Pháp
Hội
Hôm
nay bầu trời ở ngoài mưa to như vậy, cũng chính là lúc phải
giảng kinh Quán Vô Lượng Thọ này. Mưa là biểu thị cho Phật
Pháp thấm nhuận đến mọi loài chúng sanh, tùy mọi căn cơ
mỗi người mà nhận lãnh được mùi vị của nó. Cây cỏ
ở ngoài nhờ trận mưa này sinh tươi nảy nở, vì đã được
trận mưa này tưới nhuận vào từng mỗi cây. Cây nhỏ thì
hút ít một chút, cây lớn thời hút được nhiều một chút,
tóm lại, mỗi mỗi loại cây bình đẵng đều được lợi
ích, mà không loại nào mà không được thấm nhuần trận
mưa pháp này.
Cũng
vậy, hôm nay cơ duyên của chúng ta đã được chín mùi, nên
nay mọi người đều về đây để tham dự Pháp hội mà không
bị trận mưa lớn như thế làm trở ngại. Phật Pháp thật
mầu nhiệm như là trận mưa này sẽ cho quí vị được lợi
ích lớn. Lợi ích lớn như thế nào? Có phải là cho quí vị
trúng lô tô, cho quí vị danh lợi thì gọi là lợi ích hay
không?
Không
như thế! Những thứ này không phải là điều lợi ích, mà
người Phật tử chúng ta muốn tìm. Vậy là lợi ích gì?
Chính
là thoát vòng sanh tử, chứng Phật quả, quí vị nghĩ xem,
điều này có phải là lợi ích lớn hay không? Đây mới thật
là lợi ích lớn, mà không ai có thể cho quí vị được. Ngoài
trừ đức Từ Phụ A Di Đà mà thôi. Chúng ta là những chúng
sanh đang theo nghiệp sanh trong lục đạo luân hồi, chịu đủ
mọi thứ khổ, trong đó đại khái là có bốn thứ khổ mà
ai ai cũng đều biết đến.B ốn thứ khổ đó là: sanh, lão,
bệnh và tử. Tất cả mọi người trong chúng ta, dù là người
như thế nào thời cũng bị bốn thứ khổ này làm phiền muộn.
Mà đức Phật A Di Đà có thể diệt trừ được bọn chúng,
thay vì phải chịu đào thai vào chỗ bất tịnh, thời Ngài
giúp chúng ta biết chỗ thanh tịnh để mà sanh vào, chính là
sanh ra từ hoa sen thanh khiết ở ao thất bảo bên Phương Tây.
người có bịnh nhưng khi đến với Ngài thời những chúng
sanh này sẽ được Ngài trị khỏi và vĩnh viễn không còn
những thứ bịnh này nữa, mà giúp cho thân tâm của mọi người
đều được an vui, không còn phiền muộn vì con ma bịnh này.
Sống trong cõi đời này, ai ai cũng muốn mình được trường
sanh bất tử, nhưng muốn thì muốn chớ thời gian không cho
mọi người được toại nguyện, Chúng sẽ bảo:" chúng sanh
này thật là đáng thương thay, biết có sự già chết mà không
lo tìm ra phương thuốc để trị lành căn bệnh, mà cứ dậm
một chỗ oán trách trời cao, mong được khỏi sự già nua,
và được trường thọ v.v ... thật là trẻ thơ".
Thời
gian sẽ không chờ chúng ta đâu, cho nên chúng ta hôm nay đến
đây để học cách luyện tiên đơn để được trường sanh
bất tử, chúng ta phải học với đức Phật A Di Đà, vì ngoài
Ngài ra không ai có thể giảng nổi cái phương thuốc mà chúng
ta đang cần học. Hôm nay tuy là trời mưa nhưng mọi người
không bị cản trở mà về đây tham dự pháp hội, thời nên
biết, thật là công đức vô lượng, và cũng chính quí vị
có đủ thiện căn duyên với Phật Pháp. Hoặc trong đời quá
khứ quí vị đã trồng được thiện căn nên nay mới có được
như vậy.
Ngoài
trời tuy mưa, nhưng mọi người vẫn vui vẻ mà đến đông
đủ như vậy, nên biết chính là nhờ vào oai thần của Chư
Phật, Bồ Tá và sực thu hút của bộ kinh này. Cho nên, phải
để tâm thanh tịnh vào kinh văn mà suy ngẫm, đừng đến nơi
này với mục đích khác. Đã đến rồi, thời phải để tâm
thanh tịnh để chúng ta cùng tham quán đối thoại này.
Hoặc
trong đời quá khứ, chúng ta cũng đã phát tâm tin học pháp
môn này rồi, nên nay cơ duyên đã chín mùi mới gặp lại,
vì nếu như có một trong quí vị, ở vào đời trước không
biết đến Pháp môn mầu nhiệm này, thì hôm nay quyết sẽ
không thể biết đến được. Pháp môn Tịnh Độ này thật
không thể nghĩ bàn được, là pháp môn mà chư Phật
ba đời đều tán thán giảng thuyết cho chúng sanh. Cho nên
nói pháp môn này, là diệu thuốc không thể nghĩ lường được.
Thuốc đã có sẵn, chỉ cần chúng ta đem chúng uống là hết
ngay. Dù cho phương thuốc có hay cách mấy mà người bịnh
không chịu uống thời cũng trở thành vô ích, không có tác
dụng gì. Cho nên hôm nay mọi người ở đây và những
ai sẽ nghe được những gì tôi nói hôm nay, hãy cố gắng
lên, đứng dậy cho vững để tự mình cầm lên chén thuốc
vô giá, khó mà tìm được.
Chư
Bồ Tát vì muốn trang nghiêm cõi Phật của mình, muốn viên
mãn bổn hạnh nguyện của mình, đều phát tâm tu theo và hồi
hướng nguyện được vãng sanh về thế giới Cực Lạc, để
gặp Đức Từ Phụ A Di Đà ở phương tây. Vì chư vị đại
bồ tát này biết rõ, chỉ có đức Phật A Di Đà mới hoàn
thành được hạnh nguyện của họ mà thôi. Đại trí đại
huệ như Ngài Văn Thù Sư Lợi, đại hạnh như Ngài Phổ Hiền
v.v ... cũng nguyện vãng sanh về thế giới Cực Lạc A Di Đà.
Chư Phật cũng đồng lời mà dạy hàng Bồ Tát rằng: nên
phát nguyện và hồi hướng công đức của mình về thế giới
Cực Lạc. Vì sao vậy? Vì một khi chúng ta được vãng sanh
về thế giới Cực Lạc, là chỉ có tiến tới quả vị Phật
mà thôi, chớ không còn phải nhọc lòng lo lắng trải hằng
sa kiếp trong vòng sanh tử, vì mạng người ở cõi ta bà này,
không được thọ, vì không được thọ cho nên việc tu hành
của chúng sẽ bị ràng buộc giới hạng bởi vòng sanh tử
không thương, hoặc có người cả đời tu hành, nhưng chưa
ra được cái vòng vô minh này, nên vẫn phải trôi lăn trong
đường sanh tử; mà khi sanh thời đều quên hết những gì
mà mình đã tu trong quá khứ, nếu thuật duyên ác từ bao kiếp
đã chín mùi mà chúng ta không có đầy đủ trí huệ, oai lực
để thắng bọn chúng, thời xem như công dã tràng. Mà thọ
mạng của người ở thế giới Cực Lạc, lại vô lượng
không thể tính đếm. Cho nên chư Phật đồng khuyên dạy chúng
ta nên phát nguyện sanh về thế giới Cực Lạc, để tu hành
sớm trở về với căn nhà vốn đã có của tất cả chúng
sanh.
Cho
nên, những ai muốn mình được thoát khỏi sự ràng buộc
trong tam giới này, thời phải dụng công, dụng công như thế
nào? Chính là niệm Phật hiệu, Nam Mô A Di Đà Phật, không
cho nó rời khỏi tâm thời đều thành tựu, viên mãn cứu
cánh. Khi niệm Phật việc căn bản trước tiên là cần phải
thực hành, phải tương ưng với bản nguyện của đức Phật,
phải thành tâm sữa lỗi lầm của mình, niệm Phật là gì?
Niệm Phật cũng chính là niệm với mọi loài chúng sanh, nghĩa
là đối với tất cả mọi người đều xem họ như chư Phật,
phải sanh tâm cung kính, làm đối với mọi gười với tâm
bình đẳng không phân biệt, ngày ngày phải diệt tham sân
si, Phát tâm lành tu giới định tuệ, thành tâm mà sửa lỗi
lầm của mình và tha thiết trong một niệm đó là phải sám
hối lỗi lầm, mình đã tạo trong quá khứ, và nguyện sẽ
không làm những việc ác trong tương lai, niệm Phật như vậy
thơì tất cả đều vãng sanh không còn nghi ngời gì nữa.
Người
niệm Phật, phải biết mình đang niệm Phật, chớ đừng hữu
khẩu mà tâm vô, thời không những niệm Phật không được
lợi ích, mà còn làm cho chúng ta mỏi mệt thêm thôi. Pháp
môn niệm Phậ là pháp môn tối diệu trong đời hiện tại,
là phương thuốc nhiệm mầu để trị lành căn bịnh sanh tử
của chúng ta, cho nên mọi người hãy vì sự sanh tử, mà phát
tâm chơn tín, chí thành mà sửa lỗi lầm của mình. Tu
thì phải học, học thời phải hành, như vậy mới gọi mình
là người Phật Tử được. Tu mà không học thời là tu mù,
học mà không hành thời là tu xạo vậy. Kỳ thật cái tu này,
chỉ vì danh lợi, ích kỷ tham lam của quí vị mà thôi, chớ
thật không phải là người tu đạo, khao khát nguồn giải
thoát của Như Lai, cho nên hãy cẩn thận, cẩn thận.
Tôi
gọi pháp môn này là pháp môn viên mãn bậc nhứt, vì chỉ
có pháp môn này là Bình Đẳng, giúp hết mọi loại chúng
sanh được viên mãn tánh thanh tịnh giác của họ, không luận
là nam hay nữ, già trẻ, phàm phu hay là Đẳng Giác Bồ Tát
v.v.... tuy nhiên cần phải dụng công chơn chánh, chớ không
phải chỉ nhìn thấy được mà được viên mãn.
Cho
nên, người Phật Tử chúng ta phải biết, mình là người
niệm Phật. Phải biết tri túc, phải sửa lỗi của mình,
vì chúng ta đang niệm Phật, niệm Phật tức là sẽ được
thành Phật, nhưng muốn thành Phật thời phải học và làm
theo những gì mà đức Phật đã làm. Phật là bực Giác Ngộ,
không còn ba thứ độc, vì giác ngộ cho nên Phật được tự
tại, còn chúng ta thì sao? Niệm Phật có giảm được tham
sân si chút nào không? có được tự tại với cảnh trần
không? Hay miệng thì niệm nhưng tham sân si thì vẫn còn.
Niệm Phật không cần phải niệm nhiều, vì càng niệm mà
không giảm ba thứ tâm này thì niệm nhiều để làm gì? Chỉ
cần một niệm thôi, thời có thể làm cho trời long đất
lở, biến Cõi Ta Bà này thành cõi Tịnh Độ của Chư Phật
mười không hai không khác, vì sáu chữ đại hồng danh này
có oai thần như vậy, cho nên mười Phương chư Phật đều
đồng thanh ca ngợi Pháp môn này. Chỉ cần một niệm thôi,
một niệm thôi! Thời quí vị có thể độ chúng sanh, mà không
cần phải tụng kinh cầu siêu cho hương linh, chỉ cần một
niệm chơn tâm, chí thành chuyên nhứt thì chỉ việc nói:"
Này hỡi những chúng sanh đang thọ khổ trong sáu đường,
ta nay sẽ vì các ngươi mà chuyên nhứt xưng sáu chữ hồng
danh, Nam Mô A Di Đà Phật, vậy các ngươi hãy vãng sanh
đi.".
Quí
vị nghĩ xem những chúng sanh này sẽ như thế nào? Vì vị
thiện tri này phát lòng chơn thành như vậy, lại có chút công
phu, vừa xưng sáu chữ sáu Nam Mô A Di Đà Phật. thời sáu
cửa lậu môn, liền đóng kín, vì do sáu cửa lậu hoặc này
không còn hiện hữu, nên ba đường sáu nẻo cũng phải tiêu
tan, mà chỉ còn thấy có một cửa duy nhứt mà thôi. Đó chính
là cửa vô lậu (Giải Thoát).
Cho
nên, người tu đạo như chúng ta, trên đường tu học, không
cần phải học nhiều. Mà chỉ cần học một chữ thôi. Đó
là chữ gì? Chính là chữ Thật. Làm thật, nghĩ thật, nói
thật đây là ba chìa khóa để chúng ta bước vào đại học.
Đừng chỉ mới có học được bực tiểu học mà muốn lên
đại học rồi, tuy là nhanh thiệt, nhưng chẳng lợi gì, chỉ
uổng công phí sức mà thôi.
Pháp
môn niệm Phật là chiếc thuyền Bát Nhã, có công năng chở
và đưa hết mọi người trên thuyền, đến bờ giác ngộ,
mà không bỏ sót lại một người vốn đã có mặt trên thuyền.
Ngoài trừ là người đó không chơn tín, đang ngồi trên thuyền
mà đầy ưu tư, vọng niệm, nghi ngờ và tự nhủ rằng: "
không biết chiếc thuyền ta đang ngồi đây, có thể chịu
đựng được sống biển mêng mông hay không? Nghĩ như vậy
nên sanh tâm thối thất, hoặc có người đi được 100 dặm,
hoặc 1000 dặm, liền nhảy xuống, bỏ cuộc hành trình tự
do của mình.
Đã
gần cặp bến, mà tâm thối thất như vậy, cho nên không rời
được sông mê, chịu trầm luân hết đời này sang đời khác.
Chúng ta là người tu đạo, muốn thoát khỏi vòng vô minh thời
phải nhờ đến sáu chữ Nam Mô A Di Đà Phật. Nếu không thời
không có một chúng sanh trong hiện tại này được sự giải
thoát chhơn chánh cả. Lời nói này có phải quá đáng không?
Không đâu quí vị, hãy lấy tâm vô niệm mà tìm hiểu thời
nó không phải là quá đáng đâu. Đừng cho mình là người
tu thiền, tụng kinh, trì chú, niệm Phật, v.v ... khi quí vị
không mắc vào những tông phái này, thời sẽ hiểu rõ lời
nói này không phải là quá đáng, tu thiền nếu chứng được
trong đời hiện tại này, cao lắm cũng đến tứ thiền mà
thôi, nói như vậy để giúp quí Phật Tử dễ hiễu, chớ
không nên sanh tâm phân biệt, vì tất cả pháp đều bình đẳng,
đừng chấp theo ý riêng của mình. Như vậy mới thật là
hiểu được Pháp Môn niệm Phật mầu nhiệm như thế nào,
cảnh giới của thiền như thế,chớ đừng chỉ biết nói
suông.
Pháp
môn niệm Phật cũng như bao pháp môn khác mà chính từ kim
khẩu của đức Như Lai đã giảng dạy, nhưng pháp môn này
cảnh giới được thời cao hơn những Pháp môn khác, đó chính
Tha Lực của Phật vậy, giúp cho chúng ta có thể thoát vòng
sanh tử trong kiếp này, nhưng cũng phải dụng công chớ không
tự mà có được, quí Phật Tử, khi tu theo pháp tịnh độ
này, không nên sanh tâm ỷ lại, mà cần phải trì danh hiệu
Phật nhiếp ba độc, với tâm chí thành chơn tín, dụng công
tu tập, sửa những tánh hư tật xấu của mình, thời đều
được Đức Từ Phụ A Di Đà tiếp dẫn vãng sanh về thế
giới của Ngài, thoát vòng sanh tử, cắt đứt sợi trói buộc
trong trăm ngàn ức kiếp đã cột chặt chúng ta, cho nên nói
không niệm Phật thời nay thì không ai có thể giải thoát
được. Vậy quí vị có hiểu ý tôi không? Đừng chấp vào
lời nói mà sanh tâm giao động, thơì cũng chẳng phải là
tịnh độ, cũng chẳng phải là thiền.
Dù
cho chúng ta tạo được nhiều phước đức, được sanh lên
những tầng trời hưởng sự vui sướng ở đây.Vì vậy mà
sanh tâm đấm nhiễm, chỉ biết hưởng thụ phước báo, quên
đi việc tu hành tìm đường giải thoát, một ngày kia, phước
báo đã hết thời cũng phải theo nghiệp lực của mình mà
trôi lăn trong lục đạo.
Cho
nên người Phật Tử chúng ta hãy dụng công chơn chánh, chí
thành mà nguyện sanh về thế giới Cực Lạc của đức Phật
A Di Đà, nên phát nguyện chỉ mong được sanh về thế giới
của Ngài, ngoài ra không muốn sanh vào cõi trời nào, để
mà hưởng phước báo hữu lậu ở đó. Muốn biết được
mình được vãng sanh hay không, thời hãy tự hỏi lại chính
mình có được vãng sanh hay không, chớ đừng chờ Phật đến,
Nếu có, thời không cần phải lo, mọi việc đều không, Ba
tâm thanh tịnh, vạn pháp không sanh, nhứt niệm vào Phật hiệu,
thời không cần phải quan tâm, có được vãng sanh hay không
vãng sanh. Chư Phật xưa nay vắng lặng như như bất động,
lẻ nào lại gạt quí Phật Tử, mà lại tìm tòi trong đó?
Vốn không có, đã không có, thời bận tâm để làm gì. Uống
nước thời biết mình đang uống nước vậy!
Hãy
chí thành vậy!
Chúng
ta hãy vì thoát khỏi vòng luân hồi sanh tử này mà phát tâm
tu hành, trì danh hiệu Phật, để có thể trực thẳng trời
Tây ở kiếp này. Chớ không đợi đến lúc nào nữa, kiếp
này được gặp Pháp môn tối diệu như vậy, mà còn đợi
đến khi nào thì thật sự mới chịu dụng công? Kiếp người
khó đặng, Phật Pháp lại càng khó nghe hơn, cho nên hãy cố
gắng lên.
Hành
theo pháp môn nào đi nữa thời cũng có sự lợi ích của nó,
vì có bao nhiêu loài chúng sanh thời hiện đủ bao vọng niệm
từng mỗi hàm linh, cho nên Phật Thích Ca cũng dùng đủ phương
tiện để dìu dắt mọi người. bất luận là tu theo pháp
môn nào đi nữa, cũng cần phải ghi nhớ rằng; phải dụng
công chơn chánh, thành tâm sữa lỗi , ngày đêm sáu thời lau
chùi cho sạch ba thứ tâm, y giáo phụng hành, thời đều được
viên mãn, dù cho là người tu thiền, tụng kinh, trì chú , niệm
Phật v.v... mà muốn được sanh về thế vô sanh của đức
Phật A Di Đà, nhứt tâm hồi hướng về thời điều được
toại. Chớ không phải chỉ có người niệm Phật thời Phật
mới rước, còn những người tu theo giáo pháp của Phật
Thích Ca mà không thể sanh về thế giới đó. Giống như nước
Úc chúng ta đang sống, nhiều cửa ngõ để vào, nhưng kỳ
thật chỉ có một nước Úc mà thôi. Cho nên không nên sanh
tâm phân biệt là mình tu pháp môn gì.
Chỉ
cần thành tâm sửa lỗi lầm của mình mà tu theo những việc
mà đức Thế Tôn đã dạy, mà hồi hướng vãng sanh, thời
đều được thành tựu đại nguyện của mình. Đừng quan
tâm là mình có được Đức Đại Từ Phụ đến rước hay
không? Mà hãy hỏi lại mình, là có thành tâm muốn thoát vòng
sanh tử mà đến hay không, và có chí nguyện bề vững hay
không mà thôi. Trong 48 đại nguyện của đức Từ Phụ A Di
Đà, điều nguyện thứ mười chín là: "Khi tôi thành Phật,
chúng sinh mười phương phát tâm Bồ Ðề, tu các công đức,
dốc lòng phát nguyện, muốn sinh về cõi nước tôi, tới khi
thọ chung, mà tôi chẳng cùng đại chúng hiện ra chung quanh
trước mặt người ấy, thời tôi không ở ngôi Chánh Giác".
Qua
lời nguyện trên, thời chúng ta biết đều chỉ có một mà
thôi, Chúng sanh có bao nhiêu vọng tưởng thời Phật cũng có
đủ phương tiện để giúp cho họ được viên mãn.
Tu
các công đức là gì? Chính là lòng tin tưởng sâu thật của
chúng ta (nếu không tin thì làm sao hành?). Phát Bồ Đề
Tâm chính là hạnh, hành là sự thực hạnh chớ không phải
chỉ biết nói bằng miệng mà thôi. Dốc lòng phát nguyện,
chắc quí vị cũng rõ rồi, là phải nguyện sanh về thế giới
đó? Cũng chính là sanh về với căn nhà vốn thuộc về mình.
Không hai cũng khác.
Chúng
ta hôm nay đến đây là để học giáo lý của chư Phật, cho
nên mọi người hãy dùng tâm thanh tịnh mà nghe, khi ngồi cũng
phải theo quy cũ mà ngồi, vì chúng ta đến đây học Phật
Pháp, chớ không phải học thuyết của Ma. Cho nên phải tuân
theo quy cũ mà ngồi.
Khi
vào ngồi, mọi người phải theo thứ tự mà ngồi, khi tôi
giảng kinh bất luận là ở nơi nào, thời quí vị cũng phải
như vậy, ai thọ giới trước thời ngồi trước, không luận
là , già, trẻ, gái, trai, và cho đến người có quyền thế
cao đi nữa cũng phải tuân theo. Bên trái là người chưa thọ
giới của Phật, bên phải là người đã thọ năm giới, và
chính giữ là người thọ giới Bồ Tát vậy. Khi vào đây
đối trước tôn tượng Phật ,thời phải quên mình là ai,
đừng ra vẻ mình là người trí thức trước đức tôn tượng
Như Lai, toàn giác toàn trí. người có danh hoặc chức vụ
khác nhau trong xã hội, nhưng đối trước tôn tượng đức
Như Lai thì đều bình đẳng.
Cho
nên hãy quên đi mình là bác sĩ, kỷ sư từ đâu đến, cũng
đừng cho mình là hàng tại gia, tôi là hàng xuất gia. Trước
tôn tượng Phật mọi người đều là thính giả đều bình
đẳng đến nghe Pháp. Được như vậy thời chúng ta mới có
thể nhận được những lời dạy quí báu ở trong kinh.
Chúng
Tôi thường bảo rằng: Người đến đây để nghe giảng kinh,
chính là đến đây để học cách trị lành căn bịnh tham
sân si, của mọi ngươì. Nhưng lần này chúng ta đến đây
không những là học cách trị lành căn bệnh tham, sân, si,
mà còn học luôn cách trị lành căn bịnh trầm trọng, chính
là vi khuẩn sanh tử bao đời mà chúng sanh trong tam giới này,
phải bó tay.
Cho
nên, đến nơi này rồi thời phải học được cách trị bịnh,
Không học được nhiều thời cũng phải ít, chớ đừng khi
ra về mà chẳng học được một phần nào, thời là uổng
công, phí sức. Muốn học được cách này, không phải là
chuyện khó, mà quí vị hãy tự hỏi với mình là mình có
muốn học hay không?
Xem
Thêm Kinh Văn:
Kinh
Quán Vô Lượng Thọ - Ngài Cương-Lương Gia-Xá dịch -
Việt dịch : Hòa Thượng Thích Thiền Tâm
Kinh
Quán Vô Lượng Thọ Phật, HT. Thích Trí Tịnh Việt Dịch