HÃY BẢO VỆ VIỆT NAM HÔM NAY CHO MAI SAU
Thục Quyên
Tôi là một người mẹ.
Và giống như đối với tất cả những người
cha người mẹ trên thế giới, điều quan trọng nhất với tôi là sức khỏe và tương
lai của con tôi.
Tôi cũng là một người Việt sống tại Đức,
nên trong khỏang 30 năm qua không những tôi được đọc và nghe hàng ngày về sự
tranh cãi giữa những khuynh hướng cổ võ cũng như chống điện hạt nhân, mà tôi
còn được trực tiếp chứng kiến sự thay đổi, trưởng thành của nhận thức về sự
nguy hiểm cũng như cái gía qúa đắt đỏ của điện hạt nhân, trong xã hội Đức.
Thảm họa Chernobyl (Ukraine) đã xảy ra
cách đây 25 năm nhưng cho tới ngày hôm nay số người trẻ của Chernobyl bị ung
thư tuyến giáp và ung thư máu vẫn tăng và các bậc cha mẹ của họ đang thống
thiết kêu gọi, xin các hội từ thiện Đức đưa họ qua Đức chữa trị.
Trong khi đó, nước Nga hòan tòan dấu nhẹm tình trạng chất phóng xạ của nhà máy
đổ nát vẫn tiếp tục gây ảnh hưởng (theo nghiên cứu mới nhất của NCRS, Trung tâm
Nghiên cứu khoa học quốc gia của Pháp). Đồng thời theo báo cáo tháng 4 /2011
vừa qua của Hiêp hội Y sĩ Quốc tế Phòng ngừa Chiến tranh hạt nhân IPPNW, thì
bên cạnh những hậu qủa tức thời ghi nhận năm 1986 ngay sau vụ nổ và những năm
kế tiếp là những ảnh hưởng lâu dài về y tế bây giờ sau 25 năm đã hiện rõ.
Nguyên do là những chất phóng xạ có chu kỳ bán rã chậm, đã ô nhiễm đất và nước,
rồi thấm vào cây cỏ, sâu bọ, các giống nấm, và từ đó lẫn vào thực phẩm địa
phương.
Các bào thai và trẻ em là những đối tượng
bị bệnh nặng nhất khi nhiễm phóng xạ vì các tế bào đang trong thời kỳ tăng
trưởng mạnh. Do đó con số người bị bệnh thuộc thế hệ 2 sau Tschernobyl cao hơn
thế hệ 1 và còn đang tiếp tục tăng thêm.
Thảm họa Tschernobyl đã phát ra lượng
phóng xạ lớn gấp bốn trăm lần so với quả bom nguyên tử ném xuống Hiroshima. Đám
mây bụi phóng xạ tung lên từ nhà máy bị nổ, lan rộng ra nhiều vùng phía tây
Liên Bang Xô Viết, Đông và Tây Âu. Scandinavia, Anh quốc và tới tận miền Đông
Hoa Kỳ. Do đó, cũng theo báo cáo của IPPNW và Tổ chức Y tế Thế giới WHO, số tử
vong trẻ sơ sinh, qúai thai và bệnh tật bẩm sinh tăng cao, không những ngay tại
Ukraine mà cả tại những nước Âu Châu lân cận.

Một phần ba lãnh thổ Liên minh Châu Âu bị ô
nhiễm sau thảm họa Tschernobyl
(trích từ ORF.ON Science)
Phóng xạ là một hiểm họa không màu, không
mùi, không vị, không biên giới, cho mọi lòai và kéo dài nhiều thế hệ. Đối diện
với nó, con người vì không thấy, không ngửi, không nếm, không sờ mó được nên
bất lực, không đánh gía được chính xác tầm nguy hiểm của độc hại để biết sợ.
Tòan thế giới đã và đang sẵn sàng quên dần
Tschernobyl thì thảm họa Fukushima ập đến, kéo dài cho tới ngày hôm nay mà chưa
có giải pháp thích đáng. Fukushima với ảnh hưởng tàn phá chưa thể lường được,
đã đánh thức lương tri thế giới đối với những thế hệ tương lai.
Tại Đức, số người phản đối kỹ nghệ điện
hạt nhân tăng từ 73% trong năm 2005 lên 90%, đưa tới quyết định của chính phủ
Đức ngưng chương trình điện hạt nhân của họ. Theo sau Đức là Ý, Thụy sĩ, Bỉ,
Thụy Điển, Tây Ban Nha, và một cuộc thămdò ý kiến của GlobeScan cho thấy khuynh
hướng chống điện hạt nhân trên thế giới càng ngày càng mạnh, ngay cả tại các
nước từng ủng hộ điện hạt nhân như Pháp (số phản đối tăng từ 66% lên 83%) Nga
(từ 61% lên 83%) và Nhật (từ 76% đến 84%).
Đáng kể là Áo đã xây xong nhà máy nhưng
quyết định không xử dụng, và các nước Ái Nhĩ Lan, Cuba và Philippines (sau một
cuộc trưng cầu dân ý) bỏ dở không xây tiếp.
Phân tích cho thấy những quốc gia hoặc có
kế họach, hoặc đã ra khỏi điện hạt nhân, đều là những quốc gia tự do, dân chủ,
với dân trí cao. Người dân của các nước này có môi trường thích hợp để tìm
hiểu, suy nghĩ và lựa chọn, nhờ ở trình độ giáo dục học đường cũng như trình độ
văn hóa, tự do, và tinh thần trách nhiệm của ngành thông tin.
So sánh giữa Nga và Nhật là một bằng chứng
rõ rệt: cùng là hai quốc gia trực tiếp bị thảm họa nguyên tử, với số lượng
người dân chống điện nguyên tử gần như tương đương (83% và 84%), nhưng tinh
thần dân chủ tại Nhật đã được thể hiện, và chính phủ Nhật đã phải tôn trọng ý
muốn của dân để tuyên bố sẽ ra khỏi kỹ nghệ này.
Phát triển thường được hiểu qua nghĩa hẹp là "phát triển kinh
tế". Nhưng đối với những người làm cha mẹ, sức khoẻ và môi trường sống của
con cái chúng ta phải là chính yếu. Để làm gì những phương pháp và công cụ kỹ
thuật càng ngày càng tinh vi mong phục vụ cho sản xuất. nếu thế hệ con cháu
không tồn tại được vì những phế liệu, rác và chất độc đã phá họai môi trường
sống của chúng?
Không có vàng bạc của cải nào cho đủ để mang lại sức khoẻ cho một con
người đã bị khuyết tật hay đã bị trọng bệnh. Nếu không khí thở và nước uống
ngày mai vì ô nhiễm mà trở thành nguyên do gây bệnh tật thì sự sống không còn
nữa!
Ai trong chúng ta, những ông bà, cha mẹ, chú bác, cô dì cũng đều có
chung tâm trạng mong muốn thế hệ con cháu mình được an tòan hạnh phúc, do đó
trách nhiệm của chúng ta ngày hôm nay là bảo vệ môi trường sống, để cho những
thế hệ tiếp nối một tương lai.
Việt Nam có những nhà khoa học hay chuyên viên có khả năng và có nhiệt
tâm với tương lai dân tộc đã lên tiếng báo động về vấn đề xây nhà máy điện hạt
nhân ở Ninh Thuận. Riêng GS Nguyễn Khắc Nhẫn ròng rã từ năm 2003, với vài chục
bài viết cũng như trả lời phỏng vấn về vấn đề điện nguyên tử cũng đã chỉ rõ
tình trạng đi vào ngõ cụt của nền kinh tế điện hạt nhân trên thế giới, và đồng
thời nguồn năng lượng này còn là một hiểm họa vô lường cho những thế hệ mai sau
của Việt Nam.
Dù giàu nghèo, những ông bà cha mẹ chú bác cô dì của Việt Nam có trách
nhiệm gìn giữ đất sống cho những thế hệ tiếp nối. Đã đến lúc mỗi người trong
chúng ta phải tích cực đóng góp bằng cách chú trọng đến vấn đề và tìm đủ mọi
cách truyền thanh, truyền hình, liên lạc, chuyện trò… để thông tin đến mọi người,
mọi giới. Tất cả chúng ta có bổn phận và có quyền lo lắng, tìm hiểu và bảo vệ
cho sự sống còn của con cháu mình.
Phóng xạ là một hiểm họa không màu, không mùi, không vị. không biên
giới, cho mọi lòai và kéo dài ảnh hưởng lên nhiều thế hệ. Nhiễm độc phóng xạ từ
Tschernobyl đã bay qua tới Scandinavia, rác phóng xạ từ Fukushima đã tràn xuống
Thái Bình Dương trước sự chứng kiến bất lực của con người. Mọi biến cố xảy ra
tại Ninh Thuận sẽ bao trùm cả Việt Nam, đó là điều chúng ta phải nhận định rõ
ràng.
Thục-Quyên, BSNK
HÃY BẢO VỆ VIỆT NAM HÔM NAY CHO MAI SAU
Lời thề Hippocrates và năng lượng hạt nhân
Tôi là một người mẹ. Một người mẹ tầm thường như bao
ngàn triệu người mẹ trên thế giới, sống với mối quan tâm hàng đầu là thương yêu
con và bảo bọc cho con.
Trong tình trạng tranh cãi khốc liệt giữa những phe cổ võ và phe chống
xử dụng năng lựơng nguyên tử, với những lý do phức tạp đôi bên đưa ra thì một
người thừơng, khi muốn hiểu, sẽ có cảm tưởng rơi vào mê hồn trận, khó có hy
vọng nhìn rõ vấn đề. Nhưng đối với những người làm cha mẹ chuyện trở nên rất
đơn giản, khi kim chỉ nam cho mọi lựa chọn luôn luôn là sức khoẻ và sự an tòan
của con cái. Mỗi khi một đứa bé có vấn đề sức khỏe hay gặp tai nạn thì cha mẹ
làm gì? Chắc chắn chúng ta không mất thời giờ chần chờ mà tìm ngay đến sự giúp
đỡ và những lời khuyên của một người bác sĩ.
Ở Đức nơi tôi sinh sống, tổ chức với tên gọi Ärzte in sozialer
Verantwortung (Bác sĩ trong trách nhiệm xã hội) với hơn 7000 hội viên, là một
thành viên của hiệp hội quốc tế IPPNW International Physicians for the
Prevention of Nuclear War (Hiêp hội Y sĩ Quốc tế Phòng ngừa Chiến tranh hạt
nhân). IPPNW gồm 63 tổ chức Y sĩ của 63 quốc gia trên thế giới, được trao Giải
Giáo dục Hòa bình của UNESCO năm 1984 và Giải Nobel Hòa bình năm 1985 vì đã
thành công đáng kể trong sứ mạng phụng sự nhân lọai bằng cách truyền bá thông
tin có thẩm quyền, tạo nên một nhận thức về những hậu qủa thảm khốc của chiến
tranh nguyên tử.
Tôn chỉ họat động của IPPNW phản ảnh lời thề
Hippocrates mà mọi y sĩ phải tuyên thệ trước khi ra nhận lãnh sứ mạng của mình
trong xã hội:
- Tôi sẽ nhớ rằng đối tượng của tôi không phải là một
biểu đồ sốt, một sự phát triển ung thư, mà đối tượng của tôi là một con
người bị bệnh, và tình trạng bệnh tật của người đó có thể ảnh hưởng cả đến gia
đình và tình trạng kinh tế của họ. Muốn chăm sóc hòan hảo cho người bệnh
thì trách nhiệm của tôi phải bao gồm cả các vấn đề liên quan này.
- Tôi sẽ làm mọi cách để ngăn ngừa bệnh, vì
phòng ngừa quan trọng hơn chữa trị.
- Tôi sẽ nhớ rằng tôi mãi mãi là một thành viên
của xã hội, mang tránh nhiệm đặc biệt đối với tất cả mọi người, khoẻ mạnh cũng
như tật bệnh ...
Hiêp hội IPPNW được bác sĩ chuyên khoa tim Bernard
Lown của Harvard School of Public Health (Trường Y tế công cộng Harvard) và bác
sĩ Evgueni Chazov của USSR Cardiological Institute (Viện bệnh tim của Liên Xô)
thành lập trong tháng 12 năm 1980. Với nhận định là trong cuộc sống chung của
mọi người và mọi lòai, Y Khoa phải đóng góp vào trọng trách tạo dựng một cuộc
sống xã hội, công bằng và có ý thức về môi trừơng, hiệp hội IPPNW đã xuất bản
sách và cung cấp bài viết cho các tạp chí chuyên môn và các phương tiện truyền
thông phổ biến khác, để đẩy mạnh chiến dịch vận động "cảnh báo y tế cho
nhân lọai" về sự nguy hiểm của các cuộc chiến tranh hạt nhân.
Khi thảm hoạ nguyên tử Chernobyl xảy ra vào ngày 26
tháng 4 năm 1986 tại Ukraine, đối mặt với sự bất lực gần như hòan tòan của Y
khoa trước sự kêu cứu của các nạn nhân, IPPNW đã cương quyết mở rộng nhiệm vụ
ban đầu của mình (là phòng ngừa chiến tranh hạt nhân) để bao gồm cả việc điều
tra về những hiểm họa y tế cũng như môi trừơng tại các vùng đã bị tai nạn hạt
nhân, các vùng sống chung quanh các nhà máy điện hạt nhân,cùng đảm nhiệm vai trò thông tin,
giáo dục, để tăng sự hiểu biết công cộng về mối nguy hiểm thường trực có thể
đưa đến hiểm họa.
Với kinh nghiệm rút tỉa từ 25 năm thảm họa chưa ngưng
của Chernobyl, IPPNW Đức đã cộng tác với các hội quốc tế : EUROSOLAR (European
Association for Renewable Energy) Hiệp hội Năng lượng tái tạo châu Âu và WISE
International (World Information Service on Nuclear Energy) Dịch vụ thông tin
thế giới về năng lượng hạt nhân để đẩy mạnh một chiến dịch thông tin có thẩm
quyền về 8 dữ kiện xác thực liên quan đến năng lượng hạt nhân :
1. Năng lượng nguyên tử: Cạn nguồn
Tình trạng bế tắc chất uran chỉ còn đủ cho một vài
thập kỷ nữa - vậy sau đó sẽ ra sao?
Năng lượng nguyên tử rồi cũng đi vào ngõ cụt giống như
việc đốt các nhiên liệu hoá thạch còn lại rất hạn chế. Vì chất uran cần thiết
để vận hành các nhà máy điện nguyên tử là một loại nguyên liệu thô hiếm. Giải
pháp “Lò phản ứng tái sinh hạt nhân nhanh”, mà người ta kỳ vọng rằng có thể kéo
dài thời gian sử dụng nguồn năng lượng dự trữ, đã bị thất bại bởi các lý do về
kinh tế và kỹ thuật. Trong một vài thập kỷ nữa, ngành nguyên tử sẽ hết nhiên
liệu. Do nguồn trữ lượng uran cũng như các nguồn trữ lượng khác như than và khí
đốt tự nhiên sẽ được tiêu thụ hết một cách nhanh chóng trong thời gian ngắn,
cho nên về lâu dài con người chỉ có thể đáp ứng được nhu cầu về năng lượng của
mình bằng các nguồn năng lượng tái sinh và bằng việc sử dụng năng lượng một
cách hiệu quả.
http://www.facts-on-nuclear-energy.info/1_dead_end.php?size=&l=vi&f=1145900314
2. Năng lượng nguyên tử: Kẻ mạo danh!
Có thể từ bỏ không sử dụng điện hạt nhân trong việc
cung cấp năng lượng. Nhằm nhấn mạnh vai trò của năng lượng nguyên tử, giới
nguyên tử luôn đưa ra các dẫn chứng về sự đóng góp của năng lượng nguyên tử
trong việc tạo ra điện năng. Nhưng khi người ta xem xét xem năng lượng nguyên
tử đóng góp gì vào việc tiêu thụ năng lượng chung trên toàn thế giới thì người
ta thấy rằng năng lượng nguyên tử hầu như không có ý nghĩa gì đối với nhu cầu
về năng lượng của con người. Năm 2001, điện nguyên tử chỉ đáp ứng được 2,3% nhu
cầu sử dụng năng lượng trên toàn thế giới. Phần đóng góp của các nguồn năng
lượng tái sinh trong việc cung cấp năng lượng trên toàn thế giới ngày nay còn
cao hơn nhiều. Con người có thể khước từ hoàn toàn năng lượng nguyên tử. Rủi ro
từ các tai nạn hạt nhân, việc sản sinh ra chất thải hạt nhân có độ phóng xạ cao
và các chi phí để xử lý chúng không tương xứng với nguồn năng lượng được tạo ra
cho một khoảng thời gian ngắn ngủi. Năng lượng nguyên tử rất nguy hiểm và không
cần thiết.
http://www.facts-on-nuclear-energy.info/2_con_trick.php?size=&l=vi&f=1145900314
3. Năng lượng nguyên tử: Kỹ thuật có nhiều rủi ro
Mức rủi ro về thảm hoạ hạt nhân ở Châu Âu: 16%. Do
những thiếu sót về mặt kỹ thuật và sự sai lầm của con người, ở mỗi nhà máy điện
nguyên tử đều có thể xảy ra một tai nạn nghiêm trọng làm thải ra ngoài môi
trường một khối lượng lớn chất phóng xạ. “Công trình nghiên cứu chính thức rủi
ro ở các nhà máy điện nguyên tử của Đức - Giai đoạn B” cho thấy, xác suất thảm
họa hạt nhân ở một nhà máy điện nguyên tử của Đức vận hành trong khoảng thời
gian 40 năm là 0,1%. Trong khối liên minh Châu Âu hiện có trên 150 nhà máy điện
nguyên tử đang hoạt động. Xác suất cho một thảm họa hạt nhân ở Châu Âu là 16%.
Tỉ lệ này cũng bằng với xác suất người ta đạt được khi chơi xúc xắc: ngay lần
đầu tiên đã đạt 6 chấm. Trên toàn thế giới có khoảng 440 nhà máy điện nguyên tử
đang hoạt động. Xác suất cho một thảm hoạ hạt nhân trên toàn thế giới trong 40
năm là 40%. Thảm hoạ hạt nhân ở Chéc-nô-byl cho thấy một thảm hoạ hạt nhân có
thể giết chết hàng vạn người.
http://www.facts-on-nuclear-energy.info/3_gamble.php?size=b&l=vi&f=1145900314
4. Năng lượng nguyên tử: Kẻ sản xuất chất thải
Không ai muốn thừa hưởng di sản này. Tất cả các nhà
máy điện nguyên tử đều chuyển hoá quặng uran thành chất thải hạt nhân có độ
phóng xạ cao thông qua quá trình phân huỷ hạt nhận. Do phát ra phóng xạ, chất
thải hạt nhân là một hiểm họa đối với cuộc sống con người. Do đó, nó cần phải
được cất giữ chắc chắn tách biệt khỏi con người và động thực vật hàng trăm
nghìn năm. Các nhà máy điện nguyên tử hoạt động từ khoảng 50 năm nay, nhưng cho
đến nay vẫn không một ai biết cách cất giữ chắc chắn chất thải hạt nhân. Trên
thế giới vẫn không tìm ra được cách thức chắc chắn để huỷ chất thải hạt nhân có
độ phóng xạ cao từ các nhà máy điện nguyên tử. Chỉ một thời gian ngắn sử dụng
năng lượng nguyên tử, đã để lại một gánh nặng chất thải hạt nhân trong một thời
gian lâu dài gần bằng lịch sử của trái đất. Nếu như từ thời nguyên thuỷ con
người đã có nhà máy điện nguyên tử, thì cho đến ngày nay chúng ta vẫn phải giám
sát những chất thải hạt nhân từ thời đó.
http://www.facts-on-nuclear-energy.info/4_waste.php?size=b&l=vi&f=2031
5. Năng lượng nguyên tử: Hiểm hoạ bom nguyên tử
Năng lượng nguyên tử khuyến khích việc chạy đua vũ khí
nguyên tử. Các quốc gia phát, minh chế tạo bom nguyên tử trong các thập kỷ qua
ban đầu đều có một chương trình hạt nhân dân sự. Tuy nhiên, những chương trình
hạt nhân dân sự này thường chỉ là một lớp ngụy trang cho mục tiêu quân sự. Các
chương trình trên mở ra cho các quốc gia này cơ hội tiếp cận với các công nghệ
và những hiểu biết cần thiết về việc chế tạo bom nguyên tử. Điều này cho thấy :
Việc xuất khẩu và tiếp tục mở rộng công nghệ nguyên tử làm gia tăng đáng kể mối
hiểm hoạ chạy đua sản xuất vũ khí nguyên tử.
http://www.facts-on-nuclear-energy.info/5_bomb_factory.php?size=b&l=vi&f=2031
6. Năng lượng nguyên tử: Thất bại về khí hậu
Năng lượng nguyên tử không thể cứu được bầu khí quyển.
Giới nguyên tử thừa nhận rằng, người ta không thể thay thế than, dầu, khí đốt
bằng các nhà máy điện nguyên tử. Để thay thế chỉ 10% năng lượng hoá thạch trong
năm 2050 bằng điện nguyên tử, người ta sẽ phải xây dựng tới 1000 nhà máy điện
nguyên tử mới (hiện nay trên thế giới có khoảng 440 nhà máy điện nguyên tử).
Việc xây dựng các công trình này - tính trong trường hợp hoàn toàn có thể xây
dựng được - sẽ kéo dài nhiều thập kỷ. Nguồn trữ lượng uran sẽ nhanh chóng cạn
kiệt. Ngay cả Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) cũng thừa nhận không
thể nhanh chóng mở rộng năng lượng nguyên tử để hạn chế được sự thay đổi khí
quyển. Chúng ta có một giải pháp khác cho vấn đề này: Toàn cảnh năng lượng khác
nhau trên thế giới cho thấy rằng vấn đề khí quyển chỉ được giải quyết thông qua
các nguồn năng lượng tái sinh kết hợp với những kỹ thuật sử dụng năng lượng
tiết kiệm và hiệu quả.
http://www.facts-on-nuclear-energy.info/6_climate_race.php?size=b&l=vi&f=2031
7. Năng lượng nguyên tử: Không có tác dụng tạo việc
làm.
Tạo ra việc làm ư? Ngành năng lượng nhờ sức gió đã
vượt lên trên ngành công nghiệp nguyên tử! Năng lượng nguyên tử là một ngành
cần nhiều vốn - năng lượng tái sinh là một ngành cần nhiều lao động. Ví dụ ở
Đức : Năm 2002, có khoảng 30.000 người làm việc trong ngành công nghiệp nguyên
tử. Trong khi đó, chỉ riêng trong lĩnh vực năng lượng nhờ sức gió đã có hơn
53.000 người làm việc. Ngành năng lượng tái sinh nói chung đã bảo đảm được việc
làm cho 120.000 người, mặc dù phần đóng góp của các ngành này vào việc cung cấp
năng lượng còn thấp. Việc tiếp tục mở rộng, phát triển các ngành năng lượng tái
sinh mỗi ngày sẽ tạo ra nhiều chỗ làm mới. Trong ít năm tới, việc mở rộng các
ngành năng lượng tái sinh có thể sẽ tạo ra được hàng triệu chỗ làm mới trên
phạm vi toàn thế giới.
http://www.facts-on-nuclear-energy.info/7_less_jobs.php?size=b&l=vi&f=2031
8. Những giải pháp thay thế năng lượng nguyên tử
100% năng lượng từ mặt trời, gió, nước và các chất hữu
cơ. Quốc hội Đức năm 2002 đã đưa ra một bức tranh toàn cảnh về năng lượng cho
nước Đức, theo đó đến năm 2050 việc cung cấp năng lượng cho toàn nước Đức sẽ
được thực hiện bằng các nguồn năng lượng tái sinh. Điều có thể thực hiện được ở
Đức, một đất nước có diện tích nhỏ bé, mật độ dân số và năng lượng cao và mức
sống của người dân cũng cao, thì cũng có thể thực hiện được ở khắp mọi nơi.
Trong lúc đó, chính ngành năng lượng cũng thừa nhận rằng: Cho đến năm 2050,
trên toàn thế giới năng lượng được tạo ra từ các nguồn năng lượng tái sinh sẽ
nhiều hơn lượng năng lượng tiêu thụ hiện nay của con người. Nhu cầu về năng
lượng trên thế giới sẽ được đáp ứng thông qua sự kết hợp của các nhà máy điện
sử dụng năng lượng mặt trời, các nhà máy điện nhờ sức gió và các hình thức sử
dụng năng lượng hữu cơ khác. Để hạn chế sự gia tăng nhu cầu năng lượng trên thế
giới cần phải đưa vào vận hành các kỹ thuật sử dụng tiết kiệm năng lượng. Việc
xây dựng nhanh chóng ngành năng lượng mặt trời trên thế giới là một bước đi
quan trọng để tránh các cuộc chiến tranh giành giật các loại nguyên liệu hiếm
như dầu mỏ, khí đốt và uran.
http://www.facts-on-nuclear-energy.info/8_alternatives.php?size=b&l=vi&f=2031
Cần đóng cửa các nhà máy điện nguyên tử ! Đó là lời khuyên nhất quyết của IPPNW cho chúng ta, trong tinh thần bảo
vệ sự sống và môi trường sống của nhữngthế hệ sau. Đó là lời khuyên của
những y sĩ nhiều kinh nghiệm và có tinh thần trách nhiệm, vì họ tự biết là Y
Khoa sẽ bó tay, không thể bảo vệ chúng ta trước những căn bệnh hiểm nghèo do
phóng xạ nguyên tử gây ra. Và họ không thể không lên tiếng báo động ngày
hôm nay biết rằng sẽ phải khoanh tay bất lực ngày mai, nếu chúng ta để
tai biến xảy ra rồi đưa con cháu tìm đến họ xin chữa trị.
Thục Quyên, BSNK
Network
SaveVietnam'sNature.