MỘT ĐOÁ SEN
ĐÃ NỞ
Thícch
Như điển
Đêm về
khuya nhạc rừng càng réo rắc; bao gồm nhiều tiếng côn trùng
cùng tấu lên một bản nhạc của rừng đêm như: tiếng ếch
đâu đó kêu nhau gọi đàn; tiếng dế nỉ non bên bờ suối
róc rách, chảy nghe êm tai. Một con nhạn lạc bầy liệng trên
không trung vào đêm 14 tháng 9 âm lịch năm Ất dậu, kêu lên
vài tiếng như gọi khách viễn du trở về với thực tại.
Rồi những tiếng phèn la inh ỏi trổi lên trong đêm khuya như
báo động một tin không lành cho những chú gà nhà đang được
nuôi nấng tại đây.
Đêm xuống
càng khuya ánh trăng 14 đã dọi thẳng vào những căn phòng
mới được tạo dựng theo lối nhà sàn, gồm mái tranh vách
ván; nhưng cũng thật đầy đủ tính cách của một túp lều
quê. Ở đây họ làm nhà giống như những người Thượng
ở vùng cao nguyên Việt Nam xây dựng. Vì lẽ thú rừng ban
đêm hay về nơi cư trú của người; nên tầng dưới cùng
là sàn dựng cao lên khỏi mặt đất nhiều thước, để tránh
những hiểm nguy cho con người.
Nằm trên
những tấm chiếu Tatami Nhật Bản thay thế cho những tấm
nệm của Tây phương và chung quanh là chiếc mùng ngăn muỗi,
đã gợi nhớ cho đêm đầu tiên của thầy trò chúng tôi tại
Cực Lạc Cảnh Giới Tự này. Đây là một công trình mà thầy
Hạnh Nguyện, đệ tử đầu của tôi đã phát khởi ra kể
từ tháng 3 năm nay và bây giờ là tháng 10 năm 2005 đã bắt
đầu đi vào sử dụng.
Đến đây
không thể tưởng tượng được sức người đã phấn đấu
với thiên nhiên như thế nào để dời núi lấp thung lũng,
san rừng phá thạch; mới có được một cảnh quang tuy chưa
hoàn hảo nhưng cũng đã phát thảo sơ qua về một cảnh giới
Cực lạc trong tương lai như thế nào rồi. Ở sâu dưới lòng
suối là một ao Liên Trì rất lớn trong đó sẽ cho trồng
hoa sen nhiều màu như ở thế giới Cực lạc và chung quanh
có 7 hàng Lan can và 7 hàng cây báu như trong kinh A Di Đà đã
diễn tả.
Vua Khang Hy
của Trung Hoa (1644-1722) trong tựa đề kinh Kim Cang mà chính
nhà vua đã thủ bút cũng có diễn tả về thế giới Cực
lạc khi một người ở cõi Ta Bà này phát tâm niệm danh hiệu
Phật thì đương lúc đó ở cảnh giới Tây Phương Cực Lạc
một đoá bạch liên sẽ nở rộ.
Nơi đây
những tịnh hữu của Cực Lạc thế giới kẻ công người
của đã đương và sẽ tạo thành một thế giới như thế
gồm những khu riêng biệt của Ưu Bà Di, Ưu Bà Tắc, chư Tăng…
và những điện đường được xây dựng theo văn hoá Việt
Nam, Trung Hoa, Nhật Bản, Đài Hàn trên đất Thái. Đây là
một công trình rất có ý nghĩa cho những ai muốn trở về
đời sống nội tâm của mình, để tìm lại chính mình là
ai; trong khi mỗi ngày cuộc sống Âu Mỹ đã làm cho chúng ta
mất mát đi rất nhiều.
Cứ mỗi
một quần thể kiến trúc như thế sẽ có những điện đường
nguy nga tráng lệ; nơi ấy là nơi mà hành giả tu học tại
nơi đây sẽ hướng tâm mình vào chư Phật và chư vị Bồ
tát, dùng chính nguyện lực của mình và cầu vào tha lực
của chư Phật để được vãng sanh, sau khi đã mãn kiếp ở
Ta bà.
Trên đồi
cao những bóng cây cổ thụ che rợp cả một khoảng không
gian vô tận, xen lẫn những cây hoa rừng trổ bông thật đẹp
như những đoá hoa Vô ưu. Nơi đó sẽ là chốn ngự trị của
Đại điện nhìn xuống hồ sen cùng bảy tầng cây báu. Đêm
nay tuy Đại điện chưa hoàn thành nhưng sương mù đã giăng
phủ trên bầu trời cũng như những tàng cây cổ thụ. Hy vọng
một năm sau nữa mọi việc sẽ thành tựu và vào tháng 11
năm 2006 sẽ có một đại lễ Lạc thành. Lúc ấy những khách
hành hương từ khắp nơi đổ về sẽ chiêm ngưỡng được
công trình vĩ đại này.
Một nhà
thầu người Thái thật đạo đức, mà cả gia đình đã được
đào tạo bên Hoa Kỳ, có khả năng tinh luyện về Anh ngữ.
Do vậy việc giao thiệp giữa chủ thầu và thầy Hạnh Nguyện
hầu như không gặp khó khăn nào. Đây có thể là một nhân
duyên đã được sắp đặt từ trước nên mọi việc xảy
ra đều thuận duyên hết cả. Rõ ràng là: “Hình ngay thì
bóng thẳng, hình vạy thì bóng cong”. Đó là lời chư Tổ
đã dạy quả thật không sai chút nào.
Nước Thái
lan là một nước Phật giáo cho nên trên từ vua chúa, dưới
cho đến các xã ấp quận huyện đều một lòng tin Phật.
Do vậy mà công trình kiến trúc này rất dễ dàng về mọi
mặt. Chúng tôi đã có cơ hội tiếp xúc với ông tỉnh trưởng
và những nhân viên phụ thuộc tại đây thấy họ có một
cung cách rất thuần thục và có ý giúp đỡ cho Phật giáo.
Ví dụ như đường xá vào chùa dài 5 km nay mai sẽ được
tráng nhựa và mở rộng thêm ra. Ngân quỹ ấy do chính phủ
thực hiện. Ngoài ra nhiều việc khác nữa cũng được chính
quyền ưu đãi. Quả rằng đây là một thuận duyên rất lớn
cho những người Phật tử chúng ta.
Lâu nay thầy
Hạnh Nguyện đã đi khắp nơi tại Hoa Kỳ để vận động
chư Tăng và Phật tử; đặc biệt là các thành viên trong Hội
Giáo Dục Từ Thiện Sariputra đã hổ trợ một cách nhiệt
tình nên công trình này mới được tiến hành như vậy. Mong
rằng những Phật tử, Âu châu cũng như Úc châu cũng nên ủng
hộ cho việc xây dựng này để sớm được hoàn thành như
nguyện ước.
Chiều hôm
trước chúng tôi ngồi quan sát sự sinh hoạt tại đây, thấy
mọi người đang hăng say làm việc với trách nhiệm của mình;
như các thợ làm nhà, thợ đóng cọc, thợ đo đạc… ai lo
phần nấy như vội vã để hoàn thành trách nhiệm của mình.
Bên sườn đồi những con nghé con vung văng bên mẹ trông thật
dễ thương. Những con bò thật hiền từ đang gặm cỏ bên
dòng suối chảy quanh đồi thật thơ mộng. Đến chiều về
những con trâu đầu đàn tự động dẫn đàn trở về nhà
của mình. Thỉnh thoảng những chiếc lục lạc rung lên như
tiếng gọi đàn khỏi đi lạc.
Trên cao là
một dòng thác chảy thành hai con suối thật dễ thương tạo
nên những tiếng róc rách suốt cả đêm ngày. Đây quả thật
là một cảnh thiên nhiên thật hùng vĩ và có nhiều điều
kiện để tạo thành một cảnh giới Cực Lạc thực tế tại
chốn Ta bà này.
Xa xa cách
chùa chừng 5 km là những bản làng của người địa phương.
Nơi đây họ sinh hoạt tuy không náo nhiệt như thị thành;
nhưng cũng đầy đủ sắc thái của một thôn làng miền núi.
Ruộng đồng được cấy lúa hoặc trồng trọt những hoa mầu
phụ như đậu mè, rau cải. Có những cây tre thân cao vút tận
trời xanh. Có những cây tùng, cây trắc bá diệp lá thật
xanh. Điều đó chứng tỏ rằng nơi đây đất đai thật mầu
mỡ.
Những con
đường vòng vèo uốn khúc trên núi đồi nơi đây trông giống
như đèo Hải vân của chúng ta trong muôn thuở. Đến đây
tôi lại nhớ bài thơ: “Qua Đèo ngang” của bà Huyện Thanh
Quan:
Bước
đến đèo ngang bóng xế tà.
Cỏ
cây chen đá lá chen hoa.
Lom
khom dưới núi tiều vài chú
Lác
đác bên sông rợ mái nhà.
Nhớ
nước đau lòng con quấc quấc.
Thương
nhà mỏi miệng cái da da.
Dừng
chân đứng lại trời non nước.
Một
mảnh tình riêng ta với ta.
Tự nhiên
bài thơ này lại đúng với tâm trạng của chúng tôi xa quê
hương đã trên 30 năm rồi và chắc chắn trong quý vị cũng
có nhiều người mang tâm sự hoài cổ như thế. Đến đây
đã gần Việt Nam rồi; nhưng không về lại quê mẹ được;
quả là quan san cách trở và lòng người ai hiểu được cho
chăng? Nhưng tôi cũng mong rằng nơi đây sẽ là một cảnh
đẹp của Việt Nam tại đất Thái như núi Hương sơn của
mình mà Chu Mạnh Trinh đã diễn tả qua bài thơ như sau:
Bầu
trời cảnh Bụt.
Thú
Hương giang ao ước bấy lâu nay.
Kìa
non non nước nước mây mây.
Đệ
nhất động hỏi là đây có phải.
Thỏ
thẻ rừng mai chim cúng trái.
Lững
lờ khe Yến cá nghe kinh.
Thoảng
đâu đây một tiếng chày kình.
Khách
tang hải giật mình trong giấc mộng.
Này
suối Giải oan, này đền Cửa vọng.
Này
hang Phật tích, này động Thất khuynh.
Nhác
trông lên ai khéo vẽ nên hình.
Đá
ngũ sắc long lanh như bóng nguyệt.
Thăm
thẳm một hang lồng bóng nguyệt.
Chập
chùng uốn khúc mấy thang mây.
Lần
tràng hạt niệm Nam Vô Phật.
Cửa
từ bi công đức biết là bao.
Càng
xem phong cảnh càng yêu.
Mong rằng
cảnh trí nơi đây sẽ đẹp hơn cảnh Hương sơn của Việt
Nam và sẽ giống như Cực Lạc Cảnh Giới Tự như cái tên
mà đã được đặt ra. Cũng mong rằng trong ngày khánh thành
sắp tới (10-12 tháng 11 năm 2006) quý vị sẽ chứng thực được
những điều tôi đã giới thiệu trên đây.
Trước khi
lên máy bay sang Úc để nhập thất 3 tháng, tôi có vài dòng
đơn giản mô tả về cảnh giới tại đây cũng như nằm một
đêm tại núi rừng nghe tiếng côn trùng rên rĩ mà cảm hoài
đến một đoá sen sẽ nở bên cõi Tây Phương Cực Lạc. Hy
vọng rằng tất cả chúng ta sẽ được như vậy.
Chiangmai vào
một sáng mùa thu 2005.