91.
Mùi Kiếm Của BANZO
Matajuro
Yagyu là con của một nhà kiếm sĩ nỗi danh. Cha của y từ
con, vì cho rằng kiếm
thuật
của con mình xoàng quá khó mà đạt đến chỗ tuyệt luân.
Vì
thế Matajuro đến núi Futara gặp nhà danh kiếm khác tên Banzo.
Rồi
Banzo cũng xác nhận lời phê phán của người cha. "Ngươi muốn
học kiếm thuật dưới sự chỉ dạy của ta?" Banzo hỏi. "Ngươi
không đáp ứng đũ yêu cầu."
"Nhưng
nếu tôi gắng sức làm việc, bao năm thì tôi có thể trở
thành thuật sư?" người
thanh
niên van nài.
"Cả
đời của ngươi," Banzo trả lời.
"Tôi
không thể chờ lâu như thế,: Matajuro giải thích. "Tôi sẽ
trải qua mọi khổ nhọc nếu
ngài
dạy cho tôi. Nếu tôi trở thành kẽ tôi đòi hết lòng theo
ngài, thì sẽ bao lâu?"
"Ồ!
có thể là mười năm," Banzo dịu giọng.
"Cha
của tôi sắp già, không mấy chốc tôi phải chăm sóc cho ổng,"
Matajuro tiếp tục. :Nếu tôi hết sức làm lụng, thì sẽ bao
lâu đạt chỗ tuyệt luân?"
"Ồ,
có thể là ba mươi năm," Banzo nói.
"Sao
lại thế?" Matajuro hỏi. "Trước tiên, ngài bảo mười năm
và nay lại ba mươi. Tôi sẽ
chịu
đựng mọi cực nhọc để đạt tinh thuật trong thời gian
ngắn nhất!"
"Vậy
thì," Banzo bảo, "trong trường hợp đó ngươi sẽ phải ở
với ta trong bảy mươi năm.
Một
kẻ hấp tấp như ngươi khó mà học được nghề nhanh."
" Tốt
lắm," người thanh niên tuyên bố, rốt ráo hiu rằng mình bị
chỉ trích vì thiếu nhẫn
nại,
"Tôi đồng ý."
Matajuro
được dặn không bao giờ nói đến kiếm thuật, không bao
giờ đụng đến kiếm. Y
nấu
cơm, rửa chén, trải giường, quét sân, dọn vườn, làm mọi
thứ cho thầy mà không được nói đến kiếm thuật.
Ba
năm trôi qua. Matajuro vẫn lao động cật lực. Nghĩ đến tương
lai, y lại buồn lòng. Ngay
cả
chẳng hề được bắt đầu học môn kiếm thuật mà y thề
hiến trọn đời.
Nhưng
một ngày kia Banzo đi lén ra sau lưng y và nện cho một phát
đau điếng với cây
kiếm
gỗ.
Ngày
hôm sau, trong khi Matajuro đang nấu cơm, một lần nữa Banzo
lại lao đến y bất
thần.
Kể
từ hôm ấy, ngày cũng như đêm, Matajuro luôn cảnh giác đề
phòng cú đâm bất chợt.
Không
giây lát nào mà ngưng nghĩ đến mùi kiếm của Banzo.
Y học
thật nhanh làm sư phụ hài lòng mĩm cười. Matajuro trở thành
kiếm sĩ cừ khôi nhất
trong
nước.
92.
Thiền Khơi Lửa
Hakuin
thường kể cho các đệ tử nghe chuyện một bà lão có một
cửa hàng trà, ca tụng bà
ngộ
được Thiền. Tăng chúng không tin nên đi đến trà thất tìm
cho ra lẽ.
Cứ
khi nào thấy họ đến là bà đã có thể nói ra ngay rằng
họ đến vì trà hay để nhìn thấy
sự
hiu thiền của bà. Trong trường hợp thứ nhất thì bà tiếp
đãi họ rất ân cần. Trong trường hợp thứ hai thì bà vẫy
họ ra sau bình phong. Ngay khi họ vừa tuân theo, bà liền đập
cho một phát với cây khơi lửa.
Chín
trong mười tăng sinh không thoát khỏi cú đập của bà.
93.
Thiền Của Người Kể Chuyện
Encho
là người kể chuyện có tài. Những chuyện kể về tình yêu
luôn làm thổn thức con
tim
người nghe. Khi ông ta kể đến chuyện chiến tranh thì người
nghe tưởng như mình đang ở ngoài bải chiến trường.
Một
ngày nọ, Encho gặp Yamaoka, một dân giả gần đạt đến bậc
sư về Thiền. "Tôi biết,"
Yamaoka
nói, "Ngài là người kể chuyện hay nhất nước, ngài làm
cho mọi người khóc hay cười theo ý muốn. Hãy kể chuyện
Cậu Ðào tôi ưa thích. Khi tôi còn bé, tôi thường ngủ cạnh
mẹ tôi, và bà hay kể chuyện cổ tích này. Giửa chuyện thì
tôi đã ngủ say. Hãy kể như mẹ tôi hằng kể vậy."
Encho
chẳng dám kể thử ngay. Ông xin cho một thời gian để nghiên
cứu. Vài tháng sau
ông
đến gặp Yamaoka và nói: "Xin vui lòng cho tôi cơ hội được
kể câu chuyện."
"Ðể
ngày khác đi," Yamaoka trả lời.
Encho
lộ vẻ bất bình. Ông nghiên cứu thêm nữa và muốn thử
kể lại. Yamaoka từ chối
mấy
bận. Khi Encho bắt đầu nói thì Yamaoka chận ngang, nói: "Ngài
chưa giống mẹ tôi."
Phải
mất đến năm năm Encho mới kể được câu chuyện cổ tích
giống như mẹ của
Yamaoka
đã từng kể.
Theo
cách đó, Yamaoka đã truyền Thiền cho Encho.
94.
Ði Ðêm
Nhiều
đệ tử theo học thiền với Thiền sư Sengai. Một người
trong đám hay thức dậy nữa
đêm,
trèo tường trốn khỏi thiền viện để xuống phố du hí.
Một
đêm kia Sengai đi kiểm soát khu tăng thất, thấy vắng mặt
thiền sinh nọ và khám phá
ra
cái ghế cao mà y hay dùng để trèo tường. Sengai lấy cái
ghế đi và đứng thay vào chỗ ấy.
Khi
kẽ ngao du quay về, chẳng biết đến sự việc, đặt chân
lên đầu thầy và nhảy xuống.
Khi
khám phá ra mọi chuyện y sững sốt.
Sengai
bảo: "Khi gần sáng trời thường lạnh lắm. Ðừng dể bị
cảm."
Người
đệ tử không bao giờ ra ngoài vào ban đêm nữa.
95.
Thư Cho Người Sắp Chết
Bassui
viết bức thư sau cho một trong những đệ tử của ngài sắp
viên tịch:
"Chân
tâm của con không hề được sinh, nên nó không bao giờ diệt.
Nó
không phải là một hiện thực, d bị hũy hoại. Nó không hẳn
là hư không, như một khoảng trống. Nó không sắc không tướng.
Nó không thọ vui hay cam khổ.
"Ta
biết rằng con đang bị bệnh nặng. Như một thiền sinh giỏi,
con
hãy
quán chiếu đến chứng bệnh đó. Con có thể không hiu ai đang
đau khổ, mà tự hỏi mình: Cái gì là chân tâm? Chỉ quán
tưởng đến điều này. Con chẳng cần gì khác. Chẳng ham
muốn điều chi. Phút cuối của con xem như vô hạn chỉ giống
như một mảnh tuyết tan trong tịnh độ.
96.
Một Giọt Nước
Thiền
sư Gisan bảo một thiền sinh trẻ tuổi xách đến cho ngài
một thùng nước để hòa lạnh
bồn
tắm.
Thiền
sinh mang đến một thùng nước, và sau khi làm lạnh bớt bồn
tắm y đổ phần còn lại
ra
đất.
"Ðồ
ngu!" sư phụ mắng đệ tử. "Sao con không tưới nó vào các
cây? Con có quyền gì mà
phí
phạm ngay cả một giọt nước trong chùa này?"
Thiền
sư trẻ đốn ngộ ngay lúc ấy. Y đổi pháp danh thành Tekisui,
nghĩa là một giọt nước.
97.
Dạy Chỗ Rốt Ráo
Thời
xưa ở Nhật, về đêm người ta thường dùng lồng đèn tre
với ngọn nến bên trong. Một
người
mù đến viếng bạn vào ban đêm được gia chủ biếu cho cây
đèn lồng mang về.
"Tôi
chẳng cần đèn," ông ta bảo. "Tối và sáng đối với tôi
đều giống nhau."
"Tôi
biết anh không cần đèn để soi đường." người bạn trả
lời, "nhưng nếu anh không
mang
đèn thì kẻ khác có thể đâm sầm vào anh. Thôi hãy cầm
lấy."
Người
mù ra đi với cây đèn lồng và chẳng bao lâu sau có người
va vào ông. "Hãy xem
chừng
chứ!" ông nói lớn với người lạ. "Bộ không thấy ngọn
đèn sao?"
"Nến
của ông đã tắt ngấm rồi, ông bạn ạ," người lạ trả
lời.
98.
Không Vướng Mắc
Kitano
Gempo, viện chủ của thiền viện Eihei, viên tịch vào năm
1933 lúc chín mươi hai
tuổi.
Suốt đời ngài đã giữ mình không để bị chấp trước
vào vật gì. Lúc còn là một hành giả khất thực ở tuổi
hai mươi ngài gặp một người đồng hành nghiện thuốc lá.
Ðang lúc cùng đi xuống núi, họ ngừng lại nghỉ dưới một
gốc cây. Kẻ đồng hành mời ngài thuốc hút, ngài nhậản
vì đang đói bụng.
"Thật
là thích thú làm sao khi hút," ngài nhận xét. Kẽ kia biếu
ngài một ống điếu khác và
gói
thuốc lá rồi chia tay.
Kitano
chợt nghĩ: "Nỗi thích thú này có thể gây trở ngại cho việc
thiền định. Trước khi
quá
muộn, ta nên ngưng lại ngay." Rồi ngài liền quẳng điếu.
Khi
hai mươi ba tuổi, ngài nghiên cứu Kinh Dịch, vũ trụ quan sâu
xa nhất. Bấy giờ vào
mùa
đông và ngài cần áo ấm. Ngài viết thư cho sư phụ ở cách
xa hằng trăm dậm xin giúp đở, và gởi cho một khách du lịch
nhờ trao lại. Mùa đông sắp hết mà chẳng thấy thư hồi
âm hay quần áo ấm đâu cả. Kitano liền bốc quẻ Kinh Dịch
xem bức thư có đi lạc hay không. Ngài đoán đúng, vì sau đó
bức thư từ sư phụ chẳng thấy đả động gì đến quần
áo ấm cả.
"Nếu
ta dùng Kinh Dịch mà đoán đúng mọi chuyện thì ta sẽ xao
lảng việc thiền định,"
Kitano
cảm thấy như thế. Rồi ngài liền từ bõ môn học kỳ bí
đó và không bao giờ đoái hoài đến nó nữa.
Khi
được hai mươi tám tuổi, ngài học lối viết thảo triện
và thơ văn. Ngài trở thành điêu
luyện
đến nỗi sư phụ ngài còn ca ngợi. Kitano suy ghĩ: "Nếu ta
không ngừng ngay, thì ta sẽ trở thành một thi sĩ, mà không
phải là một thiền sư." Rồi ngài chẳng bao giờ viết một
bài thơ nào nữa.
99.
Dấm Của TOSUI
Tosui
là một thiền sư đã từ bõ lối khuôn thước của thiền
viện để sống với đám hành khất
dưới
một chân cầu. Khi ngài đã già quá, một ngưới bạn giúp
đở ngài sống mà khỏi phải đi ăn xin. Ông ta bày cho Tosui
cách gom cơm lại để chế ra dấm, và Tosui đã thực hiện
đến khi ngài qua đời.
Trong
khi Tosui làm dấm, một người hành khất cho ngài một bức
tranh Phật. Tosui treo
trên
tường của căn chòi và dán một tấm bảng bên cạnh. Tấm
bảng viết:
"Ông
Phật A Di Ðà ạ: Căn chòi này chật chội quá. Con có thể
giữ Ngài lại làm kẽ vô gia
cư.
Nhưng xin đừng nghĩ rằng con cầu xin Ngài cho con được tái
sanh vào cõi cực lạc của Ngài nhé."
100.
Ngôi Chùa Yên Tĩnh
Shoichi
là một thiền sư chột mắt, nhưng rạng ngời giác ngộ. Ngài
dạy hàng đệ tử ở chùa Tofuku.
Ngày
và đêm cả ngôi chùa đều tuyệt yên tỉnh. Không hề nghe
một tiếng động.
Ngay
cả việc tụng kinh cũng bị thiền sư cấm. Ðệ tử của
ngài chỉ làm có một việc là thiền định.
Khi
thiền sư viên tịch, cụ già hàng xóm nghe có tiếng chuông
rung và tiếng tụng kinh. Bà biết ngay rằng Soichi đã khuất
núi.
101.
Thiền Của Phật
Ðức
Phật dạy: "Ta xem ngôi vị của vua chúa hay các nhà cai trị
chỉ như hạt bụi. Ta thấy kho tàng vàng ngọc châu báu như
gạch đá. Ta coi xiêm y lụa là như giẽ rách. Ta nhìn ra vô
số thế giới của vũ trụ như cái hạt nhỏ trong trái cây,
và chiếc hồ lớn nhất của Ấn độ như giọt dầu trên
bàn chân ta. Ta nhận thấy mọi pháp trong đời đều là hư
huyển tựa như ảo thuật của phù thủy. Ta suy nghiệm ra niệm
tối thượng giải thoát như một sợi chỉ đan bằng vàng
trong giấc mộng, và xem thánh đạo của các đấng giác ngộ
như những đóa hoa trong mắt. Ta thấy thiền định như trụ
chống của một quả núi, cõi Niết bàn như là ác mộng giữa
ban ngày. Ta xem sự phán đoán về thiện và ác như vũ khúc
uốn luợn của con rồng, và sự tăng và giảm của đức tin
như vết tích sót lại của bốn mùa."
-o0o-
-
Hết -