THƯỢNG TOẠ
THÍCH TUỆ SỸ
KỂ
LẠI MỘT VÀI CHI TIẾT VỀ GIAI ĐOẠN THÀNH LẬP
GHPGVN
VÀ HT. THÍCH TRÍ THỦ
Lời
BBT: Trong bài "Định
hướng tương lai với thế hệ Tăng sỹ trẻ" của Thượng
Tọa Thích Tuệ Sỹ, nói với Tăng Sinh Thừa Thiên Huế hơn
một năm trước đây, trong đó Thượng tọa đã kể lại một
vài chi tiết mà thiết nghĩ chúng ta ngày nay đọc lại không
tránh được nỗi trạnh lòng khi nghĩ về Ôn Già Làm, bằng
tâm Từ Bi vô lượng và hạnh nguyện Nhẫn Nhục Vô Úy bất
thối. Ngài đã "nhẫn nhục" để chèo chống con thuyền Đạo
Pháp giữa cơn bão tố phong ba..
“…Bây
giờ nói đến sự kế thừa. Hồi trong thời kỳ căng thẳng,
khi Phật học viện giải tán rồi, tôi có nói với Ôn Già
Lam, “Ôn nhìn xuống còn có đám tụi con” - nghĩa là còn
có những học trò có khả năng, giỏi, kế thừa được -
còn tụi con nhìn xuống thì chưa thấy ai cả. Mà Ôn cũng thấy
như vậy, Ôn nói đúng, “tui có phước hơn mấy thầy”.
Tức là, những năm đó tan rã hết, mấy thầy không còn ai,
mà sau này Ôn phải nói là “tôi sẽ chịu nhục cho mấy thầy
làm việc”. Ðến bây giờ nhắc lại tôi vẫn còn muốn rơi
nước mắt: “tôi già rồi, tôi sẽ chịu nhục cho mấy thầy
làm việc”.Mà chính vì đó, bằng mọi giá - tôi đã trình
với Ôn - cái sức mạnh của Phật giáo không phải là chính
trị, mà là văn hóa và xã hội, mà giáo dục là hàng đầu.
Có thể mất cái gì cũng được nhưng không thể để một
ngày mà không giáo dục Tăng ni. Thành ra bằng mọi cách mình
phải lập lại trường học; dưới mọi hình thức phải có
trường học. Nhưng mà đương nhiên mình học rồi mình dạy,
thầy truyền trò, chứ không thể có bất cứ nguời nào muốn
mình dạy sao cũng được. Còn như nếu tôi không được dạy
theo ý kiến của tôi, theo sự hiểu biết của tôi, mà đằng
sau tôi có người biểu phải dạy thế này, thế kia, thì không
bao giờ tôi đi dạy. Nếu sau lưng tôi là quý thầy quý Ôn
thì được, tôi còn quay lại mà trình bày; nhưng nếu đằng
sau đó là ai đó, là chính quền, hay thế lực, mà ra lệnh,
thì tôi không thể dạy…”
“…
Tôi nói cái nguyên nhân khai sinh ra GHPGVN, và từ khi giáo hội
này ra đời. Ðó là thời kỳ rất căng thẳng. Lúc đó Hòa
Thượng Trí Thủ làm Viện trưởng, và có hôm đi họp về
ông kể lại với tôi là tiếp xúc với chính quyền - hồi
đó Mai Chí Thọ làm chủ tịch UBND TP. HCM - họ căng thẳng
với các thầy bên Viện Hoá đạo quá. Ông Mai Chí Thọ nói
thế này: “các thầy chỉ có hai con đường: một là theo
hai là chống. Các thầy theo, chúng tôi dành nhiều thứ yểm
trợ các thầy; còn các thầy chống, chúng tôi có đủ xe tăng
thiết giáp, các thầy muốn chống thì chống đi!” Cả hai
cái đối với mình đều sai cả. Ðó là thái độ hăm dọa,
mà Hòa thượng cũng nói rõ: “theo chúng tôi không theo, mà
chống chúng tôi cũng không chống”. Nhưng họ nói không có
con đường thứ ba. Rồi cho tới khi vận động thành lập
thống nhất... tôi chỉ nói tâm trạng của Hoà thuợng, Ôn
rất căng thẳng. Nghĩa là Ôn không muốn làm nữa, dưới áp
lực như vậy của chính phủ hoàn toàn Ôn không muốn làm.
Có hôm tôi dậy lúc 3g30. Hôm đó mới thức dậy, thì thị
giả lên thưa với tôi ôn dậy từ lúc 2g00, Ôn chờ thầy,
và Ôn mời thầy qua uống trà. Tôi qua nói chuyện với ôn.
Ôn bảo muốn rút lui, Ôn chịu không nỗi vấn đề này. Thì
tôi có ý kiến. Tôi nói hoặc Hoà thượng tiếp tục làm,
hoặc Hoà thượng ra lãnh đạo giáo hội mới. Thì đó là
ý kiến của tôi chứ tôi không xúi Hoà thượng, mà tôi có
xúi cũng chưa chắc Ôn nghe, Ôn có quyết định của Ôn chứ.
Rõ ràng Ôn còn thắc mắc chuyện này, mà ở đây có thầy
Thái Hoà chắc nhiều lần có nghe Ôn nói, “tôi sẽ chịu
nhục cho mấy thầy làm việc”. Rồi thì, trong thời kỳ thảo
luận bàn về hiến chương, Hoà thượng hay về bàn với tôi
và thầy Thát. Trong đó có một điều khoản thế này: GHPGVN
là thành viên của MTTQVN. Cả tôi với Ôn với thầy Thát thấy
không thể chấp nhận được. Vì trên lý thuyết, Mặt trận
tổ quốc là một tổ chức chính trị đặt dưới sự lãnh
đạo của đảng, mà Phật giáo không làm chính trị. Nếu
vô đó nó trở thành một tổ chức chính trị chứ không còn
là giáo hội Phật giáo, nên Hoà thượng cương quyết chống.
Họ thuyết phục rất nhiều. Ban đầu là thành phố, không
được. Sau họ sai bà Ngô Bá Thành, là luật sư, lên thuyết
phục, nói lý với Hoà thượng. Sau Ôn kể lại với tôi, Ngô
Bá Thành lên đây nói với Ôn về cái chuyện đó. Ôn bảo
mình thì không cãi luật lại Ngô Bá Thành rồi, người ta
là luật sư mà, nhưng Ôn nói như vầy: "trong Mặt trận có
hội liên hiệp phụ nữ, liên hiệp thanh niên... mà giáo hội
tui toàn là cao Tăng, đại đức mà biểu chúng tôi ngồi chung
với mấy bà thì làm sao chúng tôi ngồi?” Bà Ngô Bá Thành
không trả lời được. Ôn đơn giản lý luận chừng đó thôi.
Nhưng mấy thầy biết, qua cách lý luận đó mấy thầy thấy
cái vị trí giáo hội như thế nào. Ôn không cần luật mà
Ôn nói một cách cụ thể, để tránh luật mà. Cho nên, cần
phải biết cái vị trí của GHPGVN như thế nào: nó chỉ là
một hiệp hội, tuy cũng dùng hai chữ Giáo hội như bên đây
thôi. Nhưng họ có nhiều cách đánh tráo. Khi dịch ra tiếng
Anh người ta không dịch Giáo hội - nói trong tiếng Anh không
có chữ Giáo hội, mà dùng chữ Association, một hiệp hội,
như Association of women: hội liên hiệp phụ nữ; ngang nhau! Một
Giáo hội với hội LH phụ nữ, LH công nông v.v... ngang nhau.
Như vậy thì nói mình lãnh đạo ai? Ôn chủ tịch Giáo hội
cũng như bà chủ tịch hội phụ nữ, trong Mặt trận ngồi
ngang nhau, thì nói ông lãnh đạo tui sao được? Hoà thượng
thấy liền, Ôn không chịu. Thì họ không nói nữa. Sau ra Hà
nội họp, họ vẫn đề nghị lại, nhưng Ôn chống tới cùng,
và nói nếu không được thì thà Ôn từ chức. Bên Mặt trận,
Ban tôn giáo, thuyết phục không được, chính phủ thuyết
phục không được, đảng cũng không được; Ôn cương quyết.
Ðó là giai đoạn căng nhất của Hoà thượng. Mà Ôn già rồi.
Mà mình biết, Ôn là người chơn chất tu hành không biết
thủ đoạn chính trị, không có một khả năng chính trị nào
hết. Ôn không có khả năng đối phó; không thích thì Ôn lầm
lì, thế thôi. Thế nhưng lúc đó không có một thầy nào yểm
trợ Hoà thượng, họ xa lánh Hoà thượng. Ngay cả Ôn Từ
Ðàm lúc đó cũng sợ không dám nói chuyện với Hoà thượng.
Mấy ngày liền Ôn ở một mình. Mình phải hiểu tâm trạng
của ông già lúc đó: không ai đến với Ôn hết, không dám
nói chuyện với Ôn, sợ liên luỵ, sợ người ta nói mình
xúi giục Ôn vì Ôn vẫn cương quyết, một mình cũng cương
quyết không chấp nhận. Mà mình biết Hoà thượng rồi, Ôn
tu hành đức độ thì có, mà khả năng ăn nói hay đối phó
không có bao nhiêu, đối với cái tập thể chính trị họ
nhiều thủ đoạn như vậy, mà Ôn vẫn cương quyết. Cuối
cùng họ sợ Ôn từ chức, họ chấp nhận thế này: để là
CÓ thành viên trong MTTQ. Ôn chấp nhận; CÓ chứ không phải
LÀ CÓ thì ai muốn vô thì vô, khi cần thì mình cử người
vô, không thì thôi. Vậy nên Ôn chấp nhận. Sau về Ôn kể
với tôi, lúc đó thầy Từ Hạnh là Tổng thư ký, đưa biên
bản lên cho Ôn ký, Ôn thấy chữ “là thành viên”, Ôn bảo:
“mấy thầy thấy tui già mấy thầy gạt tui; trước nói là
CÓ, tại sao bây giờ để chữ LÀ? Tôi không ký!” Ký biên
bản như vậy Ôn không ký. Mấy thầy thấy cái chuyện nó
lắt léo như thế. Ðó là chuyện khai sinh cái giáo hội…”
“…Rồi
tới chuyện khác nữa. Cái này Ôn Già Lam đi họp về nói
lại với tôi. Ðó là vấn đề tổ chức cơ cấu. Trên đảng
người ta chỉ cho mình tổ chức Ban trị sự (BTS) tới cấp
tỉnh thôi, Hoà thượng mới nói, Phật tử chúng tôi người
ta sinh hoạt ở thôn, xã chứ còn trên tỉnh chỉ có mấy thầy
không hà. Nếu BTS chỉ ở cấp tỉnh thì chỉ có mấy thầy
với nhau không, Giáo hội không lãnh đạo được Phật tử.
Phải có BTS tới thôn, xã. Họ không chịu, ta cãi nhau căng,
tới nỗi có lúc Ôn đập gậy lên bàn, Ôn đòi về. Ôn nói
vì đây là trách nhiệm lịch sử của Ôn, không thể để
cho lịch sử sau này lên án Ôn, chê cười Ôn. Sau họ chấp
nhận cho tới quận, mà Ôn nói với tôi thế này, mình không
thể làm căng được, mình đòi cho tới xã nhưng cuối cùng
họ chỉ nhận tới quận thì tạm thời cũng được, rồi
mình tranh đấu từ từ. Nhưng mà, trong này có hai điểm: Thứ
nhất, tại sao lại phải đòi? Tổ chức của mình, mình làm
đúng; nếu chỗ nào vi phạm chính sách thì nhà nước gạt
bỏ, còn việc tổ chức sinh hoạt tui tổ chức tới đâu mặc
kệ tui. Nếu vi phạm chính sách, phạm luật, thì phạt! Chứ
không có chuyện xin; cái gì cũng xin phép, không có chuyện
đó. Và điểm này nữa, thuộc về cái lắt léo của danh từ:
cho tới quận, nhưng gọi là Ban đại diện (BÐD) chứ không
phải BTS. Giáo hội thống nhất thì từ trên xuống dưới
tới quận đều là BÐD. Mà như vậy, mấy thầy nếu có sinh
hoạt mấy thầy biết đó, khi BTS tỉnh họp, các quận về
họp vì là BÐD nên mấy thầy chỉ có quyền nghe và trình
thôi, có nghĩa là mấy thầy không lãnh đạo được Phật
tử mình dưới quận. Mà nếu mấy thầy không lãnh đạo thì
ai vô đây? đương nhiên là mấy ông trong Mặt trận thôi.
Rõ ràng là tổ chức thế nào để cho nhà nước vẫn kiểm
soát Giáo hội. Tôi nói điều này có hơi xa đề một chút
nhưng để mấy thầy hiểu cái vấn đề tổ chức. Sau này
nếu ở vị trí lãnh đạo, ngay từ bây giờ mấy thầy phải
ý thức được chuyện đó. (... hết mặt băng, thiếu 1 đoạn)
... một cái Giáo hội cho có hiệu quả, và cái hình thức
thế nào để đừng trở thành công cụ của bất cứ thế
lực chính trị nào.
Hôm
trước ở bên Châu Lâm ông Ngọc có lên thăm và nói chuyện,
tôi cũng có nói vấn đề này: Vấn đề Giáo hội nằm trong
Mặt trận, tôi không chấp nhận. Còn vấn đề liên hiệp
giữa hai giáo hội. Tôi nói lập trường của chúng tôi là
không có vấn đề liên hiệp. GHPGVN là thành viên của MTTQ,
đó là một tổ chức chính trị; chúng tôi không làm chính
trị, không liên hiệp với bất cứ tổ chức chính trị nào.
Rồi người ta có nói rằng trong qui chế, trong hiến pháp mình
thì đảng lãnh đạo tất cả. Tôi nói tôi biết điểm đó.
Tôi còn biết Lenin đã nói "đảng phải thông qua tôn giáo
để tập họp quần chúng". Lenin nói, cán bộ cộng sản nào
mà đàn áp tôn giáo là phản động. Lenin không chấp nhận
chuyện đàn áp tôn giáo; trong cộng sản không có chuyện đàn
áp tôn giáo, đó là Lenin đã chỉ thị. "đảng phải thông
qua tôn giáo để tập họp quần chúng" có nghĩa là tôn giáo
là một công cụ chính trị của đảng. Vì đảng không đủ
khả năng tập họp, phải mượn tay tôn giáo tập họp dùm.
Mà tôi không bao giờ để cho Phật giáo làm công cụ cho bất
cứ đảng phái chính trị nào. Như Liên xô, một đảng phái
chính trị, 70 năm thì sụp. Cứ cho là đảng CSVN tồn tại
1000 năm nữa đi, tôi cũng không bao giờ đem 2500 năm lịch
sử truyền thừa Phật giáo ra làm công cụ cho bất cứ đảng
phái nào. Tôi còn nói: “nếu mà lời nói này của tôi là
tự đào hố chôn mình, tôi vẫn sẵn sàng tự chôn mình, chứ
không thể chấp nhận chuyện đó. Còn nếu nói là luật pháp,
đúng, tôi tôn trọng luật pháp, nhưng luật pháp mà xâm phạm
lý tưởng của tôi, tôi không chấp nhận cái luật pháp đó,
chứ đừng có dùng chư luật pháp với tôi”. Ðúng là ở
trong đất nước nào thì phải tôn trọng luật pháp đó, nhưng
nếu tự mình đặt ra luật pháp để dùng luật pháp đó xâm
phạm tới giá trị, xâm phạm lý tuởng của người khác thì
tôi không chấp nhận luật pháp đó, tôi sẵn sàng chịu chết.
Tôi đã từng đứng trước bản án tử hình rồi, tôi không
sợ, tôi chấp nhận nó. Ðây không phải tôi thách thức, mà
là vấn đề lý tưởng của mình…”