HẠNH PHÚC TRONG BÓNG ĐÊM
Thích Thái Hòa
Thế gian không có cái gì khổ cả, khổ chỉ là những ảo giác của con người.
Những ảo giác của con người cá nhân và con người cộng đồng đã tạo nên
những khổ hải cho chính họ và thế giới của họ.
Vì vậy, thế giới
vật chất chỉ là những dụng cụ giúp con người sống mà không phải thay thế
cho con người để sống. Nếu ai cho rằng, vật chất là cứu cánh của hạnh
phúc, người ấy sẽ bị rơi vào cạm bẫy của ảo giác. Chính những ảo giác
của họ đã làm cho họ khổ đau.
Ta nên biết rằng, những vật chất đã
giúp cho ta tiện nghi bao nhiêu, thì ta cũng bị chính nó gây ra cho ta
mất tiện nghi bấy nhiêu. Nó giúp cho ta bao nhiêu hạnh phúc, thì nó cũng
lấy mất hạnh phúc của ta bấy nhiêu. Nó giải phóng sự đói nghèo cho ta
bao nhiêu, thì chính chúng cũng đang làm cho ta đói nghèo, lo lắng và sợ
hãi bấy nhiêu.
Một đời sống sung mãn về vật chất đang hấp hối và
giãy giụa trên những đống ngói gạch, xi măng, cột sắt là vì chúng đang
bị đói nghèo bởi đời sống tinh thần. Và một người sung mãn về đời sống
tinh thần, họ nghèo vật chất đến nỗi, đói thì ăn, khát thì uống, mệt thì
nằm. Họ chỉ biết nhận vừa đủ những gì từ cuộc sống cho họ, và họ biết
cám ơn cuộc sống một cách sâu sắc. Và, nếu họ có làm được điều gì hữu
ích cho cuộc sống, thì chính cái ấy là của cuộc sống mà không phải của
họ.
Từ chối đời sống vật chất là một người điên, nhưng bám víu
vào đời sống vật chất là một kẻ khốn nạn. Điên, vì chính đời sống của nó
đã bị đảo lộn. Khốn nạn, vì nó muốn thảnh thơi mà thân và tâm của nó
luôn luôn mang vào những khối nặng lầm lì, vô tri, không biết nói, không
biết cười, không biết cảm thông và sẻ chia.
Thế thì sao? Từ chối
ư? – Không! Bám víu ư? – Không! Không từ chối mà cũng không bám víu, mà
hãy trân trọng và sử dụng nó như là những phương tiện của cuộc sống mà
không phải là cứu cánh.
Vậy, cứu cánh của cuộc sống là gì? Cứu cánh của cuộc sống chính là sự giác ngộ.
Giác
ngộ cao nhất, là biết được rằng, những gì ta đang có và đang trân quí
hôm nay, chính những cái ấy, tự nó đã và đang biến mất trong từng khoảnh
khắc hiện hữu của chính nó. Nó biến mất không phải để trở thành hư vô,
mà để tiếp tục tái lập trong những điều kiện nhân quả của nó. Và nhân
quả của nó còn đó, nhưng không phải bất biến và thường tại. Nó thường
tại ngay ở nơi cái không thường tại của chính nó. Và nó chuyển biến ngay
nơi cái bất biến của chính nó.
Ta hãy nhìn bản thân ta, đời sống
của ta bằng con mắt giác ngộ, ta sẽ nhận ra rằng, ta không có bất cứ
một cái ta nào riêng biệt, độc tồn và tự hữu. Cái ta độc tồn và tự hữu
chỉ là những ảo giác.
Không ảo giác sao được? Khi mà bàn tay ta
chưa bao giờ là bàn tay hiện hữu một mình, mà nó cùng hiện hữu với những
cái khác. Nó hiện hữu với xương, với thịt, với hệ thần kinh, với máu
tim, với cha mẹ, với nhân duyên nghiệp quả của chính nó và với cuộc đời.
Nếu
giác ngộ được như thế, tầm nhìn và sự hiểu biết của ta đối với bản thân
mình, đối với cuộc sống của mình càng ngày càng rộng lớn và sâu sắc.
Tình thương chân thực của ta đối với mọi người và mọi loài, cũng từ nơi
sự giác ngộ ấy mà sinh khởi và lớn rộng.
Bấy giờ, hạnh phúc của
ta chính là tình thương. Tình thương càng lớn, thì hạnh phúc càng nhiều.
Tình thương càng đằm thắm và thẳm sâu, thì hạnh phúc của ta càng trở
nên cao thượng và diệu vợi.
Muốn chấm dứt mọi tranh chấp và khổ đau của con người cá nhân và cộng đồng ta chỉ cần thực tập ba chữ “đừng ảo giác” mà thôi.
Vì
sao? Vì chính ảo giác về một cái ta tự hữu ấy, đã tạo ra những tham
đắm, thất vọng và thù hận cho ta. Đời sống bận rộn, tham đắm, thất vọng,
hận thù và khổ đau của ta đã được tạo ra từ những ảo giác ấy. Và từ đó,
ảo giác đã đẩy ta vào cuộc chạy đua với bận rộn, để kiếm tìm hạnh phúc
trong bóng đêm, mà ảo giác vừa là huấn luyện viên, vừa là cổ động viên,
đẩy ta đi dài trong bóng đêm tăm tối!
Thích Thái Hòa
(Thư Viện Cổ Pháp Thích Thái Hòa)