81.
Hãy Ngủ Ði!
Gasan
đang ngồi cạnh giường của Tekisui, ba ngày trước khi thầy
mình viên tịch. Tekisui
đã
chọn ngài là vị kế thừa.
Ngôi
chùa vừa bị cháy và Gasan bận lo tu sửa. Tekisui hỏi: "Con
sẽ làm gì sau khi ngôi
chùa
được cất lại?"
"Khi
sư phụ lành bệnh, chúng con muốn sư phụ thuyết giảng ở
đó," Gasan trả lời.
"Giả
sử ta không sống được đến ngày đó thì sao?"
"Thì
chúng con sẽ tìm người khác vậy," Gasan đáp.
"Giả
sử con không thể tìm được người khác?" Tekisui tiếp.
Gasan
lớn tiếng trả lời: "Ðừng hỏi những câu vớ vẫn nữa.
Hãy ngủ đi."
82.
Không Có Gì Hiện Hữu
Yamaoka
Tesshu, khi còn là một thiền sinh trẻ, đi viếng hết thiền
sư này đến thiền sư nọ.
Ngài
đến thăm Dokuon của chùa Shokoku.
Muốn
vội tõ sự chứng ngộ của mình, ngài nói: "Rốt ráo thì,
Tâm, Phật, và chúng sinh
chẳng
hề hiện hữu. Thật tướng của mọi pháp là Không. Không
có Thọ, Tưởng, Hành, Thức. Không có gì để cho và không
có gì để nhận."
Dokuon
ngồi hút thuốc yên lặng, chẳng nói gì. Bỗng nhiên ngài
dùng ống điếu bằng trúc
đập
Yamaoka một cái làm cho chàng thanh niên nỗi giận.
"Nếu
chẳng có gì hiện hữu," Dokuon hỏi, "vậy thì cơn giận từ
đâu đến?"
83.
Không Làm Không Ăn
Hyakujo,
Thiền sư Trung Hoa, thường hay lao động cùng với các đệ
tử, ngay cả đến tám
mươi
tuổi, dọn dẹp vườn tược, cắt cỏ, tỉa cây.
Hàng
đệ tử không đành lòng thấy sư phụ tuổi đã cao mà làm
lụng vất vả quá, nên mới
đem
dấu dụng cụ làm vườn đi, bởi vì họ biết thầy vẫn
không nghe lời họ khuyên mà nghỉ ngơi.
Ngày
hôm ấy Thiền sư không ăn. Ngày hôm sau cũng thế, và ngày
kế tiếp cũng vậy. "Hay là sư phụ giận vì chúng mình dấu
dụng cụ của ngài chăng," bọn đệ tử đoán chừng. "Chúng
ta nên để chúng lại chỗ cũ."
Hôm
họ trả lại dụng cụ, thiền sư làm việc trở lại và ăn
như cũ. Vào buổi tối, ngài dạy
chúng:
"Không làm, không ăn."
84.
Bạn Thật Sự (Hay Bá Nha Tử Kỳ - LND.)
Thuở
xưa ở Trung Hoa có hai người bạn, một người đàn rất tuyệt
và một người nghe rất
tinh.
Khi
người đàn về cao sơn thì người nghe bảo: "Tôi có thể
nhìn thấy núi thẳm ở trước
mặt."
Khi
người đàn về lưu thủy, người nghe reo: "Ðây là giòng nước
chảy!"
Nhưng
rồi người nghe mắc bệnh lìa trần. Người bạn kia cắt
đứt dây đàn và không bao giờ
đàn
nữa. Từ bấy giờ, việc cắt đứt dây đàn ý tõ tình bạn
thắm thiết.
85.
Ðến Lúc Phải Chết
Thiền
sư Ikkyu, ngay lúc còn bé đã rất thông minh. Thầy của cậu
có một chén uống trà
rất
quý, một đồ cổ hiếm hoi. Ikkyu lỡ tay đánh vỡ chén và
vô cùng bối rối. Nghe bước chân thầy đến, Ikkyu vội dấu
chén vỡ sau lưng. Thầy xuất hiện, Ikkyu hỏi: "Tại sao con
người phải chết?"
"Thật
là tự nhiên," vị thầy già trả lời. "Mọi vật đã sống
lâu tất phải chết."
Ikkyu,
liền giơ cái chén vỡ ra nói: "Ðã đến lúc cái chén của
thầy cũng phải chết."
86.
Phật Sống Và Thợ Làm Bồn Tắm
Các
Thiền sư thường chỉ dạy cho đệ tử trong biệt thất. Không
ai được bén mãng đến.
Thiền
sư Mokurai ở chùa Kennin tại Kyoto, vẫn thích trò chuyện với
các thương gia, nhà
báo
cũng như với các đệ tử của ngài. Có một người thợ
làm bồn tắm ít học, hay đến hỏi những câu vớ vẫn, uống
một cốc trà rồi bỏ đi.
Một
ngày nọ có mặt người thợ trong khi Mokurai muốn chỉ dạy
cho một đệ tư,ũ nên ngài
yêu
cầu người thợ đợi ở phòng bên cạnh.
"Tôi
biết ngài là một vị Phật sống," người thợ phản đối.
"Ngay cả các tượng Phật đá còn
chẳng
hề từ chối mọi người đến l bái. Thế tại sao tôi lại
bị mời ra?"
Mokurai
đành phải bước ra bên ngoài để tiếp đệ tử.
87.
Ba Hạng Ðệ Tử
Thiền
sư Gettan, sống vào cuối triều đại Tokugawa. Ngài thường
bảo: "Có ba hạng đệ tử :
một
hạng hoằng hóa giáo lý, một hạng tu tập chùa, và một
hạng giá áo túi cơm.
Gasan
cũng nói như thế. Khi ngài còn tu học với vị thầy rất
khắc khe là Tekisui; đôi khi
còn
bị thầy nện cho mấy gậy. Nhiều thiền sinh khác không chịu
nỗi đã phải bỏ đi. Gasan ở lại, nói: "Một đệ tử xoàng
thì dựa oai thầy. Một đệ tử khá thì ngưỡng mộ từ tâm
của thầy. Môt đệ tử giỏi thì trở nên vững chải hơn
dưới kỷ luật của thầy."
88.
Làm Sao Làm Một Bài Thơ Chữ Hán
Một
thi sĩ nỗi danh người Nhật được hỏi làm thế nào để
kết cấu một bài thơ chữ Hán
(Tuyệt
Cú - LND.).
"Thông
thường một bài tuyệt cú chỉ có bốn câu," ông ta giải
thích. "Câu đầu là khởi; câu
hai
là thừa, câu ba là chuyển và câu bốn là hợp. Một bài ca
quen thuộc của Nhật đã vẽ rõ như thế này:
Hai
cô con gái của người bán lụa ở Kyoto
Cô
chị hai mươi tuổi, Cô em, mười tám.
Một
chiến sĩ có thểgiết người bằng lưởi kiếm,
Nhưng
các cô gái này giết đàn ông bằng đôi mắt."
89.
Ðối Thoại Thiền
Các
thiền sư hay huấn luyện cho đệ tử tự biểu lộ. Hai Thiền
viện có hai cậu bé thiền sinh
được
gởi gắm. Một cậu thường đi mua rau mỗi sáng, gặp cậu
kia trên đường.
"Anh
đi đâu đấy?" một cậu hỏi.
"Tôi
đi đến bất cứ nơi nào bàn chân dẫn dắt," cậu kia trả
lời.
Câu
trả lời như thế làm cậu kia bối rối, bèn đến nhờ thầy
mình giúp. "Sáng mai," sư phụ
bảo,
"khi con gặp tên nhải ấy, hỏi lại câu ấy. Nó sẽ trả
lời y như cũ, thì hỏi nó: ‘Giả sữ anh không có chân, vậy
anh đi đâu đấy?’ Như thế sẽ sửa lưng được nó."Hai
đứa bé gặp lại nhau sáng hôm sau.
"Anh
đi đâu đấy?" cậu trước hỏi.
"Tôi
đi đến bất cứ nơi nào gió đưa," cậu kia trả lời.
Thế
là cậu bé trước ngẫn ngơ, thiu não về tìm gặp thầy.
"Hỏi
nó đi đâu nếu không có gió," sư phụ mách.
Lũ
trẻ lại gặp nhau hôm sau, lần thứ ba.
"Anh
đi đâu đấy?" cậu trước hỏi.
"Tôi
ra chợ mua rau," cậu kia trả lời.
90.
Cú Ðập Chót
Tangen
theo học với Sengai từ khi còn bé. Khi được hai mươi tuổi,
ngài muốn từ giả sư
phụ
để tìm học thêm ở các thiền sư khác mà đối chiếu, nhưng
Sengai không cho phép. Cứ mỗi lần Tangen gợi ý liền bị Tangen
đập cho một gậy lên đầu.
Sau
rốt Tangen nhờ một sư huynh xin thầy hộ. Vị sư huynh liền
giúp
và cho Tangen biết: "Xong rồi. Huynh đã sắp xếp để đệ
có thể đi tầm đạo ngay."
Tangen
đến gặp Sengai để cảm tạ. Thiền sư trả lời bằng cách
đập cho đệ tử một gậy khác.
Khi
Tangen kể lại chuyện ấy, vị sư huynh nói: "Làm sao thế được?
Không lẽ thầy đã cho phép rồi lại đổi ý. Huynh sẽ hỏi
thầy." Và ông ta đi gặp sư phụ.
"Ta
không hề hủy phép," Sengai bảo. "Ta chỉ muốn cho hắn một
cú đập chót lên đầu, để
khi
trở về hắn sẽ giác ngộ và ta không còn dịp để quở
trách hắn nữa."