thử thách. Như vậy quí vị nghĩ xem có tốt hay không?
Công
ơn tế độ của chư Phật, không có thể nào dùng lời nói
của thế gian mà ca ngợi được, muốn đáp báo công ơn này,
tốt nhứt là hãy dùng tiếng hát chân ngôn để ca tụng, vì
Phật chỉ nghe hiểu được những gì chân thật mà thôi, không
như chúng ta tự cho mình là người cao quí, nhưng lời nói
hành vi đều giả dối, chuyên gạt kẻ khác, để thỏa mãn
lòng tham lam ích kỷ của mình, với những ngôn từ này Phật
sẽ không hiểu đâu. Chúng sanh là người thông minh tuyệt
đỉnh đối với những môn học này. Nói đến đây, nương
Phật lực, tôi rất vui, nên muốn làm bài kệ tán rằng:
Nhứt
cú Di Đà vạn pháp vương
Ba
tâm vắng lặng, mười phương tỏ bày
Thanh
tịnh trang nghiêm thật vi diệu
Mười
phương ca tụng đấng pháp vương
Chân
tâm biểu lộ diễn ma ha
Niệm
Di Đà không sai biệt
Y
theo bổn nguyện độ chúng sanh
Niết
bàn tịch diệt vắng lặng trông
Ba
đời chư Phật đồng khen tụng
Vô
Lượng Giác đại thánh Vương
Nguyện
lực thành tựu không thể lượng.
Thật
vậy đó quí vị, sáu chữ này không thể đo lượng được
đâu? Đối với phàm phu chúng ta hiểu đến đâu thời nghĩa
nó sẽ rộng đến đó, đối với hết tất cả chín pháp
giới, tuỳ vào quả vị của mình, mà hiểu đến đó, chỉ
có chư Phật mới có hiểu hết được, Nhưng kỳ thật thay,
chư Phật vì đã hiểu hết, nên không có lời để nói, còn
chúng ta là người không hiểu, nên có rất nhiều chuyện cần
phải nói. Quí vị hiểu ý tôi không? Tốt nhứt đừng trả
lời là hiểu, vì sao? nếu có người trả lời là hiểu, thời
ma vương và thân quyến của chúng sẽ nói,:"Người này không
có định? (tức là thiền định đó).
Tôi
vốn sanh vào gia đình nhà nông, gia đình bên nội ngoại đều
theo đều theo ngoại đạo ( sau này bên ngoại về với Phật
giáo). Khi còn nhỏ (khoảng 7 , 8 tuổu) tôi rất là nghịch.
Đến nơi này quậy phá rồi đến nơi kia. Vì tôi rất ham
vui, nên thường với những người bạn cùng lứa tuổi, thường
rủ nhau lấy đất non về làm tượng trâu chơi, có hôm, vì
chơi quá vui nên cùng chúng bạn, lấy xìn trọi lẫn nhau, vì
ham chơi nên tôi phải bị đòn.
Khi
mẹ của tý (bạn của tôi) đến mắng vốn cha mẹ tôi, lúc
đó cha tôi kêu về mà dạy, tôi rất sợ là mình sẽ bị
đòn, về đến cửa tôi không dám vào. Lúc đó mẹ của tôi
bảo con vào tắm rửa cho sạch, đã biết lỗi thời cha con
sẽ không đánh con đâu", nghe mẹ nói như vậy, tôi vững bụng
hơn một chút. Khi tắm xong, cha tôi bảo tôi lên giường cúi,
ông ta đang cầm một nhánh roi phưng diệp, tôi chưa bị đánh
mà đã khóc, tôi bảo với mẹ, sao mẹ gạt con? Tôi lên
giường và nằm yên, cha tôi dạy bảo nhiều điều, rồi đánh
tôi hai roi và nói, " con có biết lỗi của mình chưa?" Vì bị
đánh hai roi vào đích, rất đau nên tôi sanh nên sanh tâm giận
cha mình, và nói trỏng:" Không" Ông ta liền bủa vào tiếp
vài roi nữa, vừa đánh vừa nói những lời dạy bảo tôi,
vì quá đau nên tôi càng không khuất phục(tôi rất lớn gang)
kêu mẹ cứu tôi nhưng mẹ lại tránh đi chỗ khác, khi ông
ta đánh vào tôi một roi nữa, lúc này có thể nói tôi chỉ
có biết đau mà thôi, vì quá đau nên từ miệng hốt lên tám
chữ:
" Nam
Mô A Di Đà Phật Cứu Con".
Kỳ
diệu thay! Không những cha tôi không đánh tôi mà còn an ủi
tôi nữa, mọi người trong gia đình đều không biết câu này
là gì ý nghĩ ra sao? vì họ không có tin đạo, đừng nói là
họ không biết, mà tôi lúc đó cũng chẳng biết sáu chữ
Nam Mô A Di Đà Phật này là gì. Đây là lần đâu tiên mà
tôi biết được sáu chữ này. Nhưng qua trận đoàn thì tôi
không còn biết đến sáu chữ này nữa, không những là không
biết niệm mà không còn nhớ nữa,là không nhớ thật chớ
không phải tôi cố quên đâu. Nhờ vào sáu chữ đại hồng
danh này, mà tôi được thoát khỏi sự đau đớn, chuyện này
làm thắc mắc cho rất nhiều người trong gia đình và hàng
xóm của tôi. Rieng với bản thân tôi cũng không biết là taị
sao. Nhưng bây giờ thời tôi không có thắc mắc nữa.
Quí
vị nghĩ thử coi, ơn của Phật không thể nào nói hết. Ngài
đã cứu giúp tôi thoát khỏi trận đòn roi, mà nay lại ra
ơn cứu tôi, bằng cách khiến cho tôi gần gũi Tam bảo, cận
kề đức Như Lai. Này quí Phật Tử! hãy tự mình chọn cho
mình con đường trông sán mà đi, hãy tự mình chứng
lấy thì sẽ cảm nhận được, nói ra mọi người cũng không
hiểu, nên đừng chú trọng vào những gì tôi nói nhé!
Điều
mà chúng ta cần làm là phải sửa đổi, vậy cần phải sửa
đổi cái gì? Chính là sửa đổi tham sân si, sửa dối trá
thành thật, sửa méo thành tròn, sửa ích kỷ thành bố thí
v.v....
Người
học Phật điều căn bản là phải làm thật, nói thật và
nghĩ thật. Có người sẽ cho ba thứ này đơn giản nên không
để tâm chú trọng đến nó, mà tìm hiểu những chân lý sâu
xa. Đừng cho là đơn giản, hãy tự hỏi đã làm được chưa?
Nền
móng chưa được xây vững, mà vội xây lầu cao lên rồi,
thời sao không bị sập, cho nên người học Phật căn bản
trước tiên hãy học và thực hành những căn bản này trước
đi.
Một
khi tham sân si dừng nghĩ, thời có gì mà không thông hiểu,
cần chi phải tìm cầu ở khắp nơi, chúng vốn là ở ngay
trong quí vị, muốn tìm được sự giải thoát ở ngoài cái
tâm này mà có hay sao? Cho nên làm những gì quí vị muốn làm,
nói những gì quí vị muốn nói.
Này!
Hỡi Phật Tử mến yêu của tôi ơi! hãy cố gắng lên làm
theo lời dạy của đức Như Lai mà dụng công chân thật, hãy
quên mình là ai, ngày đêm phòng thủ cái tâm này đừng để
chúng có cơ hội nổi dậy thiêu đi những gì mà quí Phật
Tử đã bỏ công xây đắp.
Nam
Mô A Di Đà Phật! Tuyệt diệu, nguyện xin từ bi, nhiếp hộ
cho người chân thật vững tâm kiên cố trên đường giác
ngộ . Nước mắt này rơi không phải vì khổ mà rơi, mà vì
cảm nhận được công ơn của Đức Như Lai, cho nên chúng
ta cùng nhau niệm câu Nam Mô A Di Đà Phật nhé.
Nam
Mô A Di Đà Phật!
Kinh
Văn:
Ðức
Phật bảo A Nan và Vi Ðề Hy: " Người Hạ Phẩm Trung Sanh ấy.
Hoặc có chúng sanh hủy phạm ngũ giới, bát giới và cụ túc
giới. Người ngu này trộm của vật Tăng Chúng, trộm của
vật hiện tiền Tăng, bất tịnh thuyết pháp, không có tàm
quí, dùng các ác nghiệp để tự trang nghiêm. Người tội
như đây do nghiệp ác phải đọa địa ngục đồng thời hiện
đến. Gặp thiện tri thức, vì lòng đại từ bi, vì người
ấy mà khen nói Thập Lực oai đức của đức Phật A Di Ðà,
rộng khen quang minh thần lực của đức Phật A Di Ðà, cũng
tán dương Giới, Ðịnh, Huệ, Giải thoát, Giải thoát tri kiến.
Người ấy nghe rồi trừ tám mươi ức kiếp tội sanh tử.
Lửa mạnh địa ngục biến thành gió mát, thổi các thiên
hoa bay đến. Trên hoa đều có Hóa Phật, Hóa Bồ Tát tiếp
rước người ấy. Trong khoảng một niệm liền sanh trong hoa
sen nơi ao báu Cực Lạc thế giới. Qua sáu kiếp hoa sen mới
nở. Quán Thế Âm Bồ Tát và Ðại Thế Chí Bồ Tát dùng phạm
âm thanh an úy người ấy, vì người ấy mà nói Kinh điển
Ðại Thừa thậm thâm. Nghe pháp rồi, người ấy liền phát
tâm Vô Thượng Ðạo. Ðây gọi là người Hạ Phẩm Trung Sanh
vậy".
Lược
giảng:
Hoặc
có chúng sanh phạm hủy năm giới, tám phần trai giới và giới
cụ túc, những giới này đã giải thích phần ở trên, ở
đây Phật dạy cho chúng ta, là người được sanh vào Hạ
Phẩm trung sanh là: Những chúng sanh ngu muội không có tâm chánh
tín đối với Phật Pháp, mà tự phạm giới, ở đây nói
cả hai giới, xuất gia và tại gia. Họ vì mục đích
nào đó mà lẫn trốn vào Phật Pháp hoặc làm cư sĩ, hoặc
là xuất gia, tuy sống với Phật, uống thuốc giải độc,
nhưng họ lại không thể nào giải độc được cho mình, mà
lại còn phạm những giới mà họ đã thọ, lại sanh tâm trộm
cắp của Tăng đoàn, (trộm cắp này lớn hơn giới trộm cắp
của hàng tại gia và hàng xuất gia, vì đây là trộm cắp
của chúng tăng nên phải nói riêng), hiện tiền tăng là vật
riêng của một vị tăng nào đó.
"bất
tịnh thuyết pháp" là những người vô liêm sĩ, ỷ mình có
chút trí tuệ, giảng kinh sai lệch, không thuận hợp với Phật
pháp, vì họ đâu phải vì chúng sanh mà thuyết, mà vì thỏa
mãn tâm tham lam danh vọng ích kỷ của mình mà thuyết ra những
điều thuận theo thỉnh giả, nếu không họ sẽ không tin và
hầu hạ cúng dường cho mình nữa. Thật đau lòng thay, là
người Phật Tử khi thấy những ngoại đạo tà tri tà kiến,
giảng nói những việc vu vơ, tâm đau như cắt, mà nay trái
lại, chính là những vi trùng trong con Sư tử tự sanh ra ăn
hết thân thể của con Sư Tử kia.
Đã
là người Phật Tử có nên sanh tâm hổ thẹn không? Trả lời
sao với chúng sanh? Có đáng được người khác tôn kính hay
không. Đừng ham có nhiều người cung kính mình quá nhé, mà
hãy xem coi mình có đủ tài đức nhận lấy hay không? Bằng
không sẽ mất nợ thí chủ, là người tu đạo, mục đích
là sự giải thoát. Đã vào trường Phật giáo tức là phải
học cách thảo gỡ những mối dây ràng buộc kia, đừng cố
thắt chặt vào nhé, quá chặt sẽ không gỡ nỗi đâu.
Thơì
bây giờ, có một gương để Quí Phật Tử (xuất gia và tại
gia) có thể xem mà không nên phạm vào, đó là tấm gương
Thiên Sự mà chúng tôi đã giảng vào năm trước. (Phần chú
thích của ngươì viết lại: Thiên Sự là tên của một nhân
vật được dùng trong bài giảng; "Phật Pháp sẽ về đâu?")
Họ
lấy những việc như vậy để che lấp cho cái hố tham vọng
không cái đáy của họ, rồi một ngày kia rũi lỡ một bước
thì sẽ rơi vào hố sâu đó, mà không phải do ai đã đào
sẵn cho mình, mà chính mình tự đào cho mình đấy.
Những
người, không biết hổ thẹn như thế, sẽ đoạ vào địa
ngục, nhưng gặp được bực thiện tri thức vì họ khen ngợi
mười sức lực trí tuệ của Phật, và ca tụng oai thần Phật
A Di Đà,, khen giới Định, Tuệ, Giải thoátt, sự giải thoátt
tri kiến, khi nghe vị thiện tri thức khen ngợi việc như trên,
người này liền trừ được tám mươi ức kiếp tội sinh
tử.(1343840000000 x 800.000.000 = 1.075.072.000.000.000.000.000 năm)
Thập
trí lực là:
1.
Tri thị xứ phi xứ trí lực
2.
Tri tam thế nghiệp báo trí lực
3.
Tri nhất thiết sở đạo trí lực
4.
Tri chủng chủng giới trí lực
5.
Tri chủng chủng giải trí lực
6.
Tri nhất thiết chúng sinh tâm tính trí lực
7.
Tri chư thiền giải thoát tam-muội trí lực
8.
Tri túc mệnh vô lậu trí lực
9.
Tri thiên nhãn vô ngại trí lực
10.
Tri vĩnh đoạn tập khí trí lực
Kinh
Văn:
Ðức
Phật bảo A Nan và Vi Ðề Hy: " Người Hạ Phẩm Hạ Sanh ấy.
Hoặc
có chúng sanh tạo nghiệp bất thiện ngũ nghịch, thập ác,
đủ các bất thiện. Người ngu như vậy, do các ác nghiệp
phải đọa ác đạo, trải qua nhiều kiếp thọ khổ vô cùng.
Người ngu ấy, lúc lâm chung, gặp thiện tri thức dùng nhiều
lời an ủi, vì nói diệu pháp dạy bảo niệm Phật. Người
ấy bị khổ bức không rảnh niệm được. Thiện hữu bảo
rằng nếu người chẳng phải niệm Phật kia được, thì ngươi
xưng danh hiệu Vô Lượng Thọ phật, như vậy chí tâm khiến
tiếng xưng danh chẳng dứt đủ mười niệm. Nên xưng như
vầy: Nam Mô A Di Ðà Phật. Do xưng danh hiệu Phật, nên trong
mỗi niệm trừ tám mươi ức kiếp tội sanh tử. Lúc mạng
chung, thấy kim liên hoa dường như mặt nhựt trụ trước người
ấy. Như khoảng một niệm, liền được vãng sanh Cực Lạc
thế giới, ở trong hoa sen mãn mười hai đại kiếp hoa sen
ấy mới nở. Quán Thế Âm Bồ Tát và Ðại Thế Chí Bồ Tát
dùng âm thanh đại bi vì người ấy diễn nói thiệt tướng
các pháp, nói pháp trừ diệt tội. Người ấy nghe pháp rồi,
rất vui mừng liền phát tâm Vô Thượng Bồ Ðề. Ðây gọi
là người Hạ Phẩm Hạ Sanh vậy".
Lược
giảng:
"Ngũ
Nghịch" là năm thứ nghịch. Năm thứ nghịch đó là:
1.
Giết Cha
2.
Giết Mẹ
3.
Giết A La Hán
4.
Phá hòa hiệp Tăng: là làm ra sự bất hòa giữa với
5.
Làm cho Thân Phật ra máu là làm cho thân Phật chảy máu,
Chúng
ta chắc ai cũng biết là có mười việc cần phải làm, ở
đây nói là mười việc ác tức là người này làm trái lại
với mười việc thiện mà chúng ta cần phải làm. Thập ác
này thành ba phần. Thân có ba ác, Khẩu có bốnác và ý có
ba ác.
Thân
có ba ác là:
1.
sát sanh
2.Trộm
Cướp
3.
Dâm Dục (tại gia tà dâm)
'
Miệng
có bốn ác là:
1.
Nói dối
2.
Nói lời thêu dệt
3.
Nói hai lưỡi (đôi chiều)
4.
Nói lời ác
Ý
có ba ác là:
1.
Tham lam
2.
Sân hận
3.
Sanh tâm ngu si ( tà kiến).
"đủ
các việc bất thiện" chình những thứ không thiện đối ngoài
với mười việc ác này.
Đó
là mười sáu pháp quán trong kinh Quán Vô Lượng Thọ.
Kinh
Văn:
Bà
Vi Ðề Hy cùng năm trăm thị nữ nghe lời đức Phật nói về
mười sáu pháp quán ấy, liền lúc đó thấy tướng rộng
lớn Cực Lạc thế giới. Ðược thấy sắc thân Phật A Di
Ðà và hai Bồ Tát Quán Thế Âm, Ðại Thế Chí, lòng rất
hoan hỷ khen chưa từng có. Vi Ðề Hy thoát nhiên đại ngộ
được Vô Sanh Nhẫn. Năm trăm thị nữ phát tâm Vô Thượng
Bồ Ðề nguyện sanh Cực Lạc thế giới. Ðức Thế Tôn thọ
ký đều sẽ vãng sanh. Sanh nước Cực Lạc rồi được chư
Phật hiện tiền tam muội. Còn có vô lượng chư Thiên phát
tâm Vô Thượng Ðạo.
Lược
giảng:
Đoạn
kinh văn trên nói về sự thành tựu sau khi nghe kinh Quán Vô
Lượng Thọ mà Đức Phật giảng cho bà Vi Đề Hy cùng
Tôn Giả A Nan, v.v.....
Kinh
Văn:
Lúc
bấy giờ Tôn giả A Nan từ chỗ ngồi đứng dậy bạch Phật
rằng: “ Bạch Ðức Thế Tôn ! Kinh này sẽ gọi là tên gì?
Pháp yếu này sẽ thọ trì như thế nào?".
Lược
giảng:
Cũng
giống như mọi kinh khác, sau khi nghe Phật giảng xong thời
có người thưa hỏi Phật. Thưa hỏi những gì? Phải hòi Ngài
Kinh văn tên gì? và phải làm sao thọ trì?
Kinh
Văn:
Ðức
Phật nói: " Này A Nan ! Kinh này tên là Quán Cực Lạc Quốc
Ðộ Vô Lượng Thọ Phật, Quán Thế Âm Bồ Tát, Ðại Thế
Chí Bồ Tát.
Cũng
có tên là Tịnh Trừ Nghiệp Chướng Sanh Chư Phật Tiền.
Em
nên thọ trì như vậy chớ để quên mất. Người hành tam
muội này thì thân hiện đời được thấy Vô Lượng Thọ
Phật, Quán Thế Âm Bồ Tát và Ðại Thế Chí Bồ Tát.
Lược
giảng:
Lúc
đó Phật trả lời với Tôn Giả A Nan rằng:" Kinh này tên
Quán Cực Lạc Quốc Ðộ Vô Lượng Thọ Phật, Quán Thế Âm
Bồ Tát, Ðại Thế Chí Bồ Tát". Đây là tên gọi của
kinh mà chúng ta gọi tắt là Quán Vô Lượng Thọ, Tên đề
của bộ kinh này lấy y nhị báo trang nghiêm mà đặt tên cho
bộ kinh, y báo là cảnh vật tức là Thế Giới Cực Lạc trang
nghiêm, Chánh Báo là người, tức là Tây Phương Tam Thánh vậy.
Tên
đề của bộ kinh này cũng có tên là :" Tịnh Trừ Nghiệp
Chướng Sanh Chư Phật Tiền". Đây có thể nói là quả của
sự dụng công của hàng Phật Tử. Nhân tu mười sáu pháp
quán cũng là dụng công tinh tấn niệm trì danh hiệu Phật,
cho nên đây là quả. Những thứ nhân (pháp tu) này có công
trừ diệt được quả khổ và hết nghiệp chướng của chúng
sanh, trong một đời này, sau khi chết liền sanh vào chỗ Phật,
cho nên gọi là " Sanh Chư Phật Tiền". Chữ chư có phải là
nhiều không? Đúng vậy, chữ chư nghĩa là nhiều, nhưng cũng
có nghĩa là một, nhứt tức là nhứt thiết, nhứt thiết cũng
chỉ có một thôi, không nên để tâm phân biệt để làm gì?.
Sanh Trước Đức Di Đà Như Lai thời là một, nhưng kỳ thật
chẳng sanh trước đức Di Đà thôi mà sanh trước khắp mười
Phương chư Phật, mà không mất một niệm. Như vậy mới Vô
Lượng Thọ, nếu không cũng chẳng sanh để làm gì? Đừng
hỏi tại sao, mà hãy dụng công chơn thật, một ngày kia, sẽ
tỏ rõ mà thôi.
Chữ
Chư nghĩa là nhiều, việc này như thế nào?
Vì
là chữ chư, cho nên người tu học theo pháp quán trong này,
thì quí vị có thể sanh vào bất cứ nơi Tịnh Độ nào của
Chư Phật mười phương mà không nhứt thiết sanh về thế
giới của đức Từ Phụ A Di Đà. Cho nên đã nói, mười phương
đều nằm trọn trong sáu chữ này. Quí vị có hiểu tôi muốn
nói gì?
Tôi
nói mà tôi còn chưa hiểu, thì làm sao quí vị hiểu được
tôi.
Mười
Phương chư Phật ba đời
Tiếng
lưỡi rộng dài trùm khắp cõi
Khác
thân đồng lời ca tụng đại Pháp Vương
Cõi
nước trang nghiêm, tiếng âm thanh thoát
Vạn
Pháp nhiệm mầu, nước rỉ Ma Ha
Tam
Thừa tám giáo mười hai bộ
Đều
nằm trọn trong sáu chữ
Quy
Mạng Đấng Vô Lượng Giác.
A Di
Đà Phật ! Quí vị nghĩ xem, ở thế gian này, nếu như quí
vị theo một phe phái nào đó, mà không theo phe phái khác, thời
họ ghét bỏ chúng ta. Còn chư Phật lại khác với mọi người,
Quí vị chỉ cần đem ba nghiệp thanh tịnh của mình mà niệm
tên hiệu một vị Phật, thời là đã mua vé đi được khắp
mười phương mà không bị chướng ngại, thử nghĩ xem diệu
dụng của nó ra sao? Thật là tuyệt diệu! Tuyệt diệu!
Tuyệt diệu,không thể nói hết.
Kinh
Văn:
Nếu
thiện nam, thiện nữ chỉ nghe danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát
và Ðại Thế Chí Bồ Tát thì trừ vô lượng kiếp tội sanh
tử, huống là nhớ niệm.
Lược
giảng:
Câu
này là Đức Thích Ca Mâu Ni Phật bổ xung vào câu trả lời
tên đề của kinh văn và muốn nhắc nhở cho chúng ta là :"
nếu như có thiện nam tín nữ nào chỉ nghe được danh hiệu
của hai vị đại Bồ Tát này thôi thì diệt trừ được vô
lượng kiếp tội sanh tử huống gì là người thành tâm mà
niệm". Cho nên, lúc đầu tôi đã nói, quí vị hoặc ở trong
đời quá khứ đã trồng được thiện căn, hoặc đã từng
cúng dường cho chư Phật trong đời quá khứ, nên nay mới
được nghe trọn vẹn bộ kinh văn này.
Trời
hôm nay mưa dầm như vậy, mà mọi người không bị ngăn ngại
bởi một cơn mưa lớn như vậy, thời biết đều là nhờ
vào oai thần của Chư Phật, Bồ Tát vậy. Quí vị không những
là không bị thối thất, mà còn bước lên thềm thang vô minh
này để về tham dự Pháp hội.
Kinh
Văn:
Nếu
là người niệm Phật, nên biết người ấy là hoa phân đà
lợi trong loài người. Quán Thế Âm và Ðại Thế Chí Bồ
Tát là thắng hữu của người ấy. Người ấy sẽ ngồi đạo
tràng sanh vào nhà chư Phật".
Lược
giảng:
Chúng
ta hãy suy nghĩ kỷ câu văn kinh trên nhé. Phật dạy:"Nếu là
người niệm Phật" ở đây nói là nếu là người niệm Phật,
vậy hãy hỏi lại chúng ta, chúng ta có phải ngươì niệm
Phật không?
Có
người sẽ bảo:" Tôi đang niệm Phật". Nếu như dám tự xưng
mình là người niệm Phật thời phải biết mình là người
niệm Phật như thế nào, đừng có niệm bằng miệng suông,
mà tâm không hề niệm Phật, niệm phật là phải đem ba nghiệp
thanh tịnh mà niệm, thời quí vị có thể biết rằng mình
sau khi chết sẽ đi đâu, vì niệm Phật cho nên cần phải
có chánh niệm? Đừng vì người ta khen ngợi mà niệm Phật,
niệm kiểu này sẽ không linh đâu. Niệm Phật mà Phật để
chúng ta niệm hay sao. Cũng là sáu chữ Nam Mô A Di Đà Phật
vậy!
Vài
tháng trước, có nhiều người rất xôn xao về những chuyện
niệm Phật vãng sanh lưu lợi xá lợi, có người hỏi tôi,
việc này có thật không? Tôi cười và hỏi: Vậy là Cư Sĩ
vì lưu xá lợi lại mới niệm Phật sao?
Vị
Phật Tử này không trả lời, và cười với tôi. Lúc đó
tôi nói tiếp rằng: Nếu như vì lưu xa lợi mà niệm Phật,
thời là đang niệm Tham, chớ nào đang niệm Phật, mà niệm
tham thời là Đạo Ngạ Quỷ vậy.
Thật
như vậy đó, chúng ta hãy xem tam tạng kinh giáo của Phật
nói chung, kinh điển Tịnh Độ nói riêng. Có câu nào, chữ
nào mà Phật dạy chúng ta rằng: niệm Phật để lưu xá lợi
đâu? Ngài chỉ dạy, vì thoát Sanh Tử mà niệm Phật, chớ
không niệm để lưu lại xá lợi. Cho nên Phật Tử chúng ta
cần phải hiểu rõ rằng, niệm Phật là vì muốn cắt đứt
sợi dây sanh tử trói buộc bao đời mà niệm, chớ không phải
vì lưu xa lợi mà niệm Phật, nếu có tâm niệm như vậy,
thời không thể nào đến được Thế Giới Vô sanh kia.
Xá
Lợi là do dụng công tu hành chơn chánh, Giới Định Tuệ mà
có, tuy nhiên nó cũng là vật hữu vi không thật, thì mắc
mớ gì đến chúng ta là những người muốn được thoát sanh
tử. Dù cho, suốt đời của chúng ta hành trì chánh Pháp, dụng
công thâm hậu, mà có để lại xá lợi đi nữa, cũng đâu
mắc mớ gì đến chuyện vãng sanh của chúng ta, mà lại sanh
tâm tham như vậy. Đám nhiễm trước xá lợi, thì làm sao vãng
sanh được?
Có
điều duy nhứt mà chúng ta cần phải hiểu rõ, đó chính là
niệm Phật để thoát vòng sanh tử,để làm sáng Phật Tánh
của chúng ta mới niệm Phật, chớ không ngoài mục đích
khác, nếu như quí vị không có tâm này, thời đừng hỏi
Cực Lạc bao xa? vì sẽ không thể nào đến đó được, thì
thử hỏi , hỏi xa hay gần để làm gì?
Phải
thật sự vì sanh tử mà niệm, phải niệm vì giác ngộ mà
niệm, thời Phật này mới linh nghiệm. Đừng dụng công phu
ở bên ngoài, cho người ta thấy, mà bên trong thời chẳng
có Phật. Chúng ta niệm Phật cho Ma Vương nghe,để độ bọn
chúng, chớ đừng niệm cho Phật nghe, nói cách khác là niệm
Phật cho tham sân si dừng nghĩ, giúp bọn chúng nhập Niết
Bàn, thời công đức vô lượng, quí vị không những là độ
được một chúng sanh, mà độ đến 84 ngàn chúng sanh và giúp
chúng hưởng được Thường Lạc Ngã Tịnh của Niết Bàn
vậy.
Niệm
Phật niệm hoài không dáng đoạn
Sáu
căn thanh tịnh chứng vô sanh
"hoa
phân đà lợi" chính là hoa sen trắng. Quí vị có thấy không?
Đức Thế Tôn ví người niệm như là hoa sen trắng. Tại sao
ví người niệm Phật như hoa sen trắng trong loài ngươì?
Vì
trắng tượng trưng cho thanh khiết, thanh tịnh vô nhiễm, cho
nên ví người niệm Phật như hoa sen màu trắng vậy. Người
niệm Phật Phải như hoa sen trắng này, thời quí vị
chính là người được tôn quý nhứt trong loài người và
chư thiên. Niệm được như vậy, thì quí vị chính là bạn
hữu với nhị vị đại Bồ Tát Quán Thế Âm và Đại Thế
Chí, không chỉ hai vị đại bồ tát này,mà vô lượng Bồ
Tát mười Phương, cho nên niệm Phật là pháp tuyệt diệu
là như vậy. Người Phật Tử như chúng ta hãy cố gắng dụng
công chơn chánh, vì sanh tử mà niệm, vì Giải Thoát mà niệm.
Chớ không vì những thứ danh lợi, tiền tài mà niệm, vì
sự cung kính từ người khác mà niệm, ở trước mặt người
ra vẻ mình đây là người niệm Phật, niệm phật mà chẳng
biết Phật ở đâu, thời là vô ích. Nếu như có người vì
những lý do này mà niệm Phật, thời đừng nói là có thể
hết tham sân si, mà còn là bạn với ma.
Đừng
nói mình là hoa sen trắng kia, mà phải nói, mình chính là những
con thiêu thân tự chui vào lửa..
Quí
vị có muốn biết mình làm sao niệm Phật mà đượcc vãng
sanh không? Chính là đem ba nghiệp thanh tịnh mà niệm Ngài,
từng giờ từng phút phải tự nhắc cho mình biết là mình
là người niệm Phật, chớ không phải đang niệm ma. Chỉ
cần thành tâm và lòng chân tín đi kèm theo là niềm khao khát
đoạn trừ đường sanh tử mà niệm Phật, thời quí vị không
cần phải lo sợ gì nữa, như vậy đủ rồi, việc còn lại
thì là công việc của đức Từ Phụ.
Chúng
ta đang niệm Phật giống như chúng ta đang gởi email đến
Phật vậy, niệm nhiều thời là quí vị gởi nhiều là email
đến với Ngài. Những lá email này sẽ hiện trước máy vi
tính của Ngài tức là trong ao thất bảo, mỗi câu niệm Phật
thành tâm, thời hoa sen của quí vị sẽ tỏa sáng hơn, càng
niệm nhiều thời hoa sen kia càng to lớn và tươi sáng hơn,
còn niệm với tâm tham lam, sân hận, tà kiến, ích kỷ, tự
lợi, nói dối, thời lá email này sẽ bị nhiễm virus, mà những
con virus này không thể nào đến được máy vi tính của Ngài,
vì nó được Protection bởi những đồ lượt rất tối tân,
cho nên email của bạn không thể nào vào được ao thất bảo,
bởi tâm thanh tịnh, và trí huệ sáng suốt của người ở
đây.
Bạn
có biết lá điện thư của bạn bị nhiễm virus loại nào
không? Chính là nhiễm con siêu vi trùng khổng lồ có tên
gọi là sanh tử, nó được kết tạo bởi tham lam, sân hận,
tà kiến, ích kỷ, mưu cầu, nói láo, tự lợi. Cho nên người
Phật Tử phải dùng sáu chữ đại hồng danh này, để lượt
hết những loại virus đáng sợ này. Một khi quí vị giăng
màng lưới được đan bằng sáu chữ Nam Mô A Di Đà Phật,
những con siêu virus như vậy, đều bị màng lưới này lọc
đi, mà không bị sót một con virus nào dầu nhỏ như vi trần.
Quí
vị nghĩ máy Scan for virus này có tuyệt diệu không? Thật là
tuyệt diệu! Quí vị không cần ra một đồng tiền nào để
mua loại software này rồi, mà chỉ cần lòng thành và chơn
tín của quí vị mà thôi.
Kinh
Văn:
Ðức
Phật bảo Tôn giả A Nan: " Này A Nan ! Em nên ghi nhớ lời này.
Người thọ trì lời này tức là thọ trì danh hiệu Phật
Vô Lượng Thọ".
Lược
giảng:
Như
thế nào gọi thọ? Chính là sự tin tưởng chơn thật. Sao
gọi là trì? Tức là ghi nhớ. Ghi nhớ cái gì nè? Ghi nhớ
rằng ta là người hiện đang ở trong vòng sanh tử, lại ghi
nhớ ta là người niệm Phật. Phải ghi nhớ rằng: đức Như
Lai vì chúng sanh trong đường sanh tử này mà phát ra những
đại nguyện để cứu chúng sanh đang chìm trong bể khổ. Lại
ghi nhớ rằng sáu chữ hồng danh Nam Mô A Di Đà Phật chính
là thuyền Bát Nhã sẽ chở và đưa chúng sanh cặp bờ giác
ngộ giải thoát.
Quí
vị nghĩ xem, Đức Thế Tôn giảng hết mười sáu pháp quán
tưởng để cho chúng sanh làm đường lối để tu hành, quán
tưởng chứng được định, được sanh về thế giới Cực
Lạc, nhưng lời sau cùng mà đức Phật phó chúc cho Tôn Giả
A Nan là hãy ghi nhớ lời này, lời này chính là lời chân
thật của đức Thế Tôn phó chúc như: "người thọ trì lời
này chính là thọ trì danh hiệu Phật Vô Lượng Thọ ".
Đã
nói nhứt cú Di Đà vạn pháp vương, thơì không sai chút nào,
Sáu chữ này giống như biển lớn, có thể chứa đựng những
kho tàng khắp mười phương. Những dòng sông, ao hồ nước
v.v... đều chảy về với biển, thì cũng vậy, tất cả pháp
tu đều chảy vào một câu, đó là câu gì? chính là câu Nam
Mô A Di Đà Phật.
Pháp
niệm danh hiệu Phật này chính là đường đi tắt để cho
mọi người đi về với căn nhà của mình nhanh hơn một chút.
Tu theo pháp môn khác chúng ta sẽ đi chậm hơn một chút, còn
tu theo pháp môn này chúng ta đi về rất nhanh,. Thời kỳ mạt
pháp này, đi đã khó rồi, huống gì là về với căn nhà của
mình ư? Cho nên quí vị muốn về nhà của mình sớm hơn thời
phải đi qua con đường tắt này.Đức Phật đã dùng tâm vô
úy để giảng cái pháp môn mà chỉ có chư Phật mới thấu
hiểu được.
Chúng
sanh lấy giả làm thật, truy tìm sự bên ngoài, sáu căn không
thanh tịnh, chấp đông chấp tây. Dù Phật nói lời chân thật
như vậy mà họ vẫn không quan tâm gì đến những lời Ngài
dạy, nhưng Ngài vì lòng đại từ bi muốn họ sớm được
thoát khỏi vòng sanh tử mà nói ra pháp môn này nên gọi tâm
vô úy.
Trong
kinh Phật thuyết A Di Đà dạy, chư Phật đều hiện ra với
tướng lưỡi rộng dài mà khen ngợi pháp môn này, và tán
khen ngợi đức Phật Thích Ca Mâu Ni của chúng ta là " hiện
thân ở cõi đời ác thế ngũ trược này mà có thể tu hành
để thành bực Chánh Giác là không phải chuyện dễ dàng,
mà lại vì những chúng sanh tà kiến ở thế gian này, là những
chúng sanh lấy giả làm thật, mà lại vì họ nói ra pháp môn
này còn lại khó hơn". Chư Phật đều công nhận là những
lời dạy này thật khó tin được, vì đây đều là hạnh
gnuyện sâu xa của Chư Phật, thì làm sao chúng sanh ở đây
có thể biết được mà phát tâm tin tưởng, nhưng vì muốn
cho họ được lợi ích này mà Phật thích Ca nói ra những
lời chân thật như vậy, thiệt là không thể nghĩ bàn, "vị
chư chúng sinh, thuyết thị nhất thiết thế gian nan tín chi
pháp (kinh A Di Đà)".
Đức
Phật Thích Ca Mâu Ni, cũng nói với Tôn Giả Xá Lợi Phật
Rằng:"Xá Lợi Phất! Ðương tri ngã ư ngũ trược ác thế
hành thử nan sự, đắc a nậu đa la tam miệu tam bồ đề,
thuyết thử nan tín chi pháp, thị vi thậm nan!"
Dịch:
Này
Xá Lợi Phất! Phải biết rằng Ta ở trong đời ác ngũ trược
thật hành việc khó này: đặng thành bậc Vô Thượng Chánh
Giác và vì tất cả thế gian nói kinh pháp khó tin này, đó
là rất khó!
Có
người đối với pháp môn này phát lòng chánh tín, thời nên
biết người đó chính là những đóa sen trắng ở trong biển
người mênh mông mà không bị tà kiến che lấp con mắt pháp
nhãn của mình.
Nay
chúng ta không những là chỉ nghe được danh hiệu của Phật
mà còn nghe trọn vẹn những hạnh nguyện trang nghiêm của
Ngài, thời không phải là chuyện dễ, cho nên hãy phát tâm
tinh tấn mà hành theo pháp môn này, đừng thối thất, vì thân
người khó đặng, nghe danh từ tam bảo lại càng khó hơn,
mà nay chúng ta đã được thân người lại còn nghe được
hạnh nguyện sâu xa của chư Phật và danh hiệu A Di Đà Phật
nữa, thì việc này thật là hiếm, cho nên, chúng ta không nên
phí thời giờ vô ích của chúng ta, mà phải siêng năng tinh
tấn trì danh hiệu Phật, để sớm ngày thoát khỏi sông mê.
Nói
tóm lại, những ai muốn thoát khỏi vòng vô minh, hãy nhứt
tâm trì niệm danh hiệu Nam Mô A Di Đà Phật, thì sẽ được
toại nguyện. Niệm tức là niệm Phật, chớ không phải là
niệm chúng sanh, người niệm Phật cần phải ghi nhớ cho kỷ.
Quí
vị muốn thọ trì những lời dạy phó chúc của đức Phật
Thích Ca Mâu Ni tức là phải niệm Phật A Di Đà. Khi niệm
hãy đem lòng thành của mình mà niệm, niệm đừng cho dáng
đoạn, bạn niệm làm sao mà không còn tham, sân, si nữa. Mỗi
khi niệm Phật, thời phải làm sao cho Ma Vương phải bỏ chạy
thì mới là người niệm Phật tài giỏi.
Quí
vị muốn độ sanh thời cần phải niệm Nam Mô A Di Đà Phật.
Hãy dụng công chơn chánh, với lòng chí thành sửa lỗi. Niệm
đến lúc mà không còn thấy mình là người đang niệm Phật
nữa, không còn thấy mình đang tinh tấn, dụng công tu hành.
Tốt nhứt khi niệm Phật đừng cho người khác biết là mình
đang dụng công, mà hãy để tâm thanh tịnh mà niệm, được
vậy không bao lâu sẽ đắc được Niệm Phật Tam Muội.
Khó
là khó uống nắng lúc bang đầu, cho nên phải cố gắng dụng
công chơn chánh, tâm của quí vị không rời sáu chữ, một
khi nó được chuyên nhứt, thời không cần phải lo nữa, vì
lúc đó danh hiệu Phật đã hòa nhập với tâm của quí vị,
niệm mà không niệm, không niệm mà niệm chính là đạo lý
này, bất cứ ai cũng có thể chứng được, Cho nên hãy cố
gắng lên:
Thân
lễ Di Đà Miệng trì danh
Ý
không lơ nhiếp Phật Tâm
Mậy
tan mưa tạnh trời sạch quang
Niệm
Phật niệm luôn trong ý
A
Di Đà Phật hiện toàn thân
Nhứt
tâm thọ trì mười danh niệm
Cực
Lạc trang nghiêm có phần sang
Chín
Phẩm sen vàng lên giải thoát
Tịnh
ba nghiệp trì danh hiệu Phật
Nháy
mắt thoát khỏi Ta Bà khổ,
Cực
Lạc Liên Trì có dự phần
Xem
Thêm Kinh Văn:
Kinh
Quán Vô Lượng Thọ - Ngài Cương-Lương Gia-Xá dịch -
Việt dịch : Hòa Thượng Thích Thiền Tâm
Kinh
Quán Vô Lượng Thọ Phật, HT. Thích Trí Tịnh Việt Dịch