Phật đảnh Phóng vô cấu
Quang minh Nhập phổ môn
Quán sát Nhứt thiết Như Lai tâm đà-ra-ni
* Tây Thiên Trúc, Bắc Ấn Độ, nước Ô-điền-nẵng, chùa Đế Thích Cung, Tam tạng Truyền pháp đại sư,
Tứ tử Sa-môn Thí Hộ phụng chiếu dịch từ Phạn ra Hán văn
* Sa-môn Thích Viên Đức dịch ra Việt văn
Như thật tôi nghe, một
thời đức Thế tôn ở tại cung trời Đổ-sử thiên, cùng các đại chúng đại Bồ-tát và
các quyến thuộc, các chúng chư Thiên, Trời Phạm Vương, Trời Na-la-diên, Trời
Đại Tự Tại, Trời Tối tiên thiên tử …vv, tất cả đại chúng đều đến nhóm hội.
Lúc bấy giờ, đức Thế
tôn y nơi sáu phép Ba-la-mật nói pháp. Gọi rằng Đàn Ba-la-mật là quả báo của bố
thí được đại phước đức nhóm tụ, đắc tự tại không còn thoái chuyển. Trời mưa bảy
báu không cầu tự được, các đại phục tàng tự nhiên xuất hiện. Nói Thi-la
Ba-la-mật là quả báo của tịnh giới, chứng đắc ngũ thông, sanh vào cõi Trời Phạm
Thiên. Nói Sàn-đề Ba-la-mật là quả báo của nhẫn nhục, được thiên sắc tướng
trang nghiêm, tốt đẹp mầu nhiệm, tất cả đều ưa thấy. Nói Tỳ-lê-gia Ba-la-mật,
quả báo của tinh tấn, khiến Ma vương kia thấy đều phải hàng phục, siêu việt
khỏi sanh tử, chỉ trong giây lát dạo chơi khắp các cõi Phật. Nói Thiền
Ba-la-mật là quả báo của tịnh lự, chứng được đại định Thủ-lăng-nghiêm
tam-ma-địa, lại được vô số trăm ngàn câu-chi na-do-tha tam-ma-địa. Nói Bát-nhã
Ba-la-mật là quả báo của trí tuệ, được đại phước tụ, chứng được đa văn rộng như
biển lớn.
Bấy giờ hết thảy chư
Thiên chúng nghe sáu phép Ba-la-mật này rồi, lòng đại hoan hỉ, ngày đêm suy
nghĩ tu hành quán sát. Lúc ấy có Đao Lợi Thiên tử tên là Ma-ni Tạng Vô Cấu,
cùng trăm ngàn câu-chi Thiên tử quyến thuộc, một muôn tám ngàn Thiên nữ quyến
thuộc, còn Thiên cung điện thì thần thông biến hóa, bảy báu trang nghiêm lầu
các cao diệu. Các thứ cung điện, các thứ vườn hoa thượng uyển, bờ ao hoa quả
thảy đều nghiêm sức. Thiên tử Ma-ni Tạng Vô Cấu cùng với Thiên nữ Diệu
Câu-tô-ma hoa rất yêu nhau. Lúc đi, lúc ngồi đều ham ưa gần gũi hưởng thụ khoái
lạc của cảnh giới chư Thiên, ở nơi bảy báu trong bốn cửa điện thọ ngũ dục say
mê đắm đuối, tỏ ra ngã mạn, buông lung ngủ nghỉ. Lúc đó mới vừa khoảng nửa đêm,
Thiên tử Ma-ni Tạng Vô Cấu ngủ mộng chiêm bao, thấy tất cả Thiên nữ tấu diệu âm
nhạc. Lúc đó trong cung điện kia có Cự Khẩu Thiên Dạ-xoa phát tiếng khuyên
Thiên tử Ma-ni Tạng Vô Cấu rằng: “Ma-ni Tạng Vô Cấu cớ chi say đắm cung điện
ham ưa ngủ nghỉ? Sao không giác ngộ mà lại nằm yên? Ngươi tuy ở thiên đường
nhưng cần phải biết rõ sự khoái lạc sung sướng không có lâu bền, sau bảy ngày
nữa mạng chắc không còn. Tuy thiên đường sung sướng, cung điện bảy báu thù
thắng nhiệm mầu không chi sánh bằng, nhưng mà mạng ngươi hết, phút chốc rất
mau, đâu lưu lại được! Việc đó chơn thật, phải tự suy nghĩ, mau nên phương
tiện!”
Khi ấy Cự Khẩu Thiên
Dạ-xoa nói lời đó rồi bỗng nhiên biến mất. Lúc bấy giờ Thiên tử Ma-ni Tạng Vô
Cấu nghe lời thế ấy, lòng rất buồn khổ, tâm trạng hoang mang mờ mịt, xỉu ngã,
mặt mày sát đất, nằm lăn bất động. Bấy giờ chúng Thiên nữ thấy việc đó rồi,
thảy đều sầu ưu, gào khóc buồn thảm, đôi mắt lệ tràn, sợ hãi cuống quýt, ngàn
thứ khổ não. Lại thấy Trời kia đầu tóc bờm xờm, y phục chuỗi ngọc, các thứ
nghiêm thân, thảy đều vứt một bên, mặt mày huyết hiện, môi miệng khô héo, bội
phần sầu não mà kêu “Khổ thay!” Như lửa đốt tim, xỉu té nằm lăn, giãy giụa nơi
đất, mê hoảng rối loạn mất hết tâm trí cũng như loài cá bị cạn khô nước, giãy giụa
nơi đất, buồn than gào khóc kêu Trời. Trong chúng có vị không mất tâm thần, lấy
thiên bảo khí đựng nước mới lạnh và hương chiên đàn rưới sái thân kia, hoặc vì
lại xoa nơi trong mái tóc, hoặc sửa áo kia, hoặc đỡ đôi chân. Bấy giờ Thiên tử
Ma-ni Tạng Vô Cấu lần lần tỉnh dậy, đã tỉnh dậy rồi, trong thời gian lâu, miệng
kêu quá khổ. Càng rất ưu não than ngắn thở dài, khắp thân run rẩy như gió thổi
cỏ, lảo đảo không ngừng. Rồi mới phát tâm nói lời nho nhỏ: “Ta hãy mau qua chỗ
Trời Đế Thích!” Đến nơi rồi, lễ chân Đế Thích thưa lời như vầy: “Thiên chủ! Cứu
tôi! Thiên chủ, cứu tôi!” Rồi trình bày lại y việc như trên, thuật lại lời Cự
Khẩu Thiên Dạ-xoa đã nói: “Tôi sau bảy ngày, quyết sẽ mạng chung. Tôi nghĩ địa
ngục, các khổ bức ép, vì vậy vội gấp đến bạch Thiên chủ, làm phương tiện gì để
được giải thoát, khiến tôi không chết, không đọa ác đạo? Thiên chủ giúp tôi
khiến lìa chết khổ!” Thưa như vậy rồi Thiên tử chờ đợi.
Bấy giờ Thiên chủ Đế
Thích nghe lời ấy xong, biết tâm Trời kia có nhiều cực khổ thống thiết, mới bảo
Thiên tử Ma-ni Tạng Vô Cấu rằng: “Chớ có lo sợ, này Ma-ni Tạng Vô Cấu! Có Phật
Thế tôn là bậc Thiên nhơn sư, là bậc Vô thượng sĩ, xuất hiện nơi đời. Ngài có
pháp dược, hay cứu độ sanh lão bệnh tử và các phiền não, xa lìa địa ngục cho
đến tất cả ác thú, đều khiến phá hoại. Ngài như bậc cha mẹ, hay cứu giúp con.
Ta nay dạy ông, đấng Đại giác Thế tôn hiện nay ở Đổ-sử-đa cung, ông có thể mau
đi đến đó.”
Bấy giờ Đế Thích Thiên
chủ cùng Thiên tử Ma-ni Tạng Vô Cấu và vô số ngàn Thiên nữ sang Đổ-sử-đa cung,
đến chỗ đức Thế tôn. Khi đến nơi rồi, đầu mặt sát đất, lễ chân đức Thế tôn,
nhiễu quanh ba vòng, đứng trước đức Thế tôn. Khi ấy Đế-thích Thiên chủ ưu sầu
tiều tụy, bạch đức Thế tôn: “Cự Khẩu Thiên Dạ-xoa kia bảo Ma-ni Tạng Vô Cấu
rằng sau bảy ngày nữa quyết sẽ mạng chung, kính xin Thế tôn giúp cho con phương
tiện làm sao khiến được tu hành để khỏi khổ này.”
Khi ấy đức Thế tôn nghe
Đế-thích Thiên chủ thưa lời đó xong, ngài tư duy, thấy việc đó rồi, nơi trong
miệng ngài phóng ra các sắc hào quang. Ánh hào quang kia chiếu khắp tam thiên
đại thiên thế giới. Tất cả Trời, người, Long, Càn-thát-bà, A-tu-la,
Nghiệt-lỗ-trà, Khẩn-na-la, Ma-hầu-la-già, Dạ-xoa, La-sát, Bộ-đa …vv. Soi sáng
xong rồi hào quang ấy quay về chỗ Phật, nhiễu quanh Phật ba vòng, nhập lại vào
miệng Phật.
Lúc ấy đức Thế tôn dạy
Đế-thích Thiên chủ rằng: “Thiên chủ lắng nghe! Thiên tử Ma-ni Tạng Vô Cấu kia,
sau bảy ngày nữa quyết sẽ mạng chung, sẽ đọa địa ngục, chịu đại khổ não đau khổ
khôn lường, quá đỗi sợ hãi. Ra khỏi địa ngục rồi lại sanh nhơn gian, tại thành
Ba-la-nại, nơi nhà thợ đan, sanh trong chuồng xí, làm quỷ cái mặt heo, thường
ăn phẩn niệu. Trong chuồng xí kia lại có trăm ngàn trăm ức giòi trùn, thường
lấy ba thời rúc rỉa quỷ cái, thân thịt đều hết, chỉ còn xương trắng. Vì nghiệp
lực mà thân thịt kia trở lại như cũ. Thọ thân như vậy suốt bảy năm tròn, về sau
mạng hết, lại sanh làm thân rùa ở chốn đồng hoang. Cảnh đồng hoang ấy khô cạn
không có chút nước, huống nữa được uống, lại không cây cỏ, cũng không bóng mát,
thường ở giữa trời, thân thể nám cháy, chỉ ăn đất nóng. Lại bị quạ mổ, thân kia
rơi rớt từng miếng thịt nhỏ. Vì bởi nghiệp lực, thân thể sống lại, liền bị tan
nát. Thọ khổ như vậy suốt năm năm tròn, về sau mạng hết, sanh lại ở thành kia,
làm con cá, thân thể lớn dài. Vì nghiệp lực cũ bị đọa ở chỗ không nước, bị chồn
sói chuột, muông thú giậm đạp xuống bùn, giành nhau ăn thịt, lại bị các cầm thú
khác đến ăn nuốt. Vì nghiệp lực cũ, vừa gặp được nước thì liền sống lại. Sanh thành
thân thể, chịu khổ như vậy đến ba năm tròn. Về sau mạng diệt, lại sanh vào Diêm-phù-đề,
ở trong bảy tộc, thường nhiều khổ não, gồm có chủng tộc Bạch Lại, chủng tộc
Bổ-yết-ta, chủng tộc Đát-lại-la-đát-lị-ca, chủng tộc Xoa-phạ, chủng tộc
Khôi-hôi, chủng tộc Sanh Manh. Thọ ác báo này suốt 60 năm, nhiên hậu lại sanh
vào giòng bần cùng hạ tiện, thân thể bất cụ, trí huệ kém thiếu không được dạy
dỗ, xa Phật Pháp Tăng. Tất cả người đời thấy đều ghét bỏ, hằng thường đói khát,
lại nhiều tật bệnh.”
Lúc bấy giờ Đế-thích
Thiên chủ nghe đức Phật Thế tôn nói với Thiên tử Ma-ni Tạng Vô Cấu các thứ khổ
trên, lại càng khiếp hãi, lòng thêm buồn rầu, nói lời như vầy: “Thưa đức Thế
tôn, không có phương tiện cứu vớt chúng con sao? Thế tôn! Như không thương xót
cứu vớt thì ai cứu vớt chúng con?”
Khi ấy đức Thế tôn dạy
Đế-thích Thiên chủ rằng: “Chỉ có đà-ra-ni gọi là Phật đảnh Phóng vô cấu Quang
minh Nhập phổ môn Quán sát nhứt thiết Như Lai tâm, mới mong cứu độ. Vô thường
rất lớn, khổ kia khó khỏi, nhưng cầu cũng được khỏi. Các hữu tình kia, sau khi
mãn phần, thời lúc mạng chung, đắc được an vui. Nếu mạng chung bị đọa lạc ở tất
cả địa ngục, bàng sanh, thảy đều được giải thoát. Nếu thường nhớ niệm, tất cả
chướng nạn được vĩnh viễn xa lìa, lại được sống lâu, nguyện lành viên mãn, lại
còn được thấy tự tánh thanh tịnh.”
Khi bấy giờ Đế-thích
Thiên chủ, Tứ đại Thiên vương, Phạm Vương, Trời Na-la-diên và Trời Đại Tự Tại
…vv, chắp tay cung kính bạch đức Thế tôn: “Kính bạch Thế tôn, mong ngài vì
chúng con, làm điều lợi ích, ủng hộ các Trời. Đức Thế tôn là bậc Pháp vương,
dùng sức tam-muội cứu giúp tất cả nhơn dân trong thế gian, cho đến địa ngục ác
thú, thảy đều giải thoát. Kính thưa Thế tôn, như thiên cung Đao Lợi kia, quán
xét bốn châu thế giới, tất cả chúng sanh. Đức Như Lai Thế tôn có đại trí huệ,
nguyện vì thế gian, biến khắp mười phương và cùng chúng con, ban cho Pháp ấn
làm đại ủng hộ.”
Bấy giờ đức Thích-ca
Mâu-ni Như Lai nhận lời tái thỉnh ân cần của chư Thiên kia, bèn nhập tam-ma-địa
gọi là Châu biến tướng quán sát. Khi ngài vào tam-ma-địa, tại đảnh kế phóng
khắp tướng quang minh, chu biến chiếu diệu rực rỡ mười phương thế giới, rồi lại
trụ giữa hư không như tàng báu che mát.
Lúc bấy giờ đức Thế tôn
tinh tường xem lại Đế-thích mà bảo rằng: “Đế-thích Thiên chủ! Lắng nghe, lắng
nghe! Ta có Pháp ấn gọi là Phật đảnh
Phóng vô cấu
Quang minh Nhập phổ môn Quán sát Nhứt thiết Như Lai tâm tam-ma-da đà-ra-ni,
là 99 trăm ngàn câu-chi na-do-tha Hằng hà sa Như Lai đều đồng tuyên nói. Nếu có
chúng sanh được thấy nghe và tùy hỉ đà-ra-ni này, thì hết thảy nghiệp tội trong
ba đời, lẽ ra phải đọa địa ngục ác thú cho đến súc sanh, thì thảy đều phá diệt.
Tất cả sợ hãi đều được giải thoát, hết thảy tội chướng đều được tiêu trừ. Như
lửa lớn kia thiêu cháy cỏ khô, gió thổi tro tàn phút giây biến mất. Lại như
trời tuôn xối mưa to, nước kia chảy gấp, tất cả dơ uế của núi sông cây cỏ đều
được rửa sạch. Lại như vàng ròng từ lửa luyện càng thêm mềm dẻo, mới thành các
món trang nghiêm đẹp đẽ, nếu có người nào tụng đà-ra-ni này, không có lòng nghi
hoặc, tự thấy thân mình ba nghiệp thanh tịnh, cũng như mặt trời chiếu sáng khắp
nơi, lại như cá cạn được trở lại nước, nương nước mà ở, bơi lội sung sướng. Nếu
ở thế gian, tất cả chúng sanh thường tụng niệm đà-ra-ni này thì đời sống thọ
mạng được bội phần tăng ích. Thiên chủ hãy lắng nghe mà vâng thọ, đà-ra-ni
rằng:
Nẵng mồ Tát lị phạ Đát tha nga đá nẫm Ma hạ tức đá ma nĩ
Nhập phạ la nẵng Ta nga ra Nghiễm tỉ ra Yết lị sái dã A kiến xá dã a kiến xá dã
A dục đà ra a dục đà ra Tán đà ra tán đà ra Hật số nã hật số nã Hật sử nỉ hật
sử nỉ Tát lị phạ đát tha nga đá Tam ma dã Để sắt xá để sắt xá Nổ lị nga để Ma
hạ bộ phạ nẵng Sa nga lị Tăng du đà dã mãm Bà nga phạ đế Tát lị phạ bá ba Vĩ ma
lệ Nhá dã nhá dã Lãm vĩ Tát phổ tra tát phổ tra Tát bố tra dã tát bố tra dã Vĩ
nga đá phạ ra nỉ Bà dã hạ lị Hạ ra hạ ra Hồng hồng hồng Một lý đế dũ Nan nã đà
lị A bà dã bát ra nễ Ổ sắc ni sái Vĩ lộ kiết đế Tam mãn đa mô khế Tam mãn đá vĩ
dã phạ lộ kiết đế Ma ha ma dã đà lị Ma hạ bá xả đà lị A mục khư bá thế A mục
khư vĩ ma lệ A ca lị sái dã a ca lị sái dã A lỗ cúng xá dã Bà ra bà ra Tam bà
ra tam bà ra Vĩ bộ sử đá bộ nhĩ Ma ha mẫu nại ra Vĩ lộ kiết đế Nhạ dã nhạ dã
Tất đệ Mạo đà nễ mạo đà nễ Tam mạo đà nễ tam mạo đà nễ Du đà nễ du đà nễ Tăng duđà
nễ tăng du đà nễ Tát lị phạ Đát tha nga đá Cu la bộ nhỉ Tam ma dã nễ sắc kế Bát
ra nã xã dã đổ Bá băng Du sái đả đổ Bá băng bát ra ta ra nổ Bôn nỉ diễn Vĩ nẵng
thiết diễn đổ Bá băng Tát lị phạ Chỉ li vĩ vĩ sái hạ lệ Ma nĩ vĩ thuật đệ Du đà
dã Vĩ ma lê Vĩ ca tất đá Bát nạp nhị Ca phạ lị đá Bộ nhĩ Sắt trá bả ra nhị đa
Ba lị bố ra nỉ
Úm tát lị phạ đát tha nga đổ sắc nỉ sái vĩ lộ kiết đế Ta
phạ hạ
Úm Tát lị phạ Đát tha nga đá Ngọc hế dã Địa sắc xã nẵng Địa
sắc sỉ đế Ta phạ hạ
Úm a dủ lị na
nễ Ta phạ hạ
Úm bôn ni dã
na nễ Ta phạ hạ
Úm a dũ sắt
mãn đà ra ni Ta phạ hạ
Úm tăng hạ ra
nĩ Ta phạ hạ
Úm bôn nỉ dã
Vĩ lộ kiết đế Ta phạ hạ
Úm một lị để
dụ nan nỉ Ta phạ hạ
Úm diễm ma
noãn nỉ Ta phạ hạ
Úm diễm ma nổ
đế Ta phạ hạ
Úm diễm ma ra
hật xoa tế duệ Ta phạ hạ
Úm tam bà ra
nĩ Ta phạ hạ
Úm khổ bà ra
nĩ Ta phạ hạ
Úm tan đà ra
nĩ Ta phạ hạ
Úm bát ra đế
ta ra nĩ Ta phạ hạ
Úm đế nhĩ phạ
để Ta phạ hạ
Úm nhạ dã phạ
để Ta phạ hạ
Úm tát lị phạ
Đát tha nga đá Mẫu nại ra Địa sắc xã nẵng Địa sắc sĩ đế Ta phạ hạ.
Thiên chủ! Ta nay tuyên nói đà-ra-ni này, vì muốn cứu vớt Thiên tử Ma-ni
Tạng Vô Cấu kia, khiến được đêm dài lợi ích an vui.”
Lúc bấy giờ đức Thế tôn bảo Thiên chủ Đế-thích rằng: “Nếu ai có thể chép
viết kinh Phật đảnh Phóng vô cấu Quang
minh Nhập phổ môn Quán sát Nhứt thiết Như Lai tâm đà-ra-ni này, tạo tháp an
trí, hoặc tu sửa trang sức tháp cũ và an trí, lại lấy hương bột, hương thoa,
gảy các âm nhạc, làm lễ cúng dường; lại nữa, thân tâm tinh khiết, trong một
ngày đêm sáu thời, niệm tụng đà-ra-ni này; lại nữa, nhiễu quanh 108 lần, hay
diệt tất cả ác nghiệp, hay sanh tất cả giống lành. Thiên chủ! Nếu muốn an trí
tâm minh này, đến giờ mặt trời mới mọc, xoay về hướng Đông mà ngồi, lấy các
hương nê (hương trộn với chất dẻo) thoa đắp đàn pháp (mandala), hướng về mặt
trời rải các thứ hoa, thiêu đốt trầm thủy hương, đốt lỗ-sắc-ca hương…vv, quy
mạng đảnh lễ tất cả Như Lai 108 lần, viết tâm minh này an trí trong tháp, cũng
bằng như lấy mỗi mỗi kim thân xá-lợi của 99 trăm ngàn câu-chi na-do-tha Hằng hà
sa Như Lai an trí vào trong tháp, hai công đức ấy như nhau không khác. Lại nữa,
còn phải chép Phật đảnh Vô cấu Phổ môn
Tam thế Như Lai tâm đà-ra-ni sau đây an trí trong tháp. Đà-ra-ni rằng:
Úm đát lại
địa phệ Tát lị phạ Đát tha nga đa Hật lị na dã Nga ra tỉ nhập phạ la Đạt lị ma
đà đổ Nga ra tỉ Tăng hạ ra A dũ Tăng du đà dã Bả ba Tát lị phạ Đát tha nga đá
Tam mãn đổ Ô sắc nỉ sái Vĩ ma la Vĩ thuật đệ Ta phạ hạ.
Thiên chủ! Nếu nơi nào có Phật đảnh Vô cấu Phổ môn Tam thế Như Lai tâm
đà-ra-ni này mà sanh lòng cung kính, những nghiệp quá khứ đoản mạng đã có đều
được tiêu trừ, lại tăng thọ mạng, được các Trời hộ trì. Người đó mạng chung,
khi bỏ thân ấy, như rắn thay vỏ, liền được vãng sanh An Lạc thế giới, không đọa
địa ngục, súc sanh, cõi Diêm-ma-la, cho đến không đọa tất cả ác thú, cũng lại
không nghe đến tên địa ngục, huống gì thọ báo như thế là việc chưa từng có.”
Lúc bấy giờ Đế-thích Thiên chủ ở chỗ đức Thế tôn thọ minh chú này, vì Thiên
tử Ma-ni Tạng Vô Cấu, về nơi trong cung mình, trước y nghi quỹ Như Lai đã nói,
y pháp làm tháp, như pháp tướng kia, thắp hương lễ bái, nhất tâm niệm tụng, cầu
diệt nghiệp báo. Khi đang tác pháp, tất cả tội nghiệp quả báo khổ não của Thiên
tử Ma-ni Tạng Vô Cấu thảy đều tiêu trừ. Lại được chứng đắc thân thể thù thắng
như vàng ròng tốt, đôi mắt trong xanh, búi tóc sáng sạch. Lại nữa, còn được tất
cả Như Lai trong hư không hiện ra trước mắt, các Như Lai kia miệng xưng lành
thay. Bấy giờ Thiên tử Ma-ni Tạng Vô Cấu được nghiệp thanh tịnh, tội chướng
tiêu trừ, lại thấy tự tánh, sanh đại hoan hỉ, liền nói tụng rằng:
Như Lai không nghĩ bàn
Minh lực cũng khó nghĩ
Chánh pháp cũng lại vậy
Thấy được quả báo tốt.
Lại nói kệ rằng:
Quy mạng đảnh lễ chơn thật tế
Thích-ca Mâu-ni đại đạo sư
Bổn hạnh bi mẫn cứu chúng sanh
Tùy nguyện đẳng đồng như y báu.
Khi bấy giờ nói kệ này rồi, Thiên tử Ma-ni Tạng Vô Cấu về cung điện mình,
cùng các quyến thuộc Thiên tử và chúng Thiên nữ, mỗi mỗi cầm các tràng hoa
trời, các thứ hương trời, hương bột, hương thoa, cho đến áo trời trang nghiêm
thù thắng mầu nhiệm. Còn Thiên Đế-thích cũng trang nghiêm dùng các hương trời,
hoa thơm mầu nhiệm cúng dường đầy đủ, qua đến Đổ-sử-đa cung, chỗ đức Thế tôn.
Đến chỗ Phật rồi thiết đại cúng dường, lại lấy Thiên chư sự nghiệp mà làm lễ
cúng dường, lại còn nhiễu quanh nhiều trăm ngàn lần, bày cúng dường rồi ngồi
trước đức Thế tôn, cầu mong nghe Pháp.
Lúc bấy giờ trong hội có Tứ đại Thiên vương, Phạm Vương, Na-la-diên Thiên,
Đại Tự Tại Thiên, Kim Cang Thủ, Đại Dạ-xoa chủ …vv, tất cả đều hướng trước đức
Thế tôn, chắp tay cung kính mà bạch Phật rằng: “Kính thưa Thế tôn, Thiên tử
Ma-ni Tạng Vô Cấu này xưa tạo nghiệp gì mà mắc phải quả báo cực ác như vậy,
chịu đại khổ não, lo buồn khôn xiết?”
Phật dạy: “Lành thay, lành thay! Hỡi thiện nam hỏi nghĩa hay này, ông nên
lắng nghe, ta nay vì ông tuyên nói. Này Kim Cang Thủ, trong đời quá khứ ở xứ
Nam Ấn Độ có thành tên Quảng Viên Mãn. Có Bà-la-môn tên là Vô Cấu làm thuyết
pháp sư ở trong thành ấy, thức tánh thông minh, khéo hay phân biệt tướng của
các pháp. Sắc mạo đoan nghiêm, hình nghi nghiêm túc, người người thấy đều hoan
hỉ, vì kẻ thiện tín mà diễn nói Tâm minh chú này, hay rộng làm lợi ích cho tất
cả chúng sanh. Đối với Minh vương đà-ra-ni này, hằng thường suy tư, thẩm xét
quán sát. Thời ấy có ông trưởng giả Quang Minh cùng ở trong thành, tiền tài
giàu có vô lượng vô biên, được đại tự tại, các Bà-la-môn thảy đều tùy thuận.
Lại nữa, Bà-la-môn Vô Cấu một thời vì người giải nói Tâm minh vương đà-ra-ni
này. Khi ấy trưởng giả Quang Minh sanh lòng không vui, khởi tâm suy nghĩ như
vầy: ‘Đây là Bà-la-môn, thân ông như cá, ta phải cắt thái từng miếng mỏng, lấy
phẩn uế tra vào miệng!’ Lúc ấy trưởng giả kia suy nghĩ rồi ác tâm nổi dậy, liền
mắc quả báo bị bệnh bạch lại hết sức đau nhức, cực đại khổ não cho đến lúc mạng
chung. Đã mạng chung rồi sanh vào đại địa ngục Vô Gián, chịu nhiều khổ não
trong một kiếp. Ra khỏi ngục rồi, sanh làm rùa cá, cũng trải một kiếp thọ khổ
báo. Về sau mạng hết lại còn sanh vào địa ngục Đại Hắc Thằng chịu đại khổ não
một kiếp. Sau khỏi địa ngục kia, sanh về thành cũ, ở trong giòng mù, không có
đôi mắt. Vì túc duyên xưa, được nghe Tỳ-khưu trụ ở chùa kia, sanh lòng trọng
tín, thân tự tìm đến, mà Tỳ-khưu kia thường hành bi mẫn, đã thấy đến rồi, lòng
từ dìu dắt, lại cho ăn ngon. Sau lại cũng giải nói Tâm minh đà-ra-ni này. Đã
được nghe rồi, thẩm xét suy tư, bèn nơi đời này được túc mạng thông, liền hằng
suy nghĩ, gốc đã từ đâu? Lại càng suy nghĩ, nghiệp lực quá lớn, hối hận vô
cùng. Khởi niệm thế rồi, liền tức mạng chung. Vậy nhờ sức oai đức của đà-ra-ni
mà sanh lên trời Đao Lợi, nơi cung điện mầu, cùng các Thiên nữ quyến thuộc thọ
đại khoái lạc. Vì các nghiệp dư chúng đã thuần thục, nên phải chịu khổ hiện
tiền như thế.
Này Kim Cang Thủ, vị trưởng giả sanh nghi hủy báng đó xưa kia, hiện nay là
Thiên tử Ma-ni Tạng Vô Cấu. Vậy Kim Cang Thủ, Thiên tử Ma-ni Tạng Vô Cấu thọ
các thứ khổ báo như thế rồi, sau tu nghiệp lành, quy y Tam Bảo, lần chứng quả
thiện, cho đến mai sau chứng đắc Phật Bồ-đề vậy. Này Kim Cang Thủ, Vô Cấu
Bà-la-môn khi ấy, sau làm Tỳ-khưu, lại cùng người mù kia giải nói đà-ra-ni này,
tức là Văn-thù-sư-lợi Đồng tử vậy.”
Bấy giờ hết thảy chư Thiên đại chúng được nghe nói việc quá khứ này rồi,
khen rằng hi hữu thật là lạ thay, rất là đặc biệt, vui mừng vô lượng, bèn phát
tiếng lớn, liền nói tụng rằng:
Không thể nghĩ bàn sức Đại minh
Giải thoát tam đồ mới cầu được
Đồng như ý báu mà bình đẳng
Đây thật Như Lai chơn tam-muội.
Lúc bấy giờ trong chúng hội kia có 92.000 Thiên tử được bất thoái chuyển,
trăm ngàn câu-chi Thiên nữ biến nữ nhơn tướng thành thân nam tử, cũng lại chứng
được địa vị bất thoái chuyển. Bấy giờ Kim Cang Thủ Đại Dạ-xoa chủ kính bạch
Phật rằng: “Thưa đức Thế tôn, càng không thể nghĩ bàn mà hay khen ngợi Đại minh
vương đà-ra-ni này. Bạch đức Thế tôn, mong ngài chỉ bày nghi quỹ thành tựu,
khiến chúng sanh nơi đời sau này được phần lợi ích an vui, không bị đọa địa
ngục, súc sanh, cõi Diêm-ma-la.”
Lúc bấy giờ đức Thế tôn mẫn nạp sự thưa thỉnh kia, dạy Kim Cang Thủ Đại
Dạ-xoa rằng: “Lắng nghe, lắng nghe! Ta nay vì ông tuyên nói nghi quỹ thành tựu
đà-ra-ni này, đối với đời sau được phần lợi ích. Nếu có kẻ trai lành, người gái
tín, Tỳ-khưu, Tỳ-khưu-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di, niệm tụng Minh vương này một
biến, cũng bằng đi nhiễu 20 kim thân tháp của đức Như lai. Lại nếu niệm tụng
hai Như ý bảo này một biến, đồng nơi 10 Hằng hà sa đẳng trăm ngàn câu-chi
na-do-tha chỗ đức Như lai mà trồng giống căn lành, được đại phước báo. Nghiệp
ngũ vô gián thảy đều diệt tận. Cho đến địa ngục, bàng sanh, cõi Diêm-ma-la, tất
cả tội chướng đều được giải thoát, lại được trường thọ. Cõi này mạng hết, như
rắn thay vỏ, tức liền vãng sanh An Lạc thế giới, không thọ bào thai, nơi trong
liên hoa tự nhiên hóa sanh. Sanh ra chỗ nào cũng được túc mạng trí. Lại còn
thường hằng thân cận cúng dường hết thảy Như Lai. Tất cả sở cầu thảy đều đầy
đủ. Nếu người kia y pháp thanh tịnh tắm gội, mặc y sạch sẽ, làm đàn vuông bốn
mặt, dùng vỏ cây hoa tốt chép Tâm minh chú này. Lại làm năm tháp, an bốn góc
đàn và trung tâm. Nơi trong năm tháp
an trí Tâm minh. Lại nơi trung tâm an trí tướng luân. Nơi trên quách tướng luân
buộc lụa sắc đỏ để làm cờ tua. Trên đàn an bốn hiền bình, bốn lư hương, thiêu
bốn thứ hương. Nghĩa là hoắc hương, trầm hương, chiên đàn hương và an tức
hương. Rải các hoa thơm hương bột, để trong ức-già khí (đồ đựng món cúng
dường). Nhiễu quanh đàn pháp, niệm tụng hai Như ý bảo này 108 biến.
Nếu người đã bị rắn cắn
hoặc tật bệnh truyền nhiễm thọ mạng sắp chết, hoặc là trung yểu, đến nơi binh
giặc lo sợ, cho đến vì cầu con cái, phải nơi trước đàn pháp an để năm mâm lá
cây. Lấy lá cây kia phủi phất trên thân, nơi tháp đàn pháp phát tâm lành chắc,
làm các món cúng dường. Nếu hay mỗi ngày y nghi quỹ này, nơi trăm ngàn kiếp đã
tích tụ nghiệp tội, chướng nạn đều được giải thoát. Tất cả phiền não, tất cả
tật bệnh, tất cả lo sợ thảy đều xa lìa. Đến như địa ngục, súc sanh, cõi
Diêm-ma-la, tất cả ác nghiệp cũng được giải thoát, cho đến tất cả tội chướng
trong thế gian, độc hại khổ não hết thảy đều phá diệt. Nếu có lòng chuyên chú
niệm tụng, người thọ mạng ngắn biến thành trường thọ. Nếu có người lở loét
ngoài da, kéo dài liên miên mà không lành, thì liền được lành bịnh, thân căn
viên mãn thanh tịnh trắng đẹp nhiệm mầu. Lòng mong cầu việc gì đều được thu
hoạch, cho đến lúc mạng chung, hiện tiền không thấy tất cả khổ não. Sau khi
mạng chung như rắn thay vỏ, vãng sang An Lạc thế giới, sanh ra chỗ nào đều là
hoa sen hóa sanh. Những thứ thọ dụng đều thù thắng nhiệm mầu, đắc túc mạng
thông. Nếu y nghi quỹ ngày ngày niệm tụng ba thời, mỗi thời 21biến, tụng cho
mãn một năm, chứng được Phổ môn Quán sát Quang minh tam-ma-địa, được thấy mười
phương tất cả Như Lai trong hết thảy cõi Phật. Lại được vô cấu rực rỡ, trong
sạch thân tâm, đắc cực thanh tịnh, đồng với hết thảy 82 Hằng hà sa trăm ngàn
câu-chi na-do-tha chỗ đức Phật mà trồng căn lành; vượt khỏi luân hồi, thường ở
nơi thanh tịnh; muốn đến cõi Phật nào cầu đến đều được; muốn sanh An Lạc thế
giới, ứng niệm liền sanh; tướng chết khổ não đều không hiện tiền, cho đến trong
mộng cũng lại không thấy.
Nếu vào những ngày mồng
tám, mười bốn, ngày rằm, nhiễu quanh tháp toàn thân Như Lai, tụng hai Đại như ý
bảo đà-ra-ni này 800 biến, đương khi tụng chú trong tháp có tiếng an ủi người
tu hành mà xưng “Lành thay!” Nếu người kia trong đời đã có tất cả tội chướng và các phiền não, cho đến tham sân
si, vô minh, cấu uế thảy đều tiêu trừ, chứng đắc Vô cấu cực thanh tịnh thân.
Nếu lại kẻ trai lành,
người gái tín, đồng nam đồng nữ, nghe tiếng niệm tụng, thì bao nhiêu tội chướng
đều được giải thoát. Tiếng niệm tụng tùy loại bàng sanh, cho đến loài bay chạy
bốn chân, hai chân, nhiều chân, vô chân, những loài trùn kiến, hết thảy các
loài hàm thức, tất cả nghiệp ác đạo thảy đều giải thoát.
Nếu cuốc lấy hài cốt
trong mồ mả và niệm thần chú vào đất ấy 21 lần tán rải lên hài cốt, thần thức
người chết tùy chỗ xứ sở đã đọa địa ngục, thảy đều giải thoát, sanh Thiện Thệ
thiên. Những Thiên nhơn ấy thân mưa hoa lạ giáng xuống mồ mả. Nếu người tu hành
ở nơi mồ mả, núi rừng mà niệm tụng, thì chỗ có những loại phi cầm tẩu thú dạo
qua nơi đó đều được giải thoát thân nghiệp báo, được sanh về cõi trời Thiện Thệ
thiên.
Nếu niệm tụng Phật đảnh
Vô cấu Phổ môn Tam thế Như Lai Tâm đà-ra-ni 8.000 biến, lửa không thể thiêu
đốt; đã tạo ác nghiệp cho đến ngũ vô gián nghiệp liền được giải thoát. Đã tụng
trăm ngàn biến, nếu lúc mạng chung bị Diêm-ma sứ giả lấy dây cột cổ dắt vào cõi
Diêm-ma-la, thì ở cõi ấy tất cả địa ngục thúc đẩy hủy hoại sụp đổ, trở sanh lo
sợ, tầm đường trở về mà được giải thoát. Nghĩa là người tu hành kia là sứ của
Pháp vương an trụ nơi đạo tịch tịnh không có nghi hoặc, muốn sanh An Lạc thế
giới tùy nguyện vãng sanh. Nếu tụng trăm ngàn biến được thân kim sắc tướng mạo
viên mãn, ba đời Như Lai coi như con một.
Nếu chép viết trăm ngàn
bổn, tạo trăm ngàn tháp như trên, như pháp an trí trang nghiêm rực rỡ, quyết
định đắc Bất thoái chuyển, an trụ quả Thập địa, cũng bằng với việc trồng căn
lành nơi 99 trăm ngàn câu-chi na-do-tha Hằng hà sa hết thảy Như Lai, đắc thọ
ký. Liền nói tụng rằng:
Trong một tháp kia an
Tâm minh
Dựng xây luân quách dán
cờ tua
Đồng tam thế Phật chứa
kim thân
Mãn trăm ngàn tháp này
nên biết.
Lại nếu đối với tất cả
tháp xưa kia mà trùng hưng trang sức thêm và tu sửa, được địa vị Bất thoái
chuyển, đương lai chứng đắc Vô thượng Chánh đẳng chánh giác, lợi ích Trời người
an vui, các loài xuẩn động ác thú giải thoát được Bất thoái chuyển, công đức vô
lượng không thể xưng tán hết.”
Lúc bấy giờ Kim Cang
Thủ Đại Dạ-xoa chủ, Tứ đại Thiên vương, Phạm Thiên, Na-la-diên Thiên, Đại Tự
Tại Thiên, tại Đổ-sử-đa cung, chỗ trụ của Thiên tử, cho đến Đế-thích và Đao Lợi
Thiên tử Ma-ni Tạng Vô Cấu, tất cả đều nhứt tâm nhiễu Phật ba vòng, rồi lui
đứng trước Phật chắp tay cung kính mà bạch Phật rằng: “Kính thưa đức Thế tôn,
Như ý bảo đà-ra-ni này đại bất tư nghị, rất lạ ít có, khó thấy khó nghe. Kính bạch
đức Thế tôn, chúng con đồng tâm đối với thời kỳ sau này, nếu có chúng sanh hằng
thường thọ trì Như ý bảo này, khiến trụ ở đời lâu dài. Vì các chúng sanh phân
biệt giải nói, chúng con hằng thường đem lòng thành bền chắc, thầm kín ủng hộ
cũng như con đỏ vậy.”
Phật dạy: “Lành thay,
lành thay, các ông phải như vậy. Ta nay lấy Như Ý Bảo Minh Vương này phó chúc
cho các ông, các ông nên khéo hộ trì gìn giữ.”
Phật nói kinh này rồi,
các đại Bồ-tát và chúng chư Thiên đều hết lòng hoan hỉ, lễ Phật mà trở về.
Phật đảnh Phóng
vô cấu Quang minh Nhập phổ môn Quán sát Nhứt thiết
Như Lai tâm đà-ra-ni
(hết)
Sa-môn Thích
Viên Đức dịch ra Việt văn
Nguyễn minh Hoàng và Nguyễn thị Diệu Minh chép kinh